<div class="special_quote"><strong>Tin liên quan:</strong>
<ul>
<li><a
href="http://www.baomoi.com/Sieu-mau-Ha-Anh-bi-cam-dien-3-thang-vi-mac-do-lo-vung-nhay-cam/72/15047869.epi">Siêu
mẫu Hà Anh bị cấm diễn 3 tháng vì mặc đồ lộ vùng nhạy
cảm</a></li>
</ul></div>
Phạt - Mọi người cứ nghĩ đó là điều gì ghê gớm lắm.
Tôi thì tôi nghĩ đó cũng là chuyện bình thường!
Người không bị phạt chưa chắc đã là người tốt. Người
bị phạt cũng chẳng có nghĩa là người xấu.
Tốt và xấu cũng chỉ là phạm trù, đẹp hay không đẹp, đúng
hay sai cũng chỉ là phạm trù.
Tôi nhớ cách đây nhiều chục năm, ba mẹ tôi mới quen nhau
trong những ngày đầu, rủ nhau đi sinh nhật bạn. Thế rồi chú
bạn mở nhạc, các thanh niên nam nữ đứng lên nhún nhảy một
chút. Vừa nhún vài cái thì công an ập vào bắt. Ba mẹ tôi
cùng nhiều bạn bè bị "tống" vào tù, vì tội nhảy nhót- đi
ngược lại nét truyền thống Việt Nam. Nhảy đầm thời bấy
giờ bị coi là một trong những hành vi học đòi các nước tư
bản, và mang hơi hướng đồi truỵ.
Tội nghiệp ông bà nội ngoại tôi phải chạy toán loạn lên
cầu cứu. Bà tôi "kêu" tới ông Trường Chinh, cuối cùng cả
hai cũng được thả ra sau một tuần. Mẹ tôi hồi đó vừa đi
du học về, đã đi làm, hình như bị kiểm điểm và cúp lương
tháng. Ba tôi còn đi học đại học bị cảnh cáo và đúp lại
một năm. Chỉ tội nhất chú bạn mà hôm đó tổ chức sinh
nhật mình, bị cho là kẻ đầu mưu bị phạt tù 3 năm liền.
Là thanh niên tù 3 năm không biết bỏ dở học hành, tương lai
thế nào không ai biết.
Có điều đến ngay năm sau cải cách văn hoá, bỗng dưng người
ta lại khuyến khích nhảy đầm, cho đó là nét văn hoá mới
lành mạnh. Thế là trường ba tôi tổ chức nhảy disco, còn
mời đích thân ba tôi đến để nhảy "làm gương".
Dĩ nhiên ba tôi dỗi, không nhảy nhót gì hết! Chắc vẫn căm
vụ bị đúp một năm.
Ba tôi sau này trở thành hoạ sỹ thiết kế của Hãng Phim
TRuyện Việt Nam, và được phong tặng Nghệ Sỹ Ưu Tú. Mẹ
tôi, là nhà báo và là "Chị Thanh Tâm" nổi tiếng đã gỡ rồi
tâm tư cho biết bao chị em phụ nữ!
Nhiều chục năm trôi qua, có khi cũng vì mối lương duyên "ngồi
tù" với nhau nên ba mẹ tôi đã lập gia đình và sinh ra những
đứa con là chúng tôi; và khỏi phải nói thì các bạn cũng
thấy, nhảy đầm, chẳng còn phải là chuyện xa lạ với
người người, nhà nhà, từ thành phố lớn đến tỉnh thành
bé.
Thật khó mà hình dung được, có thời nó được coi là hành vi
đồi truỵ.
Khi ba mẹ kể chuyện, chúng tôi thường cười phá lên, chọc ba
mẹ về "tuổi thơ dữ dội".
Sau này, mỗi lần báo chí hay dư luận dấy lên xì căng đan gì
về tôi, dù đó là khi đang múa hát chiếc váy bị kéo hếch
lên hở một chút quần lót, hay có kẻ đòi kiện cáo vì tôi
nói ra sự thật, tôi đều cười và nói đùa với ba mẹ tôi
là "Ít nhất thì con cũng chưa bị vào tù như ba mẹ"
Quay ngược thời gian cách đó gần 2 chục năm nữa, tác phẩm
văn học, truyện "Văn Ngan Tướng Công" của ông nội tôi, nhà
văn Vũ Tú Nam, cùng tác phẩm "Dế mèn phiêu lưu ký" của nhà
văn Tô Hoài cùng 2 tác phẩm khác nữa, bị người ta quy kết
là "ám chỉ chế độ qua hình ảnh con ngan ba hoa bốc phét..."
rồi nhiều tờ báo ra sức chỉ trích…
Cho đến ngày nay, những tác phẩm này vẫn được tái bản
trong các nhà xuất bản và trở thành những tác phẩm kinh
điển, không chỉ giành cho trẻ em, mà còn cho cả người lớn.
Tôi làm việc trong vai trò người mẫu thời trang ở thị
trường Quốc Tế trong suốt 4 năm, các show trình diễn nội y,
áo tắm tại Paris, New York, Hongkong, Thượng Hải nhiều không
nhớ nổi, và trình diễn thời trang cũng là một công việc
một cô gái trẻ như tôi dùng để kiếm sống, để được đi
đây, đi đó trên mọi miền thế giới, học hỏi sáng tạo,
những gì tinh tuý nhất cho chính mình.
Trở về Việt Nam, tôi không làm gì khác ngoài xây dựng chuyên
môn cho chính mình cũng như ngành nghề của mình. Tôi không
ngừng sáng tạo, và công hiến.
Tôi không bao giờ để cho những người từng làm việc với
mình có thể phàn nàn về tư chất, khả năng chuyên môn cũng
như sự chuyên nghiệp của mình.
Chính vì vậy tôi trở thành giám khảo của nhiều chương trình
mang tính chuyên môn uy tín, chính vì vậy tôi được coi là một
trong những người mẫu hàng đầu tại Việt Nam. Chính vì vậy
tôi luôn là sự lựa chọn của các thương hiệu hàng đầu
để làm đại diện, và là một MC không thể thiếu trong các
chương trình Gala, ra mắt thương hiệu mang tiêu chuẩn quốc
tế, bởi khả năng dẫn dắt song ngữ, sự ứng xử linh hoạt,
duyên dáng trên sân khấu, sự am hiểu về thương hiệu và lãnh
vực kinh doanh.
Tôi chưa thức dậy một ngày nào cảm thấy mình là kẻ "ăn
không ngồi rồi", cũng chưa bao giờ có ý định ăn bám của ai,
cướp giật ai, lừa lọc ai.
Thế hệ người mẫu trẻ luôn được tôi chỉ dạy tác phong
làm việc chuyên nghiệp, các kỹ năng đạt chuẩn. Chương trình
thời trang tôi tham gia đạo diễn, chỉ trong vòng 4 số đã trở
thành một trong những chương trình có uy tín, chất lượng,
hấp dẫn nhất trong mắt người xem và chuyên môn.
Các thương hiệu, nhà thiết kế hào hứng tham gia bởi cái
hồn, cái chất thời trang đúng nghĩa sẽ chắp cánh cho các bộ
sưu tập của họ, các chuyên gia make up, làm tóc thì hào hứng
bởi họ được sáng tạo với đam mê, các người mẫu thì hoan
hỉ và tự hào khi được bước trên sàn diễn và toả sáng,
dù họ được trả lương ít ỏi.
Tôi tự hào vì những gì mình làm ra được cho chính mình,
đồng nghiệp của mình và ngành nghề của mình.
Còn phạt ư?
Tôi thấy cũng bình thường thôi.
Họ cảm thấy chưa phù hợp thì họ phạt. Cũng chẳng phải
họ ghét tôi bởi khi yêu tôi, họ cũng chẳng khen tôi.
Mỗi đất nước một văn hoá, một quy định khác nhau. Ví như
ở nước ta nhai kẹo cao su ầm ầm, thậm chí vứt tung toé nơi
công cộng cũng chẳng sao, nếu ở Singapore chúng ta không những
sẽ bị phạt, mà còn bị nọc ra đánh.
Ở ta các anh hút thuốc ầm ầm, vào nhà trẻ cũng hút, trong
văn phòng cũng hút, vào bar club lại càng hút. Nhưng ở nước
ngoài, hút thuốc nơi tụ tập công cộng là bị cấm tiệt, vi
phạm là bị phạt liền.
Tôi nghĩ chúng ta nên học những nét phạt này, thậm chí phạt
nhiều, nhiều nữa! Bỏ tù cái "ông chồng" bạo hành vợ con,
bỏ tù và bêu riếu những hành vi mua bán dâm (chứ không phải
chỉ phạt các cô gái), thậm chí chúng ta nên sáng tạo một
loại khoá để khoá cái ấy của chúng lại trong vòng nhiều
tháng liền… Vân vân và vân vân….
Còn tôi, các bạn đừng lo, bị phạt hay không tôi vẫn làm
việc, vẫn phấn đấu, vẫn sáng tạo.
Và nhiều năm sau, tôi sẽ kể cho những đứa con của mình về
"kỳ tích" của mình. Thế nào chúng nó cũng rú lên cười khanh
khách - như chúng tôi cười ba mẹ tôi.
Và thế là căn nhà của chúng tôi sẽ tràn ngập tiếng cười,
và niềm vui!
Mời mọi người giải trí với 2 số thời trang vừa rồi của
Fashion &Stars để xem có thực sự nó…phản cảm hay không nhé!
F&S June
<center>[video:https://www.youtube.com/watch?v=xfXirQXbVx0]</center>
F&S September
<center>[video:https://www.youtube.com/watch?v=A1cci97Ivrw]</center>
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20141017/sieu-mau-ha-anh-phat-u-toi-thay-cung-binh-thuong-thoi),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét