George Friedman (Stratfor) – Cuộc khủng hoảng Ai Cập trong bối cảnh toàn cầu: Báo cáo đặc biệt

Chưa rõ ràng điều gì sẽ xảy ra trong cuộc cách mạng Ai Cập
này. Không có gì đáng ngạc nhiên là nó đã xảy ra. Hosni
Mubarak đã làm tổng thống trong hơn một phần tư thế kỷ, kể
từ vụ ám sát Anwar Sadat. Ông ta già và đã ốm yếu. Không ai
mong chờ ông ta sống lâu hơn, và cái kế hoạch rõ ràng của
ông ta, là ông ta sẽ được thay thế bởi người con trai Gamal,
vẫn không xảy ra mặc dầu nó đã có thể cách đây một năm.
Không có ai, ngoài những kẻ thân cận nhất, muốn cho cái kế
hoạch truyền ngôi của ông ta được thực hiện. Khi người cha
yếu đi, thì sự kế tục của Gamar trở nên ít có khả năng
xảy ra hơn. Việc Mubarak không vạch ra được một kế hoạch
truyền ngôi đáng tin cậy tạo điều kiện bất ổn khi ông ta
chết. Vì mọi người biết rằng sẽ có một sự bất ổn khi
ông ta chết, hiển nhiên có những người thấy hành động
trước khi ông ta chết thì ít thuận lợi. Những người này là
ai và họ muốn gì, đó là vấn đề.

Chúng ta hãy bắt đầu bằng cách xem xét chế độ này. Năm
1952, Đại tá Abdel Nasser dàn dựng một cuộc đảo chính quân
sự ha bệ chế độ quân chủ ai Cập, các sĩ quan dân sự trong
quân đội và ảnh hưởng của Anh ở Ai Cập. Nasser tạo ra một
chính phủ mới dựa trên lực lượng quân đội như một lực
lượng ổn định và tiến bộ chủ yếu ở Ai Cập. Cuộc cách
mạng của ông là thế tục và xã hội chủ nghĩa. Tóm lại, nó
là một chế độ nhà nước chủ nghĩa thống trị bởi quân
đội. Khi Nasser chết, Anwar Sadat thay thế ông. Khi Sadat bị ám
sát thì Hosni Murabak thay thế. Cả hai người này, cũng như
Sasser, đều từ quân đội mà ra. Tuy chính sách ngoại giao của
họ có thể thay đổi, nhưng chế độ thì vẫn giữ nguyên.

<h2>Những kẻ thù của Mubarak.</h2>

Yêu cầu Mubarak từ chức đến từ nhiều giới, trong đó có
những thành viên của chế độ - đặc biệt là quân đội -
những người coi việc Mubarak không muốn cho phép họ điều
khiển cuộc kế thừa là gây nguy hiểm cho chế độ. Đối với
một số người trong họ, những cuộc biểu tình vừa là nguy
cơ vừa là cơ hội. Hiển nhiên, những cuộc biểu tình này có
thể ra ngoài tầm kiểm soát và phá hủy chế độ. Mặt khác,
các cuộc biểu tình có thể đủ sức mạnh để buộc Mubarak
từ chức, cho phép thay thế bởi - chẳng hạn Omar Suleiman, trùm
tình báo mà mới đây đã được Mubarak bổ nhiệm làm phó
tổng thống - và do đó cứu chế độ. Như vậy không có
nghĩa là nói rằng họ xúi dục các cuộc biểu tình, nhưng
chắc một số người đã thấy những cuộc biểu tình là một
cơ hội.

Đây đặc biệt là trường hợp theo nghĩa là những người
biểu tình bị chia rẽ sâu sắc giữa họ với nhau, và như vậy
còn xa mới có khả năng tạo ra một phong trào quần chúng kiểu
phong trào đã lật đổ Shah ở Iran năm 1979. Quan trọng hơn,
những người biểu tình rõ ràng thống nhất với nhau trong
việc chống cá nhân Mubarak, và trong một phạm vi rộng hơn,
thống nhất trong việc chống chế độ. Ngoài chuyện đó ra, có
sự chia rẽ sâu sắc giữa những người chống đối.

Các phương tiện truyền thông Phương Tây coi cuộc nổi dậy
này như một đòi hỏi tự do dân chủ theo kiểu Phương Tây.
Chắc chắn có nhiều người đòi hỏi điều đó. Điều chưa
rõ ràng là nó đang khích động nông dân, công nhân và thương
nhân Ai Cập đồng loạt vùng lên. Những quyền lợi của họ
liên hệ với tình trạng kinh tế Ai cập hơn là với những
nguyên tắc của một nền dân chủ tự do rất nhiều. Như ở
Iran năm 1989, cuộc cách mạng dân chủ, nếu chỉ tập trung ở
những người dân chủ thì không thể thắng nếu nó không tạo
ra được một sự ủng hộ rộng lớn hơn.

Một nhân tố khác trong cuộc nổi dậy này là phong trào Huynh
đệ Hồi giáo (Muslim Brotherhood). Phần lớn các nhà quan sát
nhất trí rằng Muslim Brotherhood vào lúc này không còn là một
phong trào cực đoan và quá yếu khó có thể ảnh hưởng
đến cách mạng. Điều này có thể, nhưng chưa rõ ràng. Muslim
Brotherhood có nhiều nhánh, trong đó có những nhánh đã tắt
tiếng sau khi bị Mubarak đàn áp. Chưa rõ ràng ai sẽ nổi lên
nếu Mubarak đổ. Chưa chắc là họ yếu hơn những người biểu
tình dân chủ. Thật sai lầm khi cho rằng sự thận trọng của
Muslim Brotherhood là do yếu ớt mà ra. Có thể là họ đã
chờ một cơ hội tốt và làm giảm nhẹ quan điểm thật của
họ, đợi đến một thời điểm mà việc truyền ngôi của
Mubarak cung cấp cho họ. Tôi nghi rằng Muslim Brotherhood có khả
năng ảnh hưởng trong quần chúng Ai cập lớn hơn những người
biểu tình ngả về Phương Tây hay Mohamed ElBaradei, cựu thủ
trưởng Cơ quan Năng lượng Nguyên tử Quốc tế, người đang
nổi lên như một lãnh đạo mới của họ.

Tất nhiên người ta bàn đến quan điểm của Tổng thống
Mỹ Barak Obama, hay châu Âu, hay người Iran đang làm gì? Tất cả
những người đó chắc chắn đã nghĩ và thậm chí đã có
những kế hoạch. Theo ý tôi, cố gắng định hướng động
lực chính trị của một nước như Ai cập từ Iran hay Hoa Kỳ
là vô ích, và tin rằng những gì đang diễn ra ở Ai cập là
kết quả những âm mưu của họ là vô nghĩa. Nhiều người quan
tâm điều gì đang xảy ra ở đó, và nhiều người đang nói
đủ chuyện và thậm chí tiêu tiền vào điều tra hay Twitter.
Chế độ ở Ai cập có thể bị ảnh hưởng theo cách ấy,
nhưng một cuộc cách mạng thật sự không phụ thuộc vào
những gì Liên hiệp châu Âu hay Tehran nói.

Có bốn kết quả khả dĩ. Một là, chế độ này sẽ sống
sót. Mubarak có thể ổn định được tình hình, và dễ xảy ra
hơn, một sĩ quan cao cấp khác của quân đội có thể thay thế
ông ta sau một khoảng thời gian. Một khả năng khác trong kịch
bản chế độ sống sót là, có thể một cuộc đảo chính của
các đại tá, như chúng tôi đã nói hôm qua. Khả năng thứ hai
là, những người biểu tình có thể buộc tổ chức những
cuộc bầu cử trong đó Elbaradei hoặc một nhân vật như ông có
thể được bầu, và Ai cập có thể lật đổ cái mô hình nhà
nước xã hội chủ nghĩa mà Nasser dựng lên, và tiến lên con
đường dân chủ. Khả năng thứ ba là Ai cập sẽ chìm vào hỗn
loạn chính trị. Con đường dễ dẫn đến đó nhất là những
cuộc bầu cử dẫn đến kẹt đường chính trị trong đó ứng
cử viên có thể đứng vững được lại không được bầu.
Nếu tôi có quyền chọn, tôi sẽ cá chế độ tự ổn định
và Mubarak ra đi, vì sự yếu đuối tương đối và sự chia rẽ
của những người biểu tình. Nhưng đó là một phỏng đoán
chứ không phải dự báo.

<h2>Ý nghĩa địa chính trị</h2>

Dù điều gì xảy ra thì nó cũng đều có ý nghĩa rất lớn
đối với người Ai cập. Nhưng chỉ có một số trong những
kết quả này có ý nghĩa đối với thế giới mà thôi. Đối
với những người Islamist cực đoan, viễn cảnh của một
nước Ai cập cực đoan hóa là một cơ may. Đối với Iran, một
kết quả như thế có thể không dễ chịu. Iran hiện giờ là
một trung tâm đang nổi lên của phong trào Islamist cực đoan, nó
sẽ không hoan nghênh kẻ cạnh tranh từ Ai cập, mặc dầu nó có
thể hài lòng với một Ai cập Islamist hành động như một
đồng minh của Iran (một điều không dễ gì đoan chắc).

Đối với Hoa Kỳ, một Ai cập Islamist sẽ là một thảm họa
chiến lược. Ai cập là trọng tâm của thế giới A rập.
Điều này có thể sẽ không chỉ thay đổi động lực của
thế giới A rập, nó còn đảo ngược chiến lược của Mỹ
từ cuối cuộc chiến tranh Israel-Ai cập vào năm 1973. Quyết
định của Sadat đảo ngược liên minh của ông ta với khối Xô
viết và thành lập liên minh với Hoa Kỳ đã phá hoại vị trí
của Liên xô ở Địa Trung Hải và trong thế giới A rập, và
củng cố vị trí của Hoa kỳ một cách cực kỳ vững chắc.
Sự giúp đỡ của tình báo Ai Cập sau ngày 9/11 là cực kỳ quan
trọng trong việc ngăn chặn và làm suy yếu al Qaeda. Nếu Ai cập
không hợp tác nữa hay trở thành thù địch, chiến lược của
Mỹ sẽ bị hủy hoại nghiêm trọng.

Mất mát lớn hơn sẽ là Israel. An ninh quốc gia của Israel đã
dựa trên hiệp ước của nó với Ai cập, do Menachem Begin kí,
một hiệp ước từng chịu nhiều phê phán từ phái hữu
Israel. Việc phi quân sự hóa bán đảo Sinai không chỉ bảo vệ
mặt phía nam của Israel, nó còn có nghĩa là sự sống còn của
Israel không còn bị nguy ngập nữa. Israel đánh ba cuộc chiến
tranh (1948, 1967,1973) can hệ đến chính sự tồn tại của nó.
Mối đe dọa luôn luôn đến từ Ai cập, và không có Ai cập
gây rối, thì không có liên minh các cường quốc nào đe dọa
nổi Israel (trừ khả năng hiện nay còn xa là vũ khí hạt nhân
của Iran).

Nếu Ai cập định xóa bỏ Hiệp ước Trại David và qua thời
gian sẽ xây dựng lại quân đội của nó thành một lực
lượng hùng mạnh, thì mối nguy cơ đối với Israel tồn tại
từ trước khi ký hiệp định này sẽ lại nổi lên. Điều này
có thể không diễn ra nhanh chóng, nhưng Israel sẽ phải đối
phó với hai thực tế. Một là quân đội Israel không đủ lớn
hay đủ mạnh để chiếm và kiểm soát Ai cập. Hai là sự phát
triển của quân đội Ai cập sẽ áp đặt những phí tổn nặng
nề lên Israel và thu hẹp không gian để thi thố của nó.

Như vậy có một kịch bản có tiềm năng làm cho những người
Islamist cực đoan mạnh lên trong khi đặt Mỹ, Israel, và có khả
năng cả Iran nữa vào vị thế bất lợi, tất cả vì những lý
do khác nhau. Kịch bản này chỉ nổi lên nếu có hai sự việc
sau đây xảy ra. Một là Muslim Brotherhood phải trở thành lực
lượng chính trị áp đảo ở Ai cập. Hai là, họ phải cho
thấy hóa ra là họ cực đoan hơn phần lớn các nhà quan sát
hiện nay nghĩ về họ, hay là, họ phải, khi có quyền lực,
dần dần trở nên cực đoan hơn.

Nếu những người ủng hộ dân chủ thắng, và nếu họ bầu
một người giống như ElBaradei, thì khó có khả năng diễn ra
kịch bản này. Phái dân chủ thân Phương Tây chủ yếu lo lắng
về những vấn đề trong nước, vì họ là thế tục và không
muốn trở lại trạng thái chiến tranh trước khi có hòa
ước Davis, bởi vì điều đó sẽ đơn giản làm quân đội
mạnh lên. Nếu họ mạnh lên, thì tình hình địa chính trị
sẽ giữ nguyên không đổi.

Tương tự như vậy, tương quan địa chính trị sẽ giữ nguyên
không đổi nếu chế độ của quân đội vẫn giữ được
chính quyền. - chỉ trừ một kịch bản. Nếu nó quyết định
rằng sự mất lòng dân của chế độ có thể được làm dịu
bớt bằng cách giả định một chính sách chống Phương Tây và
chống Israel nhiều hơn - nói cách khác, nếu chế độ quyết
định chơi con bài Islamist, thì tình hình sẽ tiến triển như
một chính phủ Muslim Brotherhood sẽ làm. Thực vậy, khó tưởng
tượng là có một liên minh với Muslim Brotherhood được thiết
kế để ổn định chế độ. Đã từng xảy ra những sự việc
còn lạ lùng hơn thế.

Khi chúng ta nhìn vào động lực chính trị của Ai cập, và cố
gắng tưởng tượng liên hệ của nó với hệ thống quốc tế,
chúng ta có thể thấy nhiều kịch bản trong đó một số kết
quả chính trị sẽ có những tác động sâu xa lên tình hình
thế giới. Điều này không có gì ngạc nhiên. Khi Ai cập là
một nhà nước của Nasser thân Liên xô, thế giới là một nơi
rất khác so với thời trước Nasser. Khi Sadat thay đổi chính
sách ngoại giao của ông ta thế giới thay đổi theo. Nếu chính
sách ngoại giao của Sadat thay đổi, thế giới lại thay đổi
lần nữa.

Phần lớn những kết quả mà tôi hình dung để Ai cập gần
nguyên như cũ. Nhưng không phải tất cả. Tình hình là, như
người ta nói, chưa ngã ngũ, còn kết quả thì chẳng tầm
thường./.

The Egypt Crisis in a Global Context: A Special Report, 30/01/11

Đã đăng trên Văn Chương Việt

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/7723), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét