Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

<center><img
src="https://saohongblog.files.wordpress.com/2014/09/tnc491lvn_1945.png?w=500"
></center>
<center><em>Khán đài nơi Cụ Hồ đọc Tuyên ngôn Độc lập
(02/9/1945)</em></center>

Ngày mùng 2 tháng 9 năm 1945, tại Ba Đình, Hà Nội "tuyên ngôn
độc lập"vang lên trước "quốc dân đồng bào và toàn thế
giới" <sup>(1)</sup>:

<blockquote> <em>Hỡi đồng bào cả nước,</em>

<em>Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng.
Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được;
trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và
quyền mưu cầu hạnh phúc".</em>

<em>Lời bất hủ ấy ở trong bản Tuyên ngôn Độc lập năm
1776 của nước Mỹ. Suy rộng ra, câu ấy có ý nghĩa là: tất
cả các dân tộc trên thế giới đều sinh ra bình đẳng, dân
tộc nào cũng có quyền sống, quyền sung sướng và quyền tự
do.</a></em>

<em>Bản Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền của Cách mạng
Pháp năm 1791 cũng nói: Người ta sinh ra tự do và bình đẳng
về quyền lợi; và phải luôn luôn được tự do và bình đẳng
về quyền lợi.</em>

<em>Đó là những lẽ phải không ai chối cãi được."</em>

...

<em>Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập, và
sự thật đã thành một nước tự do độc lập. Toàn thể dân
tộc Việt Nam quyết đem tất cả tinh thần và lực lượng,
tính mạng và của cải để giữ vững quyền tự do, độc lập
ấy".</em>

[video:https://www.youtube.com/watch?v=jSSm_X-OY94]</blockquote>

<center>* * *</center>

Cho đến nay, chưa có ai đặt vấn đề liệu Việt Nam đã là
một nước độc lập thực sự (như tuyên ngôn) chưa?

Khái niệm ĐỘC LẬP, theo Tự điển Tiếng Việt của Viên
Ngôn ngữ Việt Nam:


ĐỘC LẬP tt (<em>hoặc dt</em>) <sup>(3)</sup>

<ol > <li>(<em>về một cá thể</em>) tự mình tồn tại, không
nương tựa hoặc phụ thuộc vào ai, vào cái gì khác (<em>Sống
độc lập; Độc lập suy nghĩ</em>).</li> <li>(<em>nước hoặc dân
tộc</em>) có chủ quyền, không phụ thuộc vào nước khác hoặc
dân tộc khác.</li> </ol> Tự điển Hán – Việt còn thêm, 3. sự
có đủ chủ quyền của một nước (<em>Nền độc lập dân
tộc</em>)

Câu hỏi tiếp theo, <em>CHỦ QUYỀN là gì?</em>
 Cũng từ
điển trên:"… <em>là quyền làm chủ của một nước trong
các quan hệ đối nội và đối ngoại</em>".

ĐỘC LẬP theo nghĩa đầy đủ đó, thì Việt Nam chưa thực
sự độc lập đúng nghĩa.

69 năm qua để có được "THỐNG NHẤT" về "CHỦ
QUYỀN", dân tộc Việt Nam đã trải qua hai cuộc chiến tranh
tàn khốc. Một cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam và phía Bắc
đến 10 năm (1979-1989). Việt Nam đã thống nhất nhưng "TOÀN
VẸN LÃNH THỔ" thì chắc chắn là CHƯA.

Về lãnh thổ, không chỉ các đảo thuộc quần đảo Hoàng Sa
(chính phủ VNCH tiếp nhận và quản lý từ chính quyền Pháp ở
Đông Dương), <a
href="http://www.thanhnien.com.vn/pages/20140116/hai-chien-hoang-sa-1974-cam-phan-vi-le-can-tinh.aspx">bị
Trung Quốc chiếm đóng từ 19/01/1974<sup>(2)</sup></a>; mà một số
đảo của quần đảo Trường Sa bị xâm chiếm <a
href="https://www.youtube.com/watch?v=aqblBfAfIrA">1988</a><sup>(3)</sup>.
Ngoài ra Việt Nam còn mất những vùng đất ở biên giới phía
Bắc từ 2000<sup><a
href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Hi%E1%BB%87p_%C4%91%E1%BB%8Bnh_Ph%C3%A2n_%C4%91%E1%BB%8Bnh_V%E1%BB%8Bnh_B%E1%BA%AFc_B%E1%BB%99">(4)</a></sup>.

Về đường lối chính trị, sự ĐỘC LẬP của Việt Nam cũng
chưa đúng nghĩa nếu tham chiếu bản Tuyên ngôn Độc Lập 1945.

Sau khi giành được chính quyền và 9 năm kháng chiến (Hiệp
định Genève, 1954), chính quyền miền Bắc lệ thuộc vào Liên
Xô và Trung Quốc, với ý thức hệ cộng sản. Chính quyền
Miền Nam lệ thuộc nước Mỹ. Các nước lớn Liên Xô, Trung
Quốc, Mỹ đều gây ảnh hưởng đến đường lối Việt Nam.
Hiệp định Geneve hay Hiệp định Paris 1973 đều là kết quả
hòa đàm của 4 bên và chịu sức ép của các nước đó.

21 năm chiến tranh Việt Nam (1954-1975) là cuộc chiến thực
nghiệm bằng xương máu người Việt để chứng minh "cuộc
đấu tranh ai thắng ai" của chủ nghĩa tư bản đế quốc và
chủ nghĩa cộng sản quốc tế. Liên Xô, Trung Quốc và Hoa kỹ
không bao giờ là đại diện cho quyền lợi của nhân dân và
dân tộc Việt Nam.

Hệ thống Xô-viết sụp đổ (1989-1991) là cơ hội để Việt
Nam tìm con đường riêng độc lập. Nhưng kể từ Hội nghị
Thành Đô 1990, thì Việt Nam lại lệ thuộc vào Trung Quốc,
không chỉ về chính trị. Vì thế, sau mỗi kỳ đại hôi đảng
(CSVN), "đặc phái viên của đảng" vẫn phải đi sứ "báo
cáo kết quả" với Trung Quốc.

Nếu Việt Nam thực sự độc lập, sẽ không có thông lệ đó.

Một "chủ thuyết" theo tư tưởng nhân văn và tiến bộ
của thế kỷ 19. Khi áp dụng vào thực tiễn đã thất bại từ
1990. Và bị biến tướng qua chính sách cai trị tàn bạo với
cái gọi "đấu tranh giai cấp", "bạo lực cách mạng";
tiêu diệt cả chính người dân và đồng chí của mình. Đại
diện cho chính sách này là những lãnh chúa cộng sản như
Stalin, Mao Trạch Đông, Polpot… mà Việt Nam vẫn còn trung thành?

Sự trung thành mù quáng đó, đã vứt bỏ tinh thần độc lập
của bản Tuyên ngôn 1945.

Lựa chọn con đường riêng để phát triển mà vẫn đảm bảo
chủ quyền quốc gia là một lựa chọn đau đớn cho Việt Nam
hiện nay. Nhưng không thể không chọn nếu thực sự muốn có
được độc lập. Đừng nên hy vọng và bám víu "tình đoàn
kết đồng chí viễn vông" với các thế lực ngoại bang mang
danh cộng sản. Sự lệ thuộc ý thức hệ đồng nghĩa với
đánh mất sự độc lập dân tộc.

Sự đảm bảo "<em><a href="http://youtu.be/7Z6hLuI9LpU">tự do và
bình đẳng về quyền lợi; và phải luôn luôn được tự do và
bình đẳng về quyền lợi</a></em>" cho mọi công dân, như tinh
thần Tuyên ngôn Độc lập 1945. Khi đó mới có nền ĐỘC LẬP
đúng nghĩa.

Ngày 02/9/2014
<strong>Sao Hồng</strong>

<center><img
src="https://saohongblog.files.wordpress.com/2014/09/cncs3.jpg?w=500"
></center>
<center><em>Hội trường của một Hội nghị tiêu biểu của
Đảng Cộng sản Đông Dương (trước 1952)</em></center>

<h2>Tham khảo:</h2>

<ul> <li ><em><a
href="http://www.lichsuvietnam.vn/home.php?option=com_content&task=view&id=1092&Itemid=69">http://www.lichsuvietnam.vn/home.php?option=com_content&task=view&id=1092&Itemid=69</a>;
<a
href="http://youtu.be/jSSm_X-OY94">http://youtu.be/jSSm_X-OY94</a></em></li>
<li ><em><a
href="http://www.thanhnien.com.vn/pages/20140116/hai-chien-hoang-sa-1974-cam-phan-vi-le-can-tinh.aspx">http://www.thanhnien.com.vn/pages/20140116/hai-chien-hoang-sa-1974-cam-phan-vi-le-can-tinh.aspx</a>;
</em></li> <li ><em><a
href="https://www.youtube.com/watch?v=aqblBfAfIrA">https://www.youtube.com/watch?v=aqblBfAfIrA</a>
</em></li> </ul>


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140901/sao-hong-tan-man-ve-doc-lap), một
số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc
giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận
có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng
dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<div class="boxleft220"><img
src="http://1.bp.blogspot.com/-pCheI-XzOlc/VAPkW75DqYI/AAAAAAAABIY/nyYIgC4PKDM/s1600/DSC01780.JPG"
width="240"><div class="textholder">Hoàng Tuấn Phổ-Tết
2014</div></div>

Mùng Hai Tháng Chín năm Giáp Tý 1984 là một ngày buồn trong
một năm buồn của gia đình tôi. Sau gần 20 năm theo Đảng,
được Nhà nước tặng thưởng <i>Huân chương kháng chiến
chống Mỹ cứu nước hạng Ba</i>, <i>Huy chương chiến sĩ văn
hóa</i> (hai lần), Cha tôi bỗng bị buộc thôi việc, khai trừ
Hội tịch, trả về địa phương-nơi cũng chừng ấy năm
trước, ông đứng dậy từ vũng lầy thời cuộc. Nhưng lần
này trở về làng cũ, trên đầu ông nặng thêm một tội
danh-một tội danh tày trời: Tội "chống Đảng"!

Tôi nhớ, bởi chuyện buồn ấy xảy ra đúng vào dịp Tết
Độc Lập dân tộc. Chính xác, Cha tôi phải chấp hành Quyết
định buộc thôi việc sau Tết Độc Lập một ngày: <i>Ngày 3
tháng 9 năm 1984</i>. Thế là mọi phấp phỏng hy vọng được
minh oan của cả nhà tôi kéo dài từ mùa xuân sang mùa hè, đến
mùa thu thì chấm dứt. Mẹ tôi tần tảo, sẵn sàng hy sinh,
chịu đựng tất cả vì chồng con, nhưng bà không chịu nổi
những lời dị nghị của làng xóm. Khi ấy tôi đã 14-15 tuổi
nên cũng hiểu mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Tội
"chống Đảng" lớn lắm, nhục nhã lắm! Nó đồng nghĩa với
tội Việt gian phản động! Hai đứa em tôi bé nhỏ chưa hiểu
gì, nhưng thấy bố mẹ, các anh buồn, chúng cũng buồn lây.

Thông thường, Mùng Hai Tháng Chín hàng năm, xóm làng tôi vui
như Tết. Trẻ con vui đùa, thanh niên cắm trại, tổ chức chơi
trò "Hái hoa Dân chủ". Và bao giờ làng cũng có một tiết mục
đặc biệt được già trẻ, gái trai chờ đợi là "màn" mổ
lợn ăn mừng Tết Độc Lập. Tôi thường sốt sắng với
nhiệm vụ đi nhận phần thịt cho nhà mình. Ở làng có mấy
ông chuyên chia thịt và chia rất khéo. Thật khó có thể chọn
ra một phần thịt nào nhiều hơn, ngon hơn. Phần nào cũng như
phần nào, thịt, xương, mỡ, nạc...có đủ cả trong từng
khóm. Nhà ai cũng có một phần khá tươm tất. Mấy tháng mới
được bữa cơm thịt no nê, bọn trẻ con chúng tôi vui đến
mức cứ tưởng ngày này trên thế gian ai ai cũng được sung
sướng như mình! Nhưng năm ấy, nhà tôi không có Tết Độc
Lập.

Đồng thời với kỷ luật buộc thôi việc, đề nghị đình
bản tiểu thuyết <b><i>"Mai vàng chùa Tháp"</i></b> ở NXB Thanh
Niên, Hội văn nghệ Thanh Hóa tuyên bố đã gửi công văn đi
các cơ quan, tạp chí đề nghị không xuất bản sách và in bài
của kẻ "chống Đảng" Hoàng Tuấn Phổ. Thế là, cánh cửa mà
Đảng từng mở ra con đường chữ nghĩa cho Cha tôi, nay lại
bị đóng sập lại. Trước khi đi "thoát ly", Cha tôi từng cổ
cày vai bừa ở quê. Nhưng lần này trở về, dù nặng gánh trên
vai, Mẹ tôi không muốn ông lại tiếp tục công việc đồng
áng... Cha tôi cũng quyết định bỏ bút, cầm dao cầu làm nghề
thuốc, châm cứu chữa bệnh. Nhà tôi trở thành cái xưởng bào
chế thuốc nho nhỏ. Phần chúng tôi, chỉ còn biết cố gắng
ngoan ngoãn học hành để cha mẹ vơi đi nỗi buồn.

Vậy mà bể dâu thoáng chốc đã 30 năm tròn!

Chắc bạn đọc không khỏi thắc mắc, muốn biết Cha tôi
"chống Đảng" như thế nào? Vâng, ông "chống" bằng một
bài thơ Thất ngôn bát cú! Nghĩa là ông tham gia cuộc thi
<i>"Xướng họa thơ vui, năm Tý nói chuyện chuột" </i>do báo
Đảng Thanh Hóa mời. Thơ ông "Họa" lại bài "Xướng"
của ông Hà Khang và Mai Bình-Chủ tịch Hội văn nghệ Thanh Hóa.
Tôi nhớ như in hai bài thơ này:

Bài "Xướng" do ông Mai Bình chấp bút:

<i>Năm Tý về đây nhắc chuyện đời</i>
<i>Không coi chừng chuột, chuột sinh sôi! </i>
<i>Chùm nem sơ hở con chù vọc</i>
<i>Đĩa chả thờ ơ lũ cống lôi! </i>
<i>Lạ nhỉ? chơi không toan gọn lốm,</i>
<i>Ở kìa! ngồi rỗi chực ngon xơi! </i>
<i>Hẹn nhau sắm bả phòng năm chuột</i>
<i>Hễ chúng bò ra giết tiệt nòi! </i>

Bài "Họa" của Cao Đăng (Cha tôi-Hoàng Tuấn Phổ):

<i>Giống chuột làm sao vẫn sống đời? </i>
<i>Con đàn cháu lũ cứ sinh sôi! </i>
<i>Đồ ăn bè cánh chia phần nhậu,</i>
<i>Của để tớ thầy hợp sức lôi! </i>
<i>Tiếc lọ chê ai đành chuột phá,</i>
<i>Hoài cơm trách bạn để mèo xơi! </i>
<i>Triệt đường ẩn nấp hang cùng hốc,</i>
<i>Cống lỗ chi chi cũng hết nòi! </i>

Đọc xong chắc có độc giả phì cười mà bảo rằng: chúng
tôi chỉ thấy đây là bài thơ "chống chuột" chứ làm gì
có chỗ nào "chống Đảng" nhỉ? Đúng vậy, thưa bạn đọc
yêu mến! Đây là bài thơ vui "chống ông Tý", "nói chuyện
chuột" 100% (như chủ đề cuộc thi <i>"Xướng họa thơ vui
năm Tý nói chuyện chuột" </i>đã đề ra)

Này nhé: Giống chuột hại, đục khoét từ thượng cổ đến
giờ. Thời nào con người cũng tìm cách diệt chuột, và diệt
được khá nhiều. Vậy mà chúng <i>"vẫn sống đời"</i>,
<i>"Con đàn cháu lũ cứ sinh sôi". </i>Vì sao? Vì giống này
rất mắn đẻ và cực tinh quái trong cuộc chiến sinh tồn.
Chúng hay rúc rích kéo nhau đi ăn. Thứ cùng đánh chén tại
trận, thứ hợp sức lôi về hang dùng dần. Khó mà bẫy bắt
được chúng. Người xưa có câu "Ném chuột sợ vỡ bình
quý" nên đôi khi chuột nhờ cơ hội đó mà sống sót. Nhiều
con mèo được nuôi để bắt chuột, nhưng chỉ giỏi ỉa bếp,
để chuột ngang nhiên hành hoành, quả là <i>"hoài cơm",</i>
đáng trách. Bài "Xướng" của Mai Bình đề xuất: <i>"Hẹn
nhau sắm bả phòng năm Chuột, Hễ chúng bò ra giết tiệt
nòi".</i> Nhưng giống chuột đa nghi có khả năng "xuất quỷ,
nhập thần", "thiên biến vạn hóa". Chấp nhận cho chúng tồn
tại trong hang hốc là cách đánh chuột nửa vời và thụ
động. Cao Đăng đề xuất biện pháp đánh chuột của dân gian,
triệt để, quyết liệt hơn: <i>"Triệt đường ẩn nấp hang
cùng hốc, Cống lỗ chi chi cũng hết nòi"</i>. Nghĩa là đánh
vào tận sào huyệt giống đục khoét! Lại chủ trương diệt
cả chuột cống, chuột lỗ-loại chuột kếch xù mà họ nhà
mèo không dám đụng đến. Rồi chuột nhắt, "chi chi" chuột...
hễ đục khoét, ăn hại đều diệt hết! </h3> Tôi dù ở tuổi
thiếu niên cũng đã đủ khôn để cảm nhận đây là bài thơ
hay, nghĩa bóng chống lại những tiêu cực thời nào cũng có.
Mẹ tôi là nông dân chất phác, dù lòng đang nặng trĩu nỗi
buồn, khi nghe bài thơ "chống Đảng" của Cha tôi cũng phải
tủm tỉm cười khen...hay, và nói: <i>"Tôi chả thấy ông
chống Đảng ở chỗ mô cả </i>!<i>" </i>Có lẽ cuối cùng dù
Cha tôi không thoát được tội tày đình, nhưng tự lòng Mẹ
tôi đã cảm thấy vô tội và thanh thản.

Nhà tôi tuy nghèo nhưng từ nhỏ chúng tôi được bố mẹ cho
ăn học, giáo dục tử tế. Cha tôi luôn nhắc nhở con cái:
<i>"Nhà ta được như ngày nay là nhờ có Đảng, các con phải
cố gắng học hành, phấn đấu, đi bằng chính đôi chân của
mình, sống có ích cho gia đình, xã hội".</i> Tôi biết rõ Cha
tôi là người thế nào. Tôi không tin ông chống lại những
chủ trương mà thường ngày tôi vẫn nghe ông ca ngợi là đúng
đắn và tiến bộ.

Thế nhưng "có người" đại diện cho Đảng lại động
lòng, tự thấy mình trong bài thơ "chuột" và cho rằng "nó"
đang "chống" mình! Họ phân tích như sau: <i>"Con đàn cháu
lũ"</i> ở đây ý chỉ "con ông cháu cha" đời nối đời
hưởng đặc quyền đặc lợi. <i>"Đồ ăn bè cánh chia phần
nhậu, Của để tớ thầy hợp sức lôi"</i> ám chỉ chuyện
vây bè, kéo cánh, ăn cắp của công, tham ô, hối lộ, móc
ngoặc với nhau. Của ít chia nhau ăn, của nhiều hợp sức lôi
về nhà làm giàu. Không thể chấp nhận được! Chế độ này
là khối "đại đoàn kết", chỉ có quan hệ "đồng chí"
"đồng nghiệp", tại sao lại có từ <i>"bè cánh", "tớ
thầy"</i> ở đây? Cao Đăng nói <i>"Tiếc lọ", </i>thì
"lọ" cũng là "bình". Mà "bình" không phải "Mai
Bình" còn ai vào đây? Hóa ra, cấp trên vì nương tay với
"Bình" nên không chống tiêu cực? Thật quá "thâm ý"!
<i>"Hoài cơm trách bạn để mèo xơi",</i> "mèo" đây đích
thị là những người nắm pháp luật rồi! Dám nói họ là
<i>"hoài cơm"</i> sao? Lại còn định <i>"Triệt đường ẩn
nấp hang cùng hốc, Cống lỗ chi chi cũng hết nòi! </i>" Cao
Đăng muốn "diệt" tận gốc, từ "ông to" đến "ông
nhỏ" kia ư? (đoạn này tôi nhớ lại theo lời kể của Cha
tôi sau mỗi tuần trở về nhà với gương mặt mệt mỏi, thất
thần...)

Thế là họa lớn! Chín tháng trời ròng rã, Cha tôi chỉ làm
mỗi công việc trần tình, kiểm điểm, mất ăn mất ngủ...
Rốt cuộc ông vẫn không thể nào thanh minh được.

Năm Mậu Tý 2008, ông Khương Bá Tuân-nguyên PGĐ Sở NN và PTNT
Thanh Hóa hỏi tôi: <i>"Cậu còn nhớ bài thơ xướng họa
"Năm Tý nói chuyện Chuột" của ông Phổ không? Thỉnh
thoảng các cụ trong câu lạc bộ Hàm Rồng có hỏi. Mình thì
chỉ nghe nói chứ cũng đã được đọc đâu. Nếu cậu còn
nhớ chép lại cho mình một bản làm kỷ niệm"</i> Tôi trả
lời: "<i>Cháu nhớ. Mậu Tý năm nay là 24 năm bài thơ họa năm
Tý nói chuyện chuột. Cháu có nói với Bố cháu nhân đây nên
kể lại sự việc để mọi người hiểu. Nhưng ông Cụ bảo,
"Thôi, chuyện đã qua rồi...Mình nhắc lại người ta lại
hiểu lầm là gợi chuyện cũ..." </i>

Tôi hiểu. Sau nhiều tai bay vạ gió từ thời Cải cách ruộng
đất và Đấu tranh chính trị, Cha tôi giống như con chim sợ
làn cây cong vậy. (<a
href="http://tuancongthuphong.blogspot.com/2014/07/bat-phong-tran-phai-phong-tran_31.html"
>Xem thêm)</a> Thế nên ông mới viết: <i >"Sờ râu lão Tý tay
còn nhớp, Chạm vía cụ Mèo mạng suýt toi! "</i>

Ngày Tết Độc Lập 2014 năm nay khiến tôi lại nhớ về ngày
buồn cách đây đúng 30 năm trước. Lần này ông Cụ đã đồng
ý cho <i>Tuấn Công thư phòng</i> công bố Bản trần tình
<b><i>"Có hay không có một tổ chức văn nghệ sĩ chống Đảng
ở Thanh Hoá? " </i></b>từng đọc tại Đại hội Văn nghệ
Thanh Hóa cách đây 25 năm về trước, sau khi ông được phục
hồi công tác. Xin trích đăng để bạn đọc hiểu rõ thêm câu
chuyện nhỏ của gia đình tôi trong muôn vàn câu chuyện lớn
khổ đau của "Biển cả đời người":

Có hay không có một tổ chức văn nghệ sĩ chống Đảng ở
Thanh Hoá?

<i>(Bài phát biểu của Hoàng Tuấn Phổ đã trình bày tại
Đại hội văn học nghệ thuật Thanh Hoá lần thứ III vào lúc 2
giờ chiều ngày khai mạc 22/5/1989 tại hội trường tỉnh 25B)
</i>

<i>"Thưa ông Bí thư tỉnh uỷ Lê Huy Ngọ</i>

<i>Thưa Ban thường vụ Tỉnh uỷ và các đại biểu,</i>

<i>Thưa Đại hội</i>

... Theo sự khẳng định của Ban thường trực Hội do Ô. Mai
Bình làm Chủ tịch, có một tổ chức văn nghệ sĩ chống
Đảng ở Thanh Hoá và Hoàng Tuấn Phổ là một hạt nhân, một
thành viên của tổ chức ấy.

<center><img
src="https://www.danluan.org/files/u1/sub04/hoang_tuan_pho_1.jpg" width="600"
height="814" alt="hoang_tuan_pho_1.jpg" /></center>
<center><img
src="https://www.danluan.org/files/u1/sub04/hoang_tuan_pho_2.jpg" width="600"
height="832" alt="hoang_tuan_pho_2.jpg" /></center>
<center><img
src="https://www.danluan.org/files/u1/sub04/hoang_tuan_pho_3.jpg" width="600"
height="828" alt="hoang_tuan_pho_3.jpg" /></center>
<center><img
src="https://www.danluan.org/files/u1/sub04/hoang_tuan_pho_4.jpg" width="600"
height="842" alt="hoang_tuan_pho_4.jpg" /></center>
<center><img
src="https://www.danluan.org/files/u1/sub04/hoang_tuan_pho_7.jpg" width="600"
height="846" alt="hoang_tuan_pho_7.jpg" /></center>
<center><em>Bút tích một số trang của bản Điều
trần</em></center>

Dịp Tết Giáp Tý (1984) báo Thanh Hoá phối hợp với các cơ
quan Sở văn hoá-thông tin, Đài phát thanh tỉnh, Hội văn nghệ
mở cuộc thi hoạ thơ vui với tiêu đề <i>"Năm Tý nói chuyện
chuột".</i> Bài xướng do Mai Bình chấp bút (nghe nói bài này
chẳng những đã thông qua Ban thường vụ tỉnh uỷ mà còn
được ông Bí thư Tỉnh uỷ Hà Trọng Hoà phê duyệt) và báo
Thanh Hoá mời tôi tham gia, sau đó đã đăng bài hoạ của tôi
ký tên Cao Đăng. Số báo này vừa mới phát hành, bản thân tác
giả chưa được nhìn thấy bài mình in ấn ra sao đã bị Ban
thường trực Hội gọi bảo: bài thơ hoạ của Cao Đăng, theo
các đồng chí lãnh đạo cấp trên, sai lầm về quan điểm. Tôi
hỏi: sai lầm về những "điểm" gì, xin chỉ rõ, thì không
được giải đáp cụ thể. Rồi chẳng hiểu căn cứ vào đâu:
Bài thơ hoạ của Cao Đăng bị qui là có tư tưởng chống
Đảng vào người ta tiến hành khá khẩn trương, gay gắt và
kiên quyết một số biện pháp như hội họp lãnh đạo để
phân tích phê phán bài thơ, bắt tác giả phải viết tự kiểm
điểm, gây dư luận quần chúng phản đối tác giả, vận
động cán bộ, nhân dân, văn nghệ sĩ trong tỉnh gửi kiến
nghị lên án tác giả và viết bài gửi tới Báo Thanh Hóa phê
phán bài thơ, rồi về địa phương tác giả lập hồ sơ bịa
tạc,v.v... nhằm tạo ra một vụ án văn học<sup>(1)</sup>. Ông
Mai Bình, Chủ tịch Hội cho biết: <i>"Đáng lẽ Sở công an
Thanh Hóa và Viện kiểm sát nhân dân tỉnh khởi tố vụ án
này, nhưng Ban thường trực Hội xin để Hội giải quyết nội
bộ. Vậy thái độ của tác giả phải hết sức thành
khẩn".</i> Tôi nói: <i>"Tôi không thấy mình mắc sai lầm ở
chỗ nào"</i> Ông Hà Khang phó Chủ tịch Hội, gợi ý:
<i>"Kiểm điểm theo dư luận của cán bộ và nhân dân phê
phán nội dung tư tưởng xấu của bài thơ".</i> Tôi nói:
<i>"Dư luận thì không phải cái gì cũng đúng. Có người bảo
tôi đả kích ông này ông nọ, nhưng cũng có người cho rằng:
không có "xướng" thì sao có "họa",v.v...tôi biết theo
"dư luận" nào? </i>" Ông Vương Anh, phó chủ tịch Hội (Ủy
viên chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam) bắt tôi phải thú nhận
theo tinh thần một bài viết dưới mục <b><i>"Ý kiến bạn
đọc"</i></b> trên báo Thanh Hóa phê phán thơ họa của Cao
Đăng là xuyên tạc sự thật, nói xấu chế độ. Bài này ký
tên Phạm Trung Thực (Thị xã Thanh Hóa). Ông Vương Anh nhấn
mạnh là bài của "ông to" cấp trên viết (thực ra do ông
Vương Anh viết). Tôi nói: <i>"Nếu là "ông to" cấp trên
thì bài viết phải ghi rõ họ tên thật và chức vụ thì tôi
mới chấp hành nghiêm túc kiểm điểm, còn như người viết dù
"to"cỡ nào, ở "cấp" nào mà lại nhân danh "bạn
đọc" thì trên nguyên tắc thông thường bạn đọc có quyền
khen, chê, và tác giả được quyền tiếp thu hay không tiếp
thu".</i> Nhưng ông Vương Anh vẫn không cho biết rõ Phạm Trung
Thực là ai và vẫn nhắc lại rằng tôi phải kiểm điểm theo
hướng đó. Ông Vương Anh nói thêm với tôi và một số anh em
văn nghệ như Trọng Miễn, Đào Phụng, Xuân Quảng, Nguyễn
Ngọc Quế và nhiều chị em khác rằng: trong cuộc họp Thường
vụ Tỉnh ủy triệu tập lãnh đạo Hội văn nghệ để bàn xét
về vấn đề thơ chống Đảng, ông Vương Anh liếc nhìn vào
sổ tay ông Lê Xuân Sang (Trưởng ban Tuyên huấn Tỉnh ủy) và
ông Quách Lê Thanh (Trưởng ban Tổ chức Tỉnh ủy) đều thấy
cùng ghi một dòng chữ: <i>"Hoàng Tuấn Phổ chống
Đảng"</i>. Điều này không biết có thực hay không, nhưng
chẳng riêng gì tôi mà các anh em khác cũng đều hết sức hoang
mang lo sợ. Mặc dù vậy, tôi vẫn không thể làm vừa lòng Ban
thường trực Hội nói chung và ông Phạm Trung Thực nói riêng
vì không hề nhận ra mình đã mắc những sai phạm chính trị
trong bài thơ họa ký tên Cao Đăng. Sau những cuộc kiểm điểm
liên miên ngày này qua tháng khác, Ban thường trực Hội kết
luận tôi là <i>"thái độ kiểm điểm không thành khẩn kéo
dài"</i> (9 tháng).

Cũng trong thời gian này, anh Minh Hiệu (Nhà thơ) có 8 bài thơ,
Ban thường trực Hội coi như là <i>"8 phát súng đại
bác"</i> nã vào Tỉnh ủy. Ông Vương Anh nói: trong khi ông Minh
Hiệu tấn công trực diện vào Đảng thì Hoàng Tuấn Phổ gián
tiếp đả kích những cán bộ lãnh đạo của Đảng. Anh Xuân
Hùng vẽ bức tranh <i>"Chuẩn bị thóc nhập kho",</i> vì góc
bức tranh có vẽ một cây rơm, chung quanh có mấy em bé đang
đùa chơi, ông Mai Bình và Ban thường trực Hội bảo là
<i>"cây rơm to hơn đống thóc tức là mất mùa thì lấy thóc
đâu nhập kho</i><i >? Phải chăng tác giả ẩn ý rằng thành
tích nông nghiệp của ta chỉ là giả tạo? "</i> (Trong thực
tế, dù được mùa lớn, rơm vẫn nhiều hơn thóc! ) Bức tranh
vẽ một đàn ngựa của anh Đỗ Chung, bị ông Mai Bình lộn
ngược dưới lên để xem và nhận xét là tác giả vẽ toàn là
các bộ phận kín của phụ nữ! Cũng một bức tranh khác của
Đỗ Chung, ông Vương Anh bảo: <i >"Cái mặt trời tím mọc
trên cánh đồng lúa là con số không, ý tác giả muốn nói
"nền nông nghiệp nước ta chỉ là con số không!".</i> Còn
nhiều trường hợp nữa tôi không tiện dẫn hết ra đây.

Cứ cái kiểu suy diễn, phán xét nguy hiểm đó, trong công việc
đọc duyệt tác phẩm, các ông Mai Bình, Hà Khang, Vương Anh đã
dần dần hệ thống hóa các tác phẩm, quy tụ các hiện tượng
để tiến tới khẳng định ở Thanh Hóa có một tổ chức văn
nghệ sĩ chống Đảng. Ông Mai Bình thay mặt Ban thường trực
Hội bảo tôi: <i>"Cho dù anh có phải nhận hình thức kỷ
luật ra khỏi cơ quan văn phòng Hội thì anh cũng phải khai ra
những kẻ cùng hội cùng thuyền để giúp Đảng lãnh đạo
phong trào văn nghệ tỉnh nhà được tốt".</i>

Sáng 27/5/1984, tại phòng ông Trần Kháng (Trưởng ban hành chính
trị sự của Hội) ông Hà Khang thay mặt Ban thường trực Hội
yêu cầu tôi phải trả lời những câu hỏi:

1. Tổ chức văn nghệ sĩ chống Đảng ở Thanh Hóa gồm những
ai, do ai cầm đầu?

2. Tổ chức này đã có nhiều cuộc tọa đàm, vậy anh đã dự
những cuộc tọa đàm nào, các anh đã bàn bạc hoặc tiến hành
những vấn đề, những công việc gì?

Tôi hỏi lại ông Hà Khang:

1. Ban Thường trực Hội căn cứ vào đâu để khẳng định
tôi có tham gia tổ chức Văn nghệ sĩ chống Đảng?

2. Ban Thường trực Hội hiểu thế nào về chữ "tọa
đàm"? Nếu tọa đàm là những cuộc trà lá mấy anh em văn
nghệ ngồi tán gẫu về văn chương thì thường xuyên có và
chẳng có gì là chống Đảng cả. Còn như về một tổ chức
nào đó có hoạt động chống Đảng thì tôi không hề biết.
Và, nếu Ban thường trực Hội đã biết chắc có những cuộc
tọa đàm như ông (Hà Khang) nói thì xin ông dẫn ra cụ thể.

Ông Hà Khang nói: <i>"Hôm qua tại nhà hát Lam Sơn chắc anh có
nghe đồng chí bí thư Tỉnh ủy nhấn mạnh về những cuộc
tọa đàm của anh em Văn nghệ Thanh Hóa, đó chính là những
cuộc tọa đàm của tổ chức Văn nghệ sĩ chống Đảng! "</i>

Tôi nói: "Tất cả những điều ông Hà Trọng Hòa và ông Hà
Xuân Trường nói chuyện với những người làm công tác tư
tưởng cấp tỉnh sáng hôm qua, ngày 26/5/1984, tại nhà hát Lam
Sơn (thị xã Thanh Hóa) tôi đều chú ý lắng nghe. Tôi nhớ rõ
lời bác bí thư tỉnh ủy nói: <i>"Trong thời gian qua có những
bài thơ của một số anh chị em</i>-vừa nói xong mấy từ
<i>"của một số anh chị em",</i> bác bí thư liền chữa ngay
là <i>"của một số anh em".</i> Bác bí thư nói tiếp:
<i>"Và những cuộc tọa đàm biểu hiện tư tưởng chủ quan,
tự phụ, cho là lãnh đạo không hiểu mình, không bằng mình,
gây ra dư luận không tốt trong cán bộ và quần chúng..."</i>
Tôi không hề thấy bác bí thư nói đến chuyện chống
Đảng..."

Ông Hà Khang ngồi im lặng một lát rồi nói: <i>"Chỉ thị
của lãnh đạo cấp trên là Ban thường trực Hội phải làm
sáng tỏ vấn đề chống Đảng của một số văn nghệ sĩ trong
tỉnh. Vậy anh phải viết ngay bản tường trình về tất cả
những gì anh biết về tổ chức này, về những cuộc tọa đàm
mà anh được dự! "</i>

Tôi nói <i>"tôi không biết gì về những điều Ban thường
trực Hội cần biết, do đó tôi không thể làm bản tường
trình được".</i>

Ông Hà Khang liền nói: <i>"Đây là chỉ thị của cấp trên,
là lệnh của đồng chí lãnh đạo cao nhất, anh phải chấp
hành nghiêm túc. Ngày mai anh phải xong bản tường trình gửi Ban
thường trực Hội". </i>Nói xong, ông Hà Khang đứng dậy chấm
dứt buổi làm việc, không cho tôi trình bày hay hỏi han gì hơn.

Chấp hành lệnh của lãnh đạo, tôi phải viết bản tường
trình cũng chỉ là nhắc lại những điều tôi đã nói ở trên
(có đi sâu chi tiết hơn) vì không biết nói gì khác. Tôi đề
nghị Ban thường trực Hội công bố bản kiểm điểm của tôi
ngày 28/5/1984 vấn đề sẽ được chứng minh cụ thể. Sau đó,
tôi được biết, trong khi ông Hà Khang thẩm vấn tôi ở Văn
phòng Hội thì ông Mai Bình gọi anh Xuân Quảng (họa sĩ công
tác cơ quan văn phòng Hội) tới Sở văn hóa-thông tin (Vì ông
Mai Bình là Phó giám đốc Sở kiêm Chủ tịch Hội) để tra
hỏi cũng với nội dung vấn đề như ông Hà Khang hỏi tôi. Ông
Mai Bình còn bịa ra là Hoàng Tuấn Phổ đã thú nhận và khai
báo hết cả rồi, và dọa là nếu Xuân Quảng không thành khẩn
sẽ chịu kỷ luật nặng hơn.

Cũng trong những ngày này, ông Mai Bình báo cáo đề nghị sở
Công an Thanh Hóa về địa phương tôi lấy hồ sơ lí lịch theo
hướng đem vụ việc chống Đảng ở địa phương kết hợp
cùng ông Giá Tổng biên tập báo Thanh Hóa tố cáo tôi 3 đời
chống Đảng v.v...(Vấn đề này còn liên can tới nhiều đối
tượng khác, tuy ở mức độ và hình thức không giống nhau như
trường hợp buộc anh Phạm Văn Sĩ cán bộ Biên tập NXB Thanh
Hóa phải chuyển công tác đi xa, nếu không thì phải thôi
việc, trường hợp cô Út ở phòng lưu trữ UBND tỉnh phải
chuyển công tác về thị ủy Thanh Hóa, vì cô Út có chồng là
anh thương binh Lê Viết Khảm, khen thơ họa của Cao Đăng,
v.v...)

Sang tháng 6 năm 1984, tôi còn phải viết đi, viết lại nhiều
lần các bản tường trình, kiểm điểm xoay quanh vấn đề trên
vì vẫn liên tục bị các ông trong Ban thường trực Hội luân
phiên gọi lên thẩm vấn, gợi ý, khuyên bảo. Đầu tháng 8 năm
1984, có lẽ xét thấy không thể khai thác được gì ở tôi như
ý lãnh đạo mong muốn và vấn đề thơ họa Cao Đăng cũng
không nên để dư luận kéo quá dài, ông Mai Bình gọi tôi, nói:
<i>"Hội đồng kỷ luật sắp họp, anh không tránh khỏi kỷ
luật, chỉ còn ở mức độ kỷ luật có thể nặng hay nhẹ.
Nhưng trước khi nhận kỷ luật, anh có muốn lên gặp lãnh
đạo cấp trên như bác Hà Trọng Hòa, bác Tống Xuân Nhuận
để trình bày những điều anh không muốn nói với chúng tôi
thì để chúng tôi bố trí anh lên gặp? " </i>Tôi đáp:
<i>"Hiện tại, tôi không có gì khác ngoài những điều tôi
đã viết trong các bản kiểm điểm để trình bày với lãnh
đạo cấp trên."</i> Ông Mai Bình lại hỏi: <i>"Thế anh có
suy nghĩ gì về vấn đề kỷ luật? "</i> Tôi trả lời:
<i>"Tôi chỉ nghĩ là tôi không có tội lỗi gì. Nếu như có
sai lầm thì tôi chỉ sai lầm ở chỗ đã tham gia vào việc
xướng họa thơ."</i> Rồi tôi đề nghị đưa vấn đề ra
trước một cuộc hội thảo văn học của anh em văn nghệ Thanh
Hóa, nhưng ông Mai Bình không chấp nhận. Rốt cuộc, tôi vẫn
bị Ban thường trực Hội qui kết là một hạt nhân, một thành
viên của tổ chức văn nghệ sĩ chống Đảng. Kết luận này
cũng được một số nhà lãnh đạo cấp tỉnh đồng tình,
nhất trí, ở đây tôi thấy không cần thiết nêu rõ họ tên,
chức tước (4). Cho đến nay, tôi vẫn không thể tự giải
thích nổi tại sao Ban thường trực Hội lại bịa đặt cái
chuyên tày trời đó, và bịa đặt ra nhằm mục đích gì? Có
đúng là Ban thường trực Hội chỉ làm cái việc vâng lệnh
lãnh đạo cấp trên và lãnh đạo cấp trên là những ai, lãnh
đạo cao nhất là ai? Tại sao các nhà lãnh đạo của Đảng bộ
Thanh Hóa lại nhằm tiêu diệt hoặc đánh vào những người
cầm bút ở địa phương mình? Hay là có một tổ chức văn
nghệ sĩ chống Đảng ở Thanh Hóa thật? Mặc dù Đảng ta đã
có chính sách mới, văn nghệ sĩ được tuyên bố là được
"cởi trói" tôi vẫn không thể yên tâm vì chắc là những
bản báo cáo mật của Ban thường trực Hội, của một số cá
nhân ố nhân thắng kỷ, những chỉ thị, những lệnh riêng
của Tỉnh ủy và có thể là cả hồ sơ vụ án văn nghệ sĩ
Thanh Hóa chống Đảng, đang lưu trữ tại một chỗ nào đó,
rồi biết đâu, khi có cơ hội, kẻ xấu bụng, ác ý hay chính
các ông Mai Bình, Hà Khang, Vương Anh lại khui ra thì sao? Vì
vậy, tôi đề nghị Đại hội buộc Ban thường trực Hội
(khóa II) phải:

1. Công bố toàn bộ hồ sơ về vụ án văn nghệ sĩ Thanh Hóa
chống Đảng mà các ông soạn thảo bí mật.

2. Nói rõ, các ông tiến hành âm mưu này xuất phát từ đâu,
nhằm mục đích gì?

3. Về việc xử lý oan cho cán bộ và việc vu khống anh em văn
nghệ sĩ chống Đảng phải được minh oan, phải được giải
quyết theo luật lệ hiện hành, và về phía Ban thường trực
Hội từng người phải nhận kỷ luật thích đáng.

Thưa...

Thanh Hóa trong lịch sử đã xảy ra một số vụ án văn
chương, có vụ, án xử tới tử hình. Để phòng ngừa cái tai
họa văn chương, tôi nghĩ chúng ta nên nhớ lại lời dạy của
Lê-nin. Trong sách <b><i>"Lê-nin bàn về văn học nghệ
thuật"</i></b> (NXB Sự thật-1960) có in bài báo nổi tiếng:
<b><i>"Tổ chức Đảng và văn học có tính Đảng"</i></b>
Lê-nin viết: <i>"Mỗi người đều có tự do viết tất cả
những điều họ muốn viết và nói tất cả những điều họ
muốn nói, không một chút hạn chế nào. Nhưng như vậy thì
mỗi đoàn thể tự nguyện, tự giác (trong số đó kể cả
Đảng) cũng đều được tự do đuổi cổ những phần tử lợi
dụng chiêu bài Đảng để cổ vũ những quan điểm trái ngược
với Đảng"</i> Lời dạy sáng suốt và công bằng đó của
Lê-nin cần được áp dụng với tất cả những kẻ <i>"lợi
dụng chiêu bài Đảng"</i> để thực hiện những mưu đồ
thâm hiểm, xấu xa, thấp hèn của chúng.

Và, tôi đề nghị Điều lệ của Hội ta nên đề cập cụ
thể vấn đề này./.

<i> Ngày 22 tháng 5 năm 1989</i>

<u>Chú thích:</u>

- Vì không có đủ cơ sở lý luận buộc tội tôi về bài thơ
họa, Ban thường trực Hội bịa đặt cho tôi một số khuyết
điểm về ý thức tổ chức để thi hành kỷ luật: đuổi ra
khỏi cơ quan Nhà nước và khai trừ khỏi Hội (/9/1984). Ngày
8/11/1988 Hội nghị toàn thể hội viên Hội văn nghệ Thanh Hóa
đã quyết định phục hồi Hội tịch cho tôi, nhưng còn vấn
đề xử lý kỷ luật sai về tổ chức cán bộ đến nay vẫn
chưa được giải quyết (sửa sai) do sự cố ý chống lại của
Mai Bình và Vương Anh đối với tôi.

- Theo nguồn tin đáng tin cậy, nếu Hà Trong Hòa giữ vững ghế
Bí thư Tỉnh ủy thêm 6 tháng nữa, tôi và một số người nữa
sẽ bị ghép vào vụ án chính trị Lường Mạnh Hòa (con trai
Lường Mạnh Huân đã bị chính quyền cách mạng xử tử hình)

- Bài phát biểu này được Đại hội vỗ tay hưởng ứng
nhiệt liệt, nhưng do thời gian hạn chế của Đại hội, vấn
đề tôi nêu ra không có điều kiện giải quyết kịp thời..."

<i>*Phần chú thích này không có trong bản trình bày trước
Đại hội". </i>

<i>(Hết trích nội dung điều trần trước Đại hội của
Hoàng Tuấn Phổ)</i>


<h2> Vài lời nói thêm:</h2>

Bây giờ, làng tôi không còn mổ lợn chia thịt ăn mừng Mùng
Hai Tháng Chín như ngày trước nữa. Bọn trẻ con cũng chẳng có
được cảm giác vui sướng đón Tết Độc Lập bằng một bữa
cơm thịt no nê như chúng tôi thuở nào. Bởi điều kiện vật
chất bây giờ đã khác trước rất nhiều. Tuy nhiên, viết
đến đây tôi lại nhớ ngày xưa mỗi lần đứng xem chia thịt,
sốt ruột chờ lấy phần, tôi thường nghĩ về câu chuyện
đọc lỏm được trong sách của Cha tôi, và thú vị với ý
nghĩ, trong đám đông chỉ mình tôi biết: <i >Bên Tàu có ông
Trần Bình chia thịt cho làng rất đều, các bô lão đều khen
ngợi. Trần Bình đáp: "Ngày sau Bình này mà được làm Thừa
tướng thì cũng khéo như việc chia thịt hôm nay vậy". Quả
nhiên, sau này Trần Bình trở thành Thừa tướng nổi tiếng
đời Hán Lưu Bang. </i>Vậy mà mấy người chia thịt ở làng
tôi họ không hề biết rằng mình rất giỏi và cái nghề chia
thịt của họ đã từng được nhắc đến trong sử sách nước
Tàu! Lớn lên tôi mới hiểu, ông Trần Bình vốn là người có
trí tuệ siêu phàm, dường như sinh ra để làm Thừa tướng.
Bởi vậy có thể nói ông là một <i >Thừa tướng đi chia
thịt,</i> khác với những <i>Kẻ</i> <i >chia thịt làm Thừa
tướng</i>.

<center><img
src="https://www.danluan.org/files/u1/sub04/hoang_tuan_pho_gdn326.jpg"
width="600" height="820" alt="hoang_tuan_pho_gdn326.jpg" /></center>
<center><img
src="https://www.danluan.org/files/u1/sub04/hoang_tuan_pho_gdn2.jpg"
width="600" height="820" alt="hoang_tuan_pho_gdn2.jpg" /></center>
<center><em>Bản nháp Công văn đề nghị khôi phục công tác cho
HTP do Nhà văn Đặng Ái, Chủ tịch Hội VHNT Thanh Hóa
ký</em></center>

Trở lại với câu chuyện một Tết Độc Lập buồn của gia
đình tôi.

Đ/c Hà Trọng Hòa-Bí thư Tỉnh ủy Thanh Hóa, sau đó đã bị
kỷ luật Đảng. Cha tôi-Nhà nghiên cứu Hoàng Tuấn Phổ sau khi
được phục hồi công tác, ở tại Khu tập thể Hội Văn học
nghệ thuật Thanh Hóa. Các ông Mai Bình, Vương Anh thỉnh thoảng
vẫn lui tới gặp gỡ, trò chuyện. Khi triển khai Dự án khôi
phục Lam Kinh, ông Mai Bình không đồng ý với một số phương
án, tuy nhiên chưa có dịp trình bày. Trước khi mất ông Mai
Bình có giao lại văn bản và nhờ Hoàng Tuấn Phổ sau này có
điều kiện thì công bố (hiện HTP còn giữ).

Ba mươi năm trôi qua, nhiều kẻ đã "ra đi", nhưng cũng không
ít người còn "ở lại". Thuở <i>"Đánh chuột vỡ bình, thơ
sứt trán",</i> Nhà nghiên cứu Hoàng Tuấn Phổ mới ở độ
tuổi 50, nay đã thành Ông Lão Tám Mươi. Hàng ngày ông vẫn
miệt mài dồn tâm huyết cho công trình <i>"Tinh hoa văn hóa xứ
Thanh"</i>. Quan điểm của ông là oán thù nên cởi chứ không
nên buộc. Tuy nhiên, những câu chuyện cũ như thế này người
ta lại không được phép quên. Bởi đó là một phần của
lịch sử và cũng là một trong những bài học quý giá của quá
khứ. Đây chính là lý do <a
href="https://www.google.com.vn/url?sa=t&rct=j&q=&esrc=s&source=web&cd=1&cad=rja&uact=8&sqi=2&ved=0CBsQFjAA&url=http%3A%2F%2Ftuancongthuphong.blogspot.com%2F&ei=0GUDVK3DK9bj8AX1j4L4Ag&authuser=1&usg=AFQjCNHhkox2PKBgind7s75iPNIEgBZ96A&sig2=LmFghnNQ1uGSAPUQ7fp2hA&bvm=bv.74115972,d.dGc"><i>Tuấn
Công Thư Phòng</i></a> nhớ lại <i>"Ngày này năm xưa". </i></h3>
<h3 > </h3> <i>Hoàng Tuấn Công/Ngày nghỉ Tết Độc Lập/2014</i>


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140901/hoang-tuan-cong-nho-mot-tet-doc-lap-buon-va-30-nam-bai-tho-chong-dang),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<center><img
src="http://4.bp.blogspot.com/-9tFK78qPpm8/VASCDb3hWAI/AAAAAAAABsM/FVf6Af8hm70/s1600/10620993_586704001452244_1496139389_n.jpg"
width="600"></center>

Kính cụ,

Đầu tiên tôi xin thật thà báo cáo:

1/ Suốt 45 năm nay, người ta kiểm duyệt, thêm bớt, mắm
muối, linh tinh lang tang quá nhiều vào bản di chúc của cụ để
lại đến nỗi nhân dân phải nhiều phen ngơ ngác mỉm cười
cho các chiêu trò tung ra, thụt vô, giải thích, ngớ ngẩn đến
khôi hàì, rất bất lợi cho uy tín của cụ!

Năm nay, kỷ niệm 45 năm ngày công bố bản di chúc có chữ ký
của ông Lê Duẩn "chứng nhận" là "chính thức", lần
đầu tiên, họ làm rùm beng hơn mọi khi về việc học tập và
làm theo di chúc cụ…đồng thời cho triển lãm tất cả các
dị bản di chúc cụ viết suốt 3 năm 1965-1968 khiến nhiều
điều xì xào bàn tán quanh vụ "bạch hóa bất đắc dĩ"
này??

<center><img
src="http://4.bp.blogspot.com/-4N_SeVk4SbA/VASCN5FkvVI/AAAAAAAABsU/nIejlkWdHlw/s1600/10668648_586701074785870_1612822147_n.jpg"
width="600"></center>
Tây đầm cùng phải ngạc nhiên trước cuộc triển lãm những
dị bản của <center><em>một "tuyệt đình văn chương" viết
suốt 3 năm trời của ông cụ! (Lời anh ĐTHuynh trong lễ kỷ
niệm 45 năm làm theo di chúc của Bác giữa Nhà hát lớn Hà Nội
đêm 31/8/2014</em></center>

Bọn đế quốc tư bản thù địch thì tung ra từ lâu cả lô
cả lốc nhiều bản di chúc (đều có chụp bản thảo viết tay)
của cụ từ 1965, khi cụ biết mình đã "có vấn đề" sắp
đi gặp mấy ông triết học khùng người Đức, người Nga
đến nỗi chúng tôi, ngày nay gõ vào google phải trợn tròn con
mắt và tự hỏi:

a- Tại sao một người viết báo kinh nghiệm đầy mình, từng
là tấm gương làm báo cho bao nhà báo nhớn của nước này lại
quá vất vả trong việc viết có đôi dòng tâm sự cuối cùng
đến thế (sửa be, sửa bét?) đến nỗi đọc không ra chữ?

b- Phải chăng vì có một hay nhiều áp lực nào đó đến nỗi
cụ phải sửa đi, sửa lại có mấy điều dặn dò "trước
lúc đi xa"đến 3 năm trời mới vừa lòng những ai đó?

c- Ngay cái ngày cụ chết họ cũng xuyên tạc cho đến 20 năm
sau, nhờ có cái 'thông báo số 151 gì gì đó của mấy tay BCT
khóa VI, ngày cụ chết mới được "phục hồi" là ngày 2
tháng 9/1968…Ấy vậy mà, năm nay họ lại quay sang giỗ cụ
theo… ngày Ta (?!) tức là tháng bảy, tháng cúng cô hồn(?!)) cho
nó… 'đậm đà bản sắc dân tộc" Cúng kiếng, lễ bái,
bàn thờ đặt rất tuềnh toàng tại cái ngôi nhà có biển số
67 chưa ai từng nghe nói bao giờ? Các " trò làm xiếc" của
họ thì, quả thật cho đến nay, người dân chúng tôi chỉ có
thể kết luận rằng thì là: Họ lại định lợi dụng cụ
trong một mục đích chính trị gì đó mà thôi!

Cụ mất sớm không biết chứ, từ ngày có cái thằng
Anh-Te-Lét, dân có chút ăn học chúng tôi đều nhờ cái Guc-gờ
mà biết nhiều điều… rằng thì là: cái "uy tín một
thời" của cụ, đã bị những tên vua" ăn mày quá khứ"
lợi dụng để trở thành những tư bản đỏ cộng tất cả
"sản" của nhân dân lại thành của riêng của bọn "quan
cộng" từ thôn xã đến Ba Đình thế nào đâu!

Đặc biệt là sau khi cụ "ra đi" với ước vọng "phe xã
hội chủ nghĩa sẽ đoàn kết lại" đã không thành mà lại
còn sụp đổ tan tành, chỉ còn lại cái "vỏ cộng sản" ở
3, 4 nước, cố sống cố chết tìm mọi bùa phép để tồn
tại! Và các "hậu duệ mất gốc" của cụ cũng sống sót
nhờ trao thân gửi phận, thậm chí gửi cả non sông, đất
nước vào tay lũ con cháu ông thầy Mao chế tùng của cụ!

Cái thằng Wikipedia nó vô tư dựa trên 24.000 tài liệu và hình
ảnh về các bản di chúc "tam sao thất - bát bản" của cụ mà
tạm tổng kết về những chỗ bị cắt cúp, thêm bớt, sửa
chữa trong các dị bản như sau:

1- (Bản ngày 15 tháng 5 năm 1965)

(Tuyệt đối bí mật - Người làm thơ rất nổi tiếng, ở
Trung Quốc đời nhà Đường là cụ Đổ Phủ có câu thơ rằng:
"nhân sinh thất thập cổ lại hy". Nghĩa là: người thọ bảy
mươi xưa nay hiếm...)

2- (Bản ngày 15 tháng 5 năm 1965)

(Trong Đảng thực hành dân chủ rộng rãi, thường xuyên và
nghiêm chỉnh tự phê bình và phê bình là cách tốt nhất để
củng cố và phát triển sự đoàn kết và thống nhất của
Đảng...)

3- (Bản ngày 15 tháng 5 năm 1965)

(Còn non, còn nước, còn người, - Thắng giặc Mỹ, ta sẽ xây
dựng hơn mười ngày nay!... )

4- (Bản ngày 15 tháng 5 năm 1965)

(Tro xương thì tìm một quả đồi mà chôn. Gần Tam Đảo và Ba
Vì như hình có nhiều đồi tốt. Trên mộ, nên xây 1 cái nhà
giản đơn, rộng rãi, chắc chắn, mát mẽ để những người
đến thăm viếng có chỗ nghỉ ngơi...)

1-(Tháng 5 năm 1968)

(Năm nay, tôi vừa 78 tuổi, vào lớp những người "trung thọ".
Tinh thần vẫn sáng suốt tuy sức khỏe có kém so với vài năm
trước đây. Người ta đến khi tuổi tác càng cao thì sức
khỏe càng thấp...)

2-(Tháng 5 năm 1968)

(Tro thì chia làm 3 phần, bỏ vào 3 cái hộp sành. 1 hộp cho
miền Bắc 1 hộp cho miền Trung 1 hộp cho miền Nam...)

3-(Tháng 5 năm 1968)

(Tháng 5-1968, khi xem lại thư này tôi thấy cần phải viết
thêm mấy điểm không đi sâu vào chi tiết...)

4-(Tháng 5 năm 1968)

Những chiến sĩ trẻ tuổi trong các lực lượng vũ trang nhân
dân và thanh niên xung phong đều đã được rèn luyện trong
chiến đấu và đều tỏ ra dũng cảm...)

Và họ có nhận định tổng quát về những chỗ "khác
biệt" hoặc bị "đục bỏ" so với bản gọi do ông Lê
Duẩn đọc ngày 9/9/1969 trước bàn dân thiên hạ lúc truy điệu
cụ:

Cụ thể là:

1-/ Không công bố toàn văn và trình tự theo thời gian viết
của tài liệu;

2-/ Cúp hẳn đoạn "Việc hỏa táng thi hài và tro sau hỏa táng
cho vào ba hộp sành cho ba miền Bắc, Trung, Nam sau khi qua
đời";

3-/ Cuộc kháng chiến chống Mỹ có thể sẽ kéo dài mấy năm
nữa;[2]

4-/ Sau khi thắng Mỹ, chỉnh đốn Đảng, chăm sóc đời sống
các tầng lớp nhân dân

5-/ Sau khi thắng Mỹ, miễn thuế nông nghiệp cho các Hợp tác


Là một người có may mắn được tiếp xúc với cụ hơn… 3
lần, tôi, một tự vệ chiến đấu đươc ông Ngô duy Phớn cử
đi đón cụ (cùng Nguyễn văn Cúc sau là bí thứ Tỉnh Đoàn
Thái Bình) về thăm cái tỉnh có nhiều người chết đói nhất
nước ngay trước ngày cụ "ra công khai" đọc tuyên ngôn
độc lập có 3, 4 ngày gì đấy, xin khai thật với cụ:

a-/ Hai thằng Cúc –Hải chúng tôi "mê" cụ vô cùng trong
lúc nghỉ chân, bác cháu ngồi bệt ngay trên bờ cỏ bên
đường sau khi qua phà Tân Đệ…Tôi cực lực ấn tượng về
những mẩu chuyện mà cái ông Nguyễn ái Quốc nổi tiếng thế
giới này trao đổi với mấy đứa tôi, (gồm cả ba chú tự
vệ đi cùng cụ từ Hà nội trên một chiếc Primaquatre cà tàng!
Còn ghi đậm trong tôi tới giờ là câu chuyện cụ góp ý về
"trang phục lực lượng võ trang cách mạng" không nên có cái
kiểu "công tử bột" như chúng tôi. (3 chữ này nguyên văn
là của cụ) Miệng nói, tay cụ bỏ cái cổ sơ-mi trắng vào
trong cái áo blouson tự túc của chúng tôi có từ thời "thanh
niên tiền tuyến" của ông Phan Anh… Câu nói này và hành
động tuyên bố công khai giải tán đảng cộng sản, chỉ ít
lâu sau đó làm tôi quyết chí ra đi, theo cụ đánh đuổi thằng
Tây xong là trở về với học đường…

Nào ngờ… một ra đi là không trở về với gia đình, học
đường mãi mãi!

Nào ngờ niềm "mê tín" nơi cụ theo thời gian cũng nhạt
dần!Đặc biệt qua cuộc cách mạng long trời lở đất "Cải
cách ruộng đất=chấn chỉnh tổ chức" theo đường lối Tầu
cộng của cụ và các học trò cưng đã tiêu diệt bao nhiêu con
người vô tội kể cả những gia đình có công với cách mạng
như gia đình bên vợ tôi và bao "đồng chí"của tôi vì gia
đình đã bị đôn lên "địa chủ" cho đạt tiêu chuẩn! Sau
đó là các thứ tiêu diệt trí phú địa hào khác tùm lum. Nào
đánh tư sản, đánh nhân văn, diệt xét lại… nhắc lại
"dưới ấy" (hay "trên đó"?) chắc cụ cũng chẳng vui gì
rồi lại móc mùi xoa lau nước mắt như mọi lần mất!

Tiếp nối là những hành động phi nhân tính khác của các
học trò xuất sắc nhất của cụ mà nổi bật nhất là việc
đưa toàn dân vào một cuộc nội chiến kéo dài, anh em, họ
hàng ruột thịt chém. giết nhau để… "nhuộm đỏ" vùng
Đông Nam Á mà người chẳng coi cụ ra cái gì là Lê Duẩn đã
công khai trước thế giới "Ta đánh đây là đánh cho Trung
Quốc, cho Liên Sô" (!), tiếp theo là đổi ngay cái tên đảng
của cụ, (lần đầu tiên được đứng đầu làm chủ tịch…
danh nghĩa) Đảng Lao Động thành Đảng Cộng Sản Việt Nam mà
cụ đã công khai giải tán nó trước thế giới ngay sau ngày
cụ đọc bản "tuyên ngôn đôc lập" có ít ngày (24/9 thì
phải) để tránh khỏi phải đương đầu với lực lượng
chống cộng cực kỳ hung mạnh lúc bấy giờ... Và cũng chính
vì hành động này mà Liên Sô, Trung Quốc và phong trào cộng
sản chỉ xếp cụ vào loại "chí sỹ yêu nước là chính".
Và cũng vì thế cụ dã đọc tuyên ngôn độc lập cả 5 năm
trời, mà cả hai anh cộng sản chóp bu mới chịu công nhận cái
nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa(1950) mà cụ khai sinh!

Và cũng chính vì lẽ đó mà những năm sau này, dù có tôn cụ
lên thành "Thánh sống", "Thánh chết" họ cũng chẳng
chịu bầu cụ vào Bộ Chính Trị của họ để cụ làm chủ
tịch đảng và miễn các cuộc họp BCT để cụ (và họ) đỡ
mệt!

Chúng tôi, những người có tim, có óc và có học, biết suy
nghĩ, có khả năng tìm hiểu trên mọi phương tiện của phe
ta-phe nó đã biết, biết nhiều hơn các học trò xuất sắc
của cụ là đằng khác, nên, nói vô phép chứ… khi cụ chết
cũng không phải là không có đôi chút thương cảm cho số phận
một con người như cụ!

Nhưng, lần này, do họ làm rùm beng quá mức lố, thậm chí có
nhiều điều "vu cáo" cho cụ nhiều điều cụ chưa từng
biết bao giờ, rất có hại cho cụ, bắt buộc tôi, một nhân
chứng lịch sử còn sót lại, đành phải lên tiếng "nói lại
cho cụ rõ" mấy điều.. "cơ bản cốt lõi" như sau:

1-Sau khi lũ "học trò xuất sắc" của cụ theo cụ ra đi
gần hết (nay còn một vài tên cũng đã trở thành… bại liệt
về thể xác và tinh thần) thì cá lũ con nít đáng tuổi cháu,
chắt cụ và con cháu tôi bỗng dưng lên thay thế nắm cái
"đảng cầm quyền" (như cụ nói) mà cái thời tôi được
đi "hầu" cụ hơn một ngày ở tòa công sứ Thai Bình chúng
đang còn là….những hạt bụi, chưa đầu thai vào nhà ai, già
nhất cũng chỉ lên….1, đang cởi truồng thò lò mũi xanh hoặc
ra đời giữa thời không còn tiếng súng…, không một ngày tù
tội, không một ngày cầm súng đánh Tây, đánh Mỹ, thậm chí
sống học tập và trưởng thành nửa cuộc đời trong cái chế
độ mà cụ và học trò của cụ gọi là "ngụy", nay bỗng
dưng trở nên làm vua đủ loại từ thôn, xã đến cao tít Ba
Đình! Và cái gì cụ mong ước trong di chúc chúng đều
làm….ngược lại! Ấy vậy mà chúng không ngớt leo lẻo những
lời nói gió bay" Học Tập và làm theo di chúc của Bác!

Vậy xin báo cáo cụ vài nét như sau:

Trong di chúc, bản nào cụ cũng viết:

<blockquote > TRƯỚC HẾT NÓI VỀ ĐẢNG - Nhờ đoàn kết chặt
chẽ, một lòng một dạ phục vụ giai cấp, phục vụ nhân dân,
phục vụ Tổ quốc, cho nên từ ngày thành lập đến nay, Đảng
ta đã đoàn kết, tổ chức và lãnh đạo nhân dân ta hǎng hái
đấu tranh tiến từ thắng lợi này đến thắng lợi khác.
ĐOÀN KẾT là một truyền thống cực kỳ quý báu của Đảng
và của dân ta. Các đồng chí từ Trung ương đến các chi bộ
cần giữ gìn sự đoàn kết nhất trí của Đảng như giữ gìn
con ngươi của mắt mình.Trong Đảng thực hành dân chủ rộng
rãi, thường xuyên và nghiêm chỉnh tự phê bình và phê bình là
cách tốt nhất để củng cố và phát triển sự đoàn kết và
thống nhất của Đảng. Phải có tình đồng chí thương yêu
lẫn nhau.:…</blockquote>

Nhưng thực tế hiện nay đảng của họ đang:

1- cực kỳ chia rẽ, chia rẽ đến tan hoang, trên bảo dưới
không nghe,, trống đánh xuôi kèn thổi ngược,… Tất cả đều
cá đối bằng đầu, thả cửa bịp dân và… bịp nhau và đang
lật tẩy nhau trước bàn dân thiên hạ. Điển hình nhất là
những con số "ma" kê khống về GÌ di-pi bị vạch trần gần
đây, là những vụ "diệt sâu" đang va chạm báo chí của
đảng cũng chẳng ngại gì khi tung hê hết cả các hành động
mà chúng đã học và làm theo gương Cu!

2- Thoái hóa đến cực độ và rộng khắp bởi… thi đua ăn
cắp, ăn cướp của dân từ mồ mả, nhà cửa, ruộng vườn,
tiền bạc là lẽ sống của bọn đảng viên có chức cao quyền
trọng tới mức một thằng tổng bí thư về hưu quê quán ở
tít nơi vùng cao khỉ ho cò gáy, sau khi đã xây dựng cơ ngơi có
cả nơi đỗ máy bay trực thăng, có đường nhựa rộng rái
dẫn vào dinh… Nhưng vẫn chiếm một dinh cơ lâu đài tiền tỷ
rồi ở lì tại Hà Nội,… cưới ngay một cô vợ trẻ!!!

Hoặc một tên tổng thanh tra nhà nước Trung Ương Ủy Viên
cũng đàng hoang chiếm đất xây lâu đài trước mũi công chúng.
Và điều này chắc cụ "nơi ấy" không thể nào tin: Một
tên chủ tịch xã dám sắm Roll Royce, một tên Tinh Ủy dám ngang
nhiên xây lâu đài mặt tiền, biến cả một nông trường cao-su
thành của riêng…

<center><img
src="http://3.bp.blogspot.com/-Z3vXMLOa-bU/VASDuBKcI7I/AAAAAAAABsg/VtEHU6X74g8/s1600/10656628_586673851455259_1428443671_n.jpg"
width="600"></center>
<center><em>Đây nè cụ! Lâu đài của chín Cung, chủ tịch Bình
Dương... </em></center>

<center><img
src="http://2.bp.blogspot.com/-pJCDUSdDaFI/VASDuA1rQ2I/AAAAAAAABsk/fs4jfJtWvMs/s1600/10656285_586673304788647_465228175_n.jpg"
width="600"></center>
<center><em>...và ngôi trường XHCN của đảng</em></center>
Nhưng chả ai làm gì ai vì… ai cũng như ai cả, nên báo chí
của đảng họ cũng chẳng còn ngại ngần gì, khi thường xuyên
tung hê lên báo, lên mạng. Mọi hành động xấu xa nhơ bẩn
của bọn chúng mà không sợ bị trừng phạt! Quá lố thì cũng
chỉ đến phê bình hoặc "thôi giữ chức" cấp ủy…

4- Nguy hiểm nhất là: mấy năm nay, sau nhiều lần góp ý phê
bình nhau trong Đảng thấy không có kết quả, nhiều đảng viên
lão thành đã… "kệ mẹ", câm nín, một số lớn không thèm
sinh hoạt đảng… Tệ hại nhất là một số đã công khai bỏ
đảng để đỡ phải mang tiếng lây là đảng viên=chức
quyền=lợi lộc!

Lại có cả những "đảng viên tâm huyết" cùng công khai ký
tên yêu cầu bỏ chủ nghĩa Mác=Lê, bỏ cả chủ nghĩa xã hội
mơ hồị ảo tưởng, bỏ luôn cái mối tình đoàn kết lừa
bịp với anh bạn 4 tốt 16 chữ vàng!...

Một sự phân hóa chưa từng thấy trong cả quá trình xây dựng
nên cái đảng, mà họ luôn gán cho cụ cái công sinh thành ra
nó!

Thế đấy! những điều cụ dặn như:..

Đảng ta là một Đảng cầm quyền. Mỗi đảng viên và cán
bộ phải thực sự thấm nhuần đạo đức cách mạng, thật
sự cần kiệm liêm chính, chí công vô tư. Phải giữ gìn Đảng
ta thật trong sạch, phải xứng đáng là người lãnh đạo, là
người đầy tớ thật trung thành của nhân dân.

… thì họ đều hoàn toàn làm ngược! Có điều chính bọn này
lại là bọn luôn tụng bài kinh: Noi gương và học tập tư
tưởng, đạo đức Hồ Chí Minh: … Khiến đưa bé lên 10 cũng
phải bịt mũi cười thầm!Họ làm nhục cụ đến thế đấy!

Đặc biệt cái mục "Việc riêng"cụ đã viết trong di chúc
như sau:

<blockquote > VỀ VIỆC RIÊNG - Suốt đời tôi hết lòng hết
sức phục vụ Tổ quốc, phục vụ cách mạng, phục vụ nhân
dân. Nay dù phải từ biệt thế giới này, tôi không có điều
gì phải hối hận, chỉ tiếc là tiếc rằng không được phục
vụ lâu hơn nữa, nhiều hơn nữa.Sau khi tôi đã qua đời, chớ
nên tổ chức điếu phúng linh để khỏi lãng phí thì giờ và
tiền bạc của nhân dân còn ghi:… "Tro xương thì tìm một
quả đồi mà chôn. Gần Tam Đảo và Ba Vì hình như có nhiều
đồi tốt. Trên mộ, nên xây 1 cái nhà giản đơn, rộng rãi,
chắc chắn, mát mẽ để những người đến thăm viếng có
chỗ nghỉ ngơi...) </blockquote> Thì….cho đến nay, họ vẫn hoàn
toàn lờ tịt!, vẫn dựa vào lý do "theo nguyện vọng của
nhân dân" gây bao điều tiếng về việc lãng phí của cải
nhân lực, vật lực để duy trì cái thi hài đã bị bửa óc,
móc mắt, lấy hết ruột gan tim phổi….đến tội nghiệp như
thế với mưu mô biến cụ thành một vị "siêu thánh" hơn
cả đức Phật, đức Chúa Trời, đức thánh Allah….trong tâm
linh dân Viêt Nam mà họ đã cố công "ngu muội hóa" bằng
nhiều cách bao lâu nay

Và đối với lời mong ước cuối cùng của cụ thì cụ viết
như sau"::..

Điều mong muốn cuối cùng của tôi là: Toàn Đảng, toàn dân
ta đoàn kết phấn đấu, xây dựng một nước Việt Nam hoà
bình, thống nhất, độc lập, dân chủ và giàu mạnh, và góp
phần xứng đáng vào sự nghiệp cách mạng thế giới

… thì họ đã;

1- Vứt tuốt mấy chữ Hòa Bình, Thống Nhất, Độc Lập Dân
Chủ và Giầu mạnh mà thay thế từ tên nước, tên Đảng đến
đường lối, phương hướng đi lên cái xã hội chủ nghĩa mà
chính người đứng đầu cái đảng cầm quyền hiện nay cũng
phải công nhận là "cuối thế kỷ nay chưa chắc đã đến!"

2- Độc lập thì họ lệ thuộc hoàn toàn vào Thiên Triều tới
mức bị mắng cho là "những đứa con hoang đàng" cũng không
dám hé môi phản ứng, thậm chí còn cử người sang tận Trung
Nam Hải dâng sớ khấu đầu tạ tội!

3- Còn" Giầu mạnh" thì…ngoài các nhóm lợi ich, bọn buôn
gian bán lận, thu nhập của người dân cho đến nay thua Thái Lan
cả 159 năm! Ông Trung ương ủy viên, phó ban Tuyên Huấn gần
đây, chẳng biết suy thoái, tự diễn biến hay lây bệnh….lú
lẫn đã thú thật trên báo chí của chính ông ấy:

<blockquote > <b>Nước ta cùng Hàn Quốc cách đây 50 năm đều
trong một hoàn cảnh giống nhau. Vậy mà, hôm nay ở Việt Nam có
90.000 người Hàn Quốc thì họ đều làm... Chủ! Còn cũng 90.000
người Việt ở Hàn Quốc thì đều làm…đầy tớ!
</b></blockquote> Đắng cay vậy mà họ vẫn lộng ngôn tự hào vì
đã đưa nước ta tiến lên một bước!!?

Tóm lại, có quá nhiều vấn đề để tôi có thể báo cáo
với cụ rằng:

MỌI ĐIỀU CỤ DẶN LẠI TRONG DI CHÚC ĐỀU BỊ BỌN HẬU DUỆ
MẤT GỐC CỦA CỤ LÀM NGƯỢC LẠI MÀ VẪN XƯNG XƯNG LÀ HỌC
TẬP VÀ LÀM THEO LỜI CỤ!

Chẳng biết sống khôn chết thiêng, ở "nơi xa ấy" cụ có
biết những chuyện chéo ngoe đáng lên án này không?

Thôi thì, đôi lời báo cáo về vở bi-hài-kịch này về cụ
mà bọn "hậu bối mất gốc" của cụ đã dựng nên làm
ảnh hưởng đến uy tín cùa cụ, mà tôi đành phải xin phép
tóm tắt đôi dòng!

Mong cụ thông cảm xá tội cho tôi đã gây rối giấc ngủ yên
của cụ.

Tôi, nguời tự vệ chiến đấu năm xưa đã bị cụ "chỉnh
sửa" mà vẫn vui, ở bên này phà Tân Đệ khi đi đón cụ về
thăm tỉnh Thái Bình.ngay sau ngày 19 tháng 8/1945 được ít ngày.


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140901/nhat-ky-mo-lan-thu-112-bao-cao-cu-cac-hoc-tro-mat-goc-cua-cu-coc-lam-gi-theo-di),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<center><img
src="http://4.bp.blogspot.com/-bS0PtN8Nct0/VASX60ogFfI/AAAAAAABp7w/nRGjjG1fACU/s1600/chungtoimuonbiet-tonghop2-MLBVN.jpg"
></center>

Tự do ngôn luận liên quan chặt chẽ tự do tiếp cận thông
tin. Mỗi người dân đều có quyền tiếp cận những thông tin
từ nhà nước như chính sách quốc gia, hoạt động của chính
khách nhà nước và/hoặc đảng cầm quyền trên mọi lĩnh vực:
giáo dục, môi trường, y tế, an sinh xã hội... đến chủ
quyền quốc gia. Đó là một trong những quyền hết sức cơ
bản của người dân.

Cung cấp thông tin chính xác, minh bạch và có trách nhiệm là
bổn phận của nhà nước.

Ngược lại, quyền tiếp cận thông tin từ nhà nước giúp
người dân có thể tiếp thu, đánh giá, lên tiếng phê bình hay
ủng hộ. Đây là yếu tố nền tảng của dân chủ. Động thái
phớt lờ quyền cơ bản đó chỉ có ở những thể chế phản
dân chủ, độc tài.

Đã bao giờ bạn đặt câu hỏi: người dân có quyền được
biết những thỏa thuận, những ký kết có liên quan đến chủ
quyền quốc gia hay không?

Tháng 5/2014 vừa qua, khi Trung Cộng đem giàn khoan HD-981 xâm lấn
vùng biển Việt Nam, lần đầu tiên Công hàm 1958 liên quan đến
chủ quyền Hoàng Sa - Trường Sa do thủ tướng Phạm Văn Đồng
ký đã được đề cập công khai trên truyền thông nhà nước.
Và rất nhiều người Việt Nam sửng sốt, kinh ngạc về cái
công hàm vô cùng tai hại này.

Dù biện bạch thế nào, Công hàm 1958 được ký với nội dung
tán thành Công bố của chính phủ nước Cộng hòa nhân dân
Trung Hoa về chủ quyền và lãnh hải (bao gồm Hoàng Sa và
Trường Sa của Việt Nam) khiến người dân quan tâm, lo lắng
đến vận mệnh đất nước phải đặt câu hỏi: Tại sao
những thỏa thuận ký kết liên quan đến chủ quyền Tổ quốc
Việt Nam lại bị ém nhẹm suốt hơn nửa thế kỷ? Và những
thông tin này nhà nước Việt Nam chỉ bất đắc dĩ công bố khi
Trung Cộng trưng ra như bằng chứng về cái gọi là quyền
"sở hữu" của Trung Quốc đối với Hoàng Sa & Trường Sa.

Quyền được thông tin là cơ sở để người dân thực hiện
quyền làm chủ đất nước. Trong trường hợp này, mỗi chủ
nhân của nước Việt Nam phải nắm bắt thông tin, mới có thể
chung sức hữu hiệu bảo vệ quyền lợi chính đáng của chính
họ, cũng là của cả dân tộc Việt Nam.

Trên thực tế, mối quan hệ giữa chóp bu lợi ích nhóm trong
hai đảng cộng sản Việt Nam và Trung Quốc luôn che lấp những
thông tin liên quan đến chủ quyền, nhân quyền, các vấn đề
kinh tế - xã hội - văn hóa ở Việt Nam.

Hậu quả của "vùng tối" này là gì?

Nhân dân Việt Nam thường bị động trước các động thái
gây hấn, lúng túng trước các thông tin do Trung Cộng đưa ra.
Trong khi đó, nhà nước Việt Nam lại chủ trương đàn áp
những ai muốn bạch hóa cái "hố đen" đó, khi người dân
lên tiếng đòi hỏi hoặc tìm mọi cách để biết sự thật
những gì đã và đang diễn ra.

Một trong những ký kết có liên quan đến vận mệnh quốc gia
Việt Nam là "mật" ước Thành Đô 9-1990. Cho đến nay, gần
một phần tư thế kỷ đã trôi qua, không có bất kỳ thông tin
nào liên quan đến hội nghị này được nhà nước Việt Nam
chính thức công bố.

Mọi người lo ngại trước viễn cảnh Việt Nam sắp biến
thành xứ sở phiên thuộc của Trung Quốc qua những thông tin rò
rỉ.

Đã có những cá nhân, tập thể yêu cầu nhà nước Việt Nam
công bố thông tin này. Đáp lại, đang là động thái "mũ ni
che tai", phớt lờ trịch thượng, vô trách nhiệm.

Vận nước đang nguy nan, đòi hỏi người dân phải được
biết và có quyền được biết những thỏa thuận ký kết trên
lưng người dân, 24 năm trước, giữa các yếu nhân hai đảng
và nhà nước, gây phương hại nền độc lập của Việt Nam
từ đó đến nay và tương lai.

Chúng tôi có quyền được biết, và chúng tôi muốn biết
những gì đã và đang diễn ra.

Các bạn - những người dân Việt Nam nặng lòng yêu nước,
với trách nhiệm trước cha ông và hậu thế, hãy cùng chúng
tôi cương quyết tranh đấu và kiên trì đòi hỏi trên cơ sở
quyền được biết này.

Hãy bắt đầu từ nội dung Hiệp ước Thành Đô 9-1990.

<b>Chúng Tôi Muốn Biết</b>


<center><img
src="http://1.bp.blogspot.com/-0z3Rh5IB8LI/VASbTMzMOTI/AAAAAAABp74/8XamKSEb8Bc/s1600/chungtoimuonbiet-bon-1-MLBVN.jpg"
width="600"></center>
<center><img
src="http://4.bp.blogspot.com/-F_uPvs8ZHfo/VASdA2Hw4eI/AAAAAAABp8A/RcR7WkM5Hvs/s1600/chungtoimuonbiet-bon-2-MLBVN.jpg"
width="600"></center>
<center><img
src="http://1.bp.blogspot.com/-fsmzukOlV4M/VASerhv14BI/AAAAAAABp8I/kdZwBSsTkvI/s1600/chungtoimuonbiet-bon-3-MLBVN.jpg"
width="600"></center>
<center><img
src="http://4.bp.blogspot.com/-5qLHf48XouM/VASgPI0sC6I/AAAAAAABp8Q/S44eSMgKEvE/s1600/chungtoimuonbiet-bon-4-MLBVN.jpg"
width="600"></center>
<center><img
src="http://4.bp.blogspot.com/-0hztRp0GL58/VASiZ4P7ZjI/AAAAAAABp8Y/2m5LN5m_rg0/s1600/chungtoimuonbiet-bon-5-MLBVN.jpg"
width="600"></center>
<center><img
src="http://2.bp.blogspot.com/-Opc5K_f_yLY/VASjrvQcC6I/AAAAAAABp8g/wXHRvXVyea8/s1600/chungtoimuonbiet-bon-6-MLBVN.jpg"
width="600"></center>
<center><img
src="http://4.bp.blogspot.com/-hCynaahltAs/VASkHq9kx0I/AAAAAAABp8o/ipu0U_F4XaI/s1600/chungtoimuonbiet-bon-7-MLBVN.jpg"
width="600"></center>
<center><img
src="http://4.bp.blogspot.com/-uyuDiyxRvrA/VASox89JZII/AAAAAAABp9Q/kALBMTMMUK8/s1600/chungtoimuonbiet-bon-8-MLBVN.jpg"
width="600"></center>
<center><img
src="http://2.bp.blogspot.com/-IFwMUsEqKSM/VASkcxJIVKI/AAAAAAABp8w/is08dSe-raI/s1600/ChungToiMuonBiet-Avatar2.jpg"
></center>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/node/28668), một số đường liên kết và
hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận
để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn
tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt
tường lửa tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc
ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
Nếu không tin đã không hỏi, mà có hỏi thì cũng sẽ không nghe
theo.

Tôi nhắc lại câu này, đã viết ở đoạn cuối của phần
trước về thái độ trọng tài của Nguyễn Huệ đối với
Nguyễn Thiếp, để nối sang hai sự kiện có lẽ vẫn còn chưa
mất tính thời sự: hiến pháp Việt Nam năm 2013, và giàn khoan
Trung Quốc 981. Và từ hai sự kiện này để nói thêm một vài
điều về thực tế sử dụng nguồn năng lực trí tuệ hiện
nay; mặc dù hiện tượng chảy máu chất xám ở Việt Nam đã
trở thành báo động, chẳng ai lạ gì, báo chí, các diễn đàn,
các hội thảo, các nghiên cứu… đã nói mãi, nói từ lâu, mà
chẳng thay đổi được gì.

Trước khi đề cập tới những chuyện này cần nhắc lại một
ví dụ nữa về thái độ cầu hiền trong lịch sử Việt Nam.
Đó là trường hợp của Nguyễn Trãi, một nhân vật chủ chốt
trong công cuộc chống quân Minh¨giành độc lập dân tộc. Trong
"Chiếu cầu hiền tài" do Nguyễn Trãi soạn thay Lê Lợi, có
một tư tưởng rất hiện đại, đó là khuyến khích những
người có tài năng tự tiến cử. Nguyễn Trãi viết:

"Tuy nhiên, người tài ở đời vốn không ít, mà cầu tài
không phải chỉ một đường, hoặc người nào có tài kinh luân
mà bị khuất ở hàng quan nhỏ, không ai tiến cử, cùng người
hòa kiệt náu ở nơi đồng nội, lẩn ở hàng binh lính, nếu
không tự mình đề đạt thì trẫm bởi đâu mà biết được !
Từ nay về sau, các bực quân tử, ai muốn đi chơi với ta đều
cho tự tiến. Chiếu này ban ra, phàm các quan liêu đều phải
hết chức vụ, tiến cử hiền tài. Còn như những kẻ sĩ quê
lậu ở xóm làng, cũng đừng lấy điều « đem ngọc bán rao »
làm xấu hổ, mà để trẫm phải than đời hiếm nhân tài."

Bản thân Nguyễn Trãi cũng đã hành xử đúng như vậy. Khi Lê
Lợi dấy binh, ông không đợi được mời, mà tự mình, cùng
với Trần Nguyên Hãn, tìm đến Lam Sơn xin gia nhập nhóm khởi
nghĩa, và ông cũng chủ động tự dâng Bình Ngô sách cho Lê
Lợi, cùng Lê Lợi đánh thắng giặc Minh; dù rằng để rồi sau
khi thắng lợi Trần Nguyên Hãn bị Lê Lợi hại chết và
Nguyễn Trãi bị Lê Lợi bỏ tù, rồi về sau còn bị tru di tam
tộc, bản án oan thảm khốc mà tất cả chúng ta đều biết.

Nguyễn Trãi kêu gọi những người có năng lực hành động theo
ý thức trách nhiệm của mình, không cần phải câu nệ vào sự
khiêm tốn.

Ngày nay năng lực trí tuệ đang được sử dụng như thế nào

Trở lại với câu chuyện hiến pháp 2013. Các trí thức đương
thời được mời "góp ý kiến" cho dự thảo hiến pháp sửa
đổi. Chủ trương đăng công khai trên các phương tiện truyền
thông chính thống, ngoài ra các cuộc họp lấy ý kiến được
tổ chức trên toàn quốc, và chủ trương đó được tương
đối đông đảo trí thức đáp ứng.

Ngoài ra một số trí thức đã chủ động viết các bản góp
ý, gửi trực tiếp đến Văn phòng Quốc hội. Họ không lựa
chọn cách hành xử của Nguyễn Thiếp, mà chọn thái độ mà
Nguyễn Trãi kêu gọi. Dĩ nhiên họ không tự tiến cử bản
thân (Nguyễn Trãi khuyến khích người có năng lực tự tiến
cử, nhưng bộ máy lãnh đạo hiện nay thì không, chẳng ai có
thể tự tiến cử, chỉ có đảng mới có quyền lựa chọn và
chỉ định). Họ chỉ đề xuất các ý tưởng, kèm theo các
phân tích duy lý về việc vì sao họ có các đề nghị đó.
Nhiều ý kiến được đưa ra trong đó tiêu biểu là kiến nghị
72 (bản kiến nghị này đã trở thành nổi tiếng, có thể dễ
dàng tìm thấy trên google, nên không cần phải nhắc lại cụ
thể ở đây).

Khác với Quang Trung, những người điều hành đất nước ngày
nay hỏi mà không nghe, không thực hiện. Theo một số phân tích,
bản hiến pháp được Quốc hội thông qua năm 2013 còn tệ hơn
cả bản Dự thảo sửa đổi hiến pháp được ban hành năm
2012.

Tại sao phải sửa đổi hiến pháp vào thời điểm đó? Và
tại sao phải thông qua hiến pháp một cách vội vã như vậy?
Hoặc đặt câu hỏi theo cách khác: động cơ sửa đổi hiến
pháp là gì? Câu trả lời trên truyền thông chính thống là:
"Sửa đổi Hiến pháp 1992 để tạo đà cho sự phát triển
của đất nước". Chúng ta đã thấy sau khi hiến pháp 2013 ban
hành đất nước đã "phát triển" như thế nào(!)…

Trong thực tế, bất chấp sự phản đối mạnh mẽ từ dân
chúng, điều 4 đã được bảo lưu, và hai điểm mới quan
trọng nhất, không có trong hiến pháp 1992, được Quốc hội và
ban soạn thảo bằng mọi giá đưa vào hiến pháp 2013 là hai
điểm liên quan đến sở hữu toàn dân (điều 53), và quân
đội (điều 65): đảng được đưa lên thành đối tượng
phục vụ của quân đội, đối tượng mà quân đội phải thể
hiện lòng trung thành (điều này hoàn toàn không tồn tại trong
các bản hiến pháp trước đó)

Nếu theo dõi một số mốc thời gian, ta sẽ thấy:

Hiến pháp mới được thông qua ngày 28-11-2013.

Ít lâu sau, từ ngày 10 đến ngày 12-3-2014 đã diễn ra Chương
trình giao lưu hữu nghị quốc phòng biên giới Việt - Trung tại
hai thành phố giáp biên là Móng Cái, tỉnh Quảng Ninh và Đông
Hưng, tỉnh Quảng Tây. Các báo chính thống đưa tin về sự
kiện này đều khẳng định "tình hữu nghị thắm thiết"
giữa Việt Nam và Trung Quốc, giữa quân đội hai nước, khẳng
định mối quan hệ hợp tác chiến lược toàn diện của hai
nước trên cơ sở 16 chữ vàng và 4 tốt.

Và chỉ hơn một tháng sau khi trình diễn màn kịch cảm động
đó của quân đội hai nước, vào ngày 3-5-2014, Trung Quốc đã
chứng minh "tình hữu nghị thắm thiết" này bằng cách đưa
giàn khoan 981 cắm vào vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam.

Như nhiều người đã phân tích, một trong các ý nghĩa biểu
tượng của giàn khoan 981 là ở chỗ Trung Quốc muốn khẳng
định chủ quyền của mình ngay trên vùng lãnh hải của Việt
Nam. Giàn khoan 981 đã được sử dụng như một lá cờ của
Trung Quốc.

Hiến pháp 2013 có thể liên quan gì đến việc này?

Điều 65 của hiến pháp 2013 cho phép Quân đội Việt Nam đặt
việc bảo vệ đảng thành một trong những nhiệm vụ hàng
đầu của mình. Xin nhắc lại, đây là điểm mới đưa vào so
với các hiến pháp trước đó. Những người có chút suy nghĩ
nhìn thấy ngay sự nguy hiểm của một quy định như vậy khi nó
được thể hiện ở điều 70 của dự thảo sửa đổi hiến
pháp 1992 ("Lực lượng vũ trang nhân dân phải tuyệt đối
trung thành với Đảng cộng sản Việt Nam, Tổ quốc và nhân
dân"), nên đã vô cùng lo lắng và tha thiết, mạnh mẽ đề
nghị hủy bỏ nó, trong đó có cả tướng quân đội là ông
Nguyễn Trọng Vĩnh. Có những người đã chấp nhận thỏa hiệp
với việc giữ điều 4 của hiến pháp để đòi bỏ bằng
được điều luật ấy về quân đội. Tuy nhiên, tất cả
những ý kiến, những lo lắng và tâm huyết của tướng lĩnh,
trí thức và nhân dân đều không có giá trị đối với những
người soạn thảo và thông qua hiến pháp. Điều 70 của dự
thảo sửa đổi hiến pháp trở thành điều 65 của hiến pháp
2013, quy định quân đội phải tuyệt đối trung thành với
đảng, với một chút nhượng bộ về câu chữ, xếp đảng sau
tổ quốc và nhân dân, nhưng về bản chất không có gì thay
đổi, vì đảng nắm quyền lãnh đạo tuyệt đối.

Giả định rằng, đảng, trong tư cách là bộ phận lãnh đạo
đất nước tuyệt đối và toàn diện (tư cách này được quy
định ở điều 4 của hiến pháp), vẫn cương quyết con
đường "hợp tác chiến lược toàn diện", giữ "mười
sáu chữ vàng, bốn tốt" với Trung Quốc, và đặt sự tồn
vong của đảng lên trên sự tồn vong của quốc gia, thì quân
đội dĩ nhiên phải bảo vệ quyết định ấy của đảng.
Hiến pháp muốn rằng quân đội phải tuyệt đối trung thành
với đảng. Vậy, câu hỏi cần đặt ra là: "Ai là người
thực sự muốn đưa một điều khoản như điều 65 vào trong
hiến pháp? Ai là người được lợi nhất từ điều 65 này? Ai
là người thực sự muốn nhanh chóng thông qua một hiến pháp
như vậy?". Theo logic thì câu trả lời là : đảng, dĩ nhiên
ở Việt Nam chỉ có một đảng. Nhưng câu hỏi chưa dừng lại
đó: ngoài đảng cộng sản Việt Nam ra, còn ai muốn áp đặt
một điều khoản như thế vào hiến pháp Việt Nam?

Chỉ một thời gian ngắn sau khi hiến pháp 2013 được thông qua,
Trung Quốc cho đặt giàn khoan 981. Trước một sự xâm hấn quá
hiển nhiên như vậy, trước việc quốc thể bị làm nhục
đến như vậy, rất nhiều nhóm người Việt Nam khác nhau đã
đồng loạt có hành động phản ứng, bằng nhiều hình thức
khác nhau. Và các trí thức Việt Nam một lần nữa chọn cách
ứng xử của Nguyễn Trãi, tự nguyện đóng góp ý kiến cho
lãnh đạo, tiêu biểu nhất là những người đề xuất kiến
nghị kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế, và những người
đề xuất các biện pháp thoát Trung [mở ngoặc bình luận thêm:
xét về mặt chữ nghĩa, so với "Bình Ngô sách" ngày xưa,
thì "thoát Trung sách" (nếu có) ngày nay, ở một vị thế
kém chủ động hơn nhiều, nó cho thấy, trong việc giải quyết
mối tương quan với Trung Quốc, bản lĩnh và tài năng của trí
thức chúng ta ngày nay kém hơn tiền nhân của chúng ta ngày xưa
rất nhiều.]

Và một lần nữa, cũng như các góp ý cho hiến pháp, các nỗ
lực đóng góp về trí tuệ trong vụ giàn khoan đã không được
sử dụng. Trong khi thượng viện Mỹ ở đâu xa xôi bên bờ
Đại Tây Dương ra nghị quyết về Biển Đông thì Quốc hội
Việt Nam, Quốc hội của đất nước đang bị xâm lăng, không
ra nổi một nghị quyết. Giàn khoan đã được rút đi, nhưng
điều đó không có nghĩa là Trung Quốc sẽ dừng lại.

Nếu lãnh đạo không đủ hiểu biết, không đủ trách nhiệm
và không đủ tự do để sử dụng những người có năng lực
trí tuệ và các thành quả của trí tuệ thì tất yếu sẽ
không giải quyết được các vấn đề của đất nước. Nếu
cơ chế chính trị và cơ chế quản lý không cho phép những
người có năng lực đứng vào vị trí của họ, đồng thời
lại đặt những người không đủ năng lực vào vị trí không
phải của họ, thì hậu quả tất yếu sẽ là sự suy thoái
toàn diện của quốc gia. Việt Nam hiện nay đang ở vào tình
trạng như vậy.

Nhìn các động thái gần đây của Trung Quốc thì có vẻ như
họ cho rằng đã tới hồi cuối của tiến trình đưa Việt Nam
và quỹ đạo của Trung Quốc. Cái quỹ đạo này thì không
phải là suy đoán, mà có thể chứng minh được qua hàng loạt
vụ việc: Hoàng Sa, Trường Sa, bô-xít Tây Nguyên, Vũng Áng Hà
Tĩnh, thuê rừng đầu nguồn, các hợp đồng kinh tế, các hợp
đồng xây dựng, sự phổ biến của hàng lậu và các sản
phẩm văn hóa Trung Quốc… Và có cả hội nghị Thành Đô.

Có vẻ như Trung Quốc đánh giá rằng tình trạng Việt Nam đã
chín muồi cho Trung Quốc tiến tới xác lập một cách công khai
vị thế của họ đối với Việt Nam. Đấy chẳng phải là
một trong những ý nghĩa của giàn khoan 981 mà nhiều người đã
nói đến hay sao ? Sau giàn khoan 981 là gì, những người dân
Việt Nam không (hoặc chưa) biết được. Cũng như người dân
Việt Nam vẫn chưa biết được nội dung thỏa thuận của hội
nghị Thành Đô và các hệ lụy cùng với thỏa thuận đó.

« Những người bình thường không biết rằng mọi việc đều
có thể ». Tôi dẫn lại câu này của David Rousset mà Hannah
Arendt dùng làm lời đề từ cho một chương trong cuốn « Hệ
thống toàn trị » (Le système totalitaire).

Người dân bình thường chúng ta hàng ngày vẫn đọc câu khẩu
hiệu chăng trên các đường phố: « Đảng cộng sản Việt Nam
– người tổ chức và lãnh đạo mọi thắng lợi của cách
mạng Việt Nam », nhiều người vẫn còn tin vào điều đó.
Người dân bình thường không biết rằng Việt Nam liệu có bị
biến thành một tiểu khu của Trung Quốc, như một số người
đang lo lắng vì một thông tin trên tờ Hoàn cầu Thời báo mà
chính phủ Việt Nam cho đến nay không hề cải chính. Chúng ta
quả thật biết được quá ít về những quyết định liên quan
đến đất nước, nghĩa là liên quan đến chính số phận của
mỗi chúng ta.

Nhưng chúng ta biết rằng chất xám đang chảy máu ồ ạt, các
nguồn lực trí tuệ bị lãng phí trầm trọng và bị hủy hoại
không thương tiếc, các ý kiến tâm huyết bị vứt vào sọt
rác. Và có chuyện đó là vì đảng, nhà nước, chính phủ
không quý trọng năng lực trí tuệ, và không tin ở người dân
của mình, luôn có xu hướng nhìn người dân thành ra kẻ thù,
thành ra những kẻ phản động. Những người có suy nghĩ khác
với đường lối của đảng thì ngay lập tức có thể bị quy
thành phản động, và điều này được áp dụng đối với cả
người trong đảng, chứ không riêng gì người ngoài đảng.

Nguyễn Huệ xưa kia, bất chấp Nguyễn Thiếp nhiều lần từ
chối (không chỉ ba lần từ chối thư mời làm việc, mà còn
những lần khác từ chối xem đất, từ chối bổng lộc…)
vẫn tin rằng La sơn Phu tử sẽ giúp mình đánh ngoại xâm, và
sẽ giúp mình quản lý tốt đất nước. Bởi cả hai người
đó hiểu rằng cả hai đều hành động vì lợi ích của dân
tộc. Nguyễn Thiếp có thể từ chối hợp tác với Nguyễn Huệ
khi cho rằng sự hợp tác đó sẽ phục vụ cho lợi ích của
Nguyễn Huệ, và làm phương hại đến nhà Lê. Nhưng khi nhà Lê
đã bán nước cầu vinh, và hiểu rõ Nguyễn Huệ hành động vì
đất nước, Nguyễn Thiếp đã hiến kế thật lòng, đã thật
lòng viết các bản tấu đưa ra các lời khuyên cho bậc quân
vương trong thuật trị nước. Còn Nguyễn Huệ tin Nguyễn Thiếp
vì chính sự từ chối của bậc nho sĩ đã chứng tỏ nhân cách
và tầm cỡ của ông, con người như thế không thể không hành
động vì nước, vì dân.

Còn trong xã hội ngày nay, những người có nhân cách và có
viễn kiến lại là mối đe dọa đối với hệ thống. Bởi hệ
thống được vận hành và được duy trì dựa trên sự tha hóa
của con người, dựa trên sự yếu kém, sự thiếu hiểu biết
và sự sợ hãi của con người. Chúng tôi sẽ trở lại vấn
đề này vào một dịp khác. Ở đây chỉ nói ngắn gọn rằng:
những ý kiến đóng góp nhằm làm lợi cho quốc dân, nhằm làm
cho đất nước giàu mạnh lại trở thành nguy hiểm cho sự tồn
tại của hệ thống, hay nói cách khác là nguy hiểm tới sự
tồn tại của đảng cầm quyền, và ảnh hưởng tới lợi ích
vật chất trước mắt của một số người và một số nhóm
đang có quyền quyết định, ở mọi cấp độ xã hội, và mọi
lĩnh vực xã hội. Đấy là lý do sâu xa khiến chất xám bị
ruồng bỏ, trí tuệ bị kìm hãm, hậu quả là sức mạnh quốc
gia bị hủy hoại.

Tuy nhiên, tình thế nguy ngập lúc này đặt những người lãnh
đạo hiện nay trước những lựa chọn mang tính quyết định:
hoặc là kiên trì giữ vững hệ thống để rồi lệ thuộc vào
Trung Quốc, hoặc là phá vỡ hệ thống, tiến hành cải cách
để giữ độc lập dân tộc và phát triển đất nước. Lãnh
đạo Việt Nam sẽ chọn điều gì?

Cuối cùng, phải chịu trách nhiệm về tất cả các vấn đề
đã nói ở trên không chỉ có những người quản lý, chính
phủ và đảng, dĩ nhiên đảng phải chịu trách nhiệm lớn
nhất và cao nhất, vì đảng giành quyền lãnh đạo toàn diện
và trực tiếp, và người của chính phủ cũng là người của
đảng, người đứng ở vị trí quản lý các cấp cũng là
người của đảng. Mà nhìn chung, trách nhiệm thuộc về tất
cả mọi người, về toàn bộ cộng đồng. Đây sẽ là chủ
đề của bài tiếp theo.

Paris, 15/8/2014
Nguyễn Thị Từ Huy

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140901/nguyen-thi-tu-huy-cau-hien-va-su-dung-nang-luc-tri-tue-phan-2),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives