Chu Chi Nam - Học thuyết Mác – Lê đã không còn giá trị gì nữa

Sau khi áp dụng hoàn toàn thất bại trong gần 2/3 thế kỷ, tại
những nước được coi là cái nôi của nó như Đông Đức, quê
của Karl Marx, như ở Nga Sô, quê của Lénine, chủ thuyết Mác
Lê theo nguyên tắc là không còn giá trị gì nữa. Tuy nhiên vẫn
còn có những người mù quáng bám vào chủ thuyết này, cho
rằng nó vẫn còn có giá trị hiện đại, chúng ta cũng cần
phải kiên nhẫn cắt nghĩa rõ hơn rằng lý thuyết của Marx đã
bị các nước Tây Âu chối bỏ từ đầu, lý thuyết của
Lénine chủ trương độc tài, độc đảng đã bị ngay những
người bạn của mình chỉ trích khi Lénine lập lên nhà nước
cộng sản đầu tiên, để cho những người còn mù quáng trên
từ từ mở mắt ra.

Lý thuyết của Marx bị giai tầng sĩ phu, trí thức Tây Âu chối
bỏ, tiêu biểu là quê hương của Marx, vùng Trèves, bị bạn
của Marx chỉ trích, tiêu biểu là ông J. Pierre Joseph Proudhon

Chủ thuyết hay chủ nghĩa là những tư tưởng về xã hội,
lịch sử, chính trị, tôn giáo, dựa trên một nền tảng lý
thuyết có tính cách hợp lý, nhưng không nhất thiết là đúng.

Chữ Pháp chủ nghĩa có nghĩa là "doctrine" , là toàn thể
những ý niệm, ý tưởng, tư tưởng, mà người ta cho rằng,
giả thuyết rằng là đúng, nhưng đối với người khác chưa
chắc đã đúng, để hướng dẫn hành động và cắt nghĩa
những sự kiện lịch sử, xã hội, kinh tế, chính trị, triết
học.

Định nghĩa như vậy, thì lý thuyết Mác Lê được coi như một
chủ thuyết, một chủ nghĩa. Tuy nhiên nó không nhất thiết là
đúng; vì lý thuyết của Marx đã bị những người cùng thời
chỉ trích nặng nề, chẳng hạn như Proudhon, Lassalle, Bernstein
và ngay cả những người cùng quê quán của ông chối bỏ.

Thật vậy, Marx sinh trưởng trong một gia đình trí thức Do
Thái, ở vùng Trèves, Đức, gần biên giới với Pháp. Ông cố,
ông kỉnh của Marx đã bao đời làm mục sư Do Thái giáo. Ngay
ở vùng này, người ta thấy có tượng của Marx, với hàng chữ
ở dưới : "Marx sinh trưởng ở đây, nhưng ở đây không
chấp nhận tư tưởng của Marx." Thật vậy dân Đức nói chung
không tôn thờ Marx, như những nước Nga Sô, trước đây và
Trung Cộng, Việt Nam hiện nay, mà họ tôn thờ những người
như Kant, Goethe. Chúng ta thấy ở Đức có 13 và khắp nơi trên
thế giới có gần 100 trường dạy sinh ngữ đức mang tên cuả
Goethe (Goethe Institut), Viện Goeth, chứ không có Viện Marx.

Pierre Joseph Proudhon (1809-1865), nhà xã hội Pháp, có thể nói là
cùng thời với Karl Marx (1818-1883), đã được Marx khen là
người có những chỉ trích về kinh tế và chủ nghĩa tư bản
rất là sắc bén, đã cùng bút chiến với Marx, khi ông viết
quyển La Philosophie de la Misère ou Système des Contradictions
économiques (Triết lý về sự Nghèo khổ hay Hệ thống của sự
Mâu thuẫn kinh tế), xuất bản năm 1846; và Marx đã trả lời
thẳng lại bằng cách viết bằng tiếng Pháp quyển Misère de la
Philosophie (Sự Nghèo nàn của Triết học). Điều này chứng tỏ
hai người rất hiểu tư tưởng của nhau. Nhưng sau đó cuối
đời Proudhon có nói về lý thuyết của Marx : "Nếu lý thuyết
này được thực hiện, thì nó sẽ trở thành con sán lãi (le
ténia) của xã hội."

Ai cũng biết bệnh sán lãi là bệnh có những con giun ở trong
bao tử và ruột, chúng hút hết chất bổ của người bị
bệnh, làm cho bệnh nhân to bụng, da vàng, không tăng trưởng
được. Không cần đi vào sâu xa, chi tiết, người ta chỉ cần
quan sát ở những nước cộng sản, áp dụng lý thuyết của
Marx và Lénine, chúng ta thấy có 2 chính quyền ăn lương, từ
thuế của dân, một chính thức, một là đảng cộng sản.
Điều này chứng tỏ lời tiên đoán của Proudhon là đúng.

Không nói đâu xa, ngay chính một người con gái của Marx, ngày
xưa đi theo tư tưởng của cha, nhưng sau thấy không tưởng, sai
lầm, nên đã bỏ và trở về đạo Do Thái giáo, đạo gốc
của gia đình.

Paul Lafargue, con rể của Marx, người đã giúp ông rất nhiều
trong việc quảng bá tư tưởng của ông tại Pháp, sau đó cũng
bỏ đi theo chủ nghĩa vô trị (l'anarchisme), làm cho Marx phải
than : "Tôi hy vọng rằng Lafargue là người cuối cùng trên
thế giới này đi theo chủ nghĩa vô trị." Đây cũng là lý do
làm cho Marx chuyển trụ sở của của Đệ Nhất Quốc Tế Cộng
sản, lúc đầu ở Luân Đôn, về Thụy Sĩ, sau đó chuyển sang
Hoa kỳ, rồi bị giải tán, vì tổ chức này bị ảnh hưởng
mạnh bởi những người theo chủ nghĩa Vô trị của Proudhon,
Pháp, và của Bakounine (1814-1876), Nga.

Ngay cả đồ đệ của Marx, và chính Engels (1820-1895),

<blockquote>"Vào cuối đời, năm 1895, nhận thấy tình trạng
trưởng thành của những phong trào thợ thuyền và xã hội, đã
đưa ra giả thuyết, theo đó một chế độ cộng hòa và một
cuộc bầu cử phổ thông đầu phiếu thực sự tự do, chính là
con đường tốt nhất để giúp những người lao động, trong
công cuộc đấu tranh của mình đi đến chỗ thoát khỏi sự áp
bức của tư bản." </blockquote>(Manifeste du Parti Communiste –
dẫn nhập bởi Lire le Manifeste của Claude Mazairic – trang 9 –
nhà xuất bản www.Librio.net)

Tuy nhiên lý thuyết không tưởng, thiếu thực tế này, 34 năm
sau khi Marx chết và chỉ có 22 năm sau khi Engels chết, lại
được Lénine lượm về, dùng quyền lực chính trị áp dụng,
cộng thêm tư tưởng độc đảng, độc tài của Lénine.

Quan niệm độc đảng, độc tài của Lénine bị bạn của mình
là bà Rosa Luxembourg và những người như Kautski, Bernstein chỉ
trích

Khi Lénine được Bộ Tham Mưu Đức đưa từ Thụy Sĩ về Nga,
giúp đỡ, cướp chính quyền, thì những người trong Đệ Nhị
Quốc Tế Cộng sản như Bernstein, Kautski, bạn của Lénine, đã
cho rằng cuộc cách mạng do Lénine làm là cuộc "Cách mạng
đẻ non, sớm muộn sẽ hoài thai", vì nước Nga chưa đủ
điều kiện để làm cách mạng cộng sản.

Bà Rosa Luxemboug, cũng là bạn của Lénine, mặc dầu ngồi trong
tù, nhưng theo dõi rất kỹ những hành động bên ngoài, trước
khi chết, có viết thư cho Lénine trong nhật ký của bà:

<blockquote>"Cái đảng và nhà nước độc tài mà anh xây dựng
lên, anh bảo là nó phục vụ cho thợ thuyền và nhân dân. Nhưng
trên thực tế nó chẳng phục vị một ai cả, vì nó đã đi
ngược lại những nguyên tắc căn bản của chủ nghĩa xã hội
đó là tôn trọng tự do và dân chủ."</blockquote>

Hậu quả của 2/3 thế kỷ áp dụng chủ thuyết Mác-Lê: hơn 100
triệu người chết, tất cả những nước cộng sản đều tụt
hậu về đủ mọi mặt, là những nước vô cùng bất công,
hoàn toàn đi ngược lại chủ đích ban đầu. Bởi lẽ đó chủ
thuyết Mác-Lê không còn một chút gì là giá trị hiện tại.

Lý thuyết Mác Lê ngày hôm nay không có một tý gì là giá trị
thực tiễn, thời đại. Ngay cả những đảng cộng sản ở
những nước tân tiến như Ý, Pháp, Nhật cũng đã bỏ ba nguyên
tắc chính của lý thuyết này là bạo động lịch sử, đấu
tranh giai cấp và độc tài vô sản. Đảng cộng sản Nhật vừa
mới họp Đại hội vừa qua đi đến chỗ chấp nhận cả Nhật
hoàng.


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20131116/chu-chi-nam-hoc-thuyet-mac-le-da-khong-con-gia-tri-gi-nua),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét