Nguyễn Thông - Ghế nào người ấy

<div class="boxleft300"><img
src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhvEC-MGuarkiWwk7bxbQcWrVtRfh69sBuGaCTLRXrL8HtVVm_PNIAbEmls4-eJgk6fvL0kD-tIoyhxdvXK7hDuMr9_zwLkYkgVcqIOi0qskto5cgndpyWyx_L62EP2NL-hePT3itky3Trg/s1600/burning-chair.jpeg"
/><div class="textholder"></div></div>Cứ mỗi lần coi tivi thấy họ
ngồi trên những chiếc ghế ấy là tôi không chịu được. Tâm
trạng khó tả. Ngứa mắt lắm. Giận vô cùng.

Ghế thì có gì mà giận? Bạn sẽ hỏi tôi thế.

Họ là những ông to bà nhớn, đang cai trị đất nước này.
Họ thi nhau chứng tỏ sự oai vệ, quyền thế, vinh hiển của
mình trước mắt mọi người. Họ là những trọc phú của một
nước đang nghèo nát, cơm chưa đủ no, áo chưa đủ mặc.

Dân đang vất vưởng với thu nhập còm cõi. Nông dân đánh vật
với giá nông sản rẻ mạt. Thanh niên, đàn bà con gái kéo nhau
đi tha hương viễn xứ để kiếm sông bằng đủ hình đủ
kiểu. Trẻ con thất học bởi trường không ra trường lớp
không ra lớp, cha mẹ nghèo nàn. Những con sông con suối đang
cần cây cầu cho người qua lại an toàn mùa nước lũ. Công
nhân lay lắt với đồng lương chết đói. Trẻ con cần cơm có
thịt. Án oan sai tùm lum. Thiếu giường bệnh đến mức phải
nằm xếp lớp lên nhau. Khắp nơi khiếu kiện đòi ruộng đất
bị cướp trắng tuồn cho lũ nhà giàu. Đạo đức xuống cấp.
Tham nhũng hoành hành… Vậy mà họ cứ oai vệ hãnh diện trên
những chiếc ghế trọc phú. Ngồi đó mà không thấy xấu hổ.

Những chiếc ghế họ ngồi, thiên hạ lúc nào rảnh mắt dòm
xem sẽ phải giật mình. Chả kém gì ngai vàng của vua chúa phong
kiến (đối tượng mà họ đã diệt cho bằng được), của
tổng thống chính quyền Sài Gòn ở dinh Độc Lập (mà họ
từng không tiếc lời lên án sự xa hoa). Những chiếc ghế to
lớn, hoành tráng, chạm trổ rồng phượng, hoa hoét cầu kỳ,
chạm khắc tinh xảo, và chắc chắn phải làm bằng những thứ
gỗ cực tốt. Đứa cháu họ tôi nhà nó 3 đời thợ mộc, bảo
rằng những chiếc ghế như thế thường được đặt ở những
cơ sở uy tín về nội thất, Đồng Kỵ chẳng hạn, giá mỗi
chiếc bét nhất cũng cả chục triệu đồng. Loại vừa vừa,
số lượng nhiều như ở hội trường họp quốc hội cũng
phải vài triệu một chiếc.

Nước nghèo, dân đói, nhưng sự xa hoa có thừa. Tôi không cực
đoan đến mức xem thường bộ mặt quốc gia. Tiếp khách, nghi
lễ, hội hè kỷ niệm, họp hành, tất nhiên cũng phải đạt
sự đàng hoàng, long trọng nhất định. Còn quan trên trông
xuống người ta trông vào nữa chứ. Nhưng các nhà cai trị xứ
ta mắc cái bệnh thích ném tiền qua cửa sổ. Nói một đằng
làm một nẻo. Miệng xoen xoét hô hào tiết kiệm, tiết kiệm
là quốc sách nhưng xài tiền thì vô tội vạ. Ông nào cũng
đòi nhà to sở đẹp, xe sang tiền tỉ, đến cái ghế ngồi
cũng phải nhung lụa phượng múa rồng bay. Hơn cả hoàng đế
Trung Hoa. Năm nao cũng vận động học tập tấm gương đạo
đức Hồ Chí Minh, sơ kết, tổng kết, tìm gương điển hình,
nhưng chính các ông bà ấy lại khăng khăng không học cụ. Cụ
là điển hình về tiết kiệm, giản dị, không bày vẽ, từ
căn nhà ở, chỗ ăn chỗ ngủ, nơi làm việc, cái ghế ngồi…
Còn con cháu cụ bây giờ cứ làm ngược lại. Vậy thì học
cụ ở chỗ nào?

Chả phải chỉ cái ghế họ ngồi, cứ coi nơi họ tiếp khách
mà xem. Hoa hoét xanh đỏ tím vàng bày ngập tràn từ trên xuống
dưới. Dường như cái bệnh hình thức lòe loẹt đã ăn thâm
căn cố đế vào máu của họ rồi. Chả biết những vị khách
nước ngoài được họ tiếp có sung sướng không hay lại
cười thầm, chê cái thói trưởng giả học làm sang của họ.
Xem những tấm ảnh chụp nguyên thủ, lãnh đạo xứ người ta
tiếp khách mà thấy ngược hẳn với mình. Còn nơi đâu giàu
như Mỹ như Nhật, vậy mà cái bàn cái ghế cũng hết sức
giản dị bình thường, chả cần hoa này bông nọ. Họ cốt ở
cái thực chất, đâu màng tới phù hoa giả tạo.

Hôm qua đọc báo, coi tivi, thấy người ta bảo đến cuối tháng
10 tây này nhà thầu sẽ bàn giao công trình nhà quốc hội –
hội trường Ba Đình mới, chợt giật mình. Không phải vì
tiếc cái hội trường Ba Đình cũ, cũng không phải vì công
trình tốn mấy nghìn tỉ, mà vì cái khác. Bởi tòa nhà đồ
sộ nguy nga ấy sẽ có cả nghìn chiếc ghế, chí ít cũng sang
hơn, đắt hơn, tốn tiền hơn những chiếc ghế quá hoành tráng
mà các vị đại biểu vừa đặt đít ngồi trong cái hội
trường của Bộ Quốc phòng được sử dụng cho mấy kỳ họp
vừa qua. Lại biết bao nhiêu tỉ đồng đổ ra, chỉ cho cái
chỗ ngồi. Chúng ta hãy chờ xem, những chiếc ghế làm từ mồ
hôi nước mắt người dân ấy sẽ ra sao.

Chiếc ghế thế nào, con người thế ấy. Phù hoa, kệch cỡm,
vô nhân.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140803/nguyen-thong-ghe-nao-nguoi-ay),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét