Nguyễn Mộng Hoài - Mấy suy nghĩ nhỏ trước một cuộc " tổng kết" lớn

Mới đây, theo quyết định của Bộ Chính trị, ông Nguyễn Phú
Trong, TBT BCH trung ương Đảng được làm Trưởng Ban Ban chỉ
đạo Tổng kết 30 năm thực hiện công cuộc "đổi mới" 1986 -
2016. Việc này là nên làm và làm cho thật tốt để rồi từ
đó nhân dân Việt Nam hi vọng có nhiều "đổi mới" cơ bản
đưa đất nước tiến lên bằng chị bằng em trên thế giới
cũng là để đời sống nhân dân, kể cả đồng bào thiểu số
ở Việt Nam có đời sống ngang tầm với các nước khá giả
trong khu vực, tiến tới bằng các nước giầu có trên thế
giới. Được như vậy, quả thật đáng mừng.


Bác Hồ khi còn sống đã từng dạy đại ý: làm việc gì cũng
cần phải có sơ kết tổng kết, từ đó rút ra những bài học
thành công và chưa thành công, rút ra những kinh nghiệm cần
thiết để thúc đẩy mọi mặt công tác ngày một tốt hơn,
hiệu quả hơn. Nếu tính từ các đơn vị "vi mô" trở lên
đến "vĩ mô" thì hằng năm, đất nước ta diễn ra hàng chục
vạn cuộc họp sơ kết và tổng kết. Nhờ đó mà ta có được
nhiều kinh nghiệm xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

Lần này Bộ Chính trị lại có quyết định tiến hành tổng
kết trong cả nước 30 năm "đổi mới", do đích thân Tổng Bí
thư của Đảng làm Trưởng Ban chỉ đạo Tổng kết. Rất hay.
Ý tưởng rất hay. Sau cuộc tổng kết này chắc chắn đất
nước lại được đổi mới mạnh mẽ và mang lại nhiều thành
công hơn cả ba mươi năm qua, có khi có những thành công đột
phá, tạo đà cho tăng trưởng về mọi mặt. Ôi dân rất mừng.
Những Tổng kết không phải chỉ là để tổng kết, không
phải là "cờ rong trống mở" chi tiêu tốn kém, cuối cùng chỉ
là "hoan hô thành tích" mọi người, mọi việc đều vui vẻ
cả, rồi cuối cùng mọi việc lại đâu đóng đấy thì...dân
biết hi vọng vào đâu ?

Đúng là năm 1986, sau Đại hội VI của Đảng, đất nước
chuyển động khá rầm rộ (trong sự dè dặt cần thiết) sang
"đổi mới" Tuy nhiên, việc chỉ đạo thực hiện "đổi mới"
cũng được "vừa làm vừa nghe ngóng" xem có quá đà hoặc trật
đường ray của "chủ nghĩa Mac-Lê-nin" không. Cho nên, tôi cho
sự dè dặt là cần thiết, nhưng xem ra lại hơi dè dặt quá
đáng thành ra có nhiều thứ chỉ "đổi mới nửa với" hoặc
"đổi mới chút ít". Tiệp sau Đại hội sấu, các Đại hội 7,
8,9.10.11, đại hội nào cũng có nhắc đến đổi mới, và trong
thực tế cuộc sống, chính nhờ "đổi mới" đất nước đang
được vận hành không đúng với mong mỏi của toàn dân, vẫn
có những điều dân muốn nói ra, nhưng không nói được vì sợ
nói không ai nghe và có khi lại mang vạ vào thân !

Vì sao, phải "đổi mới" ? Như tinh thần Nghị quyết Đại hội
VI đã chỉ rõ, vì sau 30 năm kháng chiến đánh thắng hai đế
quốc to và chiến tranh bảo vệ biên giới phía bắc và phía
tây-nam, cả nước đi vào công cuộc cải tạo và xây dựng
chủ nghĩa xã hội. Trong cuộc sống của đất nước, của nhân
dân đặt ra nhiều vấn đề nếu không được thay đổi, hoặc
nói như nghị quyết nếu không được "đổi mới" thì sẽ có
nguy cơ, hình như trong tổng kết chỉ ra 4 nguy cơ thì phải,
trong đó có nguy cơ "lạc hậu, trì trệ, thậm chí kìm hãm về
kinh tế".

Rút kinh nghiệm ở miến Bắc, sau kháng chiến chông Pháp, từ
năm 1955, chúng ta tiến hành "cuộc cách mạng ruộng đất" thực
hiện cương lĩnh "người cày có ruộng" Nghị quyết 8 trung
ương (khóa 2) kịp thời và mạnh dạn chỉ ra những "sai lầm
nghiêm trọng" của cải cách ruộng đất đồng thời đề ra
chính sách sửa sai. Cuộc sửa sai độc đáo ấy đã nhanh chóng
lấy lại sự ổn định xã hội, làm nguội đi "sự tức giận
vì oan ức", nhất là đối với các đối tượng bị sai lầm
của cải cách ruộng đất, của cải tạo kinh tế tư bản tư
doanh, của quản lý nhân hộ khẩu thành phố và của cả cuộc
"đại trấn áp" nhóm "Nhân Văn Giai Phẩm". Sau khi phát hiện
những sai lầm nghiêm trọng của CCRĐ, chính Bác Hồ kinh yêu,
lúc đó vừa làm Chủ tịch Đảng vừa làm Chủ tịch nước
đã phải "vừa lấy khăn lau nước mắt, vừa tuyên bố nhận
sai lầm trong lãnh đạo CCRĐ để đưa đến những sai lầm
nghiêm trọng. Tổng Bí thư BCH trung ương Đảng Trường Chinh
(Đặng Xuân Khu) tuyên bố từ chức và chịu trách nhiệm về
những sai làm nghiêm trọng của CCRĐ. Như thế là có một thái
độ "thực sự cầu thị" vì lợi ích tối cao của dân tộc.

Nhưng tiếc rằng, chỉ sau một năm tiến hành sửa sai CCRĐ,
chúng ta định "đốt cháy giai đoạn" tiến hành ngay công cuộc
"hợp tác hóa nông nghiệp" tại miền Bắc, toàn bộ ruộng
đất, công cụ sản xuất của nông dân vừa mới giành lại
được từ tay bọn địa chủ, phong kiến nay được đưa vào
"tập thể hóa" tức là một hình thức "công hữu hóa" để rôi
đúng ba mươi năm "làm ăn tập thể" tý nữa thì đưa toàn bộ
giai cấp nông dân miền Bắc vào bước đường cùng. Tổng kết
phong trào hợp tác hóa, ta nói rằng "nhờ có phong trào hợp tác
hóa nông nghiệp chúng ta mới có điều kiện huy động sức
người, sức của chi viện cho tiền tuyến tiến hành cuộc
kháng chiến chống Mỹ cứu nước 20 năm". Đó là cách nói bấy
giờ, vì chúng ta đang tiến theo con đường xã hội chủ nghĩa
ảnh hưởng của cả Trung Quốc lẫn của Liên Xô, mà quên
rằng, trong lịch sử hàng nghìn năm phát triển đất nước,
hễ có giặc ngoại xâm xâm lược nước ta thì Bà Vua, ông Vua
nào cũng có thể huy động ngay lập tức lực lượng nhân dân
chống xâm lược.

Thời kỳ khởi nghĩa Hai Bà Trưng chắc chắn chưa có Đảng,
chưa có hợp tác hóa nông nghiệp, thời kỳ chống xâm lược
Nguyên Mông cũng vậy, cho đến 9 năm kháng chiến trường kỳ
chống thực dân xâm lược Pháp, chúng ta chưa tiến hành cuộc
cách mạng ruộng đất và chưa có phong trào hợp tác hóa, chúng
ta vẫn mời được nhiều nhân sĩ trí thức lớn ở nước
ngoài và huy động đông đảo thanh niên miền Bắc thực hiện
cuộc "Nam tiến" rầm rộ chưa từng có và tiến hành 9 năm
kháng chiến dẫn đến thắng lợi vĩ đại Điện Biên Phủ.
Còn 20 năm kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, sẵn có truyền
thống chống ngoại xâm, hai miền Nam Bắc vẫn sát cánh chiến
đấu. Yếu tố hợp tác hóa nông nghiệp ở miền Bắc tạo
điều kiện cho huy động sức người sức của cho cuộc chiến
đấu này chỉ là một yếu tố trong tổng kết nhấn mạnh mà
thôi. Nhưng, lợi bất cập hại, chúng ta quá nhiều "tả khuynh",
mơ hồ về chủ nghĩa xã hội, quá tin tưởng vào mấy "ông anh
đi trước" nên mới thế.

Đầu những năm 1960, hiện tương "khoán hộ Kim Ngọc Vĩnh Phúc"
đã góp phần tháo gỡ trì trệ trong hợp tác hóa nông nghiệp,
song chúng ta phản đối và ông Kim Ngọc phải mang nỗi oan
xuống tuyền đài. Sau đất nước thống nhất vào 30-4-1975,
chúng ta cũng định và đã có làm nhưng với mức độ khác
miền Bắc thập kỷ 1950, việc cải tạo công thương nghiệp tư
bản tư doanh và phong trào hợp tác hóa nông nghiệp ở miền
Nam, mới chỉ bắt đầu làm nhưng đã bộc lộ những phản
ứng gay gắt của đồng bào, trong đó có nông dân miền Nam.
Hơn 10 năm 1975 - 1985, tình hình kinh tế chính trị xã hội miền
Nam có nhiều khó khăn. Vựa lúa của đồng bằng Nam Bộ cứ
bị teo dần. Thiếu ăn trong cả nước. Nông dân miền Bắc là
những người sản xuất ra lương thực thực phẩm những lại
là những người bị nhịn đói đầu tiên. Ta còn nhớ, một
thời, ông Phó Thủ tướng Chính phủ Lê Thanh Nghị chuyên "vác
rá" đi vay lương thực về cứu đói dân ta. Còn nhiều, còn
nhiều nữa, các mặt khác của xã hội, nếu không được đổi
mới thì chưa biết sẽ đi đến đâu !

Vì thế, mới có công cuộc đổi mới. Đổi mới năm 1986 là
công lao của toàn đảng, toàn dân, có cả công lao của các
đồng chí lãnh đạo chủ chốt như nguyên Tổng Bí thư Trường
Chinh chẳng hạn. Chính đồng chí Trường Chinh là một trong
những người soạn thảo văn kiện Đại hội VI được các
đồng chí trong Bộ Chính trị và trung ương nghiêm túc xem xét
và thông qua. Người lĩnh trách nhiệm nổi bật mà tập thể
giao cho chính là đồng chí Nguyễn Văn Linh, lúc đó đang là Bí
thư Thành ủy thành phố Hồ Chí Minh. Nghị quyết Đại hội VI
mở ra một thời kỳ đổi mới, những mấy đại hội tiếp sau
mới hoàn chỉnh và đổi mới toàn diện hơn, bớt đi những
cái "dè dặt, cân nhắc" trước đó. Nhưng sau ba mươi năm đổi
mới hoàn toàn được tiến hành trong khung cảnh đất nước có
hòa bình thống nhất và ý chí của Đảng tương đối được
đồng thuận, nhân dân hưởng ứng rất nhiệt tình.

Nhưng trong ba mươi năm ấy, chúng ta đã làm được gì có tính
chất cách mạng cho mọi mặt của đất nước, thì xem ra vẫn
còn những vấn đề nổi cộm. Trong đó phải nói rằng, chính
sự kiên trì đi theo "chủ nghĩa xã hội" trong khi "chủ nghĩa xã
hội thế giới sụp đổ hàng loạt" mà chúng ta vẫn chưa thấy
được vì sao, đó là một thiệt thòi lớn, dẫn đến nhiều
vẫn đề do hoàn cảnh hòa bình, hoàn cảnh tác động tiêu
cực, làm suy thoái "một bộ phận không nhỏ" của đội ngũ
đảng lãnh đạo, gây nên sự "xói mòn" lòng tin, có nguy cơ
đến tồn vong của chế độ và dĩ nhiên là đến cả sự tồn
vong của Đảng nữa. Điều này, trong tổng kết 30 năm đổi
mới rất cần được mổ xẻ kỹ càng, chân thực, dũng cảm
để có những đánh giá đúng, và rút ra những bài học đích
đáng.

Vì sao, vẫn là sự lãnh đạo tuyệt đối và toàn diện của
Đảng mà đất nước đang tiến triển một cách ậm ạch,
nhiều tiêu cực xã hội làm nhức nhối mọi người, vì sao
gần bốn triệu đảng viên của Đảng, và cả hệ thống chính
trị chính quyền đang lãnh đạo và điều hành đất nước mà
làm sao lại có nhiều vấn đề nhức nhối đến như vậy ? Kinh
tê thì suy thoái. Quốc doanh thì trì trệ không phát triển,
thậm chí còn làm thất thoát phần lớn ngân sách nhà nước.
Như ông Tổng Bí thư đương chức Nguyễn Phú Trọng đã từng
nói "sờ đến đâu thấy có tiêu cực đến đấy" hoặc như
ông Chủ tịch nước đương nhiệm đã khẳng định : "từ một
vài con sâu nay có đến cả một bầy sâu (tham nhũng, suy
thoái)", tại sao lại sinh ra "nhóm lợi ích", tại sạo lại có
"nợ xấu" đến nặng nề như vậy? Xây dựng dân giầu nước
mạnh là một chủ trương đúng, nhưng trong thực tế lại không
đúng, chỉ tạo thời cơ cho hình thành một tầng lớp giầu và
siêu giầu, còn dân thì vẫn nhì nhằng không hơn trước đổi
mới là mấy. Thành tựu không phải là không có, nhưng ậm ạch
quá. Người ta có 40 năm xây dựng đất nước trong hòa bình,
người ta không đi theo chủ nghĩa xã hội, người ta giầu lên
rất nhanh. Nhật, Hàn quốc, Thái Lan, Xin-ga-po gần ta hiện là
những tấm gương mà ta cần phải học tập.

30 năm đổi mới được cũng không phải là ít, nhưng tồn tại
và khuyết điểm cũng còn nhiều, thậm chí còn có nhiều lực
cản bước tiến của đất nước của nhân dân. Muốn tổng
kết thế nào thì tổng kết cũng phải chỉ ra cho bằng được
các chủ thể chịu trách nhiệm chính về tình hình đất nước
hiện nay. Nếu còn nói là Đảng lãnh đạo thì chính người
lãnh đạo lại cần phải thấy rõ ưu điểm, khuyết điểm và
sự yếu kém của mình. Đó là trọng trách, chứ không thể
đổ tại khách quan được. Dân ta sau nhiều năm chiến đấu
bảo vệ tổ quốc hi sinh rất nhiều, thiếu thốn rất nặng
nề, nay chỉ muốn có được một đời sông dễ thở hơn,
không bị một ai đè nén áp bức, có công ăn việc làm tại
trong nước không phải có một bộ phận đi làm cu ly cho nước
ngoài và làm điếm xứ người, hoặc chờ được lấy chồng
người nước ngoài.

Có một triết lý cụ thể rằng, cây đèn nào cũng tỏa sáng,
nhưng dưới chân đèn thì "ánh sáng không có được". Cho nên,
là người dân, chúng tôi mong sau tổng kết này dân được "dễ
thở " hơn, đất nước có cơ hội tiến triển hơn, xóa bỏ
được "nhóm lợi ích", "tệ tham nhũng", tệ quan liêu và rất
nhiều tệ nạn khác, nhân dân được thực sự làm chủ đất
nước mình, không còn bị ức hiếp, không còn tệ mua quan bán
chức, nói dối như cuội nữa, xã hội không còn sự dối trá
lừa lọc đáng sợ nữa, đêm nằm ngủ không cần phải đóng
cổng nhà nữa...

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130927/nguyen-mong-hoai-may-suy-nghi-nho-truoc-mot-cuoc-tong-ket-lon),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét