Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

<h2>LƯU BÌNH - DƯƠNG LỄ THỜI @</h2>

Kịch bản: VÕ LÃO NÔNG

Đạo diễn: TRẦN QUANG ĐẠI

Cùng các diễn viên chính:

TUỆ HOAN vai LƯU BÌNH

NGUYÊN PHI vai DƯƠNG LỄ

ĐỐP CATHERINE vai CHÂU LONG


<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-d-a.akamaihd.net/hphotos-ak-prn1/28991_484424648285258_1171058931_n.jpg"
/></center>


Hồi kháng chiến chống Mỹ, Lưu Bình làm du kích ấp ở Xẻo
Lá, tuy không mấy thông minh nhưng nhờ có máu liều, chuyên
đánh thế đội đầu đối phương nên thỉnh thoảng cũng lập
được chiến công. Dương Lễ thi rớt tú tài, sợ đi lính nên
tìm về quê lẩn trốn. Gặp Lưu Bình trong một trận đá gà,
hai người kết nghĩa đệ huynh, có lấy kim chích máu ăn thề
hẳn hoi, cả ấp Xẻo Lá ai cũng biết.

Dương Lễ có nhiều tài vặt, nhất là trong lãnh vực điện
tử như sửa radio, ráp ampli làm máy truyền thanh nên dễ gây
cảm tình với vùng kháng chiến, chẳng bao lâu, gã được rút
vào chiến khu phụ trách công tác chuyên môn. Gọi là chuyên môn
nhưng thật ra Dương Lễ chỉ làm mỗi việc sửa chữa radio cho
lãnh đạo nghe đài. Công việc nhàn hạ nhưng lại quen biết
với nhiều vị lãnh đạo cấp trên, bất kỳ radio của cấp
trên bị hư hỏng thì dù bất kể ngày đêm, đường xá xa xôi
cách mấy Dương Lễ cũng có mặt kịp thời.

Nhờ vậy mà sau giải phóng, Dương Lễ lập tức được bổ
nhiệm chức giám đốc đài phát thanh, rồi dần dà ôm luôn cái
đài truyền hình của tỉnh. Lễ là người có năng lực trong
việc chăm sóc cho lãnh đạo cả vật chất lẫn tinh thần, từ
tivi, đầu VCD hiện đại đến các chương trình giải trí, các
loại... phim.

Khi đài phát thanh truyền hình của tỉnh được trang bị hiện
đại đến mức... không còn gì để trang bị thêm thì Lễ
thấy rằng cần phải giao cho người khác quản lý để Lễ
chuyển sang đầu tư cho lãnh vực công nghệ thông tin.

Xét thấy Lễ có tài năng nên lãnh đạo giao cho Lễ lập dự
án tin học hóa tỉnh nhà. Chẳng bao lâu, nhà của vị lãnh
đạo nào cũng được Lễ đầu tư một máy tính để... trùm
lên một loại khăn sang trọng.

Lễ trở thành nhân vật nổi tiếng hiện đại hóa... mọi thứ
ở tỉnh nhà.

Phần Lưu Bình, do bệnh thành tích trong kháng chiến mà người
ta hay gọi là bệnh công thần nên tỏ ra huênh hoang, hách dịch,
lại thêm tật mê đá gà, rượu chè be bét. Vừa lên chức xã
đội trưởng thì Lưu Bình bị đuổi việc vì mắc phải tội
dâm ô, bị vợ con hành hạ, xóm làng miệt thị cộng với mùa
màng thất bát liên miên, lúa khoai rớt giá, Lưu Bình trở thành
tay nát rượu, chán đời.

Một hôm, tình cờ thấy Dương Lễ xuất hiện trên tivi, Lưu
Bình bèn nhảy xuống tàu đò đi tìm bạn. Đến nơi, bảo vệ
không cho vào cổng. Lưu Bình đứng bên ngoài gào thét. Dương
Lễ bước ra dõng dạc tuyên bố:

-Ta không quen biết Lưu Bình nào cả, nếu ngươi có giỏi thì
hãy học dzi tính đi rồi lên mạng chát với ta,đừng có ở
đây lải nhải. Thời đại tin học, không ai nói chuyện bằng
lời.

Lưu Bình căm giận đến tím ruột bầm gan, lủi thủi ra đi mà
vừa khóc vừa thèm rượu.

Gã đi được một đoạn thì thấy chiếc mercedes chạy tới
chặn đường, một cô gái mặc... quần lỡ, áo dây, đầu hai
ba thứ tóc nhuộm mở cửa xe bước xuống nhẹ nhàng nắm tay
gã và nhỏ nhẹ nói:

- Em chào Lưu Bình công tử!

- Nàng là ai mà gọi ta bằng công tử? Ta chỉ là gã ăn mày.

- Em là Châu Long, là kế toán trưởng công ty Matimex của Dương
Lễ.

- Vậy thì nàng hãy tránh ra!

- Không, mời chàng lên xe, em có chuyện cần nói.

Châu Long đưa Lưu Bình đến một khách sạn sang trọng. Nàng
lấy ra bộ quần áo mới bảo Lưu Bình tắm rửa. Lưu Bình tuy
ngạc nhiên nhưng ngoan ngoãn làm theo. Xong, nàng vừa khui chai
chivas vừa bắt đầu tâm sự:

- Em vừa là kế toán trưởng, vừa là bồ nhí của Dương Lễ.
Nhưng bây giờ hắn đã phản bội em, hắn mê con thư ký.

- Vậy nàng tính sao?

- Hắn cũng phản bội chàng, cho nên em muốn hợp tác với chàng
để trả thù.

Lưu Bình trố mắt:

- Trả thù?

- Vâng. Đây là số vàng và đô-la mà em tích lũy trong thời gian
sống chung với hắn. Chàng hãy cầm lấy. Còn đây là hộp OK,
chàng cũng cầm để mà dùng khi hữu sự. Chúng ta sẽ đến
một chân trời xa lạ để lập nghiệp, xây tổ uyên ương và
lập mưu tính kế để trả thù.

Lưu Bình ôm chầm lấy Châu Long mà khóc rống lên như trẻ con.
Châu Long bình tĩnh nói tiếp:

- Em sẽ lo cho chàng lấy bằng đại học để trở về trả thù
Dương Lễ.

Lưu Bình hốt hoảng:

-Trời ơi ! Cái gì thì ta làm được, còn cái bằng đại học
thì vô phương ! Hồi nhỏ ta chỉ biết mê đá gà chớ có học
hành gì đâu.

- Không có gì khó cả, thậm chí chàng có thể lấy bằng Tiến
sĩ, nếu cần.

Sáng hôm sau, Châu Long lái xe chở Lưu Bình đến một thành phố
khác. Ở đó nàng mở nhà hàng karaoke kiêm tắm hơi và vật lý
trị liệu (<em>thiên hạ đồn nói Châu Long mở quán gấm đầu
làng là sai sự thật, tác giả có đến đó hát và mat-xa hẳn
hoi</em>). Lưu Bình lúc nầy tỏ ra phong độ khác thường. Mỗi
tuần ba ngày, chàng đến trung tâm giáo dục thường xuyên để
học lớp cử nhân quản trị kinh doanh, hệ tại chức. Buổi
tối, chàng đến trung tâm tin học để học các chương trình
căn bản. Đêm về, chàng thực hành trên... máy, cả phần
cứng, phần mềm. Thỉnh thoảng, chàng cùng Châu Long lên mạng,
vào trang web play boy.com để xem... thời sự.

Thời gian trôi qua cũng nhanh, chỉ mới hết vài hộp OK thì
chàng đã công thành danh toại.

Nhưng lạ thay, hôm chàng đi lấy bằng cử nhân trở về thì
nhà hàng Châu Long đã biến đi đâu mất, thay vào đó là tấm
bảng tổ bố ghi tên công ty trách nhiệm hữu hạn tin học LƯU
BÌNH. Rất đỗi ngạc nhiên, chàng bước vào thì có mấy em
mặc áo hai dây lễ phép khoanh tay "chào sếp". Chàng chạy
thẳng lên lầu, cửa phòng vẫn mở nhưng Châu Long đâu không
thấy, chỉ thấy một phong bì đỏ rất to. Chàng vội mở ra
xem. Một tờ giấy phép thành lập công ty trách nhiệm hữu hạn
đứng tên chàng. Mấy dòng chữ của Châu Long ghi địa chỉ mail
chaulong@yahoo.com và hẹn giờ lên mạng chat.

Không hiểu gì cả. Nhưng đúng giờ, chàng cũng mở mạng thử
xem.

- Lưu Bình đây, Châu Long nàng đang ở đâu, nàng làm cái trò
gì mà kỳ cục zdậy?

- Kính chào Lưu huynh, hiền đệ đây, Dương Lễ đây!

- Nhà ngươi...

- Đừng ngạc nhiên, Lưu huynh còn nhớ hôm ấy khi đuổi huynh ra
khỏi cổng, đệ có bảo rằng huynh hãy đi học dzi tính đi
rồi lên mạng chat với đệ, bây giờ thì huynh thành công rồi
(<em>thiên hạ đồn rằng Dương Lễ bố thí cho Lưu Bình trái
cà thiu và tô cơm hẩm là sai sự thật, vụ nầy có Châu Long
làm chứng</em>).

- Nhà ngươi... Thế còn Châu Long của ta?

- Châu Long là vợ của hiền đệ, là em dâu của Lưu huynh. Cô
ấy vâng lệnh em mở quán bia ôm để lo cho hiền huynh ăn học.

- Trời ơi! Nhưng mà ta đã lỡ...

- Em biết rồi, Lưu huynh đừng lo. Thời số hóa mà, nàng cũng
giống như phần mềm ứng dụng vậy thôi, bị virus thì ta có
chương trình để diệt, bị lỗi thì ta cài lại phần mềm
khác, lỗi nhiều nữa thì ta cài lại windows, có sao đâu
(<em>thiên hạ đồn Châu Long từng nói với Lưu Bình rằng
"Chàng chưa thi đỗ thì chưa động phòng" là sai sự thật,
bằng chứng là mấy hộp OK</em>).

- Ta vẫn chưa hiểu, còn cái công ty của ta thì sao?

- Vấn đề là ở chỗ đó. Em trả ơn cho đại huynh chỉ là
chuyện nhỏ, đầu tư cho huynh làm ăn mới là chuyện lớn. Số
là, tỉnh ta giao cho em lập dự án đầu tư xây dựng trung tâm
công nghệ phần mềm. Em với Châu Long đang đau đầu vì chuyện
tìm đối tác để lập công ty sân sau thì bất ngờ Lưu huynh
xuất hiện. Em bàn với Châu Long bèn lập kế lo cho huynh ăn
học...

- À, ta hiểu rồi...

- Vậy thì, từ nay em là bên A, còn Lưu huynh là bên B.

Bỗng Lưu Bình nổi hứng lên, vừa chát vừa hát:

<em>Bên A là chùm khế ngọt
Bên B trèo hái mỗi ngày
Bên A tràn đầy bổng lộc
Hợp đồng ta ngắt làm hai...</em>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130305/vo-lao-nong-moi-quy-vi-xem-phim-luu-binh-duong-le-thoi),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

0 phản hồi:

Đăng nhận xét

Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives