Govapha - Tự xử thời hại điện

Gặp lúc thời buổi nhá nhem, tâm trạng bất an, mạng người
rẻ rúng. Người dân không được bảo vệ, mất niềm tin vào
công lý, bất công càng nhiều. Đói, sợ hãi và cái chết. Đéo
hiểu thời thế bây giờ sẽ ra cái chó gì nữa, ngày càng sản
sinh ra nhiều hiện tượng quái đản. Có người tự cho mình là
Diêm chúa có quyền định tội kết án, cướp đi mạng sống
của người khác (không kỷ cương, xem thường luật pháp).
Những sự nổi loạn điên rồ khi gây ra chết người (điển
hình như cái chết của những người trộm chó), chưa tính tới
những cái chết không thể tin nổi đang xảy ra hàng ngày, hãi
hùng vãi. Tội trộm chó là lý do duy nhất để đi đến động
cơ giết người, và đáng sợ chính là thái độ "nhất trí
100%" từ đám đông hùa nhau cùng đánh chết người này. Tỉnh
bơ giết người dễ dàng như vặn cổ gà vậy. Nếu mấy cha
nội trộm chó cho rằng, thà lọt vô tay CA ngồi tù cũng còn
mạng mà về nhà với vợ con, chứ lọt vô tay đám đông chỉ
có con đường đi bán muối, một đi không trở lại. Chỉ cần
có suy nghĩ như vậy, thì ôi thôi đúng là lòng người loạn
lạc, xã hội đảo điên.

Người nào có để ý tới vấn đề này, phải đối mặt với
câu hỏi về cái chết của những người trộm chó. Một câu
hỏi chẳng tuyệt vời chút nào và chưa thấy sự kết thúc.
Bạn của dân, CA lơ được là lơ. Luật pháp làm ăn như cặc,
thế lực thù địch hay cười ngạo gọi là luật rừng cũng
đúng. Bây giờ thêm luật của Diêm chúa chốn nhân gian, gọi
là luật rú. Thằng rừng con rú họp lại thành ra rừng rú, rủ
nhau vô rừng sống hết đi mấy cha mấy mẹ. Vô đó đánh nhau
giết nhau với thú dữ. Hiện tượng tự xử nổi lềnh khềnh,
mình ên có, tập thể có. Nhân dân từ từ chết, tự xử lẫn
nhau, trước sau gì cũng chết. Nếu trẻ em chứng kiến cảnh
giết kẻ trộm chó, không hiểu đám đông giết người này sẽ
dạy dỗ điều gì cho con cháu họ đây? Đừng làm bộ kể
chuyện cổ tích lừa dối trẻ em như đúng dzồi nghe, ơ ơ
thằng trộm chó là kẻ xấu xa giống như con sói trong rừng,
giết nó mổ bụng để cứu cô bé quàng khăn đỏ ra. Đừng
để trẻ em hiểu lầm vai trò của Diêm chúa lóng lánh sáng như
chiếc đũa thần trong tay ông Tiên bà Tiên thì bỏ mẹ.

Trong một nghĩa nào đó, mỗi người tự đối phó với nguy cơ
rình rập mỗi ngày trong cuộc sống. Cay đắng thêm ở chỗ là,
mỗi người còn phải tự tìm đủ cách tự bảo vệ chỉ để
sống cuộc sống hàng ngày. Thực tế, những người tự do
đánh đập cho đến chết những người trộm chó phải có
niềm tin mạnh lắm, niềm tin là họ không hề sai trái trong
hành vi đó. Một cá nhân nào đó bị trộm chó, nếu không có
đồng minh hưởng ứng thì có đi đến giết người không?
Không chắc, nhưng cường độ từ hành động giận dữ, hung
hăng tàn ác sẽ được giảm nhẹ đi nếu như không có sự reo
hò cổ vũ nhiệt tình tham gia đánh đá đạp đập từ đám
đông. Hốt bỏ tù hết, nên chăng? Tôi nghĩ vai trò đồng minh
chả dễ dàng gì, khi bản thân họ không bị mất trộm. Nhưng
tình nguyện trở thành đồng minh thì không thể trốn tránh
trách nhiệm được, họ có lựa chọn. Họ ghét dân trộm chó,
hiểu được. Nhưng tự xử đánh người đến chết mà coi như
chuyện bình thường thì tuyệt đối không được. Không còn là
vấn đề riêng của người bị mất trộm nữa, không cần có
lời biện hộ nào dành cho đám đông ăn theo này luôn. Nếu dễ
dàng bỏ qua, dung dưỡng, tội ác sẽ trở thành khuôn mẫu
đầy đe dọa chết chóc. Thách thức luật pháp, thách thức cả
lương tâm con người. Đó là hành vi sai trái và họ cần phải
trả giá cho hành vi đó. Đi theo hướng tốt là không cho phép
tội ác đó ảnh hưởng đến đời sống xã hội nói chung, đi
bên cạnh đời sống của chúng ta nói riêng. Không phải là câu
chuyện dùng để giải thích, mà nó là một vấn đề sống
còn. Tôi ủng hộ việc hốt trọn ổ, 10 người bắt 10 người,
20 người bắt 20 người, đông cỡ nào cũng bắt hết. Cứ xúc
hết lên xe tống vô khám, cho ngồi bóc lịch dài dài. Cho sợ
cho tởn cho chừa.

Nói gì thì nói, đối mặt với những điều tệ hại xấu xa
đã xảy ra, đang tiềm tàng, lúc nào cũng hứa hẹn sẽ có nạn
nhân kế tiếp. Nếu có suy tư trăn trở về cuộc sống xã hội
hiện nay, thì hai chữ "bế tắc" sống mạnh. Điều quan
trọng là, làm sao cứu lấy tâm hồn những đứa trẻ trót
sống phải vào thời buổi như thế này? Chỉ còn mỗi gốc rễ
gia đình mới cứu nổi, thôi thì mạnh ai nấy cứu lấy con
cháu của mình. Giáo dục nhà trường thì nhiều điều cười ra
nước mắt, dạy dỗ cứ đối chọi chan chát. Vừa mở miệng
dạy "<em>Còn đâu đẹp trên đời hơn thế? Người với
người sống để yêu nhau</em>". Chưa kịp ngấm sâu vào hồn
thì đã nghe lời hô hào thúc giục "<em>Giết! Giết nữa bàn
tay không phút nghỉ</em>." Chỉ giỏi nhồi nhồi nhét nhét vô
đầu học sinh đủ thứ cha căng chú kiết, cho căng cứng như
nhồi giò thủ mới chịu. Gia đình nào còn đề cao những giá
trị tinh thần truyền thống, đề cao đạo đức thông qua cuộc
sống hàng ngày, thì còn có hy vọng. Buồn não ruột!

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130922/govapha-tu-xu-thoi-hai-dien), một
số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc
giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận
có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng
dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét