Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

<div class="leftalign"><img
src="http://www.danluan.org/files/u5219/43390_0aaeb03efea4bbabfa748f34173483e8.jpg"
width="600" height="419" alt="43390_0aaeb03efea4bbabfa748f34173483e8.jpg"
/></div>Hoạt động đặc biệt và chối bỏ trách nhiệm hợp lý
sẽ đem lại khả năng lớn nhất cho các hành động quân sự
chống lại sự bành trướng của Trung Quốc, nhằm vào các tài
sản xâm phạm lãnh hải, và tránh bị cuốn vào cuộc chiến
tranh thông thường.

Philippines, Việt Nam và Hoa Kỳ sẽ được hưởng lợi bằng
cách cương quyết hơn trong việc bảo vệ vùng đặc quyền kinh
tế 200 dặm thuộc biển Nam Trung Hoa (Biển Đông), gồm cả
bằng các biện pháp quân sự đơn phương. Nếu không đáp trả
bằng phản ứng quân sự thích đáng và tương ứng đối với
Trung Quốc, đã chiếm giữ các đảo và bãi cạn của
Philippines, và hạ đặt giàn khoan dầu hàng tỷ USD vào gần
Việt Nam, sẽ khuyến khích Trung Quốc lấn chiếm hơn nữa, làm
phương hại đến uy tín của Hoa Kỳ và đe dọa các nước khác
phải nhượng bộ Trung Quốc.

Với lượng quân đội nhỏ hơn so với Trung Quốc, chiến
lược quân sự tối ưu cho Philippines và Việt Nam là tấn công
các tài sản nửa cố định của Trung Quốc trên biển Đông,
như giàn khoan dầu và gần như chắc chắn sẽ sử dụng hoạt
động đặc biệt thực hiện chiến thuật hành động và chối
bỏ trách nhiệm hợp lý. Quân đội nhỏ sẽ ở thế cực bất
lợi khi chống lại quân đội lớn trong cuộc chiến tranh thông
thường, nhưng sẽ giảm thiểu bất lợi nếu sử dụng các
hoạt động đặc biệt và nổi dậy. Hoạt động đặc biệt
và chối bỏ trách nhiệm hợp lý sẽ đem lại khả năng lớn
nhất cho các hành động quân sự chống lại sự bành trướng
của Trung Quốc, nhằm vào các tài sản xâm phạm lãnh hải, và
tránh bị cuốn vào cuộc chiến tranh thông thường. Hoạt động
đặc biệt đơn phương nhằm vào các tài sản của Trung Quốc
ở Biển Đông có thể được thực hiện bởi bất kỳ quốc
gia riêng nào – bao gồm Việt Nam, Philippines, Nhật Bản, hay Hoa
Kỳ. Nếu Trung Quốc bị thiệt hại ở đó, họ sẽ phải rút
ở nơi khác.

Các hiệp ước phòng thủ song phương hoặc đa phương giữa
Philippines và Việt Nam, cũng như với các quốc gia và lãnh thổ
khác chống lại sự bành trướng của Trung Quốc như Nhật
Bản, Malaysia, Brunei, Đài Loan và Ấn Độ, sẽ ngăn cản Trung
Quốc trả đũa, và xây dựng một liên minh mà cuối cùng là
thành lập liên minh các lực lượng thông thường để bảo vệ
đường biên giới được quốc tế công nhận của khu vực.
Liên minh Châu Á-Thái Bình Dương này sẽ có lợi ích khi hợp
tác chặt chẽ hơn với NATO, vì cả hai đối mặt với chế
độ độc tài xét lại đang tìm kiếm mở rộng lãnh thổ. NATO
cần sự giúp đỡ trong việc bảo vệ Đông Âu chống lại Nga
cũng như liên minh Châu Á-Thái Bình Dương cần được giúp đỡ
để chống lại Trung Quốc. Hoa Kỳ sẽ có lợi ích trong việc
tham gia vào liên minh Châu Á-Thái Bình Dương, nhưng sự kiện
gần đây cho thấy Việt Nam và thậm chí Philippines không thể
hoàn toàn dựa vào Hoa Kỳ để bảo vệ lãnh thổ. Các quốc gia
Châu Á-Thái Bình Dương có thể làm được nhiều thông qua các
liên minh quân sự song phương và đa phương để ngăn chặn Trung
Quốc.

Philippines, Việt Nam, Nhật Bản, Malaysia, Brunei, Đài Loan và Ấn
Độ đều phải đối mặt với những đòi hỏi lãnh hải hoặc
lãnh thổ bất hợp pháp của Trung Quốc. Tuy nhiên, Philippines và
Việt Nam là hai nước duy nhất đã bị Trung Quốc xây dựng các
cấu trúc vật lý thường trực trên lãnh thổ của mình, nhưng
không đủ sức để chống lại. Với lực lượng hải quân
mạnh, Nhật Bản ở vị thế tốt hơn trong việc đương đầu
trực tiếp với sự xâm chiếm của Trung Quốc để bảo vệ
hải đảo và bãi cạn nằm xa bờ. Vì thế, Trung Quốc đã
không đặt các cấu trúc vĩnh viễn trên lãnh thổ Nhật Bản
tuyên bố chủ quyền. Việt Nam và Philippines cũng có thể bảo
vệ được chủ quyền 200 dặm trong vùng đặc quyền kinh tế
của mình bằng việc bảo vệ lãnh hải mạnh mẽ hơn, cơ
động hơn và sáng tạo hơn.

Philippines và Việt Nam có lợi ích kinh tế và an ninh to lớn
trong việc cùng nhau củng cố phòng thủ ở vùng biển giàu tài
nguyên của họ. Biển Đông có trữ lượng dầu từ 28-213
triệu thùng, với ước tính tối đa xếp thứ ba sau Ả Rập
Saudi và Venezuela. Biển Đông cũng có khoảng 190 ngàn tỷ feet
khối khí đốt tự nhiên, tức 3% trữ lượng toàn cầu đã
được chứng minh.

Tác động kinh tế và an ninh của Biển Đông được củng cố
lẫn nhau. Việc bảo vệ hòn đảo ở Philippines và Việt Nam
không chỉ bảo vệ an ninh và chủ quyền tức thời của các
quốc gia này, mà có ý nghĩa kinh tế to lớn cho sự phát triển
và tiếp cận nguồn tài nguyên trong tương lai. Nguồn thu từ
tài nguyên dầu và khí đốt ngược lại sẽ được sử dụng
để tăng cường sức mạnh an ninh và quân sự của bất cứ
quốc gia nào chiếm giữ được chúng. Những mất mát về kinh
tế và chính trị của việc không hành động sẽ là nghiêm
trọng, nếu thất bại trong việc bảo vệ nguồn tài nguyên này
có nghĩa là mất nguồn thu từ tài nguyên đó cho Việt Nam và
Philippines, trong khi Trung Quốc sẽ đạt được những nguồn thu
này. Mất Biển Đông về tay Trung Quốc sẽ làm thay đổi cán
cân quyền lực trong khu vực về phía Trung Quốc, nó sẽ kích
thích ham muốn của Trung Quốc đi chinh phục gây bất ổn thêm
trong khu vực châu Á-Thái Bình Dương. Trung Quốc càng mạnh mẽ
hơn so với các nước láng giềng, nó sẽ càng muốn thể hiện
sức mạnh về hướng Đông – nhiều khả năng sẽ là Đài
Loan, Hàn Quốc, và tuần tra hải quân ở Đông Hawaii.

Trong khi sự hỗ trợ của Mỹ trong việc bảo vệ lãnh hải
của Philippines là tối ưu, nhưng không thể dựa toàn hoàn vào
điều này. Hoa Kỳ đã ký Hiệp ước phòng thủ với Philippines
năm 1951, nhưng người ta cho rằng Hoa Kỳ đang lơ là trong nghĩa
vụ của mình để bảo vệ Philippines ở biển Nam Trung Hoa
chống lại sự xâm chiếm của Trung Quốc. Trong khi Trung Quốc
thực hiện quân sự hóa và xây dựng các cấu trúc trên các
đảo và bãi cạn trong vùng đặc quyền kinh tế của Philippines,
như bãi cạn Panatag (hay Scarborough theo tên gọi quốc tế), thì
Hoa Kỳ đang tiến hành tập trận chung, và phát triển các thỏa
thuận thương mại mới với Trung Quốc. Hoa Kỳ đã phản ứng
hạn chế qua những viện trợ quân sự nhỏ giọt và phát biểu
không đáng giá về việc Trung Quốc vi phạm luật quốc tế.
Kể từ tranh chấp năm 2012, Philippines cũng không thực hiện
bất cứ điều gì có ý nghĩa về mặt quân sự để ngăn chặn
Trung Quốc. Mặc dù quân đội Philippines không thể đến gần
để đánh bại Trung Quốc trong một trận hải chiến thông
thường, Philippines có thể sử dụng chiến thuật hoạt động
đặc biệt để tấn công các cấu trúc và tài sản của hải
quân Trung Quốc trên bãi cạn Panatag nhằm gây tổn thất cho
cuộc xâm chiếm của Trung Quốc.

Vào tháng ba, Philippines đã tiến hành các thủ tục tố tụng
luật pháp quốc tế tại Tòa án Trọng tài Thường trực tại
Hague. Nhưng Trung Quốc từ chối tham gia, và các thủ tục này
có thể sẽ kéo dài đến năm 2015. Trung Quốc đang sử dụng
thời gian này để củng cố vị trí thực địa của mình ở
các đảo tranh chấp. Mặc dù Philippines có thể thắng bằng
luật pháp quốc tế, nhưng các trọng tài quốc tế thường bị
tác động bởi yếu tố chính trị. Họ sẽ cảm thấy bất ổn
khi đưa ra phán quyết chống lại Trung Quốc mà phán quyết này
không thể được thi hành. Điều này sẽ làm mất uy tín của
tòa án và luật pháp quốc tế. Các chính trị gia Hoa Kỳ cũng
nhận thức rằng những phán quyết đó của tòa án là không có
hiệu lực và yêu cầu cưỡng chế thực thi đối với Trung
Quốc thì cho đến nay chưa một quốc gia nào đưa ra.

Tình thế của Việt Nam ở biển Đông thậm chí còn bấp bênh
hơn Philippines. Việt Nam không có hiệp ước phòng thủ với Mỹ
hay bất kỳ quân đội nào khác có khả năng đánh bại Trung
Quốc. Thủ đô Hà Nội chỉ cách biên giới Trung Quốc trong
vòng 100 dặm. Việt Nam chưa đưa ra tòa án quốc tế về vấn
đề biển Đông và các yêu sách của Trung Quốc. Việc Việt Nam
thiếu các phản ứng ngoại giao và quân sự mạnh mẽ chống
lại việc Trung Quốc hạ đặt giàn khoan HD-981 trị giá hàng
tỷ đô la trong vùng đặc quyền kinh tế 200 dặm của Việt Nam
vào ngày 02 tháng 5 sẽ khuyến khích Trung Quốc hạ đặt thêm
giàn khoan khác, có thể sẽ ở lãnh hải của Malaysia, Brunei, hay
Philippines.

Trong một động thái bất ngờ, ngày 16 tháng 7, Trung Quốc đã
dịch chuyển giàn khoan HD-981 về gần đảo Hải Nam, ngoài vùng
đặc quyền kinh tế 200 dặm của Việt Nam. Tuy nhiên, đừng ảo
tưởng việc rút giàn khoan là Trung Quốc đã chấm dứt việc
bành trướng, bá quyền. Giàn khoan đó dù có đi đâu thì cũng
vẫn ở trên biển Đông. Đó là mắt xích để Trung Quốc thực
hiện ý đồ của mình.

Sự phục tùng của các nước châu Á-Thái Bình Dương trước
những hà hiếp về hàng hải và lãnh thổ của Trung Quốc có
thể được giải thích do sức mạnh kinh tế của Trung Quốc,
được thể hiện trong cả các quan hệ thương mại hợp pháp
và bất hợp pháp thông qua hối lộ và tham nhũng của các quan
chức nhà nước. Trung Quốc có một lịch sử đưa hối lộ,
điển hình nhất là vụ vợ chồng cựu Tổng thống Philippines
Arroyo phải ngồi tù vì cáo buộc nhận hối lộ từ Trung Quốc
năm 2007. Các thỏa thuận thương mại thuận lợi hoặc hối lộ
của Trung Quốc có khả năng làm cho các chính trị gia ở cả
hai nước tiếp cận dè dặt đối với sự xâm chiếm lãnh hải
của Trung Quốc. Giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc, thương mại hàng
năm là 562 tỷ USD, đầu tư trực tiếp nước ngoài hai chiều
hàng năm là 57 tỷ USD, đã đem lại lợi ích cho Hoa Kỳ, làm cho
Hoa Kỳ phải giảm nhẹ căng thẳng chính trị giữa hai nước.
Những lợi ích này có lẽ sẽ gây áp lực cho các chính trị
gia Hoa Kỳ thực hiện cách tiếp cận nhẹ nhàng với các hành
động của Trung Quốc, như vụ bê bối năm 1996 khi đảng Dân
chủ nhận đóng góp cho chiến dịch tranh cử và tư vấn chính
sách từ Trung Quốc.

Bằng việc sử dụng sức mạnh kinh tế của Trung Quốc để
khích lệ cho các phản ứng dè dặt từ Philippines, Việt Nam và
Hoa Kỳ, Trung Quốc tương đối dễ dàng thực hiện sự xâm
chiếm lãnh hải các nước láng giềng yếu nhất. Những hành
động như vậy thậm chí không đưa đến mối đe dọa trừng
phạt hay phản ứng quân sự đáng kể. Thay vào đó, Hoa Kỳ,
Việt Nam và Philippines phản ứng một cách yếu ớt, với việc
đào tạo quân sự ít ỏi, cân bằng hải quân tượng trưng,
​​và phát biểu không đáng giá về luật pháp quốc tế.
Đừng hy vọng những phản ứng yếu đuối đó sẽ ngăn chặn
sự bành trướng của Trung Quốc. Những phản ứng mạnh mẽ
hơn nhiều đã thất bại trong việc ngăn cản Nga tiếp quản
Crimea, trong khi Nga yếu hơn so với Trung Quốc về quân sự và
sức mạnh kinh tế. Một phản ứng quân sự đơn phương tiềm
tàng và mạnh mẽ hơn đối với sự xâm chiếm của Trung Quốc
là vì lợi ích của Hoa Kỳ, Việt Nam, và Philippines. Tương lai
của Châu Á và danh dự của Hoa Kỳ đang bị đe dọa!

Theo Đổi mới & phát triển
.................................
(TS. Anders Corr là Nhà sáng lập Corr Analytics Inc, New York; ThS.
Nguyễn Mai Hương là nhà phân tích Đông Á về khu vực công
tại Ngân hàng Thế giới, Washington; ThS. Nguyễn Công Minh là
Biên tập viên Doimoi.org; TS. Priscilla Tacujan có hơn 1 năm làm
việc như là nhà khoa học xã hội tại Afghanistan cho U.S Army.
Quan điểm thể hiện trong bài viết này là của chính các tác
giả và không nhất thiết phản ánh quan điểm của tổ chức
nơi họ làm việc).

<div class="rightalign">Nguồn: Forbes</div>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140723/thiet-lap-lien-minh-chau-a-thai-binh-duong-de-ngan-chan-su-banh-truong-cua-trung),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<em>Người tranh đấu có thời nào không có?
Luận anh hùng, ai chịu khó hơn ai?
Đạp chông gai, sinh tử có xá gì
Thân ra đi, tinh thần kia sống mãi.</em>

Vào ngày này hai năm trước trên một con đường vắng vẻ gần
thành phố Bayamo thuộc tỉnh Granma, miền Đông Cuba, một chiếc
xe ô tô màu xanh đã bị một xe khác mang biển số chính phủ
liên tiếp húc vào từ phía sau, xoay vòng và tông vào lề
đường, cướp đi mạng sống của nhà tranh đấu nổi tiếng
nhất Cuba Oswaldo Payá và người phụ tá trẻ tuổi Harold Cepero.
Thế là sau nhiều lần dọa giết, người ta đã thành công
cướp đi sinh mạng của nhà sáng lập và dẫn đầu phong trào
đối kháng đòi thay đổi chính trị ở Cuba.

Khi còn trẻ, Oswaldo là học sinh duy nhất ở trường từ chối
không gia nhập Liên đoàn Cộng Sản. Năm 1969, ông bị kêu án 3
năm lao động khổ sai vì đã từ chối chuyên chở tù nhân
chính trị trong lúc chấp hành nghĩa vụ quân sự bắt buộc.
Sau đó, ông lại từng bị đuổi học khỏi ĐH Havana vì tín
ngưỡng tôn giáo. Ông đã phải bỏ ngành Vật Lý, đổi sang
học lớp đêm và trở thành một kỹ sư trong lĩnh vực thông
tin truyền thông. Oswaldo đã từ chối định cư ở nước ngoài
trong cuộc di tản đồ sộ Mariel Boatlift năm 1980 và ở lại Cuba
hoạt động để thay đổi đất nước.

Là một nhà hoạt động chính trị, Oswaldo Payá sáng lập
Christian Liberation Movement (MCL - Phong trào Giải Phóng của Người
Công Giáo) năm 1987 nhằm đối kháng sự độc tài toàn trị
của Đảng Cộng Sản Cuba. Năm 1998, Oswaldo đã phát động Dự
án Varela, thu thập chữ ký cho một bản đề xuất pháp lý ủng
hộ cải cách chính trị dân chủ trong Cuba, cụ thể là cho
thực thi quyền tự do lập hội, quyền tự do ngôn luận, tự do
báo chí, tự do bầu cử, tự do tôn giáo, tự do kinh doanh tư
nhân, và ân xá cho các tù nhân chính trị.

Theo Điều 88 Hiến pháp Cuba, Quốc hội Cuba phải tiếp nhận và
xem xét dự thảo pháp lý do dân đề cử khi dự thảo này có
sự ủng hộ của tối thiểu 10,000 cử tri. Và Dự án Varela
của Oswaldo và tổ chức MCL của ông đã được người dân
biết đến cũng như nhận được sự quan tâm của thế giới
sau khi thu được 11,020 chữ ký. Dự án Varela đã bị Quốc
hội Cuba trì hoãn và kháng lại bằng một nghị quyết đảm
bảo Cuba là một quốc gia XHCN vĩnh viễn, một nghị quyết họ
công bố có 99% cử tri ủng hộ. Tuy vậy, ai cũng hiểu là
người dân Cuba đã bị áp lực ký tên ủng hộ kháng nghị
mới này của Quốc Hội và phong trào tiếp nối Dự án Varela
đã được sự ủng hộ rộng rãi của người Mỹ gốc Cuba
cũng như chính quyền Hoa Kỳ. Oswaldo đã trình thêm 14,000 chữ
ký vào tháng 10 năm 2003, nâng tổng số chữ ký thu thập được
lên hơn 25,000. Chủ tịch đương nhiệm lúc bấy giờ, Fidel
Castro, đã gọi dự án thu thập chữ ký này là một "âm mưu
do Hoa Kỳ hỗ trợ nhằm lật đổ chính quyền của ông ta."
Các nhà tranh đấu hàng đầu đứng sau Dự án Varela bị chính
quyền cáo buộc đã nhận sự giúp đỡ chính trị từ hải
ngoại và một đợt càn quét đuổi bắt đã xảy ra năm 2003
với 75 nhà bất đồng chính kiến trong MCL bị bắt giam, phân
nửa trong số đó là những người đứng sau Dự án Varela.

Tuy Oswaldo đã không bị bắt, ông vẫn tiếp tục có tiếng nói
đối kháng, chỉ trính chính quyền Cuba trong thời gian chuyển
quyền sang Raúl Castro. Oswaldo từ chối nhận sự ủng hộ tài
chính của Hoa Kỳ và phản đối cấm vận của Hoa Kỳ đối
với Cuba và đồng thời kêu gọi chính quyền Raúl thực hiện
những thay đổi đòi hỏi trong bản dự thảo của Dự án
Varela. Tuy hoạt động phản kháng của ông đã được nhân
nhượng ở một mức độ nào đó, nhưng cả ông lẫn gia đình
vẫn thường xuyên bị đe dọa sẽ "bị giết trước khi thể
chế sụp đổ nếu không rời khỏi nước." Và như thế, vào
ngày 22 tháng 7 năm 2012, lời đe dọa đó đã thành sự thật.
Ông đã ra đi cùng phụ tá Harold Cepero trong vụ ám sát được
ngụy trang như một tại nạn giao thông, để lại sự nghiệp
tranh đấu dang dở và trở thành lãnh tụ chính trị nổi bật
nhất của phe đối kháng. Sự nghiệp dang dở này đã được
con gái ông là Rosa Maria tiếp nối để tranh đấu cho đối mới
chính trị ở Cuba.

<center><img src="http://www.danluan.org/files/u1/sub03/image001_2.png"
width="600" height="382" alt="image001_2.png" /></center>

Có thể nói nhà hoạt động tranh đấu Oswaldo Payá đã trở
thành cái gai trong mắt của chính quyền độc tài Cuba với
25,000 chữ ký kêu gọi cải tổ nhân quyền. Và vì thế đã
bị hãm hại. Điều này khiến chúng ta nhớ đến thầy Đinh
Đăng Định, người đã một mình một xe máy lặn lội khắp
nơi để thu thập 3,000 chữ ký cho bản kiến nghị chống khai
thác Bauxite. Hành động phát xuất từ lòng yêu nước thương
dân đó của thầy Định đã bị cáo buộc là "sách động"
và từ đó đã bị chính quyền tra vấn, hành tội, bỏ tù,
đày đọa, và cướp đi mạng sống của ông bằng sự đọa
đày của căn bệnh ung thư.

<center><img src="http://www.danluan.org/files/u1/sub03/image002_14.jpg"
width="600" height="600" alt="image002_14.jpg" /></center>
<center><em>Hưởng ứng lời kêu gọi chụp ảnh cùng biểu
tượng Liberation của Oswaldo Payá.</em></center>

Ngày hôm nay, sau khi được nghe tóm tắt về tiểu sử đấu
tranh của hai nhà hoạt động xấu số Oswaldo và Herold này,
những người quan tâm đến quyền con người và dân chủ tại
Việt Nam, cũng như các thành viên CĐVN ở khắp nơi, đã nhanh
chóng chia sẻ và hiệp thông bằng cách chụp hình của mình
với dấu hiệu Liberación (tự do). Quyền Con Người là phổ
quát khắp thế giới, và công cuộc tranh đấu đòi cải tổ
nhân quyền không phân biệt ranh giới. Anh em tranh đấu Việt
Nam sẵn lòng ủng hộ anh em tranh đấu Cuba tưởng niệm và giữ
mãi tinh thần tranh đấu. Rồi đây anh em Cuba cũng sẽ sát cánh
với chúng ta trong công cuộc này. Thiết nghĩ, chúng ta cũng nên
chọn ngày giỗ của thầy Định làm ngày vinh danh thầy hàng
năm.

Người tranh đấu có thể chết, nhưng tinh thần tranh đấu của
họ sống mãi.

Hoàng Triết,
22/7/14

<em>"In memory of those who lay down their lives for the good of all
others."</em>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140723/hoang-triet-tuong-niem-oswaldo-paya-nho-thay-giao-dinh-dang-dinh),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
Sáng kiến này có vẻ như xuất phát từ những người cứ
khoảng sau 22:00 là ngủ. Họ không thể tưởng tượng trong xã
hội có những người kiểu như nhà thơ Đỗ Trung Quân (Trung
Quan Do), ban ngày thì ngủ khì, tối nổi hứng vác toan ra vẽ,
vẽ thì thường thôi nhưng cũng cứ rung đùi khen hay; rồi liếm
mép thấy nhàn nhạt thế là đưa tay quờ chai rượu, chẳng may
rượu hết tự bao giờ, bèn xông ra quán!

Xã hội đô thị có hàng triệu người hay nổi hứng như các
nhà thơ.

Đô thị cũng như cái taxi, nếu chỉ chạy một ca thì rất lâu
khấu hao, nếu có càng đông những người tối mới ra đường
thì ban ngày mới ít kẹt xe, ban đêm hạ tầng mới không để
không.

Giữa thập niên 1990, Sài Gòn định ra quyết định cấm mua
bán, kinh doanh sau 23 giờ đêm. Tôi hỏi ông Chủ tịch vì sao?
Ông bảo, "Mấy ông hưu trí kêu quá trời, trong xóm mấy ổng
Karaoke hát suốt đêm". Tôi mới đưa cho ông ấy coi cái điều
khoản đã ghi trong Pháp lệnh xử phạt hành chính: Không cứ
Karaoke, bất cứ ai gây ồn bằng cách gì trong khu dân cư, kể
từ 23:30 tới 5:30 là xử lý, tái phạm thì rút phép.

Việc Bộ Y tế cho biết, uống rượu sau 22 giờ đe dọa hạnh
phúc gia đình và gây hại cho sức khỏe là một phát hiện rất
nhân văn. Nhưng, vấn đề sức khỏe và hạnh phúc gia đình
của những nhà thơ như Đỗ Trung Quân ít khi do rượu gây ra.
Với lại, cấm bán rượu thì chỉ thiệt hại các nhà kinh doanh
và những người khách bất chợt cần li rượu sau giờ làm
việc lúc nửa đêm, còn bợm rượu thì trước giờ G đã mua
về đủ.

Rượu có thể dẫn tới hiểm họa chứ rượu không hiển nhiên
là hiểm họa. Ngăn chặn mối đe dọa không phải là nhắm vào
các hoạt động kinh doanh mà phải cấm những tình huống rượu
biến những con người hiền lành thành tội phạm.

Nên cấm người dưới 21 (như Mỹ) hoặc dưới 18 tuổi (như
một số nước khác) uống bia, rượu; nên xử phạt nặng
người uống bia rượu quá liều lượng lái xe (nếu phát hiện
cảnh sát ăn hối lộ cho qua thì tước lon cảnh sát; nếu lái
xe gây tai nạn nghiêm trọng thì uống rượu phải trở thành
một tình tiết tăng nặng bắt buộc áp dụng án giam).

Công việc của nhà nước là phát hiện ra các mối đe dọa
trong xã hội. Nhưng việc ngăn chặn một mối đe dọa thật sự
không phải bao giờ cũng bằng cấm đoán. Hãy xem, những mối
đe dọa kiểu như uống rượu có thể dùng các quyền lực khác
(ví dụ như quyền lực của các bà vợ, của các quan hệ dân
sự) để điều chỉnh hay không.

Ngay cả khi cần phải sử dụng quyền lực nhà nước thì cũng
phải nhìn xem đã có những chế tài khác hạn chế chưa. Ngay
cả khi nhà nước chưa có chế tài gì mà chế tài sắp ban hành
khiến cho chi phí để thi hành cao hơn khả năng ngăn chặn thì
việc ban hành cũng cần cân nhắc.

Có lẽ các chuyên viên ở Bộ Y tế cũng muốn làm gì đó để
thể hiện tinh thần trách nhiệm với dân. Tuy nhiên, có rất
nhiều việc chúng tôi cần quý vị ra tay, có những việc nếu
các vị bỏ đấy để đi chơi golf có khi lại còn ích quốc
lợi dân hơn là nhiệt tình làm việc.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140723/huy-duc-tai-sao-lai-cam-ban-ruou-sau-2230),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<blockquote> <i >Vào năm 1989 Francis Fukuyama đã giải thích là nền
kinh tế thị trường thắng cuộc trong hệ thống. Ông lý giải
như thế nào về những gì đang xảy diễn tại Liên Xô, Trung
Quốc và Irak hiện nay. Sau đây là cuộc phỏng vấn. </i>

© JAKOB CARLSEN / AGENTUR FOCUS</blockquote>

<center><img src="https://www.danluan.org/files/u1/sub03/image001_39.jpg"
width="600" height="338" alt="image001_39.jpg" /></center>
<i >Khuôn viên Đại học Stanford tại Palo Alto California hầu như
vắng người vì đang là mùa hè. Dưới tàng cây dăm ba sinh
viện tụ lại để tránh nắng ban trưa. Cách đó không xa,
Francis Fukuyama, 61, làm việc tại văn phòng ở cuối hành lang
tối của Freeman Spogli Institute for Intnernational Studies. Bên cạnh
máy tín học của nhà khoa học chính trị, sách vở chồng
chất, kẹo sôcôla nằm rải rác như những lá cờ đầy màu
sắc của các quốc gia trên bản đồ thế giới. Cách đây 25
năm trong một tiểu luận gây nhiều vang động, Fukuyama đã lý
giải là lịch sử đã kết li</i>ễ<i >u, vì theo sau sự sụp
đổ của chủ nghiã cộng sản, nền kinh tế thị trường tự
do được xem là một mô hình thành công của nhà nước cuối
cùng thắng thế. Trong khoảng thời gian này, kể từ 1989 trở
đi, cứ hằng năm là có một mô hình mới xuất hiện nhằm
phản bác viễn kiến của Fukuyama. Và không phải chỉ thế; sự
xác nhập đảo Crimea của Liên Xô đem đến bao nhiêu điều mà
trong mùa xuân này một chương mới của lịch sử quá củ
được lật qua. Có đúng như vậy không? (Daniel-C. Schmidt)</i>

<center> <i >* * *</i></center>

<b >Hỏi</b>: Ông có nổi giận Wladimir Putin không, khi ông này
hủy hoại tư tưởng của ông về sự kết liễu của lịch
sử?

<b >Đáp</b>: Liệu tôi có nổi giận không, đây là một câu
hỏi không đúng. Những gì mà Putin làm ở đảo Cremea là quá
nguy hiểm. Sau khi Liên Xô sụp đổ, người ta đồng ý rằng
những biên giới của các nước Liên Xô củ không thay đổi,
nhờ thế mà trong vùng này sẽ không có một trường hợp phân
hoá thứ hai theo kiểu của Nam Tư. Hiện nay, Putin mở rộng
thuyết báo thù môt cách ngu xuẩn. Tôi không thích chuyện so
sánh Putin với Hitler một cách quá đặc biệt, nhưng đó chính
là điều làm cho thế chiến thứ hai khởi đầu, đưa một nhóm
người Đức bị kẹt trong vùng Sudetenland và Ba Lan. Những gì
mà tình hình gây ra nguy hiểm đặc biệt hiện nay là Liên Xô
sẽ không thể kiểm soát dân chúng đựơc.

<b >H</b>: Luận đề của ông về "sự kết liễu của lịch
sử" lại lung lay đúng vào năm kỷ niệm.

<b >Đ</b>: Luận đề này không bao giờ được nghĩ là có giá
trị chung quyết. Vấn đề ở đây là trong xã hội của chúng
ta, thông qua tiến trình hiện đại hoá trong 50.000 năm luôn
được biến đổi - từ xã hội săn bắn, hái lượm thông qua
hệ thống phong kiến cho đến công nghiệp hoá. Hình thái xã
hội nào sẽ thể hiện trong giai đoạn cuối của những tiến
trình này, trong kết thúc của lịch sử? Đối vối nhiều
người, trước năm 1989, câu trả lời là nằm trong chủ nghiã
cộng sản. Câu trả lời của tôi là: Khi tiến trình hiện
đại hoá đưa ra một chiều hướng, thì đó chính là nền dân
chủ tự do theo kinh tế thị trường. Tôi vẫn tiếp tục giữ
ý kiến này. Vâng, có lẽ Liên Xô và Trung Quốc chiếm tầm quan
trọng, và có lẽ địa chính trị thành một đề tài, nhưng nó
không thay đổi tình trạng mà thế giới kể từ nay, sau khi
trải qua hai thế hệ, đã mở ra một đường hướng theo dân
chủ.

<b >H</b>: Khi xưa ông có nói đến trong tiểu luận của ông là
chủ nghiã dân tộc có thể gây cản trở cho sự phát triển
dân chủ này. Đó chính là điểm mà ngày nay người ta thấy
đúng tại Liên Xô và Trung Quốc.

<b >Đ</b>: Trước tiên đó là vấn đề tại Đông Á. Tại Trung
Quốc, Nhật Bản và Hàn Quốc, chủ nghiã dân tộc đã thể
hiện rất rõ trong thời gian gần đây. Thực ra, trong khu vực
này, có sự nguy hiểm về xung đột quân sự, giống như tại
nước Đức trước thế chiến thứ nhất. Điểm khó khăn cực
kỳ là mối quan hệ với một nước mà nó tăng trưởng nhanh
hơn lân quốc. Quyền lực gợi ra tham vọng.

<b >H:</b> Ông đang nói đến Trung Quốc phải không?

<b >Đ:</b> Vâng. Cho đến thập niên vừa qua, người Trung Quốc
nỗ lực làm hạ thấp vị thế của họ, mà nội lực đang
tăng trưởng. Họ không đề ra những yêu sách gây tranh cải.
Nhưng sau khủng hoảng tài chính và trong khi Hoa Kỳ và châu Âu
phải lo đối phó, thì Trung Quốc thay đổi thái độ này. Đột
nhiên, họ hành sử quá khiêu khích, đặt ra những đòi hỏi
về lãnh thổ trong vùng biển Hoa Nam mà về phương diện lịch
sử hoàn toàn không có chúng cớ. Nhưng người Trung Quốc tự
nhận ra rằng họ là một cường quốc đang tăng ưu thế trong
khu vực, mà họ đã từng bị ngoại bang sĩ nhục hàng trăm năm
qua. Hiện nay, họ đang mạnh trở lại, họ muốn là các nước
khác cộng nhận điểm này. Trong thời gian sắp tới, họ không
thể xâm chiếm Hawaii hay Nam Mỹ. Tại Đông Á họ cố cả sức
làm ép Hoa Kỳ và chỉ cho mọi người thấy là họ là chủ
nhân ông. Đó chỉ là điều làm tăng xác suất của tranh chấp
quân sự.

<b >H:</b> Và xung đột này có thể bùng nổ ở đâu?

<b >Đ:</b> Có thể giữa Trung Quốc và Nhật, có thể là Việt
Nam hay Philippines. Sáng mai khi chúng ta thức dậy và Trung Quốc
đã chiếm đảo Điếu Ngự và đánh chìm một vài chiến hạm
của Nhật Bản. Và giống như khi Putin đánh chiếm Cremea, họ
chỉ mệt mỏi khi lạnh lùng nhúng vai và nói: Các anh muốn
chống như thế nào? Trong Chiến Tranh Lạnh chúng tôi đã nghĩ
có thể giải thích các kịch bản khi xung đột leo thang tại
châu Âu. Trong trường hợp như thế, chúng tôi không có ý niệm
gì những gì có thể diễn ra.

<b >H:</b> Người ta cũng thấy một tình trạng vô vọng tương
tự như vây hiện nay trong các cuộc tranh chấp trong thế giới
Á Rập. Tổng Thống Hoa Kỳ Obama hầu như không chọn một diễn
văn quan trọng về hoà giải tại Trung Đông. Tại sao hiện nay
ông ta quá dè dặt đối với một nơi có tầm quan trọng.

<b >Đ:</b> Nhìn về chính sách ngoại giao, thì phần đầu trong
nhiệm kỳ của Obama không tệ. Từ khi tái đắc cử, ngược
lại, chính sách này quá tệ hại. Obama không thể hiện được
cảm giác tinh tế. Trong nhiều khu vực, đáng ra ông ta có thể
quyết định diễn tiến sự tình và trả với một cái giá
tương đối thấp. Ai cập, Libyen, Syrien, ba nước này không
được Hoa Kỳ quan tâm. Vấn đề không phải là việc phải
đổ quân vào các nước này. Chúng ta hãy lấy Syrien làm thí
dụ. Nếu chúng ta hỗ trợ sớm cho các nhóm đúng đắn, hoà
dịu, thì hiện nay các lực luợng đấu tranh quá khích không
lớn mạnh.

<b >H:</b> Tại Irak Hoa Kỳ đã giữ vai trò một cường quốc
đem lại ổn định trên mười năm, nhưng dù vậy Hoa Kỳ cũng
không can thiệp được gì.

<b >Đ:</b> Trước các biến chuyển gần đây tại Trung Đông,
dĩ nhiên Hoa Kỳ phải tập trung cho khu vực này. Nhưng về cơ
bản, điều tốt nhất là những gì mà Obama làm trong nhiệm kỳ
của ông là chuyển trục về châu Á. Chúng ta phải phân tích
sâu xa hơn về mối đe doạ trường kỳ này do Trung Quốc gây
ra. Hoa Kỳ đầu tư quá mức vào Trung Đông và đánh giá quá cao
về nguy hiểm của chủ nghĩa khủng bố.

<b >H:</b> Đánh giá cao quá mức về nguy hiểm của khủng bố?
Ông nghĩ có nghiêm túc không?

<b >Đ:</b> Sau 11 tháng Chín, cứ mỗi một nỗi lo sợ đều
đặt trong tình trạng nguy hiểm sống còn. Khủng bố là một
nguy hiểm quan trọng, không còn là một tranh cãi, và những gì
xảy ra ờ Syrien và Irak là kinh hoàng. Nhưng tôi không tin là
trong dài hạn, những thách thức ở đó sẽ tăng lên như những
thách thức từ những quốc gia được trang bị những điều
kiện kỹ thuật tối tân và quy mô. Trung Quốc có những nguồn
lực to lớn và đề ra những yêu sách rõ rệt.

<b >H:</b> Nhưng lúc nào thì lo sợ cũng là một loại tiền tệ
mạnh. Trước tình hình bất ổn tại Trung Đông, nơi mà cảm
tưởng bài Mỹ khuấy động mạnh nên tại Hoa Kỳ sự sợ hãi
này nhiều hơn khi so với Trung Quốc, một kẻ khổng lồ đang
say ngủ.

<b >Đ:</b> Và chính sự sợ hãi này đưa tới việc người Mỹ
đổ bộ vào Irak và kéo dài hai cuộc chiến trong khu vực. Đó
là một sai lầm, một hoang phí về nguồn lực.

<b >H:</b> Và đâu là một giải pháp tương ứng? Để cho khu
vực này tự quyết định và để bạo lực giải quyết vấn
đế?

<b >Đ:</b> Tôi tin một cách đơn giản đó là những phí tổn
không thể nào thay được dành cho Hoa Kỳ. Chắc chắn là có
một trách nhiệm đạo đức. Mặt khác, với 150.00 binh sĩ đồn
trú, Hoa Kỳ không thể kiểm soát bạo lực giữa hai nhóm
Sunniten và Schitten. Để có thể gây ảnh hưởng quan trọng cho
tranh chấp hiện nay với nhóm Isis, Hoa Kỳ phải đầu tư nhiều
tương tự như vậy. Và tôi lo sợ rằng đó là chuyện hoàn
toàn không thực tế.

<b >H:</b> Hiện nay nếu như Hoa Kỳ tách ra, thì Hoa Kỳ không
đem một tín hiệu sai lầm hướng về các nước của muà xuân
Á Rập sao? Trong ý nghiã của một cuộc nổi dậy, nếu đừng
ngăn trở thì sau đó hỗn loạn và bạo lực sẽ ngự trị.

<b >Đ:</b> Nếu cho là Muà xuân Á Rập sẽ mang lại một hệ
thống dân chủ ổn định trong một thời gian ngắn, đó là
một tin tưởng sai lầm to lớn. Chúng ta lúc nào cũng luôn quên
rằng việc thiết lập dân chủ tại châu Âu là cực kỳ khó
khăn. Chúng ta hãy nghĩ tới thời khởi thủy của giai đoạn
cách mạng 1848, nó kéo dài hằng nhiều thập niên, mãi cho đến
khi dân chủ tại Tây Âu cũng cố.

<b >H:</b> Dầu vậy, Liên Xô và Trung Quốc được phép giải
thích là sự do dự của Obama là yếu đuối.

<b >Đ:</b> Nếu Hoa Kỳ muốn làm cho hai nước này thấy sức
mạnh của mình, thì Hoa Kỳ phải chứng tỏ trực tiếp cho Liên
Xô và Trung Quốc thấy như vậy. Và không phải dội bom Irak.
Phong toả Liên Xô phải rõ rệt hơn và gây khó khăn hơn, tại
Đông Nam Á phải đề ra những quy cách rõ rệt hơn. Khi do dự
ở các điểm này, rõ ràng đó là những tín hiệu sai lầm.

<b >Người phỏng vấn</b>: Daniel-C. Schmidt

<b >Nguồn:</b> F. A. S.

<b >Nguyên tác:</b> Francis Fukuyama im Gespräch - Als die Geschichte zu
Ende war <a
href="http://www.faz.net/aktuell/feuilleton/debatten/francis-fukuyama-im-gespraech-13029819.html">http://www.faz.net/aktuell/feuilleton/debatten/francis-fukuyama-im-gespraech-13029819.html</a>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140723/frankfurter-allgemeine-zeitung-phong-van-francis-fukuyama-khi-lich-su-ket-thuc),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<h2>Tình Ta Biển Bạc Đồng Xanh</h2>

Một dạo ca khúc Tình Ca Biển Bạc Đồng Xanh do hai ca sĩ chính
quy Trọng Tấn và Anh Thơ làm mưa gió trên phát thanh, truyền
hình của nhà nước CHXHCNVN. Một ca khúc với giai điệu đẹp
mượt mà và ca từ tươi tắn, giản dị diễn giải về một
cuộc sống thanh bình trên xứ sở Việt Nam. Xem kỹ nội dung ca
từ, dù hao hao như một giai điệu dân ca Trung Bộ với những
câu hò dễ đi vào lòng người Việt. Nhưng kỹ hơn sẽ thấy
đấy là thủ pháp mà tác giả mượn để phục vụ mục đích
tuyên truyền. Tác giả đã biết chọn lợi thế của mình trong
sở trường những ca khúc mang giai điệu Trung Bộ này để tạo
ra một nhạc phẩm tuyên truyền ấn tượng.

Như bao bài ca trước đó sáng tác thời bao cấp hay những bài
báo có từ thời hợp tác xã, xây dựng con người mới CNXH.
TTBBĐX cũng bám sát chủ đề muôn thuở đã được định
hướng ,như cuộc đời nay đã có "tự do" rồi. nhân dân chỉ
hăng say lao động làm ra sản phẩm, đất nước thanh bình,
chính trị ổn định.

<em>Đời tự do vui chan chứa bao tình
Vì tương lai ta đổ giọt mồ hôi ơ hò... ơ hò... </em>

Nếu nghe bài hát này mà không đọc tin tức đa chiều, có lẽ
người ta tin người dân Việt Nam hạnh phúc thứ nhì thế giới
là điều đương nhiên. Âm nhạc là một trong những biện pháp
tuyên truyền hiệu quả nhất cho mục đích chính trị. Phải
nói tác giả TTBBĐX đã xuất sắc lồng được điều muốn
tuyên truyền vào bài hát. Nói là xuất sắc vì những nội dung
muốn truyển tải đã quá cũ mèm và sáo rỗng, nhưng với sự
khéo léo chọn giai điệu và cách đưa ý tứ mềm mại đã
khiến bài hát được rộng rãi quần chúng nhân dân yêu thích.

Lâu lắm rồi, từ thời Người Đi Xây Hồ Kẻ Gỗ đến nay
mới có được một bản nhạc mà phổ cập trong quần chúng
lớn đến vậy. Nó cứu vớt cho nền âm nhạc tuyên truyền
mấy chục năm qua không ra nổi một nhạc phẩm nào ra hồn, có
sức thu hút với quần chúng nhân dân. Hàng chục năm ấy, nền
âm nhạc tuyên truyền không tìm ra được lối thoát nào để
tiếp cận công chúng. Dường như các nhạc sĩ ngày nay đã
không thiết tha hoặc không can tâm để sáng tác những nhạc
phẩm như vậy.

Bởi đáp ứng được đúng nhu cầu tuyên truyền chính trị và
một phần khéo léo của tác giả. TTBBĐX được nên ngôi, báo
chí không ngần ngại đã ca ngợi tính chính trị trong bài hát
này:

http://www.baomoi.com/Tham-duom-Tinh-ta-bien-bac-dong-xanh/71/6171993.epi


"Trong ấy, tình yêu đôi lứa hòa chung tình yêu đất nước,
tình yêu lao động. Trong ấy, cuộc sống rộn rã trong nhịp
đời thường được đưa lên thành hình ảnh tượng trưng cho
thế hệ thanh niên thời đại xây dựng xã hội chủ nghĩa"


Một cán bộ văn hoá như Hoàng Sông Hương tác giả bài hát,
tất nhiên đứa con tinh thần của ông gửi gắm không thể
thiếu tính XHCN.

TTBBĐX là điểm sáng nhất cho ngành tuyên huấn ĐCSVN ở lĩnh
vực âm nhạc trong mấy chục năm gần lại đây.

Tháng 5 năm 2014 giàn khoan HY981 của TQ đưa vào biển Đông, kéo
theo hàng trăm tàu chiến bảo vệ nghiêm ngặt. Biển Việt Nam
bỗng nhiên có thêm một căn cứ quân sự trá hình của TQ cùng
với căn cứ Phú Lâm, Gạc Ma... Và cũng như tiền lệ, mỗi căn
cứ mới của TQ dựng thêm trên biển Đông là máu chiến sĩ,
ngư dân Việt Nam đổ xuống.

Chẳng đài phát thanh, truyền hình nào muốn đưa ca khúc TTBBĐX
lên sóng thời điểm này.

<h2>Anh Là Ai. Việt Nam Quê Hương Tôi Đâu.</h2>

Ca khúc "Anh Là Ai" của nhạc sĩ trẻ Võ Minh Trí, người nhạc
sĩ trẻ chỉ đáng tuổi con của cán bộ văn hoá nhạc sĩ
Hoàng Sông Hương đã ra mắt công chúng một nhạc phẩm mà nội
dung phản ánh trái ngược với TTBBĐX. Ơ ca khúc của Võ Minh
Trí (tức Việt Khang) người ta thấy hình ảnh một đất nước
đang bị xâm lăng, máu cuả người dân đổ xuống ngoài biển
khơi bởi họng súng quân xâm lược. Những cảnh đánh đập,
trấn áp, bắt bớ người biểu tình chống quân xâm lược Tàu
trong đất liền. Một đất nước bất ổn và rối ren, bạo
lực từ ngoài khơi cho đến trên bờ. Mâu thuẫn sâu sắc về
quan điểm chống ngoại xâm giữa nhân dân và nhà cầm quyền.


Nhạc phẩm Anh Là Ai như một bài phóng sự miêu tả trung thực
hiện tình của đất nước Việt Nam ngày nay.

Đưa được một thực trạng xã hội, một bối cảnh chính
trị như thế vào ca khúc mà thu hút được khán giả như Anh Là
Ai. Đòi hỏi người nhạc sĩ ngoài tài năng phải có tấm lòng
yêu quê hương, đất nước đến tận cùng sâu thẳm tâm can
mới có thể viết nổi. Nếu cán bộ Hoàng Sông Hương với tinh
thần tận tuỵ công việc giao phó đã xuất sắc làm nên TCBBĐX
đáp ứng tiêu chí mà ban tuyên huấn đặt ra. Thì nhạc sĩ Võ
Minh Trí cũng xuất thần bằng một trái tim trung thực để làm
nên một nhạc phẩm bày tỏ được điều muốn nói của nhân
dân Việt Nam.

Nhạc phẩm Anh Là Ai không được lăng xê bằng cỗ máy tuyên
truyền đồ sộ , có kinh phí khổng lồ, vô tận như Tình Ta
Biển Bạc Đồng Xanh. Nhưng Anh Là Ai đi khắp mọi miền đất
nước, trong những ngôi nhà ở miền quê, thành thị bằng cây
ghi ta và lời ca của chính tác giả. Hơn thế nữa, nhạc phẩm
Anh Là Ai còn đi khắp năm châu đến với những người Việt xa
xứ.

Sau bao nhiêu năm ban tuyên giáo của ĐCSVN mới có một nhạc
phẩm ưng ý như TTBBĐX, bỗng nhiên từ trong nhân dân lại xuất
hiện một nhạc phẩm Anh Là Ai mà sức thu hút cũng không hề
kém. Nhất là nội dung trái ngược hoàn toàn.


Tác giả Anh Là Ai phải chịu sự trừng phạt, đó là điều
phải đến.

Trong những nhiệm vụ của ban tuyên giáo có đoạn:

"Bên cạnh đó, Ban cũng đã chủ động nắm bắt tình hình, tư
tưởng, tâm trạng của cán bộ, đảng viên và các tầng lớp
nhân dân; kịp thời tổng hợp, báo cáo, xin ý kiến chỉ đạo
của Bộ Chính trị, Ban Bí thư xử lý kịp thời các vấn đề,
sự việc quan trọng, phức tạp, nhạy cảm, nổi cộm; tăng
cường đấu tranh phản bác các thông tin, quan điểm sai trái,
thù địch, những hành động chống phá liên quan đến dân
chủ, nhân quyền, dân tộc, tôn giáo, tự do báo chí, tự do
ngôn luận..."

Chúng ta không lạ gì những đề nghị của Sở văn hoá thông
tin nào đó gửi đến cơ quan an ninh đòi khởi tố, bỏ tù
những bloger, nhà báo. Nói cách khác là ban tuyên giáo còn có
nhiệm vụ chỉ ra những người cần phải bắt cho cơ quan an
ninh bắt. SVHTT là một bộ phận thuộc BTG chỉ đạo.

Tháng 12 năm 2011 nhạc sĩ Võ Minh Trí bị bắt.

Mấy tháng sau, ông Đinh Thế Huynh, trưởng ban tuyên giáo trung
ương một bậc lão làng trong nghề tuyên huấn đã ký thoả
thuận hợp tác tuyên giáo hai nước Việt - Trung dưới sự
chứng kiến của ông Nguyễn Phú Trọng. TBT ĐCSVN.


http://danviet.vn/chinh-tri/ky-thoa-thuan-ve-co-che-hop-tac-giua-ban-tuyen-giao-viet-nam-trung-quoc-130776.html

Nội dung văn bản thoả thuận này là định hướng nhân hiểu
tốt về quan hệ hữu nghị tốt đẹp giữa hai nước Việt -
Trung.

Nào chúng ta hãy thử liên kết các sự kiện. Một ca khúc
TCBBĐX đang là thắng lợi lẫy lừng của Ban Tuyên giáo sau
nhiều năm khô hạn trên lãnh vực âm nhạc, bỗng nhiên nhạc
phẩm như Anh Là Ai, với nội dung trái ngược hoàn toàn, nhưng
chiếm sự mến mộ của công chúng không kém.

Một ca khúc truyền tải nhanh chóng rộn rãi trong công chúng,
nói lên sự tàn bạo của quân TQ xâm lược liệu có đi ngược
với thoả thuận hợp tác tuyên truyền của uỷ viên bộ chính
trị Đinh Thế Huynnh, trưởng ban tuyên giáo trung ương ĐCS Việt
Nam với uỷ viên bộ chính trị Trung Lưu Vân Sơn, trưởng ban
tuyên trung ương ĐCSTQ?

Liên kết các sự kiện trên và xem nhiệm vụ của ban tuyên
giáo có phần nắm tình hình, báo cáo xử lý các quan điểm "sai
trái, thù địch..."

Chúng ta có thể hình dung vì sao chỉ với mỗi một nhạc phẩm
mà Võ Minh Trí bị bắt trước khi thoả thuận này được ký
kết vài tháng, sau khi hiệp định được ký kết vài tháng
được mang ra xét xử với bản án nặng nề.

Cuộc đấu tranh diễn ra trên mặt trận tư tưởng không hề êm
ả, sự khốc liệt luôn thuộc về những người yếu thế.
Được hỗ trợ bằng những phương tiện truyền thông khổng
lồ, ngân sách vô hạn, đội ngũ nhân lực hùng hậu được
trả hậu hĩnh của phe tuyên huấn và một bên là người nhạc
sĩ trẻ với cây đàn ghi ta hay những bloger với mạng internet
luôn bị cắt, chặn tường lửa đã là quá chênh lệch.

Đã thế bên kia khi cảm thấy không thắng được bằng sở
trường của mình, họ còn có những quyền yêu cầu bộ máy tư
pháp, hành pháp bắt tù đối phương.

Nếu có thể trả lời cho tựa đề câu hỏi Anh Là Ai, thì ngay
lúc này câu trả lời đã sáng tỏ.

<strong>Anh là Ban tuyên giáo trung ương!</strong>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140723/nguoi-buon-gio-tu-tinh-ta-bien-bac-dong-xanh-ra-cau-tra-loi-anh-la-ai),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<center><img
src="http://lh5.ggpht.com/-xpt4u_naGAc/U86wVUahU2I/AAAAAAAAxWY/OyqXebdI4qI/clip_image001%25255B4%25255D.jpg?imgmax=800"
width="364"></center>
<center><em>Nhạc sĩ Tuấn Khanh, Hình: Uyên Nguyên/Blog
hoadam</em></center>

Sự hời hợt, dễ dãi và tính thương mại hóa đang ngày càng
lấn lướt sự nghiêm túc và những chắt lọc, tinh tế vốn có
trong âm nhạc và hoạt động biểu diễn nghệ thuật ở Việt
Nam … Và một trong những nghệ sĩ tâm huyết với nghề đã
từng nhiều lần lên tiếng về hiện tượng trên là nhạc sĩ
Tuấn Khanh, hôm nay, anh có cuộc trò chuyện với Vũ Hoàng…

<b>Vũ Hoàng:</b> <i>Xin chào nhạc sĩ Tuấn Khanh, cám ơn anh đã
giúp chúng tôi thực hiện chương trình này, thưa nhạc sĩ, nếu
nhìn vào bức tranh hiện nay của đời sống âm nhạc trong
nước, một cái nhìn khách quan anh có thể gửi đến thính giả
đài RFA là gì thưa anh?</i>

<b>N.S Tuấn Khanh:</b> Dạ, chào anh Vũ Hoàng, xin chào quý khán
thính giả. Để nói về âm nhạc Việt Nam lúc này, thật khó
để có thể nói bằng một câu nói, nhưng trước tiên để
diễn đạt cho rõ ràng và dễ hiểu thì tôi muốn kể một câu
chuyện là: Trước khi nhạc sĩ Phạm Duy mất khoảng một năm,
tôi có gặp ông và hỏi ông là đánh giá về tình hình âm
nhạc Việt Nam hiện nay như thế nào và theo ông nó có gì khác
biệt với những người thưởng thức âm nhạc và những
người sáng tác nói chung trong giới chuyên nghiệp âm nhạc
trước đây thì có gì gọi là khác biệt, thì nhạc sĩ Phạm
Duy trả lời một câu ngắn gọn rằng: <i>Nhiều năm trước,
chúng ta nghe âm nhạc bằng trái tim còn ngày nay chúng ta nghe âm
nhạc ngoài da</i>. <i>Câu này cậu cứ nghĩ đi rồi nó sẽ đến
từng chút, từng chút một rồi cậu sẽ nhận thấy. </i>Thực
sự lúc đó tôi chỉ hiểu được một phần, tôi chỉ nghĩ
rằng lúc đó người ta lắng nghe âm nhạc bằng những ngôn từ
sâu sắc, những giai điệu hay có sự chọn lọc với những
chắt chiu của người nghệ sĩ, cho đến những người biểu
diễn và sáng tác đến công chúng và công chúng có một sự
hưởng ứng mang tính nhất định như vậy. Thế hệ âm nhạc
điện tử tới và người ta thích những cảm giác nhiều hơn
những thứ đó, người ta có thể vào vũ trường nghe những
tiếng, những nhịp đập của âm nhạc mới, những âm thanh
mới, những sound mới… người ta tạo ra những cảm giác mới
nhiều hơn là những dòng sáng tác mới.

<div class="boxright200"><div class="quotebody"><div class="quoteopen"><img
class="quoleft" src="/misc/quoleft.png"/></div>Nhiều năm trước, chúng
ta nghe âm nhạc bằng trái tim còn ngày nay chúng ta nghe âm nhạc
ngoài da. Câu này cậu cứ nghĩ đi rồi nó sẽ đến từng chút,
từng chút một rồi cậu sẽ nhận thấy<img class="quoright"
src="/misc/quoright.png"/> <br class="quoteclear"></div><div
class="quoteauthor">» Nhạc sĩ Phạm Duy</div></div>
Nhưng tới ngày hôm nay, tôi còn cảm nhận sâu sắc hơn từ
những suy nghĩ của nhạc sĩ Phạm Duy là bởi vì con người hôm
nay, "ngoài da" hôm nay chính là sự hời hợt và tính chất
thương mại của đời sống ở trong nước ngày càng mạnh tới
mức làm cho người ta quên đi những ý nghĩa tốt đẹp nhất
của âm nhạc.

Tôi lấy một câu chuyện gần đây trường hợp của một
người hát karaoke nổi tiếng trên mạng, người ta gọi anh là
ca sĩ Lệ Rơi, đó là một người hát hoàn toàn mang tính
nghiệp dư, giải trí, mang tính cá nhân… không có gì gọi là
nghệ thuật, nhưng lại được hệ thống thương mại đẩy
tới mức tổ chức một buổi biểu diễn riêng, thậm chí dự
định ra album riêng, thâu bài hát riêng… Dĩ nhiên, tất cả
không nghe những thứ đó như một tác phẩm nghiêm túc, một
chương trình biểu diễn nghiêm túc, nhưng nó có thể bán
được vé, bởi người ta vào đó không phải là nghe âm nhạc
mà là người ta khều nhau mỉm cười, cười ngặt nghẽo,
cười lăn lộn và thấy vui với trò đó. Âm nhạc không chỉ
là phương tiện trong một thời buổi của thương mại mà còn
là phương tiện nằm ở vị trí thấp nhất trong ý nghĩa
phương tiện mà hôm nay chúng ta đang thấy. Thật là khó nói
về âm nhạc Việt Nam hôm nay thế nào, nhưng tôi có thể nói
rằng là nó ảnh hưởng từ rất nhiều thứ, nó ảnh hưởng
luôn cả một thế hệ những người trẻ lớn lên trong một
nền giáo dục của chế độ cộng sản Việt Nam và chủ nghĩa
duy vật, đó là những thứ chạy theo những giá trị tức
thời, không biết gọi tên nó là gì và nó dẫn đến âm nhạc
là một trong những biểu hiện đầu tiên âm nhạc mỗi ngày suy
đồi, suy thoái, ở đây âm nhạc chỉ là một phần trong đó.

<div class="boxright200"><div class="quotebody"><div class="quoteopen"><img
class="quoleft" src="/misc/quoleft.png"/></div>Con người hôm nay,
"ngoài da" hôm nay chính là sự hời hợt và tính chất
thương mại của đời sống ở trong nước ngày càng mạnh tới
mức làm cho người ta quên đi những ý nghĩa tốt đẹp nhất
của âm nhạc<img class="quoright" src="/misc/quoright.png"/> <br
class="quoteclear"></div><div class="quoteauthor">» Nhạc sĩ Tuấn
Khanh</div></div>
<b>Vũ Hoàng:</b> <i>Với những gì anh phân tích thì có thể
thấy là giới trẻ hiện nay phần lớn là chạy theo những giá
trị ảo, bề ngoài…vậy nếu so sánh với thời gian trước và
bây giờ thì nhạc sĩ Tuấn Khanh thấy từ sự thưởng thức cho
đến sáng tác đã thay đổi ra sao?</i>

<b>N.S Tuấn Khanh:</b> Tôi muốn nói thế này, ngày xưa với khán
giả và những người trong nghề âm nhạc Việt Nam, tôi sẽ
bắt đầu nói về trước 1975 và sau 1975. Sáng tác âm nhạc,
biểu diễn âm nhạc và lắng nghe âm nhạc là hình thái thưởng
thức, chia sẻ, đầy tính nghệ thuật và trân trọng lẫn nhau.
Tôi còn nhớ rằng là có những người sáng tác chỉ cần một
người ca sĩ hát sai một chữ của họ thôi, khán giả không
nhận ra, nhưng người nhạc sĩ đau khổ suốt vì bài hát lỡ
ghi âm rồi. Sau năm 1975, với chế độ kiểm duyệt, có rất
nhiều bài hát được đưa lên, được duyệt, được ra đời,
in đĩa hay phát hành sách…Những nhà kiểm duyệt dựa trên lý
trí và sợi chỉ đỏ xuyên suốt trong suy nghĩ của họ, họ
sẵn sàng gạch đi những chữ nào họ cảm giác không ổn theo
quan điểm chính trị của họ, tôi đã nhìn thấy những nhạc
sĩ vật vã và đau khổ với những con chữ của họ bị cắt
đi như vậy, có những người khác chọn lựa bằng cách rút
lại không cho phát hành để bảo vệ một chữ của họ mà
thôi. Nói như vậy, để quý thính giả hiểu rằng âm nhạc như
mỗi phận đời của mỗi người, người ta trân trọng nó hết
sức vậy đó. Nhưng cho đến ngày hôm nay, trào lưu tiểu
thuyết ngôn tình của Trung Quốc du nhập vào Việt Nam, với
những ngôn ngữ đơn giản, chủ yếu là tạo ra một thông
điệp mang tính gần gũi của lứa thiếu niên, pha trộn sự hài
hước, bất chấp những quy tắc về ngữ pháp, do đó dẫn
đến chuyện âm nhạc cũng xuất hiện ngôn ngữ gọi là "ngôn
tình trong âm nhạc." Tôi có thể dẫn một vài từ mà quý vị
sẽ ngạc nhiên <i>"từ trên trời rơi xuống, anh yêu em dài
lâu"</i> hay<i>"anh biết yêu em một lần, anh biết yêu em hai
lần, rồi thể nào cũng yêu em nhiều lần"</i> có những ngôn
ngữ mình không thể hiểu được người ta viết thế để làm
gì và nếu có sửa cả câu thì bài hát vẫn không thay đổi
được ý nghĩa đó, chỉ ở trong tình trạng ngôn tình đơn
giản vậy mà thôi.

Điều đó mình không trách được trào lưu hay sự tiếp xúc
văn hóa từ Trung Quốc đưa qua, bên cạnh đó, đời sống văn
hóa và lối giáo dục của Việt Nam hiện nay qua nhiều năm là
một sự tác động ghê gớm lên giới trẻ và dẫn đến tình
trạng là giới trẻ cảm thấy họ chia sẻ và thích ngôn ngữ
gần gũi đó, hời hợt đó, có thể gọi là giẫm đạp lên
các quy tắc ngữ pháp cũng như bẻ gẫy tất cả những quy tắc
của tiếng Việt cũ, nhưng họ có cả một thế hệ chia sẻ
với nhau. Còn những thế hệ còn lại họ ôm lại những gì
trân trọng nhất và họ nhìn bất lực vì không biết thế nào
để can thiệp những điều đó.

<div class="boxright200"><div class="quotebody"><div class="quoteopen"><img
class="quoleft" src="/misc/quoleft.png"/></div>Nhiều thập kỷ trước
người ta có những trò chơi của Sơn Đông Mãi Võ bởi những
trò đó vui lạ, vẫn phải tốn tiền để vui lạ với những
chuyện đó, nhưng nó sẽ phải thay đổi thường xuyên. Ngày
nay, sân khấu reality show cũng giống sân khấu của Sơn Đông
Mãi Võ như vậy, nhưng số tiền và quy mô bỏ ra lớn hơn rất
nhiều<img class="quoright" src="/misc/quoright.png"/> <br
class="quoteclear"></div><div class="quoteauthor">» Nhạc sĩ Tuấn
Khanh</div></div>
<b>Vũ Hoàng:</b> <i>Cám ơn những chia sẻ của anh, những qua
cuộc trò chuyện với anh khiến Vũ Hoàng thấy là hiện nay
những cuộc thi tìm kiếm tài năng, tìm kiếm ca sĩ nở rộ,
nhưng thực chất những người đó sẽ trở thành ca sĩ thực
thụ hay không thì còn là một câu hỏi bỏ ngỏ, quan điểm
của anh về những chương trình này như thế nào?</i>

<b>N.S Tuấn Khanh:</b> Việt Nam là một quốc gia có nền kinh tế
phát triển nóng, tức là trong một thời gian ngắn và đột
nhiên khá giả, dẫn đến việc thưởng thức, chi tiêu và tất
cả mọi thứ muốn ngang bằng với những quốc gia phát triển,
nhưng giá trị đó chỉ mang tính tức thời chứ không lâu dài.
Tôi còn nhớ có những chương trình trò chơi trên sân khấu,
reality show từ nước ngoài mang về với tiền bản quyền rất
cao mục đích thu hút quảng cáo, kiếm được nhiều tiền và
làm những chương trình mới lạ. Khởi đầu, nó có vẻ rất
tốt đẹp bởi nó còn tuân theo các quy tắc của các nhà tổ
chức nước ngoài đem đến, nhưng khi họ mua với giá rẻ hay
từ các nhà sản xuất thứ 3…thì họ bắt đầu bóp méo
những thứ đó và cho rằng làm sao có càng nhiều lượng khán
giả coi, càng nhiều sự kiện bất kể đó là scandal hay không
với mục đích là để thu hút lấy được quảng cáo dựa trên
số người coi. Nói một cách nào đó, cho đến giờ phút này
Việt Nam từ nhiều năm trước, nhiều thập kỷ trước người
ta có những trò chơi của Sơn Đông Mãi Võ bởi những trò đó
vui lạ, vẫn phải tốn tiền để vui lạ với những chuyện
đó, nhưng nó sẽ phải thay đổi thường xuyên. Ngày nay, sân
khấu reality show cũng giống sân khấu của Sơn Đông Mãi Võ như
vậy, nhưng số tiền và quy mô bỏ ra lớn hơn rất nhiều.

Lúc nãy anh có nói rằng có những ngôi sao được tìm ra từ
những chương trình tìm kiếm tài năng, đó chỉ là những tên
gọi để giới thiệu cho mục đích thâu tóm tiền bạc, thương
mại của các chương trình mà thôi. Một nền công nghiệp biểu
diễn ở VN hiện nay chưa hoàn toàn có, cho nên những cách
"tìm kiếm tài năng" chỉ là việc thu hút khán giả, để
rồi sau đó chấm dứt chương trình những người từ hạng
nhất cho đến hạng mười đều vô vọng tìm con đường của
mình bởi vì bản thân VN không có nhà sản xuất lớn, cũng như
không có hệ thống phát hành lớn và cũng không biết làm sao
để vượt qua điều đơn giản nhất là giải quyết được
nạn ăn cắp bản quyền… Những điều như vậy là những bất
cập cho chúng ta thấy rằng khi một quốc gia không tổ chức
đủ một hệ thống công nghệp biểu diễn để bảo toàn chính
bản thân mình thì việc tìm ra những tài năng chỉ là những
trò chơi "đánh trống bỏ rùi" mà thôi.

<b>Vũ Hoàng:</b> <i>Xin cám ơn nhạc sĩ Tuấn Khanh rất nhiều và
hi vọng sẽ được trao đổi với anh về những vấn đề âm
nhạc trong một chương trình không xa.</i>

<b>Nguồn:</b> <a
href="http://www.rfa.org/vietnamese/programs/MusicForWeekend/the-virtue-of-mus-is-forg-07202014063939.html">rfa.org</a>


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140723/vu-hoang-nguoi-ta-dang-quen-nhung-y-nghia-tot-dep-nhat-cua-am-nhac),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
8h15 sáng thứ ba ngày 22/07/2014, tôi có mặt tại phòng an ninh
điều tra công an Tỉnh Long An theo giấy mời trước đó. Đi
cùng tôi là mẹ Liên và những người bạn, họ ngồi chờ tôi
trong quán nước bên đường.

Tôi thong thả bước vào cổng bảo vệ để nộp giấy mời, tay
cầm theo 02 tờ thư ngỏ để mang vào gửi cho họ. Qua cổng bào
vệ, tôi đi thẳng một mạch vào vị trí phòng họp an ninh
điều tra (PA92). Tròn một năm, tôi quay lại đây, những thứ
bày trí xung quanh cũng không hề thay đổi. Tôi chẳng còn xa lạ
gì với cái nơi này. Bởi vì tôi bị mời về đây không dưới
40 lần, cảm giác mọi thứ đều trở nên thân quen một cách
bình thường. Tiếp chuyện với tôi lần này là Thượng tá
Trần Văn Hơn, và người làm việc với tôi là Đại úy Châu
Thanh Hùng, những gương mặt quen thuộc.

Sau những lời giới thiệu và hỏi thăm tình cảnh gia đình,
công việc của đôi bên. Tôi đưa họ lá thư ngỏ để khẳng
định về quan điểm của tôi trong buổi làm việc hôm nay. Tôi
khẳng định, mọi thứ sẽ trở nên cởi mở hơn nếu cả đôi
bên thẳng thắng trao đổi trực diện về vấn đề.

- Hôm nay tôi đến buổi làm việc này với danh nghĩa một công
dân có thiện chí hợp tác chứ không phải bị can bị tra hỏi.
Và những điều tôi cần nói đã viết hết vào lá thư ngỏ,
tôi đề ghị biên bản làm việc phải kèm theo thư ngỏ.

- Quan điểm về thư ngỏ của anh chúng tôi có đọc qua trên
internet, điều đó là đúng thủ tục và chúng tôi không nói anh
vi phạm pháp luật. Buổi làm việc này, chúng tôi mời anh hợp
tác để làm rõ một số vấn đề liên quan đến Facebook cá
nhân mang tên Đinh Nhật Uy.

Nói xong, họ đưa tôi một xấp giấy in khoảng 40 trang in những
thông tin từ trang Facebook xuống. Họ hỏi tôi có phải đây là
những bài viết của tôi không? Có phải đây là trang Facebook
của tôi không. Dĩ nhiên đó không phải là của tôi, nó được
in từ một trang mà tôi đã mất kiểm soát trong lúc "nhập
kho".

- Những bài viết, hình ảnh ở đây có liên quan mật thiết
với đời sống hằng ngày của anh. Vậy không phải của anh
thì anh giải thích như thế nào?

- Thông tin trên internet được chia sẽ tự do, vô hạn và
thường không có bản quyền. Không thể kiểm soát được
những người đã ẩn danh trộm thông tin rồi đăng đâu đó
làm tài sản riêng của mình. Và Facebook là một mạng xã hội
tự do. Người sử dụng có quyền tự do lấy bất cứ tên nào
mà mình thích. Trên Facebook có những cái tên Trần Huỳnh Duy
Thức, Đinh Nguyên Kha, Đinh Đăng Định. Tôi không nghĩ rằng
họ đang sử dụng Facebook.

- Vậy chính xác Facebook anh sử dụng là trang nào?

- Tôi là Uy Long An, lên Facebook tìm tôi sẽ thấy.

- Anh có thể ký vào biên bảng xác nhận rằng những thông tin
trên Facebook này là của anh. Những thông tin đó đăng công khai
và hầu như ai cũng thấy, anh không thể từ chối nó.

- Đăng công khai hay không công khai thì nó là cái quyền của
người sử dụng Facebook. Nay tôi có thể cho nó công khai, mai
tôi có thể ẩn nó, mốt tôi xóa nó. Vấn đề ở đây rằng,
Facebook này xem như nhật ký cá nhân giống như thư tín, điện
tín, email, nó được hiến pháp và pháp luật bào vệ, tôi
không giải thích gì thêm về nó.

- Rõ ràng đây là những thứ chúng tôi in từ trang cá nhân của
anh xuống, sao anh lại chối bỏ nó.

- Các anh in xuống thì dĩ nhiên nó không còn nguyên mẫu giống
như nó đã tồn tại trên Internet, chưa kể đến những thông
tin, hình ảnh trong đó có những sai lệch. Và lần nữa, tôi
từ chối ký xác nhận việc này. Tôi có thể hoàn thiện biên
bản làm việc hôm nay bằng hai ý chính: Những thông tin các anh
in ra từ trang Facebook không phải của tôi thì không phải của
tôi và tôi khẳng định tôi sử dụng tài khoản Uy Long An là
hợp pháp, tôi không ký bất kỳ một tài liệu nào của các anh
in xuống.

Buổi trao đổi về Facebook kết thúc. Chúng tôi trao đổi thêm
một số chuyện ngoài lề, những thứ tôi mất mát khi đi tù
và về cuộc sống tù đày của Đinh Nguyên Kha. Tôi khẳng
định lại một lần nữa rằng, tôi hợp tác lần này vì uy
tín đã hứa trong thư ngỏ và muốn làm sáng tỏ tính hợp pháp
của Facebook, lần sau mời, tôi sẽ không đi. Đối với tôi,
buổi trao đổi hôm nay như một cuộc nói chuyện quen thuộc
trong quán café buổi sáng. Tôi bắt tay họ, cảm ơn vì 02 bình
trà và những điếu thuốc. 10h30 tôi ra về, những người bạn
bên kia đường ra đón tôi, cười hối hả.

Vì sao tôi lại đi theo giấy mời? Bởi vì tôi đăng tải thông
tin lên trang Facebook của mình một cách chính danh. Và trong buổi
làm việc này, tôi muốn khẳng định rằng việc sử dụng
Facebook để đưa ra ý kiến nhận định cá nhân trong mọi sự
việc xảy trong cuộc sống là hợp pháp. Quyền tự do ngôn
luận, quyền được bảo vệ thông tin, tài sản cá nhân của
cộng đồng Facebook phải được tôn trọng và thực thi. Và
việc áp đặt ghép tội một tài khoản trên Facebook cho người
sử dụng là mơ hồ, thiếu tính pháp lý và vi phạm nhân
quyền.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/node/27930), một số đường liên kết và
hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận
để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn
tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt
tường lửa tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc
ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
Dẫu là một tài năng ngoại hạng, tay Mark Zuckerberg khi tạo ra
facebook hẳn không tưởng tượng được rằng rồi sản phẩm
của mình nhanh chóng trở thành một kênh truyền thông số một
Việt Nam hiện nay. Thực vậy từ ngày ra đời, facebook đã thay
đổi triệt để cách con người giao tiếp với nhau và chưa bao
giờ cụm từ "mạng xã hội" quen thuộc như hiện nay tại
các đô thị, trường học... Việt Nam. Điều đặc biệt hơn
tất thảy, khi tại các nước phát triển, có nền chính trị
đa nguyên, tự do báo chí, facebook gần như chỉ là phương tiện
để trao đổi thông tin với bạn bè, biểu thị và quảng cáo
"cái tôi", giải trí, kinh doanh... thì tại Việt Nam, trang mạng
xã hội này còn làm hơn thế nữa, khi trở thành một tờ báo
lớn nhất, đa dạng nhất, đưa thông tin nhanh nhất và hoàn
toàn miễn phí.

Điều này quá dễ dàng nhận thấy. Trong khi tại các nước tư
do báo chí, những tờ báo lớn có đầy đủ phương tiện hiện
đại nhất, kể cả máy bay và những thiết bị trực tiếp
truyền hình, nhằm phục vụ cho việc đưa tin, nghĩa là mọi
thứ tin tức mà bạn đọc quan tâm từ ông tổng thống đương
nhiệm đi ăn kem đến con chó xấu nhất thế giới vừa qua
đời, thì tại Việt Nam, báo chí hoàn toàn nằm trong sự kiểm
duyệt khắt khe của nhà cầm quyền, không được thông tin
không chỉ là chuyện chính trị ở trong nước, mà ngay cả
chuyện nước ngoài cũng phải theo "định hướng" và nhiều
tờ báo "chính thống" vừa đưa tin vài giờ đồng hồ gỡ
xuống là chuyện bình thường, khi đó face book vừa là nguồn
lưu tin hữu hiệu.

Trong tình hình thông tin bị kiểm soát chặt chẽ như vậy,
facebook đã làm thay mọi tờ báo ở Việt Nam, vượt mặt tất
thảy và không có đối thủ có thể cạnh tranh. Chúng ta có
thể bắt gặp trên facebook gần như tất cả các cây bút viết
bằng tiếng Việt trong đủ mọi đề tài từ xã hội, chính
trị, văn hóa, sáng tác, tôn giáo, giải trí... trong mọi thời
điểm, mọi lĩnh vực với nhiều văn phong, cách miêu tả khác
nhau, phù hợp với đủ loại người đọc, thú vị hơn, nó còn
là "tờ báo" châm biếm hàng đầu, khi quay hướng đả kích
những tờ báo chính thống, thò ra rồi lại rút vào... như
chơi!

Không còn nghi ngờ gì nữa, môi trường facebook hiện nay, nếu
nhìn và đọc nó như một tờ báo mạng thì đó chính là môi
trường tự do báo chí, một nền tự do báo chí ngoài dự liệu
và ngoài tầm kiểm soát của nhà cầm quyền. Tất nhiên nhà
nước Việt Nam nhìn thấy sức mạnh của facebook và muốn ngăn
chặn nó tương tự như Trung Quốc đang làm là không để nó
hoạt động ngoài cái vòng kim cô của mình, nhưng có lẽ điều
này là quá muộn một khi internet không thể không là một lựa
chọn cần thiết cho một xã hội cần phát triển về kinh tế
để mong tồn tại.

Hiện nay, nhìn thấy "nguy cơ" đó, một "chiến dịch báo
cáo" đang xảy ra trong diện rộng. Rất nhiều tài khoản face
book đã bị khóa, họ không chì là các nhà bất đồng chính
kiến mà có khi chỉ là những người viết phản biện độc
lập, ôn hòa. Điều này cho thấy những kẻ đứng sau bọn
"côn đồ" này, nhất định là những thế lực sợ hãi sự
thật.

Điều này đã gây ra một không khí bực tức, hoang mang của
những người viết face book. Nhưng dù có mất thời gian nhiều
hay ít để phục hồi dữ liệu và tài khoản, chưa thấy một
ai trong số những người bị "báo cáo" làm tài khoản bị
bắt buộc khóa đầu hàng bằng cách tuyên bố buông bút. Và
trong khi chờ đợi một nền báo chí tự do đích thực còn ở
tít mù xa, bản thân tôi mỗi ngày khi mở facebook ra, đọc
những thông tin thú vị và chân thực, nhận những đường link
bổ ích từ bạn bè, tôi lại nghĩ thầm: cám ơn Mark Zuckerberg!

<em>(Đăng lại, có thêm chút ít, nhân việc hằng loạt tài
khoản facebook bị khóa "tạm thời" vì "báo cáo")</em>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140722/nguyen-dinh-bon-facebook-bao-mang-lon-nhat-da-dang-nhat-nhanh-nhat-va-mien-phi-tai),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
Một trong những vấn đề thời sự "nóng" nhất ở Việt
Nam, ít nhất là ở Sài Gòn, trong những ngày vừa qua là vụ tai
tiếng đình đám liên quan đến Sở Giáo Dục của thành phố
và một công ty giáo dục tư nhân mang tên EMG.

Theo hàng loạt các tờ báo như <a
href="http://tuoitre.vn/Giao-duc/616115/tong-lanh-su-anh-bac%C2%A0tuyen-bo-cua-so-gd-dt-tp-hcm.html">Tuổi
Trẻ</a>, <a
href="http://tuoitre.vn/Tuoi-tre-cuoi-tuan/Chuyen-de/615688/kiem-dinh-tich-hop-va-doc-quyen-trong-giao-duc.html?fb_action_ids=1448451645414480&amp;fb_action_types=og.likes">Tuổi
Trẻ Cuối Tuần</a>, <a
href="http://nld.com.vn/giao-duc-khoa-hoc/chuong-trinh-tieng-anh-tich-hop-loi-nhuan-se-cao-ngat-nguong-20140702232148588.htm">Người
Lao Động</a>, <a
href="http://www.thesaigontimes.vn/116918/Bo-Giao-duc-Anh-khong-co-hop-tac-nao-voi-So-GD-DT-TPHCM.html">Thời
Báo Kinh tế Sài Gòn</a>, <a
href="http://vnexpress.net/tin-tuc/giao-duc/ubnd-tp-hcm-yeu-cau-dung-chuong-trinh-tieng-anh-tich-hop-3013726.html">VnExpress</a>,
<a
href="http://motthegioi.vn/the-gioi-hoc/thoi-su-hoc/lum-xum-chuong-trinh-tich-hop-nhung-khuat-tat-tao-nghi-ngo-83813.html">Một
Thế Giới</a>… vụ việc này bắt đầu từ nhiều năm trước,
khi một công ty giáo dục tư nhân mang tên EMG đã "vận động
hành lang" (lobby) xin được giấy phép Bộ Giáo Dục và Ðào
Tạo cho triển khai thí điểm chương trình Cambridge tại các
trường phổ thông công lập của Việt Nam.

Ðể hiểu tại sao EMG lại làm việc này từ nhiều năm trước,
cần phải hiểu rằng tiếng Anh là ngoại ngữ quan trọng nhất
ở Việt Nam và là chìa khóa để học sinh sinh viên ra trường
có việc làm tốt ở đô thị. Thế nhưng phần lớn, nếu không
muốn nói là tuyệt đại đa số, các trường phổ thông công
lập của Việt Nam đều không có khả năng giảng dạy môn
tiếng Anh.

Học sinh ở các thành phố lớn như Hà Nội hoặc Sài Gòn muốn
học tiếng Anh thành công phải đến các trung tâm ngoại ngữ
để học vào các buổi tối hoặc cuối tuần. Ðiều này khá
phức tạp cho phụ huynh trong cuộc sống hằng ngày như phải có
lịch đưa đón con cố định, cuối tuần phải đưa con đi học
và chờ để đón con về thay vì có các sinh hoạt gia đình...

Vì vấn đề này nên dần dần hình thành một mô hình mới:
các trung tâm tiếng Anh tư nhân ký hợp đồng với các trường
phổ thông công lập để mở ra các lớp học tiếng Anh tự
chọn ngay tại trường. Với mô hình này, phụ huynh giải quyết
được khâu đưa đón, chi phí học tiếng Anh kiểu này cũng
không cao vì các trường được quyền chủ động tìm nhà cung
cấp (trung tâm tiếng Anh) với giá rẻ nhất và chất lượng
thích hợp nhất.

Ðây có vẻ như là một mô hình hoàn hảo cho cả nhà trường
lẫn học sinh, phụ huynh, và các trung tâm tiếng Anh

Khi EMG xuất hiện, công ty này có một cách tiếp cận mới. Thay
vì chỉ giảng dạy tiếng Anh thông thường như các trung tâm
tiếng Anh được mô tả ở trên, họ làm việc với tổ chức
CIE của Ðại học Cambridge, xin chấp thuận của CIE để trở
thành một dạng đại lý chính thức của CIE ở Việt Nam, có
quyền giảng dạy "chương trình Cambridge" như nhiều người
vẫn quen thuộc. Chương trình Cambridge là chương trình phổ
thông quốc tế của CIE, theo đó học sinh học các môn toán,
tiếng Anh, và khoa học đều bằng tiếng Anh, được cấp các
chứng chỉ của CIE, và khi tốt nghiệp phổ thông được nhận
bằng tú tài quốc tế (IGCSE) của Cambridge.

Mô hình của EMG triển khai khi đó có sức hấp dẫn đặc biệt
ở hai khía cạnh chính: thứ nhất, nó cấp các văn bằng quốc
tế, một yếu tố đánh thẳng vào tâm lý chuộng văn bằng
của phụ huynh Việt Nam (mặc dù học sinh Việt Nam không cần
bằng tú tài quốc tế vẫn có thể đi học đại học ở bất
kỳ nước nào trên thế giới).

Và thứ hai, nó mang tên Cambridge, một đại học lâu đời, danh
tiếng của Anh quốc với thương hiệu đã gần gũi với người
Việt từ rất lâu. Vì thế, khi mô hình này ra đời, ngay lập
tức nó nhận được sự ủng hộ của phụ huynh học sinh.

Thế nhưng mô hình giảng dạy tiếng Anh kiểu này chưa có tiền
lệ ở Việt Nam. Học sinh học phổ thông tại các trường công
lập của Việt Nam trước nay vẫn học theo các môn học của
Bộ GD&ÐT. Nếu học các môn khác, và cấp bằng khác (như bằng
tú tài quốc tế của CIE) thì phải xin phép Bộ. EMG đã lobby
Bộ GD&ÐT và xin được một giấy phép thí điểm. Với giấy
phép này, EMG đi triển khai trương trình ở một số trường
công lập có tiếng tăm ở Hà Nội và Sài Gòn.

Thị trường của EMG sau đó phát triển rất nhanh và tập trung
mạnh vào Sài Gòn. Tới cuối năm ngoái, theo số liệu được
nhiều báo chí công bố, con số học sinh học theo chương trình
Cambridge của EMG lên tới xấp xỉ 5000.

Ðiều đáng nói là sau khi EMG được cấp giấy phép thí điểm,
có nhiều đơn vị khác xin giấy phép tương tự để triển khai
các chương trình giảng dạy tương tự ở Việt Nam (thí dụ
chương trình tú tài quốc tế IGCSE của Edexcel, cũng của Anh
quốc), nhưng không được chấp thuận.

Vì thế, EMG nghiễm nhiên trở thành vông ty độc quyền, một
mình một chợ, trong việc giảng dạy các chương trình phổ
thông quốc tế tại các trường phổ thông công lập. Dựa vào
lợi thế này, EMG đã thu học phí được coi là rất cao
(khoảng US$150/tháng cho khoảng 6 tiết học/tuần). Số tiền
lớn mà EMG thu về được chia lại cho các trường phổ thông
công lập liên hệ một phần, còn lại EMG giữ.

Chưa có ai có bằng chứng về việc EMG phải chi ngoài hết bao
nhiêu, có phải chi hay không, để lobby nhằm giữ vị trí độc
quyền này. Ðiều mà mọi người đều biết là EMG luôn độc
quyền nhờ việc Bộ Giáo Dục & Ðào Tạo cùng các Sở Giáo
Dục như Sở Giáo Dục thành phố Sài Gòn không cho bất cứ tổ
chức nào khác tham gia vào phần giảng dạy của EMG.

Ngoài chuyện thu học phí cao, EMG còn có hàng loạt các vụ tai
tiếng khác liên quan đến việc triển khai chương trình. Những
việc này bị nhiều tờ báo trong nước <a
href="http://www.thanhnien.com.vn/pages/20130624/day-tieng-anh-cambridge-ai-huong-loi.aspx">phanh
phui</a> từ những năm trước. Thế nhưng vị thế độc quyền
của EMG vẫn vững như bàn thạch, mặc cho công luận phản
đối dữ dội. Số học sinh học theo chương trình Cambridge của
EMG vẫn tăng vì một phần là học sinh không có lựa chọn nào
khác (do độc quyền), một phần, theo nhiều nguồn tin, là do
chính các trường phổ thông công lập ép các học sinh trái
tuyến phải đăng ký học chương trình Cambridge của EMG, nếu
các em muốn được nhận vào học các trường này.

Dĩ nhiên, ở Việt Nam, một công ty tư nhân không thể nào ngang
nhiên thách thức công luận rộng rãi như thế mà vẫn đứng
vững như EMG được, nếu không có một thế lực "bảo kê"
đứng sau lưng. Nhưng thế lực đó là ai? Câu hỏi này sẽ
được trả lời trong bài viết sau.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140723/tran-vinh-du-nan-be-phai-va-chu-nghia-tu-ban-than-huu-trong-giao-duc-su-khoi-dau),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives