<strong>"Mình biết Huyền Chip từ ngày em ấy chưa nổi tiếng,
ngày em vẫn lang thang ở Sài Gòn, ấp ủ một chuyến đi. Lúc
đó mình mới tham gia vào trang Couchsurfing, thấy em hay hỏi thông
tin travel trên diễn đàn, xin ý kiến từ những traveler khác,
những người có nhiều kinh nghiệm đi bụi."</strong>
Nhưng lúc đó cũng chả có ấn tượng gì lắm, vì Couchsurfing
là nơi mà dân du lịch vòng quanh thế giới đầy rẫy, nơi
những ý tưởng đi xuyên lục địa cứ nảy ra hằng ngày như
nấm mọc sau mưa, chẳng có gì lạ. Bẵng đi một thời gian,
một người bạn mình bảo có em này hay lắm, và quăng cho mình
link Facebook của Huyền.
Lướt qua những trang nhật ký của em ở Brunei, Malaysia, Ấn
Độ, lòng vòng các nước Châu Á, thấy em có vẻ là một
người khá cá tính. Rồi "Xách balô lên và đi" xuất bản,
Huyền Chip đột nhiên nổi lên như một hiện tượng mới,
được báo chí và giới trẻ tung hô. Cái tên Huyền Chip trở
thành một thương hiệu khá ăn khách. Đến mình cũng phải ngỡ
ngàng.
Phải nói thẳng một điều là mình không hề yêu thích Huyền
Chip, thần tượng hay ngưỡng mộ gì em ấy cả. Thậm chí còn
thấy bình thường. Trước Huyền Chip, đã có rất nhiều
người Việt đi bụi khắp thế giới, và họ xứng đáng
được tôn vinh hơn rất nhiều. Bác Nguyễn Tường Bách, một
thành viên lão luyện của diễn đàn Phượt vừa xuất bản
"Đường xa nắng mới", với chuyến đi lên Tây Tạng và khám
phá đỉnh Ngân Sơn linh thiêng - thế giới của các vị Phật
theo quan niệm của người Tây Tạng.
Cuốn sách thể hiện những chiêm nghiệm sâu sắc của một
con người đã từng phiêu bạt giang hồ với vốn kiến thức
uyên thâm, những cảm khái đáng quý của một tính cách khiêm
tốn và giản dị. Tiến sĩ Nguyễn Phương Mai với "Tôi là một
con lừa" và hành trình độc đáo mô phỏng con đường Hồi
giáo qua những vùng mưa bom lửa đạn như Lybia, Syria, nhằm cho
độc giả những cái nhìn sâu sắc hơn về văn minh Lưỡng Hà,
văn hóa Trung Đông và Hồi giáo, khiến cả bạn bè phương Tây
cũng phải nể phục.
<center><img
src="http://docbao.vn/NewsMedia/assets/image_20130920/huyen_chip1.jpg" >
</center>
Những hành trình đó chẳng phải rất mạo hiểm phiêu lưu,
chẳng phải mang những mục đích rất đáng quý đó sao? Nhưng
có mấy ai biết đến tên tuổi của họ? Sách của họ in ra,
nhanh chóng chìm trong những kệ sách đầy tiểu thuyết ngôn
tình vớ vẩn.
Thế tại sao Huyền Chip lại nổi tiếng dường ấy?
Thứ nhất, em ấy biết cách để tự lăng xê bản thân. Thứ
hai, em ấy có mối quan hệ khá thân thiết với báo giới,
khiến việc PR tên tuổi Huyền Chip chuyên nghiệp và dễ dàng
hơn.
Thứ ba, bản thân Huyền là một người có nhiều kỹ năng
khá, như kỹ năng viết lách, kỹ năng xin việc làm, kỹ năng
phượt... Mình dùng từ kỹ năng chứ không phải tài năng. Vì
những gì Huyền thể hiện chưa đến mức gọi là tài năng. Vì
mình biết những điều đó không chỉ riêng Huyền mà bất kỳ
người nào cũng có thể trau dồi được qua thời gian.
Mới đây, Huyền Chip ra mắt tập 2 của "Xách balo lên và đi"
với tựa đề: "Đừng khóc ở Châu Phi". Mình chưa đọc hết
tập 1 của "Xách balô lên và đi" và cũng không có ý định mua
tập 2, đơn giản vì mình không thích giọng văn của em ấy
lắm. Nhưng mình không hiểu sao một số bạn lại nghi ngờ tính
chân thực của những câu chuyện đó.
Đến Trần Ngọc Thịnh, một Fullbrighter (người từng được
học bổng Fullbright của chính phủ Mỹ) được khá nhiều
người theo dõi cũng bày tỏ sự ngờ vực, nhưng với giọng
điệu nhẹ nhàng.
Còn những người khác thì phân tích từng điểm một, chế
nhạo, thậm chí xúc phạm nhân phẩm em ấy bằng những lời
lẽ chẳng lấy gì làm hay ho.
Là một phượt tử nghiên cứu khá kỹ về xuất nhập cảnh,
visa, du lịch, đi bụi và các vấn đề liên quan, mình thấy
những suy luận phản bác Huyền Chip thực sự hết sức buồn
cười. Những người nghi ngờ Huyền Chip là những người chưa
hiểu gì về cái gọi là đi bụi.
Vì vậy, mình muốn đính chính một số điều mà người trẻ
hay nhầm tưởng, không phải để bênh vực cho Huyền Chip, mà
là để giúp những người muốn đi mà chưa đi được có cái
nhìn đúng đắn hơn về phượt.
<strong>Một, 700 USD đi vòng quanh thế giới.</strong> Tiếng Anh
có hai từ riêng biệt: "traveler" và "tourist", để phân biệt hai
kiểu du lịch. Cùng là đi, nhưng kiểu tourist mà người Việt
thường biết là những người du lịch nghỉ dưỡng, ở khách
sạn, thăm danh lam thắng cảnh, mua quà cáp biếu bạn bè, và
trở về.
Còn traveler là những người đi để hiểu về văn hóa bản
địa, để kết bạn với dân địa phương, để làm giàu vốn
sống của mình. Traveler tránh những nơi đông khách du lịch, ăn
ở lăn lóc cùng dân bản xứ, khám phá những vẻ đẹp mà
tourist không thể nào thấy được. Dĩ nhiên bạn không thể tour
chỉ với 700 USD trong túi.
Nhưng bạn có thể travel với số tiền còn ít hơn thế. Câu
chuyện của Huyền Chip thực sự không có gì nổi bật ở các
nước Châu Âu, nơi việc nghỉ làm đi bụi vài năm về làm
tiếp là chuyện thường ngày ở huyện. Với sự trợ giúp của
các trang web chuyên về lữ hành, traveler có thể hitchhiking (xin
đi nhờ), ở homestay Couchsurfing, xin làm việc trong HelpX để
đổi lấy chỗ ngủ và thức ăn, hoàn toàn không mất tiền.
Các bạn trẻ phản đối Huyền Chip chắc không hề biết
rằng có một nghề mới nổi ở phương tây được gọi là
"professional traveler" - dân lữ hành chuyên nghiệp. Những người
này đi đến đâu làm việc đến đấy, làm đủ mọi nghề từ
viết blog, chụp ảnh, phục vụ, làm báo... tất cả chỉ để
kiếm đủ tiền và đi đến địa chỉ tiếp theo, cứ thế
phiêu bạt khắp năm châu và sống cả đời trên những con
đường lạ.
Khá nhiều người bạn của mình trên Couchsurfing đi lữ hành
theo những cách không tốn nhiều tiền như vậy, và họ đã đi
nhiều nơi trên thế giới. Mình cũng đã nhiều lần đi bụi và
thấy chi phí không cao. Có một sự thật mà chỉ những người
đã đi rồi mới biết, đó là bạn không cần có quá nhiều
tiền để có thể "travel".
Thế nhưng, sai lầm của Huyền Chip ở đây là đã vô tình PR
rầm rộ với danh hiệu: "Chỉ 700 USD đi vòng quanh thế giới",
khiến khá nhiều người hiểu nhầm rằng chuyến lữ hành của
em có tổng chi phí chỉ 700 USD mà không biết rằng đó thực ra
chỉ là số tiền mặt em có trong túi khi mới bắt đầu hành
trình, không biết Huyền đã phải cày cật lực, làm lụng khổ
sở trên mỗi chặng đường tiếp theo ra sao.
<strong>Hai, về visa.</strong> Một số bạn ngây thơ phát biểu
rằng: phải có tay trong bộ ngoại giao mới xin được visa qua 25
nước, hay muốn xin visa phải có ít nhất 5000$ trong túi, thế
mà dám bịa chuyện bố láo. Xin thưa, chỉ có những nước phát
triển như Anh, Mỹ, Nhật, Úc mới yêu cầu chứng minh thu
nhập/tài sản khi xin visa.
<center><img
src="http://docbao.vn/NewsMedia/assets/image_20130920/huyen_chip2.jpg"
width="450"> </center>
Lý do là vì họ e ngại người Việt xin visa qua được đến
đó rồi trốn lại luôn, nên khi có tài sản giá trị lớn ở
Việt Nam thì bảo đảm một phần rằng những người này sẽ
trở về sau đó. Còn những quốc gia khác thì hầu như chỉ
cần nộp hồ sơ là có thể lấy được.
Để đến Sri Lanka, bạn chỉ cần điền vào một cái form
trên mạng, nộp 25 USD, là có ngay visa Sri Lanka. Muốn lấy visa
đến Ấn Độ? 40 USD và bộ hồ sơ hợp lệ, thế là bạn có
thể đến thăm đền Taj Mahal. Thử xem các nước mà Huyền chip
đã đi qua: Kenya, Ethiopia, Tazania... đa phần là những quốc gia
nằm dưới cùng trong bảng xếp hạng GDP đầu người thế
giới, họ có gì để lo sợ chứ?
<strong>Ba, hậu quả nguy hiểm.</strong> Một số người bảo
rằng nếu những gì Huyền Chip nói không phải là sự thật, và
những câu chuyện của cô kích động người trẻ liều mạng
đi bụi, thì hậu quả sẽ rất nguy hiểm. Hậu quả thế nào?
Nguy hiểm gì chứ? Con vẹt trong lồng luôn cho rằng rừng xanh
là nguy hiểm, con ếch trong ao tù luôn sợ hãi xung quanh.
Mình thách các bạn trẻ ra đi đấy, cứ liều mạng đi, xem
có dám chăng. Cứ thử đi thử đi, để biết có thực sự nguy
hiểm không. Cứ thử đi thử đi, rồi bạn sẽ biết thế giới
bên ngoài tuy có khác biệt so với môi trường của bạn, nhưng
ở đâu cũng có nhân loại, ở đâu cũng có tình người. Những
người ở các đất nước khác dù màu da màu tóc khác nhau,
nhưng sẽ mở rộng vòng tay chào đón bạn, miễn bạn có cái
tâm tốt lành, và một chút cẩn trọng hợp lý.
Ngay cả nếu bạn có bỏ mạng trên đường đi như anh chàng
Chistopher Mc. Candless trên đường khám phá Alaska hoang dã, thì ít
ra sau này tên tuổi của bạn cũng sẽ được dựng thành phim,
như bộ phim "Into the wild" đã tạo cảm hứng cho biết bao nhiêu
người đam mê lữ hành trên toàn thế giới. Còn hơn là chết
già trong một căn phòng cũ kỹ mà vẫn chưa làm được việc
gì đẹp đẽ cho cuộc đời mình.
Cách đây vài năm, Raphael Fellmer và bạn gái anh Nieves Palmer đi
lữ hành từ Châu Âu qua Châu Mỹ không có một xu nào dính túi.
Ngược lại, họ không dùng tiền và từ chối tất cả các hỗ
trợ về tiền bạc trên hành trình của mình. Họ chỉ dùng
hitchhiking (đi nhờ xe) và boat-hiking (đi nhờ tàu) để đi, giúp
việc trong các nông trại để có chỗ nghỉ đêm, thuyết giảng
trong các trường đại học để đổi lại bữa trưa.
<center><img
src="http://docbao.vn/NewsMedia/assets/image_20130920/huyen_chip4.jpg" >
</center>
Và họ lan tỏa thông điệp về một thế giới của lòng nhân
đạo, của tình yêu thương và niềm tin vào những điều tốt
đẹp ở đời, về sự hòa hợp giữa con người với con
người và con người với thiên nhiên, về sự phù du của
đồng tiền. Hành trình của đôi bạn trẻ này giờ đã kết
thúc với một gia đình nhỏ ấm cúng, với những dự án hỗ
trợ cộng đồng qua trang web Eotopia.
Do vậy, những việc Huyền Chip làm tuy có quá tuyệt diệu,
đến nỗi không thể tin được đối với người Việt, nhưng
thực ra chỉ là chuyện bình thường trên thế giới. Sai lầm
của Huyền (lại một sai lầm nữa) là đã viết về nó, với
những chi tiết không rõ ràng, lại có phần đánh bóng lên câu
chuyện của mình, khiến người đọc không tin rằng tất cả
đều là sự thật.
Traveler không phải là những người quá giàu có, nhưng họ là
những người tự do. Huyền chip đã là một traveler với những
tố chất riêng, với niềm đam mê chinh phục những con đường
mới. Gần đây, chạy theo danh tiếng, những câu chuyện của em
đã dần mất đi chất lửa, nét say mê đặc sắc ấy.
Dù vẫn không có nhiều ấn tượng tốt về em, nhưng mình
vẫn mong em đứng vững qua những giông bão này, để lấy lại
ngọn lửa đam mê, để tiếp tục là người truyền cảm hứng,
giúp người trẻ Việt bước ra khỏi môi trường chật hẹp
của mình và khám phá thế giới chung quanh. Để Việt Nam có
thêm nhiều người lữ hành, và bớt đi các anh hùng bàn phím."
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130923/goc-nhin-tre-huyen-chip-hay-nhung-lam-tuong-ve-du-lich-bui),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét