cụ thể), gửi cho đích danh Lo Hão (như dưới đây):
<div class="special_quote">Bác Lo Hão,
Bác có thể cho các độc giả Dân Luận biết nhiều hơn nữa
về hoạt động của Mặt Trận Tổ Quốc không? Hoạt động và
ảnh hưởng thực tế hàng ngày của họ về mọi lãnh vực xã
hội. Chủ tịch (CT) MTTQ hiện nay có vẻ yếu thế hơn Phạm
Thế Duyệt lúc trước. Các thành viên của MTTQ là ai? Chúng
đều là đảng viên CS cả ư?</div>
<div class="boxright200"><div class="quotebody"><div class="quoteopen"><img
class="quoleft" src="/misc/quoleft.png"/></div>Chế độ Toàn Trị có
thể xem là chế độ Độc Tài mà đã tiến thêm một bước
dài trên con đường độc tài. Thay vì đóng cửa, xoá bỏ
những tổ chức xã hội dân sự (như một số chế độ độc
tài quân sự đã làm), chế độ Toàn Trị thay thế chúng bằng
các tổ chức xã hội dân sự giả hiệu có vẻ giống như trong
các chế độ tự do dân chủ, nhằm ngăn cản bất cứ một
hành động độc lập nào ngoài vòng kiểm soát của họ xảy ra
trong xã hội. Chính vì thế chế độ Toàn Trị còn tồi tệ và
độc tài hơn rất nhiều so với những chế độ độc tài
thông thường. Không giống như những chế độ độc tài thông
thường, chế độ Toàn Trị luôn kiểm soát mọi mặt của
cuộc sống trong xã hội. Nó không những buộc con người trong
chế độ phải sống như những nô lệ (của nhà nước Toàn
Trị) mà còn buộc họ phải sống thường xuyên trong những sự
giả dối. Trên hết nó làm cho toàn xã hội băng hoại đến
mức độ việc quay trở lại với tự do và dân chủ là gần
như không thể.<img class="quoright" src="/misc/quoright.png"/> <br
class="quoteclear"></div><div class="quoteauthor">» Trích tác phẩm
"Chủ nghĩa toàn trị giữa ngã ba đường"</div></div>
Câu hỏi có lẽ nằm ngoài nội dung của diễn đàn (đang trao
đổi về về bức thư của các vị tướng) nhưng Lo Hão cũng
cố trả lời trong phạm vi hiểu biết bản thân. Đăng lên hay
không, xin tùy Ban Biên Tập Dân Luận.
Lập Mặt Trận dân tộc là một trong ba phép quý (tam pháp bảo)
do bác Mao đề xuất để Đảng CS cướp và giữ được quyền
cai trị dân. Trước đây, khi chưa cướp được chính quyền
thì Việt Nam ta có Mặt trận Việt Minh, thời chống Pháp có
mặt trân Liên Việt... nay là Mặt Trận Tổ Cuốc. Muốn có
mặt trận, trước hết Đảng CS lùa dân tham gia các đoàn thể
(do đảng lập ra và nắm rất chặt Ban Chấp Hành), rồi đưa
các đoàn thể đó vào Mặt Trận. Ban đầu, còn có khá nhiều
người với tư cách cá nhân (gọi là nhân sĩ, tôn giáo) tham gia
mặt trận. Về sau, khi mọi người dân đều bị lùa vào đoàn
thể (có người vào 2, 3, hay 4 đoàn thể: như cha tôi vừa là
trí thức, lại ở Cựu chiến binh, vừa là Người Cao Tuổi,
Khuyến Học, Công Đoàn) thì hầu như không còn cá nhân trong
mặt trận nữa. Điều này rất tiện để Ban Chấp Hành từng
đoàn thể có toàn quyền "<em>thay mặt</em>" hàng triệu hội
viên, đoàn viên mà phát ngôn khi họp mặt trận các cấp, kể
cả ở cấp Trung Ương. Họ nói gì cũng nhân danh hàng triệu
người.
Mặt Trận là tổ chức rộng rãi nhất, nên ở cấp Trung ương
cũng không phải 100% là đảng viên (như vẫn có GS Phan Đình
Diệu, Dương Trung Quốc) mà chỉ khoảng 95% thôi, <em><strong>cốt
để thế giới lầm tưởng nó là đoàn thể rộng rãi và đại
diện "thật"</strong></em>.
Nguyên tắc hoạt động của mặt trận là hiệp thương, nghe ra
rất hợp lý, nhưng đi vào cụ thể mới... bỏ mẹ dân. Xin nêu
một ví dụ các ban chấp đoàn thể ngồi "hiệp thương" với
nhau cử người vào danh sách ứng cử quốc hội. Thế là hết
chỗ cho các cá nhân tự ứng cử. Điều đó xảy ra suốt 10
cuộc bầu bán trước đây, tới lần cuối cùng do đấu tranh
của dân và báo chí, Mặt Trận đành cho một số cá nhân làm
đơn, nhưng cũng cái mặt trận này nghĩ ra cách rất hiệu quả
để hạn chế (đã loại bỏ được ông Cù Huy Hà Vũ). Do vậy,
từ 300 người gửi đơn, rốt cuộc trong danh sách chỉ còn 30
cá nhân mà đảng vừa ý. Thế mà trúng cử được một đã
thấy là quá may mắn.
Đứng đầu mặt trận thường là một cựu ủy viên bộ chinh
trị hoặc một ủy viên trung ương đương nhiệm.
Hoạt động chính trị càng ít càng tốt, chủ yếu là kêu gào
"đoàn kết" nhưng là đoàn kết xung quanh đảng. Ví dụ, vừa
qua, nổi rộ lên chuyện đòi bồi thường Chất Độc Màu Da Cam
và làm từ thiện. Chuyện vai trò phản biện của mặt trận là
do các trí thức tiến bộ đấu tranh đề xuất. Tuy vậy, có
thể thấy trước là sẽ còn thảo luận dài dài, rất lâu, như
một kế hoãn binh.
Dài quá rồi. Chính cái cánh tay này của đảng đang chịu
nhiều áp lực để phải nhích sang phía tiến bộ.
<div class="special_quote"><strong><a href="http://danluan.org/node/5">Trích
đoạn Tiểu Luận của Lâm Yến - Khải Minh: Thủ tiêu không gian
công, nguyên tử hoá xã hội và thiết lập không gian công toàn
trị</a></strong>
Sau khi Đảng Cộng sản củng cố được quyền lực của mình
đủ để áp đặt chế độ toàn trị lên miền Bắc, thì họ
tiến hành thủ tiêu không gian công cũ bằng hàng loạt biện
pháp thẳng tay. Nhà nước toàn trị thực hiện việc này qua
những đợt "phóng tay vận động quần chúng". Các tổ chức
độc lập theo khuynh hướng không cộng sản hoặc bị giải
tán, khủng bố hoặc sáp nhập vào các tổ chức do Đảng hậu
thuẫn ngay trong thời kì 1945-1946 [6] . Các đợt chỉnh huấn từ
năm 1950 áp đặt ý thức hệ toàn trị lên tầng lớp trí thức
trong bộ máy công quyền vốn theo kháng chiến vì lòng yêu
nước [7] . Vụ Nhân văn-Giai phẩm là sự thanh trừng khuynh
hướng đòi thoát li khỏi không gian công toàn trị của các văn
nghệ sỹ [8]. Báo chí độc lập bị thủ tiêu trên toàn miền
Bắc.
Sau năm 1975, kịch bản cũ lại lặp lại. Không gian công tương
đối cởi mở ở miền Nam bị quét sạch trong thời gian ngắn,
với những biện pháp thẳng tay hơn nhiều và với quy mô to
lớn hơn nhiều. Các tổ chức và phong trào chính trị, xã hội
và tôn giáo có ảnh hưởng đều bị cấm, các lãnh tụ của
họ đều bị giam chặt trong các trại cải tạo nhiều năm
trời [9] . Không chỉ báo chí, mà phần lớn các di sản sách,
băng đĩa nhạc của miền Nam bị đấu, đốt, cấm [10] . Đến
đây, không gian công cũ/phi toàn trị được bồi đắp từ
đầu thế kỉ 20 chấm dứt sự tồn tại của mình trên toàn
bộ lãnh thổ Việt Nam.
Đi xa hơn các nhà nước độc tài, trong các xã hội toàn trị
[11] , nhà nước luôn tìm cách nguyên tử hoá (atomize) xã hội,
tức là sử dụng các biện pháp nhằm triệt tiêu cơ hội tự
do giao tiếp/trao đổi thông tin và chính kiến giữa người với
người mà không nằm trong các kênh mà nhà nước định trước.
Trong một xã hội bị nguyên tử hoá triệt để, các cá nhân
trong xã hội, khiếp sợ và tê liệt trước khả năng bị chế
độ khủng bố, trở nên nghi ngờ lẫn nhau. Họ chủ động rút
lui khỏi đời sống công cộng để quay về với cái không gian
riêng tư an toàn của mình, trên các trang nhật ký/tự truyện
viết lén lút, hoặc rộng hơn thì giữa các thành viên trong gia
đình và trong vòng bè bạn thân cận.
Đối tượng tấn công đầu tiên của chính sách nguyên tử hóa
là giới trí thức tinh hoa. Từ 1956 sau khi đập tan các tờ báo
Nhân văn và Giai phẩm - cuộc gắng gượng cuối cùng của không
gian công cũ, bộ máy nhà nước-đảng ở Việt Nam không dừng
lại ở đó. Nó tiếp tục tấn công vào các nhóm văn nghệ sỹ
độc lập nhằm buộc họ tự nguyện phục tùng ý thức hệ.
Một chiến dịch cải tạo trí thức được tổ chức vào tháng
Một năm 1958 cho gần 500 nhà văn và nghệ sỹ. Trong tháng Ba và
tháng Tư năm đó, lại có một đợt học tập cho 304 nhà văn,
nhà thơ và các cán bộ văn hoá. Kết quả là tất cả 304
người này phải kí một bức thư ngày 14 tháng Tư gửi cho
Đảng Lao động, chấp nhận các nguyên tắc của cuộc cải
tạo trí thức. Tháng Bảy cùng năm, 58 trong tổng số 92 thành
viên của Hội Văn học Nghệ thuật phải đi "thực tế". [12]
Các trí thức bị chia rẽ, buộc tội lẫn nhau. Những người
cứng đầu nhất hoặc bị giam cầm, hoặc bị cô lập và phải
im tiếng trong nhiều thập kỉ (như trường hợp của Đào Duy
Anh, Văn Cao, Lê Đạt, Trần Dần v.v.). Trần Dần, một nạn
nhân của nguyên tử hóa, viết về những trí thức đã từng
cùng ông lên tiếng trong phong trào Nhân văn Giai phẩm:
„Một ngón tay Nhân văn cũng không có! Non năm nay họ đã nằm
ẹp cả xuống, vắt tay lên trán, suy nghĩ như các nhà hiền
triết cả rồi. Họ còn cái khao khát chiến thắng của những
người tiến bộ nữa đâu? ... Họ tự coi họ bất lực, ngay
mỗi việc chống đỡ những miếng cắn của thành kiến vẫn
liên tục cắn họ vô cớ, họ cũng đã thấy bất lực, nên
chỉ đành thúc thủ, nằm ì ra, cho cắn chán đi thì ắt phải
thôi! Tóm lại, cái lực lượng Nhân văn quý báu và ghê gớm
kia, họ đang tranh nhau đi vào con đường cầu an..." [13] .
Nguyên tử hóa cũng diễn ra trong các tầng lớp dân chúng. Các
quan hệ xã hội truyền thống (quan hệ láng giềng, họ hàng,
bạn bè) bị huỷ diệt bởi các cuộc "đánh", "đấu tố", trong
đó một bộ phận dân chúng bị lợi dụng để chống lại
một bộ phận khác theo mô hình vận động chính trị quần
chúng của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Tiêu biểu là cuộc cải
cách ruộng đất vào năm 1953 (giai đoạn thử nghiệm) và lên
tới cao trào từ năm 1955 đến tháng Mười năm 1956 đã gây ra
những xáo trộn chưa từng có trong đời sống nông thôn Việt
Nam [14] . Cấu trúc xã hội của làng xã truyền thống cũng bị
phá huỷ do cuộc cải cách ruộng đất - trong đó một bộ
phận của dân chúng bị sử dụng để đánh lại một bộ
phận khác [15] . (Lưu ý rằng các lãnh tụ cộng sản luôn
khẳng định cuộc cải cách ruộng đất không đơn thuần nhằm
mục tiêu phân phối lại ruộng đất cho dân nghèo - như những
cuộc cải cách ruộng đất được thực hiện ở các nước
khác, mà còn nhằm mục tiêu chính trị - là áp đặt tư tưởng
toàn trị lên các cộng đồng cổ truyền).
Như thế, chế độ toàn trị sau khi đã xoá bỏ cái không gian
công làm dung môi cho các trao đổi tri thức và quan điểm của
xã hội, lại tiếp tục tiến hành nguyên tử hoá xã hội, làm
cho mạng lưới xã hội cũ bị băm nát thành các nguyên tử
rời rạc và trở nên dễ cai trị.</div>
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/5520), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét