Trộm cướp ở Sài Gòn thì không cần mình phải nói, chắc
rằng ai cũng biết. Bần cùng sinh đạo tặc, thời nay trộm
cướp có thể ở ngay trong nhà của bạn chứ chẳng đâu xa.
Ấn tượng đầu tiên của mình về một Sài Gòn trộm cướp
là chừng 15 năm trước, một thanh niên họ hàng đã đột nhập
vào nhà bác họ của mình, cướp đi một số tài sản, dùng ổ
khóa để giết chết bác gái cùng một đứa con mới sinh. Vụ
án gây chấn động, tên tội phạm bị tóm ngay sau đó, tất
nhiên là án tử hình.
Mình sinh ra ở một xứ sở trộm cướp. Đất Nam Định quê
mình, mỗi lần ra đường là mỗi lần canh cánh lo lắng. Ở
đó, người ta nói về bọn trộm cướp nghiện ngập như một
đề tài cửa miệng. Chuyện học sinh đi học bị dí dao vào
cổ bị cướp là chuyện thường nghe, thằng Thuận Thắng em
mình cũng đã có lần kể khi chính nó là nạn nhân. Mình cũng
thế, lọc cọc đạp xe đi về hơn 60 cây số lên thành phố Nam
Định để mua được bộ sách giáo khoa cho năm học mới, vào
bưu điện gọi điện thoại, bạn canh giữ cẩn thận mà bị
trộm lấy mất lúc nào không biết.
Có lần, mình chứng kiến một cái xe khách đang dỡ hàng ở
ngay khu Đò Quan. Thùng hàng dỡ đến đâu, mấy anh xe máy đứng
dưới đón đến đấy rồi phóng xe biến thẳng. Chủ hàng
bước xuống thì đã không còn thùng hàng nào. Khóc tức tưởi.
Về quê, đến cả quần áo của mình cũng bị trộm chứ đừng
nói đến những thứ quý giá khác.
Bằng sự cẩn thận đầy kinh nghiệm, mình vào Sài Gòn và
sống trong làng Đại học Thủ Đức. Nơi mình ở có gần chục
trường Đại học, đa số là sinh viên, đáng ra thì phải là
nơi an toàn nhất. Nhưng ai đọc báo cũng biết trộm cướp ở
đây đông đảo như thế nào. Lê Sơn bạn mình đang tâm sự
với bạn gái thì bị dí dao vào cổ cướp xe; thằng Bảo em
mình ở trong Ký túc xá cũng được viếng cái laptop. Con em họ
mình nhà nghèo, chẳng có gì đáng trộm cũng được lấy sạch
quần áo.
Hầu như bạn sinh viên nào ở trọ như mình cũng phải mất ít
nhất một thứ gì đó trong những năm đại học. Nhẹ thì máy
ảnh, điện thoại, laptop; nặng thì xe máy, có khi mất mạng vì
cướp. Có 2 trường hợp đàn em của mình, một thằng thì 1
tuần mất liên tục 2 xe máy; một thằng thì sáng mất xe máy,
chiều về đến nhà bị cạy cửa lấy luôn cả máy ảnh,
laptop.
Em gái mình vào học ở Đại học Ngân hàng, một ngày nọ
đùng đùng gọi điện cho mình khóc lóc. Bị giật dây chuyền
vàng. Cũng may cái dây chuyền cũng nhỏ, chứ không thì đứt
cổ con bé rồi. Chừng 2 năm trước, mình đang ở nhà, lại
được nó điện thoại, lần này thì nó say nắng giữa
đường, bị cướp ngay con xe máy mới mua gần 40 chai.
Có lần mình đang chạy xe trên Xa lộ Hà Nội, nhìn thấy ngay
trước mắt hai anh cướp nọ đang giật túi xách của hai chị
đi tay ga. Hai chị lảo đảo, mình rồ ga định đuổi theo bắt
cướp thì hai chị ngã xe, xe mình tông vào đít xe hai chị. May
mày không sao, quê độ.
Người ta không thể đặt lòng tin vào công an sau những vụ
cướp như thế. Có cảm giác bây giờ, người dân phải lo
đối phó với cảnh sát hơn là trông chờ vào sự bảo vệ
của lực lượng này. Như cách đây mấy tháng, một cô gái bị
người yêu dọa giết, phải chạy vào đồn công an cầu cứu,
đối tượng đứng ngay ở trước đồn công an. Đáng lẽ công
an phải giải quyết bằng cách tạm giữ đối tượng thì họ
chỉ ghi nhận và cho cô gái ấy ra về.
Cô gái bị chém chết ngay sau đó, cách đồn công an chừng vài
chục mét. Quá đau xót!
Mình nói đến đây bạn sẽ nghĩ rằng mình bao đồng, nhưng
mình cũng không phải ngoại lệ của nạn trộm cướp này. Ngày
mình mới ra trường, ở trọ tại quận 2. Một buổi sáng đẹp
trời tháng 10 nọ, trộm ghé thăm phòng trọ, chụp thuốc mê khi
mình đang ngủ, lấy đi một xe máy Future Neo gần 40 chai mới
mua, một điện thoại di động và hơn 800 ngàn tiền ăn. Trộm
còn dễ thương, bỏ lại cho mình 20 ngàn ăn sáng.
Mình gọi các chú công an đến thì họ đang bận uống cà phê.
Tới nơi, họ đưa mình về đồn, lấy lời khai. Anh trường
công an phường bảo:
- Vụ của mày là vụ mất xe máy thứ 49 trong năm nay ở
phường mình đấy.
- Vậy anh đã tìm ra được chiếc nào chưa ạ?
- Tìm làm sao được.
Nghe đến đó, tự dưng tiếc cái công viết lời khai. Mình về
nhắn tin cho trộm (nó ăn trộm điện thoại của mình mà không
thèm tắt máy): "Trộm này, mày nhớ đi thay nhớt giúp tao cái xe
nhé. Lúc nào rảnh mày quay lại lấy cục sạc điện thoại mà
xài".
Trộm nhận được tin nhắn, tắt luôn điện thoại.
Sau vụ đó, mình không còn xe đi làm, khổ sở vô cùng. Sau
rồi, mình lấy bút xóa, viết mấy dòng chữ to tổ bố lên ba
lô, đeo ngay sau lưng rằng: "Con lạy ông cướp, con sinh viên
nghèo mới ra trường, trong ba lô này chẳng có gì quý để ông
chiếu cố đâu". Vậy mà cũng có lần suýt bị giật ba lô ở
cầu Sài gòn.
Nhờ nhiều lần như thế, mình trở nên cảnh giác. Năm ngoái
đi sinh nhật bạn gái, đang đi trên đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa
thì có điện thoại. Mình cẩn thận dừng xe vào lề đường,
tắt máy, khóa cổ, rút chìa khóa để nghe điện thoại. Bỗng
nghe một tiếng "vụt", tự dưng thấy lạnh sống lưng. Hai anh
cướp cầm theo một con dao nhọn đang kề ngay lưng mình; mình
nhanh chóng vứt xe và chạy lên lề. Hai anh cướp loay hoay mở
khóa không được, đứng chửi mình một hồi, rồi mới lấy
luôn gói quà sinh nhật mà mình mua tặng.
Cướp chạy đi một hồi thì người dân mới dám dừng lại
hỏi thăm mình. Người khuyên mình đi báo công an, người bảo
thôi chẳng mất gì quý giá thì đi báo làm gì, chúng nó cũng
cùng một bọn với nhau cả. Mình nghĩ đến cái đợt viết
lời khai năm nào, nên đành lên xe qua nhà bạn gái sinh nhật mà
chẳng có quà.
Thời mạt, đâu cứ phải mất tài sản vật chất mới là bị
trộm cướp. Có những thứ tài sản còn quý hơn vật chất
nữa vẫn đang mỗi ngày bi cướp đi, đó là lòng tin vào trị
an xã hội này, chính quyền này, công an này.
Nên thôi, tốt nhất là lo an toàn cho bản thân là hơn.
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130924/sinh-lao-ta-vai-chuyen-ve-trom-cuop),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét