Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

<center><div class="boxright"><img
src="http://2.bp.blogspot.com/_kdI5sn-cUIM/TMb1MhwYEHI/AAAAAAAAACU/ZPmlLZo3rMs/s1600/flames+of+love.jpg"
width="450"/><div class="textholder"></div></div></center>




Thế giới có những ngọn lửa bất diệt, có những ngọn lửa
đã cháy suốt sáu ngàn năm chưa bao giờ tắt. Đằng sau mỗi
ngọn lửa bất diệt này là những truyền thuyết xa xưa, còn
lưu giữ sự bí ẩn cho đến bây giờ. Đó là ngọn lửa ở
Công Viên Chestnut Ridge, ngọn lửa ở cánh đồng than Jharia,
ngọn lửa trong đền thờ Jwalamukhi, ngọn lửa ở Baba Gurgur, và
núi lửa Mount Wingen.


Sau thác nước của khu bảo tồn Shale Creek, thuộc phía nam Công
Viên Chestnut Ridge ở Bắc Pennsylvania, có một ngọn lửa tự
nhiên kỳ lạ. Truyền thuyết kể lại rằng ngọn lửa được
cư dân bản xứ thắp lên từ hàng nghìn năm trước. Mặc dù
các nhà khoa học đã biết về dự trữ năng lượng tại Công
Viên Chestnut Ridge (khí etan và propan), nhưng một nghiên cứu mới
đây xác nhận rằng, nền đá trong hang không đủ nóng và lớp
sét ngầm dưới đất cũng chưa sâu đến mức khí ga có thể
rò rỉ làm nhiên liệu cho ngọn lửa.Vậy ngọn lửa ở công
viên Chestnut Ridge tại sao cứ cháy? Đến nay hiện tượng này
vẫn là một trong số những hiện tượng bí ẩn tuyệt vời
của thiên nhiên.


Ấn Độ là quốc gia phát thải khí nhà kính lớn thứ tư trên
thế giới, và nguồn đóng góp chính từ những đám cháy mỏ
than lộ thiên. Thị trấn than đá Jharia là quê hương của một
trong số những mỏ than lớn nhất thế giới, mỗi năm thải
hàng ngàn tấn carbon dioxide vào khí quyển. Việc khai thác than
tại đây có từ cuối những năm 1800. Đám cháy đầu tiên
được báo cáo vào năm 1920. Từ năm 1970 - khi các công ty khai
thác than chuyển từ khai thác ngầm sang khai thác lộ thiên (làm
than đá bị phơi ra trong không khí có Oxy và dễ bốc cháy) -
thì nạn cháy mỏ than trở nên nghiêm trọng. Than đá bitum thậm
chí có thể tự bốc cháy ở 40 độ C (104 độ F). Khi đám cháy
đủ lớn, chúng thiêu rụi cả mặt đất làm tất cả nhà
cửa, thậm chí đường rầy cũng bị phá hủy. Vào năm 1995,
lửa cháy âm ỉ dưới lòng đất đã lan tới bờ sông làm sập
tường chắn, gây ngập úng bãi khai thác, khiến 78 công nhân
mỏ bị thiệt mạng.


Có rất nhiều truyền thuyết về những ngọn lửa tự nhiên,
nhưng không có truyền thuyết nào lại tàn bạo như truyền
thuyết của người Hindu về ngọn lửa bất diệt ở đền
Jwalamukhi. Người ta kể rằng trong một bữa tiệc Prajapati Daksha
đã làm nhục con gái là Sati, khiến công chúa buồn phiền đến
nỗi đã tự thiêu chết. Để trả thù cho người tình, thần
chết Shiva chặt đầu Daksha, đi chu du khắp thiên hạ với cơ
thể cháy rụi của người yêu quá cố. Cuối cùng, thần Vishnu
cắt cơ thể của Sati thành nhiều mảnh rải khắp mặt đất.
Lưỡi của công chúa rơi trúng vào đền Jwalamukhi, tập trung
toàn bộ sức mạnh của cô thành ngọn lửa. Từ đó đền
Jwalamukhi thờ Nữ Thần Ánh Sáng. Ngôi đền nằm cách thành
phố Dharamshala, Ấn Độ khoảng 50 km. Tới đây du khách có thể
thấy những ngọn lửa màu xanh cháy, nhờ khí ga tự nhiên trong
đường dẫn vào núi. Trong đền không có tượng thần, chỉ có
ngọn lửa được thờ cúng.


Ngọn lửa Ba Ba Gurgur nằm giữa trung tâm cánh đồng dầu mỏ
ở Iraq, được tạo nên bởi khí ga tự nhiên rỉ qua lớp đá
cứng. Cư dân địa phương cho biết: Những người chăn cừu
đã sử dụng ngọn lửa Ba Ba Gurgur, để sưởi ấm trong những
tháng rét mướt. Truyền thuyết kể rằng những thai phụ mong
sinh con trai nên đến viếng ngọn lửa này. Ngọn lửa Baba Gurgur
có thể là nguồn gốc câu chuyện Hỏa Lò trong Kinh Thánh: Quốc
Vương Nebuchadnezzar đã ném ba môn đệ Do Thái vào Hỏa Lò, vì
không chịu cúi đầu trước bức tượng thần vàng. Hàng ngàn
năm qua, cư dân bản xứ đã sử dụng nhựa đường tự nhiên
ở Baba Gurgur để làm nhà, xây dựng đường xá, và các công
trình khác. Những ngọn lửa có thể được nhìn thấy từ cách
xa hàng dặm, khách du lịch cũng có thể nhìn thấy chúng từ
thành phố Kirkuk. Những ngọn lửa này cũng thải ra khí
hydrosulfur gây chết người, vì vậy khách du lịch đến nơi
đây sẽ thấy biển báo hiệu phải đứng đầu gió để không
hít phải khói độc.


Những đám than cháy ngầm dưới lòng đất tạo nên núi lửa
Mount Wingen gần thị trấn Wingen, New South Wales, Australia. Nguyên
nhân có thể do sét đánh hoặc than tự bốc cháy. Cư dân sống
chung quanh vùng kể rằng: Đỉnh núi Wingen đã cháy liên tục
trong 6000 năm. Các nhà cổ sinh học nhận xét: Đây có thể là
hiện tượng than cháy lâu nhất trong lịch sử. Mỗi năm
đường lửa cháy lan rộng khoảng 1 mét về phía Nam, đám cháy
này đã lan ra ít nhất 6km kể từ khi nó hình thành. Với tốc
độ này, trong vòng 255.000 năm nữa, lửa tại ngọn Mount Wingen
sẽ lan tràn đến ngoại ô Sydney chỉ cách khoảng 280km.


Nói đến lửa không thể nào quên nước, bởi vì đây là hai
phạm trù không thể tách rời. Theo thuyết ngũ hành tương sinh,
lửa xung khắc với nước. Nhưng theo truyền thuyết từ thuở xa
xưa Nước và Lửa là hai người bạn thân. Tình cảm khăng khít
của Nước và Lửa làm cho Gió và Đất phải "ghen tỵ." Một
hôm Lửa thì thầm với nước: <em>Chúng ta hiện hữu trên địa
cầu từ rất lâu. Nhiệm vụ của chúng ta là phải tạo dựng
và duy trì sự sống. Muốn sự sống được lâu dài và phát
triển, chúng ta phải mời anh Gió và chị Đất tham dự. Chị
Đất có khả năng lưu trữ tất cả mọi hạt giống, còn anh
Gió có biệt tài đưa những hạt giống đi xa. Phải chăng mình
nên gặp anh Gió và chị Đất để chia sẻ điều này</em>.


Sau đó Nước và Lửa đã đi tìm Gió và Đất nói về việc
gieo trồng sự sống. Nước đưa ra câu hỏi: Các hạt giống
cần có nước để sinh sôi nảy nở, làm cách nào để nước
có thể tuôn chảy, tưới đều khắp trên tất cả mọi hạt
giống. Để trả lời Lửa đã dùng sức nóng đưa Nước lên
cao. Dựa vào sức nóng của Lửa, Nước từ từ hóa thành hơi
bay lên trên cao, kết tụ thành những cụm mây, nhờ Gió đem
những hạt nước ẩn trong chín tầng mây rải đều xuống cao
nguyên và bình nguyên. Để hằng muôn hạt giống trổ sinh mầm
xanh tươi thắm phủ đầy trái đất, bắt đầu sự thành hình
của vạn vật trong đó có con người. Công trình kiến tạo sự
sống trên địa cầu đã hoàn thành. Nước và Lửa thân thiện
đến nỗi hòa nhập làm một, trở thành biểu tượng đẹp
của tình bạn. Bất cứ ai nhìn vào ngọn lửa cũng thấy hình
ảnh giọt nước lung linh. Bất cứ ai nhìn vào giọt nước
cũng nhận ra bóng dáng phản chiếu của ngọn lửa. Nước và
Lửa không còn là hai thực thể tách rời. Trải qua hàng triệu
năm cho đến khi con người xuất hiện, Nước với Lửa chính
là một.

<center><div class="boxright200"><img
src="http://www.freeapplewallpapers.com/wp-content/uploads/2013/06/Water-Flame-Apple-Logo.jpg"
width="450"/><div class="textholder"></div></div></center>


Có đúng nước với lửa là một không? Muốn biết hãy phân
tích cấu tạo của phân tử nước [2 hydro + oxy]. Hydro là chất
cháy, oxy là chất duy trì sự cháy; khi chúng kết hợp với nhau,
sẽ tạo thành phân tử nước. Có những hiện tượng ban đầu
nhìn thấy tưởng có vẻ mâu thuẫn hay kình chống nhau. Nhưng
nếu quan sát kỹ, người ta sẽ biết những hiện tượng này
<em>"có trong nhau"</em> và <em>"ở trong nhau"</em> như nước với
lửa. Lửa làm cho nước bốc hơi. Nước có khả năng dập tắt
lửa. Nhưng nước và lửa vẫn là một. Không có nước không
thể tìm thấy lửa. Không có lửa không thể tìm thấy nước.
Nếu như đem khổ đau và hạnh phúc ra phân tích, phải chăng
người ta thấy hai phạm trù nói trên cũng <em>"là một, cũng ở
trong nhau"</em> như nước và lửa. Bạn sẽ không biết hạnh
phúc là gì, nếu như chưa bao giờ nếm trải khổ đau. Bạn sẽ
không nhận thức được sự tồn tại của niềm vui, nếu chưa
từng biết nỗi buồn. Bạn sẽ không hiểu giá trị đích thực
của sự no ấm, nếu chưa từng chịu những ngày đói cơm rách
áo. Bạn sẽ không hiểu được thế nào là tình yêu chân thành
tận hiến, nếu chưa từng nhìn thấy sự phỉnh phờ lừa dối.

Một sáng hừng đông. Tôi nhìn thinh lặng nhớ thành phần cấu
tạo của nước, để rồi cảm nghiệm: Thời gian đã qua không
quay trở lại. Nhưng nếu có cơ hội làm lại từ đầu, tôi
vẫn chọn con đường đã đi. Bởi vì con đường quạnh hiu gai
góc ấy tuy đong đầy nước mắt, nhưng không bao giờ thiếu
nụ cười.

<strong>Hoàng Nhất Phương</strong>
7:15am Thứ Bảy ngày 27 tháng 7 năm 2014



***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140921/hoang-nhat-phuong-lua-va-nuoc),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<strong> Bạn sẽ trốn đi đâu khi chính quyền là những kẻ
côn đồ?</strong>
<center>***</center>
<div class="boxleft300"><img
src="http://phiatruoc.info/wp-content/uploads/2012/12/Viet-Trung-4.jpg"
/><div class="textholder">Chèn tiêu đề của ảnh vào
đây</div></div>Chuyện những gã côn đồ ức hiếp người cô
thế ngỡ rằng chỉ xảy ra ở những góc phố vắng vẻ. Khốn
nỗi ngày nay, người dân Việt Nam lại cứ phải sống với
chúng, ăn, ngủ, thở, đối diện với chúng hàng ngày. Một
chế độ ngày càng nâng việc sử dụng côn đồ lên hàng chính
sách đang làm cho đất nước không chỉ ngày càng sinh sôi thêm
nhiều loại, hạng côn đồ, mà sự chấp nhận cách hành xử
côn đồ cũng gia tăng trong xã hội. Hành vi, lời nói côn đồ
tràn khắp từ công an đến chánh án. Pháp luật bị coi rẻ,
như trò chơi, như hàng mã tùy vào cách sử dụng của kẻ nắm
quyền. Người dân thực sự không còn biết trốn đi đâu khi
chính quyền là những kẻ côn đồ!

Chỉ xin đơn cử một chuyện thôi trong hàng ngàn những ứng
xử côn đồ của nhà cầm quyền Việt Nam đối với dân.
Chuyện bắt đầu vào ngày 11/2/2014, từ Sài Gòn có 21 người
gồm bạn bè, đồng đạo đáp xe xuống thăm gia đình nhà dân
chủ Nguyễn Bắc Truyển vừa được thả ra ở huyện Lấp Vò.
Xe tới ngã ba Nông trại thuộc xã Mỹ An Hưng B thì công an giao
thông chận xe lại. Hàng trăm công an giả dạng thường dân
cầm gậy tầm vông, cái tròn, cái vuông, xông đến đánh tới
tấp người trên xe. Họ đánh vào đầu luôn cả tám phụ nữ
đến vỡ cả nón bảo hiểm. Sau đó, tại đồn công an, họ
đánh ông Võ Văn Thanh Liêm ngất xỉu rồi cho chở ông vào
bịnh viện cấp cứu. Ông Võ văn Bửu bị đánh đến lòi cột
sống, không tự đi lại một mình được nữa. Ông Mãnh bị
đánh đến ho ra máu. Chị Bùi Minh Hằng tay chân mặt mày bị
trầy trụa, đầu nhiều chỗ sưng u. Tất cả đều bị bắt,
lập biên bản và được thả ra sau đó. Chỉ trừ ba người
bị giữ lại là chị Nguyễn Thị Thuý Quỳnh, anh Nguyễn Văn
Minh và chị Bùi Minh Hằng.

Ngày 26/08/2014, nghĩa là hơn sáu tháng sau đó, một phiên toà
diễn ra ở Đồng Tháp để xử ba người trên. Hội đồng xét
xử, những kẻ cầm cân nẩy mực của tỉnh Đồng Tháp đã
kết thúc phiên toà với bản án: chị Bùi Hằng 3 năm tù giam,
anh Văn Minh 2,5 năm tù giam, và chị Thuý Quỳnh 2 năm tù giam vì
tội "gây rối trật tự công cộng"!? Một bản án thách
thức công luận cả nước và quốc tế.

Bên cạnh đó, công an ra tay đàn áp những người đi ủng hộ
cho ba nạn nhân của vụ án còn hung bạo gấp bội. Chứng tỏ
một điều nhà nước này không cho phép người dân Việt Nam có
quyền biểu hiện sự bất đồng của mình, dù là bất đồng
và phản đối trong ôn hoà. Ai còn có thể im lặng trước
những ứng xử thô bạo với dân như thế này:

- Công an khắp nơi được lệnh rình rập, theo dõi, xách
nhiễu, cấm đoán quyền tự do đi lại, tự do cư trú của rất
nhiều người dân ở khắp các tỉnh thành khác trên cả nước,
chỉ vì họ muốn theo dõi buổi "xử công khai" của 3 nhà hoạt
động đáng kính. Nhóm bạn Hà Nội của chị Bùi Hằng phải
đào thoát ra khỏi nhà trước phiên xử hai ngày, rồi mua vé
máy bay vào Sài Gòn mới thoát được mạng lưới theo dõi của
công an.

- Những nhóm không đi thoát được thì có người bị công an
mang xích tới nhà, ngang nhiên khóa trái cửa trước, bất kể
các hiểm nguy có thể xảy ra cho họ như trường hợp nếu cháy
nhà hoặc có nhu cầu cấp cứu y tế giữa đêm khuya.

- Công an cướp đoạt tài sản của dân không cần lý cớ,
như trường hợp cướp máy ảnh của nhà báo Trương Minh Đức
và blogger Đinh Nhật Uy; trong khi không có luật nào cấm dân
chụp hình nơi công cộng, và chỗ họ đứng cũng không hề có
bảng cấm. Ngoài ra trong các vụ cướp đoạt này họ còn đập
phá, ném, làm hư hại tài sản của nạn nhân.

- Công an đánh người ngay trên đường phố, bắt người ngay
trên đường phố dù hoàn toàn không có lý do. Một blogger
tường thuật lại rằng: Đồng Tháp ngập ngụa trong bầu không
khí khủng bố chưa từng có. Thành phố Cao Lãnh đã huy động
hết tất cả các đồn công an phường để giam giữ những
người khắp mọi miền đất nước về tham dự phiên toà. Bất
cứ ai lạ mặt là công an hốt bắt. Bắt trong khách sạn, bắt
tại bến xe, bắt trong quán cà phê, bắt trong lúc đang đi
đường và bắt ngay trước cổng tòa án. Một gã công an mặc
thường phục, tay cầm bộ đàm còn ngang nhiên chỉ vào mặt
chị Dương Thị Tân đe dọa: <i>"Ở thành phố thì được,
xuống Đồng Tháp thì chết"</i>.

- Công an đánh người tại đồn dù người dân không hề
phạm pháp, như trường hợp của chị Nguyễn Ngọc Lụa. Tại
đồn công an Mỹ Phú, trước mặt khá đông các nhóm Hà Nội-
Sài Gòn- Miền Trung, viên sĩ quan an ninh tỉnh có tên là Hà
Quốc Trung khi gọi Nguyễn Ngọc Lụa đến ký biên bản, không
hiểu vì sao y nổi thú tính đánh mạnh vào mang tai của chị.
Chị Lụa té xuống bất tỉnh. Sự việc xảy ra trước sự
chứng kiến của rất nhiều người. Do áp lực của mọi
người, chị Ngọc Lụa được chở đi cấp cứu. Qua chẩn
đoán, được biết chị Lụa bị tổn thương màng nhĩ và chấn
thương não.

- Hai ngày sau phiên xử, tức là vào ngày 28 tháng 9, theo
tường thuật của Gs Phạm Minh Hoàng - vào lúc 19g15, trên
đường đi bộ về nhà trọ thì anh Nguyễn Bắc Truyển đã bị
một chiếc xe máy tông mạnh từ đàng sau làm anh ngã lăn xuống
đường, và đập đầu xuống đất. Anh Truyển cũng đã nhận
được mặt kẻ đó chính là một nhân viên an ninh vẫn thường
xuyên canh gác theo dõi anh. Người nhà vội đưa anh Truyển đi
bệnh viện cấp cứu với các thương tích ở đầu, cánh tay,
cạnh sườn và sau đó kéo theo các cơn ói mửa.

Đất nước ta ở mọi thời đại, chưa bao giờ lực lượng
có nhiệm vụ giữ gìn an ninh trật tự cho dân lại trở nên
hung hãn, tàn bạo với dân như hiện nay. Đã từ lâu họ
được ngầm cho phép đánh dân đầy thương tích ngay trên
đường phố và tại các đồn công an. Việc người dân bỗng
ngã ra chết trong các đồn công an gia tăng ngày một nhiều.
Trong nhiều trường hợp các nạn nhân mất mạng chỉ vì từ
chối đóng tiền hối lộ cho công an. Nay lãnh đạo đảng còn
chính thức cho công an thẩm quyền bắn dân ngay trên đường
phố.

Như những chế độ độc tài khác, sở dĩ nhà cầm quyền CSVN
dám bạo hành dân ngày một nghiêm trọng và thản nhiên như
thế là vì họ biết công luận sẽ chóng quên, đặc biệt khi
có các biến cố thời sự khác xảy ra. Chỉ trong một thời
gian ngắn, tên tuổi, hình ảnh của cả những kẻ vi phạm pháp
luật lẫn các nạn nhân đều rơi vào quên lãng và gần như
vụ việc không hề xảy ra. Thật vậy, chỉ cần lấy vụ bạo
hành tại Đồng Tháp làm thí dụ. Bằng đó hành động phạm
pháp nghiêm trọng của công an chỉ mới xảy ra hơn 1 tháng
trước mà nay còn mấy ai nhớ khi mà công luận đang hướng về
tác phẩm Đèn Cù và vụ triển lãm CCRĐ và những sự việc
khác.

Nếu người dân nhất định không để cho các vụ bạo hành
trôi đi thì cách hành xử của kẻ cầm quyền sẽ khác. Điều
này đã được nhiều dân tộc chứng minh khi họ còn phải
sống dưới các chế độ độc tài ở nước họ. Và một trong
những cách để sự việc không qua đi là lập hồ sơ kiện
chính thức.

Đây nên là một hồ sơ kiện chung của tất cả các nạn nhân
để vượt qua được sự sợ hãi của riêng từng người, và
bao gồm tối đa các nhân chứng. Hồ sơ ghi đầy đủ tên họ,
hình ảnh của các kẻ bạo hành. Hồ sơ chứa đựng các giấy
chứng thương và hình ảnh chụp các thương tích trên thân thể
các nạn nhân. Và quan trọng hơn cả, đây là hồ sơ kiện
đích danh quan chức trách nhiệm, chẳng hạn như kiện đích danh
Thiếu tướng Nguyễn Minh Thuấn, Giám đốc Công an tỉnh Đồng
Tháp trong trường hợp này. Mỗi hồ sơ kiện đó không chỉ
gởi cho các cơ quan nhà nước liên hệ mà còn gởi vào mạng
Internet để được nhiều người lưu trữ vĩnh viễn.

Hiển nhiên, mục tiêu của việc kiện không phải để tìm
kiếm công lý tại những tòa án mà ai cũng biết chỉ là công
cụ trong cả guồng máy bạo hành. Nhưng mục tiêu là để: (1)
Cả thế giới biết về tình trạng "côn an" và hệ thống pháp
lý công cụ tại Việt Nam hiện nay; (2) Có thể triệu tập tất
cả những nhân sự liên hệ khi toà án của dân tộc xét xử
các vụ việc này trong tương lai. Với hồ sơ này, những kẻ
trách nhiệm, đặc biệt là những quan chức bị kiện đích
danh, sẽ không thể chối cãi rằng đó chỉ là hành vi của
cấp dưới mà họ không hề hay biết. (3) Trở thành những dữ
kiện lịch sử cho các nhà nghiên cứu tương lai khi viết về
chế độ hiện tại. Các thế hệ tương lai phải biết những
gì đang xảy ra hôm nay để không lập lại loại thể chế này.
(4) Gởi thông điệp đến công an trên cả nước rằng trong các
vụ việc tương tự trong tương lai, nhân dân sẽ ghi nhận tất
cả tên tuổi, mặt mũi của những kẻ bạo hành và DÂN TỘC
SẼ KHÔNG QUÊN.

Dĩ nhiên, tại tất cả mọi nước độc tài, khi du đãng đang
ngồi ghế cai trị, cả côn an và dân chúng đều không nghĩ sẽ
có ngày kẻ ác phải ra trước tòa án của nhân dân. Nhưng cứ
từng nước một, NGÀY ẤY ĐÃ ĐẾN.

Điều đáng nói là tại nhiều nước cựu độc tài, khi ngày
đó đến, thì hầu hết các chứng tích, tên tuổi của những
kẻ ác ôn đã không còn nữa vì đã không được ghi xuống.
Trong khi đó, nhân loại đã có sẵn một bài học quí giá từ
những tù nhân Do Thái. Trong các trại tập trung của Đức Quốc
Xã, những tù nhân Do Thái đáng nể này đã "ghi sổ" và truyền
tay nhau sổ tội ác của các tên đồ tể ngay trong lúc họ đang
bị bức tử. Họ muốn nhân loại phải biết những gì đang
xảy ra, ngay cả nếu ngày mai họ không còn trên trái dất này
nữa. Khi đến phiên mình phải vào phòng hơi ngạt, họ chuyển
cuốn sổ cho đợt tù mới đến, và cứ thế cho đến đợt tù
nhân sống sót sau cùng khi quân đồng minh tiến vào giải phóng
trại tù. Những cuốn sổ ghi tội ác này đã đóng góp rất
nhiều trong việc đưa những tên đồ tể ra trước tòa án hàng
mấy thập niên sau đó, khi chế độ Đức Quốc Xã đã hoàn
toàn biến mất. Chúng còn là những tư liệu lịch sử quí giá
để dạy dỗ các thế hệ tương lai của cả nhân loại.

Với phương tiện Internet ngày nay, dân tộc Việt Nam không
phải trải nghiệm những tình cảnh khó khăn như dân tộc Do
Thái, nhưng điều đó lại càng đặt câu hỏi cho mọi người
Việt Nam: Tại sao chúng ta còn chưa làm?




***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140921/nguyen-quoc-quan-ho-so-kien-la-tai-lieu-lich-su),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<div class="boxleft300"><img
src="http://1.bp.blogspot.com/-Vl1ym0kf4PM/VB4DjUjyikI/AAAAAAAAqyM/_lAPwodm9Hc/s1600/china468x2.jpg"
/><div class="textholder"></div></div>Cơ hội "thoát Trung" cho một
Việt Nam đang chịu phụ thuộc quá sâu đậm vào nền kinh tế
Trung Quốc đang có dịp được cải thiện, nếu thực tâm giới
lãnh đạo Hà Nội muốn vậy.

Trong vài năm trở lại đây, kinh tế Trung Quốc bắt đầu
xuất hiện mầm mống của khủng hoảng. Và trong vài tháng gần
đây, thông tin u ám về kinh tế quốc gia này trở nên khá dồn
dập, ít ra trên mặt báo chí.

<b>Vết xe đổ</b>

Nhà kinh tế học nổi tiếng người Mỹ Paul Krugman (từng
đạt giải Nobel kinh tế năm 2008) đưa ra dự báo cho rằng thời
kỳ "vết xe Nhật Bản" đang đe dọa nghiêm trọng đến nền
kinh tế Trung Quốc. Các nhà phân tích tài chính thuộc ngân hàng
Merrill Lynch của Mỹ đặt ra câu hỏi: liệu có phải Trung Quốc
sẽ sớm đi theo vết xe đổ của Nhật Bản?

Câu trả lời là có, và hậu quả đối với nền kinh tế
toàn cầu sẽ lớn hơn rất nhiều so với nỗi lo của Krugman.

Năm 1992, các chuyên gia phân tích của Merrill Lynch đã sớm
nhận ra dấu hiệu của những "bong bóng kinh tế" làm tê
liệt nền kinh tế Nhật Bản. Còn bây giờ, những dấu hiệu
tương tự đang diễn ra ở Trung Quốc: hệ thống tài chính
thiếu vốn, tăng trưởng mất cân đối và năng lực sản xuất
dư thừa không hiệu quả … Thậm chí, hiện nay Trung Quốc còn
phụ thuộc vào xuất khẩu nhiều hơn so với Nhật Bản những
năm 1990.

Đáng lo ngại nhất là khu vực ngân hàng. Vấn đề khiến các
nhà phân tích của Merrill Lynch lo lắng là Bắc Kinh thiếu các
hành động thực sự hiệu quả trong khi nguy cơ và tốc độ
phát triển nợ xấu của Trung Quốc hiện cao hơn Nhật Bản
rất nhiều. Tỷ lệ nợ xấu đang được cho là đã chạm
ngưỡng hai con số.

Theo ước tính của các chuyên gia kinh tế, trong nửa đầu năm
nay, tỷ lệ nợ xấu tại các ngân hàng thương mại tại các
ngân hàng thương mại Trung Quốc đã lớn hơn cả năm 2013. Nói
cách khác, trong những năm gần đây, Trung Quốc đang tích lũy
nợ xấu và tạo ra bong bóng kinh tế, thay vì kiềm chế nó.

Vào năm 2012, chính một cựu lãnh đạo ngành thống kê Trung
Quốc đã phải thừa nhận rằng số liệu công bố trước đó
về nợ của các chính quyền địa phương ở Trung Quốc là
"không chính xác". Theo báo cáo, số nợ này chỉ khoảng 1.450
tỷ USD, nhưng thực chất phải đến hơn 2.000 tỷ USD. Cho đến
cuối năm 2013, lần đầu tiên Ngân hàng trung ương Trung Quốc
mới chịu tiết lộ con số tương đối xác đáng về nợ của
các chính quyền địa phương: chẵn 3.000 tỷ USD. Tức chỉ trong
ba năm, loại nợ này đã tăng gấp đôi.

Trung Quốc có 4.000 tỷ USD dự trữ ngoại hối để giải
quyết vấn đề nợ xấu. Tuy nhiên, bất cứ động thái nào
biến số trái phiếu kho bạc Mỹ, nợ của châu Âu và trái
phiếu Nhật mà Trung Quốc đang nắm giữ thành tiền mặt cũng
sẽ khiến thị trường tài chính toàn cầu rung chuyển. Trung
Quốc sụp đổ sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến thị trường
hàng hóa thế giới cũng như tất cả các ngành, từ sản xuất
đến công nghệ cao. Các nước phụ thuộc vào xuất khẩu, từ
Úc đến Nhật Bản và Brazil, đều sẽ bị ảnh hưởng. Rất
có thể, đây sẽ là một cú đánh bất ngờ với nền kinh tế
Mỹ cũng như châu Âu vốn đang ngày càng mong manh.

Trong khi Trung Quốc vẫn chưa có động thái cụ thể nào trong
việc giải quyết nợ xấu, kinh nghiệm của Nhật Bản đã
chứng minh, phát triển bền vững về kinh tế phụ thuộc chủ
yếu vào một hệ thống ngân hàng ổn định. Nếu như cuộc
khủng hoảng nợ ngày càng kéo dài, nó sẽ đẩy Trung Quốc rơi
vào "thập kỷ mất mát" khó có thể cứu vãn.

<b>Chỉ là "in tiền"</b>

Dấu hiệu suy trầm rõ rệt nhất của hệ thống ngân hàng
Trung Quốc đã vừa xuất hiện.

Bloomberg dẫn thông tin từ Sina.com cho biết Trung Quốc vừa bơm
500 tỷ nhân dân tệ (tương đương 81,4 tỷ USD) vào 5 ngân hàng
lớn nhất nước này trong bối cảnh Thủ tướng Lý Khắc
Cường đẩy mạnh các biện pháp kích thích để hỗ trợ tăng
trưởng kinh tế.

"Điều này giống như in tiền", Shen Jian-guang, chuyên gia
kinh tế đến từ Mizuho Securities Asia Ltd., nhận định. Động
thái này sẽ có tác động tương đương với việc cắt giảm
50 điểm cơ bản đối với tỷ lệ dự trữ bắt buộc áp
dụng cho tất cả các ngân hàng.

Mặc dù Sina không nêu tên cụ thể, 5 ngân hàng lớn nhất
Trung Quốc là Ngân hàng Công thương Trung Quốc (ICBC), Ngân hàng
Nông nghiệp, Ngân hàng Xây dựng, Bank of China và Bank of
Communications.

Tình hình hiện thời rất có thể khác biệt nhiều với năm
2008 – khi Trung Quốc bơm gần 700 tỷ USD để cứu hệ thống
ngân hàng nước này khỏi sụp đổ. Tuy nhên vào thời điểm
ấy, nợ xấu chưa phải vấn đề quá nan giải như giờ đây.

Bắc Kinh sẽ còn cầm cự được bao lâu nữa?




***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140921/viet-le-quan-kinh-te-trung-quoc-bat-on-co-hoi-thoat-trung-he-lo),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<center><img
src="http://sohanews.vcmedia.vn/u2t0sYUaogpHDSX9YFsU3Wcccccccc/Image/2012/08/010908PLgia-de-giu_d46b0.jpg"
width="400" /></center>

Vào khoảng tháng 10 năm 2011; sau khi hồ sơ Cáo trang về vụ án
của tôi đã chuyển lên Tòa án; quản giáo Thành mở cửa
buồng giam số 8 và nói: " Nguyễn Trung Tôn mặc quần áo dài
ra ngoài gặp luật sư. Tôi mặc quần áo dài vào đi theo hai
cán bộ dẫn giải với đôi tay bị còng số 8. Đi ra tới cổng
trại, họ mở còng cho tôi và đưa tôi vào một căn phòng nhỏ,
bên trong được bố trí sẳn một chiếc bàn và mấy chiếc
ghế. Họ bảo tôi ngồi đợi ở đó. Có cán bộ trực trại
tên là Thái Hoàng ngồi đó. Khoảng 15 phút thấy một người
mặc quần áo dân sự bước vào, đưa tay bắt tay tôi, vừa
bắt tay vừa tự giới thiệu: " Chào anh Tôn! Tôi là luật sư
Hà Huy Sơn, người được gia đình anh thuê để bảo vệ anh
trong vụ án này.

Qua vài câu chuyện xã giao xong, luật sư đi thẳng
vào công việc. Luật sư cho biết rằng thời gian của chúng tôi
được gặp nhau trao đổi là 60 phút. Với lượng thời gian như
vậy. Luật sư đã chuyển lời hỏi thăm của gia đình và bạn
bè tới tôi. Luật sư cũng sơ qua cho tôi biết về tình hình
sức khỏe của những người thân trong gia đình tôi. Luật sư
bắt đầu hỏi tôi suy nghĩ của tôi về việc mình bị bắt và
truy tố. Tôi cho luật sự biết rằng tôi rất bất bình về
việc bị công an Nghệ an bắt giữ trái luật. Luật sư cũng
khẳng định rằng anh cũng có cùng quan điểm với tôi, anh sẽ
bảo vệ tôi trước Tòa với hướng khẳng định tôi vô tội.
Luật sư cũng cho tôi biết anh đã có văn thư gửi cho Tòa án
yêu cầu trả tự do vô điều kiện cho tôi nhưng chưa nhận
được trả lời. Luật sư hỏi thêm tôi về cuộc sống của
tôi trong nhà giam trong đó có cả việc tôi có được đọc báo
nghe đài theo như luật pháp quy đinh không. Tôi khẳng định
rằng đã 10 tháng rồi tôi không hề được nghe đài hay đọc
báo, thậm chí vào lúc đó tôi không biết được ai là Chủ
tịch Quốc Hội. Luật sư Sơn nói rằng sau buổi gặp tôi anh
ấy sẽ có đơn thư đề nghị ban giám thị trại phải đáp
ứng nhu cầu chính đáng của tôi như luật định. Anh hỏi thêm
tôi còn có nguyện vọng gì nữa không. Tôi cho anh biết rằng
tôi rất cần có một cuốn Kinh thánh để đọc trong trại giam,
nhưng đề nghị nhiều lần mà cán bộ không cho. Chia tay luật
sư, tôi trở vào buồng giam, lòng vui mừng phấn khởi vì biết
rằng những anh em bạn bè bên ngoài vẫn đang rất quan tâm tới
mình, biết luật sư là người sẽ bảo vệ cho mình với những
lý lẽ sẽ khẳng định mình vô tội. Có một thay đổi rõ
rệt sau khi tôi gặp luật sư đó là: Hàng ngày Quản giáo Thành
đều đưa cho tôi một số báo Nhân dân. Ông nói: Cho anh mượn
xem xong là phải trả ngay cho tôi, không cho ai mượn cả. Cũng
từ hôm đó cứ 5 giờ sáng là chiếc loa phóng thanh của trại
được bật lên. Chương trình phát thanh của Đài tiếng nói
Việt Nam bắt đầu ngày mới bằng Thể dục buổi sáng. Tôi
biết ngay rằng lời đề nghị của luật sư Sơn đã được
trại giam đáp ứng phần nào, tuy nhiên về việc tôi có Kinh
thánh để đọc thì vẫn chưa được đáp ứng. Thời gian
chậm chậm trôi qua nhưng cái gì đến ắt cũng phải đến. Vào
khoảng tháng 11 năm 2011 nữ cán bộ đại diện Viện Kiểm
Sát, tên là Ngân đã vào nhà giam gặp tôi., bà cho biết nếu
không có gì thay đổi thì vào cuối tháng 12 Tòa án sẽ đưa
vụ án của tôi và chị Khồ Thị Bích Khương ra xét xử. Bà
nói: " Tôn không nên thuê luật sư làm gì, vừa tốn tiền
vừa chẳng giải quyết đượ gì đâu. Lớ ngớ luật sư mà
cải căng thẳng, tòa bực lên lại xử thêm cho mấy tháng
đấy. Nếu gặp gia đình thì bảo vợ đừng thuê luật sự
nữa. Ra tòa có tái độ ăn năn nhận tôi, chúng tôi sẽ đề
nghị tòa xử vừa mức án tạm giam và cho về luôn, hoạc xử
án treo. Thấy hoàn cảnh nhà Tôn cũng khó khăn, bố mẹ già
yếu, một tay vợ phải chăm sóc 3 đứa con, cùng 2 bố mẹ già,
lại thêm hàng tháng lo thăm nuôi chồng nữa. Tôn nên nghĩ cho
gia đình. Hãy nhận tội xin khoan hồng để sớm được về.
Chắc chắn Tôn sẽ được thả ngay tại tòa. Nhớ về rồi thì
đừng đi theo con Khương nữa, Khổ vợ khổ con, khổ bản
thân." Tôi trả lời: " Bây giờ tôi bị bắt rồi, xét xử
thế nào là quyền của quý vị, riêng bản thân tôi thì tôi
khẳng định rằng mình chẳng làm gì nên tôi, nên tôi sẽ
không nhận tội, việc thuê luật sư cho tôi là do vợ tôi
quyết định. Tôi đồng ý với quyết định đó và sẽ không
từ chối luật sư". Họ đưa tôi trở lại buồng giam. Những
ngày sau đó sao thời gian dường như trôi qua chậm hơn! Tôi cứ
đếm từng ngày để mong sớm được đứng trước Tòa mà đưa
ra những lập luận tự bào chữa cho mình. Sáng ngày 28/12/2011
một lần nữa tôi được đưa ra cổng nhà giam để gặp Luật
sư. Cũng như lần trước Luật sư và tôi có thời gian 1 giờ
đồng hồ để trao đổi. Trong buổi gặp này một lần nữa
cả tôi và luật sư để bảo lưu quan điểm là tôi vô tôi.
Luật sư khuyên tôi nên bình tĩnh trước phiên tòa ngày mai. Nên
tranh thủ cơ hội để đưa ra những lập luận của bản thân.
Ngày 29 tháng 12 năm 2011, lúc kẻng báo thức vừa vang lên thì
cửa buống giam cũng mở ra, một tốp công an mang theo còng số
8, dui cui điện và gậy cao su áp giải tôi về phía cổng trại.
Có một chiếc xe màu trắng 6 chổ ngồi đã đợi sẳn. Họ
đẫy tôi lên dãy ghế phí sau có thêm 3 nam công an nghồi kèm.
Một lát sau thấy họ áp giải chị Hồ Thị Bích Khương ra xe
họ đưa chị nghồi lên chiếc nghế bên cạnh tài xế, có 3
công an nữa ngồi kèm phía sau chi. Xe bắt đầu chuyển bánh,
tiếng chị Hồ Thị Bích Khương sang sảng liên hồi, khi thì
hát, khi thì chửi những kẻ đã bắt giam chị vô cớ. Tôi thì
ngôi im lặng, mắt ngóng ra hai bên đường để tìm kiếm những
khuôn mặt thân quen. Thành phố Vinh Nghệ an sau ngày Nô-En vẫn
tấp nập người qua lại, kẻ ngược người xuôi trên đường,
tôi cố gắng để căng mắt nhìn ra, hy vọng trong đoàn người
tấp nập đó có những tín hữu Tin Lành, hay những người tranh
đâu mà tôi quen biết, nhưng chẳng thấy bóng một ai. Lòng
thấy hơi buồn, nhưng tôi bình tĩnh lại suy xét và tự an ủi
mình: Có lẽ những người mình trông mong đã tới nơi trước
mình rồi, hoặc họ đang ở đâu đó quanh khu vực Tòa án. Xe
chạy tới công Tòa án. Tôi nhìn thấy vợ và 2 con trai của
mình đang đứng trước cổng. Tôi cố gọi nhưng hình như họ
không nghe. Nhưng Trong Nghĩa con trai tôi cũng đang trong tư thế
ngóng chờ tôi nên cháu đã phát hiên ra tôi và dơ tay lên chào.
Xe tiến sát vào cửa Tòa án. Công an áp giải chúng tôi bước
xuống xe. Hàng loạt ông kính chỉa thẳng vào mặt chúng tôi
quay quay chụp chụp. Chúng tôi bị đưa vào phía trong tòa án,
họ dẫn chúng tôi vào chỗ của mình là một dãy ghế băng đã
được chuẩn bị trước. Có một vài người mặc thường
phục đợi sẳn trong hội trường nhưng chắc chắn họ không
phải là nhân dân mà họ là lực lượng An ninh và các phóng
viên của đảng. Mắt của tôi đão khắp hội trường, nhưng
không tìm ra một khuôn mặt quên thuộc nào. Một lát sau, Luật
sư Hà Huy Sơn bước vào vị trí bàn dành cho Luật sư. Tôi gọi
Luật sư lại để định trao đổi thêm vài ý kiên, nhưng Công
an đã ngăn cản không cho Luật sư gặp. Hội đồng xét xử
bước ra, Chủ tọa phiên tòa là ông Thẩm phán Vi Văn Chắt,
thêm hai vị hội thẩm và một nữ thư ký. Phía Viện Kiểm
sát có bà Ngân (người đã vào trại giam gặp tôi hồi tháng
11). Mắc dù thư ký phiên tòa đã đọc xong bản Cáo trạng,
nhưng vẫn không thấy bóng dáng một người thân nào của cả
tôi và chị Hồ Thị Bích Khương đâu cả. Luật sư Hà Huy Sơn
đã phải đứng lên đề nghị Chủ tọa can thiệp để các
thân nhân chúng tôi được vào tham dự. Một lát sau tôi mới
thấy vợ và con trai lớn của tôi cùng chị Lan, chị Huệ là
các chị gái của chị Khương vào thạm dự. Mặc dù phiên tòa
được thông báo là xét xử công khai, nhưng trong phòng xử
chật cứng công an, cổng tòa bị canh gác nghiêm ngặt, những
người thân chúng tôi muốn vào cũng phải xuất trình giấy tờ
tùy than và có sự can thiệp của luật sư mới được vào.
Trong quá trình xét hỏi. Tòa chỉ cho phép chúng tôi được trả
lời có hay không chứ không được giải thích gì. Sang phần
tranh tụng Tôi thẳng thắn thừa nhận tất cả nội dung các
bài viết của mình là thật, nhưng không cho rằng đó là hành
vị phạm tội. Chi Hồ Thị Bích Khương thì phủ nhận tất cả
những bài viết mà tòa đưa ra buộc tội chi. Chi cho rằng chính
Công an đã hảm hại chị bằng cách thêm thắt nội dung, và
ngụy tạo bằng chứng vu cáo chị. Một vị Hội thâm đứng
lên giải thích rằng: Bị cáo Tôn có biết điều 4 hiên pháp
quy định " Đảng Cộng sản Việt Nam là lượng tiên phong
của giai cấp Công nhân và nhân dân lao động, Đảng là lược
lượng duy nhất lãnh đạo nhà nước….? Bị cáo có những bài
viết chống lại Đảng Cộng sản, tức là bị cáo đã chống
lại nhà nức CHXHCN Việt nam. Ông ta chưa dứt lời thì luật
sư Hà Huy Sơn đứng lên xin phép chủ tọa cắt lời. Luật sư
Sơn đã khẳng định vị Hội thâm vi phạm luật tố tụng hình
sự, vì ông đã đưa đảng Công sản là một phạm trù không
hề liên quan tới tội danh mà chúng tôi bị truy tố. Tòa án
Truy tố chúng tôi tội danh Tuyên truyền chống nhà nước
CHXHCNVN, chứ đâu có phải tối tuyên truyền chống đảng Cộng
sản, nên việc đưa điều 4 Hiến pháp và Cộng sản ra tranh
tụng trong phiên tòa này là hoàn toàn vi phạm luật tô tụng
hình sự. Trước phản ứng của Luật sư, hội trường tòa án
bỗng nhiên im lặng hẳn lại , Hội đồng xét xử bối rối,
nhưng sau khoảng chừng 1 phút Chủ Tòa Vi Văn Chắt đứng lên
tuyên bố: Phát biểu vừa rồi chỉ là ý kiên của cá nhân vị
Hội Thẩm, không phải là ý kiên chung của Hội đồng xét xử.
Phiên tòa vẫn tiếp tục diễn ra trong không khi ngột ngạt, áp
đảo. Mặc dù những lý lẽ mà luật sư đưa ra căn cứ trên
luật pháp thì hoàn toàn thuyết phục, nhưng cuối cùng thì bản
án vẫn được tuyên theo đề nghị của phía Viện kiểm sát.
Theo Viện Kiểm sát đề nghị Tòa xử tôi mức án từ 18 tới
24 tháng tù giam và chị Hồ Thị Bích Khương Từ 60 tới 72
tháng tù giam. Sau 10 phút Nghị án. Tòa đã đưa phán quyết,
xử tôi 24 tháng tù giam và 24 tháng quản chế. Chị Hồ Thị
Bích Khương 60 tháng tù giam và 36 tháng quản chế.

Mặc dù kết quả của phiên tòa đã không như mong
muốn, nhưng cũng nắm trong dự đoán nên không có gì làm tôi
ngạc nhiên. Bới dưới chế độ này làm gì có Công lý. Nếu
có công lý thì chúng tôi đã không phải đấu tranh. Họ lại
đưa chúng tôi lên xe chở về trại giam với chiếc cồng số 8
trên tay. Chúng tôi bỏ lại phía sau lưng mình những nhộn
nhịp của chốn thị thành. Xe đưa chúng tôi về trại giam.
Bắt đầu từ hôm đó tôi bị đưa vào nhà B1, khu nhà giam dữ
những người bị kết án tử hình, nơi còng chân những bị can
bị kỷ luật; tuy vậy cũng có một số buồng giam những bị
cáo đang chờ bản án có hiệu lực để bị phân đi thì hành
án.

<em>Thanh Hóa ngày 20/09/2014</em>
<strong>
Nguyễn Trung Tôn</strong>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140921/nguyen-trung-ton-nhung-bai-hoc-chon-lao-tu-ky-20-nhung-cong-cu-cua-dang-dan-nhan),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<div class="boxright200"><img
src="https://www.danluan.org/files/u5219/0aede_ktsg_nhung_neo_duong_dai_giaa_200.jpg"
width="200" height="212" alt="0aede_ktsg_nhung_neo_duong_dai_giaa_200.jpg"
/><div class="textholder">Ảnh minh họa.</div></div>

- So với mấy chục năm về trước, xã hội ngày càng nói
nhiều tới tầng lớp giàu có, thường được mệnh danh là
"đại gia". Theo quan điểm của giới quản lý tài sản, tạm
coi giàu có là những người có tài sản tính trên đơn vị
triệu đô la Mỹ (đương nhiên phải tạm chấp nhận điều
kiện tính toán tài sản ở Việt Nam chỉ có tính chính xác
tương đối).

Những nẻo đường đại gia

Trong một nghiên cứu mang tính học thuật của mình, ông
Nguyễn Xuân Thành, Giám đốc Chương trình Giảng dạy kinh tế
Fulbright tại TPHCM, cho rằng vì nhiều lý do, cơ cấu xã hội
bình quân thu nhập thời bao cấp của Việt Nam đã bị phá hủy
và tầng lớp đại gia mới được hình thành trong vòng 30 năm
trở lại đây.
Sau năm 1975, chế độ kế hoạch hóa tập trung được áp đặt
nhưng vẫn còn nét nào đó của kinh tế thị trường dưới
hình thức kinh doanh phi chính thức hay kinh tế hộ gia đình.
Một nhóm người đã nắm bắt cơ hội này, hình thành nhóm có
tiền đầu tiên và tồn tại đến hôm nay. Ví dụ ông Đặng
Văn Thành có tiền nhờ làm hợp tác xã sản xuất, mua bán cồn
và mật. Từ Hợp tác xã Thành Thành Công, ông dùng tiền mua và
gầy dựng Sacombank. Các đại gia khác như ông Trầm Bê, Phó
chủ tịch thường trực Sacombank hay bà Trương Mỹ Lan, người
sáng lập Công ty TNHH Vạn Thịnh Phát, cũng khởi nghiệp kinh
doanh từ những dòng tiền đầu tiên như vậy.

Ở phía Bắc, nhiều người kiếm nguồn tiền đầu tiên từ
kinh doanh chênh lệch giá. Một thời, họ bị gọi là con buôn
chuyên "buôn bán, phe phẩy", có khi không cần bỏ vốn, chỉ
cần mang hàng từ nơi này tới nơi khác đã có thể kiếm lời.

Một nhóm khác giàu lên rất nhanh nhờ việc kinh doanh hàng hóa
từ nước ngoài (như các nước thuộc Liên Xô cũ, các nước
trong khối xã hội chủ nghĩa), rồi họ dùng dòng tiền kiếm
được đó tham gia vào thị trường tài chính, thị trường
bất động sản, thành lập doanh nghiệp.

Một nhóm khá nổi bật kiếm được tiền ở các nước Đông
Âu, mang về đầu tư, kinh doanh tại Việt Nam và hiện là cổ
đông lớn trong nhiều ngân hàng thương mại hay các công ty bất
động sản. Dòng tiền đầu tiên họ kiếm được là từ kinh
doanh thực phẩm, mì ăn liền, buôn bán hàng hóa tại nước
ngoài. Đây được xem là điểm khác biệt thú vị của đại
gia Việt Nam so với các nước châu Á khác.

Một nhóm các "đại gia" khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng,
tuổi đời kinh doanh của họ trẻ hơn các nhóm trên, như ông
Đoàn Nguyên Đức (Hoàng Anh Gia Lai), ông Lê Phước Vũ (Tôn Hoa
Sen), ông Dương Ngọc Minh (Thủy sản Hùng Vương)...

Nhóm tiếp theo xuất thân từ khu vực nhà nước. Một số
từng là giám đốc doanh nghiệp nhà nước (DNNN), sau đó mua
thêm tài sản nhà nước hoặc vẫn tiếp tục làm lãnh đạo
tại DNNN và có quyền lực vừa từ của cải vừa từ quyền
định đoạt đối với doanh nghiệp đó (thường là các doanh
nghiệp lớn). Bà Nguyễn Thị Mai Thanh, Chủ tịch HĐQT kiêm
Tổng giám đốc Công ty cổ phần Cơ điện lạnh (REE) hay bà Mai
Kiều Liên, Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng giám đốc Vinamilk là ví
dụ.

Ở Nga, Trung Quốc, Indonesia và một vài nước cũng có hiện
tượng đại gia này. Họ giàu lên từ tài sản nhà nước cộng
với sự nhạy cảm trước các cơ hội làm ăn và nhiều DNNN
đã rơi vào tay họ. Nhiều đại gia thu được cả mỏ đồng,
mỏ than hay tập đoàn xi măng... Tới đây, khi Việt Nam cổ
phần hóa nhiều DNNN, nhiều người đặt câu hỏi liệu có
xuất hiện những đại gia dạng này?

Ở một số nước như Colombia còn có tầng lớp đại gia hình
thành từ buôn bán ma túy hay tham gia hoạt động kinh tế ngầm.
Trung Quốc còn có một tầng lớp đại gia thế hệ Internet, còn
gọi là đại gia mạng. Ở Việt Nam chưa xuất hiện dạng đại
gia này.

Nếu như Trung Quốc có một tầng lớp đại gia là con cháu các
quan chức thì ở Việt Nam, nhóm đại gia giàu bằng tài sản
thừa kế còn mờ nhạt, hoặc còn ẩn mình. Một số ý kiến
cho rằng nhóm này sẽ hình thành rõ nét hơn trong thời gian
tới.

Theo Viện Nghiên cứu Hurun (Trung Quốc), lớp triệu phú người
Trung Quốc với giá trị tài sản ròng vào khoảng trên 100
triệu nhân dân tệ có độ tuổi trung bình là 45, trong khi
những người có 10-99 triệu nhân dân tệ có độ tuổi trung
bình 41, tức tầng lớp trung lưu trẻ hơn thượng lưu một
chút. Ở Việt Nam chưa xác định được tài sản của nhóm
người giàu nhất nên câu hỏi được quan tâm là người giàu
thật sự giàu đến đâu sau khi trừ hết nợ nần?

Thị trường tranh những năm gần đây sôi động hơn khi ngày
càng có nhiều người mua tranh quý như một kênh cất giữ tài
sản. Với giới nhà giàu phương Tây, cất tiền bằng cách mua
tranh, rượu quý, đồ cổ, các tác phẩm có giá trị nghệ
thuật không còn là việc xa lạ và được xem là cách đa dạng
hóa danh mục đầu tư, bảo toàn tài sản.

"Nhiều nghiên cứu cho thấy những người có tài sản lớn
nhất luôn có phản ứng nhạy bén nhất với các thay đổi của
thị trường, của nền kinh tế hay các yếu tố chính trị, xã
hội. Trong các khảo sát của chúng tôi, họ luôn có điểm số
biến động nhanh và cao nhất", Ông Debnath Guharoy, chuyên gia
của tổ chức nghiên cứu thị trường Roy Morgan, chia sẻ với
<em>TBKTSG.</em>

"Đại gia" sợ gì?

Đặt câu hỏi này với một người có kinh nghiệm trong ngành
tài chính và quản lý tài sản thì nhận được câu trả lời:
đại gia sợ mất tiền và sợ đi tù.

Vấn đề của người giàu là phải luôn luôn giàu. Họ cần
bảo toàn tài sản, cần chuyển tài sản sang nhiều dạng thức.
Họ dùng tiền tạo thêm tiền, cần sự an tâm về tốc độ
sinh lời của tài sản, cần giảm thiểu các chi phí cho việc
vận hành khối tài sản đó.

Ông Nguyễn Xuân Thành cho rằng tỉ phú tại các nước sợ bị
đánh thuế. Thuế cao có thể là lý do khiến tỉ phú không còn
là tỉ phú nữa. Vì thế mới có chuyện đại gia dùng tiền
thuê các công ty quản lý tài sản, công ty tư vấn giúp mình né
thuế. Trong chuyện này còn có những mối quan hệ nhạy cảm
giữa đại gia và Chính phủ. Đại gia lấy lòng chính phủ
bằng nhiều cách nhưng cũng lại tìm cách không để Chính phủ
can thiệp vào tài sản của mình.

Các đại gia có chiến lược bảo vệ thu nhập bằng nhiều
cách. Trên thế giới cũng có hiện tượng nhóm đại gia lớn
bảo kê cho các đại gia nhỏ hơn. Có những đại gia như ông
Suharto, Tổng thống Indonesia giai đoạn 1967-1998, trở thành
người cầm đầu thể chế để qua đó tự bảo vệ tài sản
của mình và hỗ trợ các đại gia nhỏ bảo vệ tài sản.

Ở các nước chưa có nhiều đại gia và nếu có thì tài sản
còn ở quy mô nhỏ, không rõ ràng như Việt Nam, nếu chưa đủ
giàu để dùng tiền hay chưa đủ quyền lực (trực tiếp hay
gián tiếp) để bảo vệ tài sản của mình, một nhóm đại gia
có xu hướng giấu bớt tài sản theo một số cách, như để
người khác đứng tên tài sản, không công khai tài sản hoặc
chuyển một phần tài sản ra nước ngoài... Hiện tượng nhiều
đại gia Nga chạy qua Anh, giới nhà giàu Trung Quốc chạy qua
Canada và Úc, những nơi có chi phí mua quốc tịch rẻ, cũng trở
thành hiện tượng.

Để bảo vệ tài sản, có những đại gia chuyển hoạt động
đầu tư qua thị trường khác. Ở Việt Nam bắt đầu có hiện
tượng này. Có người mời sự tham gia của các nhà đầu tư
chiến lược, tức chấp nhận bán một phần sự kiểm soát
đối với tài sản. Có người niêm yết công ty trên thị
trường chứng khoán. Đó là cách để tài sản được luật
pháp bảo vệ.




***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140921/hong-phuc-nhung-neo-duong-dai-gia),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<center><img src="https://www.danluan.org/files/u4527/atsm.jpg" width="500"
height="280" alt="atsm.jpg" /></center>

Một trong những nghề dễ khiến người ta ảo tưởng về bản
thân (và từ ảo tưởng đến hoang tưởng chỉ là bước ngắn)
là nghề viết, gồm cả viết báo và viết văn.

Nếu bạn tiếp xúc nhiều với nhà báo và/hoặc nhà văn, cam
đoan bạn sẽ không ít thì nhiều lần phải nghe những câu
đại khái như: "Anh sắp viết bài về vụ đó, chú/cô chờ
xem… mịa… anh ra quả này chấn động". Đấy là mẫu câu
dự đoán tương lai. Còn một loại câu hồi tưởng quá khứ,
kiểu: "Hồi ấy bọn nó định ra chính sách ấy, cũng kinh.
Nhưng sau đấy anh cho một bài, rồi các báo ào ào vào cuộc
theo, thế là nó phải bỏ đấy". Vân vân và vân vân.

Những cây viết đó thường là cũng rất dễ phẫn nộ khi bạn
trót để lộ ra với họ rằng bạn chưa đọc bài/ tác phẩm
của họ: "Ơ kìa, anh viết về cái chuyện đó rồi mà, chưa
đọc à?".

Lại có một mẫu câu khác, xin được gọi là phong cách bi quan,
chán ngán, ví dụ: "Độ này anh cũng ít viết về chuyện ấy.
Nói mãi rồi, nói chán ra rồi, có thay đổi được gì đâu.
Chúng nó có nghe đâu".

* * *

Về các mẫu dự đoán tương lai, hồi tưởng quá khứ, và
phẫn nộ, thì tôi không có ý kiến. Ai thì cũng có quyền có
quan điểm và trình bày quan điểm, cũng như có quyền tự tin
vào bản thân. Tôi chỉ hơi băn khoăn khi nghe các phát biểu bi
quan, chán ngán, kiểu "nói mãi rồi chúng nó có nghe đâu".
Có hơi ảo tưởng về sức mạnh của ngòi bút quá không?

Bởi vì, chúng ta phải chuẩn bị tinh thần rằng đương nhiên
là mỗi bài viết, cũng như mỗi người viết riêng lẻ, đều
chẳng thay đổi được gì cả.

Bởi vì, chúng ta phải hiểu rằng đương nhiên là cái đảng
này và cái nhà nước này chẳng bao giờ nghe ai cả, chừng nào
chưa có cơ chế để thúc vào đít nó, buộc nó phải cạnh
tranh – tức là cơ chế dân chủ, đa nguyên, đa đảng.

Cho nên, có lẽ, ai viết được gì thì cứ viết. Viết như
một cách thực thi quyền tự do biểu đạt của mình. Viết
đơn giản vì không viết thì không chịu nổi. Chứ nếu vì
thấy "chúng nó có nghe đâu" mà lại buông xuôi thì vừa
đầy ảo tưởng, vừa…đúng ý chúng nó.

<em>*Tựa đề do Dân Luận đặt</em>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140921/doan-trang-hay-viet-nhu-mot-cach-thuc-thi-quyen-tu-do-bieu-dat-cua-minh),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<div class="boxright200"><img
src="https://www.danluan.org/files/u5219/0aede_ktsg_nhung_neo_duong_dai_giaa_200.jpg"
width="200" height="212" alt="0aede_ktsg_nhung_neo_duong_dai_giaa_200.jpg"
/><div class="textholder">Ảnh minh họa.</div></div>

- So với mấy chục năm về trước, xã hội ngày càng nói
nhiều tới tầng lớp giàu có, thường được mệnh danh là
"đại gia". Theo quan điểm của giới quản lý tài sản, tạm
coi giàu có là những người có tài sản tính trên đơn vị
triệu đô la Mỹ (đương nhiên phải tạm chấp nhận điều
kiện tính toán tài sản ở Việt Nam chỉ có tính chính xác
tương đối).

Những nẻo đường đại gia

Trong một nghiên cứu mang tính học thuật của mình, ông
Nguyễn Xuân Thành, Giám đốc Chương trình Giảng dạy kinh tế
Fulbright tại TPHCM, cho rằng vì nhiều lý do, cơ cấu xã hội
bình quân thu nhập thời bao cấp của Việt Nam đã bị phá hủy
và tầng lớp đại gia mới được hình thành trong vòng 30 năm
trở lại đây.
Sau năm 1975, chế độ kế hoạch hóa tập trung được áp đặt
nhưng vẫn còn nét nào đó của kinh tế thị trường dưới
hình thức kinh doanh phi chính thức hay kinh tế hộ gia đình.
Một nhóm người đã nắm bắt cơ hội này, hình thành nhóm có
tiền đầu tiên và tồn tại đến hôm nay. Ví dụ ông Đặng
Văn Thành có tiền nhờ làm hợp tác xã sản xuất, mua bán cồn
và mật. Từ Hợp tác xã Thành Thành Công, ông dùng tiền mua và
gầy dựng Sacombank. Các đại gia khác như ông Trầm Bê, Phó
chủ tịch thường trực Sacombank hay bà Trương Mỹ Lan, người
sáng lập Công ty TNHH Vạn Thịnh Phát, cũng khởi nghiệp kinh
doanh từ những dòng tiền đầu tiên như vậy.

Ở phía Bắc, nhiều người kiếm nguồn tiền đầu tiên từ
kinh doanh chênh lệch giá. Một thời, họ bị gọi là con buôn
chuyên "buôn bán, phe phẩy", có khi không cần bỏ vốn, chỉ
cần mang hàng từ nơi này tới nơi khác đã có thể kiếm lời.

Một nhóm khác giàu lên rất nhanh nhờ việc kinh doanh hàng hóa
từ nước ngoài (như các nước thuộc Liên Xô cũ, các nước
trong khối xã hội chủ nghĩa), rồi họ dùng dòng tiền kiếm
được đó tham gia vào thị trường tài chính, thị trường
bất động sản, thành lập doanh nghiệp.

Một nhóm khá nổi bật kiếm được tiền ở các nước Đông
Âu, mang về đầu tư, kinh doanh tại Việt Nam và hiện là cổ
đông lớn trong nhiều ngân hàng thương mại hay các công ty bất
động sản. Dòng tiền đầu tiên họ kiếm được là từ kinh
doanh thực phẩm, mì ăn liền, buôn bán hàng hóa tại nước
ngoài. Đây được xem là điểm khác biệt thú vị của đại
gia Việt Nam so với các nước châu Á khác.

Một nhóm các "đại gia" khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng,
tuổi đời kinh doanh của họ trẻ hơn các nhóm trên, như ông
Đoàn Nguyên Đức (Hoàng Anh Gia Lai), ông Lê Phước Vũ (Tôn Hoa
Sen), ông Dương Ngọc Minh (Thủy sản Hùng Vương)...

Nhóm tiếp theo xuất thân từ khu vực nhà nước. Một số
từng là giám đốc doanh nghiệp nhà nước (DNNN), sau đó mua
thêm tài sản nhà nước hoặc vẫn tiếp tục làm lãnh đạo
tại DNNN và có quyền lực vừa từ của cải vừa từ quyền
định đoạt đối với doanh nghiệp đó (thường là các doanh
nghiệp lớn). Bà Nguyễn Thị Mai Thanh, Chủ tịch HĐQT kiêm
Tổng giám đốc Công ty cổ phần Cơ điện lạnh (REE) hay bà Mai
Kiều Liên, Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng giám đốc Vinamilk là ví
dụ.

Ở Nga, Trung Quốc, Indonesia và một vài nước cũng có hiện
tượng đại gia này. Họ giàu lên từ tài sản nhà nước cộng
với sự nhạy cảm trước các cơ hội làm ăn và nhiều DNNN
đã rơi vào tay họ. Nhiều đại gia thu được cả mỏ đồng,
mỏ than hay tập đoàn xi măng... Tới đây, khi Việt Nam cổ
phần hóa nhiều DNNN, nhiều người đặt câu hỏi liệu có
xuất hiện những đại gia dạng này?

Ở một số nước như Colombia còn có tầng lớp đại gia hình
thành từ buôn bán ma túy hay tham gia hoạt động kinh tế ngầm.
Trung Quốc còn có một tầng lớp đại gia thế hệ Internet, còn
gọi là đại gia mạng. Ở Việt Nam chưa xuất hiện dạng đại
gia này.

Nếu như Trung Quốc có một tầng lớp đại gia là con cháu các
quan chức thì ở Việt Nam, nhóm đại gia giàu bằng tài sản
thừa kế còn mờ nhạt, hoặc còn ẩn mình. Một số ý kiến
cho rằng nhóm này sẽ hình thành rõ nét hơn trong thời gian
tới.

Theo Viện Nghiên cứu Hurun (Trung Quốc), lớp triệu phú người
Trung Quốc với giá trị tài sản ròng vào khoảng trên 100
triệu nhân dân tệ có độ tuổi trung bình là 45, trong khi
những người có 10-99 triệu nhân dân tệ có độ tuổi trung
bình 41, tức tầng lớp trung lưu trẻ hơn thượng lưu một
chút. Ở Việt Nam chưa xác định được tài sản của nhóm
người giàu nhất nên câu hỏi được quan tâm là người giàu
thật sự giàu đến đâu sau khi trừ hết nợ nần?

Thị trường tranh những năm gần đây sôi động hơn khi ngày
càng có nhiều người mua tranh quý như một kênh cất giữ tài
sản. Với giới nhà giàu phương Tây, cất tiền bằng cách mua
tranh, rượu quý, đồ cổ, các tác phẩm có giá trị nghệ
thuật không còn là việc xa lạ và được xem là cách đa dạng
hóa danh mục đầu tư, bảo toàn tài sản.

"Nhiều nghiên cứu cho thấy những người có tài sản lớn
nhất luôn có phản ứng nhạy bén nhất với các thay đổi của
thị trường, của nền kinh tế hay các yếu tố chính trị, xã
hội. Trong các khảo sát của chúng tôi, họ luôn có điểm số
biến động nhanh và cao nhất", Ông Debnath Guharoy, chuyên gia
của tổ chức nghiên cứu thị trường Roy Morgan, chia sẻ với
<em>TBKTSG.</em>

"Đại gia" sợ gì?

Đặt câu hỏi này với một người có kinh nghiệm trong ngành
tài chính và quản lý tài sản thì nhận được câu trả lời:
đại gia sợ mất tiền và sợ đi tù.

Vấn đề của người giàu là phải luôn luôn giàu. Họ cần
bảo toàn tài sản, cần chuyển tài sản sang nhiều dạng thức.
Họ dùng tiền tạo thêm tiền, cần sự an tâm về tốc độ
sinh lời của tài sản, cần giảm thiểu các chi phí cho việc
vận hành khối tài sản đó.

Ông Nguyễn Xuân Thành cho rằng tỉ phú tại các nước sợ bị
đánh thuế. Thuế cao có thể là lý do khiến tỉ phú không còn
là tỉ phú nữa. Vì thế mới có chuyện đại gia dùng tiền
thuê các công ty quản lý tài sản, công ty tư vấn giúp mình né
thuế. Trong chuyện này còn có những mối quan hệ nhạy cảm
giữa đại gia và Chính phủ. Đại gia lấy lòng chính phủ
bằng nhiều cách nhưng cũng lại tìm cách không để Chính phủ
can thiệp vào tài sản của mình.

Các đại gia có chiến lược bảo vệ thu nhập bằng nhiều
cách. Trên thế giới cũng có hiện tượng nhóm đại gia lớn
bảo kê cho các đại gia nhỏ hơn. Có những đại gia như ông
Suharto, Tổng thống Indonesia giai đoạn 1967-1998, trở thành
người cầm đầu thể chế để qua đó tự bảo vệ tài sản
của mình và hỗ trợ các đại gia nhỏ bảo vệ tài sản.

Ở các nước chưa có nhiều đại gia và nếu có thì tài sản
còn ở quy mô nhỏ, không rõ ràng như Việt Nam, nếu chưa đủ
giàu để dùng tiền hay chưa đủ quyền lực (trực tiếp hay
gián tiếp) để bảo vệ tài sản của mình, một nhóm đại gia
có xu hướng giấu bớt tài sản theo một số cách, như để
người khác đứng tên tài sản, không công khai tài sản hoặc
chuyển một phần tài sản ra nước ngoài... Hiện tượng nhiều
đại gia Nga chạy qua Anh, giới nhà giàu Trung Quốc chạy qua
Canada và Úc, những nơi có chi phí mua quốc tịch rẻ, cũng trở
thành hiện tượng.

Để bảo vệ tài sản, có những đại gia chuyển hoạt động
đầu tư qua thị trường khác. Ở Việt Nam bắt đầu có hiện
tượng này. Có người mời sự tham gia của các nhà đầu tư
chiến lược, tức chấp nhận bán một phần sự kiểm soát
đối với tài sản. Có người niêm yết công ty trên thị
trường chứng khoán. Đó là cách để tài sản được luật
pháp bảo vệ.




***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140921/hong-phuc-nhung-neo-duong-dai-gia),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<em><strong>Lê Nguyễn Hương Trà</strong> - "Sống trong lịch
sử" là bộ phim được nhà nước đầu tư 21 tỉ, do NSND –
ĐD Thanh Vân thực hiện; có nội dung ca ngợi chiến thắng
Điện Biên Phủ và tướng Giáp. Trong hai tuần trụ ở Rạp Kim
Đồng, ngay trung tâm Hà Nội, phim không bán được dù chỉ một
vé. Một người bạn vừa nhắn tin, hổng biết đùa hay thật:
"Làm vậy là có lỗi với vong hồn đại tướng, trong khi hơn
1 năm qua dòng nguời viếng mộ ông không ngớt. Chỉ cần 1/10
lượt nguời đó đi xem film là dư sức....ăn khách!".

Còn đây là chuyện kể của nhà văn Nguyễn Văn Thọ:</em>

<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-b-a.akamaihd.net/hphotos-ak-xfp1/v/t1.0-9/984198_10202091656447633_7175884605985564339_n.jpg?oh=6cefd5f8b98de8701b9ce4e72d072def&oe=5491E3BC&__gda__=1422957621_4aa0fbcde5dedf4980eecc9bdad64b58"
width="560" /></center>
<em><center>Lâm Tùng vai Đại tướng Võ Nguyên Giáp</center></em>

<strong><center>
PHẢI TRUY TỐ TỤI LÀM THẤT THOÁT TÀI SẢN NHÂN
DÂN!</center></strong>

Trưa hôm qua chúng tôi đã đọc tin này. Hoạ sĩ Thành Chương
nói đầu tiên:

- Nhà nước đầu tư cho Hội mỹ thuật không nhiều. Co kéo
trăm triệu cho Hội địa phương này hay kia là cả vấn đề
đau đầu . Đầu tư cho hoạ sĩ sáng tác ư? Khó lắm. Bên nhà
văn ông ra sao?

Tôi bảo, việc của Hội thì tôi không rõ, nhưng đầu tư cho
sáng tác 20 triệu một tác giả trong bao nhiêu năm là to lắm,
lại không phải ai cũng dễ xin để nhận được. Ban chấp hành
Hội và lão già Hữu Thỉnh đặt lên đặt xuống. Tôi lần
đầu nhận 10 triệu đầu tư cho tiểu thuyết lo ngay ngáy. Như
cái gánh nợ trên vai. Như sự vay phải trả. Và tôi tuyên bố
rằng nếu tiểu thuyết ế không có bạn đọc tôi sẽ trả
lại tiền 10 triệu cho Hội nhà văn. Tôi bán sách cho các nhà
sách cũng thế, các bạn nhà sách đều có trên FB đều kiểm
chứng, khi bán tiền trao cháo múc, tôi ứng trước tiền ngay
cả trước khi in, tuyên bố luôn, nếu bạn không bán sách
được Thọ Muối xin trả lại tiền đã ứng. 2, 3 mươi triệu
với tôi to lắm song danh dự Thọ này to hơn rất nhiều...Bán
hai cuốn Vợ Cũ và cuốn Sẫm violet vừa rồi tôi cũng ứng
tiền trước và nói thẳng với chị Liên Nhà sách Liên Việt
như thế. Song Liên Việt đã không đòi tiền tôi, họ ứng
trước tiền cả hai cuốn khi vừa nhận bản thảo rồi sau khi
in bán tốt hai cuốn này. Sách bán cho bà Miên xưa cũng thế,
mới có 7 chương tôi đã ứng trước cả 20 triệu. Mặc dù tôi
đã ra 14 đầu sách, trừ ba cuốn thơ thì không bán. chỉ tặng
bè bạn, còn sách của tôi chưa ai in mà không bán được, nhưng
cả 14 cuốn ấy không bao giờ có 1 xu tiền nhà nước, tiền
túi của tôi, mà các nhà xuất bản và nhà sách bỏ tiền ra in
rồi không ai lõm.

Tôi đi buôn, tôi lầm than để lấy tiền nuôi tôi nuôi con mà
viết. Trong các chuyến đi ở Đức để bán sách, để lấy tư
liệu viết cho sự tìm tiền đều phải nương nhờ bè bạn mà
viết mà sống, nhiều khi ốm đau đi trên đường đêm khuya
sương lạnh cô độc một thân già lọ mọ ứa cả nước mắt
vì trong gió lạnh xứ người sương tuyết khi cơn sốt hầm
hập mới biết con người ta nên sống và phải sống ăn ở ra
sao...Nên nếu nhận tiền của ai, thì viết cho hết lòng, có
trách nhiệm cao, trước tiên là trách nhiệm với chính sự đau
khổ của mình. Cuốn Quyên bán suốt 5 năm nay, sắp lên phim
của BHD, doanh thu cá nhân cho tôi ước tính hơn 600 triệu, nhưng
rải rác nhận về trong 5 năm nên chỉ dư tí tiền sửa cái nhà
thờ cha mẹ tôi.

Thành Chương nhấp chén trà vỉa hè thong thả nói:

- Tụi hoạ sĩ chúng tôi cũng thế thôi, nhà nước đầu tư cho
các hội rất ít, mà chúng tôi, anh chị em hoạ sĩ điêu khắc
đâu có kém cạnh gì ở đóng góp cho văn hóa nước nhà. Nói
tới cách mạng hay đổi mới hình nghệ thuật Hội hoạ với
đặc thù của nó luôn đi trước các loại hình khác một
bước. Nhà nước vì tuyên truyền chỉ đầu tư cho điện ảnh
và truyền hình nhiều tiền lắm. Nhưng ông xem đây, họ đầu
tư bao nhiêu tiền cho bao nhiêu phim hàng tỉ tỉ rồi vứt xó.
Ông đọc bài thấy ra sao? Tiền của dân, hàng vài chục tỉ,
làm phim xong chiếu chả có ma nào xem, tức là không phục vụ
được chính trị nghệ thuật lại gây thất thoát tiền hàng
vài chục tỉ 1 phim, bao năm nay hàng trăm triệu đô la đổ
xuống cống? Ai chịu? Chỉ có nhân dân è cổ và nhà nước
lỗ. Điện ảnh rất nhiều người từng kêu phim kém vì tiền
ít. 21 tỉ mà ít à, sao để cho rạp không bán nổi 1 vé? Đấy
là tụi bất tài, móc tiền của nước của dân đen mà biến ra
tro bụi. Thế nhưng khi căn vặn lại, vì sao phim các anh không ai
muốn xem, họ lại tinh tuớng lắm, cho là phim kén khán giả
cần khán giả có trình mới hiểu được. Chu cha? Kén khán
giả? Kén cái cục cứt. Chỉ có kén người tài giao tiền tài
mà tiền giao cho tụi bất tài.

Phải truy tố chúng trước pháp luật vì làm kinh tế thất
thoát 1 tỉ đi tù mọt gông đấy, thất thoát hàng trăm tỉ cho
bao nhiêu phim. Bắt và bỏ tù cái tụi ấy cho chúng ta nhờ.
Hỏi xót xa không?

- Sao không xót xa? Tiền của của chúng ta. Chúng ta là nhân dân.
Có quyền tiêu từng đồng phải tiêu cho đúng chỗ. Rõ ràng
điện ảnh là một hình đặc thù có những yếu tố để cần
nhiều tiền, nhưng phải ra sản phẩm có ích; mà có ích thì
sách phải có bạn đọc, điêu khắc hội hoạ phải có người
thưởng lãm làm đẹp cho nước nhà, phim phải có người xem
phải không kín rạp thì cũng nửa rạp chứ 21 tỉ mà không bán
được 1 vé thì tiền là vỏ hến hả? Nếu điện ảnh có một
Trương Nghệ Mưu đi, hãy rót cho anh ta 100 triệu Đô La để làm
1 phim VN đoạt giải Ót sì ka, còn nên chăng 1 xu từ nay cũng ko
rót cho tụi điện ảnh nào bất tài./.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140921/nha-van-nguyen-van-tho-phai-truy-to-tui-lam-that-thoat-tai-san-nhan-dan),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<div class="boxleft300"><img
src="http://2.bp.blogspot.com/-4ZY0T_aC1OU/VB2jRkW_lOI/AAAAAAAAqw8/o444UgAukxw/s1600/alan-phan.jpg"
/><div class="textholder"></div></div>Nói chuyện về người nghèo mãi
cũng nhàm chán. Mà Việt Nam đâu còn người nghèo hay thất
nghiệp để mà bàn. Nhất là khi ngài Bộ Trưởng dõng dạc
tuyên bố là "bán vé số, thu nhập cao" (chắc ngài sắp từ
chức về hành nghề bán vé số?) hay bà Bộ Trưởng khoe là cả
nước chỉ có 1.48% thất nghiệp (tổng số đám phản động
đang ở trong tù). Đúng là ông già Alan cũng phải …câm miệng
luôn.

Trong khi đó, ông già nhận được khoảng 6 cú phone hỏi về
danh tánh 2 tỷ phú Việt Nam vừa được Wealth-X và UBS xác
nhận. Cứ làm như ông già này giao du nhiều với đám siêu giàu
lắm (thực ra Alan cũng muốn la cà quanh họ nhưng các vị không
thèm "chơi" với người "hết thời"). Tuy nhiên, ông già
hay nhận được nhiều tin đồn thổi từ hậu trường nên cũng
muốn chia sẻ. Ít nhất là sẽ giúp được nhóm…chân dài tìm
ra khách hàng (hay nạn nhân) tiềm năng.

Trước hết hãy vẽ ra một hình tượng về tỷ phú đô la cho
mọi công dân vé số biết mà so sánh. Một tỷ đô tương
đương 21 ngàn tỷ đồng Việt. Ở đây, lương CEO của một
ngân hàng khoảng 200 triệu đồng mỗi tháng hay 2.5 tỷ một
năm , cao chất ngất để vài làng mổ bò ăn mừng. Nhưng nếu
ngài CEO này để dành tất cả lương bổng (trong khi vợ đi
buôn thúng bán bưng để cả nhà sống), thì ngài phải mất 8
ngàn 400 trăm năm để thành tỷ phú đô la (cần khá nhiều
đông trùng hạ thảo). Thu nhập cao nhất của chuyên gia vé số
là 100 ngàn một ngày 15 tiếng hay 3 triệu một tháng (30 ngày
không nghỉ và trời không mưa). Chuyên gia vé số này của ngài
Bộ Trưởng phải để dành mất 583 ngàn năm mới thành tỷ phú
đô (cũng may, vừa kịp khi Việt Nam hoàn tất xây dựng XHCN).

Quay lại con số 2 tỷ phú mà Wealth-X đã nêu ra. Ngoài ông Phạm
Nhật Vượng mà báo Forbes đã "certify" là tỷ phú đô rõ
nhất của Việt Nam, các báo nhắc đến ông Hoàng Kiều, cũng
được kiểm nhận bởi Forbes là có 2.8 tỷ đô. Tuy nhiên, tôi
không biết trong thời gian Bộ Ngoại Giao ra ân gia hạn, ông
Kiều có đăng ký xin giữ quốc tịch Việt Nam? Nếu không, ông
chỉ là "thằng Mỹ ngụy", không được cho vào danh sách cao
quý này. Vậy thì người thứ hai là ai?

Thực ra, về số lượng, theo nghiên cứu dựa trên số liệu
vỉa hè của Alan, có ít nhất là 4 đến 6 tỷ phú đô la trong
giới "doanh nhân" Việt Nam. Nếu cộng thêm vào các gia đình
quan chức, con số này có thể là gấp đôi. Tuy nhiên, trừ khi
Việt Nam có một tranh chấp quyền lực kiểu Trung Quốc, thì con
số này sẽ được giữ "tuyệt mật" đến khoảng 1000 năm
nữa.

Xin nhắc các bạn BCA là khi ông Ôn Gia Bảo làm thủ tướng
Trung Quốc, ông là người được dân Tàu thương mến nhất
trong giới quan chức, theo các báo lề đảng và cả các blogs
lề trái trên mạng. Ông liêm khiết, hay mau nước mắt xin lỗi
dân, có quá khứ "cải cách" trong thời Thiên An Môn…Chỉ
khi ông về hưu, báo nước ngoài mới dám nói về tài sản 15
tỷ đô la mà gia đình ông sở hữu. Và ông không là ngoại
lệ. Nếu không có Tập Cận Bình, ai mà biết gia đình Chu Vĩnh
Khang có hơn 20 tỷ đô la hay Bạc Hy Lai có hơn 3 tỷ đô la?

Nãy giờ lam man đủ rồi. Tôi xin tiết lộ danh tánh tỷ phú
đô thứ hai của Việt Nam….. Nhưng nghĩ lại, thôi để các
vị đoán mò vậy nhé. Theo vài "tips" sau đây:

Theo nhiều phân tích gia, hiện nay, giới nắm nhiều tiền và
nhiều thế lực nhất tại Việt Nam là nhóm Việt kiều từ Nga
và Đông Âu. Điều này cũng dễ hiểu vì thời chiến tranh,
giới sinh viên được đi du học đều là COCC và được qua
Đông Âu phần lớn. Khi Liên Xô sụp đổ, nhiều thái tử tìm
cách ở lại và phải ra đường phố để tranh sống. Họ học
được hai điều quý giá: street smarts và cách làm giàu mau chóng
của đại gia Nga trong những biến động cải cách của kinh tế
chính trị. Mang chút tiền về Việt Nam thời mới mở cửa, họ
dựa vào gia đình, rồi ứng dụng 2 bài học trên vào tình thế
địa phương. Kết quả là một sự thành công ngoài sức
tưởng tượng.

Cùng đi lên là những quan chức đã chống lưng cho nhóm tư bản
mới. Đây là một đề tài nhậy cảm nên ông già xin tự
"delete" và nói rõ hơn…khoảng 1000 năm nữa.

Điểm tương đồng thứ hai của các tỷ phú đô la Việt là
xuất xứ của nguồn tiền. Xin thưa rõ với quan Bộ Trưởng là
chắc chắn không phải từ bán vé số. Ngoài tiền lại quả
từ các công trình…(delete again); sự giàu có đến từ bất
động sản, chuyển qua chứng khoán ngân hàng…rồi khai thác
khoáng sản. Vài doanh nghiệp tư nhân tạo tài sản từ khâu
sản xuất hay thương mại, bán lẻ, dịch vụ FDI…nhưng phần
lớn đều chỉ là …tiểu tư sản, không đáng kể.

Điểm tương đồng thứ ba là sự kín tiếng rất khôn ngoan
giống như những tay chơi poker mặt lạnh của Vegas. Chính tôi
cũng phải tròn mắt hỏi lại khi có người thì thầm tên tuổi
họ. Nếu bạn thấy tên họ trên báo thì chắc chắn là "đồ
dỏm" rồi. Đây là loại hàng xịn dấu kỹ trong kho. Dĩ
nhiên, ông già Alan cũng là tỷ phú…nhưng tỷ phú tiền Việt.

Hy vọng các điểm trên sẽ giúp các bạn phóng viên tìm ra
những tỷ phú đô la khác của Việt Nam.

Sáng nay cuối tuần. Ông già Alan định ra tắm biển nhưng trời
lại đổ mưa lớn. Đành ngồi làm ly cà phê. chém gió qua bàn
phím để mọi người thư giãn. Bên Mỹ, vì sự minh bạch và
cách kiểm kê mọi số liệu tài chánh ngang dọc (để tìm kẻ
trốn thuế và rửa tiền), nên mọi tài sản phải công khai
trừ các ngài buôn ma túy. Việt Nam thì tôn trọng "vẻ đẹp
tiềm ẩn", nên bày ra trò chơi "săn lùng tỷ phú" này
(không biết VNG-Vinagame đã mua bản quyền từ Trung Quốc chưa?).

Vả lại, vì tính sĩ diện cao, người Việt mình rất tò mò
tìm bảng "xếp hạng" của đủ mọi thứ, mà tỷ phú là
miếng mồi ngon nhất của xã hội bây giờ. Dù nghĩ cho cùng,
sự xếp hạng hay có tên trên bảng phong thần phong thánh nào
đó của vài anh chị tây ba lô chẳng ảnh hưởng gì đến
đời sống của tôi hay của bạn hay của các chuyên gia bán vé
số (độc quyền của bộ tuyên truyền).

Thực ra, bài viết này cũng là để trả lời cho một siêu mẫu
(theo các bạn BCA, cũng có danh hiệu trên "thương trường").
Cô ta hỏi về cách tiếp cận và gặp gỡ các tỷ phú đất
Việt; vì có lần nghe tôi nói là nghệ thuật đi tìm vốn cho
doanh nghiệp cũng tương tự như chuyện các chân dài đi tìm
"đối tác". Vậy tôi xin báo là nếu vị tỷ phú đô la
thứ hai của dân Việt muốn gặp người nổi tiếng này, thì lo
mà mời tôi đi ăn tối trong dịp tôi ra Hà Nội vào ngày 25/9
này.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140921/alan-phan-san-lung-ty-phu-do-la),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives