Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

<strong><center>KHÓI THUỐC ƠI XIN ĐỪNG LÀM CAY
MẮT</center></strong>

Anh Chín Huế nói giọng Huế rặc. Anh bảo nhà anh ai cũng vậy.
Ba anh bắt mọi người về đến nhà là phải nói tiếng Việt,
cấm dùng tiếng Anh, dù trước 75 ông là giáo sư rất giỏi
tiếng Anh, từng dạy tiếng Việt cho các viên chức ngoại giao
Anh, Mỹ.

Sau 75 mấy người anh ruột của ông đi tập kết từ Hà Nội
trở về, mới đầu là đoàn tụ hạnh phúc trong nhà, trong vòng
tay yêu thương rộng mở của ông. Sau đó là bất đồng tư
tưởng, và bôi mặt đá ông khi phe thắng trận hùa nhau ép
buộc ông phải bán căn nhà từ đường và khu đất hương hỏa
của dòng họ do một tay ông gìn giữ, bồi đắp để chia chác.
Với người Huế như vậy là tội trọng, là hết tình, đau vì
mất của một nhưng đau vì mất anh em mười, ông chấp nhận
buông bỏ hết cho mấy người anh bất nghĩa vô thần giờ là
cộng sản gộc, xuống ghe vượt biên với hai bàn tay trắng.

Số phận không mỉm cười, con gái lớn bị hải tặc bắt đi,
vợ ông sang đến đảo thắt cổ tự vẫn. Sang được Canada
ông làm ngày làm đêm, dồn sức nuôi anh Chín và ba đứa em ăn
học nên người. Anh Chín học xong cao đẳng đi làm sớm phụ
ông.

Ba đứa em anh Chín rồi đều thành tài.

Ngày thằng Út ra trường bác sĩ ông bắt đầu ăn chay niệm
phật, bỏ làm. Ông quay lại đảo tìm mộ vợ, năm lần bảy
lượt tìm không ra, ông như điên lên! Quay qua Thái Lan, đi mọi
nơi nghe ngóng, tìm hiểu mong tìm gặp lại được cô con gái
lớn bị hải tặc bắt đi ngày nào, tìm đến các tổ chức
thiện nguyện quốc tế, các làng chài, các ổ điếm nghe nói
có người Việt... Tất cả mọi nỗ lực, thời gian, tiền bạc
của cả gia đình ông đều chỉ như chút muối thả vào trong
biển, mọi chòi đạp mong mò kim đáy biển tìm lại mộ vợ,
tìm lại con gái của ông ngày càng vô vọng thì ông ngày càng
héo hắt, suy sụp nhanh chóng nhưng cứ có thời gian, cứ có
đứa con nào xin nghỉ phép được là ông lại nài nỉ, rủ đi
Thái Lan.
...
...

Anh Chín Huế là người quản lý ca đêm của hắn, anh rất
tốt, giúp đồng hương hết lòng!

Từ ngày chuyển nhà phải bỏ chỗ làm, cũng cả năm rồi, lúc
đó anh Chín đang đi phép Thái Lan với ba anh, hắn chưa gặp
lại anh.

Hổm rồi ghé thăm anh, thấy trên bàn thờ có hình ba anh và
khói hương nghi ngút, chưa kịp hỏi thì anh đã kể. Ba anh đột
quỵ mất mấy tháng rồi, ba anh chết mà không nhắm mắt, chết
không nhắm mắt em ơi. Mộ mẹ và chị gái anh, đều không tìm
được.

Trăn trối cuối cùng của ba anh là thiêu xác, rồi đem tro bụi
thân xác của ông về thả xuống dòng Hương Giang. Chuyện nhỏ
như vậy nhưng anh cũng không biết anh có sớm làm được không.
Hủ tro thì anh đang gởi ở Chùa, nhưng giấy tờ xin vào VN chưa
xong, không biết có phải tại lúc này anh hay viết báo, hay lên
Fb bình luận... không.

Anh Chín vừa nói vừa nhìn lên bàn thờ, mắt như lạc thần,
như đang nói chuyện với ba anh, phân bua với cõi âm. Rồi bỗng
anh quay lại nhìn hắn, lặp lại:

- Ba anh chết mà không nhắm mắt. Từ 75, rồi cả cuộc đời
Việt kiều sau đó của ông ấy cũng toàn là đau khổ. Khổ còn
hơn cả mấy người dân oan còn sống ở trong nước. Ông khổ
đến chết, chết mà cũng không thể nhắm mắt!
...
Anh ngừng lại, đốt điếu thuốc.

Bây giờ thì anh hình như đã trở lại bình thường, và anh
ngồi đó hút thuốc, mặt vẫn còn đầy nước mắt.

Tự nhiên mắt hắn cũng cay cay, và bỗng nhiên hắn thốt lên
một câu thật vô duyên.

- Anh hút thuốc làm em cay mắt quá!

Và anh cũng vội trả lời.

- Ừ, khói thuốc cũng làm anh cay mắt quá!

Thế rồi cả hai người đàn ông đều đã trưởng thành, mạnh
mẽ chững chạc, cùng tự nhiên ngồi chảy nước mắt tiếp
vì... khói thuốc!

Không biết bọn họ đang nghĩ gì, có khi là chỉ nghĩ đến
chính họ, những thế hệ Việt kiều tiếp theo, cũng có thể
là chính họ rồi cũng sẽ chết đi mà cũng không thể nào
nhắm mắt!

Thanh Ton (CA. 31/10/2014).

(TB: Có vài bạn hỏi mình có phải đây là chuyện của người
này, người kia hay là chuyện của chính gia đình mình... Mình
xin thưa là những chi tiết trên đây đều từ cuộc sống nên
có thể trùng hợp với chuyện nhà của một ai đó trong hàng
triệu Việt kiều hiện nay, nhưng xin hãy đọc nó như là một
TRUYỆN KÝ, và xin bỏ qua cho nếu mình vô tình có chạm đến
những nỗi đau, những sự trùng khớp quá chi tiết từ gia
đình nào đó... Xin cám ơn!)

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20141031/cau-chuyen-cuoi-tuan-khoi-thuoc-oi-xin-dung-lam-cay-mat),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
Nguyễn Văn Hải, một blogger Việt Nam vừa được gác lại án
tù của mình, cho biết việc thúc đẩy các quan hệ với Mỹ
của đất nước ông sẽ dẫn đến việc nhiều người bất
đồng chính kiến được trả tự do và mở rộng tự do ngôn
luận.

Ông Hải, được biết đến với bút danh Điếu Cày, đã phải
chịu án tù 12 năm vào năm 2012 vì tội tuyên truyền chống
chính phủ. Trả lời phỏng vấn qua điện thoại, ông cho biết
nhờ một thoả thuận giữa Mỹ và Việt Nam, ông được trả
tự do vào ngày 21 tháng 10. Ông Hải đã được đưa thẳng từ
nhà tù ở Hà Nội đến sân bay Quốc tế Nội Bài lên một
chuyến bay đi Hồng Kông và sau đó đến Los Angeles.

Ông nói, chính phủ Việt Nam có thể sẽ trả tự do cho nhiều
tù nhân nữa như một dấu hiệu bày tỏ thiện chí khi họ
thương thuyết về các hiệp định thương mại tự do với Hoa
Kỳ, Liên minh châu Âu và các nước khác. Những vụ phóng thích
này cũng có thể xảy ra như một kết quả của việc Việt Nam
đang phát triển mối quan hệ chặt chẽ hơn với Mỹ trong bối
cảnh tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc.

"Để đạt được những thỏa thuận, như TPP hay FTA với EU,
vào cuối năm nay, có lẽ họ sẽ trả tự do cho nhiều người
nữa", ông đã cho biết như vậy khi nhắc đến Quan hệ đối
tác xuyên Thái Bình Dương. "Họ cần phải xây dựng lòng tin.
Việc trả tự do cho các nhà bất đồng chính kiến này sẽ cho
thấy một cải thiện trong các quyền con người".

<h2>"Lý do nhân đạo"</h2>

Trong một email, Lisa Wishman, phát ngôn viên Đại sứ quán Mỹ cho
biết, số người Việt Nam bị giam giữ vì chỉ trích chính
phủ đã giảm bớt. Bà không cung cấp cho tiết về số người
còn ở trong tù. Theo tổ chức Human Rights Watch thì hiện có
khoảng hơn 150 người bất đồng chính kiến bị bắt giam tại
Việt Nam.

Bà Wishman đã tuyên bố vào ngày 22 tháng 10 tại Hà Nội rằng
chính phủ Việt Nam nên "trả tự do vô điều kiện cho tất cả
các tù nhân lương tâm và cho phép mọi người Việt Nam bày tỏ
quan điểm chính trị của họ mà không sợ bị trả thù,"

Bộ Ngoại giao Việt Nam đã không trả lời một email yêu cầu
nhận xét về điều này.

Không hề có "Tù Nhân Lương Tâm" ở Việt Nam, Phạm Thu Hằng,
Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Việt Nam cho biết qua e-mail ngày 22
tháng Mười. Chính phủ "Quyết định đình tạm hoãn án tù và
cho phép Nguyễn Văn Hải di cư ở Mỹ vì lý do nhân đạo", bà
nói.

Ông Hải cho biết mình đã phản đối chính quyền Việt Nam,
chỉ trích tuyên bố của Trung Quốc đối với quần đảo Hoàng
Sa và kêu gọi tẩy chay Thế vận hội mùa hè 2008 ở Bắc Kinh.
Thoạt tiên, ông đã bị bắt vào năm 2008 về tội trốn thuế.

Việt Nam đang tìm kiếm sự giúp đỡ từ các quyền lực khác
để chống lại sức mạnh quân sự của Trung Quốc khi hai
nước đang cạnh tranh về dầu, khí đốt và ngư trường trong
vùng biển Đông. Tại Việt Nam đã xảy ra các cuộc giao tranh
giữa các tàu thuyền và bạo loạn chết người chống Trung
Quốc sau khi Trung Quốc đặt giàn khoan dầu ngoài khơi bờ biển
Việt Nam vào tháng Năm.

<h2>Thương mại tự do</h2>

Đầu tháng này, Ngoại trưởng Mỹ John Kerry đã nói với Phó
Thủ tướng Việt Nam Phạm Bình Minh rằng Việt Nam có thể mua
được các vũ khí không gây sát thương của Mỹ sau khi lệnh
cấm vận vũ khí từ năm 1984 được nới lỏng.

Việt Nam cũng đang tìm kiếm các thoả ước mậu dịch tự do,
như TPP, để bớt lệ thuộc và Trung Quốc và thúc đẩy nền
kinh tế mà Ngân hàng Thế giới ước tính sẽ tăng trưởng 5,4
phần trăm trong năm nay. Chính phủ nhắm mục tiêu đầu tư trong
nước sẽ đạt 30 phần trăm tổng sản phẩm quốc nội trong
năm 2015, ngang với mức độ như năm nay, ngay cả khi họ đang
tiến hành các bước để giải quyết nợ xấu tại các ngân
hàng và các công ty tư nhân nhà nước, Thủ tướng Chính phủ
Nguyễn Tấn Dũng đã tuyên bố như thế với các nhà lập pháp
vào hôm 20 tháng Mười.

"Để tạo lòng tin với các nước phương Tây, Việt Nam phải
tạo nên môi trường dân chủ ở trong nước", ông Hải tuyên
bố từ căn nhà mới của mình ở Los Angeles. Sau khi ký được
hiệp định thương mại và các thoả ước khác, Việt Nam có
thể lại "đàn áp" những người lên tiếng chống lại chính
phủ, ông nói.

Kể từ khi có cuộc đụng độ giữa Việt Nam và Trung Quốc
trong mùa hè vì giàn khoan dầu của Trung Quốc trong vùng biển
Đông, Việt Nam, có nhiều không gian hơn để phê bình người
láng giềng cộng sản mạnh mẽ của đất nước, ông nói.

"Các phương tiện truyền thông có thể tự do viết về tình
cảm chống Trung Quốc".

Các trang mạng truyền thông xã hội như Facebook (FB) đang mang
đến cho người Việt Nam một khả năng chưa từng có để có
thể phát biểu tự do, ông nói.

"Điều này đã tạo ra một trận tuyến truyền thông mới,
mạnh mẽ và rộng rãi hơn", ông Hải nói.

"Mạng xã hội là một vùng đất tự do mà chính phủ khó kiểm
soát."

<em>(Bài của Bloomberg do John Boudreau viết, Lê Quốc Tuấn dịch
Việt Ngữ).</em>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20141031/dieu-cay-quan-he-my-viet-co-the-giup-mang-lai-tu-do-cho-nhieu-nha-bat-dong-chinh),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
Lâu nay tôi vẫn mang tiếng là "bảo hoàng hơn vua". Nghĩa là,
tôi vẫn ra sức phê phán nhiều cái sai nhưng là để bảo vệ
chế độ đang cải hoán này một cách công khai, còn lãnh đạo
đảng và nhà nước thì né tránh việc thừa nhận rằng, nhà
nước dưới sự lãnh đạo của Đảng CS VN đã nghiễm nhiên,
lặng lẽ, bằng nhiều hành động cụ thể của mình, ví dụ
thừa nhận và khắc phục từng bước các khuyết tật sai lầm
của thể chế, cùng với những nới lỏng về nhiều mặt hoạt
động của xã hội dân sự, đề cao vị trí của Mặt trận
Tổ quốc VN, họp Quốc hội để tham khảo toàn dân trước khi
họp Trung ương Đảng, đang "Hội nhập quốc tế toàn
diện", "Hợp tác liên kết chiến lược đa phương" với
hầu hết thế giới tư bản . .có nghĩa, đang chuyển dần dần
trở về với chế độ Dân chủ cộng hòa, độc lập tự do
hạnh phúc và đa nguyên của Hồ Chí Minh, về cái thể chế
hội tụ cả nhân trị lẫn pháp trị đã thực sự tồn tại
ở nước ta trong khoảng thời gian ít nhất là từ 1945 đến
1950.

Nhưng do phải buộc làm chiến tranh chống xâm lược Pháp nên
đã đành phải bị động lao sâu và kéo dài vào con đường sai
lầm "độc đảng toàn trị" mất dân chủ (*), làm cho xã
hội ngày nay thoái hóa đến mức khá nguy hiểm như đang thấy,
trong khi tình hình khu vực và thế giới lại ngày càng phức
tạp, nên Đảng và Chính phủ phải rất thận trọng trong các
giải pháp cải cách để gỡ bỏ những sai lầm cũ với điều
kiện làm sao vẫn giữ được ổn định chính trị xã hội.
Điều lo ngại mà Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã diễn tả
bằng hình ảnh: "Đánh con chuột đừng làm vỡ bình" đã
trở thành đề tài bàn tán sôi nổi.

Mặc dù vậy, nên nhớ, nếu không có biện pháp cụ thể quyết
liệt, hoặc thận trọng quá đến mức chuột ngày càng nhiều
hơn và do vậy, có thể bình sẽ tự vỡ ?! Cứ nhìn tình trạng
rất nhiều nước trên thế giới, kể cả Mỹ, Nga, Trung quốc,
và hàng loạt nước khác ở Châu Âu, Trung cận đông, Châu Phi
. . . hiện nay thì rõ.Đó thực sự là một hiểm họa mà đất
nước hiện nay dường như đang nhích gần tới. Vì rất muốn
góp phần nhỏ bé bảo vệ và cải cách thắng lợi chế độ
này, nên tôi sẽ cố gằng mạnh dạn trình bầy rõ chính kiến
của mình về củng cố, xây dựng cái nền tảng của Đất
nước với đông đảo các bạn đọc không chuyên.

Hiện nay, tình hình chính trị xã hội của nước ta đã suy
thoái đến mức, nếu không mau mau có giải pháp mạnh mẽ,
cương quyết khắc phục, thì đúng là chuột ngày càng nhiều
thêm và bình hoa không thể không bị vỡ và tình hình bất khả
kháng sẽ xuất hiện. Trong lịch sử của phe XHCN có mấy tình
huống mà ai cũng nhớ: Trước đây, Đ/C Lê Duẩn (nguyên Tổng
bí thư của đảng CS VN) vừa mới ca ngợi "LX là hòn đá
tảng của phe XHCN" , thì mấy năm sau LX cùng cả khối XHCN
đông Âu đã tan rã. Một lần khác, đại biểu Đảng ta vừa
hết lòng ca ngợi thành tựu của Đảng CS Rumani trên diễn đàn
đại hội của đảng bạn này, thì hai ba tháng sau, chủ tịch
đảng bạn đã bị nhân dân nổi dậy tóm gọn và sau đó đem
ra công khai sử tử hình. Nói khác đi, nhiều lãnh đạo cấp cao
vẫn hay mắc cái bệnh chủ quan, tự kiêu cộng sản, đôi khi
đến mức cuồng tín, mù quáng. Tuy nhiên, tình hình Việt Nam
chắc chắn chưa đến nỗi như vậy, song chớ chủ quan, sự
rối loạn, bất ổn là hoàn toàn có thể, nếu chúng ta cứ
"bình tĩnh" chỉ nhìn thấy sự rầm rộ vỗ tay bề ngoài và
an tâm với thắng lợi ngoại giao to lớn và sự ủng hộ của
bạn bè năm châu như hiện nay. Nên nhớ, sự ủng hộ rộng rãi
của thế giới dân chủ đối với VN không phải chủ yếu là
do VN tài giỏi, mà cái chính là do "bừng tỉnh" trước sự
lộ diện quá sớm của chủ nghĩa bành chướng Trung Quốc thể
hiện trong vụ "dàn khoan", do vị thế địa chính trị rất
chiến lược của nước ta hiện nay, và xa hơn, là do lo cho
tương lai của toàn hành tinh.

Vậy để chặn đứng ngay được khả năng xấu nhất xẩy ra,
VN nên làm gì ngay bây giờ ? Xin nêu rất ngắn gọn mấy ý sau
đây để quý vị cùng bàn thảo.

Thứ nhất, cần nói rõ, công khai, thẳng thắn cho mọi người
dân, nhất là cán bộ đảng viên biết một cách thống nhất
mọi khuyết tật bề sâu của thể chế, đặc biệt nhất là
căn bệnh mất dân chủ, đàn áp để tồn tại, hậu quả tất
yếu của chủ nghĩa cá nhân, bè phái, vô trách nhiệm, lời nói
không đi đôi với việc làm để có thái độ đúng, hưởng
ứng những đối sách mạnh mẽ cương quyết của đảng và nhà
nước.

Về đối nội. Tất cả những hiện tượng xấu sa, không binh
thường hiện nay, như: rất coi thường pháp luật, kể cả nhân
viên bảo vệ pháp luật; dùng tiền để mua bán bất hợp pháp
mọi thứ, rõ nhất là bằng cấp, chức vụ, biên chế nhà
nước và các Dự án công; hiện tượng sung đột quyền lợi,
va chạm đổ máu xẩy ra ngày càng nhiều; xu hướng đua chen nhau
kiếm chác làm giầu, sống gấp bằng mọi cách bất cần đạo
đức; hứa mà không làm, nói dối không còn biết hổ thẹn,
v.v. .và v.v. . .là những biểu hiện rõ nhất của sự mất lòng
tin, vô đạo đức, bất cần đời, . . .đang diễn ra tràn lan,
nhất là trong cán bộ, giới trẻ đang thiếu việc làm hoặc
đời sống khó khăn. Chừng nào nhân dân chỉ sợ cán bộ, và
công an, mà không còn nể trọng tin yêu cán bộ và công an nữa
là những mối nguy hiểm đã đến gõ cửa. Vì vậy, đối với
cán bộ, công an thì điều quan trọng đầu tiên là cần thể
hiện chân thành đạo đức làm người, coi dân thực sự là
người nuôi dưỡng cung phụng cho mình, để hết lòng vì dân
trong công việc, dù làm việc dưới thể chế nào. Nói khác đi,
mặc dù đảng và nhà nước đã và đang gấp rút học hỏi các
mô hình thể chế tiên tiến, cải cách và chuẩn bị đổi mới
đủ điều, tuy nhiên hiện nay đang lộ ra rõ nhất trong toàn xã
hội, như là nhân tố có tính quyết định nhất cần phải
khắc phục ngay, lại là sự xuống cấp đáng lo về đạo đức
làm người (**)

Về đối ngoại. (đặc biệt là đối sử với TQ hiện nay): Ai
mà phản lại dân, phản bội tổ quốc dưới bất cứ hình
thức nào, thì kẻ địch sau khi đã lợi dụng anh, chính nó sẽ
khinh bỉ anh trước, thậm chí thủ tiêu anh để trừ hậu họa,
để tránh chứa chấp hay lại bị trở thành nạn nhân sau này
của một kẻ có tâm địa phản bội. Vì vậy, thòa mất việc,
đói kém, thất thu, mất chức, không còn tham nhũng làm giầu
được nữa . . . còn hơn nối giáo cho giặc; thòa chết vinh còn
hơn sống nhục mà chịu khuất phục kẻ thù của dân tộc
dưới bất kỳ hình thức nào.

Thứ hai, vì vậy, nhà nước nên chủ động có ngay một số
quyết sách mạnh mẽ mang tính kịp thời, đương nhiên để
chứng tỏ quyết tâm và sự chuyển biến thật sự nhằm sớm
lấy lại lòng tin trong nhân dân, để nhanh chóng chặn đứng
đà xuống dốc của xã hội (tránh để vỡ bình hoa), tạo đà
cho khởi động, không nên chỉ dò dẫm trông chờ việc hoàn
chỉnh dần nội dung quy trình cải cách, đổi mới thể chế
từng bước như đã và đang diễn ra.

Theo tôi, có thể Trung ương, Chính phủ ban bố ngay một số
quyết sách mang tính hệ thống đạo đức xã hội tối thiểu
và đương nhiên - đúng với với Hiến pháp nhà nước, đúng
với cả Cương lĩnh, điều lệ của đảng, nên chẳng cần bàn
thảo kéo dài lấy cớ rằng phải chờ "nhất trí" gì nhiều
- cho mọi hoạt động của toàn xã hội. Sau đây là mấy ví
dụ:
1/ Ngay lập tức, cấm triệt để hoàn toàn nạn cán bộ và
công an đánh dân, đàn áp dân, xử án không theo luật pháp
quốc nội và quốc tế. Nếu Dân có sai trái, cần sử lý đúng
theo luật pháp quy định;

2/ Cấm triệt để hòan toàn ngay lập tức tệ mua bằng, bán
chức, hối lộ tràn lan để lên chức, vào biên chế nhà nước
và "chạy" Dự án (nhằm trước hết là tránh cho sự xuống
cấp nhanh chóng của hệ thống quản lý hành chính nhà nước;
dẫn đến bộ máy hành chính công vụ ngày càng đồ sộ, nhưng
kém hiệu quả; chi tiêu ngân sách ngày càng mất cân đối, thâm
hụt nặng nề và què quặt; và sẽ rất bất cập, đe dọa
rối loạn với quy mô hợp tác liên kết chiến lược đồ sộ
với hàng loạt nước ngoài có trình độ chuyên nghiệp và
đẳng cấp cao hơn nước ta);

3/ Mọi Đề án, Chương trình, Kế hoạch, Công việc khác có
liên quan đến ngân sách nhà nước từ nay đều phải kê khai
chi tiết các khoản chi thu và công bố công khai cho bất kỳ ai
cũng có thể tìm hiểu, kiểm tra, chất vấn, (trừ an ninh quốc
phòng có quy chế kiểm tra riêng). Xin hãy giải thích cho dân
biết, nếu còn điều gì e ngại chưa dám đề ra quy định mới
này ? (Có thể là, nếu làm nghiêm ngay như vậy thì sẽ ảnh
hưởng tới phần "thu nhập" thêm vẫn tồn tại theo kiểu
cũ (***) của các cấp cán bộ, thì chính phủ nên nghiên cứu
biện pháp bổ sung chính quy, công khai, công bằng, cân đối
đảm bảo sự lành mạnh trở lại của cả xã hội ? Còn cán
bộ có quyền "ban phát" lâu nay thì đã giầu có, quá thừa
để có thể chấp nhận sửa chữa nghiêm chỉnh trở lại);

4/ Mọi cấp cán bộ lãnh đạo chính quyền từ xã cho đến
Trung ương đều cần được bầu cử, tiến cử công khai, không
chỉ tiến hành thảo luận, dự kiến, đề cử, tiến cử và
quyết trong nội bộ các cấp ủy đảng như trước nữa. Nếu
ý kiến nhân dân không trùng với ý kiến cấp ủy thì phải
công khai tranh luận, bàn bạc để đi đến thống nhất, nếu
không thống nhất được thì căn cứ kết quả bỏ phiếu công
khai, bình đẳng trong nhân dân để thực hiện. Điều này là
khó làm nhất, nhưng có làm như vậy mới đúng Hiến pháp và
Cương lĩnh, đúng với lời hứa dân chủ, "nói đi đôi với
làm" của Đảng, và cuối cùng là đời sống toàn dân, trong
đó có cán bộ nhà nước, mới được nhanh chóng cải thiện
một cách chính quy, vững bền. (Nếu khả năng làm giầu bằng
tham nhũng của quan chức nhà nước được dẹp bỏ, thì câu
chuyện mua quan bán chức, "đầu tư" vào biên chế, dự án
và hiện tượng "bám theo" và "lái" các quyết định
độc diễn của các cấp ủy sẽ tự nó giảm bớt đi).

5/ Cảnh báo với nhân dân rằng, những ai mua bằng, mua chức,
mua biên chế sẽ không thể còn cơ hội để thu hồi được
"vốn đầu tư" (thông qua tham nhũng tiêu cực) bắt đầu từ
ngày ban bố các lệnh mới này, hơn thế, từ nay nếu phát
hiện hiện tượng mua bán mới, dứt khoát còn bị đuổi việc
và phạt nặng. Vì vậy, phạm nhân (cũng đồng thời là nạn
nhân) có thể tự động lặng lẽ đàm phán với người nhận
hối lộ (người bán) để thu hồi lại tiền đã bỏ ra mua, và
nhà nước có biết chuyện hoàn trả "vốn đầu tư" kiểu
này cũng nên bỏ qua.

6/ Đàm phán công khai, thẳng thắn với chính phủ TQ trên
"tình hàng xóm láng giềng truyền thống", vẫn tôn trọng
nhân dân Trung Quốc anh em, về việc xử lý công dân TQ đang vi
phạm pháp luật và đạo đức tại VN (trong phạm vi các hành
động xảo trá thâm độc phá hoại kinh tế, an toàn, đạo dức
và an ninh xã hội của VN) nhằm cố gắng tối đa trước mắt
loại bỏ cuộc chiến tranh mềm không tiếng súng rất tàn ác
mà một bộ phận thương lái và gián điệp TQ đang triển khai
với VN . . ..(Nên nhớ, trước đây ta đã từng đấu tranh gian
khổ mất hàng trăm năm mới dành lại được độc lâp, lấy
lại được giang sơn, hàng mấy chục năm mới thống nhất
được đất nước, thì nay, việc đòi lại Hoàng sa và các
đảo của Trương Sa đã mất sẽ không thể dễ dàng một vài
năm để mà lên án đảng và chính phủ qua nhu nhược) (****).

Nếu ai vi phạm ngay chính 6 điều nêu trên, nhà nước cần
phạt nặng để đủ sức ngăn chặn và răn đe các hành động
phạm pháp đã nêu và tương tự, nhằm để chuột cũ không dám
tiếp tục hoành hành và không thể sản sinh ra chuột mới.

Thiết nghĩ, với những gì sai trái đã xẩy ra (chuột cũ) trên
đất VN từ trước đến hôm nay đều là hậu quả sự nhầm
lẫn kéo dài của cả Loài người, của mặt xấu của CN Mác
– Lê, mô hình Xô viết của Stalin, do đã tạo ra thể chế
"độc đảng toàn trị" mất dân chủ thành thói quen ăn sâu
mấy chục năm, vì vậy mọi người dân và cán bộ các cấp có
vi phạm luật pháp và đạo đức thì đã vừa là thủ phạm
(đa số là bị động), cũng vừa là nạn nhân xấu số. Do đó
việc sử lý những sai phạm cũ là cần theo một logic và tiến
trình khác để đảm bảo không xẩy ra "quân ta lại đánh
quân mình" hoặc "đánh chuột không để vỡ bình" (Thẳng
thắn mà nói: Nếu nghiêm túc tuân theo CN Mác - Lê, thì tầng
lớp "tư bản đỏ" (bao gồm phần lớn cán bộ các DN quốc
doanh và quan chức tham nhũng) của các nước XHCN cũng sẽ phải
bị giai cấp công nhân làm "cách mạng vô sản" lật đổ
một lần nữa, vì vậy đừng ai vẫn luyến tiếc cái thể chế
cũ nữa). Còn những gì sẽ xẩy ra (chuột mới), nếu ai vi
phạm, thì nhà nước và đảng có thể an tâm sử phạt đích
đáng, đủ nặng, vì đã có cảnh báo từ trước . . . để
mọi cán bộ và người dân tránh trở thành thủ phạm chủ
động, và làm gương cho người khác. Bằng cách quyết liệt
thật sự, thật lòng xây dựng, không thể để tình trạng
"hòa cả làng" , không để "TƯ nói vậy nhưng không phải
vậy", hy vọng chúng ta có thể chặn đứng được đà suy
thoái để vững bước tiến tới cải cách dân chủ tự do toàn
diện, bao hàm đầy đủ nhân trị và pháp trị, lấy nhân trị
thúc đẩy pháp trị, lấy pháp trị hướng dẫn, quy định lại
cho chuẩn nhân trị . . ., chỉ có như vậy vị trí lãnh đạo
của Đảng CS VN mới tồn tại bằng uy tín thực sự của mình
và được nhân dân tán thưởng (dù sau này sẽ mở ra chế độ
cạnh tranh đa nguyên). Quyết tâm đẩy đà tiến bộ trong đối
nội, kết hợp với thành công rực rỡ trong đối ngoại, chắc
chắn đất nước ta sẽ lại một lần nữa đứng dậy, vươn
lên dựng nước, và nêu gương sáng cho bàn dân thiên hạ tham
khảo.

Tóm lại, toàn dân toàn đảng đã sắn sàng, chỉ còn trông
chờ vào dũng khí, đạo đức và bản lĩnh của Trung ương
Đảng , Quốc hội và Chính phủ để ra tay lập lại nhanh hơn
trật tự kỷ cương phép nước, đạo đức luân thường xã
hội để cải cách thể chế chính trị thắng lợi mà thôi.

<em>Hà Nội, ngày 10, tháng 10, 2014</em>

<strong>Vũ Duy Phú</strong>

(*), (**), (***), (****) Xin xem giải thích rõ hơn tại các bài
viết liên quan trên trang Web: vids.org.vn, đặc biệt loạt bài
"lại bàn về cái Gốc"
(***) Cái thói quen "thu nhập thêm" ngoài lương để "cải
thiện sinh hoạt" của cán bộ có từ thời cách mạng gian
khó, nó kéo dài đến bây giờ, nay đã trở thành công cụ làm
giầu rất hữu hiệu của đa số các quan chức đảng và nhà
nước có dính đến quyền "cho phép". Hãy nghe một cán bộ
dự án than phiền: Tiền dự án trải suốt từ khâu "chạy"
, tức vận động, thuyết phục các cấp liên quan đến việc
"cho phép" lập dự án. Khoản tiền này chủ dự án phải
tạm ứng ra trước khi dự án được cấp phép, cấp tiền từ
ngân sách nhà nước. Tiền dự án sẽ phải giải từ cấp cơ
sở cho đến cấp trên cùng, nơi có dính dáng ít nhiều đến
sự "cho phép" và/ hoặc "làm con tin" cho nơi "xin phép".
Vì sợ tiền tạm ứng ban đầu sẽ "mất toi" nếu việc
"chạy" dự án thất bại, cho nên, người ta đã sợ bóng,
sợ gió, không tiếc tiền "bôi trơn" tới cả những quan
chức nằm cách xa dự án đến hàng "vài cây số". v. v. .
.Chính vì vậy, đã có nơi làm thử để kiểm tra, thấy rằng
với hai dự án (sản phẩm) như nhau, thì nơi không phải
"chạy" dự án như vừa miêu tả chỉ phải dùng đến hơn
30% số kinh phí của dự án phải chạy theo kiểu thông thường
! Đó là lý do các công trình nhà nước rất tốn kém; sản
phẩm quốc doanh rất kém phẩm chất, chóng hỏng; năng suất lao
động VN mới kém xa năng suất lao động của ngay các nước
xung quanh ta. Và nước ta mới phát triển chậm, và "hư
đốn" như đã thấy. Chính tôi gần 20 năm trước đây đã
được một "người trong cuộc" kể lại một chuyện thật
100% : Đơn vị xây dựng của anh ấy chạy được một dự án.
Nhưng số tiền sau chạy chọt các cửa còn lại thực sự có
thể dùng để trực tiếp thực hiện dự án đã không thể làm
được ra sản phẩm có thiết kế đã phê duyệt. Vì vậy chủ
thầu đã phải mua một sản phẩm cũ, chữa chạy lại tử tế
để mời Hội đồng của chủ đầu tư đến nghiệm thu ! Xin
kết thúc ở đây, vì những chuyền "ly kỳ" tương tự như
vậy có lẽ ngồi đâu trong dân gian cũng nghe được khá
nhiều./.


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20141031/vu-duy-phu-bao-hoang-hon-vua),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<div class="boxleft300"><img
src="http://3.bp.blogspot.com/-sHB1BBXqmCo/UlrRZqsLaEI/AAAAAAAAH7I/y5uu2_GLpFU/s1600/dan+chu.jpg"
/><div class="textholder"></div></div><blockquote><strong>Mấy lời phi
lộ "Chấn hưng dân trí"</strong>

Các anh Nguyễn Trung và Nguyễn Huệ Chi khởi xướng lập
chuyên mục "Chấn hưng dân trí" trên trang <em>Bauxite Việt
Nam</em> và giao tôi góp mấy lời phi lộ.

Tôi vui vẻ nhận lời, vì thấy việc <em>Bauxite Việt Nam</em>
cho ra chuyên mục này thực sự thêm một lần khẳng định ý
thức xây dựng của trang báo đại diện tiếng nói của cộng
đồng trí thức Việt Nam, quốc nội và hải ngoại, đang ngày
ngày nóng lòng vì sự phục hưng Tổ quốc.

Tôi nói phục hưng Tổ quốc của chúng ta với tất cả sự
đắn đo, thận trọng và mang đầy tinh thần trách nhiệm. Chúng
ta có thể vào mạng bất cứ lúc nào, gõ những từ "nhạy
cảm", như lưu manh, trộm cắp, cướp của, con giết cha, ông
hiếp cháu, trò chém thầy, công chức thuê côn đồ đâm chém
đồng liêu, … Trời ơi, những sự kiện đau lòng ấy hiện ra
nhan nhản, khiến tim ta đau nhói.

Chúng ta chưa nói đến, những sự kiện bận lòng khác, đáng
ra Chính quyền là nơi dân chúng nương tựa, thì nay bị dân
chúng quay lưng lại, vì dân chúng không coi họ là của Dân và
vì Dân nữa, mà vì quyền lực những "nhóm lợi ích" nào
đấy, một cách gọi tế nhị thay cho những thứ đáng ra phải
được gọi bằng những tên gọi đúng của nó, là "băng
đảng", là "ma-phia" đang bán rẻ đất, rừng, biển, tài
nguyên… và những tài sản tinh thần vô giá của dân tộc,
đang phá nát mọi gia phong của các dòng họ, và tệ hơn, là
đang lát những con đường vàng rước quân xâm lăng giày xéo
mồ mả cha ông.

Nói ra những sự thật ấy mà lòng ta vô hạn xót xa.

Không, dân tộc này không thể chết. Dân tộc này chắc chắn
phải trường tồn.

Dân tộc này không thể chết, phải trường tồn, vì nó đã
từng bị bức tử suốt mấy ngàn năm bởi một kẻ thù truyền
kiếp. Nó đã quật cường, và đang trỗi dậy và đang chứng
minh sức sống bất diệt của mình.

Viết đến đây, tôi sực nhớ đến người chí sỹ Phan Châu
Trinh, một nhà cách mạng thời Việt Nam cận đại. Mang nặng
trong lòng tinh thần "Tự lực khai hóa" và tư tưởng dân
quyền, Phan Châu Trinh cùng với các nhà cách mạng khác, như <a
href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Hu%E1%BB%B3nh_Th%C3%BAc_Kh%C3%A1ng">Huỳnh
Thúc Kháng</a>, <a
href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Tr%E1%BA%A7n_Qu%C3%BD_C%C3%A1p">Trần
Quý Cáp</a> đi khắp <a
href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Qu%E1%BA%A3ng_Nam">Quảng Nam</a> và
các vùng lân cận để vận động công cuộc duy tân đất
nước. Khẩu hiệu của phong trào lúc bấy giờ là "<em>Khai
dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh"</em> với tinh thần đấu
tranh bất bạo động trước mọi thế lực cường quyền.

Hơn lúc nào hết, giờ đây chúng ta ôn lại và cổ xúy tư
tưởng bất hủ này của Phan Châu Trinh là một việc làm vô
cùng có ý nghĩa trước một nền văn hóa đang tụt dốc, nếu
không muốn nói quá một chút, là nó đang tiến dần tới bờ
vực của sự suy tàn.

Nói về "Chấn hưng dân trí", chúng ta đang sưởi lại hơi
ấm những tư tưởng sáng ngời của người chí sỹ Phan Châu
Trinh.

Chấn hưng dân trí, trước hết để dân trí mở mang, để Trí
của Dân ý thức được Dân là Ai, và Dân được quyền Trí
cái gì.

Đơn giản chỉ có Trí của Dân, nhưng là một sự nghiệp
đầy gian nan. Nhà Chí sỹ Phan Châu Trinh đã dành cả cuộc
đời, nhưng đã không thành tựu, và ông đã gửi gắm lại nơi
chúng ta, lớp con cháu hậu duệ của ông.

Tôi viết những dòng này, như để nhắn nhủ mình, hãy tiếp
nối con đường mà Phan Châu Trinh đã bắt đầu phát quang, để
hé lộ một tia le lói, như một đốm lửa đang làm bừng lên
những ánh đuốc soi tỏ con đường chúng ta di.

Và xin mở đầu mục "Chấn hưng dân trí" trên <em>BVN
</em>bằng bài viết tâm huyết của GS Nguyễn Ngọc Lanh đi vào
vấn đề có thể nói là nòng cốt của chuyên mục: lý giải
cách hiểu thước đo dân trí, và từ đó gợi ý những biện
pháp nâng cao dân trí thế nào cho thực chất.
<em>
Hà Nội, Tháng Mười 2014. </em>

<strong> Vũ Cao Đàm</strong></blockquote>

<strong>Bước sang thế kỷ XXI, dân trí Việt Nam cao hay thấp?
</strong>

Câu trả lời còn tùy hoàn cảnh. Khi cần nêu thành tựụ (ví
dụ, trong Chiến Lược GD 2011-2020) thì dân trí ta rất cao. Nhưng
khi cần giải thích về "những hạn chế quyền dân" thì dân
trí còn thấp – chưa thể ban phát dân chủ rộng rãi.

Một bài viết trên tạp chí của Mặt trận Tổ quốc (nhan
đề <strong><a
href="http://www.mattran.org.vn/home/TapChi/so%20103/kntt.htm">Vấn đề
Dân trí và Dân chủ</a></strong>) tác giả mở đầu bằng câu:
<em>Chúng ta thường nói "dân trí đến đâu dân chủ đến
đấy"</em>. Tuy chủ ngữ của câu là "chúng ta", nhưng nội
dung bài cho thấy tác giả không nằm trong đó. Thật đáng kính
nể.

Truy tìm, dường như danh ngôn trên được phát ra lần đầu
tiên (2008) – với cả nước, cả thế giới – là từ cụ Lê
Doãn Hợp – với tư cách UVTƯ đảng, Bộ trưởng TTTT – khi
cụ <strong><a href="http://vnn.vietnamnet.vn/cntt/2008/07/794644/">trả
lời trực tuyến</a> </strong>trong một lần giao lưu với dân
(2008). Lẽ ra, cụ chẳng cần nói <em>"dân trí đến đâu, dân
chủ đến đấy"</em>, vì nó rất ít hoặc chẳng liên quan gì
tới nội dung buổi giao lưu. Hơn nữa, đây là câu quá lộ
liễu, về: a) não trạng khinh dân; b) lạm quyền ban phát dân
chủ. Cụ Lê Doãn Hợp còn kiêm cả đại biểu Quốc hội
(đại diện dân). Chẳng lẽ, một mình cụ đóng vai cả 3 chủ
thể vận hành bộ máy chính trị nước ta (đảng lãnh đạo,
nhà nước quản lý, dân làm chủ)? Kiểu này, tất nhiên tam
quyền không phân lập.

<strong>Dân làm chủ… 70 năm lận đận </strong>

Kể từ năm 1945, từ dân chủ đã là thành tố trong quốc
hiệu nước ta. Cụ Hồ đã cắt nghĩa: <em>Dân chủ nghĩa là
"dân là chủ"; vậy thì chính phủ là đầy tớ. Khi chính
phủ làm hại dân, dân có quyên đuổi chính phủ</em>. Nếu
(chỉ là giả sử) có cơ chế thực thi để quyền "đuổi
đầy tớ" trở thành thực quyền, lập tức dân trí sẽ tăng,
dân chủ sẽ càng thực chất. Chúng sẽ hỗ trợ nhau cùng phát
triển.

Khi đất nước thống nhất, cụ Lê Duẩn sáng tạo lý luận
mới và ban cho dân quyền "làm chủ tập thể", gồm làm chủ
thiên nhiên, làm chủ xã hội, làm chủ bản thân… nhưng, nghe
ra nó cứ mơ hồ thế nào ấy. Cụ Trường Chinh đã cụ thể
hóa thành: Dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra. Trên thực
tế, chúng chỉ là những hư quyền, tuy quá đẹp. Thậm chí,
ngay những vị kế tục chức vụ cụ Trường Chinh cũng không
thèm nhắc lại ý cụ.

Trong dịp du học, tôi rơi vào hoàn cảnh phải dịch cái từ
"làm chủ tập thể" (mà chính tôi không hiểu nội hàm) sang
tiếng Pháp, Anh… khi mấy thằng tây tò mò tìm hiểu. Quả
thật, "bố thằng tây" nào hiểu nổi <em>être maitre
collectif</em> và <em>to be collectif</em> <em>boss </em>là cái quái gì.

Năm 2014, nhiều bài viết vĩ mô, ít nhiều vẫn đề cập
<strong><em>cần cụ thể hóa cơ chế</em></strong> đảng lãnh
đạo, nhà nước quản lý, dân làm chủ. Nghĩa là nó vẫn khó
"vận dụng". Chỉ xin đơn cử những bài ở vài tờ báo
nặng cân nhất. Mời các quí bạn tham khảo:

<strong>- <a
href="http://www.cpv.org.vn/cpv/Modules/Preview/PrintPreview.aspx?co_id=30110&amp;cn_id=679620">Báo
điện tử đảng CSVN, ngày 11/10/2014</a> </strong>

<strong>- <a
href="http://www.tapchicongsan.org.vn/Home/Quan-triet-thuc-hien-nghi-quyet-dai-hoi-dang-XI/2014/27783/Tang-cuong-su-lanh-dao-cua-Dang-de-nhan-dan-tham-gia.aspx">Tạp
Chí Cộng Sản, ngày 18/6/2014</a></strong>

<strong>- <a
href="http://qdnd.vn/qdndsite/vi-vn/61/43/chinh-tri/tang-cuong-su-lanh-dao-cua-dang-doi-voi-su-nghiep-quoc-phong-bao-ve-to-quoc/289468.html">Báo
QĐND, ngày 26/02/2014</a></strong>

<strong>- <a
href="http://www.tuyengiao.vn/Home/MagazineContent?ID=1678">Tạp chí Tuyên
giáo, ngày 29/10/2014</a> </strong>

Thật khó hình dung, ông chủ cứ tha hồ "làm chủ", nhưng
làm chủ <em>dưới sự lãnh đạo</em> và <em>dưới sự quản
lý</em>. Thật thảm hại. Ông chủ nào cũng có đầy tớ. Tai
họa là ở VN, đầy tớ lại "quản lý" ông chủ. Hễ cái
gì chúng không quản nổi, chúng có quyền… cấm (!).

Chả lẽ đổi thành: Ông chủ lo kiếm sống cho cả nhà, nên
giao cho đảng nhiệm vụ tham mưu và giao cho đầy tớ nhiệm vụ
quản gia?… Quả thật, khó ai đủ hào hứng bàn tiếp những
chuyện viển vông.

<strong>Dân trí đo bằng gì? </strong>

Nói đơn giản, dân trí là trình độ hiểu biết chung của
một cộng đồng. Nhưng đo bằng gì, lại không đơn giản.

<em>- Liệu có thể dựa vào số bằng cấp?</em> Ví dụ, chỉ
riêng bằng TS đã có tới 24 ngàn. Khốn, chưa nói về chất
lượng, mà tỷ lệ quá cao (2/3) TS thời nay không làm nghiên
cứu khoa học, nhiều người còn có mục đích làm quan (như TS
thời Nho giáo) đã đủ thấy "hỏng".

<em>- Hay là soạn ra bộ câu hỏi khảo sát sự hiểu biết phổ
cập</em> về khoa học, văn nghệ, pháp luật, thể thao, tôn
giáo…. Tuy nhiên – tùy hoàn cảnh cá nhân – có người trả
lời dễ dàng các câu về internet, luật kinh doanh, nhưng lại
lúng túng về nông nghiệp, dân ca…

<em>- Vậy, cần hỏi những gì mà bất cứ ai cũng từng được
dạy trước khi trưởng thành</em>– để làm Người và làm
Công Dân<em>.</em> Đó là:

1) quyền con người;

2) quyền và nghĩa vụ công dân; và

3) sự vận dụng (đúng và sai) trong các hoàn cảnh.

Nếu một tỷ lệ áp đảo (2/3 hoặc 3/4) những người trong
diện khảo sát (18-23 tuổi – nghĩa là đã một lần đi bầu
Quốc hội) – mà trả lời được mình có quyền gì, nghĩa vụ
gì… đó là dân trí cao. Thành tích giáo dục là rất lớn. Dân
sẽ biết ơn đảng và tín nhiệm nhà nước. Ngược lại, là
dân trí chưa cao. Dân trí sẽ bị coi là cực thấp, nếu một
vị cử nhân không phân biệt nổi quyền con người với quyền
công dân. Đây là nói chuyện năm 2014, chứ năm 1992 thì ngay
Hiến pháp (trí tuệ) nước ta cũng chưa phân biệt nổi 2 quyền
này.

<table> <tbody> <tr> <td width="634"><strong>Điều 50 (Hiến pháp
1992)</strong>:<em>Ở nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam,
các quyền con người về chính trị, dân sự, kinh tế, văn hoá
và xã hội được tôn trọng, thể hiện ở các quyền công dân
và được quy định trong Hiến pháp và luật. </em><strong>Ðiều
51:</strong>

<em>Quyền của công dân không tách rời nghĩa vụ của công
dân.
Nhà nước bảo đảm các quyền của công dân; công dân phải
làm tròn nghĩa vụ của mình đối với Nhà nước…</em>

</td> </tr> </tbody> </table> <strong>Nâng dân trí lên bằng gì?
</strong>

Bằng giác ngộ mọi người về quyền mà họ phải được
hưởng. Đừng đợi dân đấu tranh mới "nhả ra" các quyền
đó, mà nên chủ động thực thi chúng.

- Thời nay, các thế lực thù địch không dễ sử dụng bạo
lực để xâm chiếm nước ta. Một biện pháp hàng đầu của
chúng là thực hiện ngu dân. Trước đây, tôi tin vào những mỹ
từ hữu nghị; nay, tôi nghi ngờ thế lực thù địch đã tác
động vào nhiều chính sách của ta (ví dụ Luật Chống Tham
Nhũng đã coi đưa hối lộ và nhận hối lộ đều có tội ngang
nhau – nghĩa là đánh đồng thủ phạm với nạn nhân). Bởi
vậy, nâng cao dân trí phải được đặt lên hàng đầu.

- Cứ nhấn mạnh (cả trong Hiến pháp) "<em>quyền đi đôi
với nghĩa vụ</em>" là cách nói hạ sách, thể hiện tâm thức
không tin dân, và nói lên sự lo lắng nào đó. Điều 51 có một
mệnh đề, đọc lên cứ như hai bên ký giao kèo với nhau; trong
đó Chủ – Tớ cứ lộn tùng phèo. Ngược lại, nếu quan niệm
rằng một chế độ thật tâm muốn người dân có mọi quyền
(ông chủ), người dân sẽ hết lòng vun đắp và bảo vệ chế
độ đó – nó sẽ vững như bàn thạch – vì đây là chế
độ thật sự tiên tiến, vì dân, phù hợp với thời đại.

- Người dân hiểu rõ quyền và nghĩa vụ, nhà nước sẽ khỏi
mất công "cải cách hành chính", "cải cách tư pháp"…
đang rối như mớ bòng bong. Tham nhũng sẽ giảm đến tối
thiểu. Quốc hội sẽ "ra quốc hội", Chính phủ cũng "ra
chính phủ"… Quá trình 40 năm Việt Nam chống đỡ với áp
lực quốc tế về nhân quyền cũng sẽ chấm dứt tức khắc.
Hòa giải nội bộ dân tộc sẽ xong cái "rụp"… Nước mắt
mừng rỡ sẽ tuôn gấp ngàn lần nước mắt đau khổ ngày
xưa…

<strong>N.N.L</strong>


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20141031/nguyen-ngoc-lanh-dan-tri-cach-nao-do-cach-nao-nang),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<em>Mỗi quốc gia thành viên phải bảo đảm rằng mọi hành vi
tra tấn đều cấu thành tội phạm theo luật hình sự của
nước mình. Điều này cũng áp dụng với những hành vi cố
gắng thực hiện việc tra tấn hoặc hành vi của bất kỳ
người nào đồng lõa hoặc tham gia việc tra tấn.</em>

<em>Mỗi quốc gia thành viên phải trừng trị những tội phạm
này bằng những hình phạt thích đáng tương ứng với tính
chất nghiêm trọng của chúng.(Điều 4. Công ước chống tra
tấn của Liên hợp quốc).</em>

<strong>* Cam kết cứ ký, ""luật rừng" cứ làm?</strong>

Ngày 7/11/2013, VN ký công ước quốc tế về chống tra tấn,
đứng sau 154 quốc gia khác đã ký trước đây và ở năm thứ
29 sau khi công ước ra đời. Lại càng quá trễ khi gần một
năm sau – ngày 23/10/2014 Chủ tịch nước mới trình QH phê
duyệt tại kỳ họp này. Đến nay hệ thống luật pháp VN cũng
chưa sửa đổi gì để phù hợp cam kết đã ký. Tình trạng vi
phạm công ước tại VN ngày càng dồn dập với nhiều vụ
việc nghiêm trọng, gây nhiều người chết khiến người dân
càng thêm phẫn nộ.

Điều này chứng tỏ những người có trách nhiệm của VN đã
thờ ơ trong việc bảo vệ tính mạng và phẩm giá của người
dân.

<center><img
src="http://www.rfavietnam.com/files/anh%20cho%20bai%20cat%20l%C6%B0%C6%A1i%20hai%2C%20cadab%20ap%20nguoi%20bieu%20tinh.jpeg"
width="400" /></center><center><em>Nguồn ảnh: Vietbao.
2/8/2011</em></center>

Trong khi đó, Điều 2 của Công ước cấm việc tra tấn, và
yêu cầu các bên ký kết phải có biện pháp hữu hiệu để
phòng chống tra tấn ở bất kỳ lãnh thổ nào dưới thẩm
quyền pháp lý của mình. <em>Việc cấm tra tấn này là tuyệt
đối và không được vi phạm. </em>

"Không có bất cứ trường hợp đặc biệt(ngoại lệ) nào
có thể được viện dẫn để biện minh cho tra tấn, bao gồm
cả chiến tranh, mối đe dọa của chiến tranh, bất ổn chính
trị nội bộ, tình trạng khẩn cấp chung, hành vi khủng bố,
tội phạm bạo lực, hoặc bất cứ hình thức xung đột vũ
trang nào. Tra tấn không thể được biện minh như một phương
tiện để bảo vệ an toàn công cộng hoặc ngăn chặn các
trường hợp khẩn cấp. Cũng không có thể được biện minh
bằng các lệnh từ các sĩ quan cấp trên hoặc các quan
chức.".

Việc ký và phê chuẩn Công ước này là một việc hết sức
cần thiết mà nhà cầm quyền VN không thể trì hoãn thêm
được nữa trước áp lực quốc tế, nhất là khi phải "dọn
mình" cho những tiêu chuẩn tối thiểu về nhân quyền nếu
muốn đạt một số quyền lợi về kinh tế.

Nhưng khi trình QH phê chuẩn, VN lại gây thất vọng khi tuyên
bố: Không áp dụng trực tiếp các quy định của Công ước
của LHQ chống tra tấn và các hình thức đổi xử hoặc trừng
phạt tàn bạo, vô nhân đạo hoặc hạ nhục con người. Việc
thực hiện các quy định của Công ước này sẽ theo nguyên
tắc Hiến pháp và pháp luật thực định của Việt Nam trên cơ
sở thỏa thuận hợp tác song phương hoặc đa phương với
nước khác và nguyên tắc có đi, có lại...(.(theo VnExpress, bài
"Chủ tịch nước trình công ước về chống tra tấn").

Nếu thế thì không chỉ có nhiều điều trái Công ước, mà
còn trái với Luật ký kết, gia nhập và thực hiện điều
ước quốc tế của VN đã quy định tại khoản 1 điều 6:
"trong trường hợp văn bản quy phạm pháp luật và điều
ước quốc tế mà Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là
thành viên có quy định khác nhau về cùng một vấn đề thì áp
dụng quy định của điều ước quốc tế".

Qua những động thái này, người ta có thể đo được mức
độ thành thật và thiện chí của nhà cầm quyền trong việc
bảo vệ người dân VN.

Thẩm tra việc phê chuẩn Công ước, Chủ nhiệm UB Đối ngoại
Trần Văn Hằng lại nhấn mạnh: việc phê chuẩn là cơ sở
pháp lý quan trọng góp phần hiệu quả vào công tác đấu tranh
chống các luận điệu vu cáo, xuyên tạc về việc tra tấn,
ngược đãi phạm nhân, người bị tạm giữ, tạm giam của các
thế lực thù địch nhằm chống phá Nhà nước ta.

Như vậy, người ta có thể đặt câu hỏi: phải chăng ông
không thấy không nghe không biết về bao người dân chết bởi
tay công an và những người bị bức cung nhục hình tra tấn ở
khắp nơi, thông tin được đưa rất nhiều trên báo chí VN. Vì
thế ông mới có thể nói rằng đó là vu cáo và xuyên tạc! Và
lẽ nào người dân lại bị rẻ rúng tới mức nhà cầm quyền
chỉ quan tâm việc ký cam kết chống tra tấn để dập tắt
những "luận điệu xuyên tạc" chứ không vì tính mạng của
người dân?!

Điều 13 Công ước quy định: mỗi thành viên phải đảm bảo
rằng bất kỳ cá nhân nào cho rằng họ bị tra tấn trên lãnh
thổ thuộc quyền tài phán của mình đều có quyền khiếu nại
với cơ quan có thẩm quyền của nước đó và được những cơ
quan này xem xét một cách khẩn trương và khách quan. Quốc gia
đó cũng phải thực hiện các biện pháp để bảo đảm rằng
người khiếu nại và nhân chứng được bảo vệ tránh sự
ngược đãi hay hăm dọa như là hậu quả của việc khiếu nại
hoặc cung cấp bằng chứng.

Điều 14 ghi rõ, "mỗi quốc gia thành viên phải đảm bảo
trong hệ thống pháp luật của mình rằng các nạn nhân của
hành động tra tấn sẽ được cứu chữa và có quyền khả thi
được bồi thường công bằng và thỏa đáng, kể cả được
cung cấp những điều kiện để phục hồi một cách đầy đủ
đến mức có thể. Trường hợp nạn nhân chết do bị tra tấn,
những người phụ thuộc vào người đó có quyền hưởng bồi
thường.

Không một quy định nào trong điều này ảnh hưởng tới bất
kỳ quyền được bồi thường nào của nạn nhân hay của
người khác có thể có theo pháp luật quốc gia".(Công ước)

Bất kỳ một mạng dân nào bi bức cung, nhục hình, tra tấn
hoặc chết oan ức dưới bàn tay của cơ quan hành pháp, cũng
như bất kỳ một vụ điều tra nào để oan sai, một phiên tòa
nào xử trái pháp luật... cũng đều thuộc trách nhiệm của
người đứng đầu đơn vị, ngành, lĩnh vực đó. Người đó
phải hết lòng sửa chữa, đền bù thiệt hại trong quyền hạn
trách nhiệm của mình và thường phải từ chức. Gần đây
nhất, hai vị Bộ trưởng của Nhật đã từ chức ngay khi để
xảy ra một chút xíu lạm dụng trong lĩnh vực mình quản lý.

<center><img
src="http://www.rfavietnam.com/files/5%20CA%20danh%20chet%20nguoi.%20am%20anh%20vet%20thuong%20nan%20nhan.jpeg"
width="400" /></center>

<center><em>nguồn ảnh: Vietbao. Bai "5 công an dùng nhục hình. Ám
ảnh vết thương nạn nhân. 27/3/2014</em></center>

Nhưng VN thì không. Người dân VN chỉ còn cách trông đợi vào
lương tâm hiếm hoi của người thi hành công vụ. Và vì thế
ngày càng nhiều dân chết oan ức.

<ul> <li><strong>Vẫn "vừa đá bóng vừa thổi
còi"</strong></li> </ul> Để thực thi Công ước chống tra tấn,
VN cần làm nhiều điều, trong đó có việc rà soát, sửa đổi,
bổ sung các quy định pháp luật có liên quan. Nội dung này
không thể tùy tiện, mà phải phù hợp các quy định của công
ước.

Phải sửa đổi, bổ sung bộ luật Hình sự năm 1999 (sửa
đổi, bổ sung năm 2009) ở các nội dung: bổ sung tội danh tra
tấn để phù hợp với định nghĩa tra tấn trong đó có hành vi
tra tấn về tinh thần; sửa đổi, bổ sung quy định về tội
dùng nhục hình, tội bức cung và một số hành vi xâm phạm
tính mạng, sức khỏe, nhân phẩm con người có thể bị coi là
tra tấn.

VN cũng chưa từng có Luật tạm giữ tạm giam. Vì thế VN cần
xây dựng luật này, đồng thời ban hành các văn bản hướng
dẫn thi hành luật Thi hành án hình sự.

Hiện VN chưa có quy định về tội danh tra tấn, từ chối dẫn
độ đối với người có nguy cơ bị tra tấn, chưa quy định
cụ thể việc bồi thường tổn thất cho nạn nhân bị tra
tấn...Tất cả đều là những điều luật hết sức quan
trọng, sống còn đối với người dân cũng như để ngăn ngừa
sự lạm dụng của cơ quan công quyền nên rất cần sự khách
quan, chất lượng cao.

Nhưng kỳ này, QH vẫn lặp lại sai lầm trong quy trình xây
dựng luật. Một sai lầm mà nhiều đại biểu QH đã cảnh
tỉnh từ các kỳ họp trước. Đó là hiện trạng "vừa đá
bóng vừa thổi còi".

Về vấn đề này đã có một nhận định rất xác đáng qua
tổng kết của Hội luật gia Hà Nội:

"Với quy định Trưởng ban soạn thảo "là người đứng
đầu cơ quan, tổ chức chủ trì soạn thảo", trong hầu hết
các trường hợp, đó là Bộ trưởng các Bộ, cơ quan ngang bộ
phụ trách lĩnh vực mà văn bản quy phạm pháp luật điều
chỉnh.

Như vậy việc "làm luật" từ chức năng, nhiệm vụ của QH
đã tự động chuyển sang cho cơ quan hành pháp. Tình trạng
"vừa đá bóng vừa thổi còi" đã được hợp thức hóa.
Đây là nguyên nhân quan trọng nhất dẫn đến tình trạng
nhiều văn bản quy phạm pháp luật chỉ có tác dụng nâng cao
quyền lực của cơ quan quản lý nhà nước, không xét đến
hoặc xét đến với mức độ rất mờ nhạt, chung chung về
quyền của đối tượng thi hành". ((theo luatsungaynay.vn, bài "
5 hạn chế, bất cập cơ bản của Luật ban hành văn bản Quy
phạm pháp luật").

Lần này cũng vậy, đơn vị được QH giao soạn thảo những
luật liên quan đến Công ước chống tra tấn là Bộ Công an,
trong khi trách nhiệm làm luật và sửa luật là của QH.

Như vậy, ngành duy nhất có thể lạm dụng tra tấn, bức cung
nhục hình thì lại được giao ban hành dự thảo, sửa chữa
luật để ngăn chặn quyền lạm dụng của chính họ! Làm sao
tránh được sự thiếu khách quan khi xây dựng luật?! Nếu xẩy
ra, điều này không những nguy hại cho toàn xã hội và cho chính
ngành công an vì sẽ mất nhiều cán bộ, chiến sĩ vì có điều
kiện dấn sâu vào phạm tội.

Như vậy, QH cần xem xét lại việc chuẩn bị thực thi Công
ước chống tra tấn. Nếu cứ theo cách làm hiện nay, việc đó
chỉ càng tăng thêm quyền lực của ngành công an, người dân
thì cứ tiếp tục chết oan. Cũng cần đề phòng nguy cơ ngay
cả khi có thuê chuyên gia giỏi để soạn ra một luật khách
quan phù hợp công ước quốc tế thì trên thực tế đã cho
thấy từ nhiều năm nay, hệ thống tư pháp và hành pháp rất
nhiều khi vẫn không tuân theo công ước quốc tế mà lại hành
xử theo luật VN.

Nguy cơ bị lạm dụng, tra tấn, bức cung, nhục hình vẫn như
một lưỡi hái thần chết treo lơ lửng trên đầu người VN.

<strong>VTH
</strong>



***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20141031/vo-thi-hao-cat-luoi-hai-tra-tan-tren-dau-nguoi-vn),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<center><img src="http://www.danluan.org/files/u5311/1809237.jpg" width="400"
height="250" alt="1809237.jpg" /></center>

Hôm nay, nghe mẹ và chị gái kể về anh là em nghĩ đến anh
rất nhiều. Tất cả kỷ niệm chợt tràn về, và em cảm thấy
muốn được nhìn thấy anh, thấy nụ cười của anh và đôi
mắt nghiêm nghị ấy....

Mẹ và chị em đã nói rằng : Thằng Hùng nó không chịu đi
đâu khi nghe tin con bị bắt, nó không chịu rời khỏi Lâm
Đồng. Chị con phải hối thúc nó, nó mới chạy đi, thì nó
bị bắt.... Người ta đánh nó, hăm dọa nó, nhưng nó không
khai, thậm chí còn đe dọa là sẽ nhốt nó vào nhà thương
điên hoặc chích máu nhiễm HIV. Nó bị đánh rất dã man ở
Tiền Giang....nhưng nó kiên cường lắm, nó tuyệt vời lắm....
Nghe những chuyện về anh, em muốn khóc và em càng tự hào về
anh và Chương... Những người cộng sự tuyệt vời của em...

Anh biết không, còn nhớ lúc bị bắt, em đã lo cho anh ở bên
ngoài, không biết anh thế nào, em đã đập nát máy điện
thoại để họ không truy ra tông tích của anh. Vậy mà....

Em đã gào thét và hát cho anh nghe trong trại giam, mà em không
biết anh đang bị giam giữ nơi nào...Sau này em mới biết, trong
phòng giam, anh sống như một người câm, không mở miệng nói
một lời nào, vì bảo vệ em và anh em của mình... Chính vì
vậy, anh đã sống hết toàn bộ khoảng thời gian ở B34 trong
cảnh nhốt kín nóng bức, bị tra tấn....

Và khi đọc bảng kết luận điều tra, ghi rõ : Nguyễn Hoàng
Quốc Hùng không hợp tác điều tra, đề nghị tòa án xét xử
nghiêm minh để thể hiện tính công bằng của pháp luật. ....Em
đã òa khóc vì sự kiên cường của anh.....Và lo cho số phận
của anh....

Rồi cảnh anh ra tòa, anh hếch mặt lên trời, anh hiên ngang làm
em và anh Chương tự hào. Anh gầy còm, không giống anh Hùng
trước đây, đôi mắt anh lạnh lùng, và thần thái lắm. Anh
ngồi im lặng nghe em và Chương hát, anh chỉ nhìn em nhoét miệng
cười.... Em vẫn còn nhớ rất rõ ....

Nói gì thêm đây, em chẳng thể nói gì thêm cả, vì nhớ anh,
một người cộng sự tuyệt vời.....

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20141031/do-thi-minh-hanh-nho-ve-nguyen-hoang-quoc-hung),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
"Thể hiện sự tiến bộ, một quyền mang tính nhân văn và
đảm bảo, thực thi quyền con người". Đó là quan điểm
thống nhất của các đại biểu thông qua hội nghị liên ngành
góp ý dự thảo bộ luật Tố tụng hình sự (sửa đổi), do
Viện KSND TP.HCM tổ chức hôm qua 30.10.

<center><img src="http://www.danluan.org/files/u5311/toipham.jpg" width="400"
height="250" alt="toipham.jpg" /></center>
<center><em>Chứng minh tội phạm là trách nhiệm của các cơ quan
tố tụng - Ảnh: Độc Lập</em></center>

<strong>Chứng minh tội phạm là trách nhiệm của các cơ quan tố
tụng</strong>

Bà Vũ Thị Xuân Nhuệ (Viện KSND TP.HCM) cho rằng: "Chứng minh
tội phạm là trách nhiệm của các cơ quan tố tụng, do đó
việc quy định người bị bắt, người tạm giữ, bị can, bị
cáo có quyền trình bày lời khai hoặc từ chối trình bày lời
khai không làm ảnh hưởng đến công tác điều tra mà giúp các
cơ quan tố tụng phải luôn tự nâng cao trình độ, năng lực
nghiệp vụ, phẩm chất của chính mình".

Tương tự, ông Trần Ngọc Quang (Viện KSND TP.HCM) nhìn nhận:
"Im lặng là sự bảo đảm sinh mạng cho một con người, dù
người đó có dấu hiệu vi phạm pháp luật. Đồng thời, giúp
cơ quan điều tra không còn mang tiếng nghi ngờ sử dụng bức
cung, nhục hình. Quy định nào có lợi, đem lại hiệu quả cho
công lý và hoạt động tư pháp thì ta cứ học hỏi, không cắc
cớ gì mà phải bảo thủ, giữ quy định cũ không còn phù hợp
với Hiến pháp 2013".

Ở góc độ khác, ông Huỳnh Văn Thủy (Viện KSND H.Cần Giờ)
nói: "Quy định quyền từ chối trình bày lời khai đối với
một số đối tượng là người tham gia tố tụng nêu trên là
phù hợp nhưng cũng nên phân định rõ, có giai đoạn việc
trình bày lời khai là quyền nhưng sẽ có giai đoạn nên quy
định trình bày lời khai là nghĩa vụ của bị can, bị cáo.
Cụ thể, đối với người bị bắt, người bị tạm giữ thì
công dân có quyền từ chối trình bày lời khai đến khi có
luật sư tham gia. Tuy nhiên, đến giai đoạn khởi tố bị can
trở về sau, nếu tiếp tục cho bị can được quyền từ chối
sẽ làm cản trở không nhỏ đến quá trình giải quyết vụ án
và có thể bỏ lọt tội phạm".

<strong>Nên quy định rõ việc điều tra viên tham gia phiên
tòa</strong>

Ngoài ra, một điểm mới được đưa vào dự thảo gây nhiều
tranh cãi, đó là quy định về sự có mặt của điều tra viên
(ĐTV) tại phiên tòa (điều 288 dự thảo). Theo ban soạn thảo,
thực tế có nhiều vụ án trong giai đoạn xét xử, khi ra tòa
bị cáo không nhận tội, cho rằng việc khai nhận tại cơ quan
điều tra là do bị ĐTV dùng nhục hình, bị bức cung. Để hỗ
trợ Hội đồng xét xử làm rõ các tình tiết vụ án, tránh oan
sai thì sự có mặt ĐTV tại phiên tòa sẽ đảm bảo các chứng
cứ được đưa ra có tính thuyết phục cao hơn. Đồng tình,
ông Nguyễn Văn Châu, Phó chánh án TAND TP.HCM, nhận định:
"Luật quy định rõ là tốt, với mục đích là tránh oan sai
nhưng nếu bắt buộc ĐTV có mặt tại phiên tòa trong mọi
trường hợp có người tham gia tố tụng khai bị ép cung, bức
cung, dùng nhục hình trong giai đoạn điều tra thì không ổn.
Hãy để quyền quyết định triệu tập hay không là do Hội
đồng xét xử. Nếu Hội đồng xét xử thấy lời khai của bị
cáo là có căn cứ thì hoãn phiên tòa để triệu tập, còn
không thì từ chối. Hãy mở rộng điều luật này theo hướng
trong trường hợp cần thiết nên mời ĐTV tham gia phiên tòa".

Thượng tá Võ Xuân Thanh, Phó chánh văn phòng Cơ quan Cảnh sát
điều tra, Công an TP.HCM, cho rằng nếu luật ghi nhận ĐTV phải
tham gia phiên tòa thì cũng nên quy định rõ hơn, ĐTV tham gia
với tư cách gì, thẩm quyền, giới hạn của mình trả lời
tới đâu, những vấn đề nào…

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20141031/phan-thuong-quyen-im-lang-la-su-bao-dam-sinh-mang-cho-mot-con-nguoi),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
Dân Luận - Hôm nay trên FB <a
href="https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=1512124145709469&id=100007356940892&pnref=story"><strong>Ngọc
Anh Trần</strong></a> chia sẻ về việc dân oan Trần Ngọc Anh
được Cơ quan An ninh Điều tra tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu
gởi giấy triệu tập với nội dung <em>"để hỏi việc liên
quan đến vụ án"</em> như sau:
<center><strong>
PHONG TRÀO LIÊN ĐỚI DÂN OAN TRANH ĐẤU VIỆT
NAM</strong></center>

<center><strong>Thông Báo Công Luận</strong></center>

Về việc: Cơ quan An ninh Điều tra tỉnh Bà Rịa – Vũng
Tàu triệu tập Dân oan Trần Ngọc Anh

Sáng nay, ngày 31 tháng 10 năm 2014, vào lúc 10 giờ 30, hai
công an xã Hòa Hội đã tới nhà Dân oan Trần Ngọc Anh
đưa giấy Triệu Tập.

Theo đó Dân oan Trần Ngọc Anh phải có mặt tại cơ quan An
ninh Điều tra tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu ở địa chỉ số
15 đường Trường Chinh, thành phố Bà Rịa vào lúc 8giờ
sáng ngày 4 tháng 11 năm 2014.

Lý do triệu tập được nêu ra là: "để hỏi việc liên
quan đến vụ án".

Phong Trào Liên Đới Dân Oan Tranh Đấu chúng tôi gồm toàn
những bà nông dân quê mùa ít học, nhất là về luật
pháp thì chúng tôi lại càng thiếu hiểu biết nên chưa
biết phải xử trí như thế nào.

Nhất là lý do triệu tập là "để hỏi việc liên quan
đến vụ án" làm chúng tôi sửng sốt ngỡ ngàng tự
hỏi liên quan đến vụ án là VỤ ÁN GÌ???

Xin kính nhờ qúy vị Luật gia trong và nước và các thân
hữu chiến hữu giúp ý kiến để Phong Trào Liên Đới
Dân Oan Tranh Đấu chúng tôi biết cách giải quyết việc
này theo đúng luật pháp và đúng tinh thần Tuyên Ngôn
Quốc Tế Về Quyền Làm Người mà nhà nước CHXHCNVN
đã cam kết tôn trọng năm 1982.

Phong Trào Liên Đới Dân Oan Tranh Đấu kính thông báo.


<center><img
src="https://scontent-b-nrt.xx.fbcdn.net/hphotos-xpa1/v/t1.0-9/1457629_1512117482376802_5516768976537402518_n.jpg?oh=e2c83dc9e014f8177a63ed26564e550c&oe=54AB4DFE"
width="560" /></center>
<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-g-a.akamaihd.net/hphotos-ak-xpa1/v/t1.0-9/10409343_1512117545710129_4604948448425180509_n.jpg?oh=6029f8bfcc7670d842423e508c550548&oe=54F1BFB5&__gda__=1425429471_f12ba9830136fabd774c3156a45a66c8"
width="560" /></center>

Chị Trần Ngọc Anh, dân oan thuộc tinh Bà Rịa Vũng Tàu, là
người luôn đi đầu trong các phong trào tranh đấu của dân oan.
là người khởi xướng phong trào Liên Đới Dân Oan Tranh Đấu
Việt Nam.

Chị đã nhiều lần ra Hà Nội để gõ cửa các cơ quan công
quyền về chống tham nhũng, khiếu kiện đất đai nhưng lần
nào cũng bị từ chối không tiếp nhận đơn của chị, và họ
yêu câu chị về địa phương dể khiếu nại. Nhiều lần đi
khiếu kiện, chị liên tục bị công an sách nhiễu đánh đập
dã man có lúc phải nhập viện trong tình trạng hết sức nguy
kịch.

<strong>Đôi điều về những vấn đề liên quan đến giấy
triệu tập</strong>

Theo Điểm 1.4, mục 1 Thông tư số 01/2006/TT-BCA(C11) ngày
12/01/2006 của Bộ Công an ban hành hướng dẫn thực hiện một
số nội dung của Điều 35 Bộ luật Tố tụng hình sự năm
2003, quy định về giấy triệu tập:

<em>"Giấy triệu tập là biểu mẫu tố tụng hình sự được
sử dụng trong hoạt động tố tụng hình sự nên chỉ Cơ quan
điều tra hoặc Cơ quan khác trong Công an nhân dân được giao
nhiệm vụ tiến hành một số hoạt động điều tra mới
được sử dụng. Việc sử dụng giấy triệu tập phải đúng
mục đích, đúng đối tượng, đúng trình tự, thủ tục mà
Bộ luật Tố tụng hình sự năm 2003 đã quy định. Giấy triệu
tập bị can tại ngoại; giấy triệu tập hoặc giấy mời
người làm chứng, người bị hại, nguyên đơn dân sự, bị
đơn dân sự, người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan đến
vụ án đến Cơ quan điều tra để làm việc chỉ có giá trị
làm việc trong một lần.</em>

<em>Nghiêm cấm lợi dụng việc sử dụng giấy triệu tập để
giải quyết các việc không đúng mục đích, đối tượng,
chức năng, thẩm quyền như lợi dụng việc ký, sử dụng giấy
triệu tập gọi hỏi nhiều lần về các vấn đề không quan
trọng, không liên quan đến vụ án hoặc hỏi đi hỏi lại về
một vấn đề mà họ đã trình bày, v.v. làm ảnh hưởng đến
hoạt động bình thường của các cơ quan, tổ chức, làm mất
uy tín của cơ quan, tổ chức, cá nhân. Nghiêm cấm Điều tra
viên gọi điện thoại hoặc thông qua người khác để yêu cầu
người được triệu tập đến làm việc mà không có giấy
triệu tập hoặc giấy mời. Trước khi triệu tập hoặc mời
thì Điều tra viên phải tính toán về thời gian, về việc đi
lại của người được triệu tập để tránh gây phiền hà
về thời gian hoặc đi lại nhiều lần của người được
triệu tập hoặc được mời. Nếu người được triệu tập
hoặc được mời ở quá xa trụ sở của Cơ quan điều tra thì
có thể triệu tập hoặc mời họ đến trụ sở Công an nơi ở
hoặc nơi làm việc của họ để lấy lời khai hoặc báo cáo
đề xuất Thủ trưởng hoặc Phó Thủ trưởng Cơ quan điều tra
được phân công chỉ đạo điều tra vụ án thực hiện việc
ủy thác điều tra"</em>

<strong><em>1, Xác định tính hợp pháp của người ký giấy
triệu tập:</em></strong>

Bộ Luật Tố Tụng Hình Sự đã quy định rõ phạm vi đối
tượng có thể triệu tập, tức công dân phải là một trong
những đối tượng có tư cách tham gia tố tụng là: bị hại,
bị can, bị cáo, nguyên đơn dân sự, bị đơn dân sự, người
có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan đến vụ án, người làm
chứng, người bào chữa, người giám định, người phiên
dịch. Không được phép triệu tập khơi khơi để hỏi những
chuyện vớ vẩn, linh tinh không liên quan đến một vụ án cụ
thể.

Trước đây, Bộ Luật Tố Tụng Hình Sự quy định chỉ
Trưởng, Phó cơ quan tiến hành tố tụng mới có quyền ký
giấy triệu tập. Bộ Luật Tố Tụng Hình Sự sửa đổi, bổ
sung ngày 26/11/2003 quy định Điều tra viên, Kiểm sát viên,
Thẩm phán đều có quyền ký giấy triệu tập.

Vì vậy, để xác định giấy triệu tập được ký hợp pháp,
tức người ký nhân danh cơ quan tố tụng triệu tập để làm
việc phục vụ công tác điều tra, truy tố, xét xử; chớ không
phải nhân danh cá nhân Điều tra viên, Kiểm sát viên, Thẩm
phán. Để tránh trường hợp lạm quyền, lấy công hành tư,
thì người nhận giấy triệu tập cần đòi hỏi được biết
Quyết định khởi tố vụ án Hình sự của cơ quan tiến hành
tố tụng.

- Xác định tư cách hợp pháp của người làm việc với
người được triệu tập: Ví dụ: Giấy triệu tập do Điều
tra viên A ký đóng dấu Cơ quan điều tra nhưng lại ghi gặp và
làm việc với Điều tra viên B thì công dân phải yêu cầu ông
B xuất trình Giấy chứng nhận Điều tra viên (còn gọi là Thẻ
Điều tra viên) hoặc Quyết định bổ nhiệm Điều tra viên
(nếu chưa có Thẻ), công dân có quyền từ chối làm việc với
người không phải Điều tra viên.

<strong><em>2. Xác định tư cách tham gia tố tụng của người
được triệu tập:</em></strong>

Khi một vụ án hình sự được khởi tố, thì mới xác định
được ai là bị hại, ai là bị can, ai là bị cáo, ai là nguyên
đơn dân sự, ai là bị đơn dân sự, ai là người có quyền
lợi và nghĩa vụ liên quan đến vụ án, ai là người làm
chứng, ai là người bào chữa, ai là người giám định, ai là
người phiên dịch.

Người được triệu tập có quyền yêu cầu Điều tra viên cho
xem Quyết định khởi tố vụ án Hình sự, thông báo rõ tư
cách tham gia tố tụng của mình là gì, giải thích rõ quyền và
nghĩa vụ tham gia tố tụng riêng theo từng loại tư cách tham
gia, và ghi rõ vào biên bản làm việc. Nếu Điều tra viên không
chứng minh được những điểm đó với người được triệu
tập làm việc thì người được triệu tập có quyền từ
chối làm việc.


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20141031/co-quan-an-ninh-dieu-tra-tinh-ba-ria-vung-tau-trieu-tap-dan-oan-tran-ngoc-anh),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<center><img
src="http://www.triethocduongpho.com/wp-content/themes/grido/themify/img.php?src=http://www.triethocduongpho.com/wp-content/uploads/2014/10/tumblr_n7n7cpcHVv1qinh1vo1_500.jpg&w=670&h=&zc=1&q=80"
width="560" /></center>

Trên bước đường lãng du cùng khắp, rất nhiều khi tôi
tưởng chừng ngã quỵ. Bế tắc về tinh thần, thể xác rã
rời. Như con ngựa mỏi cúi đầu giữa thảo nguyên, tôi mơ
màng nhớ về hơi ấm của gia đình, của quê hương nơi đất
khách. Bao câu hỏi xoay vần trong tâm trí. Con đường mình đang
đi sẽ dẫn tới đâu? Mình có đủ sức để đi tới cùng con
đường mình đã chọn? Tại sao lại không chọn cuộc sống ổn
định, sum vầy ở quê mà chạy đi tìm cơ hội và thử thách
ở những nơi xa lạ?… Sau cuối, gạt đi những băn khoăn, khi
sự bình an chan hòa trở lại, tôi lại tiếp tục dấn bước
trên con đường dang dở và tự bảo với lòng mình: "C<em>òn
trẻ, cứ bay xa…</em>"

Sống ở quê, trong vòng tay gia đình, xóm làng, anh em vui vầy,
còn gì bằng? Thế nhưng theo tôi nghĩ, người trẻ không nên ở
quê. Thứ nhất vì ở quê ít có điều kiện phát triển bản
thân, thứ hai, có quá nhiều thứ ngăn cản sự phát triển đó.

<h2>Ít có điều kiện phát triển</h2> Tại vì ở quê có sự
hạn chế nhất định về phát triển kinh tế, nguồn lực, cơ
hội cũng như khả năng giao lưu, học hỏi. Trong khi những yếu
tố này đóng vai trò quan trọng cho sự trưởng thành của
người trẻ.

<h2>Nhiều yếu tố cản trở sự phát triển của người
trẻ</h2> Đó là căn tính nông dân, sự bảo thủ, tâm lý đám
đông, không thân thiện với suy nghĩ, tư tưởng mới lạ, sáng
tạo, trong khi điều này là vô cùng quan trọng đối với
người trẻ. Làng quê không tạo được sự tự do cần có cho
tư tưởng và hành động của người trẻ.

Bởi vậy, tuổi trẻ là phải đi thật xa, thoát khỏi sự bao
bọc của gia đình, đi đến những nơi phát triển về mọi
lĩnh vực, có đầy đủ sự thách thức cũng như mọi cơ hội
cần thiết để người trẻ giao lưu, học hỏi, hoàn thiện
bản thân, tự do thực hiện những điều mình mong muốn, những
ước mơ, hoài bão của mình.

<h2>Cứ đi, cứ khám phá, cứ học hỏi</h2> Tình cảm quê
hương nó nằm trong máu rồi, không ai bắt các bạn thể hiện
tình yêu quê hương bằng cách phải suốt đời sống chết với
quê hương, không rời quê hương nửa bước. Dù đi xa, nhưng
trong tâm trí bạn luôn hướng về quê hương, để khi mình
thực sự trưởng thành, có cơ hội sẽ trở lại quê hương
phục vụ, xây dựng và đóng góp nó theo cách của bạn, đó
mới chính là tình yêu quê hương cao cả nhất<a
href="http://www.triethocduongpho.com/2014/10/30/tuoi-tre-cu-bay-xa/">.</a>

Đối với tôi, quê hương luôn in đậm trong lòng, ở đó có
cha mẹ, có anh em, có tình làng nghĩa xóm, có những người luôn
dõi theo và ủng hộ những bước chân chập chững vào đời
của tôi. Thế nhưng, tôi thực sự cảm thấy chỉ muốn sống
ở quê hương những ngày lễ Tết hay khi mình đã có tuổi,
mỏi gối chồn chân. Bởi vì chỉ những lúc đó, quê hương
mới thực sự phát huy giá trị tinh thần của nó. Là nơi anh em
quây quần, cùng hướng tới cội nguồn, tổ tiên và những giá
trị văn hóa khác. Sau cùng, đó là nơi che chở cho chú chim đã
mỏi cánh sau khi bay khắp bốn phương trời để hoàn thiện
bản thân, tìm thử thách, thỏa chí tang bồng.

Ai đó đã nói rất đúng rằng: "<em>Tuổi trẻ như những
cánh chim, người ta cứ cố bay đi thật xa rồi cuối cùng lại
mong một lần trở về tổ.</em>" Rồi bạn sẽ mong bay về tổ
sau khi đã thực hiện được ước mơ, hoài bão của mình. Còn
bây giờ, còn trẻ, <strong>hãy bay đi thật xa…</strong>

<strong>Ngựa Hoang</strong>


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20141031/goc-nhin-gioi-tre-ngua-hoang-tuoi-tre-cu-bay-xa),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives