Nguyễn Văn Tuấn - Việt Nam là nơi tốt nhất để sống: Một cách hiểu khác

Đến hôm nay mới đọc bài báo "<i>Sốc vì Việt Nam vào tốp
20 nơi đáng sống nhất thế giới</i>!" Nếu chỉ xem qua cái
kết quả bình bầu và đối chiếu tình trạng môi trường
xuống dốc thê thảm hiện nay thì đúng là sốc thật. Nhưng
thật ra, nếu xem kĩ nguồn thông tin (2) thì cũng không đến
nổi sốc đâu.

Nguồn thông tin là " The 20 Best Places To Live Overseas" (Hai mươi
nơi tốt nhất để sống ở nước ngoài" trên BusinessInsider (2).
Tại sao "nước ngoài"? Tại vì đây là một cuộc điều tra xã
hội mà đối tượng tham gia là những thương gia làm việc cho
các tập đoàn đa quốc gia. Những người này được công ti
gửi đi khắp thế giới để làm ăn, nên họ có cơ hội trải
nghiệm và so sánh. Nhóm thực hiện là ngân hàng HSBC. Họ hỏi
đối tượng tham gia về trải nghiệm cuộc sống, tình hình kinh
tế, nuôi con cái ở nước ngoài. Dựa vào các tiêu chí này,
Việt Nam được bình bầu là một trong 20 nước tốt nhất để
sống ở nước ngoài.

Đọc xong bản tin này tôi thử tưởng tượng mình là một
doanh nhân (hạng "executive") đang sống ở Sài Gòn. Và, tôi sẽ
bầu VN vào một trong 10 nước tốt nhất để sống như là một
doanh nhân nước ngoài. Lương của tôi là khoảng 200K USD một
năm, và tôi sống trong một nước mà thu nhập bình quân ~2K
một năm thì dĩ nhiên là tôi thấy thoải mái quá đi chứ.

<center><a
href="http://2.bp.blogspot.com/-sOThnWlsHMs/VF3KVVaDBFI/AAAAAAAAB90/DNdGAWMu7Ow/s1600/noi%2Bdang%2Bsong%2Bvn%2B.jpg"
><img
src="http://2.bp.blogspot.com/-sOThnWlsHMs/VF3KVVaDBFI/AAAAAAAAB90/DNdGAWMu7Ow/s1600/noi%2Bdang%2Bsong%2Bvn%2B.jpg"
width="400" ></a></center>


Này nhé, tôi đâu có sống ở những nơi chật chội trong nội
thành như đám dân đen kia; tôi sống ở Phú Mĩ Hưng hay những
khu đô thị mới, thoáng mát và có nhiều cây xanh. Tôi đi làm
đâu phải bằng xe Honda để phải chật vật với "triều
cường" như đám dân địa phương; tôi đi làm bằng xe hơi,
"four-wheel car" cao ngông nghênh trên đường phố được thiết
kế cho xe ngựa là chính. Tôi không cần lái xe như bọn Việt
Nam; công ti mướn tài xế lo cho tôi từng bước đi, thậm chí
đi ăn trưa và uống cà phê! Đến văn phòng thì máy lanh đã
bậc xong, tôi không biết cái nóng hừng hực bên ngoài là gì.
Thật ra, sống ở VN chứ tôi có biết cái nóng nhiệt đới là
gì đâu, vì dù ở nhà hay office tôi đều có máy lạnh.

Vợ tôi không bận bịu với con cái như đám nữ nhân viên
của tôi; tôi có đã oshin người Việt lo đưa đón con tôi đi
học. Con tôi cũng cảm thấy thích đất nước này, vì chúng
không chung đụng với đám học trò Việt Nam đầy cạnh tranh
kia. Oshin Việt Nam thì rẻ bèo, chỉ 200 USD/tháng là có một cô
gốc miền Tây phục vụ cực kì tốt, kể cả nấu ăn ngon.
Chúng tôi chẳng cần sợ bọn Tàu đầu độc với những thực
phẩm độc hại, vì oshin chúng tôi toàn mua cá sống, gạo hảo
hạng, bánh mì nhập từ Singapore, bơ sữa nhâp từ Pháp, Úc,
Mĩ. Chúng tôi không cần nấu ăn, vì oshin lo. Chúng tôi không
biết đến mấy quán nhậu bầy hầy mà đám dân địa phương
lui tới, vì chúng tôi đã quen với buffet ở Caravelle, New World,
Pullman, InterContinental, Sheraton, Sofitel, Nikko. Rex? Ồ, đó là
khách sạn của Nhà nước, tồi lắm. Chúng tôi không phải lo
chuyện lau nhà hàng tuần, bởi vì hàng ngày đã có oshin làm
việc đó. Vui vui, chúng tôi đi ăn ở ngoài quán, và dĩ nhiên,
chúng tôi đâu có dám léo hánh đến mấy chỗ vớ vẩn và mất
vệ sinh ở trong hẽm. Xe four-wheel của tôi làm sao vào được
mấy cái hẽm đó?! Lương 200K USD/năm thì việc đi ăn tối ở
hàng quán up-market ở VN chỉ là chuyện nhỏ. Mà, món ăn VN lại
cực kì ngon, chắc chắn ngon hơn tất cả những nước như Mĩ,
Úc, Canada, Ý, Saudi Arabia, v.v.


Tôi cũng chẳng quan tâm gì đến mấy chuyện quyền con người
này nọ; chuyện đó chẳng dính dáng gì đến tôi, vì đó là
chuyện của đám oshin và anh tài xế của tôi. Tôi đâu có lo VN
sẽ lệ thuộc hay mất vào tay của Tàu ở phương Bắc, vì
đối với tôi, chỗ nào cũng là kinh doanh, kiếm lời. Tôi đâu
có hiểu mấy chương trình văn nghệ và những bản tin tức
tuyên truyền vớ vẩn đó; tôi xem đài BBC, NBC, CNN. Trong khi
đám dân đen đó chẳng biết gì tình hình đằng sau chính
trường VN, tôi biết khá tốt! Vì thế, chẳng ai làm phiền
tôi, và tôi thấy thoải mái về tinh thần. Ngày cuối tuần,
chúng tôi bay ra Đà Nẵng chơi, xuống Hội An tắm biển, bay về
Hà Tiên làm một chuyến du ngoạn sang Kampuchea, bay ra Hà Nội
thưởng thức tô phở 800 ngàn đồng (chuyện nhỏ), và bay về
sân golf ở Tân Sơn Nhất đánh một phát với mấy đồng
nghiệp nước ngoài đang chờ. Buồn buồn, tôi đổi không khí
bằng cách bay qua Singapore mua đồ điện tử, và dĩ nhiên tôi
đời nào để ý đến cái Sim Lim Square chết tiệt đó. Tôi
cũng chẳng cần chen lấn, vì tôi đi máy bay hạng 1 của
Singapore Airlines, chứ Vietnam Airlines, thì xin lỗi, tồi quá. Nhìn
như thế, tôi đang sống một cuộc sống vương giả, một cuộc
sống mà nếu tôi ở Mĩ có mơ cũng không có được.

Ôi, tôi yêu cái đất nước Việt Nam này quá. Tôi thấy mình
như anh thực dân Tây ngày xưa ở Sài Gòn. Thật ra, tôi còn hơn
mấy anh Tây ngày xưa, vì ngày nay tôi có tất cả tiện nghi mà
mấy ảnh không có trước kia. Mấy anh ấy thời đó còn bị xua
đuổi liên miên, còn chúng tôi thời nay thì được chào đón
nồng nhiệt. Môi trường làm ăn ở VN có phần khó khăn vì
nạn tham nhũng ư? Ồ, chúng tôi chỉ cần áp dụng triết lí
dùng tiền của Năm Cam, một người vĩ đại trong nhóm những
triết gia vĩ đại. Có tiền là cái gì cũng có ở VN, và hàng
rào nào cũng sẽ vượt qua dễ dàng. Bọn Bio-Rad còn chỉ 2.5
triệu USD, thì việc các tập đoàn Nhật chi 10 lần con số đó
cũng chỉ là "bỏ con tôm bắt con cá" thôi. VN có câu "nhất
thân, nhì thế, tam quyền, tứ chế", và tất cả 4 yếu tố
đều có thể mua bằng tiền. Chúng tôi cũng áy náy khi dùng
tiền cho mục tiêu như thế, nhưng thử hỏi, ở cái nơi này mà
người ta có câu "rừng nào cọp nấy" thì chúng tôi cũng phải
chơi theo luật chơi địa phương thôi.

Ngày xưa, Graham Greene ngồi uống cà phê ở Tự Do viết
"Người Mĩ trầm lặng", ngày nay tôi viết những chương sách
huy hoàng cho Samsung, LG, Hyundai, Kumho, Mercedes-Benz, BMW, Ford, Volvo,
Toyota, Mitsubishi, Novartis, Merck, Pfizer, sanofi, novo nordisk, HSBC,
Deutsche Bank, Huawei, IBM, v.v. Vinh quang thay, đội doanh nhân nước
ngoài ở VN. Chúng tôi xứng đáng có một bài tráng ca! Có lẽ
phải mướn một tay nhạc sĩ nghèo VN sáng tác thôi.

OK, tôi đã đóng vai doanh nhân nước ngoài ở VN, bây giờ tôi
quay về tôi: một người Việt Nam. Tôi nghĩ với quan điểm
của những doanh nhân nước ngoài sống ở VN, thì VN đúng là
một trong những nơi sống rất thoải mái nhất. Do đó, cái
kết quả survey của BusinessInsider không hề sốc chút nào. Tuy
nhiên, thay vì kết quả đó nói Việt Nam là nơi tốt nhất để
sống, tôi đề nghị nên hiểu một cách khác: Việt Nam là một
trong những môi trường lí tưởng nhất cho doanh nhân nước
ngoài, vì họ có thể khai thác con người Việt Nam hữu hiệu
nhất.

====

(1) <a
href="http://nld.com.vn/van-hoa-van-nghe/soc-vi-viet-nam-vao-top-20-noi-dang-song-nhat-the-gioi-20141106114442765.htm">http://nld.com.vn/van-hoa-van-nghe/soc-vi-viet-nam-vao-top-20-noi-dang-song-nhat-the-gioi-20141106114442765.htm</a>



(2) <a
href="http://www.businessinsider.com.au/the-20-best-countries-for-expats-2014-10">http://www.businessinsider.com.au/the-20-best-countries-for-expats-2014-10</a>


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20141108/nguyen-van-tuan-viet-nam-la-noi-tot-nhat-de-song-mot-cach-hieu-khac),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét