Kami - Từ lòng vị tha và đến việc hòa giải hòa hợp dân tộc

Trong tiếng Việt có từ Công thần, thường đi với từ Công
tử, tạo thành cụm từ Công thần - Công tử, có nghĩa để
chỉ những người có tư tưởng dựa vào công lao đóng góp
của mình mà sinh ra kiêu ngạo và đòi hỏi đãi ngộ quá đáng.
Đây là một thói xấu đáng bị lên án của người Á đông
nói chung chứ không riêng gì ở Việt nam, nguyên nhân chính có
lẽ là do ảnh hưởng của hệ ý thức phong kiến còn sót lại.
Người viết không có hàm ý ám chỉ mấy ông thiên (thương)
binh gây rối ở Viện Hán - Nôm, nơi làm việc của TS. Nguyễn
Xuân Diện mấy hôm trước, hay sự việc vừa xảy ra chiều
hôm 01/6/2012 tại Sở Thông tin - Truyền thông, hoặc mấy ai hay
thích vỗ ngực kể công trạng của mình. Mà ở đây tôi muốn
nói tới chuyện ở xứ sở Myanmar.



Như chúng ta đã biết, từ ngày 31.5 đến ngày 01.6.2012 hội
nghị Diễn đàn kinh tế Thế giới Đông Á năm 2012 (World
Economic Forum East Asia 2012) đã diễn ra tại Bangkok, Thái Lan. Hội
nghị này với sự tham dự của hàng trăm nhân vật lãnh đạo
doanh nghiệp và những người đứng đầu chính phủ 50 quốc
gia, vùng lãnh thổ trên thế giới. Tuy nhiên người thu hút sự
chú ý nhiều nhất tại hội nghị này lại là lãnh tụ dân
chủ Miến Điện Aung San Suu Kyi. Vấn đề bà Aung San Suu Kyi
đến Thái lan dự hội nghị WEF – 2012 ở thủ đô Băng kok
cũng đã gây ra không ít điều lúng túng khó xử cho chính
quyền của bà Thủ tướng Thái lan YingLuck Shinawwatra trong vấn
đề quan hệ ngoại giao với chính quyền Myamar của Tổng thống
Thein Sein. Vì theo lịch trình ban đầu Tổng thống Thein Sein sẽ
đến dự hội nghị và đọc bài diễn văn về tương lai của
Miến Điện. Tuy nhiên ông đã quyết định hủy bỏ kế hoạch
đó sau khi sự tham dự của bà Suu Kyi được chính thức loan
báo, đồng thời phía Bộ Ngoại giao Myanmar cũng ra thông cáo
về chuyến thăm của Tổng thống Thein Sein sẽ được bắt
đầu vào nửa đầu tháng 6.2012. Nhưng rồi một lần nữa phía
Thái lan lại nhận được thông báo chuyến thăm Thái lan của
Tổng thống Thein Sein sẽ tạm hủy bỏ. Mặc dù phía chính
quyền Thái lan đã hết sưc thận trọng trong việc tiếp đón
bà Aung San Suu Kyi, không những thế họ còn yêu cầu Ban tổ
chức hội nghị WEF – 2012 phải thông báo chi tiết về hoạt
động của bà Aung San Suu Kyi trong những ngày tham gia hội nghị.
Đồng thời phía chính quyền Thái lan cũng đã yêu cầu bà Aung
San Suu Kyi hủy bỏ buổi gặp gỡ các lãnh tụ phiến quân đang
tỵ nạn trên đất Thái lan ở tỉnh Tack giáp biên giới Thái
lan và Myanmar trong chương trình.

Xung quanh các diễn biến này đã có không ít các nhà bình luận
chính trị đưa ra nhiều phán đoán. Có người cho rằng sự
nổi bật của lãnh tụ dân chủ Miến Điện Aung San Suu Kyi,
đặc biệt qua bài phát biểu tại diễn đàn WEF – 2012 ở thủ
đô Băng kok đã khiến cho các lãnh tụ chính quyền Myanmar không
hài lòng. Khi bà thẳng thắn tuyên bố rằng "Chúng tôi cần
đầu tư, nhưng chúng tôi không cần thứ đầu tư sẽ đào sâu
thêm hố ngăn cách giàu nghèo, cản trở người dân tiếp cận
những lợi ích của cuộc cải cách. Tham nhũng sẽ đi liền
với đầu tư, nên trước tiên, chúng ta phải quan tâm đến
cải cách hệ thống pháp luật. Không phải thứ luật pháp sinh
ra để dành quyền lợi cho một nhóm người, nên đừng chỉ suy
nghĩ về luật đầu tư nước ngoài.". Cũng có người thì cho
rằng việc Tổng thống Thein Sein không đến dự hội nghị WEF
– 2012 là vì ông không muốn bị uy tín bà Suu Kyi che khuất
trên chính trường quốc tế. Và ngoài ra còn không ít các đồn
đoán khác nữa. Nhưng một điểm chung nhất là tất cả đều
cho rằng các diễn biến kể trên đã thể hiện sự rạn nứt
giữa phía chính quyền và lãnh tụ dân chủ Miến Điện Aung San
Suu Kyi đã bắt đầu hình thành.

Nhưng tất cả các lời đồn đoán đều sai, không như những
gì người ta dự đoán. Khi ngày hôm nay 05.6.2012 trên tờ The New
Light of Myanmar, là một tờ báo thuộc sở hữu của Bộ Thông
tin Myanmar News Agency (MNA), vốn được coi là cơ quan ngôn luận
của chính phủ Myanmar. Đã có bài viết ca ngợi bà Aung San Suu
Kyi, là người lãnh đạo và hy vọng mới của Myanmar, một
điều không bao giờ xảy ra trước đây. Tuy nhiên bài báo cũng
kêu gọi bà Aung San Suu Kyi hợp tác với Tổng thống Thein Sein
vì tương lai của đất nước. Bài báo trên tờ The New Light of
Myanmar hết lời ca ngợi Tổng thống Thein Sein và lãnh tụ đối
lập bà Aung San Suu Kyi, đồng thời khẳng định tương lai của
một đất nước Myanmar mới, niềm hy vọng của hơn 50 triệu
người dân Myanmar. Điều này phụ thuộc vào sự hợp tác trên
tinh thần tôn trọng lẫn nhau của cả hai bên, khi biết gạt
bỏ các hiềm khích và lợi ích của mỗi cá nhân và phe nhóm
của mỗi bên, vì những cái đó sẽ thành một trở ngại lớn
cho tương lai kinh tế của đất nước Myanmar. Đồng thời bài
báo cũng ủng hộ bài phát biểu tại diễn đàn WEF – 2012 ở
thủ đô Băng kok của bà Aung San Suu Kyi trong vấn đề tạo công
ăn việc làm ở Myanma, tuy nhiên bài báo cũng biểu thị sự
mất lòng tin, khi bà Aung San Suu Kyi chỉ trích hệ thống pháp
luật ở Miến Điện và cảnh báo những người tham dự không
quá lạc quan về cải cách tại Miến Điện. Mà theo tác giả
của bài viết cho rằng "Tôi nghĩ rằng việc đó nó sẽ cản
trở con đường dẫn đến mục tiêu tăng việc làm ở Miến
Điện".

Theo tin mới nhất từ Myamar, để giải thích cho việc Tổng
thống Thein Sein không đến dự hội nghị và đọc bài diễn
văn về tương lai của Miến Điện cũng như hủy bỏ chuyến
thăm hữu nghị Thái lan là do tình hình nội bộ trong nước. Khi
các cuộc biểu tình của dân chúng ở Rangoon bùng phát phản
đối tình trạng mất điện triền miên và kéo dài và một số
vấn đề khác. Chứ hoàn toàn không liên quan đến những hoạt
động của bà Aung San Suu Kyi trong chuyến công du nước ngoài
trong tuần vừa qua.

Tai sao những lãnh tụ của đất nước Myanmar hôm nay họ lại
làm được những việc phi thường như vây? Điều mà cách đây
chưa đến một năm nếu ai nói những suy nghĩ như thực tế
đang diễn ra ở Myamar sẽ bị coi là kẻ hoang tưởng. Điều
trước hết có lẽ là do lòng vị tha, sẵn sàng bỏ qua quá
khứ để hướng tới tương lai cho quốc gia Myanmar của bà Aung
San Suu Kyi. Những điều mà chúng ta dễ dàng nhận thấy, đó là
trong suốt thời gian hội nghị, bà không đề cập đến hai
mươi tư năm bà bị giam lỏng, cũng như những gì nhà nước
Miến Điện đã tước bỏ đối với cá nhân bà và Đảng Liên
minh Toàn quốc Đấu tranh cho Dân chủ của bà dưới thời chính
quyền độc tài quân sự. Điều này có thể lý giải vì bà
Aung San Suu Kyi là một tín đồ Phật giáo, hãy nghe bà Aung San
Suu Kyi nói cùng toàn thế giới rằng "Điều đầu tiên chúng
tôi cần là hòa giải dân tộc, một trong những vấn đề phức
tạp nhất vì Miến Điện là nước có nhiều dân tộc khác
nhau. Hòa giải dân tộc chỉ có thể đạt được trên cơ sở
tôn trọng lẫn nhau, dựa trên nền tảng là lòng tin và cách
tiếp cận vấn đề một cách ôn hòa". Từng bị coi là một
kẻ thù nguy hiểm của chính phủ quân sự độc tài Myanmar, bị
đối xử hết sức bất công nhưng người đàn bà bé nhỏ ấy
không hề cho mọi người thấy một chút gọi là hận thù,
không thấy chúng nó, chúng tôi mà chỉ dùng đại từ họ và
chúng tôi. Điều đó cho thấy sự cởi mở, rộng lượng vì
mục đích cuối cùng là hòa giải và hòa hợp dân tộc.

Những ai từng chứng kiến cảnh tượng hàng chục nghìn lao
động Myanma trong tổng số gần 3 triệu lao động Myanmar đang
làm việc ở Thái lan tụ tập chào đón bà Aung San Suu Kyi, khi
bà tới thăm những người lao động là đồng bào của bà ở
tỉnh Samut Sakhon, một nơi ở phía nam Bangkok ngày 30.5.2012 thật
là xúc động. Những người lao động Myanmar, họ chen nhau để
tặng hoa cho bà và đã hô khẩu hiệu "Mẹ Suu, chúng tôi muốn
về nước", "Tự do cho Miến Điện" v.v… Cũng bởi bà Aung
San Suu Kyi là biểu tượng của hy vọng mới và là tương lai
của một đất nước Myanmar giàu mạnh đang chờ ở phía
trước.

<center><img
src="http://tintuchangngay9.files.wordpress.com/2012/06/aungsansuchi.jpg?w=350&h=262"
/></center>
<center><em>Gần một vạn lao động Myanma đang làm việc ở Thái
lan tụ tập chào đón bà Aung San Suu Kyi ở tỉnh Samut
Sakhon</em></center>

Cách đây không lâu, blogger Huỳnh Thục Vy đã đặt câu hỏi và
cũng là tựa đề của bài viết "Tại sao là Miến Điện mà
không phải Việt Nam?". Và bài viết tác giả đã cho chúng ta
lời giải đáp cụ thể để chúng ta nhìn được sự thật,
đó là người dân Myanmar đã phản kháng manh mẽ các sai trái
của nhà cầm quyền quân sự, họ dám dấn thân và người dân
Myanmar còn bảo tồn nền Văn Hoá, Đạo Đức, Tôn Giáo cao. Cá
nhân tôi phần nào đồng ý đồng thời cho rằng đất nước
Myanmar có được ngày hôm nay cũng bởi họ có hội đủ các
yếu tố thiên, địa và nhân. Nói về Thiên thì gặp thời, vì
sau hàng chục năm duy trì chế độ độc tài quân sự, các
tướng lĩnh đã nhận thấy cải cách chính trị là lối thoát
duy nhất tất yếu đưa đất nước Myanmar thoát khỏi cảnh
đói nghèo. Điều cơ bản hơn là trước đây xã hội Myanmar
đã từng sống trong một xã hội dân chủ đa nguyên, có các cơ
cấu của một nhà nước pháp trị vẫn còn tồn tại cho dù
chỉ bị bóp nghẹt, nhưng nó vẫn tồn tại. Về Địa thì
lợi, do đất nước Myanmar quá rộng lớn, đa sắc tộc mà
chính quyền trung ương không có khả năng kiểm soát được
toàn bộ. Một phần quan trọng là Myanmar giáp biên giới với
Thái lan, một đất nước dân chủ phần nào đã tạo điều
kiện cho hoạt động của các lực lượng đối lập ở một
mức độ nhất định. Và về Nhân thì với số lượng gần 3
triệu lao động Myamar đang làm việc hợp pháp hoặc bất hợp
pháp ở Thái lan, chiếm khoảng 5% dân số của Myanmar cũng là
một nhân tố hết sức quan trọng. Vì số lượng lao động này
qua người thật, việc thật khi họ chứng kiến giá trị đích
thực của tự do dân chủ nó đang diễn ra ở Thái lan và qua
đó họ hiểu được giá trị của dân chủ sẽ mang tới sự
thịnh vượng một cách tự nhiên không cần phải ai tuyên
truyền. Nhưng yếu tố Nhân hòa không thể không nhắc tới bà
Aung San Suu Kyi, một nữ chính trị gia kiệt xuất với uy tín
lẫy lừng, người đã từng tốt nghiệp các trường đại học
danh tiếng như Đại học Delhi, St Hugh's College, Oxford, Đại
học London và đã vinh dự nhận nhiều giải thưởng cao quý
như: Giải Rafto, Giải Nobel Hòa bình, Giải Jawaharlal Nehru, Giải
Simón Bolívar Quốc tế, Giải Olof Palme.

Những yếu tố Thiên, Địa, Nhân kể trên nếu đem so sánh thì
phong trào đấu tranh cho dân chủ ở Việt nam còn thiếu quá
nhiều nếu không nói là chưa có. Đặc biệt là lòng hận thù
thì quá thừa mà lòng vị tha thì hình như chưa có, đó là chưa
nói đến những cá nhân hay các tổ chức hội đoàn đảng phái
chính trị chưa đánh giá đúng và đủ về vai trò, uy tín đối
với quần chúng của bản thân họ. Một câu hỏi rất đơn
giản giả sử (như có) một lãnh tụ chính trị đối lập
đứng diễn thuyết thì có bao nhiêu người quan tâm và đứng
lại nghe? Vài chục, vài trăm hay vài nghìn? Hay có bao nhiêu gia
đình đồng bào trong nước sẵn sàng nuôi giấu các chiến sĩ
dân chủ trong quá trình hoạt động? Trả lời được câu hỏi
này thì các tổ chức chính trị sẽ đề ra được các giải
pháp thích hợp cho công cuộc tranh đấu. Còn nếu như cứ ba hay
sáu tháng trên mạng internet có một bản tin kèm hình ảnh thành
tích của một nhóm X,Y,Z…dán truyền đơn trên cột điện, tủ
điện thoại… hoặc thông cáo báo chí, hoặc tuyên bố này nọ
thì chắc sẽ không giải quyết được vấn đề gì hết.

Muốn có sự thay đổi thì cần phải tạo áp lực đủ mạnh
buộc phía chính quyền phải từ chú ý, đến quan tâm sửa
đổi và đến một lúc nào đó họ chấp nhận ngồi vào bàn
đàm phán trên tinh thần vị tha, biết lắng nghe và đưa ra các
giải pháp cả hai phía đều có thể chấp nhận được. Còn
nếu cứ như hiện nay, trên mạng internet một số người cứ
hô hào, kích động khơi sâu hận thù thì phỏng có ích gì? Họ
không biết trong nước số người sử dụng internet thì nhiều,
nhưng số quan tam tới vấn đề thời sự, chính trị thì ít.
Trong số ít ỏi đó thì đa phần họ rất ghét sự cực đoan,
vô lốicủa những người mang danh chống cộng và thói công
thần cậy thế của phía chính quyền kiểu sức mạnh trên
đầu súng. Mà phải thừa nhận rằng rõ ràng ở tình thế
hiện tại chính quyền trong nước họ đang làm chủ trò chơi
và không có đối thủ.

Tóm lại phong trào đấu tranh cho một nền dân chủ ở Việt nam
cần có một sự lột xác toàn diện với một phương sách hoàn
toàn mới, vứt bỏ cách đấu tranh cũ kiểu à ơi của phường
chèo thì mới có thể hy vọng một tương lai tươi sáng cho Tổ
quốc và Dân tộc. Đặc biệt là vì tương lai con em chúng ta,
những thế hệ kế tiếp.

Hãy biết tha thứ, vị tha và có lòng bao dung để hòa giải hòa
hợp dân tộc, nhưng sự hòa giải dân tộc chỉ có thể đạt
được trên cơ sở tôn trọng lẫn nhau, dựa trên nền tảng là
lòng tin và cách tiếp cận vấn đề một cách ôn hòa của cả
hai phía. Cái khó nhất sẽ là ai, bên nào có đủ bản lĩnh,
dũng cảm gạt bỏ hận thù và ai sẽ là phía giơ tay ra trước
để cùng nắm tay nhau bước về phía trước vì sự phồn vinh
của dân tộc Việt nam?

Chuyện hòa giải hòa hợp dân tộc nói thì dễ, những làm thì
vô cùng khó. Vì trên trái đất này có mấy người như My Fair
Lady – bà Aung San Suu Kyi, người đàn bà mảnh mai nhưng đầy
nghị lực và lòng khát khao đối với dân tộc của bà mới có
khả năng làm được điều đó.

Ngày 05 tháng 6 năm 2012

© Kami

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/12854), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét