<strong>"Tôi nhớ quê hương tôi, nhiều khi trào nước mắt.
Những người đi thích đi châu Âu, đi châu Phi, đi vòng quanh
thế giới, họ có suy nghĩ và ước mơ riêng của họ. Còn
ước muốn một đời của tôi là đi cho hết đất nước
mình".</strong>
<center><img
src="http://nikonvn.com/apvn/upload/news_article/2013_jan/50f62ed55437b_t11.jpg"
width="550" /></center>
Có, tôi có nhớ chứ.
Tôi đọc Tú Xương, muốn đi Nam Định để xem con ngựa gỗ
què một chânng trước nhà cụ xứ có còn không. Tôi muốn
đến đứng trước mảnh sân nơi ông Tú đưa đồng bạc mà
hỏi ông cử Cóc võ nghệ tinh thông có đánh nổi một con mụ
đầm xòe này không. Tôi cố tưởng tượng mảnh đất Vị
Hoàng thời ấy, có nghè Bân và ấm Kỷ, có cử Nhu, hàn Tịch,
bà Hanh Tụ, chú Sìu Châu, lại có một ông Tú thi cả thảy tám
lần không đỗ, thất thời lỡ vận, cứ sáng mang ô đi tối
lại cắp ô về.
Đọc Trương Định, tôi nhớ Gò Công, nơi con chim khổng tước
còn hót vang ngày mở đất. Không biết có ai ở Gò Công còn
nhớ Bình Tây Đại Nguyên Soái Trương Định, nhớ các bà Lê
Thị Thưởng, Trần Thị Sanh không? Có nhớ câu hò "Giặc Tây
xâm chiếm cõi bờ, chàng đi giết giặc thiếp chờ năm canh"
không? Hay ông bà nay cũng chỉ là tên một con phố, một đoạn
đường, người ta chỉ nhắc đến khi bàn chuyện đất đai, và
những câu hò là chuyện của những người đã cũ? Tôi vẫn
nghe nói bản chất của con người ta từ khi mới lọt lòng mẹ
đã là vô ơn.
Tôi muốn đi xuồng trên dòng kinh Ngã Bảy, ở ngã ba sông rộng
mênh mông những cây đước, cây dừa. Tôi nhớ năm ấy chúng
tôi dậy từ lúc gà còn chưa gáy, chạy xe máy một mạch từ
Sóc Trăng, đến Cà Mau lúc tám giờ sáng. Đó là lần thứ hai
tôi gặp chị Tư, chị nói "Tụi mầy đi chơi mà như đi ăn
cướp." Tôi nhớ năm ấy hình như người ta chưa dùng từ
phượt.
Tôi muốn lại vào chùa Mía, muốn ngồi uống nước chè trước
cổng thành cổ Sơn Tây. Thành cổ Sơn Tây ban đêm người ta
thắp đèn điện mờ mờ, có thảm cỏ và mấy cây đại nở
hoa trắng. Chùa Mía cũ, có những cái lu lớn bằng sành đặt
trước sân. Từ Sơn Tây qua Phú Thọ bằng một chiếc đò ngang,
có con đê chạy dọc theo bờ sông Hồng. Người ta cấy lúa ở
những mảnh ruộng dưới triền đê ấy.
Tôi muốn đi Thái Nguyên thăm ông Lắm và ngọn đèn hột vịt.
Con đường từ Hà Nội lên Thái Nguyên đầy bụi bặm. Chợ
Thái Nguyên ban ngày vui, bán nhiều búp chè khô, nhưng ban đêm
thì buồn. Thái Nguyên bây giờ ra sao? Ông già Lắm bây giờ ra
sao? Tôi không biết. Có những người ta chỉ gặp một lần
trong đời, rồi thôi.
Tôi thèm được rong ruổi trên con đường Tú Lệ. Tôi nhớ
cảm giác đứng một mình trên đỉnh đèo Khau Phạ cao một
nghìn hai trăm mét lúc đồng hồ chỉ năm giờ rưỡi chiều.
Họa hoằn lắm mới có một người Mèo cõng bó củi đi ngang
qua trong màn sương trắng mịt mù, cách chừng năm mét không
nhìn rõ. Tôi đi xe máy qua những khúc cua tay áo, những đoạn
đường núi ngoằn ngoèo, mấy lần suýt rơi xuống vực, đến
Mù Cang Chải đúng lúc trời sập tối. Mù Cang Chải mùa này
lạnh không nhỉ? Bà cụ già đã cho tôi ở nhờ tối hôm ấy,
và run run hỏi "Sao cháu cho bà nhiều thế?" khi tôi dúi biếu
bà ít tiền sáng hôm sau, có còn khỏe mạnh không? Chú bé
nhoẻn nụ cười hiền lành khi bảo "À anh biết chị Lý à,
hôm nọ em có nghe chị ấy hát ở trường" rồi năm ấy có
đậu đại học không? Con suối sau nhà có còn chảy ầm ào
không?
Tôi cũng nhớ quê tôi, mảnh đất mà mỗi lần nhắc đến tôi
lại nói đùa là không có nổi một cái tên trên bản đồ. Quê
tôi nghèo khổ đói rách, không có ai biết hát "À ơi táo
rụng sân đình, thương anh một mình, một mình nhớ em," chỉ
có một chị bị điên từ lúc nào không rõ vẫn hay lang thang
ở chợ Bến Dầu. Bọn con nít chúng tôi chọc nhau, nói "Mi
điên như Thu Yên Bến Dầu." Tết năm ngoái tôi về, chợ Bến
Dầu tiêu điều xơ xác, gió từ sông thổi vào lán chợ nghe u
u. Ngôi trường thuở nhỏ tôi học, đằng sau có mấy cây trâm
ra trái từng chùm màu tím, bây giờ là bãi cỏ hoang, người ta
cho bò ăn. Tôi muốn viết về làng tôi, mà lần lữa mãi đến
giờ vẫn chưa viết được.
Nên bạn ạ, tôi nhớ chứ. Tôi nhớ quê hương tôi, nhiều khi
trào nước mắt. Những người đi thích đi châu Âu, đi châu
Phi, đi vòng quanh thế giới, họ có suy nghĩ và ước mơ riêng
của họ. Còn ước muốn một đời của tôi là đi cho hết
đất nước mình. Cũng có lúc tôi tiếc tôi không sinh ra khoảng
năm sáu mươi năm về trước, lúc còn chiến tranh bom đạn,
để hiểu hơn về những thứ đã mất đi không còn tìm lại
được nữa. Nhưng rồi tôi lại mừng cho mình không phải chịu
nỗi đau của những con người bị buộc phải rời bỏ quê
hương, xa lìa xứ sở, cái nỗi đau mà tôi biết là tôi không
bao giờ hiểu hết. Vì có biết bao nhiêu chuyện tôi không bao
giờ hiểu hết, từ những chuyện thoạt nghe có vẻ như là
đơn giản lắm. Như lúc đi lang thang ở Mù Cang Chải, dưới
những thửa ruộng bậc thang, tôi gặp một anh đứng bên trụ
xăng bơm có hàm răng vẩu nửa vàng nửa đen, anh vẫy tay cười
với tôi và nói to một câu rất dài bằng tiếng Mèo.
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130923/phan-an-que-huong-thu-nho), một số
đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc
giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận
có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng
dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét