<blockquote><strong>Dân Luận:</strong> Tại sao các nạn nhân của
cuộc cải cách ruộng đất không tự mình lập một phòng
triển lãm nhỉ?</blockquote>
<center><img
src="https://scontent-b-fra.xx.fbcdn.net/hphotos-xap1/v/t1.0-9/s480x480/10620563_10202949429201313_2705623574643158493_n.jpg?oh=7d964e5e38db3769b3df581c5a77d18e&oe=548CBCF7"
width="500" /></center>
Đây là bức ảnh tôi được chụp trong một gian triển lãm
nhỏ ở thủ đô Warsaw của Ba Lan, ngày 29-6-2014.
Đây là cuộc triển lãm về vụ rơi máy bay xảy ra hồi tháng 4
-2010 tại Nga, làm Tổng thống Ba Lan cùng phu nhân và 95 quan
chức cao cấp khác của Ba Lan thiệt mạng. Nhiều người Ba Lan
cho rằng đây là một vụ ám sát do Nga đứng sau, gợi nhớ
lại là vụ thảm sát 22.000 người Ba Lan do mật vụ Liên Xô
tiến hành vào tháng 4-5 năm 1940.
Triển lãm này được tổ chức bởi một nhóm dân sự ở Ba
Lan, diễn ra ngay tại vỉa hè đối diện dinh Tổng thống nước
này, để hối thúc ông ta điều tra ra ngọn ngành nguyên nhân
của thảm kịch trên. Người Ba Lan tỏ ra rất chủ động trong
việc khơi lại quá khứ và đòi hỏi nó phải được đối xử
sòng phẳng.
Trở lại với Việt Nam, có thể thấy là trong cuộc tranh cãi
không có hồi kết về việc nên hay không nên tổ chức cuộc
triển lãm Cải cách ruộng đất vừa rồi, ai cũng đúng. Việc
tổ chức triển lãm giúp gợi mở, dù he hé, về sự thật
lịch sử: đúng. Việc tổ chức triển lãm mà cố tình lấp
liếm và ngụy tạo hiện vật là không chấp nhận được:
đúng.
Nhưng nhà nước không phải là người duy nhất có quyền tổ
chức triển lãm. Mọi người đều có quyền tổ chức triển
lãm theo cách họ muốn. Hiến pháp không cấm điều đó, chỉ
có pháp luật là hạn chế điều đó bằng các thủ tục hành
chính. Nếu chính quyền cố tình ngăn chặn việc tổ chức ở
không gian công cộng thì làm ở nhà riêng, nhà thờ họ, nhà
thờ,...
Những ai tâm huyết với đề tài cải cách ruộng đất có thể
tự nghiên cứu, thu thập bằng chứng, vận động các nạn nhân
và nhân chứng đứng lên nói tiếng nói của họ, đòi lại danh
dự cho cha ông họ và thậm chí đòi nhà nước phải bồi
thường.
Khi còn ở Philippines, tôi từng đến thăm một bảo tàng nhỏ
của một tổ chức dân sự tên là The Task Force Detainees of the
Philippines. Họ thuê một căn nhà bình thường, thiết kế nó
thành một bảo tàng tư nhân lưu giữ các bằng chứng về tội
ác của chế độ độc tài Marcos thời thiết quân luật
(1972-1981). Không chỉ vậy, họ dùng những hiện vật và chứng
cứ này để hỗ trợ hàng nghìn nạn nhân đòi được chính
quyền hiện tại phải bồi thường. Những người sáng lập
bảo tàng này đã âm thầm thu thập chứng cứ, hiện vật từ
thời thiết quân luật cho đến nay, tức là đã trên dưới 40
năm.
Ở Việt Nam chưa hề có những hoạt động tương tự như ở Ba
Lan và Philippines, hoặc có mà tôi chưa có dịp được biết,
nhưng đã đến lúc, các vấn đề xã hội nên được giải
quyết bởi các hoạt động dân sự và các hội nhóm dân sự.
Ảnh: Nguyen Thai Linh
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140911/trinh-huu-long-trien-lam-hay-khong-trien-lam),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét