<blockquote>Nhân dịp có mặt tại Hà Nội cùng lúc vụ việc
cháu bé Cù Nguyên Công (tên ở nhà là Lãi) được đưa ra ánh
sáng, tôi xin chia sẻ câu chuyện nhật ký chăm sóc cháu bé từ
lúc lọt lòng cho tới lúc bị bán đi mất tích hiện nay. Một
vụ việc mà nó được cho là đã làm nhức nhối tinh thần nơi
cửa Phật.
Từ việc một nhà chùa, là nơi nhận nuôi dưỡng chăm sóc
những đứa trẻ cơ nhỡ, không nơi nương tựa, lại trở thành
điểm nóng của việc mua bán trẻ con một cách tàn nhẩn và
mất tính nhân từ của cửa Phật.
Bạn của tôi là người đứng ra nhận nuôi cháu bé bị bỏ
rơi này từ chùa, và xin nhà chùa được đặt cái tên là Cù
Nguyên Công. Nguyên Công có hàm ý là mong cho cháu sau này thành
công và đạt được nhiều nguyện vọng hoài bão, lấy họ Cù
vì cháu được cưu mang tại chùa và xin họ theo phong thái nơi
cửa Phật. Vì thế mà cháu có tên là Cù Nguyên Công, nhưng về
với gia đình bố mẹ nuôi đỡ đầu thì được gọi là Lãi.
Như mọi người đã biết qua báo chí và tin tức truyền hình,
thì vụ việc nhà chùa Bồ Đề - Quận Long Biên - Hà Nội bị
vỡ lở là nơi có hành vi mua bán trẻ em một cách táo tợn, vô
lương tâm như những ngày vừa qua.
Từ việc cháu bé Cù Nguyên Công được nhận làm con nuôi, rồi
việc bị nhà chùa gọi mang về để có đoàn kiểm tra, đến
việc bị đưa đi mất tích đến hiện nay là cả một vụ
việc còn nằm trong vòng bí ẩn, mà những bên liên quan vẩn
chưa hề nói lên tiếng nói đúng sự thật của mình, để làm
sáng tỏ mọi vấn đề cũng như làm trong sáng nơi cửa Phật,
và hơn hết là làm chỗ dựa tinh thần vững chắc cho những
trái tim bé nhỏ có cơ hội được sống trong những mái ấm
thật sự bình an.
Tôi xin được trích nguyên văn nội dung từ nhật ký nuôi
dưỡng cháu bé Cù Nguyên Công từ ngày đầu cho đến khi bị
bán đi và đến tình trạng mất tích hiện nay để mọi người
cùng được rõ và cùng chia sẻ để công đồng mạng nói lên
tiếng nói chống lại việc ác này. Chống lại những con
người đang tiếp tay cho những thành phần làm ô nhiễm nơi linh
thiêng của Phật Giáo, làm ô nhiễm giá trị nhân văn của
cuộc sống con người.</blockquote>
<center><img src="http://www.danluan.org/files/u23/cunguyencong.jpg"
width="556" height="417" alt="cunguyencong.jpg" /></center>
<em><center>Di ảnh bé Cù Nguyên Công (tên thân mật ở nhà là
Lãi)</center></em>
<h2><center>Sau đây là nhật ký Cù Nguyên Công.</center></h2>
Cù Nguyên Công là têndo cha đỡ đầu đặt, còn tên thường
gọi ở nhà là "Lãi" do người mẹ đỡ đầucủa cháu đặt
cho.
Lãi sinh khoảng ngày 26/10/2013 và bị bỏ rơi vào chùa Bồ Đề,
Long Biên, Hà Nội ngày 28/10/2013, cân nặng 2,8kg.
- Ngày 31/10/2013, do có chương trình từ thiện của các anh chị
em trong cơ sở chăm sóc sức khỏe Hương Sen, công ty Nguyễn
Thành Gia và Quỹ Missia của Tập đoàn Quốc tế Vision, mà Lãi
được nhận làm con đỡ đầu và có tên từ đó.
Những ngày sau đấy, Lãi được sự chăm nuôi của cả nhà
chùa và bố mẹ đỡ đầu. Nhà chùa chưa đồng ý cho Lãi về
nhà cha mẹ đỡ đầu ở hẳn, vì lí do chưa có tiền lệ và
còn để tùy duyên. Nhưng nhà chùa vẫn tạo điều kiện để
cho Lãi được có cảm giác yêu thương của gia đình. Vì vậy,
hàng tuần Lãi được cha mẹ đỡ đầu đón về vài ngày.
- Tháng 11/2013 Lãi thở khò khè, bú sữa hay bị sặc và hay bị
trớ, nên bố mẹ đỡ đầu đã đưa Lãi đến viện Xanh Pôn -
Hà Nội. Bác sĩ khoa sơ sinh ở đây cho rằng, Lãi bị viêm
phổi và phải nhập viện. Trong thời gian 10 ngày nằm điều
trị tại viện Xanh Pôn, ngoài sự chăm nom của bố mẹ đỡ
đầu, còn có sự phối hợp của nhà chùa (rất ít) và cả
bạn bè của bố mẹ đỡ đầu như chị Nguyễn Thị Bích Hợp.
- Ngày 12/12/2013, hơi thở của Lãi lại khò khè mạnh và hay bị
sặc sữa, nên bố mẹ đỡ đầu đã đưa Lãi đến phòng khám
riêng của bác sĩ Ngân, tại khu Hoàng Cầu - Đống Đa - HN. Bác
sĩ Ngân cho rằng, Lãi đã bị viêm phổi nặng và cho đơn
thuốc để bố mẹ tự điều trị ở nhà.
- Ngày 28/12/2013 cân kiểm tra sức khỏe, Lãi được 5kg.
- Ngày 29/12/2013 Lãi tiếp tục thở khò khè, mẹ đỡ đầu bế
Lãi đến phòng khám của bác sĩ Quyệt khu ngõ phố Hoa Lâm -
Long Biên - HN. Bác sĩ Quyệt cho nhận định: Lãi bị viêm phổi
nặng và cho đơn thuốc mạnh nhất để điều trị chống viêm
tại nhà, cùng với lời dặn "vài hôm sau quay lại kiểm tra".
Bác sĩ còn nói thêm: nếu tình hình không khá hơn, rất có thể
sẽ lại phải nhập viện tiếp.
- Chiều ngày 31/12/2013 chị Trang - quản lý nhà Mở chùa Bồ
Đề gọi điện cho mẹ đỡ đầu của Lãi nói rằng: chuẩn
bị có đoàn kiểm tra đến nên đề nghị đưa bé về ngay.
Tối hôm ấy mẹ đỡ đầu buộc phải đưa Lãi về chùa theo
yêu cầu, trong khi các anh chị của Lãi (Chị Bét, anh Tôm, anh
Cua) đều không muốn.
Anh Tôm đã từng khóc rất nhiều mỗi khi mẹ đưa Lãi quay về
chùa. Có lần, đang lúc nửa đêm, anh Tôm còn vùng dậy khóc
lóc và trách móc rằng "tại sao mẹ lại đưa em về chùa?", và
"con không muốn em quay lại chùa đâu, con muốn em ở đây".
- Chiều ngày 04/01/2014 mẹ đỡ đầu đến chùa đón Lãi về
nhà như mọi khi, và cũng muốn đưa Lãi đi khám lại theo lời
dặn của bác sĩ Quyệt thì Lãi đã không còn ở chùa nữa. Khi
mẹ Lãi gặng hỏi thì được những câu trả lời không thống
nhất. Sốc quá nên mẹ đỡ đầu đã khóc lóc và bỏ về
không nói gì.
- 18h27 ngày 04/01/2014 trong khi mẹ đỡ đầu vật vã khóc lóc,
thì bố đỡ đầu đã gọi điện cho trụ trì chùa Bồ Đề
để hỏi rõ tình hình về Lãi. Được biết, trụ trì đang ở
Sài Gòn và Lãi đã được gia đình đón nhận. Với lí do muốn
được gửi đồ dùng cá nhân cho bé và muốn hỗ trợ lâu dài,
nên bố đỡ đầu đã hỏi địa chỉ bố mẹ đẻ của bé,
nhưng trụ trì không nắm được thông tin này. Trụ trì hứa
sẽ cung cấp cho cha mẹ đỡ đầu đầy đủ thông tin khi về
Hà Nội.
- 18h30 ngày 04/01/2014 bố đỡ đầu đã gọi điện cho chị Trang
- người quản lý nhà Mở chùa Bồ Đề để hỏi thông tin về
Lãi. Chị Trang cho biết: bé được gia đình đón về với sự
chứng kiến của chính quyền địa phương và sự đồng ý của
thầy (ý nói trụ trì Thích Đàm Lan). Chị Trang cũng không nắm
được thông tin về địa chỉ bố mẹ đẻ của Lãi và hứa
sẽ xem trong hồ sơ rồi báo lại. Chị Trang chỉ biết rằng:
mẹ đẻ của Lãi tự sinh Lãi trong một nhà nghỉ, tự cắn
rốn và rồi bỏ Lãi ở đó. Nhà nghỉ phát hiện ra, sợ hãi
quá mang Lãi đến chùa Bồ Đề. Không hiểu lí do gì mà gia
đình của mẹ đẻ biết được chuyện này và ép mẹ đẻ Lãi
đi tìm Lãi. Mẹ đẻ quay lại nhà nghỉ và biết Lãi đã
được đưa đến chùa Bồ Đề. Gia đình và mẹ đẻ đã đến
chùa Bồ Đề làm việc và xin nhận lại Lãi với sự chứng
kiến của chính quyền.
- Đêm 04/01/2014 mẹ đỡ đầu của Lãi vật vã và mất ngủ vì
nghi ngờ có chuyện uẩn khuất nào đó về Lãi. Nghi ngờ vì
mọi việc xảy ra quá chóng vánh. Để khẳng định là con đẻ
thực sự, thì cũng cần phải có quá trình xác minh. Và nếu
xác minh chính xác, thì cũng nên thông báo cho cha mẹ đỡ đầu
1 tiếng. Đằng này đã tịnh không thông báo gì, mà lại còn
ép đưa Lãi về chùa với lí do có đoàn đến để kiểm tra.
Cái đùng cái đoàng là đã không thấy Lãi đâu. Khi hỏi thông
tin về địa chỉ để tiếp tục giúp Lãi, thì không được
trả lời.
- 09h46 ngày 05/01/2014 cha đỡ đầu lại gọi điện cho chị Trang
- quản lý nhà Mở - chùa Bồ Đề để tiếp tục hỏi thông
tin. Chị Trang vẫn chưa tìm được hồ sơ nhưng tiếp tục hứa
là sẽ thông báo đầy đủ. Chị Trang còn nói thêm: nghe nói là
xa lắm, vì ở quê hay sao ấy.
- 14h41 ngày 7/1/2014, chị Trang quản lý chùa Bồ Đề có nhắn
tin vào điện thoại di động cho bố đỡ đầu của Lãi như
sau: <em>"A Long à, từ xưa đến nay nhà chùa nuôi các cháu kg bao
giờ cho đi làm con nuôi, chỉ tâm nguyện lúc nào cũng mong các
cháu được đoàn tụ với gia đình, vì vậy khi Hot Boy được
đón về với người thân thì ai cũng mừng cho cháu anh ạ. Em
cũng chỉ làm đúng bổn phận và lương tâm trách nhiệm của
mình thôi. Đây cũng là lí do hôm trước Thầy mắng em về
việc đề nghị anh đỡ đầu cháu. Không phải không muốn cho
anh biết gia đình thằng bé, mà chắc anh cũng hiểu, gia đình
họ cũng có nỗi khổ riêng, bây giờ đón con cháu về họ cũng
không muốn người ngoài biết chuyện xấu của con cái họ,
vì họ cũng sợ sau này thằng bé oán trách bố mẹ nó. Em
sẽ cho anh số đt của nhà họ, anh có thể liên hệ trực
tiếp nói chuyện với người ta. E chỉ giúp được vậy thôi
mong anh thông cảm anh nhé. Số đt là:0127686xxx8 anh nhé."</em>
(vì để giữ bí mật thông tin nên xin phép bố cháu không
viết ra đây đầy đủ số đt).
- khoảng 15h45 ngày 7/1/2014 bố đỡ đầu của Lãi mới nhắn
tin lại cho Trang: <em>"Cảm ơn em. Anh biết mình nên làm thế nào
để tốt nhất cho cháu, và không để ảnh hưởng xấu đến
bố mẹ đẻ của cháu. Em nhắn lại với Thầy là: cho anh xin
địa chỉ bố mẹ cháu, để anh xác minh thông tin này có đúng
hay không? Và anh cũng muốn gửi những đồ dùng cá nhân mà anh
chị đã mua cho cháu. Chị Linh nhà anh đang rất căng thẳng và
lo lắng."</em>
- 18h16 ngày 09/01/2014, sốt ruột vì chưa thấy hồi âm gì, nên
bố mẹ đỡ đầu đã gọi điện cho trụ trì chùa Bồ Đề,
nhưng chỉ thấy đổ chuông mà không thấy trụ trì nghe máy.
- Sáng ngày 10/01/2014, nóng ruột quá nên bố mẹ đỡ đầu đã
gọi nhiều lần vào số điện thoại (bố mẹ đẻ của Lãi)
mà chị Trang - quản lý nhà chùa cho hôm trước. Nhưng kết quả
là: "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện thời không liên lạc
được. Xin quý khách vui lòng gọi lại sau..."
- 9h27 ngày 10/01/2014, mẹ đỡ đầu quá sốt ruột nên ép bố
đỡ đầu phải gọi bằng được trụ trì chùa Bồ Đề. Chưa
kịp chào hỏi, hay giới thiệu thì trụ trì đã nói:
"xin lỗi chú Long. Mấy hôm nay bác bận quá. Bác vừa ở Sài
Gòn ra, đã hứa với chú rồi nhưng vẫn chưa báo lại cho chú,
mong chú thông cảm. Thế mấy hôm nay cái Trang nó đã nói gì
với chú chưa?
+ Vâng, con sốt ruột quá! Con muốn biết địa chỉ của cháu
hiện ở đâu để gửi những đồ dùng đang ở nhà con cho
cháu. Nhưng cái Trang nó lại lấy lý do là sợ ảnh hưởng
đến tình cảm gia đình, rồi sợ mang tai, mang tiếng gì đó,
nên nó chỉ cho vợ chồng con số điện thoại của người ta.
Mà cái số điện thoại ấy, bọn con đã điện nhiều lần
đều không liên lạc được. Bây giờ bọn con rất muốn thầy
cho bọn con địa chỉ. Bố cháu trả lời.
+ Trụ trì nói: Ừ đúng rồi, cái Trang nó cũng nói với bác
như thế.
+ Vâng, con biết mình sẽ phải làm thế nào để tốt nhất cho
cháu và tốt nhất cho gia đình người ta. Và con cần thầy cho
vợ chồng con địa chỉ càng nhanh càng tốt.
+ Ừ, vậy thì để bác sẽ nhắc nhở cái Trang.
+ Không, con muốn thầy cho con địa chỉ.
+ Bác thì hôm nay bác bận mất rồi, cả hôm nay và ngày mai.
Bác đang chuẩn bị làm lễ hô thần nhập tượng và lễ cầu
siêu cho anh hùng liệt sĩ ở chùa gần ga Hàng Cỏ. Chú Long có
rảnh thì qua đây ăn cơm với bác?
+ Vâng, con sẽ cố gắng, nếu thu xếp được thì con sẽ qua.
Nhưng chắc hôm nay con bận lắm không thể qua được. Con chỉ
muốn thầy cho con địa chỉ của cháu thôi.
+ Ừ được rồi, để xong việc bác sẽ báo chú Long.
+ Vâng, vợ chồng con rất sốt ruột. Con chào thầy.
+ Ừ, chú Long cứ yên tâm nhé!
<center>***</center>
(Vâng, kiên nhẫn thêm chút thời gian nữa. Một con người không
thể mất tích đơn giản được. Cứ tạm tin và chờ đợi cho
đến một thời điểm khác...)
<center>***</center>
<strong>Ngày 12/01/2014:</strong>
- 21h33 ngày 12/01/2014 bố đỡ đầu gọi điện thoại cho trụ
trì chùa Bồ Đề để hỏi về Lãi. Trụ trì nói sẽ hỏi
Trang ngay rồi gọi lại.
Lát sau, trụ trì gọi lại và cho thông tin về Lãi. Thông tin
trụ trì cung cấp không giống như những gì Trang (quản lý nhà
Mở) nói. Điện thoại đang nghe thì hết pin nên cuộc thoại
bị gián đoạn.
- 21h53 Trụ trì chùa Bồ Đề có gọi lại cho bố đỡ đầu
để tiếp tục câu chuyện và cũng là để giải thích cho
bố mẹ đỡ đầu yên tâm.
Theo lời Trụ trì chùa Bồ Đề thì Cù Nguyên Công đã
được mẹ cháu đón về ngày 01/01/2014. Khi được hỏi làm
thế nào mà biết được đó là mẹ đẻ của cháu thì
được trả lời rằng, cứ đúng Chứng Minh Nhân Dân của
người đến gửi thì trả vậy thôi. Như thế là bé Lãi có
người bế đến gửi và có để lại CMND hẳn hoi, không
giống như những gì chị Trang nói. Trang cũng từng nói là
việc trao trả bé còn có sự chứng kiến của chính quyền,
trong khi trụ trì nói không có chuyện đó. Khi hỏi bây giờ bé
Cù Nguyên Công đang ở với ai, thì trụ trì trả lời nghe
có vẻ không chắc chắn lắm, rằng cháu bé đang ở với
thằng người yêu. Hóa ra, người đến đón nhận là mẹ vì
khớp với CMND của người gửi, nhưng lại không phải là
người nuôi, mà lại là người yêu của người ấy.
<blockquote>(Nghe câu chuyện của Lãi, những cô bác, anh chị quan
tâm đã thấy đau đầu chưa?
Dù sao thì những thông tin qua cuộc điện thoại với trụ trì
tối 12/01/2014 cũng đã được bố cháu ghi chép lại để chờ
dịp xác minh. Bố cháu đang có số CMND và địa chỉ của
người nhận là mẹ đẻ của Lãi. Có bác nào ở khu vực
Cẩm Khê, Phú Thọ thì có thể trợ giúp bố cháu xác minh
vụ này với?)</blockquote>
Lãi đã được về với bố mẹ đẻ và gia đình thì điều
đó thật là tuyệt vời cho Lãi! Nhưng nếu như không phải như
vậy thì sao? Vâng, nếu câu chuyện của Lãi không phải như
chị Trang và những người liên quan kể thì "CHÙA BỒ ĐỀ SẼ
GẶP HẠN"!
- 19/01/2014 bố đỡ đầu của Lãi đã viết lên tường facebook
như sau:
Kính nhờ cộng đồng Facebook, cũng như các trang mạng xã hội
chia sẻ và chuyển tiếp giúp.
Chúng tôi là bố mẹ đỡ đầu của bé trai sơ sinh - tên Cù
Nguyên Công (Lãi) bị bỏ rơi ở chùa Bồ Đề ngày 28/10/2013.
Nay chúng tôi đăng tin này nhờ cộng đồng Facebook chia sẻ
rộng rãi, để tìm kiếm người đã nhận là mẹ đẻ, hoặc
người đang chăm nuôi cháu bé.
Theo thông tin được cung cấp từ trụ trì chùa Bồ Đề (Hà
Nội), thì bạn T.T.T.H (sinh năm 1989) có hộ khẩu ở Cẩm Khê,
Phú Thọ, là người đã mang bé trai 2 ngày tuổi đến chùa và
để lại đó ngày 28/10/2013 cùng với CMND. Bạn T.T.T.H cũng
chính là người nhận là mẹ đẻ và đã quay lại chùa đón bé
về ngày 01/01/2014.
Qua những thông tin trên CMND được trụ trì chùa Bồ Đề cung
cấp, cũng như những thông tin được bạn bè hỗ trợ xác minh,
chúng tôi đã biết rõ họ và tên bạn T.T.T.H, hộ khẩu
thường trú, bố mẹ, và gia đình được cho là cơ bản. Chúng
tôi còn biết bạn T.T.T.H hiện vẫn đang độc thân, không có
mặt ở địa phương và còn có 1 người cô tên là L. mở quán
cà phê quanh khu vực Mỹ Đình - Hà Nội. Tuy nhiên, có đúng
bạn T.T.T.H là người sinh ra cháu bé Cù Nguyên Công (Lãi) và
đã đón cháu về chăm nuôi hay không, thì chỉ có chính bạn
T.T.T.H mởi trả lời được. Mặc dù số điện thoại mà bạn
T.T.T.H cho nhà chùa đã không thể liên lạc được, nhưng chúng
tôi vẫn chưa liên hệ với bố mẹ của T.T.T.H vì muốn giữ
bí mật riêng cho bạn ấy (nếu có).
Tinh thần của chúng tôi là quan tâm giúp đỡ Lãi, chứ không
phải là làm khó cho ai, càng chưa phải là điều tra chuyên án
hình sự. Bố mẹ đỡ đầu chỉ muốn biết thực sự Lãi đang
sống ở đâu, như thế nào và với ai... Việc xác minh thông tin
cũng là quyền của mỗi người. Nếu sau một thời gian mà bạn
T.T.T.H không liên lạc với chúng tôi, chúng tôi sẽ buộc phải
liên lạc với bố mẹ của bạn. Và nếu bạn không cho chúng
tôi biết rõ hiện nay Lãi đang sống ở đâu, với ai, chúng tôi
sẽ buộc phải đưa tên bạn vào đứng đầu "danh sách những
người có nghi vấn liên quan đến mua bán trẻ em", để trình
báo cho cơ quan chức năng. Theo pháp luật hiện hành, nếu phạm
tội mua bán, đánh tráo hoặc chiếm đoạt trẻ em, thì nhẹ
nhất cũng phải bị phạt tù từ ba năm đến mười năm, nặng
có thể đến chung thân.
Chúng tôi cần có sự hợp tác giúp đỡ của mọi người trong
sự bình tĩnh, công bằng, vô tư, không ôm định kiến và chia
sẻ nội dung trên lên facebook, hoặc các trang mạng xã hội khác
để mọi việc nhanh chóng được sáng tỏ. Chùa Bồ Đề hiện
vẫn là ngôi chùa nổi tiếng trong hoạt động chăm sóc, cưu
mang trẻ em bị bỏ rơi, và vẫn cần được khuyến khích, quan
tâm và hỗ trợ của khách thập phương, cũng như của toàn xã
hội. Không một ai bị coi là có tội khi chưa có bản án kết
tội của Toà án đã có hiệu lực pháp luật (Điều 9 - Bộ
Luật tố tụng Hình sự 2003). Vì vậy, mọi người cần bình
tĩnh để tránh bị nhầm lẫn.
Chúng tôi xin chân thành cảm ơn
- <strong>04/02/2014</strong> Cập nhật thông tin về Lãi, ngày mồng
5 tết Giáp Ngọ.
Kính thưa cộng đồng Facebook, chúng tôi đã cố hết sức để
giữ bí mật danh tính của T.T.T.H, hòng không làm xáo trộn
cuộc sống của em ấy. Vì lẽ đó mà mọi việc tìm kiếm để
xác minh diễn ra âm thầm nhờ những người bạn, mà trước
hết là mong muốn em H tự liên lạc với chúng tôi, bởi thế
mới có việc tôi nhờ cộng đồng facebook chuyển tiếp rộng
rãi dịp tết ông Công - ông Táo.
Kết quả là ngày hôm qua, mồng 4 têt Giáp Ngọ đã có cuộc
gặp gỡ tại nhà của bạn T.T.T.H ở khu vực Cẩm Khê - Phú
Thọ giữa một bên là H và cha mẹ H, một bên là 2 vợ chồng
người bạn của chúng tôi. Tinh thần nhấtquán của chúng tôi
là nhẹ nhàng, không gây xáo trộn và không để ảnh hưởng
đến đời sống của em H. Tất cả chỉ xác minh thông qua nói
chuyện trực tiếp với H, nếu không thể thì nói chuyện với
bố mẹ của H. Và trong cuộc nói chuyện này H phủ nhận hoàn
toàn những gì được chùa Bồ Đề cung cấp, tức là không có
chuyện đẻ em bé, không có chuyện bỏ em bé và không đón em
bé nào. Tất nhiên, điều này chúng tôiđã lường trước. Sau
khi người của chúng tôi rời khỏi nhà H, thì H đã gọi điện
cho tôi và thừa nhận mọi việc là có thật. Khi tôi hỏi thông
tin về em bé thì H loanh quanh không muốn tiết lộ địa chỉ,
mà chỉ nói là đang ở với bố, H đã trả em bé về với bố
đẻ của em ấy. Tôi đề nghị được có số điện thoại và
địa chỉ nhưng H nói là chính H cũng không liên lạc được.
Nhưng H có hứa là sẽ cho tôi thông tin sớm nhất có thể. Cũng
trong cuộc điện thoại này H mong muốn tôi giữ bí mật cho H
về việc này vì lí do cha mẹ của H đã già rồi, không muốn
cha mẹ khổ sở vì con gái...
<strong>Ngày 04/02/2014:</strong>
- lúc 12h13 ngày 04/02/2014 bố đỡ đầu của Lãi đã nhắn tin
cho H - người đã nhận là mẹ đẻ của Lãi. Nội dung tin như
sau: "Hơi, em vui lòng cho anh biết hiện nay em bé như thế nào,
ở với ai, địa chỉ cụ thể, sđt liên lạc? Anh chị chỉ là
người làm phúc, đã thương yêu cháu và chăm sóc cháu ngay từ
những ngày đầu tiên, nay cháu mất tích thì muốn biết thực
hư, hoàn cảnh, chứ không phải để tranh giành với ai. Vì cháu
bé quá nhỏ và đáng yêu nên vợ chồng anh lo lắng cho cháu. Anh
cũng cần xác minh tất cả thông tin để đảm bảo rằng, cháu
đang được sống hạnh phúc với chính gia đình ruột thịt
của mình,và chắc chắn rằng cháu không bị bán cho Trung
Quốc".
Nhắn tin một lúc không thấy hồi âm, nên 12h30 bố đỡ đầu
đã gọi điện đến số điện thoaị của H, nhưng không có ai
bắt máy.
- 12h52 cùng ngày nhận được tin nhắn của H phản hồi rằng:
"A a. a hay hieu và thong cam cho e.vi chuyen do cung k co gjtot dep ca.e
cung muon nuoi chau.nhung vi dk cua e chua the nuoj dc.co ng menao lạ bo
con dau a.bjo bo chau dọ nuoj. nen e da tracho bo chau.bo chau cungla nguoi
co chuc, co quyen.chac chau se hp o ben bo chau.tu khj bo chau donve.e cung k
lien lac j voj bo chau nua.doj voj e nt la du roj.e mong rang.neu athuong
chau that su.thj hay de cho chau voj bo va di chau dc binh yen.va a cungj
ragsau nay a se gap laj chau.chuyen nay bme e cung k bjet.e mog moj
chuyencham dut o day a nhe.e cam on a chj rat nhjeu."
(Dân Luận tạm dịch: Anh à, anh hãy hiểu và thông cảm cho em
vì chuyện đó cũng không có gì tốt đẹp cả, em cũng muốn
nuôi cháu nhưng vì điều kiện của em chưa thể nuôi được.
Có người mẹ nào lại bỏ con đâu anh. Bây giờ bố dọ (?)
nuôi nên em đã trả cho bố cháu, bố cháu cũng là người có
chức, có quyền chắc cháu sẽ hạnh phúc ở bên bố cháu, từ
khi bố cháu đón về em cũng không liệc lạc gì với bố cháu
nữa, đối với em như thế là đủ rồi, em mong rằng nếu anh
thương cháu thật sự thì hãy để cho cháu với bố và dì cháu
được bình yên và anh cũng ...(?) sau này anh sẽ gặp lại cháu,
chuyện này bố mẹ em cũng không biết, em mong mọi chuyện chấm
dứt ở đây anh nhé, em cảm ơn anh chị rất nhiều."
- 13h07 cùng ngày bố đỡ đầu nhắn tin lại: "Thật tiếc là em
đã ko hiểu ý của anh. Anh đã cố gắng hết sức để tìm tung
tích của cháu, và anh chị không hề có ý tưởng tranh giành
với ai, hoặc làm tổn thương ai cả. Nếu em không cho anh biết
địa chỉ của cháu thì anh buộc phải đưa em vào danh sách nghi
vấn: Anh nghi ngờ rằng, em ko phải là người đã sinh ra cháu,
mà có thể là người đã cố tình nhận là mẹ đẻ và đã
bán cháu bé cho nước ngoài hoặc ai đó... Anh rất lấy làm
tiếc vì những nghi vấn của anh chưa được giải thích ổn
thỏa."
- 13h14 cùng ngày bố đỡ đầu nhận được tin nhắn phản hồi
của H: "Dc.neu a da muon nt thj 2hom nua exuog hn gap a.
(Dân Luận tạm dịch: Được, nếu anh đã muốn như thế thì
hai hôm nữa em xuống Hà Nội gặp anh.)
- 13h16 bố đỡ đầu nhắn tin trả lời:"ok"
Như vậy là H đã đồng ý về Hà Nội gặp bố mẹ đỡ đầu
ngày 06/02/2014, nhưng thực tế thì suốt hôm đó không hề có
một cuộc điện thoại, cũng như không có bất kỳ một tin
nhắn nào của H. Tất nhiên H đã không về gặp như đã hẹn.
- 20h09 ngày 09/02/2014, sốt ruột không chịu được nên bố
đỡ đầu đã gọi điện thoại cho H. Trong khoảng 3 phút bố
đỡ đầu đã tuyên bố sẽ trình báo cho cơ quan chức năng
trong vòng một hoặc 2 ngày nữa nếu như không cho biết đầy
đủ thông tin về em bé. H thêm một lần nữa hẹn về HN và
gặp nhau lúc 2h chiều ngày kia (tức là 14h ngày 11/02/2014).
Địa điểm gặp gỡ sẽ do bố đỡ đầu quyết định. Đây
là cơ hội cuối cùng của H để giữ bí mật thông tin. Nếu
lần này H thất hẹn, thì H sẽ buộc phải trả lời những
câu hỏi trong phòng làm việc của các cơ quan điều tra.
<strong>Ngày 11/02/2014</strong>
- 12h40, bố đỡ đầu đã nhắn tin cho H như sau: Như lịch đã
hẹn, đúng 2h em có mặt tại quán cà phê Đông Dương đối
diện với khách sạn Hacinco số 110 Thái Thịnh, Đống Đa, HN
nhé.
- 12h57, H nhắn tin trả lời: Bjo e dang tren duog xuog.tọ nọ e se
ra do.ok
- 12h58, bố đỡ đầu nhắn tiếp: Em lưu ý đến đúng giờ,
vợ chồng anh rất sốt ruột.
- 14h09, H nhắn tin phản hồi: Xl a c, chac e den muon 1 chut, vj e dang
bj tac duong a.
(Dân Luận tạm dịch: Xin lỗi anh chị, chắc em đến muộn 1
chút vì em đang bị tắc đường)
- 14h10, bố đỡ đầu nhắn lại: Nhanh nhanh em nhé!
Tuy nhiên, bố mẹ đỡ đầu đợi suốt gần 2 tiếng ở điểm
hẹn mà không thấy H đến. Gọi điện 3 lần đều không thấy
H nghe.
- 16h05, H nhắn tin: E k qua cho a dau.vj e vua lien lac nhung ja djnh
thang be k cho e gap, ho bao neu a muon gap thj lien he vọ ho, theo sdt
.012370443xx..a tjog cam khj gjao con cho jdinh ho,e da cam doan cat dut mọ
qhe vọ jdinh thang be.nen e k jup dc a.con neu a ngj ngo e k phai me thag
be.thj a co the bo chj pj dj xet ngjem ADN.sau khj noi chuyen vọ ja
djnhho.la nt.
(Dân Luận tạm dịch: - 16h05, H nhắn tin: Em không qua chỗ anh
đâu vì em vừa liên lạc nhưng gia đình thằng bé không cho em
gặp, họ bảo nếu ảnh muốn gặp thì liên hệ với họ theo
số điện thoại: 01237044xx, anh thông cảm khi giao con cho gia
đình họ em đã cam đoan cặt đứt mọi quan hệ với gia đình
(nuôi) thằng bé nên em không giúp gì được anh, còn nếu anh
nghi ngờ em không phải mẹ thằng bé thì anh có thể boe chi phí
để xét nghiệm ADN sau khi nói chuyện với gia đình họ là như
thế.)
- 16h14, bố đỡ đầu nhắn tin lại như sau: Anh đang viết đơn
trình báo cho công an xã CD, Ca huyện Cẩm Khê, Ca phường Bồ
Đề, Ca quận Long Biên về việc nghi ngờ em buôn bán trẻ con.
Anh hết kiên nhẫn rồi em nhé! Anh ko gọi điện cho ai hết.
Việc gọi điện, hoặc điều tra không phải việc của anh.
Việc của anh bây giờ là trình báo công an. Thế nhé, em nhắn
cho người đang nuôi bé là như vậy. Anh ko tranh giành việc
nuôi, anh ủng hộ nó về sống với bố đẻ, nhưng anh không tin
em, và anh không tin người đang nuôi em bé là bố đẻ. Anh nghi
ngờ nó bị mua bán, anh rất muốn hợp tác để em thanh minh.
Nhưng bây giờ thì mọi người đi thanh minh với công an nhé.
<strong>Trên đây là phần nhật ký chăm sóc cháu bé Cù Nguyên
Công mà tôi xin được trích để mọi người cùng được nắm
rõ nội dung. Và theo đó, thì cháu bé Cù Nguyên Công mất tích
một cách rõ ràng là đã được sắp xếp mua bán một cách có
bài bản cũng như có một tổ chức kinh doanh trẻ em chứ không
chỉ đơn thuần là vụ việc xã hội bình thường.</strong>
Gần đây theo dõi một số đài báo, và cũng như là qua những
câu trả lời báo chí của những kẻ phạm tội trực tiếp
(đã bị bắt) thì lời nói của vị trụ trì chùa Thích Đàm
Lan trên báo VNexpress.net hôm nay
(http://vnexpress.net/tin-tuc/thoi-su/tru-tri-chua-bo-de-chau-be-bi-ban-khong-do-chua-quan-ly-3026684.html)
thì quả là hoàn toàn che dấu sự thật. Thiết nghĩ, là một
trụ trì, cũng như là người theo Phật thì tại sao lại phải
che dấu cho những việc làm ác nhân ác đức như thế.
Tôi mong rằng, qua đây mọi người cùng chia sẻ và nói lên
tiếng nói của mình để cái ác tàn nhẩn này được đẩy
lùi, và tìm lại chốn bình yên cho những đứa trẻ tội
nghiệp kia.
(rất mong được mọi người cũng như cơ quan côngan quan tâm
giúp đỡ điều tra làm rõ)
[video:http://youtu.be/hFiEol2A-Io]
<em><center>http://youtu.be/hFiEol2A-Io</center></em>
<center>***</center>
<strong>Bài Tham Khảo:</strong>
<h2><center>Tôi và nhà sư trụ trì chùa Bồ Đề</center></h2>
Tôi và nhà sư có họ gần với nhau, ngoài đời tôi phải gọi
nhà sư bằng chị. Khi còn nhỏ, năm 1964 –65 sơ tán về quê,
quãng thời gian trước khi lên trường Trỗi, thỉnh thoảng tôi
có tới nhà chị chơi. Gia đình chị là một gia đình đặc
biệt. Bố mẹ chị là Việt kiều Tân đảo về nước đầu
những năm 60, là gia đình duy nhất trong làng, trong tổng không
vào hợp tác xã. Bố mẹ chị làm thợ may tại nhà. Hồi đó
không vào hợp tác xã mà trong nhà có mấy chiếc xe đạp
Pơ-giô và máy may cùng vài ba con trâu là "to" chuyện lắm.
Nhưng sao tôi thấy chính quyền chả đả động gì tới gia
đình chị, hay là họ không thèm chấp với lũ theo đuôi "tư
bản giãy chết" ở nước ngoài về nước tìm đất sống.
Nhà chị ở rìa làng, mọi thứ đều tự cung tự cấp vì làm
ăn cá thể nên gia đình chị chả có tiêu chuẩn gì. Chẳng
biết ruộng đất bố mẹ chị mua hay do địa phương cấp ngày
đầu mới về nước, khi chính quyền còn mặn nồng "kiều
bào trở về quê hương xây dựng đất nước" mà tôi thấy
nhà chị có cả một khu vườn đất rộng, cây trái xum xuê,
lợn, gà, vịt rất nhiều. Nhà chị kinh tế khá, con cái được
học hành đến nơi đến chốn, chỉ tội chả tham gia đoàn
thể, tổ chức gì cả, như nhóm người thừa ngoài xã hội. Gia
đình chị ít có quan hệ với chính quyền nhưng bà con trong
làng, trong xóm mọi người ai cũng quý mến. Quãng năm 1970 –71,
trước khi đi lính tôi theo mẹ về quê thăm bà nội. Mẹ tôi
có dẫn tới nhà chị chơi, lúc đó chị đã là một thiếu
nữ. Chúng tôi cùng lứa với nhau, tôi chỉ hơn chị quãng hai ba
tuổi, khi gặp lại tôi không nhận ra chị. Chị cao, da trắng,
khuôn mặt thanh tú, môi phơn phớt hồng, đôi mắt long lanh nhìn
tôi, ngỡ ngàng. Tóm lại chị là một cô gái đẹp, một vẻ
đẹp khoẻ mạnh, tinh khiết. Cho tới sau này nghe mẹ kể, cả
nhà chị đều đi tu, ngoại trừ một người con trai bố mẹ
bắt ở lại để nối dõi tông đường. Chả biết vì sao? tôi
chỉ thấy tiếc cho nhan sắc của chị.
Bố mẹ chị sinh được sáu người con thì hiện nay họ đều
trụ trì các chùa lớn ở Hà nội, Hải phòng và có chức sắc
trong Giáo hội. Em ruột chị là nhà sư Thích Thiện Huân thông
thạo năm thứ tiếng, đi học và truyền đạo trên ba mươi
nước, hiện trụ trì một chùa nổi tiếng ở Hà đông. Một
người trụ trì chùa Nghi Tàm, hai người em gái - một người
ở Mỹ, một ở Úc - cũng trụ trì những chùa lớn và nổi
tiếng của cộng đồng người Việt ở hải ngoại.
Năm 1985 khi ra Hà nội chuẩn bị đi "tây" tôi có tới thăm
chị, lúc đó chị đang ở <strong>chùa Quán Sứ</strong>. Chuyện
trò, tôi có hỏi chị về bản năng con người, chị nói: tất
cả là do cái đầu mình mà ra, đầu u mê thì con người u mê,
đầu thoát thì con người thấy nhẹ nhàng, thanh thoát. Năm ấy
chị gần ba mươi nhưng chị vẫn đẹp, không còn rực rỡ như
ngày xưa nhưng quyến rũ hơn, đằm thắm hơn. Chẳng trách
thằng bạn giám đốc của tôi khi theo tôi tới chùa thăm chị,
vừa nhìn thấy chị mồm hắn cứ há hốc ra, mắt trợn ngược
lên, hai con ngươi đảo như "bi". Để ý thấy cả cái cục
lồi lồi dưới yết hầu của hắn chạy lên, chạy xuống như
thoi đưa, nước bọt hắn nuốt từng chập như người già ăn
phải miếng cơm to chẳng may bị nghẹn. Khi ra về hắn nhìn tôi
bằng đôi mắt "dại" đi như chỉ chực muốn thoát tục,
rồi ngập ngừng hỏi: "Bằng tuổi tôi bây giờ đi tu liệu còn
kịp không ông?". Tôi chửi: "Đồ mắc dịch! Ông mà đi tu thì
tụi đàn bà con gái ông đang "quản lý" ông để lại cho ai?
Chúng nó mà phát rồ lên, dắt díu nhau tới bao vây chùa, có mà
cảnh sát của cả cái Hà thành này huy động tới giải toả
cũng không xong. Chúng nó mà tóm được ông thì chỉ có nước
chúng nó "cắt ", mà cắt còn là may, sợ lúc đó ông chỉ
còn là món thịt xé phay trong đĩa gỏi ngó sen trên bàn nhậu".
Tôi chê hắn: "Vẫn biết ông là người có "bản lĩnh",
nhưng trong trường hợp này, hay nói rộng ra trước đám đàn
bà con gái tôi chả phục. Vì ông kém bình tĩnh. Phải biết
chế ngự ham muốn của mình, đừng quá xốc nổi, nhất là
cách nhìn, cách cảm của ông như ban nãy ở trong chùa đối
với kẻ tu hành theo tôi là hơi bị thiếu "thẩm mỹ". Ông
nên rút kinh nghiệm!". Tôi phê bình hắn kịch liệt. Nhưng phê
thì phê thế thôi chứ tôi lạ gì hắn, cái "nết" ấy có
mà đánh chết cũng chả chừa.
Đã có lần tôi có tò mò hỏi chị: "Thế trước khi thoát tục
chị đã yêu ai chưa?". Không trả lời, tôi thấy chị buồn
buồn, đôi mắt đẹp của chị nhìn xa xôi rồi bất giác quay
nhìn lên cõi niết bàn nghi ngút khói hương. Lúc ra về thấy
tôi ở Hà nội không có xe đi, chị cho mượn chiếc xe đạp.
Trước khi đi "tây" vội quá không đem trả xe cho chị
được. Thằng bạn giám đốc của tôi hứa sống hứa chết:
"Ông cứ yên tâm để tôi lo vụ xe này!". Rồi thiếu trách và
biết cũng chả "xơ múi" được gì thế là hắn quên. Sau
này mẹ tôi phải mua đền chiếc xe khác trả chị.
Hiện nay, chùa Bồ Đề của chị nuôi dưỡng nhiều trẻ bất
hạnh vô thùa nhận. Chị làm từ thiện, đem tâm linh nơi cửa
Phật cứu rỗi con người cõi trần. Nhìn tấm hình chị trên
báo tôi thấy chị già đi vì cũng hơn hai mươi năm rồi không
gặp lại. Vẫn đôi mắt ấy, vẫn dáng hình ấy nhưng giờ
trĩu nặng nỗi lo. Như bài báo viết: tìm đâu ra kinh phí để
lo cho đám trẻ mà danh sách ngày càng dày thêm nơi cổng chùa.
<strong>Bài viết của Nguyễn Duy Đảo </strong>
Nguồn: Trang web <a
href="http://bantroi.blogspot.cz/2008/03/ti-v-nh-s-ch-tr-cha-b.html">Bạn
Trường Trỗi</a>
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140806/nhat-ky-cu-nguyen-mong-lai-mot-trong-nhung-chau-be-bi-ban-o-chua-bo-de),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét