Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

Điếu Cày Nguyễn Văn Hải cùng đường đành chấp nhận đi
tị nạn tại Hoa Kỳ và bị công an Việt Nam trục xuất thẳng
từ nhà tù ra phi trường Nội Bài, đến Los Angeles, tiểu bang
California. Khoảng 200 cư dân người Việt gần đó hay tin đã
tự động đi đón anh, một cuộc đón tiếp nồng nhiệt chưa
có tiền lệ! Trong sự xô đẩy chen lấn lại gần anh một ai
đó tìm cách nhét lá cờ Vàng ba sọc đỏ vào tay, anh không
cầm. Cờ Vàng là biểu tượng của miền Nam, của Việt Nam
Cộng Hòa và hiện đang là biểu tượng của người Việt tị
nạn. Động thái không cầm nầy ngay lập tức bị/được khai
thác vô số khía cạnh khác nhau. Vì nhiệt tình có. Vì thủ
đoạn có. Từ đó Điếu Cày bị đẩy vào vòng xoáy công
luận!

"Cuộc chiến" tranh luận giữa cờ Vàng, cờ Đỏ của
người trong nước và hải ngoại vốn bất phân thắng bại
tưởng đã qua rồi, bỗng bùng nổ trở lại. Lần bùng nổ
nầy có chủ đích! Phe nhiệt tình thì đòi hỏi Điếu Cày
phải dứt khoát với cờ Đỏ, đứng hẳn với cờ Vàng, vì
cờ Vàng là Chính Nghĩa. Là tượng trưng cho Dân chủ, Tự do.
Phe thủ đoạn thì tìm mọi cách nhận chìm Điếu Cày vào giữa
vòng xoáy Vàng/Đỏ dai dẳng để mong xóa bỏ được hình ảnh
kiên cường bất khuất của anh trong chế độ lao tù khắc
nghiệt mà cả thế giới đã biết. Họ cho rằng anh không phải
là một người tị nạn mà là "đặc tình" được ngụy
trang "công tác" ra hải ngoại. Gieo sự ngờ vực để ly
gián, làm vô hiệu hóa khuynh hướng đoàn kết trong/ngoài nước
giữa lúc nội bộ đảng cộng sản Việt Nam đang đấu đá nhau
về quyền lợi nhưng đồng thuận việc tùng phục Tàu cộng
để bảo vệ sinh mạng cho đảng cộng sản Việt Nam (ném
chuột không làm vỡ bình – Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư),
phản bội nguyện vọng của người Việt Nam!

Do đó xin không đề cập đến sự kiện nhân danh cờ Đỏ, cờ
Vàng, vì đã quá nhiều. Bài viết chỉ mong khơi gợi một cái
nhìn, với chút hy vọng mong manh, là hãy tôn trọng Điếu Cày
trong đời sống bình thường của một người tị nạn chân
ướt chân ráo lúc ban đầu. Còn tương lai chính trị của anh
tùy thuộc vào chính anh. Thời gian sẽ gạn lọc, sẽ cho biết
anh là ai, và khả năng lãnh đạo (nếu có) của anh. Anh sẽ là
một lãnh tụ hay cũng như số đông cùng chí hướng với chúng
ta, mong muốn sớm giải thể chế độ độc tài cộng sản
Việt Nam, hoặc giả là "đặc tình" được "cài cắm"!

Vài suy nghĩ bên dưới, mong sẽ giúp làm giảm bớt cường độ
những "cơn bão trong chén trà" để hướng về sự thật.

Trước hết là hành động nâng Điếu Cày lên thành lãnh tụ
để từ đó đả phá.

Nếu xem Điếu Cày là một người tị nạn chính trị cũng như
những người tị nạn trước đây (tuy trường hợp của anh có
đặc biệt hơn) thì mọi chuyện đã khác. Anh xuất thân là
một công dân trong chế độ cộng sản. Anh cũng "được trúng
tuyển nghĩa vụ quân sự" như bao nhiêu thanh niên khác! Chính
nhờ "được trúng tuyển" nên anh đã trải nghiệm hình ảnh
biển máu của người Việt Nam trong cuộc chiến nồi da xáo
thịt 1954-1975 chưa kịp khô, đã bị phung phí tiếp tại
Campuchia. Rồi nhờ cọ xát với thực tế đời sống có Dân
chủ Tự do còn tiềm ẩn trong xã hội miền Nam, đã giúp anh
trở thành một Công Dân Yêu Nước, dứt khoát không còn là
"công dân Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam" chỉ biết
vâng theo lệnh đảng, cho dù đảng đày đọa, bóc lột, tham
nhũng và bán nước! Anh đã thực hiện quyền của một Công
Dân Việt Nam chân chính là lên tiếng và hành động. Cụ thể
là xuống đường phản đối Tàu cộng xâm lược. Chính việc
làm nầy anh đã phải trả giá đắt!

Gần 40 năm kiên trì chống cộng nhưng người Việt hải ngoại
đã thất bại trong việc hiệp lực vì mục đích chung.

Đã có rất nhiều tổ chức, hội đoàn, đảng phái có cùng
mục đích là chống cộng nhưng không thực hiện được đoàn
kết, dù mọi người đều biết chỉ có đoàn kết mới có
sức mạnh! Điển hình tại Quận Cam, được gọi là Thủ đô
của người Việt tị nạn, có tới 2 Ban đại diện cộng
đồng, 2 Hội chợ Xuân.

Cùng chứng kiến sự kiện các chế độ cộng sản sụp đổ
hàng loạt là thời cơ tốt nhất để cảnh báo cho giới lãnh
đạo Hà Nội về sự không tưởng của con đường Xã hội
Chủ nghĩa, đồng thời thức tỉnh lòng yêu nước của người
Việt Nam để cùng đứng lên chống lại độc tài đảng trị
nhưng đã không (hoặc chưa) có kết quả. Không (hoặc chưa) có
kết quả vì bản thân các hội đoàn, các tổ chức không cởi
mở, nghi kỵ nhau và chắc chắn không tránh khỏi tình trạng
bị "thọc gậy bánh xe" do các cán bộ cộng sản được cài
cắm sẵn, vì họ thực thi chủ trương của Hà Nội là gây chia
rẽ. Càng chia rẽ càng tốt!

Không đón nhận kết quả chung để phát triển đoàn kết.

Cộng sản Việt Nam đã thất bại khi không thể nào khuất
phục được người tù Điếu Cày. Họ cũng không thể lặng
lẽ giết anh vì tai mắt quốc tế, để cuối cùng bị áp lực
phải trục xuất. Thế nhưng một số người đã không đón
nhận Điếu Cày như là một thành quả tranh đấu của cộng
đồng cho Tù nhân Lương tâm, lại dấy lên ngờ vực! Ai âm mưu
và đang thực sự đứng đàng sau việc đồn thổi vô cớ nầy,
câu trả lời chắc không khó!

Vô cớ, vì chưa có bằng chứng cụ thể. Vô cớ, vì trong xã
hội dân chủ, tự do sẽ không bao giờ có chuyện một người
vừa mới xuất hiện, bỗng dưng trở thành lãnh tụ mà chưa
trải qua sự giám sát chặt chẽ của công luận. Vô cớ, đơn
giản là, Điếu Cày chỉ là một người tị nạn vừa mới
đặt chân đến đất Tự do, còn bỡ ngỡ với tất cả diễn
biến chung quanh thì cho dẫu có là "đặc tình" được ngụy
trang kỹ cũng không, và không thể, là "lãnh tụ chống
cộng" ngay lập tức được.

Việc giới truyền thông tổ chức họp báo hay một vài tổ
chức mời và tài trợ để Điếu Cày có cơ hội đi các nơi,
gặp gỡ đồng hương thì hoàn toàn thuộc về truyền thông,
không thể vì thế coi Điếu Cày là "lãnh tụ" để đả
phá! Và nếu có là "lãnh tụ" chăng nữa thì chỉ là lãnh
tụ của một tổ chức nào đó chứ không phải là "lãnh
tụ" của người Việt chống cộng tại hải ngoại! Vì cộng
đồng người Việt hải ngoại không phải là một tổ chức duy
nhất. Vậy tại sao phải tìm cách vô hiệu hóa hình ảnh Điếu
Cày ngay từ đầu? Nếu có, thì chính Hà Nội phải e ngại
"hiện tượng Điếu Cày" hơn là người Việt hải ngoại!

Với thời gian, với tai mắt của hàng triệu người tị nạn
thì liệu một "Điếu Cày đặc tình" có thể dễ dàng phù
phép qua mặt tất cả được chăng? Nếu thế, thì niềm tự
hào "kinh nghiệm chống cộng" của người Việt hải ngoại
trở thành một sự khôi hài đáng giễu cợt!

Điếu Cày đang thăm Tampa Bay do cộng đồng người Việt địa
phương mời, Hạ Long Bay Restaurant dành một phòng riêng chào
đón anh và khoảng gần 20 thân hữu (số người giới hạn tối
đa) để dễ tâm tình. Hình ảnh một Điếu Cày khá căng
thẳng, chuẩn bị đối phó với những tình huống, những câu
hỏi chứa đầy cạm bẫy (được phổ biến trên youtube) không
còn nữa. Một Điếu Cày trước mắt rất tự nhiên. Thân
tình, đầm ấm. Khi được tiếp đón thoải mái thì những
kịch tính về giao tế biến đi, cá tính mỗi người dễ bày
tỏ. Đây chính là lúc bản chất thật nhất của con người
thể hiện mà khó thể che giấu. Điếu Cày thật tình cho biết
anh chỉ nhớ điệp khúc bản nhạc Việt Nam Quê Hương Ngạo
Nghễ của Nguyễn Đức Quang khi bỗng dưng mọi người cùng hát
(với đủ thứ giọng/điệu) theo nhịp vỗ tay trước khi
"động đũa".

Tiếp xúc thấy Điếu Cày thật bình thường, dễ mến. Bình
thường như đã từng gặp nhau ở đâu đó và bây giờ tình
cờ gặp lại. Hoàn toàn không thấy những ánh mắt nghi ngại
hay lời nói dè dặt mà tất cả thật chân tình! Chân dung
Điếu Cày đêm nay mới đúng là chân dung một người ra tù
được hai tháng, còn bỡ ngỡ chưa quen hẳn sinh hoạt đời
thường. Cao lêu khêu, gầy rạc, khuôn mặt đầy khắc khổ
nếu không muốn nói là còn hằn vết ngục tù, khác hẳn với
hình ảnh trên chương trình họp báo của SBTN được trực
tiếp truyền hình (vì lý do thẩm mỹ phải make-up) Ấy thế mà
anh cho biết đã lên được "2 ký"! Điểm khá đặc biệt là
anh đang đeo chiếc nhẫn cưới bằng vàng lóng lánh, mới tinh,
thật xúc động. Chiếc nhẫn đang đeo là minh chứng tái xác
nhận lòng chung thủy hướng về người bạn đời đã cam khổ
theo anh trên từng chặng đường tù và hiện đang còn cách
trở.

Câu hỏi vẫn còn nguyên: Quận Cam đã tự hào là Thủ đô của
người Việt tị nạn tại sao có tới 2 Ban đại diện Cộng
đồng? Nếu vì khuynh hướng khác nhau, tại sao không tranh cử
như 2 đảng Cộng Hòa và Dân Chủ của Hoa Kỳ để cùng phục
vụ cho mục đích chung? Mùa bầu cử nầy thất bại thì lo
vận động, nghiên cứu chiến lược, chiến thuật, quảng bá
chính sách, mục tiêu… chờ đến kỳ bầu cử tới sẽ chinh
phục cử tri? Sự chia rẽ nan giải hiện có là nguyên nhân
cốt lõi việc chống cộng chưa hữu hiệu. Bây giờ đẩy
Điếu Cày lọt vào vòng xoáy chia rẽ đó, rõ ràng là bất công
cho anh. Nhưng điều tai hại hơn nhiều, rất nhiều, là đánh
mất cơ hội tiếp tay với những nhân tố đang chống chế độ
cộng sản ngay tại Việt Nam. Người trong nước sẽ nghĩ gì?

Nhân danh lá cờ Vàng, một biểu tượng cao quý của Tự do Dân
chủ, thay vì biểu lộ tính cởi mở khoan dung, đúng với bản
chất của người tự do, lại là nguyên nhân gây ra chia rẽ sâu
sắc với người trong nước! Chống cộng như vậy là vô tình
kéo dài tuổi thọ sinh mạng của đảng cộng sản Việt Nam!
Thử tự đặt mình là Điếu Cày, mới vừa gặp được
"đồng hương" chưa kịp hàn huyên đã bị "đồng hương"
chụp ngay cho cái mũ "đặc tình" thì sẽ ra sao? Người Việt
hải ngoại chống cộng hay đang tiếp tay để cộng sản tuyên
truyền, cô lập thêm người đang tranh đấu ở trong nước?

Xin hãy để Điếu Cày tự chứng minh khả năng của anh tại
hải ngoại trong cùng mục đích là chống chế độ cộng sản
Việt Nam. Vì biết đâu lại không còn có thêm những Trần
Huỳnh Duy Thức, Lê Quốc Quân, Tạ Phong Tần… và số khác
nữa? Cũng xin phân biệt rõ là không thể lẫn lộn những
người "đóng vai chống cộng" để tìm cách ra nước ngoài,
còn bọn đặc tình thì đã có sẳn và con số chắc chắn không
nhỏ! Nhận diện đúng và chính xác những kẻ nầy mới chứng
tỏ được kinh nghiệm của người Việt chống cộng tại hải
ngoại! Còn gây nghi ngờ, chụp mũ thì chưa thể trưởng thành,
cho dù có thêm vài mươi năm nữa!

(Dec 20th, 2014)


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20141221/dieu-cay-giua-vong-xoay-dovang),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
Quốc gia: <strong>Việt Nam</strong>
Dân số: 89.7 triệu người
Mức xâm nhập của Internet: 44%
Mạng thông tin xã hội và ICT (kỹ thuật thông tin truyền thông)
bị chặn: Không
Nội dung chính trị và xã hội bị chặn: Có
Người sử dụng ICT và Bloggers bị bắt giam: Có
Tình trạng tự do báo chí 2014: Không tự do

Tình trạng tự do Internet:
+ Năm 2013: Không tự do;
+ Năm 2014: Không tự do
Mức khó khăn khi truy cập (0 – 25): 2013 – 14; 2014 – 14
Thông tin bị hạn chế (0 – 35): 2013 – 28; 2014 – 28
Các vi phạm về Quyền lợi của Người sử dụng (0 – 40):
2013 – 33, 2014 – 34
TỔNG CỘNG (0 = tự do nhất, 100 = kém tự do nhất): 2013 – 75;
2014 - 76

<strong>Các diễn biến nổi bật: tháng Năm 2013 – tháng Năm
2014</strong>

• Với 31 bị bỏ tù, Việt Nam tiếp tục trở thành một trong
những quốc gia giam cầm người sử dụng mạng khủng nhất
thế giới trong năm 2014 (Hãy xem Các vi Phạm về Quyền Tự do
của Người sử dụng).

• Điều 258 BLHS (lạm dụng quyền tự do để xâm hại lợi
ích của nhà nước) được sử dụng thường xuyên hơn để
bắt giữ blogger (Hãy xem Các vi Phạm về Quyền Tự do của
Người sử dụng).

• Nghị định 174, có hiệu lực kể từ tháng Giêng 2014, có
thể sử dụng để xử phạt những ý kiến bất đồng chính
kiến với chính quyền được đăng trên các trang mạng xã hội
với số tiền phạt lên đến $4,700usd (Hãy xem Các vi Phạm về
Quyền Tự do của Người sử dụng).

• Các phần mềm độc hại phức tạp được sử dụng để
nhắm vào các nhà hoạt động người Việt và những người
ủng hộ họ trên khắp thế giới trùng hợp với việc các
trang mạng bị chặn và các blogger bị bắt (Hãy xem Các vi Phạm
về Quyền Tự do của Người sử dụng).

<h2>LỜI MỞ ĐẦU</h2>

Quyền tự do trên mạng Internet không có dấu hiệu tiến triển
trong thời gian quy định trong bản báo cáo này, tuy rằng Việt
Nam đã trở thành thành viên của Hội đồng Nhân Quyền LHQ vào
tháng Mười Hai 2013. Đảng CS cầm quyền từ lâu đã lo sợ
rằng mạng Internet và truyền thông xã hội có thể thử thách
chế độ độc tài đảng trị của họ, nhưng cũng tỏ vẻ e
ngại hơn với những chỉ trích trong thời gian qua của quốc
tế đối với các chính sách an ninh mạng của họ; đặc biệt
là qua mức độ giảm bớt quấy nhiễu thấy trong các năm từ
2004 đến 2006 khi quốc gia này tổ chức hội nghị thượng
đỉnh về Hợp Tác Kinh Tế Châu-Á-Thái-Bình-Dương (APAC) và gia
nhập Tổ chứng Thương Mại Thế Giới (WTO).

Sự giảm thiểu quấy nhiễu này đã không tìm thấy được
trong hai năm vừa qua. Trong lúc họ vẫn tiếp tục đầu tư vào
các kỹ thuật thông tin và truyền thông, chính quyền Việt Nam
đã gia tăng bắt giam khiến con số cư dân mạng bị cầm tù
tăng gấp đôi kể từ năm 2011 [1]. Cho đến năm 2014 thì Việt
Nam đã giam giữ blogger nhiều hơn bất kỳ quốc gia nào trên
thế giới, chỉ trừ Trung Quốc [2]. Một số người đã bị
kết án tù hơn cả chục năm trong các tình trạng tồi tệ
đến nỗi có ít nhất là hai người đã tuyệt thực để phản
đối trong thời gian của bản báo cáo này. Khuôn khổ pháp lý
dùng để hạn chế bất đồng chính kiến trên mạng cũng đã
được xiết chặt lại. Nghị định áp buộc số 72 về quản
lý Internet có hiệu lực từ tháng 9 năm 2013 không những đã
tăng cường mức hạn chế nội dung có thể truy cập đối với
cư dân mạng quốc nội mà còn đòi hỏi các công ty quốc tế
cung cấp dịch vụ mạng phải thiết lập ít nhất một máy
chủ ở quốc nội, chịu sự giám sát và phụ thuộc vào luật
pháp địa phương. Nghị định này vài tháng sau đó được
tiếp nối bởi Nghị định 174 cảnh báo chủ nhân của các ý
kiến bất đồng chính kiến trên các mạng xã hội rằng họ
có thể sẽ bị phạt khoản tiền $4,700usd.

Từ nhiều năm qua, các nhà tranh đấu người Việt đã trở
thành mục tiêu của các cuộc tấn công mạng rất phức tạp.
Năm 2014, các nhà nghiên cứu đã khám phá ra một đội binh
hacker thân chính quyền đã hoạt động từ 2009, chuyên nhắm
vào ít nhất một tổ chức xã hội dân sự và một trang tin
tức viết về Việt Nam. Đội binh hacker này cũng đã nhắm vào
các blogger Việt ở hải ngoại. Phần mềm độc hại sử dụng
trong các cuộc tấn công được gửi từ các máy chủ nằm ở
khắp nơi trên thế giới, nó tân tiến đến mức có thể tránh
bị phát hiện bởi các phần mềm thương mại chuyên dò tìm và
tiêu diệt virus.

<h2>CÁC TRỞ NGẠI KHI TRUY CẬP</h2>

Mức thâm nhập của Internet tại Việt Nam trong 2013 là 44 phần
trăm [3]. Việt Nam cũng được xếp hạng thứ 88 trong danh sách
chỉ số phát triển công nghệ thông tin truyền thông toàn cầu,
hơn hẳn các nước láng giềng trong vùng có tổng sản lượng
(GDP) cao như Thái Lan, Indonesia, và Philippines [4].

Việt Nam không báo cáo số liệu người sử dụng máy tính,
nhưng tỉ lệ biết chữ 93 phần trăm trong toàn dân đã giúp
người lớn sẵn sàng sử dụng máy tính [5]. Ở các thành phố
lớn, Internet đã lấn chiếm hẳn báo giấy như là nguồn thông
tin phổ biến nhất [6]. Đường kết nối qua tín hiệu Wifi
hoàn toàn miễn phí ở nhiều khu đô thị như sân bay, tiệm
café, nhà hàng, khách sạn, và ở các điểm dành cho khách du
lịch ở khắp nơi trong thành phố. Các tiệm Internet cafe, dù
giá cả phải chăng cho hầu hết cư dân đô thị [7], chỉ có
thể cung cấp dịch vụ mạng cho 36 phần trăm số người sử
dụng mạng. Đa số gần 90 phần trăm cư dân mạng có thể
truy cập mạng từ gia cư và nơi làm việc của họ, phỏng theo
một kết quả nghiên cứu năm 2012 [8]. Trong khi việc truy cập
mạng có phần hạn chế hơn cho 70 phần trăm số cư dân sông
trong các vùng nông thôn, nơi các đồng bào dân tộc thiểu số
sinh sống hoặc ở vùng xa, các cộng đồng nghèo với hoàn
cảnh khó khăn đặc biệt, kết quả nghiên cứu ghi nhận cho
thấy đến 95% số cư dân tuổi từ 15 đến 24 trên toàn quốc
có khả năng truy cập mạng. Trong một quốc gia mà 50% dân số
có độ tuổi dưới 30, đây là một xu hướng đầy hứa hẹn
[9]. Phí truy cập mạng mỗi tháng bắt đầu từ $12usd mỗi
tháng [10].

Mức thâm nhập của thiết bị di động được được ước
tính ở mức 131 phần trăm trong năm 2013, dựa vào số liệu
của VNPT [11]. Năm 2012, có 56% trong số người sử dụng đã
truy cập mạng Internet qua một thiết bị di động, nhiều gần
gấp đôi so với năm 2011 [12]. Mức thâm nhập gia tăng của
ĐTDĐ đã giảm một cách đáng kể trong 2013 khi các quy định
mới khiến người dân không muốn mua SIM mới [13]. Dù vậy,
mạng 3G được cho vào hoạt động năm 2009 vẫn đang phát
triển nhanh. Kể từ tháng 10 năm 2013 Việt Nam đã có 19 triệu
người sử dụng mạng 3G, gia tăng 3 triệu kể từ 2011 [14].
Việt Nam vẫn chưa có kế hoạch để thiết lập một mạng
lưới 4G.

Ba nhà cung cấp dịch vụ mạng (ISP) lớn nhất là Cty VNPT do nhà
nước làm chủ, kiểm soát 63% thị trường; VietTel so quân đội
làm chủ, kiểm soát 9%; và công ty tư nhân FPT, kiểm soát 22%
[15]. VNPT và VietTel cũng làm chủ 3 công ty điện thoại di
động lớn nhất toàn quốc (MobiFone, VinaPhone, và Viettel) phục
vụ cho 93% khách hàng trong khi 3 Cty điện thoại di động do tư
nhân làm chủ chia 7% còn lại kia [16]. Các rào cản không chính
thức đã ngăn chặn các công ty mới không có quan hệ chính
trị hoặc ảnh hưởng kinh tế có thể bước chân vào thị
trường. Tương tự như thế, có một sự tập trung bởi các
công ty cung cấp dịch vụ mạng ở Việt Nam. Các công ty này
có chức năng làm các cổng rào nối kết vào mạng Internet trên
toàn cầu, 4 trong 6 công ty này là do quân đội làm chủ [17].

<h2>GIỚI HẠN VỀ NỘI DUNG</h2>

Nghị định 72 về quản lý Internet, được ban hành năm 2013, là
nghị định mới nhất trong một loạt các quy định hạn chế
nặng nề các bình luận chính trị và khiến mọi người phải
tự kiểm duyệt lấy mình trong một cộng đồng sinh hoạt trên
mạng đáng lẽ rất sôi động. Tiếp theo đó là Nghị định
174 có hiệu lực từ tháng 1 năm 2014, đe dọa hình phạt khắc
nghiệt đối với những ai chỉ trích chính phủ trên mạng xã
hội. Trong khi giới hạn về nội dung không phải là điều
mới mẻ đối với Việt Nam, thông tin trên mạng ngày này còn
bị chỉnh sửa, và các quan chức trong năm 2013 lần đầu tiên
đã nhìn nhận rằng họ đã thuê các nhà bình luận để thao
túng dư luận.

Trong khi ĐCSVN có ít nguồn lực để huy động cho việc quản
lý nội dung trên mạng so với đối tác của họ ở Trung Quốc,
nhà cầm quyền tuy vậy đã thiết lập được một hệ thống
sàng lọc nội dung rất hiệu quả. Kiểm duyệt được thực
hiện bởi các Cty cung cấp dịch vụ mạng thay vì ở thượng
tầng hoặc ở cảc cổng thông tin kết nối ra thế giới.
Không có dữ liệu nào cho thấy là việc sàng lọc thông tin
trực tuyến dựa trên các từ khóa hoặc kiểm tra trực tuyến
các gói tin đã được thực hiện. Thay vào đó, các URL
(đường truyền) cụ thể được nhận diện trước đó là
mục tiêu để kiểm duyệt và được đặt vào sổ đen. Các
Cty cung cấp dịch vụ mạng khác nhau dùng những cách khác nhau
để thông báo với khách hàng về sự tuân thủ của mình đối
với các quy định. Trong lúc có nơi báo cáo với người sử
dụng mạng rằng một trang mạng nào đó không thể truy cập
được vì đã vị ngăn chặn thì có nơi lại cho đang một lỗi
truy cập vô can [19].

Các nhà nghiên cứu đã phát hiện rằng các công ty cung cấp
dịch vụ mạng ở Việt Nam không ngăn chặn nội dung khiêu dâm
[20]. Việc ngăn chặn chủ yếu nhắm vào các đề tài có khả
năng đe dọa quyền lực chính trị của ĐCSVN, trong đó có bất
đồng quan điểm chính trị, dân chủ nhân quyền, cũng như các
trang mạng chỉ trích phản ứng của chính phủ trong vấn đề
tranh chấp biển đảo giữa Việt Nam và Trung Quốc. Các nội
dung quảng bá tín ngưỡng có tổ chức bởi Phật giáo, Công
giáo, và các nhóm tôn giáo Cao đài mà nói chung được xem là
coí nguy cơ gây hại cũng bị ngăn chặn tuy kém phần quyết
liệt nhưng vẫn ở mức đáng kể. Các trang mạng phê bình
chính quyền nói chung truy cập rất khó khăn, dù máy chủ ở
hải ngoại. Đó là những trang như Talawas, Dân Luận, và Đàn
Chim Việt. Những trang ở quốc nội thì có Dân Làm Báo, Anh Ba
Sàm, hoặc Diễn Đàn XHDS.

Kiểm duyệt phần lớn tập trung vào nội dung tiếng Việt, cho
nên các trang mạng như New York Times và Human Rights Watch đều truy
cập được trong khi trang RFA tiếng Việt do Hoa Kỳ hỗ trợ
thì lại không truy cập được. Tương tự như thế, trang BBC
tiếng Anh thì truy cập được nhưng trang tiếng Việt thì lại
bị chặn. Việc ngăn chặn không xảy ra trên toàn diện bởi
tất cả các công ty cung cấp dịch vụ mạng. Một thử nghiệm
năm 2012 của OpenNet Innitiative trên 1,446 trang mạng cho thấy
VietTel đã ngăn chặn 160 tên miền trong khi FPT chặn 121 và VNPT
chỉ chặn có 77 trang [21]. Việt Nam không có một biện pháp
nào cho các nhà quản lý các trang mạng bị ngăn chặn kháng cáo
quyết định bị kiểm duyệt.

Các công cụ dùng để vượt rào kiểm duyệt rất thông dụng
trong giới trẻ, những người sử dụng Internet có hiểu biết
về kỹ thuật cao ở Việt Nam. Rất nhiều trong số các công
cụ này có thể tìm được qua Google. Nhà chức trách hình như
không có thiết lập hạn chế cho nội dung email hay tin nhắn SMS.

Những phương cách khó đoán và không minh bạch dùng để quyết
định đề tài nào sẽ bị ngăn chặn đã khiến người sử
dụng mạng gặp khó khăn khi muốn biết mình có thể và không
thể truy cập gì; và đa số đã tự kiểm duyệt chính mình.
Các blogger và người quản lý diễn đàn thông thường hay khóa
chức năng góp ý để phòng ngừa các tranh luận nhạy cảm. Ban
Tư tưởng – Văn hóa của trung ương và Bộ Công An thường
xuyên hướng dẫn các báo điện tử hoặc các cổng thông tin
xóa bỏ thông tin họ cho là có vấn đề (nhạy cảm). Các biên
tập viên và phóng viên báo chí đăng các tin nhạy cảm có nguy
cơ bị kỷ luật, mất việc, hoặc bị cầm tù.

Kể từ năm 2008, hàng loạt các quy định được ban hành đã
mở rộng quản lý nội dung truyền thông trên lĩnh vực trực
tuyến. Bắt đầu với Nghị định 97 ra lệnh cho các blog tránh
không được bình luận về xã hội và chính trị, ngăn cản
không cho họ phổ biến các bài báo, tác phẩm văn học, hoặc
các ấn phẩm bị cấm bởi Luật phát hành [22]. Các hệ thống
blog được chỉ thị phải rút bỏ các nội dung "nguy hại"
này và báo cáo với chính phủ thông tin cá nhân của các blogger
mỗi khi có yêu cầu [23]. Nghị định 02 tiếp theo vào năm 2011
cho phép nhà chức trách quyền trừng phạt các nhà báo và
blogger trên một loạt các vi phạm, kể cả việc xuất bản
dưới một bút danh. Nghị định này phân biệt giữa các nhà
báo được chính phủ công nhận và các blogger độc lập không
có nhiều đặc quyền cũng như không được bảo vệ đầy đủ
[24].

Nghị định 72 về Quản lý, Cung cấp, và Sử dụng Dịch vụ
Internet cùng Nội dung Internet có hiệu lực từ tháng 9 năm 2013
và thay thế Nghị định 97 của 2008, đã nới rộng xu hướng
đàn áp này. Nó thay thế "blog" với "mạng xã hội" để
bao trùm nhiều hình thức khác nhau. Điều 5 giới hạn rộng
rãi một loạt các hình thức sử dụng mạng bao gồm "chống
lại Nhà nước CHXHCN Việt Nam", kích động bạo lực, tiết
lộ bí mật quốc gia, và cung cấp thông tin sai lệch.

Nghị định 72 đòi hỏi các trung gian – kể cả những thành
phần có trụ sở ở nước ngoài – phải quản lý thành phần
ủng hộ thứ ba trong quá trình hợp tác với chính phủ, và
"loại bỏ hoặc ngăn chặn thông tin" bị nghiêm cấm theo
Điều 5. Nghị định này cũng đòi hỏi các công ty phải duy
trì ít nhất một mái chủ hoạt động ở quốc nội để
"phục vụ công tác kiểm tra, lưu trữ, và cung cấp thông tin
của người sử dụng theo yêu cầu của cơ quan có thẩm
quyền." Các mạng xã hội được chỉ thị phải "tiết lộ
thông tin cá nhân của người sử dụng liên quan đến khủng
bố, tội phạm, và các hành vi vi phạm pháp luật" theo yêu
cầu. Nghị định này buộc chủ nhân các tiệm càfé Internet
phải chịu trách nhiệm nếu khách hàng của họ bị bắt quả
tang truy cập vào các trang mạng "xấu" [26]. Nghị định 72
không liệt kê các hình phạt và công ty vi phạm có thể phải
đối đầu, và việc thi hành nó như thế nào cũng không được
ghi rõ trong đó.

Cuối cùng thì vào tháng 11 năm 2013, chính phủ ban hành Nghị
định 174, có hiệu lực kể từ tháng 1 năm 2014. Nghị định
này xuất trình hình phạt hành chính 100 triệu vnđ ($4,700usd) cho
những ai "chỉ trích chính phủ, Đảng cầm quyền, và các anh
hùng dân tộc" hoặc "tuyên truyền hay lan truyền tư tưởng
phản động chống phá nhà nước" trên các phương tiện mạng
xã hội [27]. Hình phạt hành chính này được áp dụng cho các
vi phạm không đến mức truy tố trách nhiệm hình sự. Nghị
định này nêu rõ các hình phạt bổ sung đối với các vi phạm
liên quan đến lĩnh vực thương mại trực tuyến [28].

Bên cạnh việc mở rộng kiểm duyệt, chính phủ đã thông qua
các biện pháp mới để thao tác dư luận công chúng trên mạng.
Năm 2013, Ban Tuyên Giáo và Sở Giáo Dục đã tiết lộ rằng
họ quản lý ít nhất 400 tài khoản trên mạng – nhưng không
nói rõ là loại nào – và 20 trang blog để chiến đấu với
"thế lực thù địch" [29]. Một vài blog đã chỉ trích các
Đảng viên cấp cao, chẳng hạn như Quan Làm Báo, đã nhận
được phản ảnh rằng đó chỉ là đấu đá nội bộ thay vì
thể hiện ý kiến khách quan.

Dù đã chịu những hạn chế bởi chính phủ, mạng Internet ở
Việt Nam vẫn sôi động và cung cấp một sự đa dạng trong
thông tin bằng ngôn ngữ Việt. Các trang như YouTube, Twitter, và
hệ thống blog như Blogger hay WordPress đều được tự do truy
cập và ngày càng phổ biến. Facebook, tuy đã không được công
nhận chính thức và đối mặt với những ngăn cản rời rạc
kể trong 2010 và 2011, vẫn trở nên rất thông dụng trong 2014 dù
trong một vài trường hợp vẫn phải cần đến các biện pháp
vượt tường để truy cập. Facebook lần đầu tiên năm 2012
đã vượt qua đối thủ cạnh tranh địa phương là Zing, và đã
có số lượng người sử dụng tăng gấp đôi vào tháng 5, 2013
[30].

Dù phần lớn các blog và các trang mạng truyền thông xã hội
đều đăng tải các chủ đề cá nhân và phi chính trị, dân
báo đã xuất hiện như một nguồn thông tin quan trọng đối
với nhiều người Việt, nhất là trong bối cảnh truyền thông
chính thống bị quản lý chặt chẽ như hiện nay. Người dân
giờ đây nhận ra sự tồn tại song song của truyền thông chính
thức và đối tác thay thế họ đang hoạt động chỉ trên
mạng mà thôi. Các trang như Anh Ba Sàm, Quê Choa, hoặc Bauxite
Vietnam phản ứng rất nhanh với các sự kiện chính trị xã
hội và có nhiều ảnh hưởng trong việc huy động các cuộc
biểu tình tại Hà Nội và Tp HCM phản đối Trung Quốc xâm
chiếm HS và TS năm 2011 [31]. Năm 2012, blog đã đóng một vai trò
quan trọng trong việc tập hợp ý kiến công chúng và cung cấp
bằng chứng chính quyền địa phương thu giữ đất nông nghiệp
của nông dân [32]. Năm 2013, các nhà hoạt động ủng hộ
đồng tính đã sử dụng truyền thông xã hội để ủng hộ
hôn nhân đồng tính [33].

<h2>CÁC VI PHẠM QUYỀN LỢI NGƯỜI SỬ DỤNG MẠNG</h2>

Trong năm năm qua, Việt Nam đã thẩm vấn, giam giữ, và hành hung
các blogger và các tác giả viết bài trên mạng với một xu
hướng đàn áp đã gia tăng trong 2013 và 2014. Các bản án ngày
càng nặng hơn được phán quyết trong các phiên tòa xử lướt
qua thông thường báo chí không được tham dự. Chỉ trong vòng
có hai tháng vào giữa năm 2013, có đến ba bloggers bị bắt giam
bởi Điều 258 BLHS về lạm dụng quyền tự do để đe dọa
chính quyền. Các tin tặc đã nhắm vào các nhà tranh đấu bất
đồng chính kiến người Việt kể từ năm 2009. Trong năm 2014,
qua phân tích các đợt tấn công gần đây, kết quả cho thấy
tin tặc đã đa dạng hoá các mục tiêu để tấn công cũng như
các kỹ thuật tấn công dùng để ngăn chặn những ý kiến phê
bình chính phủ Việt Nam. Họ cũng đã gia tăng việc kết hợp
sự đa dạng này với chiến thuật chính thức công khai thừa
nhận họ đã thao túng dư luận trên mạng và ngăn chặn các
trang mạng.

Hiên Pháp đã được sửa đổi năm 2013 khẳng định quyền tự
do ngôn luận, nhưng trong thực tế ĐCSVN đã quản lý các
phương tiện truyền thông rất chặt chẽ. Pháp luật, bao gồm
các nghị định liên quan đến Internet, BLHS, Luật Xuất bản,
và Pháp Lệnh Bảo Vệ Bí Mật Quốc Gia, tất cả có thể
được sử dụng để bỏ tù nhà báo và cư dân mạng. Điều
luật khét tiếng số 79 và 88 của BLHS thường xuyên được sử
dụng để truy tố và bỏ tù blogger và các nhà tranh đấu trên
mạng về tội âm mưu lật đổ và tuyên truyền chống chính
quyền [34]. Điều 258 dùng để xử phạt những ai "lạm dụng
quyền tự do dân chủ để xâm phạm lợi ích của các tổ
chức và công dân khác" cũng đã được gia tăng sử dụng
để bắt giữ các blogger. Cơ quan tư pháp thì không độc lập,
và các phiên tòa xử các vụ án liên quan đến tự do bày tỏ
chính kiến thường diễn ra rất nhanh với các bản án đã
định đoạt sẵn trước. Công an hay xem thường thủ tục tố
tụng công bằng, thường bắt giữ blogger và các nhà hoạt
động trên mạng mà không cần trát lệnh của tòa án hoặc
bắt giữ người quá thời hạn quy định của pháp luật.

Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới đã đếm được 31 cư dân
mạng đã bị bắt giam tại Việt Nam kể từ tháng Tư năm 2014,
so với con số 17 của năm 2011 [35]. Sự gia tăng đáng kể này
đã được tăng tốc bởi kết quả phán xét của phiên tòa
tháng Giêng 2013 xử 14 sinh viên, blogger, và nhà tranh đấu nhân
quyền về tội âm mưu lật đổ chính quyền theo Điều 79
[36][37]. Các bản án dao động từ 3 năm tù giam kèm theo 2 năm
quản thúc tại gia cho đến 3 năm quản thúc tại gia [38].

Các bản án khác tiếp tục được phán quyết trong thời gian
thuộc bản báo cáo này. Vào tháng Năm 2013, hai sinh viên Nguyễn
Phương Uyên, 21t, và Đinh Nguyên Kha, 25t - đã bị bắt từ tháng
Mười 2012 vì tội phổ biến các tài liệu chống chính quyền
trên mạng và ở nơi công cộng - bị kết án tù từ 6 đến 8
năm. Trích dẫn bản cáo trạng, tổ chức Phóng Viên Không Biên
Giới nói rằng hai sinh viên này đã bị cáo buộc liên lạc
với một nhà hoạt động đối kháng ở nước ngoài qua Facebook
[39]. Tòa phúc thẩm sau đó đã giảm án xuống còn 3 năm quản
thúc tại gia cho Uyên và 4 năm tù giam cho Kha [40]. Luật gia kiêm
blogger Lê Quốc Quân, người đã bị bắt giữ từ tháng Mười
Hai 2012 ngay sau khi trang BBC Tiếng Việt đăng tải một bài viết
của ông, cũng đã bị kết án 30 tháng tù giam vào tháng Mười
2013 kèm theo số tiền phạt 1.2 billion vnd ($57,000usd) về hành vi
trốn thuế, một tội danh thường được chính phủ giả lập
để bịt miệng các nhà bất đồng chính kiến [41].

Việc bắt giữ hiện nay cũng còn đang diễn ra, đặt biệt là
theo Điều 258. Công an đã bắt giữ blogger Trương Duy Nhất vào
tháng Năm 2013 [42]. Hai vụ bắt giữ khác theo cùng tội danh sau
đó đã diễn ra vào tháng Sáu nhắm vào nhà văn nổi bật 61
tuổi Phạm Viết Đào, người đã viết rất nhiều về các
vấn đề nhạy cảm chẳng hạn như việc tranh chấp lãnh thổ
giữa Việt Nam và Trung Quốc [43], và blogger Đinh Nhật Uy, anh
của Đinh Nguyên Kha [44]. Vào tháng Mười, sau một phiên tòa
kéo dài 4 giờ đồng hồ, Uy đã bị kêu án một năm quản chế
[45]. Vào tháng Ba 2014, Phạm Viết Đào đã bị xử 15 tháng tù
[46]; Trương Duy Nhất bị kêu án 2 năm tù giam [47]. Ngày 5 tháng
Năm 2014, blogger Nguyễn Hữu Vinh, còn được biết đến với
tên gọi Anh Ba Sàm, đã bị bắt giữ cũng với Điều 258 [48].

Hai trong số các blogger bị kêu án tù lâu nhất đã tuyệt thực
riêng biệt trong tù vào khoảng thời gian nằm trong bản báo cáo
này để phản đối điều kiện của trại giam. Nguyễn Văn
Hải, biệt danh Điếu Cày, đã tiếp tục bị giam cầm sau khi
đã thi hành xong bản án 2.5 năm tù giam với tội danh trốn
thuể năm 2010. Điếu Cày sau đó vào năm 2012 đã bị xử thêm
12 năm tù giam và 5 năm quản chế về tội "hoạt động chống
chính quyền" [49]. Qua trang blog của ông, Điếu Cày đã trở
thành một tiếng nói tấm cỡ chỉ trích thành tích nhân quyền
của chính phủ và ủng hộ chủ quyền của Việt Nam đối với
quần đảo Trường Sa. Ông đã từ chối ăn thức ăn hơn một
tháng kể từ tháng Bảy 2013 cho đến khi nhà chức trách đồng
ý chấp nhận xem xét kiến nghị phản đối chế độ đối
đãi tù nhân của ông [50]. Ủy Ban Bảo Vệ Nhà Báo (CPJ) ở New
York qua buổi lễ khiếm diện đã vinh danh ông với giải
thưởng Tự Do Báo Chí vào tháng Mười 2013 [51]. Nhà đối
kháng trực tuyến Cù Huy Hà Vũ cũng đã tuyệt thực đến 3
tuần trong tháng Sáu. Ông Cù Huy Hà Vũ đang thụ án 7 năm tù
giam và 3 năm quản chế, bản án được phán quyết trong phiên
tòa xử kín 2011 công chúng không được tham dự [52.] Ông Vũ
được trả tự do vào tháng Tư 2014 [53].

Ngoài hình phạt tù, các blogger và nhà hoạt động trên mạng
cũng phải chịu những cuộc tấn công hành hung, mất việc làm,
đường truyền mạng bị cắt, hạn chế đi lại, và bị tước
đoạt các quyền tự do khác. Trong thời gian của bản báo cáo
này, có một số blogger đã bị sách nhiễu vì đã tổ chức và
tham gia các sự kiện công cộng, bao gồm hàng loạt các sự
kiện xảy ra trong tháng Năm 2013. Công an và an ninh ở Hà Nội,
Nha Trang, và Tp HCM đã đánh đập các blogger tham gia các buổi
dã ngoại nhân quyền khắp mọi miền được an bài qua Facebook
cho những ai quan tâm đến quyền con người [54]. Tại Sài Gòn,
blogger Nguyễn Hoàng Vi đã ghi nhận các vết trầy xước trên
mặt em và mẹ của cô sau khi Công an tấn công buổi dã ngoại
[55]. Trong tháng Năm, có ít nhất một cư dân mạng báo cáo
trên Facebook là anh đã bị đánh vào ngực khi tham dự phiên tòa
xử một nhà bất đồng chính kiến [56]. Cùng tháng đó, blogger
Huỳnh Ngọc Chênh, người đã từng nhận giải thưởng Netizen
2013 của tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới, đã bị ngăn
chặn không được xuất cảnh [57]. Đánh đập và quấy rối
tiếp tục diễn ra ở Tp HCM vào tháng Mười Hai 2013 trong một
buổi lễ ăn mừng ngày Quốc tế Nhân quyền [58].

Đăng ký tên thật là điều không cần thiết đối với việc
viết blog hay viết bài bình luận trực tuyến, và nhiều người
Việt đã làm như vậy. Tuy nhiên, chính quyền Việt Nam đã
giám sát các hoạt động và trao đổi bất đồng chính kiến
trên mạng. Chủ các quán càfé Internet đã được chỉ thị
phải cài phần mềm giám sát và lưu trữ thông tin vào máy tính
trong quán để thu thập thông tin và hoạt động của người
sử dụng. Công dân cũng phải cung cấp cho các công ty dịch
vụ mạng các giấy tờ do chính quyền cấp khi đặt mua dịch
vụ mạng cho gia cư [59]. Vào cuối năm 2009, Bộ TTTT yêu cầu
tất cả các khách hàng sử dụng ĐTDĐ trả trước thuê bao ĐT
phải đăng ký căn cước của họ với các nhà điều hành và
giới hạn 3 số ĐT cho mỗi người, mỗi Cty cung cấp dịch vụ
[60]. Tuy nhiên, kể từ năm 2014, quá trình đăng ký này không
nối kết vào cơ sở dữ liệu trung tâm nào cả nên có thể
tránh được bằng cách sử dụng căn cước giả [61].

Nghị định 72 yêu cầu tất cả các nhà cung cấp dịch vụ
mạng – đặc biệt là các trang mạng xã hội – phải cung
cấp thông tin người sử dụng cho các "cơ quan có thẩm
quyền" theo yêu cầu. Nhưng nghị định này là không có thủ
tục thi hành hoặc giám sát để thu thập thông tin hay ngăn
chặn việc sử dụng giấy tờ giả [62]. Nghị định này cho
người sử dụng mạng một quyền tự do mơ hồ rằng "thông
tin cá nhân của hô sẽ được giữ bí mật theo đúng quy định
của pháp luật". Việc thực hiện các đòi hỏi của nghị
định này hoàn toàn tùy thuộc vào các bộ trưởng, thủ
trưởng cơ quan, và các "cơ quan chính phủ", các "ủy ban
nhân dân", và "các tổ chức, cá nhân có liên quan"; khiến
cho người sử dụng mạng nặc danh và các trao đổi cá nhân có
thể bị xâm phạm bất kỳ cơ quan thẩm quyền nào ở Việt Nam
trong những năm tới.

Năm 2013, một nhóm nghiên cứu có trụ sở tại Canada có tên
gọi Citizen Lab đã xác định phần mềm FinFisher trong các máy
chủ tại 25 quốc gia trên toàn thế giới, trong đó có Việt Nam
[63]. Phần mềm này được quảng bá và phân phối bởi Anh
quốc thông qua Gamma International. FinFisher là một phần mềm
dùng để xâm nhập và giám sát một cách bất hợp pháp, nó có
khả năng giám sát thông tin liên lạc, trích xuất thông tin như
danh bạ, giám sát tin nhắn và email không cần sự cho phép của
các máy tính khác. Citizen Lab cũng cho biết rằng sự hiện hữu
của một máy chủ với FinFisher như thế không chứng minh
được ai đang quản lý nó, mặc dù nó được thiết lập cho
các chính phủ sử dụng.

Các nhà hoạt động tranh đấu tại Việt Nam và ở hải ngoại
đã trở thành các mục tiêu trong các cuộc tấn công mạng có
hệ thống kể từ năm 2009. [64]. Khi các hoạt động tấn công
này được ghi nhận lần đầu tiên, những kẻ tấn công đã
sử dụng một phần mềm đánh tiếng Việt để lây nhiễm các
máy tính với mã độc nhằm mục đích sử dụng các máy này
để phát động các cuộc tấn công từ-chối-dịch-vụ (DDoS)
vào các trang blog và trang mạng được xem là công kích chính
phủ. Google đã ước tính rằng "có khả năng hàng chục
nghìn máy tính" đã bị ảnh hưởng [65] nhưng chính quyền
Việt Nam đã không có động thái gì để tìm và trừng phạt
những kẻ tấn công [66].

Kể từ đó, các phương pháp tấn công của tin tặc đã phát
triển thêm dù rằng các mục tiêu họ nhắm vào vẫn không thay
đổi. Các nhà hoạt động hiện nay có nguy cơ tài khoản bị
chiếm giữ qua những email spear-phishing giả tạo cải trang như
thật nhưng có chứa mã độc dùng để xâm nhập qua hàng rào
phòng bị kỹ thuật số của người nhận để tiếp cận các
thông tin về tài khoản cá nhân. Năm 2013, những kẻ tấn công
đã chiếm quyền kiểm soát một số các trang blog quan trọng bao
gồm trang Anh Ba Sàm, Que Choa, và những trang blog cá nhân được
viết bởi các nhà hoạt động như Nguyễn Xuân Diện, Huỳnh
Ngọc Chênh, và những người khác [67]. Việc đăng tải một
danh sách các địa chỉ khác nhau cho một trang blog hay trang tin
tức, phòng ngừa trường hợp một trong các địa chỉ đó bị
chiếm quyền kiểm soát, là điều rất phổ biến. Vào tháng
Giêng 2014, các nhà nghiên cứu đã tiết lộ rằng đường dây
tin tức của hãng Thông tấn AP và Tổ chức Quản lý Điện tử
(EFF) của Hoa Kỳ cũng nằm trong các mục tiêu bị đánh phá
bởi tin tặc vì đã đăng tải tin tức về tình hình Việt Nam.
Các tin tặc này đã sử dụng ngân sách lên đến "hàng chục
nghìn Mỹ kim" để phát động các cuộc tấn công từ các máy
chủ trên khắp thế giới [68]. Qua phân tích các email bị tình
nghi, Tổ chứ Quản lý Điện Tử EFF có trụ sở ở Cali, Hoa
Kỳ cho biết nhóm chịu trách nhiệm trong việc đánh phá này
dường như đã hoạt động từ năm 2009. Tuy nhiên, mã độc
của họ giờ đã được nâng cấp, chỉ có phần mêm của 1
trong số gần 50 nhà cung cấp phần mềm dò soát virút có thể
tìm ra mà thôi [69].

Các cuộc tấn công đôi khi trùng hợp với các góp ý không
tốt để bôi xấu nội dung của một trang mạng, dấu hiệu
của việc thao túng dư luận, tuy không thể truy tìm ra gốc rễ
là các diễn viên của chính quyền. Trong năm qua, sự hiện
diện của những góp ý loại này phù hợp với các biện pháp
kiểm soát chính thức chẳng hạn như các vụ bắt người và
ngăn chặn trang mạng. Một trang blog có nguồn gốc ở Cali đã
bị hack trong 2013. Khi Ngọc Thu, chủ nhân của trang blog này
lấy lại được quyền kiểm soát và chuyển nó sang một địa
chỉ khác, nó lại bị các công ty cung cấp dịch vụ mạng ngăn
chặn [70]. Trang mạng của blogger Trương Duy Nhất trong một
thời gian ngắn sau khi ông bị bắt vào tháng Năm 2013 đã không
thể truy cập được. Khi nó tái xuất hiện, trang blog này tự
động cài mã độc vào máy tính của những người truy cập
vào đó, nhắm vào độc giả ủng hộ ông để theo dõi và tấn
công sau này [71].

<strong>Nguồn (pdf):</strong>
https://freedomhouse.org/sites/default/files/resources/Vietnam.pdf

<strong>Nguồn (txt):</strong>
https://www.freedomhouse.org/report/freedom-net/2014/vietnam

<h2>PHỤ LỤC</h2>

[1] "'Taking-off Strategy,' Does it Stepping Up the Development of the
ICT Industry in Vietnam?" Business in Asia, accessed June, 2012,
http://www.business-in-asia.com/vietnam/vietnam_ict.html.

[2] Reporters Without Borders, "2013: Netizens Imprisoned,"
http://bit.ly/Wsi72Y.

[3] International Telecommunication Union, "Percentage of Individuals Using
the Internet, 2000-2013," http://bit.ly/14IIykM. We Are Social, "Social,
Digital and Mobile in APAC 2014,
http://wearesocial.net/blog/2014/01/social-digital-mobile-apac-2014/.

[4] International Telecommunication Union, "Measuring the Information
Society," 2013,
http://www.itu.int/en/ITU-D/Statistics/Documents/publications/mis2013/MIS2013-exec-sum_E.pdf.

[5] UNICEF, "At a Glance: Vietnam," accessed July 2013,
http://www.unicef.org/infobycountry/vietnam_statistics.html.

[6] "Tình hình sử dụng Internet tại Việt Nam 2011" [The
Situation of Internet Use in Vietnam in 2011], VNVIC, August 3, 2011,
http://vnvic.com/tin-tuc-cong-nghe/140-tinh-hinh-su-dung-internet-tai-viet-nam-2011.html.

[7] "Việt Nam: 20% không tin tưởng thông tin trên Internet"
[Vietnam: 20% Do Not Trust Information on the Internet], PA News, April 15,
2010, http://news.pavietnam.vn/archives/1547.

[8] We Are Social, "Social, Digital and Mobile in Vietnam," October 30,
2012, http://bit.ly/Stwb8z.

[9] "Điều tra biến động dân số và kế hoạch hóa gia
đình thời điểm 1/4/2012" [Survey of population changes and family
planning, at 1 Apr 2012], General Statistics Office, December 2012.

[10] See FPT price list, consulted April 2014:
http://internetfpt.org/lap-dat-internet-fpt.html.

[11] International Telecommunication Union, "Mobile-cellular Telephone
Subscriptions, 2000-2013."

[12] Thankiu, "Cimigo Net Citizens Report 2012," http://bit.ly/164vsBv.

[13] "Tăng trưởng thuê bao di động giảm mạnh" [Growth of
mobile subscription slows down], Saigon Times, July 22, 2013,
http://www.thesaigontimes.vn/home/congnghe/toancanh/99727/.

[14] "Three Vietnam Telcos hike 3G fees – again," Thanh Nien News,
October 17, 2013,
http://www.thanhniennews.com/2010/pages/20131017-three-telcos-hike-3g-fees-again.aspx.

[15] "Thị trường Internet cũng sẽ có những vụ sát nhập?"
[Will the Internet Market see Mergers?], ICTNews, September 21, 2012,
http://ictnews.vn/home/Internet/77/Thi-truong%C2%A0Internet-cung-se-co-nhung-vu-sap-nhap/105064/index.ict.

[16] GSMA Intelligence, "3G growth stalls in Vietnam."

[17] The four are: VNPT, Viettel, Hanoi Telecom, and VTC.

[18] Geoffrey Cain, "Bloggers the New Rebels in Vietnam," SFGate,
December 14, 2008, http://bit.ly/1bhBy1W.

[19] OpenNet Initiative, "Update on Threats to Freedom of Expression Online
in Vietnam," September 10, 2012,
http://opennet.net/blog/2012/09/update-threats-freedom-expression-online-vietnam.

[20] OpenNet Initiative, "Update on Threats to Freedom of Expression Online
in Vietnam."

[21] OpenNet Initiative, "Update on Threats to Freedom of Expression Online
in Vietnam."

[22] OpenNet Initiative, "Vietnam," August 7, 2012,
https://opennet.net/research/profiles/vietnam; The Government, "Decree No
97/2008/ND-CP of August 28, 2008," Official Gazette 11-12, August 2008,
http://english.mic.gov.vn/vbqppl/Lists/Vn%20bn%20QPPL/Attachments/6159/31236373.PDF;
Ministry of Information and Communications, "Circular No. 07/2008/TT-BTTTT
of December 18, 2008," Official Gazette 6-7, January 2009,
http://english.mic.gov.vn/vbqppl/Lists/Vn%20bn%20QPPL/Attachments/6145/23434370.pdf.

[23] Karin Deutsch Karlekar, ed., "Vietnam," Freedom of the Press 2009
(New York: Freedom House, 2009).

[24] Article 19, "Comment on the Decree No. 02 of 2011 on Administrative
Responsibility for Press and Publication Activities of the Prime Minister of
the Socialist Republic of Vietnam," June 2011,
http://www.article19.org/data/files/pdfs/analysis/comment-on-the-decree-no.-02-of-2011-on-administrative-responsibility-for-pr.pdf;
"Decree 02/2011/ND-CP" [in Vietnamese], January 6, 2011, available at
Committee to Protect Journalists,
http://cpj.org/Vietnam%20media%20decree.pdf.

[25] "Decree No. 72/2013/ND-CP, dated July 15, 2013 of the Government on
Management, Provision and Use of Internet Services and Online Information,"
Luật Minh Khuê,
http://luatminhkhue.vn/copyright/decree-no-72-2013-nd-cp.aspx.

[26] OpenNet Initiative, "Update on Threats to Freedom of Expression Online
in Vietnam."

[27] Decree 174/2013/NĐ-CP, Central database of Ministry of Justice,
November 13, 2013,
http://vbpl.vn/TW/Pages/vbpq-van-ban-goc.aspx?ItemID=32615.

[28] Anh-Minh Do, "Vietnam Introduces Two New Internet Fines: A $5,000 Fine
for Social Media and $5,000 Fine for E-commerce," Tech in Asia, November
28, 2013, http://www.techinasia.com/internet-fines-vietnam/.

[29] "Vietnam Admits Deploying Bloggers to Support the Government", BBC,
January 11, 2013, http://www.bbc.co.uk/news/world-asia-20982985.

[30] "71.4% người dùng Internet tại Việt Nam sử dụng
Facebook" [71.4% Internet users in Vietnam use Facebook], ICT News,
September 23, 2013,
http://ictnews.vn/internet/71-4-nguoi-dung-internet-tai-viet-nam-su-dung-facebook-111922.ict.

[31] "Người biểu tinh Thu Hằng bị đưa vào trại"
[Demonstrator Thu Hang Sent to Camp], BBC Vietnamese, December 9, 2011,
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2011/12/111209_bui_hang_arrested.shtml.

[32] Stuart Grudgings, "Web Snares Vietnam as Bloggers Spread Protests Over
Land," Reuters, August 19, 2013,
http://www.reuters.com/article/2012/08/19/us-vietnam-bloggers-idUSBRE87I09I20120819.

[33] "Hàng nghìn bạn trẻ ủng hộ LGBT nói tôi đồng ý",
[Thousands young people support LGBT], Vietnam Plus, October 27, 2013,
http://www.vietnamplus.vn/hang-nghin-ban-tre-ung-ho-lgbt-noi-toi-dong-y/227215.vnp.

[34] Reporters Without Borders, "Internet Enemies: Vietnam."

[35] Reporters Without Borders, http://en.rsf.org/report-vietnam,85.html.

[36] Committee to Protect Journalists, "Bloggers imprisoned in mass
sentencing in Vietnam," news alert, January 9, 2013,
http://www.cpj.org/2013/01/bloggers-imprisoned-in-mass-sentencing-in-vietnam.php.

[37] Seth Mydans, "Activists Convicted in Vietnam Crackdown on Dissent,"
New York Times, January 9, 2013,
http://www.nytimes.com/2013/01/10/world/asia/activists-convicted-in-vietnam-crackdown-on-dissent.html?_r=0.

[38] "Long Prison Terms For "Dissident" Vietnam Bloggers," Global
Voices Online, January 12, 2013,
http://globalvoicesonline.org/2013/01/12/long-prison-terms-for-dissident-vietnam-bloggers/.

[39] Reporters Without Borders, "Appeal Court Upholds Jail Time For Five
Bloggers," May 23, 2013,
http://en.rsf.org/vietnam-appeal-court-upholds-jail-time-for-23-05-2013,44666.html?utm_source.

[40] "Sinh viên Phương Uyên hưởng án treo" [Student Phuong Uyen
get probation], BBC, August 16, 2013,
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2013/08/130816_uyen_kha_appeal.shtml.

[41] Committee to Protect Journalists, "Vietnamese Blogger Jailed on Tax
Evasion Charges," October 4, 2013,
https://cpj.org/2013/10/vietnamese-blogger-jailed-on-tax-evasion-charges.php.

[42] Committee to Protect Journalists, "Vietnamese Blogger Detained on
Anti-State Charges," news alert, May 30, 2013,
http://cpj.org/2013/05/vietnamese-blogger-detained-on-anti-state-charges.php.

[43] Committee to Protect Journalists, "Prominent Vietnam blogger arrested
in Hanoi," news alert, June 14, 2013,
http://cpj.org/2013/06/prominent-vietnam-blogger-arrested-in-hanoi.php.

[44] "Confidence Tricks," Economist, June 22, 2013,
http://www.economist.com/news/asia/21579883-repression-fierce-self-criticism-mild-confidence-tricks.

[45] "Vietnam: Drop Charges Against Internet Activist", Human Right
Watch, October 28, 2013,
http://www.hrw.org/news/2013/10/28/vietnam-drop-charges-against-internet-activist.

[46] "Vietnam Jails Blogger for Critical Posts", Al Jazeera, March 19,
2014,
http://www.aljazeera.com/news/asia-pacific/2014/03/vietnam-jails-blogger-critical-posts-20143197839471148.html.

[47] "Vietnam Jails Ex-journalist Over Anti-government Blog," Reuters,
March 4, 2104,
http://in.reuters.com/article/2014/03/04/vietnam-court-idINL3N0M13KF20140304.

[48] "Reason to arrest Anh Ba Sam", Tuoi Tre, May 9, 2014,
http://tuoitre.vn/Chinh-tri-xa-hoi/Phap-luat/606530/ly-do-bat-anh-ba-sam.html.

[49] "Y án với Điếu Cày và Tạ Phong Tần" [Sentences uphold
for Dieu Cay and Ta Phong Tan], BBC Vietnamese, December 28, 2012,
www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2012/12/121228_xu_khang_an_dieu_cay.shtml+&cd=10&hl=vi&ct=clnk&gl=vn.

[50] Reuters, "Jailed Vietnam Blogger Ends Hunger Strike After 5 Weeks,"
via Voice of America, August 3, 2013,
http://www.voanews.com/content/reu-jailed-vietnam-blogger-ends-hunger-strike-after-5-weeks/1722847.html.

[51] Sumit Galhotra, "A Daughter's Plea for her Father's Freedom in
Vietnam," CPJ Blog, November 21, 2013,
http://www.cpj.org/blog/2013/11/a-daughters-plea-for-her-fathers-freedom-in-vietna.php.

[52] Reporters Without Borders, "Prime Minister Urged to Free All
Imprisoned Bloggers and Journalists," September 1, 2011,
http://en.rsf.org/vietnam-prime-minister-urged-to-free-all-01-09-2011,40879.html.

[53] "Vietnamese Dissident Arrives in US after Early Release from
Prison," Voice of America, April 8, 2014,
http://www.voanews.com/content/vietnamese-dissident-arrives-in-us-after-early-release-from-prison/1888486.html.

[54] "Dã ngoại nhân quyền tại Việt Nam" [Human rights picnic in
Vietnam], BBC, May 5, 2013,
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2013/05/130505_human_right_display_vn.shtml.

[55] "Human Rights Picnic Follow Up Report: Bloggers in Saigon Violently
Beaten," Dan Lam Bao, May 8, 2013,

http://danlambaovn.blogspot.fr/2013/05/human-rights-picnic-follow-up-report.html#.UukQMfnIZu1.

[56] Reporters Without Borders, "Appeal Court Upholds Jail Time For Five
Bloggers."

[57] "Blogger Huynh Ngoc Chenh bị cấm đi Mỹ" [Blogger Huynh Ngoc
Chenh was denied travel to the US], BBC, May 10, 2013,
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2013/05/130510_blogger_huynh_ngoc_chenh_bi_cam_xuat_canh.shtml.

[58] "Bloggers bị đánh đập dã man tại Saigòn: một cái tát
vào Hội đồng Nhân quyền LHQ", [Bloggers were beaten up brutally in
Saigon], Radio Free Asia, December 10, 2013,
http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/poli-secur-beat-blogg-12102013084007.html;
Reporters Without Borders, "Vietnam - Police use violence against bloggers
at human rights picnics," Trust, May 10, 2013,
http://www.trust.org/item/20130508094839.0000-puhmi.

[59] "Internet Censorship Tightening in Vietnam," Asia News, June 22,
2010,
http://www.asianews.it/news-en/Internet-censorship-tightening-in-Vietnam-18746.html.

[60] Phong Quan, "Sim Card Registration Now Required in Vietnam," Vietnam
Talking Points, January 16, 2010,
http://talk.onevietnam.org/sim-card-registration-now-required-in-vietnam/

[61] "Quản lý thuê bao di động trả trước: Chuyện không
dễ," [Managing Prepaid Mobile Subscribers Isn't Easy], Vinhphuc,
January 14, 2013,
http://www.vinhphuc.vn/ct/cms/Convert/thihanhpl/Lists/tintuc/View_Detail.aspx?ItemID=10.

[62] "Decree No. 72/2013/ND-CP."

[63] Morgan Marquis-Boire et al., "You Only Click Twice: FinFisher's
Global Proliferation," Citizen Lab, March 13, 2013,

https://citizenlab.org/2013/03/you-only-click-twice-finfishers-global-proliferation-2/.

[64] Human Rights Watch, "Vietnam: Stop Cyber Attacks Against Online
Critics," news release, May 26, 2010,
http://www.hrw.org/news/2010/05/26/vietnam-stop-cyber-attacks-against-online-critics.

[65] George Kurtz, "Vietnamese Speakers Targeted in Cyberattack," CTO
(Blog), March 30, 2010,
http://siblog.mcafee.com/cto/vietnamese-speakers-targeted-in-cyberattack/;
Neel Mehta, "The Chilling Effect of Malware," Google Online Security
Blog, March 30, 2010,
http://googleonlinesecurity.blogspot.com/2010/03/chilling-effects-of-malware.html.

[66] Human Rights Watch, "Vietnam: Stop Cyber Attacks Against Online
Critics."

[67] David Brown, "Mysterious Attack on a Vietnamese Blog," Asia
Sentinel, March 18, 2013,
http://www.asiasentinel.com/politics/mysterious-attack-on-a-vietnamese-blog/
"Que Choa bị hack?" [Que Choa has been hacked?], February 14, 2014,
http://hieuminh.org/2014/02/13/breaking-news-que-choa-bi-hack/.

[68] Chris Brummit, "Vietnam's 'Cyber Troops' Take Fight to US,
France," Associated Press, via Irrawaddy, January 21, 2013,
http://www.irrawaddy.org/asia/vietnams-cyber-troops-take-fight-us-france.html.

[69] Eva Galperin and Morgan Marquis-Boire, "Vietnamese Malware Gets Very
Personal," Electronic Frontier Foundation, January 19, 2013,
https://www.eff.org/deeplinks/2014/01/vietnamese-malware-gets-personal.

[70] Chris Brummit, "Vietnam's 'Cyber Troops' Take Fight to US,
France."

[71] Article 19, "Vietnam: ARTICLE 19's submission to the UN Universal
Periodic Review," June 19, 2013,
http://www.article19.org/resources.php/resource/37111/en/vietnam:-article-19's-submission-to-the-un-universal-periodic-review.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20141221/bao-cao-2014-cua-freedom-house-ve-tinh-hinh-nhan-quyen-viet-nam),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<center>[video:http://www.youtube.com/watch?v=Z3Cd-oEvEog]</center>

Srdja Popovic, một nhà hoạt động xã hội của phong trào
"Otpor" tại Serbia vào tháng 11 năm 2011 đã phát biểu trong
một cuộc hội thảo của tổ chức TEDxKrakow tại thành phố
Crakow, Ba lan, như sau:

"Nếu ta nghiên cứu các cuộc thay đổi xã hội khác nhau suốt
trong 35 năm vừa qua, từ độc tài đến dân chủ, ta sẽ thấy
rằng trong số 67 trường hợp khác nhau, thì trong 50 trường
hợp cuộc đấu tranh, bất bạo động là sức mạnh thay đổi
chủ chốt." [*]

<div class="boxcenter500"><img
src="http://lamhong.org/wp-content/uploads/2014/10/HK3.jpg" /><div
class="textholder">Cuộc biểu tình đòi dân chủ ở Hồng Kông còn
được gọi là cuộc "Cách Mạng Dù."</div></div>

Tuy nhiên, không phải tất cả các cuộc cách mạng bất bạo
động đều đạt được kết quả. Từ kinh nghiệm thực tiễn
của các cuộc cách mạng lật đổ chế độ Cộng Sản tại
Đông Âu trong vòng 25 năm qua cho thấy sự thành công phụ thuộc
vào một số yếu tố cơ bản, nhưng quan trọng nhất là áp
lực tranh đấu của xã hội đủ mạnh để buộc nhà đương
cục phải nhân nhượng và cuối cùng hai bên, đối lập và nhà
đương cục, tìm kiếm được thỏa thuận về một lộ trình
tiến tới dân chủ trong hòa bình.

Chúng ta có thể nêu ra những ví dụ điển hình về vài cuộc
cách mạng bất bạo động không thành công.

Có tiếng vang nhất phải nói đến cuộc biểu tình đòi tự do
dân chủ của sinh viên Trung Quốc trên quảng trường Thiên An
Môn vào tháng 6 năm 1989. Nhìn thấy nguy cơ biến động từ
Đông Âu, nhà cầm quyền Cộng Sản Trung Quốc đã điều động
quân đội với xe tăng nghiền nát cuộc biểu tình trong biển
máu.

Cuộc Cách Mạng Jeans (Jeans Revolution) với hàng ngàn người tham
gia ở Belarus trong bối cảnh của cuộc bầu cử tổng thống
năm 2006, để phản đối cuộc bầu cử gian lận và các sai
phạm khác. Thuật ngữ Jeans xuất phát từ một cuộc biểu tình
chống lại chính sách của Tổng Thống Alexander Lukashenko. Lá
cờ trắng-đỏ-trắng được sử dụng bởi phe đối lập bị
Lukashenko cấm sử dụng. Một trong những nhà lãnh đạo của
phong trào thanh niên lấy chiếc áo sơ mi Jeans của mình giơ lên
và thông báo đây sẽ là lá cờ của họ.

Alexander Lukashenko không nhân nhượng và cáo buộc các các đối
thủ về kế hoạch nổi dậy được phương Tây hỗ trợ giống
như ở các nước Ukraine và Georgia và đã thẳng tay đàn áp.
Các ứng viên đối lập đều bị bắt. Cảnh sát tuyên bố phe
đối lập gây mất ổn định tình hình, sẽ bị đối xử như
những kẻ khủng bố và họ có thể chờ những án tử hình.

Năm 2011, không thiếu những người cho rằng mùa Xuân Ả Rập
là niềm hy vọng dân chủ của những đất nước bị cai trị
bởi bàn tay sắt của các nhà độc tài trong những thập kỷ
gần đây. Nhưng khi cuộc cách mạng đường phố loại bỏ
được các nhà độc tài thì tiếng nói lại chuyển về phía
các phe nhóm Hồi Giáo cực đoan và sự cuồng tín lan rộng.
Trừ Tunesia, nơi các phe thỏa thuận thành lập được một
chính phủ liên minh đoàn kết dân tộc lãnh đạo đất nước,
các nước còn lại rơi vào tình trạng tranh giành quyền lực
hỗn loạn.

Cuộc biểu tình hòa bình ở Hông Kông, một trong những trung
tâm tài chính của thế giới vào cuối tháng 9 năm nay khởi
xướng ban đầu bởi ba giáo sư của tổ chức "Chiếm Trung
Tâm Với Tình Yêu Và Hòa Bình" (Occupy Central with Love and Peace).
Họ hy vọng có thể huy động được 10 ngàn người và sẽ
chiếm thành phố trong vài tuần. Kết quả đã vượt qua những
giấc mơ tưởng như hoang đường nhất. Sinh viên đại học,
lực lượng chủ yếu, đã tham gia bền bỉ, can trường kéo dài
cuộc biểu tình suốt 75 ngày, vào lúc cao điểm lên tới 100
ngàn người.

Đây là một cuộc biểu tình được xem là gương mẫu nhất
về tính chất bất bạo động, có lẽ chỉ có thể có ở
Hồng Kông. Sinh viên cầm dù che mưa cho cảnh sát, họ thu gom
rác thải và phân loại, và dưới ánh sáng của đèn cầy trong
các túp lều được dựng lên trên đường phố họ học hành
chuẩn bị cho kỳ thi, là những hình ảnh gây xúc động cả
thế giới. Joshua Wong (Hoàng Chi Phong), người sinh viên 18 tuổi,
một trong những thủ lĩnh của cuộc biểu tình được tạp chí
Times chọn làm khuôn mặt trẻ có ảnh hưởng nhất, "The Person
of the Year 2014." Phóng viên từ khắp mọi nơi đổ về Hồng
Kông theo dõi, đưa tin và hy vọng. Âm vang của cuộc biểu tình
đã vượt ra khỏi biên giới Hồng Kông, trở thành một sự
kiện thời sự nóng của truyền thông quốc tế.

Đây là một cuộc cách mạng mang đặc thù riêng. Mục tiêu
của cuộc biểu tình không phải là lật đổ chính quyền, họ
vẫn ý thức được sự cai quản của nhà cầm quyền Trung
Ương Trung Quốc. Nhưng họ đòi Bắc Kinh tôn trọng các cam kết
trong tuyên bố chung ký với Anh Quốc năm 1984 về Hồng Kông,
rằng, trong 50 năm kể từ lúc Hồng Kông trở về với Trung
Quốc vào năm 1997, người Hồng Kông có thể lựa chọn chính
quyền riêng của họ, bảo đảm quyền tự trị cho thuộc địa
cũ. Họ cũng đòi CY Leung (Lương Chấn Anh), trưởng quan Hành
Chính Hồng Kông, được xem là người của Bắc Kinh, từ chức.
Vào năm 2017, mô hình "một đất nước, hai hệ thống" sẽ
không còn giá trị nữa khi các ứng viên vào chức trưởng quan
Hành Chính Hồng Kông đều thông qua một hội đồng do Bắc Kinh
kiểm soát.

Phong trào đã làm cho nhà cầm quyền Trung Quốc bất ngờ và
thể nói họ phải đối diện với một sự kiện nghiêm trọng
nhất từ vụ Thiên An Môn năm 1989.

Tuy nhiên, Bắc Kinh đã rất khôn ngoan. Họ hoạt động ngầm ở
hậu trường thông qua chính quyền Hồng Kông, giải quyết cuộc
khủng hoảng. Họ sử dụng bạo lực một cách vừa phải, cho
phép cảnh sát trấn áp, nhưng chừng mực, các hành vi thô bạo
vượt quá giới hạn của cảnh sát đều bị xử lý. Họ đã
sử dụng một cách có hiệu quả phản ứng của "quân chúng
tự phát" trong việc gây chia rẽ, tác động lên tâm lý chung
của cộng đồng xã hội, lên những người dân bình thường,
không quan tâm tới chính trị.

Bắc Kinh nhất quyết chơi bài rắn, không nhượng bộ, không
đối thoại, khoanh vùng ảnh hưởng của cuộc biểu tình trong
khu vực Hồng Kông. Cuối cùng bằng các biện pháp pháp lý
thông qua tòa án, họ đã thành công trong việc dẹp bỏ cuộc
biểu tình.

Paul Tse Wai-chun (Tạ Đình Phong) một luật sư đồng thời là
dân biểu, đại diện cho hãng xe buýt tư nhân đã kiện lên tòa
về việc người biểu tình gây khó khăn cho giao thông.

Tòa án đã thừa nhận lý lẽ của ông ta và quyết định gửi
chấp hành viên được hộ tống bởi hàng trăm cảnh sát trong
ngày Thứ Năm, ngày 11 tháng 12, tới làm sạch khu vực trung tâm
Admirality, nơi sinh viên đang chiếm cứ trong thành phố lều.

Hai tuần trước, cũng bằng án lệnh của tòa, với một biện
pháp cưỡng chế tương tự, cảnh sát đã dẹp người biểu
tình tại khu thương mại Mongkok.

Mười ngày trước Alex Chow của Liên Đoàn Sinh Viên Hồng Kông
kêu gọi sinh viên ồ ạt tập trung đến các tòa nhà chính phủ
và ngăn chặn các hoạt động của chính quyền. Động thái này
xem ra không khả quan, vì cảnh sát đã giải tán đám đông một
cách hiệu quả bằng bạo lực. Một ngày sau đó, Chow đã thừa
nhận sự thất bại. Sau thử nghiệm này, sự kết thúc của
phong trào chỉ còn là vấn đề thời gian.

Bắc Kinh nhất định không chùn bước trước áp lực đường
phố, mềm dẻo trong ứng phó bạo lực, làm tan chảy sự ủng
hộ của dân chúng bằng phản ứng của "quần chúng tự
phát," giải quyết dẹp bạo loạn trên cơ sở pháp lý.

Trong khi đó lực lượng chủ yếu của cuộc cách mạng chỉ là
lực lượng sinh viên (được một số trí thức và các nhà
bất đồng chính kiến ủng hộ), sự nổi dậy không lan tỏa
rộng khắp đất nước đến mức có thể làm rối loạn nền
kinh tế. Sinh viên dường như không hề chống cự lại cảnh
sát. Còn cư dân của thành phố thì cảm thấy mỏi mệt và
muốn nó kết thúc. Đấy là những lý do đã dẫn đến thất
bại của cuộc cách mạng ô dù.

Vốn là một hòn đảo thuộc địa, tinh thần dân chủ đã
thấm vào đời sống hơn một thế kỷ, các xung đột chính
trị của Hồng Kông chắc chắn vẫn tồn tại.

Từ nay tới năm 2017 sẽ còn nổ ra các cuộc biểu tình thị uy
lớn nhỏ của quần chúng. Nhưng để Bắc Kinh thay đổi thái
độ không phải là điều dễ dàng. Nếu tinh thần của cuộc
cách mạng dù tái sinh như một số sinh viên hy vọng, thì những
người lãnh đạo phải thay đổi hình thức và phương pháp.
Trước hết phải vận động để có được sự hỗ trợ của
mọi tầng lớp nhân dân của Hồng Kông.

Hơn nữa, các cuộc cách mạng thành công ở Đông Âu hay cuộc
cách mạng mùa Xuân Ả Rập, tuy về thực chất là những cuộc
xuống đường bất bạo động nhưng đều có tổn thất, hy
sinh, máu đã đổ với hàng trăm người bị chết, hàng ngàn
người bị thương và hàng ngàn khác phải ngồi tù. Chẳng có
tự do dân chủ nào mà không phải trả giá cả.


Copyright Người Việt




***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20141221/le-dien-duc-cach-mang-du-va-con-duong-dan-chu-khong-de-dang),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<div class="boxcenter550"><img
src="http://ichef.bbci.co.uk/news/ws/200/amz/worldservice/live/assets/images/2014/12/20/141220155210_ngo_bao_chau_512x288_vietnamtoday.net.jpg"
/><div class="textholder">Thủ tướng Việt Nam trong lần tiếp các
Giáo sư Ngô Bảo Châu, Vũ Hà Văn và các nhà khoa học trẻ
</div></div>

Trong lúc nhiều thanh niên Việt Nam còn 'dè dặt', 'chưa dám lên
tiếng' về nhiều vấn đề cần quan tâm của đất nước, thì
việc các nhà khoa học trẻ người Việt quan tâm đến các vấn
đề chính trị, xã hội của đất nước là một điều 'đáng
mừng.'

Đó là bình luận của một số nhà quan sát nói với BBC nhân
việc Giáo sư Ngô Bảo Châu cùng các đồng nghiệp là các nhà
khoa học Vũ Hà Văn và Đàm Thanh Sơn gửi thỉnh nguyện thư cho
chính quyền bày tỏ quan điểm về vụ nhà văn Nguyễn Quang
Lập bị bắt.

Trao đổi với BBC hôm 20/12/2014 từ Việt Nam, nhà thơ Vũ Quần
Phương, nguyên Phó Chủ tịch Hội đồng thơ của Hội nhà văn
Việt Nam, đồng thời là cha đẻ của Giáo sư toán học Vũ Hà
Văn, nói:

"Tôi thấy những người làm khoa học, nhất là khoa học trẻ
mà quan tâm đến những vấn đề chính trị, xã hội của đất
nước, là điểm mừng.

"Tôi rất hoan nghênh tinh thần biểu lộ những cái lo lắng, lo
toan, góp ý với đất nước của những anh em trẻ, nhất là
những anh em trẻ làm khoa học mà lại sống ở nước ngoài.

"Đúng sai tính sau, nhưng việc đó là thái độ mình phải tôn
trọng vì những anh em đó để lòng mình lo đến những việc
ở trong nước, đến những số phận của những người khác
ở trong nước, thì riêng cái đó bản thân tôi rất cảm phục
và tôi cũng trân trọng họ," nhà thơ nói.

<h2 >'Khuynh hướng ngược?'</h2>

<div class="boxleft300"><img
src="http://ichef.bbci.co.uk/news/ws/200/amz/worldservice/live/assets/images/2014/12/20/141220160532_vu_quan_phuong_304x171_baomoi.com.jpg"
/><div class="textholder">Tôi rất hoan nghênh tinh thần biểu lộ
những cái lo lắng, lo toan, góp ý với đất nước của những
anh em trẻ, nhất là những anh em trẻ làm khoa học mà lại
sống ở nước ngoài...
Nhà thơ Vũ Quần Phương</div></div>Gần đây có ý kiến cho rằng
dường như trong xã hội Việt Nam đang diễn ra một 'khuynh
hướng ngược' khi giới lão thành, cao niên, cựu quan chức 'dám
lên tiếng' về các vấn đề gai góc của đất nước, thì trong
giới trẻ, thanh niên, đặc biệt là trí thức, doanh nhân, lại
có khuynh hướng dè dặt.

Bình luận về điều này, nhân lá thư của nhóm ba trí thức
trẻ từ Mỹ gửi chính quyền, nhà báo Trần Tiến Đức, nguyên
Vụ trưởng Vụ Giáo dục - Truyền thông, Ủy ban Quốc gia về
Dân số và Gia đình, nói:

"Tôi nghĩ đấy thể hiện thực trạng về giác ngộ công dân
trong xã hội Việt Nam. Những người trí thức, những người
đã trải nghiệm rất nhiều trong cuộc sống chính trị và xã
hội ở dưới chế độ toàn trị thì họ đã có một trải
nghiệm, họ có được sự so sánh giữa lý tưởng mà họ từng
theo đuổi với những thực tại mà người ta thấy.

"Và tôi cho rằng họ bây giờ không còn quan tâm nhiều đến
vấn đề vị trí của họ sẽ bị đe dọa, bị ảnh hưởng
như thế nào. Còn lớp trẻ hiện nay cũng rất nhiều bạn trẻ
có vẻ cũng không bằng lòng những chuyện gì đó, nhưng họ
nghĩ rằng thôi thì bây giờ cứ 'an phận thủ thường' thì
hơn.


<div class="boxcenter550"><img
src="http://ichef.bbci.co.uk/news/ws/200/amz/worldservice/live/assets/images/2014/12/19/141219143626_ngo_bao_chau_512x288_ngobaochaufb.jpg"
/><div class="textholder">Giáo sư Châu (thứ hai, trái sang) và các
đồng nghiệp từ Mỹ đề nghị tạm thả ông Nguyễn Quang Lập
(ngoài cùng) </div></div>
"Nhỡ ra mình nói ra lại bị công an theo dõi, lại bị ảnh
hưởng đến công ăn việc làm, và thực tế là cũng có một
số bạn trẻ đã tham gia vào rồi nhưng bị ảnh hưởng tới
nơi ở hay việc làm, nên tôi nghĩ áp lực rất là lớn, cho nên
có khi họ không dám lên tiếng, mặc dù trong thâm tâm họ thấy
rằng đấy là những điều bất bình đối với họ," cựu nhà
báo ở Ban Khoa giáo, Đài truyền hình Việt Nam (VTV) nói.

<h2 >'Cảm thông tình thế'</h2>Hôm thứ Bảy, nhà thơ Vũ Quần
Phương nói với BBC rằng cũng cần cảm thông với những
người 'có tình thế' mà chưa thể 'lên tiếng' được.

Ông nói: "Mỗi người có một cách suy nghĩ của người ta, cái
suy nghĩ của những người biết lo đến nỗi đau của người
khác, cái hạnh phúc của người khác, thì thường là một thái
độ rất được nhân loại người ta khen.

"Thế còn những người người ta chưa muốn làm như thế, hoặc
không muốn làm như thế, thì họ có những tình thế của họ,
cảnh ngộ của họ mình cũng cần biết để mà cảm thông."

Còn nhà báo Trần Tiến Đức nêu quan điểm về hậu quả đối
với đất nước và 'cái giá phải trả' trong tương lai của
việc không dám lên tiếng. Ông nói:

<div class="boxleft300"><img
src="http://ichef.bbci.co.uk/news/ws/200/amz/worldservice/live/assets/images/2014/11/20/141120151303_tran_tien_duc_304x171_bbc.jpg"
/><div class="textholder">Nếu một khi mỗi người dân không biết
lên tiếng bảo vệ công lý, thì cuối cùng sẽ dấn đến sự
lũng đoạn của một xã hội toàn trị. Và cuối cùng thì chắc
là người ta cũng sẽ bị ảnh hưởng bởi những hành động
của nhà cầm quyền và thái độ thờ ơ đối với thời cuộc
Nhà báo Trần Tiến Đức</div></div>"Nếu một khi mỗi người
dân không biết lên tiếng bảo vệ công lý, thì cuối cùng sẽ
dấn đến sự lũng đoạn của một xã hội toàn trị. Và cuối
cùng thì chắc là người ta cũng sẽ bị ảnh hưởng bởi
những hành động của nhà cầm quyền và thái độ thờ ơ
đối với thời cuộc.

"Cũng có những bạn trẻ đã tham gia rất nhiều, nhưng có một
hệ thống mà người ta gọi là 'hệ thống chính trị', tức là
đảng cộng sản và một số những tổ chức chính trị - xã
hội họ có chân rết đến tất cả các phường xã, xóm làng.

"Và như thanh niên chẳng hạn, bị kiểm soát rất chặt và
nhất là những thanh niên trí thức đang học đại học hay đang
công tác tại các cơ quan nhà nước, họ rất sợ bị mất
việc làm, thậm chí bị đuổi học. Cho nên cái đó ảnh
hưởng rất nhiều đến thái độ của họ.

"Nhưng tôi nghĩ rằng rồi đến lúc nào đó họ cũng phải cảm
thấy cái giá họ sẽ phải trả cho việc thờ ơ đối với
thời cuộc như thế nào và không dám đứng lên bảo vệ công
lý, bảo vệ những người dám đấu tranh vì dân chủ, tự do,
vì quyền con người, vì công lý," ông Trần Tiến Đức nói.

<h2 >'Xấu mặt chế độ'</h2>

<div class="boxcenter550"><img
src="http://ichef.bbci.co.uk/news/ws/200/amz/worldservice/live/assets/images/2014/12/20/141220112316_vu_quan_phuong_512x288_soha.vn.jpg"
/><div class="textholder">Nhà thơ Vũ Quần Phương (trái) tự hào vì
trí thức trẻ biết quan tâm tới đất nước, thời cuộc.
</div></div>

Hôm thứ Sáu, bức thư của ba giáo sư trẻ người Việt Nam từ
Mỹ nêu bốn lý do chính quyền nên cho phép ông Nguyễn Quang
Lập được 'tại ngoại điều tra', nhấn mạnh bắt ông Lập
khi đang ốm đau như vậy có thể tạo 'hình ảnh xấu' về
Việt Nam ở quốc tế.

Bức thư viết: "Qua các tác phẩm và bài viết của nhà văn
Nguyễn Quang Lập mà chúng tôi đã đọc, chúng tôi cảm thấy
rằng ông là một người có tâm với đất nước.

"Ông Nguyễn Quang Lập sức khoẻ yếu, bị liệt nửa người
từ hơn 10 năm nay. Chúng tôi thấy việc tạm giam ông Lập không
phản ánh đúng tính nhân đạo của hệ thống pháp luật và xã
hội Việt Nam.

"Chúng tôi e rằng việc tạm giam ông Lập trong tình trạng sức
khoẻ như vậy tạo ra một hình ảnh xấu về Việt Nam trên
trường quốc tế.

<div class="boxleft300"><img
src="http://ichef.bbci.co.uk/news/ws/200/amz/worldservice/live/assets/images/2014/12/07/141207163500_nguyen_quang_a_304x171_xuandienblog_nocredit.jpg"
/><div class="textholder">Tôi nghĩ khó có thể đánh giá ngay lập
tức là liệu mục đích răn đe của họ (an ninh Việt Nam), có
đạt được hay không. Tiến sỹ Nguyễn Quang A</div></div>"Chúng
tôi tin rằng các cơ quan điều tra có đầy đủ các biện pháp
ngăn chặn khác để việc ông Nguyễn Quang Lập tại ngoại
không làm ảnh hưởng đến công tác điều tra."

Một nhà quan sát ở Hà Nội, Tiến sỹ Nguyễn Quang A, nói với
BBC, có vẻ như 'mục tiêu răn đe' của an ninh đã không đạt
được, khi xuất hiện các làn sóng phản ứng mạnh của dư
luận như vậy, đặc biệt khi giới trẻ Việt Nam hiện đã
rất quen thuộc với việc chia sẻ các thông tin trên Internet.

Ông nói: "Nhà văn Nguyễn Quang Lập có hàng ngàn, nếu không nói
là cả hàng trăm ngàn người yêu thích mà đọc thường xuyên
trang Quê Choa của anh ấy.

"Và đến bây giờ người ta thấy một sự kỳ cục như thế
này, thì có khi chính những bạn đọc ấy cũng sẽ làm những
blog riêng của mình, hoặc nếu không phải là blog, thì họ cũng
mạnh bạo hơn nữa ở trong viết trên Facebook của họ.

"Thì tôi nghĩ khó có thể đánh giá ngay lập tức là liệu mục
đích răn đe của an ninh có đạt được hay không," Tiến sỹ
Quang A nói với BBC.




***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20141221/vi-sao-tri-thuc-tre-viet-nam-con-de-dat),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives