Nguyễn Văn Thạnh - Những nhận định từ vụ việc (1): Quan điểm của tôi khi xử lý các vấn đề

<em>(Trong các <a
href="http://danluan.org/tin-tuc/20131228/nguyen-van-thanh-ne">bài viết
trước</a>, hẳn các bạn thấy, tôi là người bình thường,
muốn sống trong một gia đình yên ấm; cũng suy nghĩ, toan tính
thiệt hơn khi hành động. Có một chút khác biệt so với nhiều
người là tôi ý thức được trách nhiệm và việc mình làm.
Qua vụ việc chặn xe hàng vừa rồi, hẳn nhiều người thấy
tôi làm "rắn", có phần cù nhầy, có người nói tôi muốn
làm màu,….)</em>

<div class="boxright320"><img
src="https://danluan.org/files/u1/sub03/noutshirt.jpg" width="600"
height="448" alt="noutshirt.jpg" /></div>
Trong bài viết này, các bạn sẽ biết phần nào vì sao tôi làm
thế.

Con người lên tiếng, tranh đấu cho một vấn đề gì đó,
thường đi từ tự phát lên tự giác. Thường tình, con người
ta khi có việc gì đó ảnh hưởng đến mình, đến gia đình,
quyền lợi của mình (như dân oan, bị chết oan trong đồn,….)
thì mới lên tiếng. Tuy nhiên, có một bộ phận, dù chưa bị
oan ức, thiệt hại nhưng do ý thức trách nhiệm hay do sự thúc
đẩy của hoài bão (hay toan tính làm vương làm tướng gì
đó,…) họ vẫn dấn thân tranh đấu. (Tôi sẽ có bài bàn về
chủ đề này).

Tôi gia nhập diễn đàn dân chủ, viết lách cũng <a
href="http://loihethong.blogspot.com/2013/04/quyen-con-nguoi-kinh-nghiem-tu-toi.html">tầm
2 năm</a>, trước đó tôi cũng chúi mũi vào làm ăn. Thông
thường, nếu đời suông sẻ, không ai nghĩ thêm gì, tôi cũng
vậy. Kinh tế ngày càng khó khăn, làm ăn ngày càng thất bát.
Trên con đường tìm kiếm giải pháp vực dậy chuyện làm ăn,
tôi thấy vấn đề rộng lớn hơn là chuyện kinh tế. Đó là
sự suy đồi của hệ thống chính trị, sự xuống cấp của
nền công lý, sự áp bức-bất công của nền độc tài, sự
đục khoét xã hội của nạn tham nhũng, nạn COCC,... Sau thời
gian suy nghĩ, tôi "dấn thân", hy vọng mình đóng góp chút
công sức trách nhiệm công dân cho xã hội.

Tôi dấn thân một cách minh bạch, các bài viết đều ký tên
tôi, với địa chỉ rõ ràng. Tôi ý thức và đón nhận những
khó khăn từ <a
href="http://www.danchimviet.info/archives/72856/nhat-ky-lam-viec-voi-pa61-an-ninh-tp-da-nang/2013/02">việc
mình làm</a>. Tôi nghĩ, làm gì cũng phải có trách nhiệm và
chuyện "dấn thân" cũng vậy.

Như một vị bác sỹ, muốn trở nên tài giỏi, chữa được
bệnh cho người thì ông ta cũng phải chịu cực nhọc trong
những giờ lên trường và những giờ thực tập cùng xác
chết, bệnh phẩm. Thông thường, chúng ta chỉ thấy bác sĩ
sạch sẽ với áo blouse chứ ít người thấy những giờ "kinh
khủng" như vậy.

Để có thể thấy được những bệnh tật từ xã hội, việc
đọc sách không là chưa đủ, cần có sự trải nghiệm.

Dù hợp với việc lý luận, viết lách nhưng tôi không bỏ rơi,
né tránh bạn bè khi họ cần mình. Trong một xã hội còn đầy
sợ hãi, còn ít người bước ra "sáng" thì mình không nên
quá Né.

Đó là những lý do vì sao, dù biết có thể sẽ rắc rối khi
đi ủng hộ vợ chồng anh Hùng-chị Anh, nhưng tôi vẫn đi.

Khi việc xảy ra, ban đầu có phần bỡ ngỡ, nhưng khi thấy rõ
chân tướng sự việc trong việc công an mượn tay côn đồ (vụ
đánh người ngày 10.12.2013), mượn luật pháp để triệt hạ
người lương thiện (vụ chặn, khám xét xe hàng chuyển đồ
ngày 17.12.2013), (nham hiểm như Bá Kiến), tôi biết rằng cần
phải chơi theo luật, thỏa hiệp là chết ngay.

Nhiều người thấy tôi làm lớn chuyện nhưng thật ra muốn làm
nhỏ cũng không được, khi người ta đã cố tình mượn tay
luật pháp thì mình phải hành động theo luật pháp. Đó là lý
do vì sao tôi đệ đơn gửi các cơ quan công quyền thay vì
"chịu nhũng" để yên chuyện.

Viết về chuyện này, tôi lại nhớ đến vụ việc <a
href="https://danluan.org/tin-tuc/20130809/nguyen-van-thanh-thu-ngo-chia-tay-ban-huu-ha-noi">ở
Hà Nội</a>. Khi bị đám đông gồm công an, dân phòng,… ập
vào nhà còn sáng tinh mơ, họ buộc tội tôi cư trú bất hợp
pháp. Nhiều người lúc đó khuyên tôi cứ ký nhận, chịu nộp
phạt cho yên chuyện nhưng tôi biết rằng, chuyện không đơn
giản như vậy. Họ "diễn kịch" đưa tôi lên trụ sở UBND,
làm việc một ngày với nhiều lời lẽ buộc tội, hăm dọa,
năn nỉ nhưng cuối cùng vẫn không làm gì được, bởi lẽ tôi
kiên định trong việc mình không có tội.

Tôi làm rắn một phần vì muốn trải nghiệm tận cùng của
hệ thống luật pháp mà nhiều người cho là "luật
rừng"-qua đó thấy được các vấn đề của nó-, một phần
muốn cho xã hội biết câu chuyện của tôi không chỉ là của
tôi mà còn là vấn đề của xã hội.

Nhiều người nói tôi làm "màu" để nổi tiếng, tôi đồng
ý. Tôi có mong muốn được nhiều người biết qua vụ việc
này. Tôi nghĩ, trong tình trạng luật rừng thì càng nổi tiếng,
càng an toàn và việc xã hội, càng nổi tiếng, càng dễ làm.
Nhiều ý tưởng "<a href="http://www.kienthuydien.org/">đáng đồng
tiền, bát gạo</a>" nhưng ít người biết, ít người ủng hộ
thì cũng xếp xó, rong rêu, mục nát.

Về phần gia đình, vợ con, tôi biết làm thế là mang họa
đến họ, nhưng tôi biết "không có gì là tuyệt đối an
toàn", dù đau lòng, tôi chấp nhận cái giá phải trả.

<em><strong>Nguyễn Văn Thạnh</strong></em>

<strong>Bài 2:</strong> Vấn nạn mượn tay côn đồ, vấn đề &
giải pháp

(P.s: Bài viết hướng đến đối tượng mới đọc, nên sẽ có
nhiều phần lặp lại với người đang theo dõi vụ việc, mong
các bạn lướt qua).


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20140102/nguyen-van-thanh-nhung-nhan-dinh-tu-vu-viec-1-quan-diem-cua-toi-khi-xu-ly-cac-van),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét