Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

<center><img src="https://www.danluan.org/files/u5262/278bieutinh3.jpg"
width="480" height="358" alt="278bieutinh3.jpg" /></center>

<center>[video:https://www.youtube.com/watch?v=8wZ-i7cp_M0]</center>

Trưa ngày 27/8/2014, đã xảy ra một cuộc biểu tình nhỏ trước
cơ quan thường trực phía Nam của Bộ công an, số 258 Nguyễn
Trãi, quận 1, thành phố Hồ Chí Minh. Những người biểu tình
trong hình ảnh được đưa lên mạng xã hội facebook đã giăng
băng rôn kêu gọi trả tự do cho 3 nhà hoạt động: Bùi Hằng,
Văn Minh và Thúy Quỳnh. Tring số này có các nhà hoạt động
như là anh Hoàng Dũng, Peter Lâm Bùi, Tuyến Xích Lô, Lê Hồng
Phong, Thu Nguyệt... và con của bà Bùi Hằng: cô Quỳnh Anh. Chúng
tôi đã có cuộc phỏng vấn nhanh với anh Lê Hồng Phong, về
cuộc biểu tình này:

<strong>Nguyên Thọ:</strong> <strong>Chào anh Phong, xin anh có thể
cho biết một chút về cuộc biểu tình trưa nay tại Sài
Gòn?</strong>

<strong>Lê Hồng Phong:</strong> <em>Thật ra đó cũng không hẳn là
một cuộc biểu tình, chúng tôi chỉ muốn nhắn gửi thông
điệp là Bộ công an phải trả tự do cho chị Bùi Thị Minh
Hằng. Bởi vì bản án hôm qua dành cho chị Bùi Hằng và 2
đồng sự là rất bất công!</em>

<em>Mọi người đến trước cơ quan của Bộ công an trên
đường Nguyễn Trãi lúc 12h, đến 12h15 chúng tôi bắt đầu
giăng biểu ngữ. Thật ra chúng tôi cũng không thách thức với
nhà cầm quyền, vì ý thức được nếu làm lâu và mạnh thì
họ sẽ đàn áp rất là dữ dội! Cho nên cuộc biểu tình chỉ
diễn ra trong khoảng 2-3 phút đồng hồ, chủ yếu là giăng
được băng-rôn trước Bộ công an để bày tỏ thông điệp
của chúng tôi!</em>

<strong>Nguyên Thọ: Trong những giây phút biểu tình ngắn ngủi
đó, mọi người có bị lực lượng công an hoặc an ninh can
thiệp?</strong>

<strong>Lê Hồng Phong:</strong> <em>Khi chúng tôi vừa căng băng-rôn
khoảng 1 phút thì trạm gác ở bên phía Bộ công an có hành
động. Người công an (trong hình) ngay lập tức chạy qua lớn
tiếng yêu cầu chúng tôi phải giải tán và không được chụp
ảnh. Lúc đó người công an đó yêu cầu tôi xóa ảnh đã
chụp, nhưng tôi bảo không được do việc chụp ảnh công an là
việc làm không vi phạm pháp luật nên tôi đã không làm
theo.</em>

<center><img src="https://www.danluan.org/files/u5262/278bieutinh1.jpg"
width="480" height="358" alt="278bieutinh1.jpg" /></center>

<strong>Nguyên Thọ: Thưa anh, anh có thể cho chúng tôi biết cảm
nghĩ của mình về phiên tòa ở Đồng Tháp ngày hôm qua, và sau
cuộc biểu tình ngày hôm nay?</strong>

<em>Thú thật là sau khi bản án của phiên tòa được công bố
thì đa số những người đấu tranh dân chủ, những người
ủng hộ chị Bùi Hằng, cũng như những người tham dự phiên
tòa ngày hôm qua vô cùng thất vọng trước sự man rợ, trắng
trợn của nhà cầm quyền. Nhưng chúng tôi đã động viên với
nhau rằng đó là một phần của công cuộc đấu tranh. Việc
nhà cầm quyền đàn áp và bỏ tù những người đấu tranh,
thực ra đó chỉ là một sự trả thù hèn hạ chứ không cho
thấy sự nghiêm minh của luật pháp chính từ những lời hay ý
đẹp họ vẩn thường thốt ra.

Trong chúng tôi sẽ có những người bị bỏ tù, những người
bị sách nhiễu... khó khăn rất nhiều. Nhưng những người
đấu tranh sẽ tiếp tục đi theo con đường đã chọn và không
hề chùn bước. Nhất định sẽ còn có nhiều "Bùi Hằng" như
thế nữa ra đời, và sẽ còn có nhiều người dấn thân nữa
để đi đến "đích cuối cùng"!</em>

<strong><em>Nguyên Thọ: Chân thành cảm ơn anh đã đến với
cuộc phỏng vấn. Chúc anh nhiều sức khỏe!</em></strong>

*Nguồn ảnh: Lê Hồng Phong

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140828/nguyen-tho-bieu-tinh-keu-goi-tra-tu-do-cho-bui-hang-truoc-co-quan-bo-cong-an-phia),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
Theo tin từ mạng vietnam.net thứ Hai vừa rồi: hơn 10.000 lao
động nước ngoài trong đó 90% là người Tàu vừa được
tuyển dụng bởi công ty Formosa ở Vũng Áng, Hà Tĩnh, chỉ chưa
quá hai tháng sau những sự cố đẫm máu mà khu công nghiệp này
là sân khấu.

<b>Bắc Kinh trở lại, đầu ngẩng cao, nanh sắc nhọn</b>


Trong một hoàn cảnh hợp tác lành mạnh giữa hai nước láng
giềng và khuôn khổ trao đổi hai bên cùng có lợi, thì cái tin
này lẽ ra có thể gây nên niềm lạc quan và thậm chí cả hy
vọng của cư dân địa phương và của các nhà quan sát nước
ngoài. Nhưng sự xâm nhập bạo liệt của giàn khoan Tàu cùng
với đội tàu chiến hộ tống vào vùng đặc quyền kinh tế
của Việt Nam, sau những vụ gây hấn với Viking 2, Bình Minh 2,
gây hấn với dân chài miền Trung Việt Nam đang tiếp tục xảy
ra, thì sự trở lại của đoàn ngũ « lao động » Tàu – mà
việc ra đi trước đây đã được tuyên truyền mạnh mẽ - mang
một ý nghĩa hoàn toàn khác. Bắc Kinh trở lại, đầu ngẩng cao
và nanh vuốt thật sắc nhọn. Nó đánh dấu lãnh thổ của mình
ngay trong lòng Việt Nam!

<h3 >Bình cũ rượu cũ: "Nĩ hảo ma? Huānyíng! " [Chào bạn,
khoẻ không? Xin hoan nghênh! ]</h3> <h3 >Những mối nghi ngờ cất
lên từ một số công dân VN vậy là được xác nhận: cuộc
mặc cả đã rõ ràng được tiến hành. Trong giai đoạn giàn
khoan HKSY981, sự im lặng kéo dài của người trách nhiêm lớn
nhất của « đảng lãnh đạo » trong những ngày đầu của vụ
xâm nhập này có một ý nghĩa. Sự im lặng tiếp theo sau vụ
rút lui đột ngột của giàn khoan và việc thả cũng đột ngột
13 dân chài VN bị giam giữ ở Hải Nam cũng có một ý nghĩa.
Chúng rất giống với những tín hiệu của sự nhượng bộ từ
phía VN sẽ tiếp theo sau, tức là những sự bỏ mặc chủ
quyền thực tế mới. Những tuyên bố chắc nịch và xứng
đáng từ chối một « tình hữu nghị viển vông » đổi lấy
việc bỏ mặc chủ quyền, những tuyên bố chính trị bắt
buộc tạo nên sức động viên trong và ngoài nước, nhanh chóng
nhường chỗ trong miệng cũng nhà hùng biện có giọng phẫn nộ
ấy, cho lời kêu gọi cảnh sát đàn áp các « phần tử tay sai
của thế lực phản động nưóc ngoài » bla-bla-bla... Bình cũ
rượu cũ. Không còn chuyện thử kiện Tàu ra toà án quốc tế.
"Nĩ hảo ma? Huānyíng! ". Hoan nghênh… các đồng đô la Tàu.
</h3> Cuộc gây hấn mới mà dự án công nghiệp Hà Tĩnh gây nên
chứng tỏ, nếu như vẫn còn cần phải chứng tỏ, rằng các
nhà lãnh đạo ĐCSVN không thể hiện sự khác biệt chủ yếu
với nhau về sự phụ thuộc vào chính quyền Tàu. Tất cả họ
đều là cái rờ mọoc chính trị của các nhà lãnh đạo Bắc
Kinh, buộc chặt vào đấy bởi những cuộc mặc cả cũ và rất
mới, những cuộc mặc cả trong bóng tối cũng như không thể
thú nhận. Những lời lẽ loanh quanh giả xã hội chủ nghĩa
giả hữu nghị không còn che đậy được thực tế của mối
quan hệ chủ-tớ. Và với các nhà dân chủ đáng thương, chỉ
còn bước chuyển qua dùng sức mạnh hay đàn áp để buộc
phải chấp nhận cái đường lối chính trị tàn hại và đáng
xấu hổ của họ: sự hợp tác trái tự nhiên.

<b>"Thóat Trung" [tiếng Việt trong nguyên bản] hay "Cúi Trung"
[nguyên bản]: một vực thẳm</b>

<b>Trách nhiệm</b>

Trong khi ngày càng đông đảo các công dân VN nói về "Thoát
Trung" [nguyên bản], thì những người tự xưng là đại diện
về chính trị của họ không ngừng đưa họ lún sâu vào một
sự phụ thuộc mà quốc gia sẽ ngày càng khó rút ra. Như thế,
cái hố Tàu trở thành một vực sâu giữa nhóm lãnh đạo ấy
và ý chí của nhân dân. Nó ngăn cản VN phát triển lành mạnh.
Nó làm VN đông cứng và cô lập với phần còn lại của thế
giới. Và trách nhiệm gây ra tình huống này không thể nào rõ
ràng hơn. Trong hệ thống hiện tại của đảng duy nhất được
thiêng hoá bởi điều 4 Hiến pháp, mọi phe cánh, mọi nhóm lợi
ích hiện diện trong lòng Bộ Chính trị phải chịu trách nhiệm
về sự phụ thuộc Tàu mang tính tàn phá đất nước. Trách
nhiệm tập thể nhưng nhất là trách nhiệm cá nhân. Mỗi nhà
lãnh đạo phải chịu trách nhiệm cá nhân. Không một ai trong
lòng quyền lực trung ương có thể giữ im lặng trước sự
phản bội các khát vọng của nhân dân hay đổ lỗi cho các
chính quyền vùng miền, mà không đánh mất danh dự công dân
của mình. Về phía mình, các chính quyền vùng miền, vốn đã
nổi danh một cách đáng buồn vì sự hối thúc tàn bạo tịch
thu đất đai của cải của nông dân, không thể viện dẫn
quyền tự do kinh doanh cho những doanh nhân Tàu rõ ràng đang
phục vụ cho chiến lược của Bắc Kinh. Họ sẽ không thể còn
buộc tội quản lý yếu kém cho các ban tổ chức của các khu
kinh tế địa phương khi xảy ra các sự cố sẽ không thể
không xảy ra giữa bọn chiếm đóng không được mong muốn và
một quần chúng địa phương bực tức vì sự chung sống bị
áp đặt ấy; từ thực tế sống, quần chúng cảm nhận điều
này như một sự khiêu khích thường trực đối với tình tự
dân tộc và với những lợi ích tức thời của mình. Tóm lại,
trong lòng các cấp của Đảng từ trên xuống dưới, không ai
còn có thể chơi trò đà điểu trước cái điều mà nhiều
công dân và một số chiến sĩ dũng cảm đã tố cáo từ lâu:
hiểm hoạ chết người của sự Tàu hoá đang đe doạ quốc gia.
Sự xâm nhập của giàn khoan đã đem đến cơ hội tái cân
bằng nền kinh tế bằng cách dần dần lấy lại thế làm chủ.
Cơ hội đã bị ĐCSVN dứt khoát khước từ.

<b>Tiến tới những « Ukraine » kiểu Tàu? </b>

Mượn cái cớ giả dối là phát triển, đảng này, ngày càng
« lạ » đối với quốc gia và dân tộc mình, liên tục mở
cửa nhập khẩu một lượng lao động Tàu thường không có
chuyên môn, số cư dân bùng nổ trong xã hội VN, một xã hội
đang làm mồi cho cuộc khủng hoảng toàn cầu trong đó nạn
thất nghiệp đánh vào hằng trăm ngàn người trẻ buộc phải
đi bán sức lao động ở nước ngoài… Trong một đất nước
mà hằng nghìn hecta phần lớn nằm ở những vùng chiến lược
đã được đem cho thuê nhiều thập niên, tức là trên thực
tế bị nhượng cho bọn bành trướng Bắc Kinh đeo mặt nạ,
các nhà lãnh đạo VN đang cầm quyền lại còn khuyến khích cho
làn sóng mạnh thêm… Bao nhiêu giàn khoan Tàu trên đất liền
đã từ nhiều năm nay lặng lẽ khoan vào di sản cha ông của VN
để hút lên tài nguyên? Và thế đó, sau khi đã bán đổ bán
tháo những tài nguyên thiên nhiên, năng lượng và kỹ nghệ
của quốc gia, các nhà lãnh đạo nước này sắp sửa bật đèn
xanh để hy sinh thêm nữa những nguồn nhân lực… và thậm chí
còn hơn thế nữa. Hằng nghìn gia đình Tàu mới sắp được
định cư. Những gia đình khác sắp được lập nên tại chỗ.
Họ sắp làm việc trong các khu kinh tế mà người VN bình
thường sẽ bị trục ra ngoài và các chính quyền địa phương
sẽ chỉ có thể vào sau khi đã lễ phép chìa chân ra cho họ
khám. Họ sẽ sống theo kiểu Tàu trong những con phố, khu phố,
quận huyện tự quản mà chính quyền VN thực sự chỉ là
những kẻ làm công dễ bảo… Đôi khi, do được Bắc Kinh
ngầm khuyến khích bằng tài chính, những cộng đồng Tàu này
sẽ sống trong các điều kiện ưu việt hơn hằng ngàn gia đình
VN quằn quại bởi nạn thất nghiệp và đồng lương chết
đói… Họ sẽ áp đặt ở đó luật lệ kinh tế và do đó áp
đặt những chọn lựa chính trị của mình. Những kẻ chiếm
đóng mới ấy sắp chủ động gieo trên đất VN một dòng
giống Tàu, dòng giống này có thể một ngày nào đó – tại
sao không hình dung trước nhỉ? – sẽ đòi quyền lãnh thổ.
Xứ Ukraine kiểu Tàu. Tàu hoá bằng huyết thống. Trong trường
hợp có những sự ngập ngừng ở cấp địa phương hay kháng
cự ở cấp toàn quốc trước mỗi chấn động mới của nền
chính trị Đại Hán [nguyên văn], các nhà lãnh đạo VN không
thể không tính đến sức mạnh gây bất ổn của những cái
túi thuốc nổ bằng người ở trên đất liền mà mồi lửa có
thể được châm từ Bắc Kinh và được tiếp sức tại chỗ
bằng những tên mật vụ địa phương người Tàu hay người
Việt đánh thuê. Và lúc đó không phải là vài cuộc biểu tình
« nhấn nút », « đuợc phép » của Hà Nội để gỡ mặt mũi
như vào thời điểm giàn khoan HYSY981, sẽ đưa đến sự thay
đổi.

<b>Vũng Áng xác nhận: con vịt VN sẽ bị quay kiểu</b> <b>Tàu!
</b>

Việc trở lại của người lao động Tàu ở Vũng Áng là một
thông điệp rõ ràng xác nhận sự đồng loã quả tang: Bắc kinh
và Hà Nội thoả thuận về điều cốt yếu: « hiện đại hoá
» và « phát triển » của VN sẽ được nấu bằng nước xốt
Tàu, vì lợi ích « Đại cục » [nguyên văn], mà nhịp điệu
được xác định bởi các nhà lãnh đạo Tàu và được hợp
thức hoá bởi các nhà lãnh đạo ĐCSVN sau lưng nhân dân mình.
Cái ĐCSVN ngày hôm nay, không thể nhận ra nếu so sánh với cái
đảng hôm qua, gánh mọi trách nhiệm lịch sử và sớm muộn
sẽ phải chịu trách nhiệm trước lịch sử…

<b>Ghi chú của tác giả dành cho các cư dân VN gốc Tàu và
những người lao động Tàu chân chính </b>:

Xin các công dân VN gốc Tàu giản dị không phật lòng vì vài
dòng phẫn nộ trên. Chúng không hề nhắm tới họ. Xin những
người lao động Tàu bị bóc lột bởi một chế độ độc tài
không coi những lời này như kêu gọi chủ nghĩa chủng tộc.
Tác giả ở đây chỉ chỉ thẳng một thực tế: các nhà lãnh
đạo của hai đảng CS Tàu và VN này không động tâm khi sử
dụng quyền lực toàn trị của họ cho những mục đích lợi
lộc riêng tư đi ngược lại các lợi ích nhân dân hay quốc
gia… Trong khi che giấu những trách nhiệm khủng khiếp của
mình, họ sử dụng những người này nhằm cố tình làm trầm
trọng thêm sự đói nghèo, thất vọng, sỉ nhục của những
người khác. Họ không chuẩn bị tình bạn mà lòng thù hận.
Họ không chuẩn bị hoà bình mà những tấn bi kịch mới cho
cả hai cộng đồng.

<b>A.M.</b>

Tác giả gửi <i>BVN </i>bản tiếng Pháp

Bản dịch của BVN

*******

<b>Tapis rouge pour une nouvelle plateforme chinoise sur les terres
continentales du Vietnam? </b>

<b>André Menras – Hồ Cương Quyết</b>

L'information est donnée par vietnam.net ce lundi: plus de 10000
travailleurs étrangers dont 90% de Chinois vont être embauchés par la
société Formosa à Vũng Áng province de Hà Tĩnh, moins de deux mois
après les incidents sanglants dont cette zone industrielle a été le
théâtre.

<b>Pékin revient la tête haute et les crocs acérés</b>

Dans un contexte de saine coopération entre deux pays voisins et dans le
cadre d'échanges mutuellement profitables, cette nouvelle aurait pu susciter
l'optimisme et même l'espoir des populations locales et des observateurs
étrangers. Mais après l' intrusion violente de la plateforme de forage
chinoise avec l'armada de navires qui l'ont accompagnée dans la zone
économique exclusive du Vietnam, après les agressions contre le Viking 2,
le Binh Minh 2, celles des pêcheurs du centre Vietnam qui continuent, le
retour en force de ce contingent de "travailleurs" chinois, dont le départ
avait été fortement médiatisé, revêt une toute autre signification.
Pékin revient la tête haute et les crocs bien aiguisés. Il marque son
territoire au cœur même du Vietnam!

<h3 >Vieille jarre et vieux vin: "Nĩ hảo ma? Huānyíng! "</h3> <h3 >Les
soupçons émis par grand nombre de citoyens vietnamiens sont ainsi
confirmés: le marchandage a bien eu lieu. Lors de l'épisode de la
plateforme de forage HKSY981, le long silence du plus grand responsable du
"parti dirigeant" dans les premiers jours de cette intrusion avait un sens.
Celui qui a suivi le retrait subit de la plateforme et la libération tout
aussi subite des 13 pêcheurs vietnamiens détenus à Hai Nan avait aussi un
sens. Ils étaient vraisemblablement les signes annonciateurs des concessions
vietnamiennes qui allaient suivre, c'est à dire de nouveaux abandons de
souveraineté réelle. Les déclarations de refus ferme et digne d'une "
amitié illusoire" en échange d'abandons souverains, déclarations
politiciennes obligées étant donné la force de la mobilisation dans le
pays et à l'étranger, ont vite laissé place dans la bouche du même
orateur aux accents indignés à des invites policières pour réprimer les"
agents-des-forces-réactionnaires-de-l'étranger-bla-bla-bla...). Vieille
jarre et vieux vin. Plus question d'intenter un procès à la Chine devant la
cour internationale. "Nĩ hảo ma? Huānyíng! ". Bienvenue... aux dollars
chinois.</h3> La nouvelle agression que constitue le projet industriel de Ha
Tinh prouve si c'était encore nécessaire que les dirigeants du PCV ne
présentent pas entre eux de différences essentielles concernant la
dépendance à la Chine. Ils sont tous politiquement à la remorque des
dirigeants de Pékin auxquels ils sont puissamment liés par des tractations
anciennes et d'autres très récentes, toutes aussi obscures qu'inavouables.
La vieille phraséologie pseudo socialiste et pseudo fraternelle ne cache
plus la réalité de ces relations de type suzerain-vassaux. Et il ne reste
plus à ces piteux démocrates que le passage en force ou la répression pour
faire accepter leur désastreuse et honteuse politique de collaboration
contre nature.

<b>"Thóat Trung", "Cúi Trung", se dégager de la Chine ou s'y soumettre:
un abîme</b>.

<b>Responsabilités</b>

Alors que les citoyens du Vietnam sont de plus en plus nombreux à parler de
"Thoát Trung", sortir de la Chine, ceux qui se proclament être leurs
représentants politiques ne cessent de les enfoncer dans une dépendance
dont la nation aura de plus en plus de mal à s'extirper. Ainsi, le fossé
chinois devient un abîme entre ce groupe de leaders et la volonté
populaire. Il empêche le Vietnam de se développer sainement. Il le fige et
l'isole du reste du monde. Et la responsabilité de cette situation est on ne
peut plus claire. Dans le système actuel du Parti unique sacralisé par
l'article 4 de la Constitution, toutes les factions, tous les groupes
d'intérêt présents au sein du bureau politique doivent porter la
responsabilité de cette dépendance chinoise désastreuse pour le pays.
Responsabilité collective mais surtout individuelle. Chaque dirigeant est
individuellement responsable. Personne au sein du pouvoir central ne peut,
sans perdre son honneur citoyen, ni garder le silence devant cette trahison
des aspirations populaires ni en rejeter la faute sur les autorités
régionales. De leur côté, les autorités politiques régionales, déjà
tristement célèbres par leur empressement violent à réquisitionner les
terres et les biens paysans, ne peuvent invoquer le droit à la libre
entreprise pour des hommes d'affaires chinois clairement au service de la
stratégie de Pékin. Elles ne pourront pas non plus incriminer de mauvaise
gestion les comités d'organisation des zones économiques locales lors des
incidents qui ne manqueront pas de se produire entre des occupants
indésirables et une population locale excédée par cette cohabitation
imposée, vécue comme une provocation permanente à son sentiment national
et à ses intérêts immédiats. En bref, au sein des instances du Parti, du
plus haut au plus bas, personne ne peut plus jouer l'autruche devant ce que
nombre de citoyens et certains militants courageux ont déjà dénoncé
depuis longtemps: le danger mortel de sinisation qui menace la nation.
L'intrusion de la plateforme de forage avait donné l'occasion de
rééquilibrer l'économie en en reprenant graduellement la maîtrise.
L'occasion est délibérément rejetée par le PCV.

<b>Vers des "Ukraine" à la chinoise?</b>

Sous prétexte fallacieux de développement, ce parti, de plus en plus "
étrange" pour sa nation et son peuple, ouvre continuellement la porte à
l'importation d'une main d'œuvre chinoise souvent non qualifiée, population
explosive dans la société vietnamienne en proie à une crise globale où le
chômage frappe des centaines de milliers de jeunes obligés d'aller vendre
leur force de travail à l'étranger... Dans un pays où des milliers
d'hectares situés pour la plupart dans des zones stratégiques, ont déjà
été loués pour des décennies, c'est-à-dire en réalité cédés aux
expansionnistes de Pékin masqués ou non, les dirigeants vietnamiens au
pouvoir encouragent encore l'intensification du flot... Combien de
plateformes terrestres chinoises ont, depuis des années et en toute
tranquillité foré le patrimoine vietnamien pour en ponctionner les
richesses? Et voilà qu'après avoir bradé des pans entiers des ressources
naturelles, énergétiques et industrielles nationales, les dirigeants de ce
pays vont donner le feu vert pour sacrifier plus encore les ressources
humaines... et même au-delà. Des milliers de nouvelles familles chinoises
vont s'installer. D'autres vont se créer sur place. Elles vont travailler
dans des zones d'où les Vietnamiens ordinaires seront exclus et où les
autorités locales n'auront accès qu'après avoir poliment montré patte
blanche. Elles vont vivre à la chinoise dans des rues, des quartiers, des
districts chinois autogérés où les autorités vietnamiennes seront en fait
de dociles salariés à leur service... Souvent, parce qu'encouragées
financièrement en sous-main par Pékin, ces communautés chinoises vivront
dans de biens meilleures conditions que les milliers de familles
vietnamiennes touchées de plein fouet par le chômage et les salaires de
misère. Elles vont y imposer leur loi économique et donc leurs options
politiques. Ces nouveaux occupants vont ainsi fixer en maîtres sur la terre
vietnamienne une descendance chinoise qui pourra un jour -pourquoi ne pas
l'envisager? - exiger le droit du sol. Ukraine à la chinoise. Sinisation par
le sang. En cas de réticences populaires locales ou de résistance nationale
marquée à chaque nouvelle secousse de la politique Đại Hán, les
dirigeants vietnamiens ne peuvent pas ignorer le pouvoir déstabilisateur de
ces poches continentales d'explosifs humains dont la mèche peut être
allumée à partir de Pékin et relayées sur place par les services d'agents
locaux, chinois ou vietnamiens mercenaires. Et ce ne sont pas les quelques
manifestations "presse- bouton", "autorisées" à ce moment-là par Ha Noi
pour sauver la face comme au moment de l'intrusion de HYSY981 qui donneront
le change.

<b>Vũng Ánh confirme: le canard vietnamien sera laqué! </b>

La nouvelle du retour en force de travailleurs chinois à V ũng Ánh est un
message clair qui confirme une complicité flagrante: Pékin et Ha Noi sont
d'accord sur l'essentiel: "la modernisation", le "développement" du Vietnam
se feront à la sauce chinoise, au profit d'une " Đại cục", (situation
générale), chinoise dont le rythme est défini par les dirigeants chinois
et validé, bon gré mal gré, par ceux du PC vietnamien dans le dos de leur
propre peuple. Ce parti communiste vietnamien d'aujourd'hui, méconnaissable
par rapport à celui d'hier, en porte toute la responsabilité historique et
devra tôt ou tard l'assumer... <b><u>Note de l'auteur à l'intention des
résidents vietnamiens d'origine chinoise et des vrais travailleurs
chinois.</u></b>

Que le simple citoyen vietnamien d'origine chinoise ne prenne pas ombre de
ces quelques lignes d'indignation. Elles ne sont aucunement dirigées contre
lui. Que les travailleurs chinois exploités par un régime de dictature ne
considèrent pas ces propos comme des incitations au racisme. L'auteur ne
fait ici que pointer du doigt une triste réalité: les dirigeants des deux
partis communistes chinois et vietnamien utilisent sans état d'âme leur
pouvoir sans partage à des fins de profit privé à l'encontre des les
intérêts populaires ou nationaux... Tout en masquant leurs terribles
responsabilités, ils utilisent les uns pour aggraver délibérément la
misère, le désespoir, l'humiliation des autres. Ils ne préparent pas
l'amitié mais la haine. Ils ne préparent pas la paix mais de nouvelles
tragédies pour les deux communautés.




***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140828/andre-menras-ho-cuong-quyet-tham-do-cho-mot-gian-khoan-tau-tren-dat-lien-viet-nam),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<center><img
src="http://1.bp.blogspot.com/-wTnGn_mcuw4/U_5T6Iak3bI/AAAAAAAAhiI/68PX_vM2EcM/s1600/doctor_generic_health_722x406.jpg"
width="400"></a></center>
<em><center>Ảnh minh họa.</center></em>

Nói rằng bằng tiến sĩ y khoa VN không được thế giới công
nhận (1) cũng không hẳn sai, nhưng cũng nên nói thêm rằng bằng
bác sĩ của VN cũng chẳng được ai công nhận. Hai chữ "công
nhận" ở đây còn tuỳ vào bối cảnh. Nếu ứng viên tốt
nghiệp tiến sĩ ở VN mà có bài báo khoa học công bố trên
những tập san quốc tế có impact tốt thì ứng viên vẫn có
thể xin việc bất cứ nơi nào trên thế giới.

Còn nếu tiến sĩ VN không có công bố gì thì đúng là chẳng
ai công nhận. Nhưng bác sĩ thì khác, hai chữ "công nhận"
gắt gao hơn tiến sĩ. Bác sĩ có bằng cấp từ VN không được
hành nghề khám chữa bệnh ở các nước phương Tây, vì bằng
cấp của họ không được công nhận và họ chưa qua tái huấn
luyện lâm sàng ở nước sở tại.

Bài viết này (1) có vài so sánh theo tôi là dễ gây ngộ nhận,
có lẽ do người phát biểu chưa am hiểu vấn đề đào tạo
đại học ở các nước như Mĩ hay Úc. Không nên so sánh kiểu
như "Ở Mỹ không coi trọng TS bằng bác sĩ. Người Mỹ ít
làm TS, và nếu muốn người ta có thể có bằng TS trước khi
trở thành BS" (1). Tôi đồ rằng chính người nói chưa chắc
hiểu hệ thống đào tạo ở các nước như Mĩ hay Úc. Bằng
tiến sĩ là thuộc loại academic (hàn lâm), còn bằng bác sĩ là
thuộc loại vocational training (hướng nghiệp). Không nên lẫn
lộn hai triết lí đào tạo này và môi trường tác nghiệp.
Nếu hành nghề khám chữa bệnh thì dĩ nhiên bác sĩ quan trọng
hơn tiến sĩ. Nhưng nếu hành nghề nghiên cứu trong các đại
học, viện nghiên cứu, thì tiến sĩ quan trọng hơn bác sĩ.

Nói người Mĩ ít làm tiến sĩ là không hẳn đúng. Trước
đây, các đại học đào tạo ra bác sĩ, nhưng họ chỉ loay hoay
khám chữa bệnh và nặng với nhiệm vụ lâm sàng, nên kiến
thức khoa học rất kém. Làm bác sĩ mà kém khoa học thì chẳng
khác gì thợ khám chữa bệnh. Thế là sau này có "phong trào"
học tiến sĩ để thăng tiến trong nghề nghiệp. Nhưng bác sĩ
quá bận nên làm sao có thì giờ đi học tiến sĩ. (Ở Mĩ đâu
có học tiến sĩ tại chức như VN). Thế là có trường đại
học đề ra sáng kiến chương trình MD-PhD. Hình như là Đại
học Johns Hopkins có sáng kiến này đầu tiên, rồi sau đó các
trường khác làm theo. Theo chương trình MD-PhD sinh viên học
tiền lâm sàng 2 năm, sau đó chuyển sang chương trình PhD từ 3-5
năm, và sau đó là hoàn tất chương trình lâm sàng 2 năm. Do
đó, khi tốt nghiệp, sinh viên vừa trở thành bác sĩ mà cũng
là nhà khoa học tạm hoàn chỉnh.

<b>Xem thường nghiên cứu cơ bản</b>

Có một câu phát biểu tuy đúng nhưng tôi nghĩ có hơi hám…
nguỵ biện vì so sánh giữa táo và cam: "TS nhiều khi ở lĩnh
vực chuyên sâu quá, làm việc ở các viện nghiên cứu, các labo
chưa chắc đã đáp ứng được nhiệm vụ ở BV là khám chữa
bệnh giỏi."

Câu nói trên nếu từ một bệnh nhân thì có thể bỏ qua,
nhưng nếu từ một bác sĩ thì nó thể hiện cái "ignorance"
và thiếu hiểu biết của người bác sĩ. Nói ngắn gọn: Không
có nghiên cứu cơ bản thì không có nền y khoa hiện đại như
hiện nay. Anh chàng bác sĩ cho một viên thuốc và bệnh nhân
khỏi bệnh, và tưởng đó là công của mình, nhưng anh quên
rằng để có viên thuốc đó là một quá trình nghiên cứu công
phu, lâu dài, và phải qua bao nhiêu thất bại mới có được
viên thuốc đó. Cách nói đó cho thấy người bác sĩ hời hợt,
chỉ nhìn thấy cái ngọn mà không nhìn thấy cái gốc.

Câu hỏi quan trọng hơn là: Thế nào là "giỏi"? Ai đánh
giá anh là "giỏi"? Ngày ngày khám bệnh, cho thuốc, và thấy
bệnh nhân cải tiến, có bác sĩ nghĩ như vậy mình là giỏi.
Bệnh nhân cũng nói mình là giỏi. Thế là bác sĩ nghĩ mình
giỏi thật, và tự hào với cái giỏi đó, xem ai cũng không
giởi bằng mình, ai cũng không quan trọng bằng mình. Có bác sĩ
tự xem mình là thánh, là ông trời con. Một kiểu nói theo
tiếng Anh là self-serving và self-important.

Cho dù có định nghĩa giỏi là gì và có đánh giá khách quan,
một người bác sĩ có thể chữa bệnh giỏi nhưng nếu chỉ
dừng ở đó thì chỉ là người thợ. Ở quê tôi ngày xưa có
chú Sáu T, chú chỉ là y tá nhưng do kinh nghiệm lâu năm, chú là
vị cứu tinh cho dân làng mấy chục năm trời (nhưng cũng không
biết bao nhiêu là nạn nhân). Nhưng dù sao thì chú vẫn là
"thợ", chứ không phải "sĩ". Để thành "sĩ" người
thầy thuốc cần phải biết về khoa học. Để "giỏi" bác
sĩ không chỉ dừng ở chỗ thấy bệnh nhân tốt hơn mà còn
phải tìm hiểu có thật sự thuốc có tác dụng hay cái gì
khác, tại sao thuốc có tác dụng và cơ chế tác dụng là gì,
tại sao kháng thuốc, cơ chế kháng thuốc là gì, v.v. Những câu
hỏi đó không thể trả lời bằng lâm sàng, mà phải có nghiên
cứu cơ bản. Đó chính là lí do tại sao nhiều bác sĩ bỏ cả
sự nghiệp để theo đuổi nghiên cứu cơ bản.

Tôi nghĩ cái quan điểm nằm trong câu "Tiến sĩ nhiều khi ở
lĩnh vực chuyên sâu quá, làm việc ở các viện nghiên cứu,
các labo chưa chắc đã đáp ứng được nhiệm vụ ở BV là
khám chữa bệnh giỏi" nó nguỵ biện và nguy hiểm. Nguy hiểm
là vì nó khuyên bác sĩ không nên làm nghiên cứu khoa học. Nguy
hiểm là vì nó xem thường nghiên cứu cơ bản và những người
dấn thân làm nghiên cứu cơ bản. Chính vì xem thường nghiên
cứu cơ bản nên y khoa VN không phát triển nổi, không sáng chế
được cái gì quan trọng. Để sáng chế cần phải có nghiên
cứu cơ bản. Nhưng nghiên cứu cơ bản ở VN không được xem
trọng (thể hiện qua câu phát biểu vô trách nhiệm trên) thì
làm sao sáng chế được gì. Không sáng chế được thì phải
dùng cái của người khác, và thế là biến VN thành một nước
lệ thuộc vào nước ngoài.


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140828/gs-nguyen-van-tuan-bang-tien-si-y-viet-nam-khong-duoc-the-gioi-cong-nhan),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<i>- Anh không nghĩ đến mẹ anh và con anh sao.? Chúng nó chả
tốt gì với anh đâu, việc gì anh phải giữ cho chúng nó.</i>

Tên tù im lặng, dường như hắn ta đang nhớ về gia đình. Các
ngón tay hắn đan vào nhau xiết chặt nổi gân trên bàn tay gầy
mảnh. Cán bộ điều tra mái tóc hoa râm nhiều kinh nghiệm liếc
ánh mắt sắc lạnh nhìn đối tượng. Ông nói chậm rãi.

<i>- Khi chúng tôi khám nhà anh, con trai anh hỏi chúng tôi - các
bác bắt bố cháu à, thế bao giờ bố cháu về? - Thằng bé xinh
trai và nghịch nhỉ, nó còn lấy đũa chọc vào máy tính.</i>

Người cán bộ điều tra thở dài nói tiếp khi đã ngừng lại
vài giây quan sát đối tượng. Hai bàn tay của đối tượng đã
đưa lên bịt hai hốc mắt ôm vòng lên trán.

<i>- Cuộc đời còn nhiều gánh nợ lắm, nợ mẹ sinh ra, nợ
trách nhiệm nuôi con mình lớn khôn, sao cho nó bằng đứa trẻ
khác. Nghĩ kỹ đi, không thương mình thì cũng phải thương con
mình.</i>

Bờ vai của đối tượng rung rung. Đã 5 ngày thẩm vấn, đối
tượng luôn ma mãnh trước mối câu hỏi đặt ra, thậm chí còn
nở nụ cười khi phản bác được lập luận của cán bộ
điều tra. Hắn tỉnh táo và phản xạ nhanh nhẹn trước những
câu hỏi tưởng là đơn giản nhưng là một cái bẫy. Cảm giác
của hắn khá tốt hơn người khác. Hồ sơ cho thấy hắn là
kẻ từng phạm pháp nhiều, nên hắn có sức chịu đựng và
khôn ngoan hơn đối tương khác là thường.

Mày nghĩ cứng lắm ư, ông thầm nghĩ rồi ngưng lại không nói
gì, cứ để đối tượng trong trạng thái vậy, ông chỉ việc
chờ đợi với cây bút trên tay. Thời gian với ông không gấp,
công việc của ông không vội, nó cứ đều đặn như thế này.
Có kẻ vào đây còn quát tháo, còn doạ chết...nhưng sau cùng
những điểm yếu của chúng sẽ bị chọc thủng dần, đến khi
chúng suy sụp nhìn ông bằng con mắt van lơn. Ông nhìn đồng
hồ, còn tiếng nữa là hết giờ làm việc. Những kẻ bị bắt
thường khủng hoảng tâm lý nhất từ ngày thứ ba trở đi. Sau
đó nửa tháng chúng lại trở nên lì lợm. Rồi đến tháng
thứ ba đổ ra chúng lại suy sụp. Rồi chúng lại trở nên bất
cần...Tuỳ theo mỗi đứa có hoàn cảnh và tư duy thế nào.
Người cán bộ điều tra kinh nghiệm là phải nắm bắt được
những khoảnh khắc mà chúng suy sụp, biết khai thác đúng
điểm yếu vào thời điểm nào mà đối tượng đang hoang mang.

Cùng với bờ vai rung rung, đối tượng nấc hai tiếng nhỏ, bàn
tay hắn vẫn bịt chặt mắt của mình. Đầu hắn cúi xuống
bàn thấp hơn như không gánh nổi suy nghĩ trong đầu mình. Ông
rót nước và ân cần đặt bàn tay lên vai hắn thân thiện như
một người cha, ngừoi anh.


<i>- Uống nước đi.</i>

Tên tù ngẩng đầu lên, hắn nhìn ông bằng khuôn mặt nhoe
nhoét vì nước mắt.

-<i> Nghĩ xong chưa.? </i>

Ông hỏi giọng thân tình, ông ngồi xuống bàn đặt bút lên
trang giấy và nhìn đối tượng chờ.

Tên tù lau nước mắt, hắn hỏi ông.

-<i> Anh có thấy tôi khóc rồi chứ, khi anh nhắc đến con
tôi.?</i>

Ông sững sờ gật đầu, đó là câu mà ông không nghĩ hắn sẽ
nói sau trạng thái như vậy.

-<i> Anh bảo tôi nghĩ, anh biết tôi đã nghĩ xong cái gì
không.?</i>

Ông nhìn hắn, trong đôi mắt hắn không lộ vẻ ranh ma mà hắn
nhìn ông như một người bạn chí cốt, sắp sửa nói câu tâm
tình.

Hắn nói như giãi bày.

<i>- Tôi thương con tôi lắm. Vì thế tôi chợt nhận ra trong
một khoảnh khắc mà mình nhớ thương con nhất một điều. Đó
là nếu mình thương con như vậy, thì những người bố khác
cũng thương con họ như vậy.</i>

Hắn ngừng lại, nhấp nước uống, nhìn thẳng vào mắt ông và
nói tiếp.

<i>- Vì vậy không nên đẩy những người bố khác phải chịu
cảnh thương nhớ con như mình. Không nên đẩy họ phải chịu
cái mình đang khổ tâm chịu. Việc hôm nay có mình tôi làm,
nếu cần thì thực nghiệm điều tra. Câu trả lời cuối cùng
của tôi là chỉ có mình tôi làm.</i>

Cán bộ điều tra bỏ cái bút, khuôn mặt thoáng những nét mỉa
mai.

<i>- Được, khỏi cần thực nghiệm, tao biết không phải mày
làm, nhưng thưc nghiệm mày làm được vì mày có nghề. Mày
muốn tù thì được thôi. Cơ hội mà chúng tao giúp đỡ mày
không nhận thì không có gì để nói.</i>

Tên tù nói giọng nhẹ nhàng bình thản.

-<i> Ông có muốn nghe tôi kể nốt mình nghĩ gì không.?</i>

Nghĩ gì- cán bộ điều tra gằn giọng.

Tên tù nhìn ông như thương hại sự nóng giận mà ông không
kiềm chế được. Ông lấy lại sự bình tĩnh và xuê xoa nói.

<i>- Nghĩ gì cứ nói cho nhau biết đi.</i>

Tên tù kể.

- <i>Tôi đã từng đi tù, không phải một lần, mà mấy lần.
Ông cũng biết đấy, chúng tôi ngày ấy đi tù lãng nhách lắm.
Chỉ một câu nói, cái nhìn hoặc số tiền không lớn, chúng
tôi sẵn sàng vác dao đến chém nhau. Rồi đi tù, lúc 3 năm, lúc
7 năm. Lũ chúng tôi đi tù như vậy triền miên. Chẳng người
tử tế nào coi trọng chúng tôi ở những lần tù như thế. Hôm
nay tôi ngồi đây với ông còn là may. Đáng ra tôi đang ngồi
tù vì tội nào đó như chém, bắn người rồi. Trong cái thời
gian tôi ở tù, nhìn thấy những bạn tù đi ra đi vào đến 3
lần. Chả ai goi đấy là anh hùng cả. Chúng tôi có đi tù ra tù
vào cả đời như thế, cũng không ai nhớ đến. Thậm chí là
hàng xóm của mình. Chỉ có các ông là nhớ những lần chúng
tôi đi tù, vì công việc các ông cần nhớ để cộng lại tính
mức án tù sau lớn hơn án tù trước. Tình tiết tái phạm
phải không.?</i>

Ông nhíu mày nhìn tên tù, có thể đây là một dạng của
khủng hoảng suy sụp mà giờ ông mới gặp không. Ông gật
đầu trước câu hắn hỏi.

Tên tù nhấp nước, xoa cái chén trong lòng hai bàn tay. Hắn nhìn
xa qua cửa sổ, hắn nói như cho hắn nghe, như không có ông ở
đấy. Như một thằng ngẩn ngơ đang làm thơ, y như vậy.

<i>- Nếu lần này tôi bị tù, tôi biết chỉ từ 2 đến 5 năm.
Mức án tuỳ thái độ ở toà. Nếu tôi nhận sai xin khoan hồng
thì chỉ 2 năm. Nếu tôi cãi phản bác mạnh sẽ 5 năm. Nếu tôi
cứ ngẩn ngơ không nhận sai, không phản bác tôi sẽ bị 3 năm.
Hai hay năm năm không quan trọng với tôi, vì ông cũng biết tôi
đã đi tù dài như thế, trong những nhà tù khắc nghiệt nhất
đất nước này. Nhưng tôi sẽ không xin khoan hồng, nếu xin thì
tôi đã làm việc ấy với ông ở đây, không ai thấy, không ai
chứng kiến.</i>

Người cán bộ điều tra nở nụ cười mỉa mai.

<i>- Tưởng gì, chứ muốn đi tù thì dễ lắm, cứ thế này là
sẽ được đi.</i>

Tên tù cười lắc đầu nhìn ông vẻ bất mãn, ông dường như
chả hiểu hắn muốn nói điều gì. Hắn thấy không cần phải
vòng vo nữa, hắn nói dứt khoát.

<i>- Nếu có một án tù vì tội danh này, tội lợi dụng tự do
ngôn luận xâm hại lợi ích nhà nước mà ông đang hỏi đây.
Đó là điều tôi muốn. Vì thế người ta sẽ nhớ đến tôi
là một con người khác. Không phải là một thằng lưu manh, cờ
bạc buôn lậu, trấn lột. Sẽ chẳng ai nghĩ đến những
chuyện trước kia của tôi. Các ông đã giúp tôi xoá sạch trong
đầu mọi người về những việc tôi làm hồi trẻ. Đất
nước này không mãi như hôm nay, chẳng ai nắm tay đến sáng.
Người ta sẽ nhớ đến tôi là người đã dám phản bác hành
động sai trái của chế độ. Năm năm tù thì có gì mà đắt
với cái việc xoá sạch quá khứ ấy. Chả phải nhiều thằng
trong chúng tôi đã đi ra đi vào nhà tù 3 năm rồi 5 năm, rồi 10
năm. Có ai nhớ đến chúng đâu. </i>

Tên tù ngừng nói, hắn đã nói xong. Cán bộ điều tra nhìn
đồng hồ còn hơn nửa tiếng, ông xếp giấy tờ cho vào cặp,
đứng dậy nói.

<i>- Hôm nay đến đây tạm nghỉ. Anh nên nhớ cơ quan an ninh có
hàng trăm nghìn biện pháp, chưa chắc chúng tôi đã đưa anh ra
toà để anh làm anh hùng đâu.</i>

Tên tù đứng dậy, hắn nói.

<i>- Tôi chỉ là thằng lưu manh, bởi tính lưu manh toan tính, nên
nếu bị thời điểm bị buộc làm anh hùng. Tôi sẽ diễn tốt
khoảnh khắc ấy như một anh hùng. Một khoảnh khắc hiếm có
mà chả thằng lưu manh nào có được trong đời. Để cho con
tôi được tự hào.</i>

........

Trên đây là một câu chuyện không chắc là có thật. Nhân vật
cũng không có tên tuổi hay dấu vết nào của sự thật. Sở dĩ
nó được viết ra ngày hôm nay. Để minh hoạ cho phiên toà Bùi
Thị Minh Hằng, Nguyễn Văn Minh, Nguyễn Thuý Quỳnh mà toà án
Đồng Tháp đã xử ngày 26 tháng 8 vừa qua. Là câu chuyện đi
tìm một khoảnh khắc mong ước trong cuôc đời để gột rửa
mình không hề dễ chút nào. Kể cả có toan tính như tên tù
lưu manh kia. Bởi nó còn là sự lựa chọn của hồn thiêng sông
núi, không phải kẻ nào toan tính mà có được.

Từ hai người nông dân hiền lành, vô danh như Nguyễn Văn Minh,
Nguyễn Thuý Quỳnh, họ đã để lại tên mình trong tâm khảm
của hàng triệu người dân Việt Nam về sự oan ức, bất công,
sự dối trá của hệ thống pháp luật hiện nay, cũng như mưu
toan thủ đoạn bất nhân của nhà cầm quyền.

Cái khoảnh khắc họ đứng nhận phán quyến của toà án, cũng
là khoảnh khắc họ đã ghi tên mình vào lịch sử như những
chứng nhân của sự bất công, tha hoá, phi đạo đức tràn lan
trong chế độ.

Một người phụ nữ bình thường với tính cách dân dã, chợ
búa như Bùi Thị Minh Hằng, học thức không cao, gần cả cuộc
đời chỉ toan tính thiệt lợi trong kinh doanh bỗng nhiên đã
tìm được khoảnh khắc để làm chói sáng cuộc đời mình.
Để được những khoảnh khắc như thế, người ta phải vượt
qua những toan tính tầm thường, phải có một nội tâm sâu
sắc và niềm tin mãnh liệt. Để đi đến khoảnh khắc ấy là
bao nhiêu thử thách, bao nhiêu cám dỗ, bao nhiêu lời đường
mật đưa ra để ngăn cản.

Những con cá hồi làm cuộc hành trình hàng chục ngàn cây số,
đối đầu với những sự chết chóc bởi những con cá to lớn
hung ác. Để làm gì, để chúng đến một nơi chúng sẽ chết.
Và cái khoảnh khắc được chuyển sang màu đỏ hồng phơi
người chết trên mặt nước, đúng cái nơi mà chúng muốn,
đúng cái thời điểm chúng muốn. Đó là khoảnh khắc vĩ đại
nhất trong đời con cá hồi nào có được. Hàng triệu con khác
đã chết trên đường đi. Chỉ những con cá hồi về được
nơi chúng muốn chết là cái chết có ý nghĩa, vì nó sẽ sản
sinh ra những sức sống mới cho thế hệ sau.

Nào, giờ thì ai nghĩ Bùi Hằng là chủ quán Bar, là kẻ vô
học gào toáng trên đường. Cái giờ phút khuôn mặt gầy rộc
nhưng đầy quả cảm, kiên nghị trước phiên toà của bạo
quyền. Hình ảnh đấy đã xoá đi tất cả những gì mà người
khó tính đôi khi nghĩ không tốt về chị.

Nếu không có khoảnh khắc bị đóng mình trên thánh giá.chịu
chết. Chúa Jesu mãi mãi chỉ là một ngươi thợ mộc.



<img
src="https://scontent-b-sjc.xx.fbcdn.net/hphotos-xfp1/v/t1.0-9/s720x720/1932315_760592387332390_3636644745644565551_n.jpg?oh=0647ab83498f74916eb2a2bb57c6cacc&oe=546B5193"
>
<em><center>Ảnh: Bùi Thị Minh Hằng trong phiên tòa
26/8/2014</center></em>

Nếu câu chuyện trên cùng là có thật. Tên tù trong câu chuyện
hẳn sẽ nể phục cái khoảnh khắc người đàn bà này đã làm
nên. Điều mà nhiều kẻ nam nhi như hắn đã không làm được
hoặc không dám làm.


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140828/nguoi-buon-gio-khoanh-khac-cuoc-doi),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
Thành Long (Jackie Chan) rất bình tĩnh nói rằng mình chịu mọi
trách nhiệm về việc con trai mình bị bắt vị tội sử dụng
và buôn ma tuý. Ông nói trách nhiệm rất lớn thuộc về ông,
với tư cách là một đại sứ chống nạn ma tuý do Trung Quốc
đề cử từ năm 2009.

<center><img
src="http://4.bp.blogspot.com/-Embkh35k0Tg/U_5UQV9C-4I/AAAAAAAAhiQ/EyRObliTSqQ/s1600/wpid-enhanced-buzz-1218-1375979297-3.jpeg"
width="400"></a></center>

Phòng Tố Danh (Jaycee Chan), người con trai 32 tuổi của Thành
Long bị bắt vào ngày 14 tháng 8 vừa qua, tại quận Đông Quan,
Bắc Kinh, trong một cuộc bố ráp đầy chủ ý của công an trong
việc 'dằn mặt' ngôi sao điện ảnh Thành Long, mà lâu nay
vẫn được coi là nhân vật công chúng làm đẹp cho nhánh Bạc
Hy Lai, Chu Vĩnh Khang, Giang Trạch Dân.


Viết trên trang blog của mình thuộc hệ thống mạng Vi bác
(Weibo), Thành Long vẫn rất bình tĩnh như một chính trị gia
"Tôi và Danh cúi đầu xin lỗi xã hội". Trang blog có đến 23
triệu người theo dõi của Thành Long quan trọng không kém như
một cơ quan văn hoá của nhà nước vì sự theo dõi chặt chẽ
của công chúng, và cũng là nơi mà Thành Long nhiều năm nay sử
dụng nó như một công cụ để bày tỏ các quan điểm có lợi
cho chính sách cầm quyền của Nhà nước Bắc Kinh hoặc cho các
nhân vật chính trị mà Thành Long nương tựa vào đó.

CNN dẫn lời của Thành Long, cho biết ngôi sao điện ảnh này
"hết sức giận dữ" trước việc làm của con mình. Thế
nhưng trái lại với cảm giác mà ông ta trình bày, người ta
vẫn nhận thấy sự bình tĩnh và khôn khéo của Thành Long
trước công chúng, không khác gì cách mà ông lấy được lòng
nhà nước Bắc Kinh, trở thành một trong những nghệ sĩ có
quyền lực riêng trong bóng tối chính trị, dù xuất thân của
ông là một người thành đạt từ Hương Cảng, từ lúc vùng
đất này thịnh vượng trong tay của người Anh.

Những lời đồn đãi và tin tức thực tế ở Hương Cảng lúc
này, cho thấy thời đại những người hoạt động nghệ thuật
mượn chính trị để tiến thân như Thành Long đang đứng
trước bờ vực thẳm, nền chính trị thanh toán lẫn nhau, tiếm
quyền, vây cánh riêng của Chu Vĩnh Khang, Bạc Hy Lai, Giang Trạch
Dân… khi sụp đổ, đã để lộ những hình ảnh những vương
triều bí mật, trong đó những người như Thành Long đã sớm
chọn phe và biến mình thành những nghệ sĩ cung đình. Báo chí
Trung Quốc đã ám chỉ nhiều về chuyện Chương Tử Di dính líu
đến các quan chức cấp cao, hoặc trực diện tấn công vào hệ
thống tuyển mỹ nữ cho các 'ngài' từ CCTV, đài truyền
hình lớn nhất Trung Quốc.

Hơn một thập niên nay, từ khi thế lực chính trị của Thành
Long vững chắc hơn, các bộ phim của ông cũng dần nhạt hơn,
và không còn dấu ấn nào như thời kỳ các bộ phim Tuý quyền
(1978) hay Quán ăn lưu động (1984). Những phát ngôn lấy lòng
chính quyền Bắc Kinh về cai trị đã khiến dân chúng Hương
Cảng, Đài Loan… ngày càng bất mãn. Ngày 1/6 vừa rồi, khi
nửa triệu người Hương Cảng xuống đường đòi dân chủ và
tự do, Thành Long đã nhắc lại câu nói từng làm thất vọng
hàng triệu người hâm mộ "sai lầm của chúng ta là đã để
cho Hương Cảng có quá nhiều tự do". Nhưng đó không chỉ là
một lần, Thành Long nhiều lần chứng minh vai trò nghệ sĩ cung
đình khi nói những điều như "Người Trung Quốc cần bị
kiểm soát" hay "Đài Loan bầu cử à? Thật là một trò
cười".

Tờ Epoch Times cho biết danh sách 10 cái tên thuộc hàng cặn bã
lừng danh của Trung Quốc do dân chúng bầu chọn trên mạng, có
tên Thành Long trong đó. Trong những ngày tháng Giang Trạch Dân
cầm quyền, giết và mổ lấy nội tạng hàng chục ngàn người
Pháp Luân Công, Thành Long đã né tránh khi được báo chí
phương Tây phỏng vấn. Thậm chí, sau khi nói rằng mình không
biết gì cả, Thành Long đã cười, nói thêm "ở Trung Quốc,
người ta có thể nghe thấy rất nhiều tin đồn".

Một người bạn người Hoa gốc Quảng Đông, đi du lịch
Hương Cảng từ năm 2009, như một cách về thăm quê, đã kể
rằng "Thành Long bị dân chúng xem như một kẻ khốn nạn, vì
lên truyền hình kêu gọi bỏ tiếng Quảng trong trường học,
chỉ nên cho dạy tiếng phổ thông, theo ý của Bắc Kinh". Rất
nhiều người Hoa ở Chợ Lớn, Sài Gòn, đã kể cho nhau nghe và
tẩy chay Thành Long vì kiểu bám đuôi chính trị của ông ta.
"Không hiểu sao báo chí tiếng Việt lại rất ít người nói
về điều này". Người bạn này nói.

Thành Long hôm nay khôn khéo và giảo hoạt hơn rất nhiều,
không giống những bộ phim vào vai khờ khạo và đáng yêu mà
ông đã chiếm được cảm tình khán giả. Người nghệ sĩ tự
vẽ lên mặt mình nhiều màu sắc và nhăn nhó, múa may theo yêu
cầu chính trị đã bóp chết tài năng của mình, thậm chí tự
bóp chết giá trị sống như một người bình thường, để
trở thành một bài học đáng nhớ cho đời sau, khi người có
học tự bán mình cho quyền lực và danh lợi.

Điều mà người ta tự hỏi là giá nào để một người nghệ
sĩ tự biến mình thành những tên hề ngắn hạn cho các sân
khấu thô bỉ như vậy? Thật khó để định được giá như
vậy từ những trái tim bình thường. Có thể giá chỉ được
định từ những trái tim thô bỉ không kém các sân khấu ấy,
mà không chỉ Trung Quốc, mà ở bất kỳ một quốc gia suy đồi
nào cũng luôn có những kẻ chực chờ xin được bán mình để
được làm nghệ sĩ chốn cung đình, làm văn nô như vậy.




***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140828/tuan-khanh-gia-cua-mot-nghe-si-cung-dinh),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<blockquote><strong>Dân Luận:</strong> Ngu dốt dẫn tới nghèo nàn,
nghèo nàn dẫn tới xấu xí.</blockquote>
<center><img
src="http://www.gocnhinalan.com/wp-content/uploads/2014/08/ngh%C3%A8o-v%C3%A0-x%E1%BA%A5u-300x200.jpg"
/></center>
<center><em>nghèo và xấu</em></center>


Gần đây tự phát một phong trào đánh hội đồng về người
Việt xấu xí, từ dân đen trong nước đến Việt Kiều hải
ngoại, từ các mạng lề trái đến báo lề phải. Bị nhiều
phóng viên và BCA quay hỏi về đề tài này, ông già Alan xin xác
định rõ ràng: <strong>chúng ta không xấu</strong>.

Trước hết, xấu xí là một tĩnh từ chung chung, nhất là khi
nói về con người. Người này có ngoại hình xấu, cô này
nhiều tật xấu, anh này thích chơi xấu, thằng bé này xấu ăn,
bà lão kia đang "làm" xấu…và tất cả điều đó cũng
không bầy tỏ điều gì rõ ràng lắm.

Ngay cả ngoại hình. Cô người mẫu có khuôn mặt hơi xấu (theo
định giá chủ quan) nhưng với một bầu sữa tốt thì cũng có
thể nổi tiếng với rất nhiều giới trẻ đang dư thừa
hormone. Tôi quen biết một phụ nữ giàu đẹp quý phái học
thức ở Mexico. Khi cô lấy chồng, cả gia đình bạn bè đều
chê là mắt mũi cô để đâu mà ôm phải một ông "xấu đau
xấu đớn"; nhưng họ đã sống hạnh phúc với nhau hơn 15
năm. Theo định nghĩa về ngoại hình xấu xí của tôi, người
đàn bà chỉ thực là xấu xí nếu sáng tôi ngủ dậy cùng
nàng, nhìn nàng qua ánh sáng đầu ngày và chỉ muốn lấy một
khẩu súng bắn vào đầu mình cho đỡ ngu và bớt hổ thẹn.

Trong đời, tôi đã có vài lần muốn tự tử kiểu đó, nhưng
chưa lần nào ở Việt Nam. Như vậy, tôi tin chắc rằng ít
nhất phụ nữ Việt không "xấu".

Còn về tính xấu nói chung của người Việt? Những từ ngữ
thông dụng nhất là lưu manh vặt, tham lam, ăn cắp, chật hẹp,
dối trá, thích xin xỏ, ỷ lại, lười biếng, tự ti và tự
tôn lẫn lộn. Cụ Tản Đà (1927) thì chê là quan bất nghĩa vô
lương, còn dân thì ngu hơn lợn nên bị hút máu. Cụ Phan Khôi
(1929) thì nói các sĩ phu ảo tưởng thoái hóa cho mình là
Thượng Đế. Còn cụ Lương Thiệp (1944) thì kết luận là Nho
sĩ do Trung Quốc đào tạo thì trì trệ, bất lực, hèn kém.

Ngày hôm nay, trên mạng lề phải, không thiếu những câu
chuyện và lý do để "tự hào dân tộc" từ bóng đá đến
siêu mẫu bị lộ hàng; còn mạng lề trái thì đủ chuyện để
làm chúng ta xấu hổ: ăn cắp ở Nhật Bản, ăn tham ở Thái
Lan; lưởng gạt ở Mỹ…và ăn rồi chạy ở Việt Nam (hay hạ
cánh ở ẩn trong an toàn với biệt thự giá rẻ nhất là vài
chục tỷ).

Thực ra, suy cho cùng, những cái gọi là "xấu xí" đều phát
xuất từ một nguyên nhân quan trọng nhất: <strong>người Việt
ta rất nghèo</strong>.

Nghèo tiền bạc là một chuyện thấy rõ qua lịch sử. "Bần
cùng sinh đạo tặc" nên cả dân tộc và quốc gia loay hoay
hoài 80 năm qua với vụ đi xin đi vay. Không được thì cướp
giật rồi đổ thừa cho cái "nghèo tiền" của mình.

Nghèo đến độ phải dựng tượng thánh cho những tay bịp bợm
quốc tế hay dùng một cuốn sách từ thế kỷ 18 làm kim chỉ
nam cho thời đại Internet. Phải ôm chân khóc lóc xin xỏ đủ
chuyện từ những ông chồng vũ phu, bần tiện, chuyên lợi
dụng…vì bỏ ông thì mất sổ hưu?

Rồi đến những cái nghèo về văn hóa, đạo đức. Hoặc cái
nghèo về kiến thức, tư duy. Nghèo về quan hệ gia đình và xã
hội. Nghèo khi hành xử theo các thói quen xấu của thế kỷ 19
ở thế kỷ 21. Luôn luôn có những lý giải, biện luận, bào
chữa; nhưng tất cả chỉ chứng minh thêm cho một cái nghèo
khác cũng khủng khiếp: nghèo về tinh thần, về sự tha hóa
dối trá không phương cứu chữa.

Một ông du học sinh (ông khoe vậy) chê là đời sống ở Mỹ
như "tù khổ sai", làm việc quần quật suốt ngày. Ông kết
luận là ông và người Việt, dân chủ, à quên, "hạnh phúc"
gấp trăm lần bọn tư bản giẫy chết. Dĩ nhiên, một bà già
bán vé số ở Việt Nam sẽ hạnh phúc vô cùng, nếu bà có một
người con "làm tù khổ sai" gởi tiền về tiếp tế mỗi
tháng. Và chắc ông này cũng không biết các lao động Việt
trong những khu công nghiệp phải "khổ sai" như thế nào mỗi
ngày? Tù khổ sai Mỹ dường như là lựa chọn của phần lớn
nhân loại.

Một vài bạn phản biện cho rằng vào thời bao cấp ngoài Bắc,
chúng ta đâu có văn hóa chụp giựt như ngày nay? Suy cho kỹ,
trong một xã hội chỉ đi xe đạp và ăn bo bo thì cũng không có
nhiều thứ để chụp giựt. Tuy tôi không sống qua môi trường
này (thank God), tôi vẫn đọc rất nhiều hồi ức từ các nhà
văn, các học giả…về một xã hội dối trá, trên lạy dưới
đạp, tham nhũng tem phiếu thực phẩm…chỉ đáng vài xu. Chắc
họ hoang tưởng hết?

Nhưng đó là chuyện ngày xưa. Điều khó hiểu nhất với tôi
là chúng ta không sống trong hang động thời đồ đá mà tại
một thế giới nơi kiến thức toàn cầu tụ tập gần như
miễn phí với dấu bấm Google. Các nguyên tắc và hành xử văn
minh văn hóa được nhắc nhở liên tục qua những kênh thông tin
tự do. Ngoài tiền bạc, tại sao chúng ta phải chứng kiến cái
nghèo tàn mạt về kiến thức, văn minh, nhân cách và tinh thần?

Sự nghèo hèn tự nguyện của người Việt là điều chua xót
nhiều hơn các quan điểm về xấu xí.

Nhìn ra một bối cảnh xa hơn, khi xã hội "chấp nhận" nghèo
hèn để yên ổn thì chúng ta phải suy nghĩ điều gì? Khi một
người vợ cam phận sống đời đời kiếp kiếp …vì vài lợi
ích cá nhân của ông gia trưởng đã khô xác… thì chúng ta có
nên quay mặt đi và thở dài?

<strong>Có xấu xí không khi đã nghèo mà còn ngu?</strong>

Alan Phan

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140827/alan-phan-nguoi-viet-khong-xau),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
Tinh thần Bùi Hằng đã làm rung động cả nước.

Chưa bao giờ lục lượng an ninh được tổng huy động ra quân
đông đảo và ác liệt trên toàn quốc trong những ngày trước
khi diễn ra phiên tòa xét xử Bùi Hằng, Thúy Quỳnh và Văn Minh
- một phiên tòa đơn giản xét xử những người được cho là
gây cản trở giao thông.

Bắt đầu khoảng từ ngày 22.8, lực lượng an ninh đã nửa bí
mật, nửa công khai bố trí canh gác nhà riêng và giám sát việc
đi lại của nhiều công dân. Việc đó diễn ra đồng loạt ở
Hà Nam, Hải Phòng, Hà Nội, Vinh, Quảng Bình, Huế, Đà Nẵng,
Quảng Nam, Nha Trang, Phan Rang, Vũng Tàu, Sài Gòn, Bình Dương, Long
An, Vĩnh Long, Mỹ Tho, An Giang, Đồng Tháp… Tinh thần Bùi Hằng
đã gây rung động trên cả nước là vậy, chưa nói còn dư
chấn lan qua nhiều nơi trên thế giới.

Vào 2 ngày cao điểm 24 và 25, việc bắt bớ và ngăn chặn đã
diễn ra quyết liệt tại chính nhà riêng, tại sân bay, tại
bến xe, tại các khách sạn ở Sài Gòn, Sa Đéc, Long Xuyên và
Cao Lãnh. Rất nhiều người đã không đến được trước cổng
tòa án Đồng Tháp tại Cao Lãnh để dự phiên tòa công khai vào
sáng 26.

Bản thân tôi, là người ngồi nhà viết lách nên dường như
chưa bao giờ bị theo dõi thì lần nầy cũng bị canh gác tại
nhà và bị giám sát đi lại liên tục trong 3 ngày 23, 24 và 25.

Khi tôi phát hiện ra có người bám đuôi trong lúc đi ăn tối
về, tôi đã cố gắng cắt đuôi thành công được kẻ đó,
thì ngay sau đó mới biết mình còn bị hai người lạ mặt khác
bám đuôi. Từ đó 3 người ấy công khai cho tôi biết rằng họ
đang giám sát mọi sự đi lại, ăn ở của tôi. Tôi đi ngủ,
luôn luôn có 3 người túc trực thức sáng đêm trước cửa
nhà, bất kể mưa to gió lớn. Tôi đi đâu cũng có hai xe xoáy
nòng tốc độ cao bám theo sau và một xe khác đi phía trước.
Tôi đạp xe đạp tập thề dục buổi sáng cũng có ba xe đi theo
như vậy. Thậm chí tôi vào khu tập thể dục có tường rào
khép kín, cấm xe gắn máy vào, vẫn bị 3 xe phân khối lớn nổ
ầm ỉ chạy theo sau. Không thể nào tưởng tượng nỗi. Hình
như họ muốn uy hiếp tinh thần tôi, muốn bẻ gảy mọi ý
định vượt thoát của tôi. Mỗi khi tôi đi ra khỏi nhà và có
vẻ như đi sai lộ trình, họ vượt lên hỏi "Chú đi đâu
vậy chú?". Họ nói rất nhẹ nhàng, lễ phép nhưng tôi biết
nếu tôi có ý định lên bến xe thì họ sẽ kiên quyết và hung
bạo trấn áp cưỡng chế tôi trở về hoặc có thể gây
chuyện bắt giam ngay.

Tôi cũng rất nhẹ nhàng vui vẻ và tỏ ra "ngoan hiền" với
các cháu, nhưng trong đầu lên ngay kế hoách vượt thoát. Các
bạn ở rất xa chịu nhiều nguy hiểm và khó khăn để đến
được Cao Lãnh thì chẳng lẽ tôi chỉ cách đó có 3 giờ xe
đò mà không đến được. Tôi thề với Nguyễn Tường Thụy,
nếu tôi không xuống được Cao Lãnh thì tôi phải xối nước
kênh Nhiêu Lộc pha nước đá để rửa nhục.

Biết các cháu đi xe phân khối lớn tốc độ cao, tôi chuyển
qua đi lại bằng xe đạp, đạp rất khoan thai và chậm rãi.
Biết các cháu bố trí xong trận địa mai phục tại nhà nầy,
tôi chuyển qua ngủ lại nhà khác. Ba đêm, tôi ngủ ở ba nơi.
Rồi tôi làm các cháu mệt mỏi và rối loạn khi tôi tăng
cường đi lại khắp mọi nơi, nhậu nhẹt lu bù, shopping liên
hồi, kể cả việc đi xem phim và đi spa để tẩm quất. Mọi di
chuyển đều thực hiện bằng xe đạp chậm rãi. Nửa ngày
cuối cùng, tôi đưa các cháu về nhà con trai tôi ở Thủ Đức.
Nhà vườn trống trải ba mặt, có một mặt tiếp giáp với bờ
kênh. Các cháu chỉ cần lập một chốt trên bờ đê cao của
con kênh thì có thể quan sát toàn diện việc ra vào nhà tôi
khắp cả bốn mặt. Tuy vào buổi trưa trời nắng gắt, tôi bí
mật quan sát, các cháu vẫn hớn hở ra mặt vì đã đưa tôi
vào thế triệt buộc, không thể nào vượt thoát được trong
địa hình trống trãi, cô lập và chỉ có một lối ra duy nhất
là cổng trước và một con đường độc đạo dẫn ra ngoài
đã được giám sát dễ dàng. Tôi càng làm tăng thêm sự yên
tâm của các cháu, ra vườn tắm táp, mặc xà lỏn mi dô, ăn
trưa, rồi mệt mỏi đóng kín cửa đi ngủ.

Các cháu yên tâm quá và cũng thấy nhẹ cả người sau ba ngày
quá mỏi mệt bịch bịch chạy sau tôi. Tuy nhiên các cháu vẫn
sợ đêm khuya tôi sẽ leo rào vượt thoát nên đã gọi thêm
người chi viện. Nằm phục trong nhà tôi nghe tiếng các cháu í
ới gọi qua điện thoại hướng dẫn đường đi các nhân viên
chi viện từ thành phố lên làm vang động cả xóm vốn yên
tỉnh.

Đến chiều hình như có thêm 3,4 nhân viên nữa được chi
viện. Lúc trời về chiều mát mẻ, phong cảnh trên bờ đê
trở nên hữu tình, có chỗ ngồi canh gác như đi dã ngoại,
lại chiều chủ nhật nôn nao các độ nhậu, các cháu tự
thưởng cho mình một chầu nhậu sau ba ngày quá sức vất vả.
Thế là mồi bia được ào ào điều đến cùng với sự tăng
cường thêm vài người bạn nhậu. Khi tôi đã ra khỏi nhà thì
hàng xóm điện báo cho tôi biết có đến 10 cháu mở tiệc linh
đình trên bờ kênh chơi đến khuya, và cũng cho biết, các cháu
tuy vui chơi nhưng không quên nhiệm vụ, dù đang nhậu nhưng
chốc chốc vẫn cử người đi một vòng quanh nhà tôi nhòm ngó.
Và cũng rất đáng khen, các cháu đã làm công tác dân vận rất
tốt, vài nhà hàng xóm đã cung cấp thêm nước đá và mang chén
bát ra hỗ trợ cuộc nhậu.

Các cháu hoàn toàn yên tâm. Nhưng lúc các cháu yên tâm nhất là
lúc tôi vượt thoát.

Tôi về Sài Gòn và tiếp tục vào ngủ lại trong spa để chờ
trời sáng rồi mua xe về Sa Đéc chỉ tốn hết 90.000 đồng vào
ngày 25.8.

Về đến Sa Đéc tôi được nhóm Sài Gòn Hà Nội bố trí sẵn
khách sạn đón tiếp. Nhóm ấy gồm Hoàng Dũng, Miu Mạnh Mẻ,
Thảo Theresa, Bạch Hồng Quyền, Bùi Tiến Hưng (Đại huynh của
lái Gió) và tráng sĩ Hà thành Trương Dũng, người được xem
như là vệ sĩ riêng của Bùi Hằng dù anh không cao to lắm nên
bị đánh đấm thảm khốc mỗi khi đối đầu với cường
quyền- Lần bị đánh mới nhất bởi năm thằng vừa côn đồ
vừa công an đến bầm dập nội tạng và hộc máu mũi phải
đưa đi cấp cứu là lần biểu tình chống Trung Quốc xâm
lược mới đây tại Hà Nội. Bốn người bạn Hà Nội nầy
phải đào thoát ra khỏi nhà trước đó hai ngày, mua máy bay vào
Sài Gòn rồi được Hoàng Dũng và Miu tiếp nhận đưa đi giấu
ở một nhà trọ bình dân sang trọng nhất tại bến xe miến
Tây trước khi đón xe về ém quân ở Sa Đéc cách Cao Lãnh 21 km.
<center><img
src="https://scontent-a-ams.xx.fbcdn.net/hphotos-xpa1/t1.0-9/10523532_4447160554806_7150646999145131597_n.jpg"
/></center>
<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-e-a.akamaihd.net/hphotos-ak-xfp1/v/t1.0-9/q84/s720x720/10386273_4447160994817_929812219585868215_n.jpg?oh=45a66e05d5fdf3bb8f5dca3bcc5af696&oe=5469BB4F&__gda__=1415515294_13ad3025d535f6eeffb1e3b754d741c4"
/></center>
<center><em>Ảnh: Tráng sĩ luôn bị đánh bầm dập Trương
Dũng</em></center>

Nguyễn Tường Thụy, Nguyễn Lân Thắng, Dũng Vova, Lã Việt
Dũng, Mai Xuân Dũng, Lyberty người đàn bà đẹp… 30 dũng sĩ
thành Vinh… cũng đã đào thoát ra khỏi nhà, vào Sài gòn và
cuối cùng thành công đến ém quân ở Đồng Tháp cũng giống y
như vậy. Nhưng mỗi người có mỗi cách đào thoát ra khỏi nhà
khác nhau, trong đó có những cuộc đào thoát khá ly kỳ như phim
trinh trám.

Nhóm Huế, Đà Nẵng, Quảng Nam, Phan Rang gồm Khúc Thừa Sơn,
Thanh Hoàng, Huỳnh Phương Ngọc, Huỳnh Trọng Hiếu, Huỳnh Thục
Vi, Nguyễn Văn Thạnh, Nguyễn Ngọc Lụa, Nhung mẹ bé
Uyên…cũng ém quân thành công ngay tại Đồng Tháp vào đêm
25.8. Đặc biệt Huỳnh Trọng Hiếu không bạc tình như gã Paulo,
đã mang theo cả vợ con theo để tập tành làm phản phản
động.
<center><img
src="https://scontent-a-ams.xx.fbcdn.net/hphotos-xpa1/v/t1.0-9/p180x540/10632728_4447159914790_307737700884448136_n.jpg?oh=cc679bfacec2c5af09b4938a8bb1b4bd&oe=545E17D3"
/></center>
<center><em>Ảnh: Vợ con Huỳnh Trọng Hiếu trong đồn công an
phường 2 Cao Lãnh</em></center>

Các nhóm bạn trẻ Sài Gòn, Bình Dương, Vũng Tàu, Đà Lạt như
Hoàng Bùi, Paulo Thành Nguyễn, Hành Nhân, Nguyễn Công Khoa, Bang
Tran, Cùi Các, Võ Nguyễn Xuân Thùy, Peter Lâm Bùi, Lê Đức
Triết… và đặc biệt người đàn bà đẹp có bầu tháng thứ
8 Nguyễn Hoàng Vi cũng mang ba lô trước to kềnh hành quân thành
công xuống Đồng Tháp.

Nhóm nguyên lão thành cách mạng nay trở thành nhóm "phản
phản động" lão thành Sài Gòn lên kế hoạch rất chi li từ
hai tuần trước để đi Đồng Tháp. Nhóm gồm nhà văn đại tá
anh hùng phản phản động Phạm Đình Trọng, hai nhà báo lão
thành Lê Phú Khải - Kha Lương Ngãi, nhà thơ Phan Đắc Lữ (dòng
dõi Phan Khôi), kỹ sư Tô Lê Sơn (nguyên hạt giống đỏ), ẩn
sĩ không màng danh T.T.R, hai nguyên người vô cùng đẹp Sài Gòn
gốc Bắc, Sương Quỳnh và Ánh Hồng, Nghệ sĩ Violon đường
phố lừng lẫy Tạ Trí Hải và tôi. Kế hoạch vào giờ G ngày
X tại tọa độ Y sẽ có xe Z đến đón, đưa đi ngay trong đêm
để đúng 7 giờ sáng ngày 26 xe đến trước mặt tòa án Đồng
Tháp dừng lại và một đoàn lão thành phàn phàn động sẽ uy
nghi bước ra đi thẳng vào cổng tòa với hai nguyên người
đẹp mặc áo dài Bùi Hằng đi đầu, kế tiếp nghệ sĩ violon
Tạ Trí Hải vừa đi vừa kéo bài Tiến Quân Ca…

Thế nhưng kế hoạch thành công không vang dội. Cuối cùng
chuyến xe bảo táp Z vào sáng 26 cũng có mặt tại Đồng Tháp
đúng kế hoạch…nhưng trên xe chỉ có vỏn vẹn nguyên hạt
giống đỏ Tô Lê Sơn. Còn Phạm Đình Trọng, Lê Phú Khải, Kha
Lương Ngãi bị chặn lại trong nhà vào giờ chót; nghệ sĩ
đường phố Tạ Trí Hải bị bắt tống lên xe giữa đường
phố Sài Gòn văn minh trước đó một ngày; nhà thơ già Phan
Đắc Lữ cõng hai người đẹp Ánh Hồng và Sương Quỳnh chạy
trước vào giờ G -5; ẩn sĩ không cần danh TTR lấy ngựa sắt
ra quất truy phong độc hành, còn tôi đi trước vào giờ G- 10
như đã kể.

Biết rằng cùng lúc có đến 4,5 trăm người từ khắp mọi
miền trên cả nước tập trung về Cao Lãnh vào đêm 24 và 25
sẽ gây nên sự chấn động không nhẹ, những ngươi đi dự
"phiên tòa công khai" phải chia ra từng nhóm nhỏ, phân tán
ém quân khắp nơi, có nơi cách xa Cao Lãnh trên 50 km. Đó là
Vĩnh Long, Cần Thơ, Long Xuyên, Sa Đéc, Chơ Mới… có những
nhóm ém vào ngay tại trung tâm Cao Lãnh. Thế nhưng công an đã
mở đợt giám sát và kiểm tra khách sạn, nhà trọ quy mô lớn
trên toàn vùng lân cận Cao Lãnh trong 3 đêm 23, 24 và 25. Nhiều
nhóm bị phát hiện. Nhóm Huỳnh Thục Vy bị khóa cửa nhốt
luôn trong khách sạn. Nhóm Nguyễn Tường Thụy - Lyberty bị lực
lượng công an đông đúc bao vây từ tối 25 khi vừa đến khách
sạn. Nhưng không hiểu sao, sáng 26 lại cho nhóm nầy di chuyển
tự do đến tòa án. Sau nầy tìm hiểu ra khách sạn nhóm ấy
trú ngụ là của một tay công an gộc ở Đồng Tháp, có lẽ vì
uy tín làm ăn nên không cho công an ngăn chặn gây ồn ào.

Đến tối 25, nơi tôi ém quân cùng nhóm Hoàng Dũng tại Sa Đéc
bị lộ. Công an đã nắm được nhóm nầy từ tối hôm trước,
nay thêm tôi vào rọ. May mắn là Bạch Hồng Quyền phát hiện ra
bọn tôi bị bí mật theo dõi. Chúng tôi bỏ ăn tối, lên kế
hoạch trả khách sạn để đào thoát. Chia nhỏ ra và mạnh ai
nấy biến. Do hành lý gọn nhẹ là chỉ có một bộ đồ trên
người nên tôi thoát được đầu tiên, cắt đuôi thành công
rồi thuê xe chạy vào Cao Lãnh. Bạch diện thư sinh Bạch Hồng
Quyền cũng chuồn đẹp. Nhóm còn lại hành lý lỉnh kỉnh vì
phải mang theo phương tiện cũng như băng rôn, biểu ngữ định
di tản về Long Xuyên thì bị hốt trọn gói. Đó là chiến
lược gia Hoàng Dũng của Con Đường Việt Nam, Thảo Theresa
trưởng nữ đáng yêu của Mai Dũng, Miu Mạnh Mẽ và xinh đẹp,
đại huynh Tiến Hưng của lái Gió và tráng sĩ luôn bị đánh
bầm dập Trương Dũng. Trước khi chia tay để thoát vây, Thảo
Theresa mếu máo nói với tôi một câu cảm động đến mức sau
nầy tôi cứ ước chi mình bị bắt để đổi lại cho em
được tự do: "Chúc chú thoát an toàn. Còn bọn cháu quyết
phải thoát bằng mọi giá, chẳng lẽ đã tốn bao nhiêu tiền
nong và công sức, vượt qua bao nhiêu thức thách để vào
được đến đây rồi bị bắt. Cháu hứa với chú, cháu không
để bị bắt" Thế nhưng em đã bị bắt. Không phải do các em
bất tài mà do các em phải gánh vác nhiều hành lý khó xoay sở.
Đã có phương án bỏ hành lý lại khách sạn, nhưng hành lý
toàn là thứ quan trọng cho ngày mai nên không thề bỏ lại.
Nếu cách đây chừng vài năm thì những phương tiện ghi hình,
đường truyền trực tiếp, băng rôn, biểu ngữ đó cũng làm
cho mỗi em lãnh vài chục năm tù như chơi vì tội âm mưu lật
đổ chế độ. Nhưng ngày hôm nay cục diện đã thay đổi.

(còn tiếp)

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140827/huynh-ngoc-chenh-hanh-trinh-den-cao-lanh-hanh-trinh-vi-tinh-than-bui-hang),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives