Bùi Tín - Chúng tôi không hèn, cũng chẳng nhát

Vâng, thưa ông Đặng Văn Âu, đáp lại lời thách đố của ông
trong bài <a
href="http://danlambaovn.blogspot.dk/2013/11/hay-quyet-tu-e-dan-toc-quyet-sinh.html">"Hãy
quyết tử cho dân tộc quyết sinh"</a> đăng trên mạng Đàn
Chim Việt đầu tháng 12/2013, rằng mọi người hãy lên tiếng
hưởng ứng lời kêu gọi cứu nước của ông, và ông kết
luận rằng: "Tôi coi sự im lặng của quý vị là sự hèn
nhát".

Thưa ông chính vì sự thách thức mà tôi cho là xấc xược ấy
đối với hàng triệu bạn đọc, đối với toàn xã hội, với
toàn thể nhân dân mà tôi buộc lòng phải lên tiếng.

Tôi không nghi ngờ gì về tấm lòng yêu nước thương dân của
ông. Nhưng tôi muốn chân thành góp ý với ông về cách thức
và biện pháp đấu tranh để nhân dân ta dành lại được tự
do và dân chủ trọn vẹn, chấm dứt một hệ thống cai trị
độc đảng toàn trị tệ hại, chuyển sang hệ thống chính
trị đa đảng dân chủ pháp quyền văn minh.

Theo như những gì ông đã viết ra trên giấy trắng mực đen
được in trên Đàn Chim Việt, ông đã có một chủ trương chủ
quan, quá đơn giản, có thể nói là ấu trĩ trong cuộc đấu
tranh quyết liệt đang diễn ra. Ông nghĩ rằng " Trời Phật
đã cho tôi đặc ân sống đến ngày hôm nay là để tôi có sứ
mạng cất lên tiếng nói vì công chính ".

Ông thúc ép mọi người phải lên tiếng hưởng ứng cái sứ
mạng lịch sử của cá nhân ông: "Xin đừng tỏ ra cái điều
cao ngạo không thèm đếm xỉa đến cái đề nghị cứu nứơc
của một kẻ vô danh tiểu tốt". Rồi ông kết luận bằng
lời thách thức mang tính chất rủa xả: "Tôi coi sự im lặng
của quý vị là sự hèn nhát".

Theo dòng suy nghĩ tự cho mình là duy nhất đúng, mọi người
phải nhất lọat tuân theo lời ông, ông lên án những người
từng ký Tuyên ngôn, Kiến nghị, Thư ngỏ rằng: "Ai còn lo
lắng đến tiền đồ của Tổ quốc, của giống nòi hãy chấm
dứt ký kiến nghị, thư ngỏ cho lũ dòi, dù trịnh trọng lễ
phép đến đâu đều bị chúng ném vào sọt rác." Ông còn
dạy thêm: "Bọn cầm quyền không biết xấu hổ thì ngừơi
chống lại chúng phải có lòng tự trọng; đừng lấy sự lên
tiếng vô vọng đó làm tự mãn để ru ngủ lương tâm là mình
đã đóng góp cho tương lai xứ sở".

Ông còn mỉa mai, xỉa xói kiểu dạy đời rằng: "đừng có
tiếp tục diễn cái trò hề giễu dở rất lố bịch ấy".

Nhà đấu tranh Đặng Văn Âu không chịu hiểu rằng việc ký
Tuyên ngôn, Kiến nghị, Thư ngỏ là một trong rất nhiều biện
pháp đấu tranh, kết hợp với nhau thành hiệu quả tổng hợp.
Không có ai cho rằng đó là biện pháp duy nhất kiểu xin – cho.
Đó còn là biện pháp thông tin, truyền thông trong nước và ra
quốc tế sắc bén nhanh nhạy. Đó còn là biện pháp tập họp
lực lượng, tập dượt đấu tranh, phát triển thế lực, phô
trương thanh thế từ thấp lên cao, lan rộng từ địa phương ra
toàn quốc.

Những kiến nghị về ngừng khai thác quặng bô-xít, về đòi
tự do cho luật sư Cù Huy Hà Vũ, về chống bành trướng, về
sửa đổi hiến pháp… đã tập họp ngày càng đông người,
dồn chính quyền độc đảng vào thế bị động. Sao lại bảo
là vô ích? Ông Đặng Văn Âu đã vô tình phù họa với luận
điệu của những cái loa rè của lề phải.

Năm 2013, Kiến nghị về sửa đổi hiến pháp đã thu được
14.785 chữ ký, một mức kỷ lục, là một thước đo của công
luận. Trong năm 2014 chắc chắn sẽ có những kỷ lục mới,
mặc cho ai đó dèm pha và đứng ngoài mai mỉa.

Cuộc đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền đang mở rộng.
Nhiều tổ chức và hình thức đấu tranh mới xuất hiện, phối
hợp vớí nhau, hỗ trợ cho nhau, hết sức tránh việc kèn cựa,
khích bác nhau, coi cá nhân mình là duy nhất đúng. Trong hàng ngũ
chung, cần khiêm tốn, biết chờ đợi và thuyết phục.

Biện pháp cơ bản ông Đặng Văn Âu đề nghị với toàn dân ta
là: "Bạo lực! bạo lực! và bạo lực!"; là: "Thánh
chiến! thánh chiến! thánh chiến!".

Bạo lực, thánh chiến để tiễu trừ ma quỷ và tà thuyết
cộng sản.

Sao lại kỳ lạ, lạc lõng, phi thời đại đến vậy ! Chiến
lược đâu, sách lược đâu?

Đã có bao nhiêu người hưởng ứng lời kêu gọi của ông,
thưa ông Đặng Văn Âu?

Ông còn đề nghị rước Cụ Thích Quảng Độ ra đường để
tự thiêu, như Ngài Thích Quảng Đức dạo xưa. Đã có một ai
tán thành sáng kiến này?

Rồi ông Đặng Văn Âu phán từ đâu đó ở Hoa Kỳ an bình
rằng hãy lên tiếng hưởng ứng lời hiệu triệu thánh chiến
và bạo lực của ông, "tôi coi sự im lặng của quý vị là
sự hèn nhát", "đa số trí thức Việt Nam là rất tồi",
"tối thiểu phải có đôi chút sỹ khí của người có học
vấn để khỏi ô danh nòi giống Rồng Tiên".

Thành ra tôi rất hoài nghi tâm huyết và trí tuệ của ông Bằng
Phong Đặng Văn Âu. Ông là siêu nhân, mang một sứ mạng thiêng
liêng, thần bí? hay một con người không bình thường? Xin để
bà con ta nhận xét.

Cũng vì vậy tôi buộc lòng phải lên tiếng trên Đàn Chim
Việt.

Để ông Đặng Văn Âu biết rằng chúng tôi, chúng ta không hèn,
cũng chẳng nhát.

Bùi Tín
Paris 4/1/2014


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20140105/bui-tin-chung-toi-khong-hen-cung-chang-nhat),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét