Vui vì Tổng bí thư của chúng tôi, sức khỏe ngày càng yếu,
nhưng không thể không làm việc hăng được, vì nó ngược với
đạo đức kỷ luật của một đảng viên cộng sản, ngược
với cái sĩ khí của một nền chính trị không biết ngượng
và không biết từ chức là gì.
Mở đầu năm âm lịch Quí Tỵ, trong những ngày xuân rất
lạnh, tổng bí thư đã đi thăm tết và làm việc với lãnh
đạo tỉnh Vĩnh Phúc, với phát biểu <a
href="http://youtu.be/w55p0pcKM8k">qui tội suy thoái đạo đức và tư
tưởng chính trị</a> cho những trí thức cao niên có lòng ưu
dân ái quốc do chỉ vì góp những ý đúng trái với ý đảng
về sửa đổi Hiến pháp khiến một nhà báo thông minh, dũng
cảm Nguyễn Đắc Kiên phải mất việc. Kế đó, Tổng bí thư
lại bất ngờ thăm tết nhân dân huyện Hoài Đức với <a
href="http://huynhngocchenh.blogspot.de/2013/02/cai-tam-cua-tong-bi-thu.html">lời
phát biểu khoe khoang</a> về chuyến đi châu Âu rằng mình (tức
đảng cộng sản Việt Nam) có được như thế nào người ta
mới mời đến thăm (chứ thông lệ chỉ mời phía nhà nước;
qua đó thấy việc bọn tư bản mời thăm là hết sức quan
trọng). Sau những cú vi hành xông đất đó, Tổng bí thư mất
dạng trên sân khấu chính trị gần một tháng mà không có lời
giải thích nào. Nhờ vậy, Thủ tướng (đồng chí X. tiềm
năng) mới xuất kích gặp cử tri Hải Phòng, dùng hơn 16000
đảng viên bị kỷ luật qua công tác kiểm tra 2012 để giải
thích cho <em>"bộ phận không nhỏ"</em> của Tổng bí thư và
"bầy sâu" của Chủ tịch nước.
<div class="boxright300"><img
src="https://fbcdn-sphotos-d-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash4/1209185_516985531728555_528780504_n.jpg"
/><div class="textholder">Khi nó đã trở nên phổ biến là nền
đạo đức xã hội, hiệu lực của các công cụ pháp quyền
đã suy vi, không lùi gượng được nữa. Đó là con bệnh ung
thư đã di căn toàn thân. Thế nhưng Tổng bí thư lại xếp nó
vào ngành da liễu. Không vui ru?</div></div>
Những ngày gần đây Tổng bí thư lại xuất hiện nhiều. Ngài
chỉ đạo tổng kết 30 năm công tác lý luận về <em>"đổi
mới"</em>; giao nhiệm vụ cho Hội đồng lý luận trung ương
và hệ thống tuyên giáo giải quyết nhiều vấn đề lý luận
cao siêu, nhiều khái niệm phù chú đồng bóng để cố gắng
đuổi kịp thực tiễn <em>"đổi mới"</em>, thể hiện con
đường đi lên chủ nghĩa xã hội đặc thù Việt Nam. Rồi
đây, Hội đồng lý luận – cái quái vật chỉ có ở đất
nước này, cùng với hệ thống tổ chức, nhân sự lý luận –
tuyên giáo sẽ phải tiêu tốn vô số tiền bạc để thực
hiện nhiệm vụ bằng chương trình đề tài nghiên cứu, hội
thảo, đi nước ngoài, đi cơ sở... được tiến hành ở cả
trung ương và địa phương. Sẽ rất vui cho đảng, cho đất
nước vì sẽ có một hệ thống lý luận được tổng kết,
cống hiến cho nhân loại những kinh nghiệm, những định đề
luận đề luận điểm về xây dựng chủ nghĩa xã hội và
<em>"đổi mới"</em>; có khi lại xuất khẩu ngược qua Đức
qua Nga theo đơn đặt hàng của ông Putin, bà Merkel.
Vừa dứt hiu hiu chém gió về lý luận, Tổng bí thư lại quay
qua lên lớp văn nghệ sĩ bằng một bài giáo huấn bi lương
thống thiết ngân nga với văn phong hiện đại hóa nâng cấp
chút ít những nội dung tư duy từ thuở văn nghệ 3 chức năng,
văn nghệ sĩ là kỹ sư tâm hồn thời ngài học đại học.
Đặc biệt, sau đó, khi tiếp xúc với cử tri quận Ba Đình,
Tổng bí thư có nhiều câu bất hủ, rằng phải đến lúc này
ngài mới thấy chuyện ra đường cái gì cũng tiền, không có
tiền không trôi, rằng nói về chuyện tham nhũng, ngài có thể
nói cả mấy ngày, và nhất là, tham nhũng vặt như ngứa ghẻ,
gãi rất khó chịu. Vui vì các lãnh đạo cao nhất nước ngày
càng có nhiều câu nói như ngủ mê, không tự ý thức về tác
dụng chính trị của nó, thể hiện ở sự giả dối, khoác
lác, chém gió, hài hước một cách phi chính trị. Đến như cái
sự so sánh tham nhũng với ghẻ ngứa nói trên, vừa thiếu
nghiêm túc, mất vệ sinh trong văn phong, vừa khập khểnh về
mặt ý nghĩa. Có thể nói, tham nhũng vặt là cái nạn tệ hại
nhất trong đời sống xã hội. Tham nhũng lớn được thực
hiện bằng các chủ thể, tổ chức, phương pháp, phương thức,
môi trường chính thống, có lúc công khai, bằng cách lợi dụng
kẽ hở của luật, làm sai luật, cho nên có thể bị phát hiện
nếu có công cụ pháp luật, phương pháp phát hiện, điều tra
tốt và được sử dụng tốt. Tham nhũng vặt lại là
<em>"mặt trận ngầm"</em>, nó diễn ra mọi lúc mọi nơi với
qui mô nhỏ. Khi nó đã trở nên phổ biến là nền đạo đức
xã hội, hiệu lực của các công cụ pháp quyền đã suy vi,
không lùi gượng được nữa. Đó là con bệnh ung thư đã di
căn toàn thân. Thế nhưng Tổng bí thư lại xếp nó vào ngành da
liễu. Không vui ru?
Xích Tử
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20131001/dang-toi-vui-nuoc-toi-vui-0), một
số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc
giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận
có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng
dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét