Hoàng Nhất Phương - Tâm Hồn Mẹ

<center><img src="http://danluan.org/files/u23/lm1.jpg" width="434"
height="600" alt="lm1.jpg" /></center>

Không biết từ bao giờ nhưng chắc chắc từ rất lâu, có thể
ngay khi còn là bào thai trong lòng mẹ, tôi đã cảm nhận một
điều: Mọi ý nghĩ của tôi mẹ đều biết, cũng như tôi thật
sự đồng cảm với những điều buồn - vui - sướng - khổ
của mẹ. Điều này không khó hiểu, nhất là trong thời đại
khoa học công nghệ tân tiến hiện nay, người ta chứng minh
được rằng em bé đã <em>"học ăn học nói học gói học
mở"</em> khi còn là thai nhi. Tôi tin rằng tôi đã ngắm nhìn
muôn hình muôn vẻ của thế giới bên ngoài bằng đôi mắt
của mẹ. Mọi tần sóng âm thanh đi qua thính giác của mẹ, tôi
đều nghe được. Bất cứ món ăn cay đắng ngọt bùi nào đi
qua vị giác của mẹ, tôi đều cảm nếm. Mùi hương của cây
cỏ lá hoa hay khí chất nặng nề của một vật nào đó đi qua
khứu giác của mẹ, tôi đều ngửi thấy. Gió lạnh đầu thu
hay cuối đông, vàng cơn nắng trắng cơn mưa đi qua xúc giác
của mẹ, tôi đều cảm thụ. Mẹ đã song hành nhịp bước
với tôi, khi tôi chuẩn bị chào đời. Ngày qua tháng hết năm
tàn, mẹ ấp ủ tôi bằng lời ru tha thiết ngọt
ngào...<em>"… Ầu ơ…! Ví dầu cầu ván đóng đinh, cầu tre
lắt lẻo gập ghềnh khó đi. Khó đi mẹ dắt con đi. Con đi
trường học mẹ đi trường đời..."</em>

Mẹ dẫn đưa tôi vào đời, giúp tôi nhận biết những điều
khác lạ dư đầy trong cõi người ta. Tôi nên vóc nên hình có
chủ kiến riêng, có cảm nhận riêng, có ước muốn riêng, có
thói quen và sở thích riêng. Tôi và mẹ bắt đầu là hai
người khác biệt. Trước đây tôi nhìn bằng đôi mắt của
mẹ, bây giờ tôi nhìn bằng thị giác của tôi. Trước đây
tôi nghe bằng đôi tai của mẹ, bây giờ tôi nghe bằng thính
giác của tôi. Trước đây tôi cảm nếm bằng đầu lưỡi của
mẹ, bây giờ tôi cảm nếm bằng vị giác của tôi. Trước
đây tôi ngửi giống như mẹ, bây giờ tôi ngửi bằng khứu
giác của tôi. Trước đây tôi cầm nắm qua sự tiếp cận của
mẹ, bây giờ tôi đụng chạm bằng xúc giác của tôi. Mọi
chuyện xưa đồng nhất, bây giờ đã tách biệt. Mọi chuyện
xưa gom chung, bây giờ đã rất riêng. Mọi chuyện xưa không
cần xem xét, bây giờ phải nhìn ngắm thật kỹ trước khi
đặt vấn đề. Có vẻ như tôi và mẹ không còn ràng buộc
với nhau. Có vẻ như tâm tình, ước mơ, ý định của mẹ
không còn ảnh hưởng đến tôi. Tôi bắt đầu cuộc hành trình
của mình. Mỗi bước đi là một lần đưa tôi rời xa mẹ.
Mỗi bước đi là một lần để tôi tự khẳng định kinh
nghiệm. Mỗi bước đi là một lần để mẹ và tôi mặc nhiên
thừa nhận: Mẹ đã đứng lại ở đằng sau, còn tôi cứ thế
tiến về phía trước.

Phía trước của tôi là trời và đất, một trời và đất
hoàn toàn khác hẳn trời và đất mà xưa kia mẹ và tôi cùng
nhìn, nhất là khi tôi đi trên biển. Tôi đã viết…
<em>"…Lần đầu tiên đi thuyền trên biển, tôi sững sờ
trước trùng dương mênh mông, trước bãi cát mịn màng chạy
dài theo sóng nước, trước không gian giăng đầy mây trắng song
song với màu xanh thăm thẳm của ngàn khơi. Thuyền càng đi càng
thấy mây và biển thật gần. Thuyền càng đi càng thấy trời
và đất giao nhau. Tưởng như chỉ cần đưa tay lên là có thể
chạm đến thiên không. Thuyền cứ thế trôi, vũ trụ bao la
bắt đầu thu hẹp lại. Ngẩng đầu lên, đã thấy nơi xa xa kia
trời và đất không còn song song nữa. Trời và đất lập
thành hình tam giác, đồng quy tại một điểm. Điểm đồng quy
ấy là đường trắng xám rất sáng, ở đó có một chân núi.
Ngay tại chân núi chính là chân trời…."</em> (1) Tôi từng
chạy như bay đến chân núi, vì tưởng nơi đó có đường chân
trời. Nhưng chẳng bao lâu tôi lại hiểu, tôi không bao giờ có
thể đi đến đường chân trời.

Tôi đọc cho mẹ nghe điều tôi viết. Nghe xong rồi, mẹ cười
bảo: <em>"…Đường chân trời bắt đầu từ nơi mặt trời
mọc cho đến nơi mặt trời lặn. Đường chân trời là kiếp
xưa, là kiếp này, là kiếp mai. Đi hết cuộc đời có nghĩa là
con đã đi đến cùng đích của đường chân trời. Nếu còn
tái sinh làm người, con sẽ có thân mệnh khác, sẽ lại đi tìm
đường chân trời mới…"</em> Là phật tử thuần thành, mẹ
tôi tin vào chữ Duyên của nhà Phật. Duyên tụ thì gần duyên
tán thì xa. Mỗi người có một định mệnh riêng. Định mệnh
ấy như bụi hồng xe ngựa gió bay, lên cao xuống thấp trả vay
luân hồi. Đời người như nhạn quá trường không. Ảnh
trầm thủy để (2). Tầng không cánh nhạn bay qua, bóng in đáy
nước xóa nhòa huyễn hư. Chính vì quan niệm như vậy, khi tôi
đi xa mẹ cho rằng chữ duyên ràng buộc tôi với gia đình đã
tán. Nếu không thể trở về mái nhà xưa, nếu không có ngày
gặp lại mẹ, tôi nên chấp nhận sự thật này để sống và
vui sống. Mẹ nói thế khi còn rất khoẻ. Lúc thập tử nhất
sinh trên giường bệnh, mẹ cũng lập lại y hệt không thiếu
một chữ.

Nhớ lại tâm hồn mẹ, tôi chợt hiểu từ khi có trí khôn cho
đến bây giờ, tôi đã tùy duyên để vui sống. Thành công hay
thất bại trong đời cũng là duyên. Giao tiếp ân cần hay lạnh
nhạt cũng là duyên. Tình cảm xưa vốn có nay không còn cũng là
duyên. Tôi tùy duyên để thù tiếp mọi người, tùy duyên để
quyết định làm hay không làm một điều gì đó. Nghe có vẻ
<em>"lạm dụng"</em> chữ Duyên quá, nhưng sự thật không
phải vậy. Mẹ đã dạy tôi tùy duyên chỉ là một cách bày
tỏ quan điểm và kinh nghiệm trong khi xử thế, trong lúc hành
động. Tùy duyên như thế nào, để không bị áp lực của
người khác trước mọi tình huống chẳng dễ. Có mấy ai trong
đời biết tùy duyên, để kiểm soát tình cảm của bản thân?
Có mấy ai trong đời biết tùy duyên, để bỏ đi những điều
mình không thể nắm bắt? Có mấy ai trong đời biết tùy duyên,
để chấp nhận thua trong danh dự khi bị du vào thế việt vị,
đúng lúc bản thân đang hăng say sát phạt giữa trận đấu
bóng với thế sự thăng trầm?


Bây giờ tôi ở cách xa mẹ một đại dương. Con đường hôm
nay, không phải là con đường mẹ nắm tay dẫn tôi đi từng
bước. Nhưng tôi biết rất rõ, tất cả mọi nhận định của
tôi về cõi người ta, đều bắt nguồn từ những kiến thức
tôi cảm thụ được bằng thị giác - thính giác - vị giác -
xúc giác của mẹ, khi tôi còn là bào thai. Tôi ra đi mang theo
tâm hồn mẹ và đã tùy duyên để vui sống, cho mẹ được an
lòng khi đứng trước buổi hoàng hôn của tuổi thọ. Ngày mai
như thế nào tôi không biết. Tôi chỉ biết trong nắng trong gió
của trời tháng Năm hiện tại, còn dư đầy âm hưởng lời
mẹ hát ru tôi… <em>"… Ầu ơ…! Ví dầu cầu ván đóng
đinh, cầu tre lắt lẻo gập ghềnh khó đi. Khó đi mẹ dắt con
đi. Con đi trường học mẹ đi trường đời."</em> Tâm hồn
mẹ và lời ru thuở ấu thời là gia nghiệp sẽ theo tôi đến
muôn đời sau.

<strong>Hoàng Nhất Phương</strong>

2:02pm Thứ Năm ngày 3 tháng 5 năm 2012

______________________________________

(1). ĐGCĐ: <em>"Đường Chân Trời."</em>

(2). <em>"Nhạn Quá Trường Không." </em>Thiền thi của thiền
sư Hương Hải.



***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/12588), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét