Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

Trời đất bỗng như quay cuồng trước mắt ông!

Một ông lão tóc trắng như cước, hom hem, ho khùng khục, nằm
sốt li bì với cái đầu nhức như búa bổ cùng cái khăn ướt
đặt ngay ngắn trên trán với một giàn bác sĩ, y tá vây quanh
lo sốt vó!

Ông lão thều thào trong mê sảng: "Nó giết tôi rồi! Nó giết
tôi rồi!".

Dạ dày ông chợt quặn lên, như có ai nắm chặt và bóp nghiến
nó! Ông nhăn mặt cố nén cơn đau, tiếp tục rên rỉ:

"Tại sao lại thế này hả giời?!".

"Tôi có làm chi nên tội mà sao ông giời nỡ nào đối xử với
tôi như thế?!"

Tội nghiệp!

Nhiều tiếng rì rầm khuyên nhủ lo tịnh dưỡng, càng làm ông
cáu tiết về nỗi nhục đến không tả nỗi cho dòng họ nhà
ông - dòng họ trị vì bao năm qua trên xứ Lừa!

Một dòng tộc "bách chiến bách thắng"; một dòng tộc ồn ã
như tiếng "phèng la chậu thiếc" trên phần "Lừa" còn lại của
thế giới; một dòng tộc luôn hãnh tiến và đầy thách đố
trước mọi kẻ thù; một dòng tộc luôn ngẩng cao đầu với
"khí" và với "tiết" đã làm nên hồn cốt, đã tạo ra giống
nòi hùng anh; một dòng tộc quyền uy, kiêu dũng - dòng tộc có
cái họ không tài nào lẫn lộn vào đâu được - "Đẻng".

Lần này, cái nỗi nhục khốn nạn nhất đập thẳng vào cả
họ nhà ông, lại do một thằng oắt con, hỉ mũi chưa sạch gây
ra! Ông lão như thấy trời long đất lở! Đầu óc ông lại
tiếp tục cuồng quay như đất sụp đổ dưới chân ông!

Ông quắc đôi mắt đỏ rực với cơn sốt cao 39 độ bách
phân. Ông kéo phăng cái khăn ướt vướng víu trên đầu ném
xuống sàn. Cái ném quá mạnh làm cho mái tóc trắng như cước
bung xung, bù xù trước trán và ông hét lạc giọng:

- Dẹp ngay! Dẹp hết! Tôi đã chết đâu mà các người xúm xít
bao quanh đông thế! Biến hết đi!

Mọi người hốt hoảng, nhìn ông như một con quỷ già hiện
hình với mái tóc trắng xóa. Họ thật sự sợ hãi bởi chưa
bao giờ nhìn thấy ông hung tợn đến như thế, dù đôi khi ông
cũng thiếu kìm chế trong việc hầu hạ có đôi lần bị chểnh
mảng bởi những con Lừa quanh ông!

Ông bật đứng lên như cương thi và xô mạnh cả bình oxy mà
nhà thương vừa mang đến cách đấy không lâu nhằm trợ giúp
cho ông.

Ông nghiến răng nghiến lợi, nhảy xổ đến trước màn hình
computer và nhoay nhoáy lướt... web.

Mọi người bất ngờ trước những động tác thuần thục mà
họ chưa bao giờ nhìn thấy trước đây của ông. Họ ngờ
rằng, bấy lâu nay ông vẫn vào báo mạng đấy chứ, nhưng là
lúc mọi người không còn ở trong phòng hầu hạ ông.

Một vài ánh mắt ái ngại nhìn ông. Một vài ánh mắt lại
thảng thốt vì lâu nay ông luôn chậm rãi, khoan thai và từ
tốn, cớ sao hôm nay ông tỏ ra nhanh nhẹn bất thường như
thế?!

Ông chẳng quan tâm đến chung quanh, ông mải miết lướt hết
từ trang web này đến trang blog khác!

Từng dòng chữ lướt trên đó, chẳng ai dám đến gần. Ông
đọc bằng mắt mà người ta nghe cả tiếng rin rít như hơi
thở của rắn hổ mang chúa! Không khí sợ hãi đến ngột ngạt
bao lấy cả gian phòng rộng lớn và sang trọng.

"A! Hay nhỉ?! Giờ còn làm thơ à?! Thằng ranh!"

"Hừm! Lại còn dịch ra tiếng tây, tiếng u nữa á?!"

"Hay lắm! Hay lắm!"

Ông nghiến răng kèn kẹt. Giọng nói vừa lạnh, vừa sắc vừa
đầy phẫn hận, trên bộ mặt căng cứng và xanh mướt sau 3
ngày nằm vùi không ăn uống. Các bác sĩ phải truyền đạm cho
ông.

Ông ngộp thở và chếnh choáng. Ông lảo đảo không tựa nổi
trên ghế, suýt ngã sóng soài khi nhìn thấy mấy chữ "nhà tù
cộng sản" - nơi mà thằng oắt con đòi vào!

Mọi người vội vàng xúm đến đỡ ông và dìu ông nhẹ nhàng
nằm xuống trên chiếc giường gỗ cẩm lai rộng lớn như long
sàng mà chỉ dành riêng cho ông. Chiếc giường gỗ quý với
nệm trắng muốt, êm, mát, nhưng... ông lại cảm thấy lạnh
cả châu thân. Lạnh lắm!

Ông rít lên cùng đôi mắt long lên sòng sọc:

"Tắt ngay máy điều hòa!"

Mệnh lệnh lập tức được thi hành.

"Ra ngoài hết!"

Những bước chân rón rén rút lui. Hai người sau cùng, thân tín
nhất của ông, khẽ khàng lui gót, trước khi không quên, thật
cẩn thận, nhẹ nhàng đóng hai cánh cửa nặng chình chịch
được làm bằng gỗ lim trăm năm tuổi. Họ biết, giờ chỉ
cần một tiếng động nhỏ thôi, không phải xuất phát từ
ông, thì bất kỳ ai cũng hiểu nó như là lệnh xử giảo, dù
vô lý, bởi họ đâu có làm gì nên tội đối với ông! Tâm
thần ông không ổn rồi!

Còn lại một mình ông...

Nằm im trong vài phút, ông cố trấn tỉnh và cảm thấy hơi
thở nhẹ nhàng hơn. Bớt lạnh đôi chút. Ông buông lỏng
người trên chiếc giường thênh thang chỉ mình ông...

Ông càng nhớ đến thằng oắt con, càng căm giận. Càng thấy
những bài thơ của nó như đang trêu ngươi ông, càng cảm thấy
đau đớn, bởi ông là một bụng thơ mà chả nhẽ nó không
biết sao? Ôi giời! Tại sao nó không biết ông là "vua lẩy
Kiều" nhỉ? Tại sao thế?! Giời ơi là giời!

Ông nhớ lại cái ngày mà ông đăng quang làm hoàng đế...!

Sao ngày vui chóng tàn đến thế! Mới đây thôi mà...!

Cái ngày mà ông chẳng tài nào quên nổi tâm trạng lâng lâng,
đê mê và chếnh choáng như vừa cạn chung rượu "Mao Đài" do
Thái Thượng Hoàng ban tặng!

Tại sao vậy?! Giời ơi! Không lẽ phận số nàng Kiều vận vào
ông một cách khốn khổ khốn nạn thế này sao?! Không! Ông
không tin! Bởi dòng tộc Đẻng của ông là dòng tộc vô thần!
Ông không phải là kẻ mê tín dị đoan!

Ông quay quắt nhớ! Nhớ đến quặn thắt tâm can. Cái ngày
ấy... Cái ngày mà ông lẩy rằng [1]:

<em>"Chén vui nhớ bữa hôm nay
Chén mừng xin đợi ngày này... năm năm sau"</em>

khi ông giao trọng trách cho một quan đại thần, dù đầu hơi
hói một chút, nhưng hắn cũng khá trung thành với dòng tộc
"Đẻng".

Ông tự đấm ngực mà rằng: Giời ơi là giời! Sao lúc ấy,
mình lại lẩy thế này nhỉ:

<em>"Nghĩ mình phận mỏng cánh chuồn
Khuôn xanh biết có vuông tròn mà hay".</em>

Ai ngờ! Ngày hôm nay con chuồn chuồn cánh mỏng kia đã vận vào
mình mất rồi! Ông khóc. Khóc âm thầm. Khóc sùi sụt. Ông sợ
bên ngoài chúng nó nghe thấy. Ông cố phải tiếp tục đóng cho
tròn vai kịch để còn bảo vệ cái dòng tộc Đẻng này nữa!

<center>***</center>

Chiều xuân vẫn còn lẩn khuất đâu đây...

Trở mình. Ông nhẹ nhàng ngồi dậy, bước đến cửa sổ,
đúng hơn là rón rén, đẩy nhẹ hai cánh cửa gỗ lim quý giá.
Ông mở toang cả hai cánh. Một làn gió mơn man thổi nhẹ vào
ông.

Ông cảm thấy dễ chịu hơn cùng với những giọt lệ khóc
thầm vừa nhỏ xuống.

Thoáng tiếng chim vàng anh hót đâu đây và mùi hoa hồng thoang
thoảng từ mảnh vườn rộng lớn trong hoàng cung của ông.

Đào đã tàn lụi từ lâu rồi. Những gốc đào đã được
bứng khỏi để đưa về nhà vườn chăm sóc. Năm sau nó sẽ
được mang đặt về chỗ cũ để ông thưởng ngoạn trong
những ngày xuân quý phái của dòng tộc ông, mà năm nào dân
Lừa cũng tụng ca mải miết. Không biết xuân năm sau có còn
không?! Ông thở dài sườn sượt...

Những vệt nắng hoàng hôn bỗng trở nên héo úa đến kỳ lạ.
Những tia nắng cuối ngày xiên qua cửa sổ, nằm chỏng chơ và
bơ vơ trên chiếc bàn làm việc bằng gỗ gụ - nơi ông thường
thức khuya để viết những bài giảng cho con cháu dòng tộc
Đẻng mà ông yêu quý!

Ông thích chiều hoàng hôn, bởi nó tạo cho ông cảm giác ấm
áp và êm đềm, mượt như nhung lụa mà tạo hóa ban tặng cho
ông khi được sinh ra và lớn lên trên những thảm đỏ trong
dòng tộc danh giá, nhưng hôm nay, ông không cảm thấy cái ánh
chiều tà nhẹ vương trên đồi như ngày xưa.

Ông không còn là chàng trai của văn chương thi phú nữa rồi!
Thật thế sao?! Ông chua chát!

Chiếc lá bàng bỗng rơi đánh xoạc qua mắt ông, xuống mảnh
vườn xanh mướt mà ông hay dành những giờ phút hiếm hoi rảnh
rỗi để dạo quanh cho khuây khỏa cùng bầy tùy tùng vây quanh.
Ông đuổi chúng đi rồi, giờ chỉ còn mình ông...

Ông cảm thấy thật cô đơn. Ông nhớ những bài giảng huấn
cho dòng tộc mà ông luôn dành sự đam mê cho nó! Giờ đây,
những bài giảng huấn do tổ tiên dòng tộc ông truyền lại
nằm chỏng chơ và hiu hắt trên chiếc bàn quý giá kia!

Ông ngước nhìn lên bầu trời với những áng mây xám đang bao
phủ lấy vầng mặt trời đang sắp lui về bên kia chân trời.
Chút ánh nắng rơi rớt lại đậu trên vai ông. Già nua và cũ
kỹ. Màu tím hoàng hôn làm cảnh vật trong sân vườn như héo
hon thêm. Chiều dần buông lững lờ, nhường cho bóng tối chập
choạng đang phủ đầy quanh ông...

Lim dim đôi mắt, từ đó người ta nhìn thấy dòng lệ rỉ ra
trong khóe mắt mờ đục.

Ông hẫng hụt và bẽ bàng!

Từ khung cửa sổ, nhìn xuống phòng gia nhân bên dưới, không xa
lắm, một tiếng hát trong trẻo nhưng buồn hắt hiu cất lên
[2]:

<em>Không còn ai tôi đi một mình
Không còn ai chia sớt nồng say
Không còn ai chia lời thở than
Đêm tôi về độc bước đơn côi!</em>

Rồi tiếng hát đó vút cao, nó vút cao như cào xé lòng ông:

<em>Không còn ai tôi đi một mình
Cùng với bóng qua cánh đồng đời
Chỉ một màu rêu phong cỏ úa,
Phiến đá buồn ngồi hát chông chênh.</em>

Bất giác ông nghĩ: "Sao mà mong manh thế!". "Hết rồi thật ư?!"

Tiếng hát vẫn nhè nhẹ cứa vào lòng ông. Nhức nhối và âm
ỉ.

<em>Người xa khuất như mây mịt mù
Còn lại tôi xanh rêu đời mình,
Mai tôi về mưa thu che lối
Băng qua trời tôi cõng bóng tôi. </em>

Ông lảm nhảm một mình:

"Không! Tôi không tự cõng nổi bóng tôi đâu!"

"Tôi phải làm gì đây!"

"Người ơi! Người ở đâu mà xa khuất không về với con?!"

"Con cô độc quá!"

Mong manh và bãng lãng như khói lam chiều, hình ảnh tiên vương
ùa về trong ông.

Giọng hát buồn hiu kia bỗng nấc lên! Nấc lên một cách tức
tưởi như sẻ chia cùng ông:

<em>Không còn ai
Không còn ai
Không còn ai
Tôi khóc...
Một mình...</em>

Ông khụy xuống!

Ông cảm thấy nghẹt thở. Hình ảnh tiên vương đang chập
chờn vẫy ông, cười buồn và nhẹ nói rằng: "Không còn ai
đâu con ạ!. Dòng tộc Đẻng của chúng ta đã đến lúc diệt
vong...!"

Ông gục hẳn xuống bên bậu cửa sổ, tay vẫn còn níu chặt
khung cửa. Cặp kính trên mắt ông rơi ra.

Một tiếng nấc nhẹ. Lòng ngực ông phập phồng. Thoi thóp. Ông
thở những hơi thở cuối!

Một chú chuồn chuồn ớt, từ đâu bỗng bay đến đậu trên
bàn tay khẳng khiu và gầy guộc của ông... bên cửa sổ.


Nguyễn Ngọc Già
_______________


http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2011-07-29-phat-ngon-and-hanh-dong-tong-bi-thu-yeu-kieu-va-su-song-phang-voi-lich-su
[1]

http://www.youtube.com/watch?v=5yRbnTQ5qb8 [2]

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130304/dong-toc-deng-va-nhac-pham-khong-con-ai),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

0 phản hồi:

Đăng nhận xét

Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives