Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

<center><img
src="http://gdb.voanews.eu/0974A328-D9B8-402E-9E69-343AD515BAFB_w640_r1_s_cx0_cy6_cw0.jpg"
width="550" /></center>
Bạn đã bao giờ đau răng chưa? Đã bao giờ bạn có chiếc răng
sâu bị lung lay, rồi lung lay dữ dội chưa?

Đã bao giờ bạn bị một chiếc răng sâu, đau đớn, lung lay
dữ dội đến độ mõm mòm mom chưa? Và khi chiếc răng đã lung
lay đến độ mõm mòm mom, chỉ cần một sợi chỉ buộc vào
chân răng, dứt phựt một cái là đi đời một chiếc răng,
thoát một cơn đau khó chịu, có khi nhức lên óc, nhẹ hẳn
người, phải không bạn?

Hôm nay nhân ngày đầu năm 2013, tôi xin phép bạn mượn chuyện
nhổ chiếc răng sâu đã mõm mòm mom để thưa chuyện với bạn
về tình cảnh của đảng CS Việt Nam khi bước vào năm 2013
này.

Vâng, thưa bạn đã đến lúc phải nói cho thật minh bạch sự
thật ở nước ta, dù là sự thật có đáng buồn đến đâu cho
một số người.

Đảng CSVN hiện nay không còn nữa. Nó không còn như xưa nữa.
Nó không còn là một chính đảng, một đảng chính trị nữa.
Cả 14 vị trong Bộ Chính trị, 200 vị ủy viên chính thức và
dự khuyết Trung ương đảng có ai nằm trong tù đế quốc đâu,
có ai thực sự tham gia chiến đấu đâu, trải qua hy sinh gian
khổ đâu. Họ chỉ là tầng lớp hưởng thụ. Họ chỉ biết
hưởng thụ, hưởng thụ nữa, hưởng thụ ngày càng nhiều
thêm mãi. Có lớp lãnh đạo nào giỏi đếm và tích lũy tiền
của như họ hiện nay?

Hàng chục tỷ, trăm tỷ, ngàn tỷ đồng, hàng trăm ngàn đôla,
hàng triệu đôla cứ ngon ơ. Tài phiệt xưa, đại điền chủ
xưa phải gọi họ bằng «cụ». Còn có ai giữ phương châm mà
đảng viên CS nào cũng thuộc nằm lòng khi vào đảng: «lo
trước cái lo của thiên hạ, hưởng sau cái vui của thiên hạ
», để lao lên phía trước cướp của của thiên hạ, đạp
dân lại phía sau cho đói nghèo bệnh hoạn, bất kể là mẹ
liệt sỹ hay gia đình thương binh, gia đình cựu chiến binh.

Đảng CS trong cơn suy thoái không gì kìm hãm nổi đã lựa chọn
dứt khoát tôn thờ tiền bạc phi nghĩa, quay lưng lại với nhân
dân, với dân tộc, đã dứt khoát chọn con đường quỵ luỵ
với bành trướng, đàn áp thẳng tay người dân yêu nước,
thực hiện chính sách cảnh sát trị với đồng bào ruột thịt
của mình. Nó đã tự sát.

Tình hình đã mõm mòm mom từ cuối năm 2010 khi gần 30 trí thức
tiêu biểu của đất nước, tất cả là đảng viên cao cấp do
Bộ Chính trị trực tiếp quản lý, nhất trí cao độ bác bỏ
triệt để cơ sở lý luận, ý thức hệ chính trị kinh tế
của Đại hội XI năm 2011, tuyên chiến với tất cả các văn
kiện Báo cáo Chính trị, Cương lĩnh và Chiến lược của đại
hội này, để đến Tết năm 2012 lại tụ nghĩa ở trụ sở
báo Tia Sáng giữa thủ đô Hà Nội nhằm khẳng định một lần
nữa con đường sai lầm bế tắc của đảng CS - không có lực
luợng giám sát, kềm hãm, ngăn chặn và thay thế, không có phanh
hãm khi đang lao xuống vực thẳm, mất gốc chân lý, mất gốc
dân tộc và nhân dân.

Tình hình mõm mòm mom khi mạng bauxite xuất hiện với hàng vài
ngàn chữ ký công khai ghi rõ tên tuổi địa chỉ của tập thể
trí thức dân tộc, kéo còi báo động nguy cơ mất nước khi
nhà nước nhượng bộ cho bọn bành trướng sang khai thác bauxite
ở Tây Nguyên, với đội quân ngầm đội lốt công nhân; rồi
hàng ngàn, hàng vạn trí thức dân tộc đòi công lý cho luật
sư Cù Huy Hà Vũ; hàng vạn trí thức nữa đòi công lý cho 3 nhà
báo yêu nước Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần, Phan Thanh Hải và
các chiến sỹ yêu nước và dân chủ khác…

Tình hình mõm mòm mom khi liên tiếp 11 chủ nhật trong mùa hè
năm 2011 và ngày 9 tháng 12 năm 2012, hàng trăm, hàng ngàn bà con
Hà Nội, Sài Gòn, Hải Phòng, Huế, Cần Thơ… xuống đường
ôn hòa nhưng kiên định, hòa bình nhưng bất khuất, khẳng
định không ai có quyền ngăn cản lòng yêu nước, thương dân,
chống quân xâm lược. Hàng loạt nữ nhi kiên cường xuất
hiện: Phạm Thanh Nghiên, Lê Thị Công Nhân, Huỳnh Thục Vy, Bùi
Minh Hằng, Nguyễn Phương Uyên, Đoan Trang, Dương Thị Xuân,
Nguyễn Ngọc Như Quỳnh…

Tình hình mõm mòm mom cho đảng CS cáo chung khi hàng chục nhà
luật học, luật sư, hàng trăm nhà báo, blogger tự do, hàng trăm
nhà văn nhà thơ nhạc sỹ tiêu biểu của nghĩa khí và văn hóa
Việt Nam đứng thẳng dậy dành quyền sống tự do cho nhân
dân… với lời tuyên ngôn của nhà thơ - chiến sỹ trẻ Bùi
Chí Vinh:

<em>Quý vị như thế mới là quý vị</em>
<em>Vô cảm, vô lương, vô đạo đức, vô thần</em>
<em>Tôi rách rưới như một thằng thi sĩ</em>
<em>Nhưng hiểu thế nào là sức mạnh nhân dân</em>

Tính hình mõm mòm mom khi Bí thư đảng ủy Bộ Ngoại giao kiêm
Phó Ban biên giới Nguyễn Duy Chiến đăng đàn nói huyên thiên
rằng «Trung Quốc cắt cáp của ta cũng như cha mẹ yêu con cho
roi cho vọt», liền bị lên án tới tấp và dạy dỗ đến nơi
đến chốn, từ đó câm tịt.

Cũng như mới đây, viên đại tá Trần Đăng Thanh nói năng lảm
nhảm bị công kích kịch liệt không kịp chống đỡ, không ai
dám bênh. Như thế cũng đủ thấy đảng CS đã lâm vào khốn
quẫn cả về lý luận lẫn thực tiễn đến mức nào. Thời
thế nào gian hùng ấy, đảng CS vào giai đoạn thoái trào chỉ
sinh ra được những quái thai.

Hãy nghe một nhân vật cừ khôi của đảng CS, đáng bậc thầy
của Trần Đăng Thanh, là Giáo sư Thiếu tướng Đặng Quốc
Bảo, từng là ủy viên Trung ương đảng, nguyên trưởng ban Khoa
giáo Trung ương, nguyên Bí thư thứ nhất Đoàn Thanh niên CS,
người nổi tiếng là có tư duy độc lập, từng được coi là
có sức lôi cuốn mạnh mẽ đối với tuổi trẻ thủ đô trong
các cuộc diễn thuyết, công khai phát biểu <em>«Tai họa sẽ
đến Việt Nam nếu những người lãnh đạo không nhìn rõ,
không thấy được Trung Quốc là một đối thủ nguy hiểm ;
Việt Nam cần tồn tại và phát triển, phải có ý chí, có trí
tuệ, phải mạnh lên, phải liên minh với các nước khác, như
với Ấn Độ, Nga, Nhật Bản thậm chí cả Hoa Kỳ».</em> (Trò
chuyện với Đặng Quốc Bảo ngày 26/6/2009).

Đây là lời phê phán nghiêm khắc ngay thẳng của ông giáo sư
thiếu tướng đối với tên Đại tá Trần Đăng Thanh. Cần
chỉ rõ thêm chính ông Đặng Quốc Bảo đã khẳng định cả
cái giống cộng sản đều là độc tài, dù là ở Nga hay ở
Tàu, dù ở Bắc Hàn hay Cu Ba và Việt Nam, đều là độc tài
chống nhân dân, nên cũng chính ông đã thấy cái đảng này đã
mõm mòm mom, sắp rơi rụng đến nơi rồi vậy, nếu không cải
tà quy chính, thực hiện dân chủ hóa đa nguyên.

Khi ông Lê Hồng Hà, nguyên Chánh văn phòng kiêm đảng ủy viên
Bộ Công an từ bỏ đảng CS, khi ông Nguyễn Trung Thành, vụ
trưởng vụ bảo vệ đảng, cánh tay phải của Lê Đức Thọ,
từng thụ lý vụ án «xét lại - chống đảng» lên tiếng minh
oan cho 34 đảng viên CS bị tù đầy và đòi khôi phục danh dự
cho họ, thì chính các nhân vật ấy cùng một loạt các nhân
vật Cộng sản ly khai như Trung tướng CS Trần Độ, Thượng
tướng Nguyễn Nam Khánh, Đại tá Phạm Quế Dương, Viện
trưởng Hoàng Minh Chính, Tiến sỹ Nguyễn Thanh Giang, Đại tá
nhà văn Phạm Đình Trọng, và gần đây là Tiến sỹ Đỗ Xuân
Thọ đã công khai đốt thẻ đảng khi đảng vẫn tôn thờ cái
lý luận Mác-Lê lẩm cẩm. Tất cả đã dồn đảng CS vào tử
huyệt hôm nay, tất cả đều có vinh dự nhân danh công lý,
chính nghĩa, nhân danh nhân dân và dân tộc sớm đóng mỗi
người một chiếc đinh của mình lên cỗ quan tài của đảng
CS.

Cho đến thanh niên thế hệ trẻ cũng sớm đoạn tuyệt với
Mác - Lênin như đảng viên trẻ Nguyễn Chí Đức ngay trước khi
bị đạp giày vào mặt, đã «không chịu nổi cảnh xa hoa
khệnh khạng ăn tục nói phét của cấp trên» để xin chào từ
biệt đảng, «một đi không trở lại».

Từng là người Cộng sản từ khi trẻ ham lý tưởng, một
phần do thời thế đưa đẩy, tôi rất hiểu tâm trạng của
nhiều đảng viên tuy đã chán ngấy với cái ý thức hệ vòng
vo, cái lý luận Mác Lê ngụy biện, cái lý tưởng ảo ảnh
hàng mã của nó, nhưng vẫn có lúc ngại ngùng, không quả đoán
dứt tình. Đó còn là vì cái chế độ này quá xảo quyệt,
chuyên nghề ăn gian nói dối. Khi nó chưa được công khai hoạt
động thì nó lớn tiếng đòi đa nguyên đa đảng, khi nó không
được quyền ra báo thì nó ra rả đòi tự do ngôn luận, tự do
báo chí, nhưng khi cướp được quyền rồi thì nó cấm mọi
quyền tự do còn hơn bọn phát xít. Nay nó sợ nhất là tổ
chức, dù là tổ chức đối lập xây dựng cho nó.

Biết bao người như Phó Thủ tướng Trần Phương, Phó Thủ
tướng Vũ Khoan, ủy viên Ban Bí thư Trung ương Nguyễn Đình
Hương (Mười Hương), Tướng Đồng Sỹ Nguyên, Tướng Nguyễn
Trọng Vĩnh, Tướng Công an Nguyễn Tài…từng phê phán ngay
thật đảng đã mất hoàn toàn tính tiền phong. Như Viện
trưởng kinh tế Trần Đình Thiên, Viện trưởng kinh tế thế
giới Võ Đại Lược, các trí thức có thực học, thực tài
như Nguyễn Quang A, Nguyễn Trung, Phạm Chi Lan, Dương Thu Hương,
Thứ trưởng thỷ lợi Trần Nhơn, nhà sư phạm Phạm Toàn…
từng nhận định phiên tòa xử luật sư Hà Vũ là «lưu manh».
Như nhà xã hội học Tương Lai cho rằng phiên tòa xử các nhạc
sỹ Việt Khang và An Bình là «phát xít». Như nhà văn Võ Thị
Hảo cho rằng đảng CS «hành động kiểu côn đồ và ngu muội
hóa nhân dân»…

Làm sao kể cho xiết những người trí thức chân thành không
còn một sự kính trọng nào với đảng, với lãnh đạo. Hàng
ngũ họ tăng lên từng ngày. Mới đây những vị Lê Hiếu
Đằng, Huỳnh Tấn Mẫm, Tương Lai, Hồ Ngọc Nhuận đã đứng
hẳn về phía nhân dân xuống đường.

Bởi vì rõ ràng cả về đức, về tài, về lý luận chính
trị, về học thuyết kinh tế, về đường lối đối ngoại,
các nam nữ trí thức dân tộc trên đây đều xứng đáng là
bậc thầy của tất cả các ủy viên Bộ Chính trị và tất
cả ủy viên Trung ương hiện nay ; họ xứng đáng là thầy học
để huấn luyện lại, lên lớp lại, giảng bài lại cho tất
cả các tiến sỹ vẹt mang bộ óc bã đậu trong cái Học viện
Chính trị Quốc gia u tối đến thê thảm, chỉ sản sinh ra
những kẻ ngu ngốc thậm tệ như Nguyễn Duy Chiến, Trần Đăng
Thanh…

Các trí thức chân chính trên đây thực sự đã ly khai đảng
dứt khoát trên lý trí rồi. Chỉ còn rơi rớt chút tình cảm
và tý ty quyền lợi. Họ là hàng vạn, hàng vạn vốn quý của
dân tộc, là tài sản tinh thần vô giá của nhân dân, do hồn
thiêng sông núi hun đúc nên. Với đảng Cộng sản, nay họ có
thể lẩy Kiều bằng một câu: <em>Tình trong đã đứt, miệng
ngoài còn e </em>thay cho<em> Tình trong như đã,mặt ngoài còn e.
</em>

Vậy xin các vị, xin các bạn (vì tôi từng quen khá thân, khá
rõ một tỷ lệ không nhỏ các vị trên đây) xin hãy làm một
cố gắng có ý nghĩa, xin đừng e ngại gì nữa, hãy cùng buộc
một sợi chỉ thòng lòng vào chiếc răng sâu đã hết thời sử
dụng, cùng giật một cái để khai tử cho nó, rồi cho nó vào
bảo tàng, theo chân gần một trăm đảng CS đã lần lượt vào
nghĩa địa của nhân loại chỉ trong hai chục năm lại đây.
Sự chia tay nào cũng có chút ngậm ngùi, nhưng có khi dứt tình
là giải thoát, là nhẹ gánh, là yên lòng và thanh thản từ
đây. Để còn lo chuyện khác.
Đây sẽ là hành động anh hùng của các vị và các bạn, thực
sự cứu dân, cứu nước, bù đắp những lầm đường lạc
lối quá dài vừa qua, trở về với nhân dân và dân tộc, với
chính nghĩa và lẽ phải, thuận theo nền văn minh kiến thức
của loài người và thời đại mới, cùng nhau mở ra kỷ nguyên
dân chủ tự do, mở ra sinh lộ cho Việt Nam.

Không có đảng chính trị nào là thiêng liêng, thần thánh,
trường cửu cả. Đảng chính trị xét cho cùng chỉ là phương
tiện trong tay con người, con người sanh ra nó, giao cho nó nhiệm
vụ, sử dụng nó vì lợi ích chung của dân tộc, của nhân
dân. Khi nó không còn trung thành, tự tư tự lợi, tự nó phản
bội nhân dân và dân tộc thì ta loại bỏ nó đi không thương
tiếc, và cùng nhau lập một tổ chức chính trị mới, theo
đúng quyền công dân tuyệt đối bất khả xâm phạm, theo đúng
hiến chương Liên Hiệp Quốc và Tuyên ngôn Quốc tế về Nhân
quyền, không một ai có quyền cấm cản. Việc Thủ tướng
Nguyễn Tấn Dũng ra lệnh cho công an ngăn cấm hình thành tổ
chức đối lập là một quyết định phi pháp, vi hiến, không
có mảy may giá trị. Xin nhớ trong bản cáo trạng nguyên Tổng
thống Ai Cập Hosni Mubarak có ghi tội «phản nhân dân, ra lệnh
giải thể Đảng Công lý và Đảng Vì dân, ra lệnh đàn áp
lực lượng đối kháng xuống đường, 2 tội này có thể bị
tử hình hai lần».

Đây nên là chủ đề nóng bỏng, cấp bách, hệ trọng, lý thú
nhất mà anh chị em trí thức ta tự nhận là lương tri, trí
tuệ, tâm huyết của nhân dân và dân tộc rất nên cùng nhau
bàn bạc trao đổi ngay từ ngày đầu năm 2013 và trong dịp Tết
Nguyên đán sắp đến.


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130102/bui-tin-mom-mom-mom), một số
đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc
giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận
có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng
dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

0 phản hồi:

Đăng nhận xét

Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives