Xích Tử - Luân chuyển: Sự tiếm quyền đúng qui trình

Liên quan đến việc luân chuyển một số cán bộ trung ương
về các địa phương để chuẩn bị "nguồn" cho nhiệm kỳ
mới, vài ngày qua, hàng loạt báo lề phải đăng bài với tiêu
đề rất thống nhất "Danh tính 44 cán bộ trung ương luân
chuyển".

Từ "danh tính" ở đây dùng rất đúng, phù hợp với bản
chất của quá trình, nhưng cũng rất ác. Bởi, lâu nay, trên báo
chí Việt Nam, từ này chỉ thường được sử dụng cho những
đương sự có liên quan đến những vụ án hình sự, do chưa
điều tra được hoặc chưa công bố được; khi lộ ra thì gọi
là danh tính. Ở một cách khác, tên tuổi, lý lịch khái quát
của một ai đó, khi được gọi là danh tính, thường là sau
một quá trình mờ ám, bí mật, thiếu minh bạch, thận trọng
trong công bố.

Trường hợp 44 vị cán bộ luân chuyển này cũng giống như
vậy, ở cả 2 khía cạnh. Cách làm, chuẩn bị cán bộ, nhân
sự như là hệ quả của một quá trình hành chính hóa, quan
liêu hóa tối đa, chưa có tiền lệ, sai điều lệ trong hoạt
động của đảng như vậy là một quá trình đầy mờ ám,
không lành mạnh. Nó thể hiện một giai đoạn khủng hoảng
nghiêm trọng, một sự bế tắc cùng cực trên nhiều phương
diện của công tác đảng.

Thử hỏi, được bao nhiêu trong số 44 vị đó, khi đưa vào
diện luân chuyển để chuẩn bị cho qui hoạch là tự trưởng
thành, sàng lọc bằng chính phẩm chất, năng lực của mình.
Tôi cam đoan và thách thức với sự thật (chứ không phải công
lý thể hiện qua điều tra, vì điều đó không có giá trị gì
trên đất nước này) rằng, một phần rất lớn các vị ấy,
để đến được chức vị hiện tại trước khi luân chuyển,
đều " trưởng thành" bằng những bệ đỡ : lý lịch, nhóm
lợi ích (cánh hẩu, đồng hương và các thứ đồng khác),
chạy bằng tiền, bằng tình, bằng chia sẻ, tặng hiến cho nhau
một lợi ích gì đó…

Cứ đem trường hợp Nguyễn Thanh Nghị con của ông Nguyễn Tấn
Dũng ra mà xét, so, rồi suy luận, sẽ rõ. Cả 3 người con của
vị Thủ tướng này đều được đi học nước ngoài. Chuyện
thi cử để được đi học đó không rõ. 2 người con trai không
làm một thủ tục nào đối với nghĩa vụ quân sự. Cậu nhỏ
thì ở hẳn nước ngoài mười mấy năm để làm giảm ấn
tượng về vi phạm sinh con thứ ba. Nguồn học bổng cấp cho
cả ba nghe nói cũng rất mờ ám, có liên quan đến hoa hồng
của những hợp đồng kinh tế đối ngoại tầm cỡ quốc gia.
Nội dung, kết quả thực chất của việc học không biết thế
nào, song tất cả đều học từ "tư bản", dứt khoát không
học chủ nghĩa Mác – Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh bắt
buộc như trong nước. Riêng cậu Nghị, khi về nước thì
được "tuyển" ngay vào Viện Đại học mở Hà Nội, với
chức danh trưởng phòng. Rồi từ đó phóng thẳng lên Phó hiệu
trưởng Đại học Kiến trúc TP. Hồ Chí Minh, rồi Thứ
trưởng. Tất cả đều đúng qui trình một cách mờ ám, có
liên quan đến đường dây lợi ích giữa bố của Nghị, Viện
trưởng Viện Đại học mở, 3 Bộ trưởng Giáo dục – Đào
tạo từ thời Nghị tốt nghiệp về nước đến ông Chủ tịch
MTTQ hiện nay, Thứ trưởng Bộ Giáo dục – Đào tạo kiêm giám
đốc Đại học Quốc gia TP. Hồ Chí Minh, Hiệu trưởng Đại
học Kiến trúc TP. Hồ Chí Minh. Nếu không phải là con ông
Dũng, liệu Nghị và 2 người con còn lại có được như vậy
không ?

Suy cho cùng, đã đến lúc, bằng mọi cách, đảng phải tiếm
quyền, quyền của nhân dân trong việc chọn bầu ra người cai
trị mình, quyền của toàn bộ đảng viên ở những địa
phương bị luân chuyển cán bộ về trong việc chọn ra những
người trưởng thành từ trong tập thể của mình để "chấp
hành" mình như lịch sử công tác đảng, bản chất của chính
đảng "đạo đức, văn minh" được thể hiện trong những
tuyên bố tự sướng và trong điều lệ.

Khi thực hiện qui trình này, trong yêu cầu làm việc với địa
phương, Ban tổ chức trung ương chỉ hỏi ý kiến của thường
trực cấp ủy tỉnh, thành, thậm chí trực tiếp bí thư, xem
như việc đã rồi. Hoàn toàn không một đảng viên nào, kể
cả tổ chức thường vụ được biết. Do đó, sau khi công bố
luân chuyển, tuy đã qui hoạch, đã xét tiêu chuẩn, song cũng
giống như những "đại biểu" được bầu của quốc hội
hay HĐND, đảng không yên tâm về chất lượng nên phải tổ
chức lớp bồi dưỡng rất tốn kém tiền của dân rồi mới
chuyển về.

Cách làm công tác nhân sự, chất lượng của nhân sự không
lấy gì bảo đảm qua đánh giá toàn dân như thế, được đào
tạo từ tư bản để xây dựng chủ nghĩa xã hội như thế,
chỉ có thể bảo vệ chế độ, tức là quyền lực và lợi
ích; rất khó tin rằng sẽ bảo vệ được Tổ quốc và bảo
đảm cho "định hướng xã hội chủ nghĩa" được. Và cũng
suy cho cùng, cái nghị quyết 4 mà ngài Tổng bí thư rất dụng
công và kỳ vọng, chẳng là cái gì cả.

Xích Tử

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20140322/xich-tu-luan-chuyen-su-tiem-quyen-dung-qui-trinh),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét