<img
src="https://fbcdn-sphotos-e-a.akamaihd.net/hphotos-ak-frc3/1426338_489143544539869_579148711_n.jpg"
width="550" />
Được sinh ra sống trong đời, được nói lời cảm ơn những
ai đã đang giúp đỡ, khích lệ mình là điều hết sức bình
thường. Không biết cảm ơn hay quên ơn người khác - đáng lẽ
là chuyện bất thường - nhưng hình như bây giờ điều này
rất hay xảy ra. Sự bình thường của lòng biết ơn và sự vô
ơn cũng <em>"hết sức bình thường"</em> này, khiến cõi người
ta phải tự hỏi: Vì đâu nên nỗi? Bởi vì đời sống quá
khó khăn, quá vội vã, quá máy móc, khiến người ta không thể
bình tâm để lời tri ân từ đáy sâu nội ngã có cơ hội lên
tiếng. Hay bởi vì phải chịu đựng nhiều đau khổ, nên
người ta khó lòng tìm thấy một điều gì đó để biết ơn?
Thời đại thông tin khoa học tiến bộ đã cống hiến rất
nhiều tiện nghi cho nhân loại. Vậy tại sao người ta vẫn
không thể biết ơn, và không vui sống? Dễ hiểu thôi. Cứ
nhìn ngắm thế giới bằng đôi mắt bi quan yếm thế, nhất
định người ta sẽ thấy chết là khổ, sống cũng là khổ;
sầu muộn, phiền não, cũng là khổ. Không có được điều
mình mong muốn cũng là khổ. Triết gia Aristotle từng nói <em>"tri
giác là khổ - to perceive is to suffer."</em> Vì đau khổ nên
người ta không nhận ra nghĩa tình, chỉ thấy bi phẫn tuyệt
vọng. Một ví dụ trước mắt: Cơn bão Haiyan với sức gió lên
đến 300km/một giờ không ngừng tàn phá đất nước Phi Luật
Tân. Con số tử vong có thể lên đến 10.000 người. Dân chúng
phải chịu cảnh màn trời chiếu đất, thiếu thực phẩm,
thiếu quần áo, nhiều không đếm được. Haiyan đang thổi ra
biển, hướng vào Việt Nam. Cư dân ở quanh vùng duyên hải đã
được di tản, nhưng cũng không thể biết điều tồi tệ nào
sẽ xảy ra…?! Cho dẫu toàn thế giới hướng về Manila, hết
lòng giúp đỡ cứu trợ. Nhưng nỗi bất hạnh vì nhà tan cửa
nát, vì quá nhiều người thiệt mạng, khiến không chỉ gia
đình của nạn nhân mà cả những người ngoài cuộc cũng phải
than khóc. Tưởng như cõi người ta mặc nhiên bị trầm cảm,
không còn tâm trí nghĩ đến bất cứ điều gì khác, quên cả
lời tri ân khi được nhường cơm xẻ áo!
Bắt đầu từ lúc làm chủ trái đất, có gian nan khốn khó nào
cõi người ta chưa từng nếm trải? Cháy rừng, động đất,
sập cầu, vỡ đê, đổ nhà, dịch bệnh, bom đạn, chiến tranh,
bạo lực, khủng bố…v.v… Nhân loại thật sự từng nếm
trải muôn vàn thống khổ. Cho dẫu là như vậy con người cũng
đã vượt qua những đêm dài hằng thế kỷ, đã mạnh mẽ
trỗi dậy, kiên cường tái thiết, hàn gắn những mất mát cả
về tinh thần lẫn vật chất; và vẫn luôn hy vọng sẽ kiến
tạo một nền hòa bình thịnh trị chung trên toàn thế giới.
Nếu không lạc quan nhìn về phía trước, nếu không tin rằng
sau cơn mưa trời lại sáng, nếu không dũng cảm làm lại từ
đầu..., sau Đệ Nhất và Đệ Nhị Thế Chiến, sau những cơn
địa chấn hay những trận sóng thần khủng khiếp, có lẽ nhân
loại đã trở về thời kỳ mông muội và bị tận diệt. Dù
lắm khi thở than…người đời có dư sao riêng ta thiếu thốn,
người đời sung sướng sao mình ta sầu thảm…, mỗi người
đều cố bước ra khỏi hố thẳm nội tâm đi tìm con đường
vui sống. Bởi vì ai cũng biết: Ở bất cứ nơi đâu trên thế
giới bị tai họa, thì nhân loại cư ngụ trong những lãnh thổ
bình yên còn lại của địa cầu đều chung lòng chung sức giúp
đỡ. Như bây giờ mọi người đang góp công góp của, để
cứu trợ Phi Luật Tân, và những khu vực bị ảnh hưởng bão
Haiyan. Sự tổn thất đã đành không thể nào bù đắp, nhưng
lòng tương thân tương ái giữa người với người cũng không
có gì so sánh được. Phải chăng chỉ bấy nhiêu thôi đủ để
cảm tạ ân sủng thiên lý của trời đất, đủ để cảm ơn
người đã cho ta mượn bờ vai để tựa, đã đưa bàn tay cho ta
vịn để đứng lên.
Sự sống là điều kỳ diệu, là món quà đặc biệt nhất mà
nhân loại được thụ hưởng. Hiểu rõ điều này cũng có
nghĩa là nhận biết: Mỗi người hiện hữu trên trái đất
đều có cội nguồn. Nguồn cội thôi thúc chúng ta thương nhớ
hình bóng quê hương, ghi lòng tạc dạ công cha nghĩa mẹ ơn
thầy. Thật dung dị và chân thành, người xưa dùng câu
<em>"uống nước nhớ nguồn, ăn trái nhớ kẻ trồng cây"</em>
để bày tỏ lòng biết ơn tổ tiên, để nói lời tri ân với
bất cứ ai đã đổ mồ hôi trên ruộng đồng vườn tược, cho
chúng ta được hưởng thành quả tốt đẹp khi lúa được mùa,
khi hoa màu cây trái sum sê chín mọng. Bắt đầu hợp thành xã
hội, cũng là lúc nhân loại biết phải qúy trọng và tri ân
những gì mình đã đang lãnh nhận. Chúng ta không bao giờ quên
bài học đạo đức đầu đời về lòng biết ơn. Chẳng phải
nhờ giàu sang hay nhờ thông thái, mà chính nhờ tinh thần an
lạc chúng ta mới có thể sống bình yên và hạnh phúc. Một
trong số những yếu tố tinh thần có sức nâng đỡ tâm hồn
nhiều nhất - đó là lòng biết ơn - là sự trân trọng đối
với những người đã nuôi dưỡng, dạy dỗ, đối xử tốt,
ân cần trợ giúp chúng ta mọi nơi mọi lúc, cả những khi lỡ
bước cùng đường.
Meister Eckhart từng nói: <em>"Nếu suốt đời lời cầu nguyện
duy nhất mà bạn nói, chỉ là xin cảm ơn, chừng ấy cũng đủ
rồi - Ifthe only prayer you ever say in your entire life is thank you, it
will be enough."</em> Nguyện chúc chúng ta vui hưởng Lễ Tạ Ơn
như ý nguyện, bằng lời tri ân gửi đến nhau với cả tâm
tình.
<strong>Hoàng Nhất Phương</strong>
9:15am Thứ Hai ngày 11 tháng 11 năm 2013
<img
src="https://fbcdn-sphotos-d-a.akamaihd.net/hphotos-ak-frc3/1461836_489147564539467_678679222_n.jpg"
width="550" />
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20131130/hoang-nhat-phuong-loi-tri-an), một
số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc
giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận
có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng
dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét