5 giờ sáng ở Yangon, Gia Hiền nằm cạnh ngủ như con chó
không vẫy tai, tôi không ngủ được, cũng không có ai để
nói chuyện, cầm điện thoại viết một cái status. Giàn
khoan khi ấy đã vào vị trí được 2 ngày. Chắc nhiều
bạn vẫn nhớ, tôi nói về việc chúng ta có thể biến
nỗi căm phẫn thành cái gì, chính là thành động lực
để sản xuất những con ốc vít, cái điện thoại -
biến Việt Nam thành một nước có tư thế, chứ lòng
căm phẫn không phải để chửi bới, để hô hào đánh
giết.
Lúc tôi ăn xong cái bữa sáng quái gở của người Myanmar
và ra khỏi khách sạn, thì cái status đấy hình như đã
gần 1.000 lai. Về sau nó thành một kỷ lục trên facebook
cá nhân. Tôi cũng hơi bất ngờ: đấy là cái status viết
bằng điện thoại, là suy nghĩ thuần túy thô mộc không
diễn đạt văn hoa gì. Nhưng có vẻ như nhiều người
hiểu. Nhiều người cũng nghĩ thế. Tôi cũng vui vui.
Vui cái l`.
Bởi vì chỉ 3 tháng sau thì những người xung quanh tôi họ
lại nói y hệt chuyện đấy, về việc Việt Nam không
làm được con ốc vít cho điện thoại - như mới. Như
một nhận thức mới toe. Như kiểu, ôi giời ơi, ngạc
nhiên chưa. À mà không phải, có gì ngạc nhiên đâu. Họ
chẳng qua chỉ thích nhắc lại chuyện đó theo giọng diễu
nhại, kiểu, ôi giời ơi, đẹp mặt chưa.
Dưới ánh mặt trời không có gì lạ. Rồi 3 tháng sau
nữa, 3 năm sau, họ lại vẫn sẽ thế: Ôi giời, đẹp mặt
chưa, Việt Nam không làm được con ốc vít. Họ lại chì
chiết, mổ xẻ, lôi ra những fact yếu kém của nước nhà
như chuyện đấy mới lắm, như là chuyện của ai đấy
khác, như một thú vui thuần túy - một môn thể thao
thuần túy. Nói đến thực trạng đất nước hoàn toàn
đã trở thành một môn thể thao.
Tôi hoàn toàn có thể viết lại y xì ý đấy vào cuối
năm nay, diễn đạt khác đi một tý, đăng báo lớn hoặc
đăng status kiếm vài nghìn lai.
Sự quá tải truyền thông, hay là cơ chế giao tiếp bằng
Internet có vẻ như không phù hợp với những cái đầu
Việt - vốn chưa có khả năng xử lý thông tin thích
đáng. Nó không làm cho chúng ta nhận thức được nhiều
hơn, mà chỉ làm chúng ta quá tải và chai sạn trước
thông tin. Tuyệt nhiên đéo còn cảm xúc gì. Giời ơi,
đẹp mặt chưa - ta comment. Và thế là hết. Scrolling down.
Tháng sau mọi thứ lại như mới. Tin tôi đi, chì chiết
nước nhà lúc nào cũng ra lai, không bao giờ cũ vì cái
cũ là cái được người ta nhớ đến kìa. Họ tưởng
là họ đang nhận thức và đang giúp nhau nhận thức thế
thôi chứ thật ra, thuấn túy là thể thao.
Cuối cùng thì dưới ánh mặt trời cũng không có gì
mới.
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140907/hoang-hoi-han-nhan-thuc-lam-lam-cai-d-gi),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét