Làm người Việt Nam, nhất là, người Việt Nam của cái quốc
gia CHXHCN ở đầu thế kỷ XXI này, chán nản đủ điều, đau
đớn đủ điều, tủi nhục đủ điều. Tôi không có kinh
nghiệm làm công dân các xứ khác nên không dám phán thánh phán
tướng rằng xứ mình là chán nhất, đau nhất, nhục nhất.
Nhưng, đúng là chán lắm, đau lắm, nhục lắm. Năm thì mười
họa, có chút vui, chút thỏa, chút sướng… thì cũng như là
ngụm trà đá cầm hơi trên sa mạc, hay vài giọt dầu cho đĩa
đèn sắp cạn, kéo chút sinh khí đâng lụn dần.
Vừa rồi, thấy Dân Luận đăng lên một bài viết được
blogger Nguyễn Văn Tuấn giới thiệu có cái tựa đề khá gai
góc: "Hãnh diện là người Việt Nam?", cũng giật mình. Giật
mình vì vết thương còn mưng mủ bị va chạm bất ngờ, chứ
không phải giật mình vì ngạc nhiên. Tôi nhớ là có một lần
trên mạng cũng ầm ĩ về chuyện nhục nhã hay hãnh diện khi
cầm cái giấy thông hành của CHXHCNVN. Thiên hạ tranh cãi khốc
liệt xoay quanh câu nói của Linh mục Ngô Quang Kiệt trước
giới chức sắc của thành phố Hà Nội. Mọi chuyện rồi cũng
qua, mạnh ai nấy giữ quan niệm của mình. Tôi nghi nghi là chả
có ai thuyết phục được ai đâu, cùng lắm là một chút đồng
cảm, hoặc nhỏ nhoi hơn, là thông cảm với người khác.
Cũng dễ hiểu thôi, hãnh diện hay nhục nhã, nó nằm lấn sang
phạm trù cảm xúc nhiều lắm, lý trí chỉ đóng một vai trò
rất nhỏ trong ấy. Thường thì, hãnh diện hay nhục nhã, là
thứ cảm xúc nó lấn dần từng chút, theo thời gian ăn vào
tới xương tới tủy lúc nào không hay. Lý trí chỉ làm cái
nhiệm vụ rất ư là đơn giản, giải thích cho chúng ta biết
tại sao thế này, tại sao thế nọ. Nghĩa là lý trí chỉ đến
sau đó, giải quyết cái hậu quả sờ sờ. Lý trí cho phép ta
có cớ để trả lời cho ai đó thắc mắc kiểu Sao mày thấy
nhục hay Hãnh diện cái chỗ nào, mày nói tao nghe.
Xã hội Việt Nam hiện giờ lổn nhổn như một nồi lẩu nguội
ngắt. Nhìn sơ qua thôi, chả cần hít hít đánh hơi hay thò tay
dùng đôi đũa mà chọc vào mới biết nồng độ tanh tưởi
của nồi lẩu ấy. Không cần phải có thời giờ ra quán cóc
tán gẫu, chả cần phải dỏng tai nghe trên chuyến xe buýt, chả
cần phải tham gia bà tám với đám đồng nghiệp rỗi
hơi…chỉ cần liếc sơ qua báo chí, cả báo giấy lẫn báo
mạng, đã có thể thấu hiểu được tình cảnh hỗn loạn
đến mức hết thuốc chữa.
Theo kinh nghiệm của ông bà xưa, phán đoán nhận định một
cái gì đấy phải vô cùng cẩn trọng. Dưới lớp vỏ xù xì
có thể ẩn chưa một cái bên trong nuột nà xinh đẹp, hoặc
ngược lại. Với một niềm hy vọng le lói nhưng mạnh mẽ, tôi
từng nhiều lần hít hơi thật dài, cắm đầu cắm cổ lặn cho
thật sâu, hầu tìm ra những nét đẹp bị giấu kín. Chắc cũng
như một số du khách ngoại quốc, đâm ra tò mò, hy vọng có
thể tìm ra vẻ đẹp tiềm ẩn như cái slogan của Du lịch Việt
Nam rêu rao mấy năm nay.
Hay là, như thuở mồ ma ông Trịnh Công Sơn, lúc cùng cực quá,
ông phải tự lên gân mình bằng bài hát Mỗi Ngày Tôi Chọn
Một Niềm Vui để tiếp tục sống còn. Tôi chắc mẩm một
điều, sự gởi gấm của ông trong bài hát đó, không đủ để
ông vui 365 lần trong một năm nếu không có những buổi bù khú
với bạn bè bia bọt của ông trong thời kỳ này. Kệ ông có
học được bao nhiêu lòng bao dung nơi trời đất, bao nhiêu sự
nhẫn nhục nơi đường đi của kiến, bao nhiêu sự yên bình
của sông, của suối…hẳn là ông vẫn thê thảm lắm trong
cuộc sống này đủ để chốt hạ một bài nghe mà nẫu cả
ruột: Tiến Thoái Lưỡng Nan!
Mới hôm qua thôi, đọc được cái tin xé lòng. Một thanh niên
21 tuổi tràn đầy sức sống, chạy xe lớ huớ thế nào không
tránh kịp, để va phải đứa bé lên ba từ vỉa hè chạy vọt
ra đường. Cậu trai đã nhanh chóng chở đứa bé và bà mẹ
đến bệnh viện gần đó (Bv Triều An ở quận Bình Tân, TpHCM)
cấp cứu. Kết quả, bác sĩ chẩn đoán đứa bé chỉ bị trầy
xước bên ngoài, sức khỏe ổn định. Câu chuyện tưởng
chừng như tiền hung hậu cát, bỗng xoay chuyển một cách tàn
bạo đến phi lý. Sáu thanh niên người nhà của cháu bé xuất
hiện tại bệnh viện, hành hung cậu thanh niên này đến tử
vong (gãy cổ) trước mặt bao nhiêu người, trong đó có cả
bảo vệ mặc sắc phục của bệnh viện. Là sao? Tôi không thể
hiểu nổi.
Cướp, hiếp, giết (bao gồm cả đánh, đâm, chém, bắn,
nổ…), mại dâm nữ, mại dâm nam, mại dâm đồng giới…tràn
ngập trên trang nhất của hầu hết mọi tờ báo với những co
chữ lớn khủng…bố. Từ thành đến quê, từ cao nguyên chí
đồng bằng, xó xỉnh nào cũng xảy ra. Nhiều nơi xảy ra với
mật độ dày đặc lẫn cường độ bạo liệt. Có một số
nhà nghiên cứu lao vào tìm tòi nguyên nhân của hiện tượng
này. Tất nhiên, báo chí chính thống không dám đá động gì,
hoặc chỉ phơn phớt bên ngoài, để tránh chỉ mặt đặt tên
cho những lãnh đạo cao cấp nhất của quốc gia. Còn, giới
blogger trên mạng, nhất là những blogger ở nước ngoài, tha hồ
bôi tro trát trấu vào những gương mặt khả kính nhất.
Tôi thì nhất định không phải là nhà nghiên cứu khỉ gió gì,
chỉ là một thường dân bình thường nhất, trình độ lè tè
chưa vượt qua được cả ngọn cỏ dàu dàu nửa vàng nửa xanh
của cô Thúy Kiều. Tôi chả dám đổ cho ai cái trách nhiệm xem
ra nặng nề khủng khiếp ấy. Tôi chỉ có thể kể ra đây
những cảm xúc rối bời của mình khi đối diện mỗi ngày
với tình trạng hỗn loạn nhất từ thuở chạm mặt cuộc
đời.
Rồi, tôi chợt nghĩ, hay là…nên bắt chước ông Trịnh, cố
công mà tìm để rị mọ nuôi dưỡng cái tinh thần ham sống
bản năng mà tồn tại. Nhân câu hỏi trong tựa bài của ông
Nguyễn Văn Tuấn, tôi đang lom lom hai con mắt đã lòe nhòe của
mình, giương thẳng vào xã hội chung quanh để tìm cho bằng
được những lý do dù là nhỏ nhặt nhất để có thể làm
người Việt Nam.
Còn nhớ, bản năng sống còn là mãnh liệt tới chừng nào trong
câu chuyện của Dostoievski (?) kể lại tâm trạng của người
tử tù (hình như là kinh nghiệm cá nhân) sắn sàng đứng một
chân trên một cái cọc cắm giữa muôn trùng đại dương. Học
hỏi từ đó, tôi cũng sẽ cố để moi cho kỳ được năng lực
mỏng manh nhất để nếm chút cảm xúc hãnh diện được là
người Việt Nam.
[*] Đơn giản thế thôi. Xin tha cho phần các thông tin liên
quan... Chỉ là một khách thường xuyên đọc Dân Luận và
thỉnh thoảng gồng mình comment với các bài viết được Dân
Luận đăng lên.
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130628/de-duoc-hanh-dien-la-nguoi-viet-nam),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét