Nguyễn Thành Công - Thư tâm tình gửi các bạn chống cộng quá khích

<blockquote>(Nhân đọc bài Trách nhiệm với non sông của ông
Bằng Phong Đặng Văn Âu, tôi viết thư này muốn trao đổi, tâm
sự với các bạn chống cộng quá khích, nếu bạn không phải
là những người chống cộng quá khích thì không nên
đọc).</blockquote>

Tôi sinh trưởng ở một tỉnh miền Bắc, vào quân đội, ra
chiến trường nhưng không tham gia đơn vị chiến đấu mà ở
đơn vị hậu cần. Vì vậy tôi chưa hề bắn súng vào bất kỳ
ai. Tuy nhiên, trong một đợt ném bom của không quân Mỹ tôi bị
thương, không nặng lắm, được đi điều trị, khi trở lại
đơn vị thì miền Nam đã giải phóng. Tóm lại, cuộc sống
của tôi cũng bình thường như nhiều người khác. Vào mấy năm
gần đây, gia đình tôi nằm trong diện phải giải phóng mặt
bằng. Nói thế chắc các bạn biết rồi. Tôi gia nhập vào nhóm
những người được gọi là dân oan, thường xuyên đến
trước cổng cơ quan nhà nước đòi giải quyết quyền lợi mà
chưa biết đến bao giờ mới xong.

Ở vườn hoa Mai Xuân Thưởng, tôi làm quen với nhiều người
dân oan khác, tìm hiểu hoàn cảnh của họ. Hóa ra không phải
chỉ có gia đình tôi, quê tôi đang bị nhà nước cướp đất
mà khắp nơi trong nước đang diễn ra tình trạng cướp đất,
ngày càng tàn khốc, ngày càng trắng trợn. Tôi cùng với nhân
dân bị oan khuất bắt đầu đấu tranh, giúp đỡ lẫn nhau trong
cơn hoạn nạn. Thế rồi những người bạn dân oan của tôi
hướng dẫn tôi sử dụng mạng vi tính. Cả một chân trời
thông tin ào đến với tôi. Từ mạng, tôi biết có nhiều
người đang đấu tranh đòi quyền dân chủ, tự do cho đất
nước. Cuộc đấu tranh của dân oan được các bạn ở hải
ngoại ủng hộ trên mạng. Quả thật chúng tôi rất mừng. Tôi
còn biết thêm nhiều bạn trước đây đã vượt biển, chịu
bao sóng gió, nguy hiểm để đến được một nước nào đó.
Đến nay những người ấy đếu thành đạt, sống ở nước
ngoài mà vẫn đau đáu nhìn về quê hương. Nhiều bạn lên
tiếng đòi dân chủ cho nhân dân, tự do cho tổ quốc. Tuy nhiên,
đọc thông tin trên mạng có một số bạn, nhiều người gọi
là "chống cộng quá khích" tôi rất lấy làm tiếc. Tôi nghĩ
tâm nguyện của các bạn chống cộng quá khích chỉ muốn mang
lại những điều tốt đẹp cho đất nước chứ không hề
định cản trở cuộc đấu tranh của nhân dân. Nhưng các bạn
nóng lòng sốt ruột, đặt ra những yêu cầu "quá khích", nếu
ai không đồng ý thì các bạn tập trung "ném đá" dữ dội, vô
hình trung làm hại nhiều người tích cực đang đứng trong mũi
nhọn của cuộc đấu tranh.

Có một lần vào Huế, tôi nói chuyện với một người lái xe
ôm. Tôi hỏi: Trước năm 75 anh làm nghề gì? Trả lời: Tôi đi
lính ngụy! Tôi nói: Anh không nên nói thế, phải nói là gia
nhập quân lực Việt Nam cộng hòa oai hùng. Oai hùng chứ không
anh hùng. Một quân đội vứt súng chạy như vịt thì không thể
gọi là anh hùng, tuy trong đó cũng có những người đáng gọi
là anh hùng. Mà tại sao các anh lại vứt súng bỏ chạy thế?
Trả lời: Vì chỉ huy chạy hết rồi còn đâu! Tôi nói: Không
nói thế được đâu, nếu chỉ huy chạy thì sao anh không lên
nắm quyền chỉ huy để tiếp tục chiến đấu? Phải xử bắn
tại chỗ những tên chỉ huy hèn nhát, rồi vừa chiến đấu
vừa binh vận, thuyết phục chúng tôi trở về bảo vệ đồng
bào miền Nam mới phải chứ? Đến đây thì người cựu binh
quân lực Việt Nam cộng hòa im bặt, không trả lời được
nữa. Tôi hỏi tiếp: Anh có là sĩ quan không? Trả lời: Sĩ quan
cấp thấp. Lại hỏi: Thế tại sao năm 75 anh không rút súng tự
xử để bảo vệ lý tưởng? Lại im lặng.

Tôi hỏi tiếp: Các anh có biết vì sao mình thua không? Trả
lời: Vì các anh giỏi hơn! Tôi nói: Không phải, anh nhầm lớn,
chúng tôi không giỏi hơn các anh. Tôi là một cựu chiến binh
miền Bắc, được đảng và nhà nước đào tạo, giáo dục, khi
vào miền Nam tôi thấy trình độ chung của chúng tôi kém các
anh nhiều. Các anh có học hơn, sống với nhau có tình, ứng xử
rất có văn hóa. Chẳng hạn khi vào thành phố hỏi đường, anh
em miền Nam chỉ đường nhiệt tình, vui vẻ, dễ mến, mặc dù
lúc đầu chúng tôi khó chịu vì có anh để tóc dài. Lại trả
lời: Vì bên giải phóng được viện trợ nhiều súng đạn
hơn! Tôi nói: Anh lại nhầm, lúc ở chiến trường chúng tôi
không nhiều súng đạn hơn các anh. Lại trả lời: Vì miền Nam
bị Mỹ bỏ rơi, còn miền Bắc được Liên Xô, Trung Cộng chi
viện. Tôi nói: Anh vẫn nhầm, thế anh có biết năm 1972 tổng
thống Nixon sang thăm Trung Quốc, báo Nhân dân ở Hà Nội đăng
bài xã luận cho rằng bị phản bội không? Năm 1972 Trung cộng
bắt tay với Mỹ, bỏ rơi Việt Nam. Nói bị bỏ rơi thì chính
miền Bắc mới là người bị bỏ rơi. Tôi nói thêm: Khi QĐND
Việt Nam tiến đến Xuân Lộc, anh có biết là các chiến sĩ
quân lực VNCH đã chiến đấu kiên cường tới mức QĐND VN
phải né tránh đi vòng đường khác không? Điều đó nói lên
rằng một bộ phận quân lực VNCH (đáng tiếc cho các bạn,
chỉ có một bộ phận chứ không phải là toàn quân) đã chiến
đấu xứng đáng là người lính trên chiến trường. Nếu toàn
thể quân lực VNCH chiến đấu như thế thì hôm nay các bạn
không phải hối hận, những người như chúng tôi không phải
lấy làm tiếc cho các bạn, cũng là cho chính chúng tôi. Tổ
quốc Việt Nam cũng khác chứ không phải như hôm nay!

Nhiều khi tôi tự hỏi: Vì sao quân lực VNCH lại thua trận và
sụp đổ hoàn toàn được nhỉ? Khi người Mỹ rút quân, đã
để lại cho miền Nam một số lượng vũ khí khổng lồ, rất
hiện đại. Chẳng hạn, theo đài Sài Gòn lúc ấy, không quân
VNCH đúng thứ ba trên thế giới về số lượng. QĐND VN không
được viện trợ khẩn cấp, chỉ dùng những thứ đã được
viện trợ từ trước, tức là không hơn gì về vũ khí. Ngày
hôm nay rất nhiều bạn cựu chiến binh quân lực VNCH đổ lỗi
cho việc thiếu vũ khí, rồi bị Mỹ bỏ rơi... tôi thấy không
thuyết phục. <span class="underlined-text">Nếu không chỉ đúng
nguyên nhân của thất bại thì các bạn không rút được kinh
nghiệm và sẽ lại tiếp tục thất bại thôi.</span>

Vậy vì sao quân lực VNCH thất bại, nói rộng hơn vì sao chính
quyền VNCH thất bại?

Chính quyền VNCH thất bại vì thiếu yếu tố căn bản quyết
định sự tồn tại của nó, cũng là yếu tố quyết định
thắng bại của mọi cuộc chiến tranh: yếu tố nhân dân. Bây
giờ các bạn thử nhìn lại cuộc chiến từ đầu. Vừa lên
làm tổng thống VNCH ông Ngô Đình Diệm đã hô hào "Bắc
tiến". Thậm chí nhà thơ Vũ Hoàng Chương còn làm thơ cổ vũ:
Hẹn một ngày mai về cố đô / Lưỡi lê no máu rửa Tây hồ...
Sau đó ông Diệm tung nhiều toán gián điệp biệt kích ra miền
Bắc nhằm gây dựng lực lượng. Nhưng tất cả các toán gián
điệp biệt kích đều bị bắt, không một toán nào đứng chân
trên miền Bắc được. Thậm chí công an miền Bắc còn lập
chuyên án, tổ chức bắt giữ các toán mới thâm nhập để
thụ vũ khí, vật dụng...Ngược lại, nhiều tốp cán bộ miền
Bắc trở vào Nam, xây dựng các khu căn cứ để nhận vũ khí
từ ngoài Bắc chuyển vào, phát động chiến tranh du kích. Tại
sao Tổng thống Ngô Đình Diệm thất bại trong việc thâm nhập
miền Bắc mà Chủ tịch Hồ Chí Minh lại thắng lợi trong việc
cử cán bộ thâm nhập miền Nam. Đấy là vì Chủ tịch Hồ Chí
Minh khai thác tốt yếu tố nhân dân. Đất nước nào thì nhân
dân cũng là tập thể có nhiều thành phần. Có bộ phận nhân
dân luôn ủng hộ chính quyền, có bộ phận khác thì chống
chính quyền, và có bộ phận chỉ biết làm ăn, không tham gia
vào các phong trào chính trị. Chủ tịch Hồ Chí Minh và đảng
cộng sản đã khai thác sự ủng hộ của bộ phận nhân dân
ủng hộ ông ngay tại miền Nam, vì vậy tạo dựng được các
căn cứ để chuyển quân từ Bắc vào Nam tiến công đánh đổ
chính quyền VNCH. Vào đầu năm 1975 QĐND VN có thể đưa xe tăng
tiến vào các thành phố lớn ở miền Nam. Thế xăng ở đâu
để cấp cho xe tăng? Các bạn cứ hình dung công binh miền Bắc
đã lắp đặt đường ống dẫn xăng dầu vào sâu trong đất
miền Nam, áp sát ngay các thành phố. Vì sao công binh miền Bắc
làm được điều đó? Vẫn là yếu tố nhân dân. Không có nhân
dân, QĐND VN không đủ hậu cần cho cuộc tiến công, đương
nhiên sẽ không có cái ngày 30/4/1975. Suôt cả cuộc chiến, quân
lực VNCH có thể tấn công vào Căm-pu-chia, sang Lào nhưng chưa
bao giờ tấn công ra miền Bắc. Vì sao vậy? Nếu tiến công ra
Bắc để ngăn chặn chiến tranh từ gốc của nó thì sao? Các
tướng lĩnh quân lực VNCH cho rằng quân miền Bắc xuất phát
từ Căm-pu-chia tiến vào miền Nam nên tấn công sang để ngăn
chặn từ xa, thế thì tại sao không tấn công tận gốc là
miền Bắc? Lý do đơn giản vì nếu đổ quân ra Bắc thì chắc
chắn thất bại. Kinh nghiệm cho thấy ngay việc tung các toán
gián điệp biệt kích ra cũng không thành công, lấy cơ sở nào
để nói tiến ra Bắc thắng lợi. Chúng ta lại thấy yếu tố
nhân dân quyết định thắng bại trong cuộc chiến. Tôi có thể
nói thêm: Tháng 4/1975, khi quân giải phóng tiến vào, người dân
ở thành phố miền Trung bỏ chạy về phía Nam. Nếu giả định
không phải là quân giải phóng tiến vào Nam mà là quân lực
VNCH tiến ra Bắc thi cái gì sẽ xẩy ra? Chắc chắn nhân dân
miền Bắc sẽ tiến hành chiến tranh du kích tại những vùng
quân lực VNCH chiếm được. Nhân dân sẽ không bỏ chạy đâu,
đó chính là nét khác biệt với tình hình ở miền Nam.

Sau ngày 30/4/1975, chính quyền cộng sản bắt đầu thực hiện
các chính sách cải tạo xã hội. Bản chất các chính sách này
là sai, không phù hợp với tiến trình phát triển của nhân
loại. Nền kinh tế xuống dốc làm nhân dân cả nước sống
trong đau khổ triền miên. Chính sách đổi mới nửa vời tuy có
làm đời sống thay đổi chút ít nhựng Việt Nam vẫn ngày càng
tụt hậu so với các nước láng giềng. Đến lúc toàn khối
XHCN Đông Âu sụp đổ thì đảng cộng sản Việt Nam mất chỗ
dựa chính trị, bí bách phải bám vào Trung Quốc. Đây là chỉ
dấu cho chúng ta biết các nhóm lợi ích điều khiển đảng
cộng sản đã tách khỏi nhân dân. Kể từ đó các nhóm lợi
ích giành giật nhau quyền lãnh đạo, chà đạp lên toàn thể
nhân dân, vơ vét biến của chung thành của riêng nhóm lợi ích.
Biểu hiện bề mặt của chuyện này là các chính sách cướp
đất, rửa vàng... Nhóm lợi ích đã trở thành giặc nội xâm
tàn bạo nhất trong lịch sử 4000 năm dựng nước của dân tộc
ta. Có áp bức thì có đấu tranh. Nhân dân bị áp bức nhiều
tỉnh thành đấu tranh, nổi bật nhất là chống cướp đất.
Cuộc đấu tranh của nhân dân, đặc biệt là dân oan toàn quốc
đã và đang thức tỉnh ngay cả những đảng viên cộng sản
lão thành, có nhiều năm cống hiến cho đảng. Đây là cuộc
đấu tranh mà một bên là các nhóm lợi ích trong đảng cộng
sản Việt Nam, một bên là toàn thể nhân dân Việt Nam, <span
class="underlined-text">trong đó có cả các đảng viên trung kiên
của đảng</span>. Chúng ta cần đoàn kết toàn bộ những
người yêu nước, yêu nhân dân, không kể đến quá khứ của
họ. Những đảng viên "trung kiên", "chân chính" của đảng
cộng sản, nếu đứng về phía nhân dân thì cần được hoan
nghênh, ủng hộ. Không nên đề ra những yêu cầu quá khích cho
bất cứ ai, nhằm đoàn kết rộng rãi nhất với mọi người.
Chúng ta đấu tranh không phải để "xả giận" cho thất bại
trước đây, không phải để "trả thù" kẻ áp bức chúng ta,
cho dù những kẻ áp bức ấy thực sự mất hết tính người.
Chúng ta đấu tranh nhằm xây dựng một xã hội dân sự trên
nước Việt Nam này, ở đó ai cũng được tự do, bình đẳng
trước pháp luật, được quyền sống và mưu cầu hạnh phúc.

Tôi có lúc đã ngưỡng mộ, thán phục một số người chống
cộng như Nguyễn Khoa Nam, Lý Tống... Nghe tin Lý Tống cưỡi lên
máy bay, rải truyền đơn giữa Sài Gòn tôi hết sức thán
phục. Đấy là hành động anh hùng giữa đời thường. Nhưng
khi nghe chuyện Lý Tống xả thuốc mê vào ca sĩ Việt cộng trên
sân khấu thì hình ảnh Lý Tống đã chết trong tôi. Lý Tống
anh hùng đã trở thành Lý Tống côn đồ, vô văn hóa. Người ta
không thể chống bọn vô văn hóa bằng hành động vô văn hóa,
thiểu năng trí tuệ. Nhiều trang mạng ở nước ngoài dùng
những từ ngữ như "bưng bô cộng sản" tự làm xấu đi hình
ảnh những anh hùng chống cộng trong mắt tôi (ăn nói kiểu gì
mà... mất vệ sinh thế?). Vậy thật ra các bạn là ai? Các bạn
là những người anh hùng lỡ vận muốn cứu nhân dân đang chìm
trong ách thống trị tàn bạo của nhóm lợi ích trong đảng
cộng sản hay các bạn chỉ là đám đầu gấu bị mất quyền
lợi muốn chiếm lại vị trí ăn trên ngồi trốc trước kia?
Các cụ ta dạy: <em>Người thanh ăn nói cũng thanh</em>, các bạn
hãy tỏ ra là những người hơn hẳn về văn hóa, có đũng khí,
thông minh nhưng chưa gặp vận. Bây giờ là lúc vận nước đang
đến, các bạn hãy dùng kinh nghiệm, khả năng của mình để
giúp nhân dân vượt qua cơn bĩ cực, tên tuổi các bạn sẽ
được người sau mãi mãi nhớ đến, biết ơn.

Tôi nhớ đến đêm 23/4/2012. Đấy là đêm mà nhiều anh em chúng
tôi đã đến cánh đồng huyện Văn Giang, Hưng Yên, cùng nhân
dân đốt lửa chờ đám giặc nội xâm đến cướp đất. Có
người ở ngay trên cánh đồng với nhân dân, có nhóm "phục
kích" ở xã bên, nếu giặc nội xâm cướp đất ban đêm thì
sẽ chi viện nhân dân bằng đòn đánh úp từ phía sau lưng
chúng. Chúng tôi là cựu chiến binh, có người là biệt động
mà. Rồi chúng tôi bàn đi bàn lại: Có dùng vũ khí chống
cưỡng chế hay không? Vì là các cựu chiến binh, nếu cần vũ
khí thì chúng tôi sẽ có vũ khí. Nếu dùng vũ khí nghĩa là có
người chết, nghĩa là sẽ có đàn áp khốc liệt, phần thiệt
sẽ thuộc về nhân dân. Đến tận lúc trời mờ sáng mới đi
đến quyết định: Đấu tranh hợp pháp, bảo toàn sinh mạng cho
cả hai bên, bên bị cưỡng chế và bên đi cưỡng chế. Cần
phải tận dụng tất cả tiếng nói của nhân dân, của các
đảng viên cộng sản còn lương tri để chặn bàn tay tội ác
của nhóm lợi ích tại Văn Giang. Để xây dựng một xã hội
dân sự lành mạnh, chúng ta phải học theo cụ Nguyễn Trãi:
<em>Dùng đại nghĩa thắng hung tàn, Lấy chí nhân để thay
cường bạo. </em>

Đất nước đang trong những năm tháng khó khăn, rất cần sự
hỗ trợ từ nhiều phía, và tôi tin các bạn là những người
đại nghĩa, chí nhân, sẽ có phương thức hiệu quả giúp nhân
dân trong lúc khó khăn này.


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130430/thu-tam-tinh-gui-cac-ban-chong-cong-qua-khich),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét