Govapha - Đích đến cuối cùng

<center><div class="boxright"><img
src="http://i.ytimg.com/vi/uJbMzt34jLM/hqdefault.jpg" width="450" /><div
class="textholder"></div></div></center>



Bà con cô bác ì xèo vụ Cải Cách Ruộng Đất dữ à nghe. Tình
cờ tôi nghe được một cụ ví von vụ công khai Cải Cách
Ruộng Đất như chuyện tên đồ tể buông dao làm tôi bị sặc.
Có câu nói: <em>"Phóng hạ đồ đao, lập địa thành Phật"</em>
nghĩa là buông dao đồ tể thì lập tức thành Phật. Nói trên
lý, thấy tên đồ tể buông dao xuống đất, nghe <em>"keng"</em>
một cái là lo thở phào nhẹ nhỏm trước đã. Nhưng nói tới
sự hành động thì lại là một vấn đề khác. Ai học được
chữ ngờ, tên đồ tể quăng dao xuống đất chỉ vì dao quá
cùn. Thời hiện đại, những tên sát nhân cũng hiện đại,
chúng nó đéo thèm xài dao. Hành xử kiểu xã hội đen, đánh ra
toàn đòn độc học được bên tầu dùng đánh chết người
trong tích tắc không để lại dấu vết. Không hề để lại
dấu vết mới hiểm độc kinh khủng, tàn ác trên cả tàn ác.
Khi tội ác sút thủng lưới ào ào, thằng sát nhân gây tội ác
mà không cần phải trả giá cho hành vi tội ác đó. Nạn nhân
bị giết hại, là dân lành thấp cổ bé miệng không thế không
quyền. Cái quần của đảng cộng sản độc tài vừa thúi vừa
rộng vừa bất khả xâm phạm, là nơi chốn ẩn thân của
những thằng đồ tể.



Công khai vấn đề Cải Cách Ruộng Đất năm xưa thì đảng
độc tài thúi chả tử tế gì đâu. Theo tôi, không phải vì
không giấu được nữa, cũng không phải vì dũng cảm dám nhìn
thẳng vào sự thật lại càng không phải lấy đó làm bài học
để tránh sai lầm. Lũ chúng nó làm việc gì không có lợi thì
không có làm, có mục đích hết. Qua câu phát biểu hùng hồn
của thằng Cường, Giám Đốc Bảo Tàng Lịch Sử Quốc Gia:
<em>"Cải cách ruộng đất là một cuộc cách mạng dân chủ
'long trời lở đất', mang lại những giá trị to lớn của một
xã hội mới, một chế độ mới, một cuộc sống mới cho
người dân Việt Nam"</em>. <em>"Úi trời, tiên sư bố chúng
nó</em>. Dựng Cải Cách Ruộng Đất lên như xây bức tường
thành để ngăn - chận - cản - phá mọi tiếng nói gây bất
lợi cho đảng. Ra sức bảo vệ cái danh của đảng, vớt vát
lại được chút nào hay chút đó. Ngoài muốn khơi gợi lại
cái tình của đảng luôn đứng về phía người dân nghèo. Nhờ
đảng nên dân ngu cu đen mới thoát đói. Nhìn tấm hình có
cảnh gia đình vui vẻ quây quần bên mâm cơm, thức ăn ứ hự,
quần áo lành lặn chỉn chu, đảng kể công như đúng dồi.
Nồi cơm cạn láng mà thức ăn trên mâm còn đầy nguyên mới
thấy công ơn đảng như thế nào. Lúc đảng bày thức ăn
trước mặt mà dân cũng không dám gắp bỏ vô miệng, (sợ ăn
vào thì trước sau gì cũng bị chúng nó đánh cho ói ra hết.
Đánh cái tội ngu, địt mẹ thức ăn để làm cảnh chụp hình,
biết chửa?). Mặt khác, muốn định hướng niềm tin về
đảng. Đừng để phản động với thế lực thù địch hướng
dẫn sai lạc, xuyên tạc bóp méo về Cải Cách Ruộng Đất.
Chúng nó tỉnh bơ khoe khoang, nêu cao <em>"chính nghĩa" </em>về
sự thắng lợi đó. Người dân được <em>"hóa giải"</em> rõ
ràng, mở lòng ra thấu hiểu cho đảng. Đảng ngày xưa hay
đảng ngày nay đều yêu nước thương dân, nhất là dân khố
rách áo ôm. Thằng Cường nói mạnh miệng không sợ làm quê
mặt hình ảnh cáo khô thút thít <em>"sửa sai"</em> hả mậy?
Nhìn cáo khô đưa khăn chậm chậm nước mắt y như cô đào
thương diễn tuồng khóc chồng chết. Vừa rưng rưng vừa quạt
cho đất khô để cỏ mau mọc, dẫu có tái giá cũng khỏi phụ
lòng người nơi chín suối. Thằng Cường cố ý nhấn mạnh,
khẳng định thắng lợi <em>"long trời lở đất"</em> làm lộ
liễu mục đích quá đi. Nhìn lại cảnh xưa, có cáo khô diễn
kịch cứ tởm tởm là. Tới lũ hề hôm nay diễn tuồng, cứ
tởm tởm là.


Có người nói vụ công khai lần này là sự mở đầu cho sự
kết thúc một trang sử bi tráng.Kết thúc cái cù loi. Không có
một chế độ đảng phái nào, thằng lãnh đạo nào có khả
năng kết thúc một trang sử nào cả, nhất lại là một trang
sử đầy tội ác. Ngày đó, chúng nó nhân danh cải cách, trong
vai đồ tể. Đã gây nên lắm nỗi oan tình, đã gây ra một
tội ác không thể dung thứ được. Chúng nó đảo lộn, chà
đạp thậm tệ lên luân thường đạo lý, nhân nghĩa làm
người. Bày ra cảnh con tố cha, vợ tố chồng, anh em tố
nhau..người người tố nhau. Mỗi một lời đấu tố trở thành
một bản án cho lũ đồ tể mặc sức giết người. (Phần này
quan trọng thì không thấy nói tới, một tội ác cũng long trời
lở đất). Máu những nạn nhân của chế độ đảng cộng sản
độc tài từ trước tới nay, không chảy trên những trang lịch
sử mà bên thắng cuộc tự cao tự đại có quyền viết theo ý
muốn. Mà máu đã thấm sâu vào đất, thấm vào từng gốc cây
ngọn cỏ, thấm vào núi rừng, thấm vào lòng biển. Thấm sâu
vào ký ức những chứng nhân còn sống. Thấm sâu vào lương tri
của con người. Không thể xoá, không được quên. Không vì ôm
mãi hận thù, mà chính vì không bao giờ thoả hiệp với tội
ác. Với những tội danh bán nước buôn dân, giết hại dã man
đồng bào sẽ bị nguyền rủa từ thế hệ này tới thế hệ
khác.


<center><div class="boxright"><img
src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgwEnEDODuMGHfzCb8Qrm69sHPeKMowtB3ZAm-qtwpZiedui0_TSKutHldivOCJV5jalGvZxWVm5lsnOZUV2ZB8x-rkRSj-HRZEhujj2sAmuGu5ZHOmMWWalgxCYRpITGUu6H4HyPmT1wUw/s1600/ccrd1.jpg"
/><div class="textholder"></div></div></center>


Ngày nay, chúng nó mồm loa mép giải nhân danh con đường Xã
Hội Chủ Nghĩa, sử dụng <em>"quyền lực nói dối"</em> để
cướp đoạt trần trụi từ những người dân cùng khổ. Bè lũ
quyền lực liên kết với nhau ra sức đàn áp, bóc lột, ức
hiếp dân đủ điều. Người dân gánh chịu oan tình, tiếng than
khóc hận ở khắp mọi nơi. Sự vô nhân của chúng nó theo
thời gian đã đưa tội ác lên thang bậc cao hơn. Chúng giết
người không cần dao, trông chờ chúng buông dao có mà chết,
chết trước chúng nó. Đã gieo tội ác trong quá khứ, nếu
thật tâm sửa sai lầm thì cần phải cố gắng xây dựng gấp
đôi cho hiện tại, xây dựng gấp mười hướng tới tương lai.
Nhìn suốt từ trước tới nay, chúng nó luôn ác với dân.
Trước hay sau chỉ biết khoe khoang thắng lợi nào cũng vĩ
đại, ăn với phá làm sao nói chuyện xây dựng. Kịch bản
chúng nó có đưa ra (mở màn) hay rút đi (hạ màn) thì trò hề
vẫn là trò hề. Nếu động lực bên ngoài (tích cực) dành
cảm nghĩ tốt cho đảng độc tài thúi, coi như mục đích của
chúng nó thành công. Tiếp tục nuôi dưỡng cái tội ác <em>"bên
trong"</em> của đảng độc tài, càng kéo dài thời gian bám trụ
của một chế độ thối nát. Chúng nó gây sự chú ý từ việc
công khai lần này là muốn đánh lạc hướng, chuyển đổi nội
dung từ tội ác xấu xa trở thành có chính nghĩa <em>"long trời
lở đất."</em> Còn tha thiết kêu gọi "cho thế hệ sau hiểu
hơn về Cải Cách Ruộng Đất,"</em> khác gì nhắn nhủ hãy luôn
tin yêu đảng, còn đảng mới còn mình. Chúng nó muốn dân tình
chú tâm tới sự công khai nhiều chừng nào tốt chừng đó, dân
dễ ngã theo hướng nghĩ chúng nó có thiện chí, sẽ dễ đa xót
xiêu lòng. Mồm chúng nó bô bô lắm lý thuyết tô hồng bộ
mặt đảng, đôi tay thì nhuốm đầy máu của đồng bào. Đến
giọt nước mắt cá sấu, như cáo khô từng diễn, chúng nó
cũng không thèm. Cứ cắm đầu cắm mặt nói như <em>"vẹt"</em>
bài ca ca tụng đảng.


Chế độ độc tài có thể dùng bạo lực để giải quyết
mọi vấn đề. Dùng lời hay tiếng đẹp lừa phỉnh có thể thu
được thêm lòng tin. Nhưng chúng nó không có khả năng hoán
đổi che đậy được sự thật qua hàng loạt những câu chuyện
kể từ chính những người từng nằm trong "ruột" của
cộng phỉ. Qua mạng lưới thông tin, chúng nó lại càng không
có khả năng độc chiếm. Chúng nó quá xem thường dân mà quên
mất một điều, lẽ phải luôn kết tụ trong lòng dân tộc.
Ngẫm ra, chúng cũng ưa chuộng sử dụng chiêu trò đánh tâm lý
đó. Khi dân hụt hẫng niềm tin, trên bờ tuyệt vọng thì dễ
đâm ra ước mơ. Mong đợi, tha thiết chờ sự thay đổi. Thỉnh
thoảng chúng nó đóng hề thay đổi một chút như quăng ra một
cái phao, cho dân hồ hởi bám lấy. Hy vọng đó rồi tuyệt
vọng rồi lại hy vọng...Cứ bám víu hy vọng dai dẳng thì chế
độ độc tài mới sống khỏe re như bò kéo xe. Chúng nó chỉ
việc hứa hẹn như những đôi tình nhân đang yêu nhau da diết,
không có dân đất trời như ngưng thở, không có dân đại
thắng mùa Xuân sẽ khô héo.. tim lại rung rinh bổi hổi bồi
hồi. Yêu nhau hôm nay ngày mai bóp cổ, yêu kiểu đỉnh cao trí
tuệ loài người là như vậy. Phải cố hết sức đánh tới
tấp vào bất cứ những nội dung lếu láo nào từ chúng nó
đưa ra, không phân biệt chuyện ngày xưa hay chuyện ngày nay.
Ngày hôm qua đánh một thì hôm nay đánh đến mười, qua ngày
mai đánh lên trăm... tăng dần lên. Đánh đến khi chúng nó ú
ớ tắt tiếng té ghế. Còn hy vọng còn tin chúng nó thì chết
càng nhanh, chết vì mãi ngụp lặn trong những niềm tin <em>"vu
vơ"</em> thực chất là <em>"mục ruỗng"</em> từ những trò hề
mà chúng nó dàn dựng lên.


Đảng độc tài thúi đào mồ quá khứ để la liếm để bám
víu để dựng dậy bộ mặt đảng. Ý muốn làm sống lại
thời điểm cải cách ý nghĩa như thế nào. Nhắc lại cái công
cướp giàu xóa đói cho dân cùng khổ ấm no ra sao. Dựng vở
tuồng Cải Cách Ruộng Đất lên, để đính chính lại những
tin đồn sai lạc, nhắc nhở không được quên thành quả của
cách mạng, định hướng tiếp cho những thế hệ sau tin tưởng
vụ Cải Cách Ruộng Đất là một thắng lợi <em>"long trời
lở đất."</em> Trò hề của đảng độc tài thúi càng ngày
càng dở tệ ở chỗ là hiện tại đéo có việc gì ra hồn nên
thân để đem ra khoe. Đù má, thằng nào ngồi nghĩ ra kịch bản
triển lãm Cải Cách Ruộng Đất không phải ngu mà thuộc hàng
tổ sư điếm đàng. Không biết sự cố <em>"thiếu ánh
sáng"</em> có nằm trong kịch bản độc chiêu cầu bại không?
Vì tôi không tin chúng nó không lường trước được việc dân
oan kéo đến. Cũng không nghĩ chúng nó không lường trước sự
phản tác dụng. Đánh giá thấp chúng nó là hố to. Nhưng kể
như xong tuồng rồi. Chỉ cần dân tình bán tán xôn xao, coi như
quảng cáo không công cho vở tuồng của chúng nó đi xa hơn cả
chúng nó muốn. Khổ cái là các thế hệ mà chúng nó nhắm
tới, phần đông thà tin lầm chúng nó chứ không muốn tin lời
phản động hay thế lực thù địch. Vỗ tay. Càng ngày da mặt
chúng nó đứt mẹ hết dây thần kinh xấu hổ, không tim. Đứng
trước tội ác nhưng không bao giờ chịu nhận đó là tội ác,
lại còn thản nhiên khoe khoang thắng lợi trên những xác
người chết oan.


Hỏng hết, xưa ác giờ cũng ác. Chung qui vì cái hỏng đã bám
trụ từ gốc rễ, cái ác độc ăn sâu từ gốc rễ. Ngọn này
rụng có ngay ngọn khác mọc ra thay thế, đánh ngọn thì đánh
đến bao giờ? Vụ Cải Cách Ruộng Đất nói riêng, hay những
tội ác nói chung mà đảng cộng sản độc tài thúi này gây ra
thì nhân vật cáo khô, Hồ Chí Minh. Chính là cái gốc rễ đã
hỏng, thúi nát, độc ác từ đó. Một chế độ độc tài phá
nước hại dân, cố bám chặt cái gốc rễ hỏng để củng cố
quyền lực quyền lợi, vì chúng nó tự tin còn rất nhiều fans
của cáo khô chưa ngửi ra mùi thúi từ gốc rễ hỏng này. Có
người ngửi ra được, nhưng thay vì nói thúi thì khen thơm.
Đảng độc tài thúi dựa vào xác khô để hưởng sái niềm
tin. Miễn người dân vẫn còn tin vào hình ảnh cáo khô, còn sì
sụp lạy mệt nghỉ thì ngày tàn của bạo chúa còn lâu mới
tới khuya. Khẩu hiệu cáo khô sống mãi muôn năm còn vang quài,
lời dạy của cáo khô được trích dẫn liên tu bất tận. Tấm
gương cáo khô được chùi đi chùi lại từ năm này qua năm
khác. Phải đập bỏ từ cái đầu, khi nào bứng được gốc
rễ mục ruỗng đi thì mới hy vọng trồng lại cây đời xanh
tươi khác.


Tình hình hạ màn với lý do <em>"thiếu ánh sáng,"</em> Hi hi! Sao
vội trở vô <em>"bí mật đen tối"</em> sớm dzậy mấy cưng?
Nói thiệt, sau vụ này nếu uy tín của đảng độc tài thúi
được lên cao, thì không biết chừng chúng nó sẽ tiếp tục
diễn tuồng mới. Tiếp theo là vở tuồng đầy kịch tính
"Hội Nghị Thành Đô - Đích Đến Cuối Cùng". Không ke công
khai không quan trọng, miễn giữ nội dung trước sau như một.
Lại bù lu bù loa đánh lạc hướng, toàn chiến thắng <em>"long
trời lở đất"</em> với bài ca cá tháng Tư yêu nước thương
nòi. Dân muốn nói gì thì nói thả ga, dù có <em>zoom out</em>
hết cỡ, kệ trúng hay trật thì đường đảng đảng cứ đi.
Con đường lý tưởng còn đảng còn mình lúc nào lại không
đứng trên quyền lợi đất nước dân tộc, chúng nó được
tánh kiên trì. Sau mỗi một trò hề, đảng cộng sản độc tài
thúi cũng lôi kéo được lai rai cổ động viên, không khen không
được. Điệp khúc ơn đảng ơn chính phủ ơn đủ thứ lại ò
e í e kéo dài. Theo đà gây cấn, hổng chừng chúng nó hứng chí
chơi tới bến luôn. Chúng nó sẽ chuyển qua đóng phin hành
động, lấy tên <em>"Đường đua ác liệt"</em> cho dân tình tha
hồ mãn nhãn. Các diễn viên chính trong phin không thể thiếu
bộ tam sên Ếch, Sâu và Lú. Dự định sẽ ra mắt sớm trước
năm 2016. Dám lắm à nghe.

Chúng nó kéo dài thời gian, diễn tuồng cho nhiều, thoa son trét
phấn cho lắm, đường đua thêm ác liệt. Đằng nào thì cũng
mất rồi. Lật con bài chót lên đi. Con bài mang tên <em>"Đích
Đến Cuối Cùng"</em>. Ô hô!

<strong>Govapha</strong>

Thứ Sáu 12.09.2014







***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140913/govapha-dich-den-cuoi-cung), một
số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc
giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận
có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng
dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét