Nhờ có chuyện góp ý cho Hiến pháp 1992 chúng ta mới nhìn rõ
hơn trình độ của các giáo sư, tiến sĩ như thế nào. Nói
thẳng cho dễ hiểu: dốt. Dốt đến mức khó tưởng tượng
nổi. Nhưng tại sao họ dốt như thế? Tôi cho rằng vì nền
giáo dục tồi. Chỉ có một nền giáo dục tồi mới sản xuất
ra những con người vừa dốt vừa trơ tráo như chúng ta thấy
trong thời gian vừa qua.
Chúng ta đã thấy qua <i>"Bên thắng cuộc" </i>của Huy Đức
các chính khách Việt Nam dốt như thế nào. Nhưng phải đợi
đến vụ góp ý cho Hiến pháp chúng ta mới thưởng lãm được
sự dốt nát của thành phần giáo sư, tiến sĩ, tướng tá. Cái
dốt của họ được bộc lộ qua những lập luận ấu trĩ,
những lý giải nguỵ biện, và những quan điểm mang tính xu
nịnh. Xu nịnh rất trắng trợn. Tôi gọi họ là những "trí
nô ký sinh". Tức là những kẻ có chút học thức nhưng là
thứ học thức nô lệ. Họ là ký sinh vì phải sống bám vào
một thứ chủ nghĩa đã bị cả thế giới ruồng bỏ và lên
án.
Nhưng để biết loại trí nô ký sinh này ra sao, chúng ta cũng
cần phải biết họ nói những gì. Bối cảnh của câu chuyện
là bản dự thảo Hiến Pháp. Hai điểm mấu chốt trong bản dự
thảo và vai trò của Đảng CSVN và quân đội. Điều 4 Hiến
Pháp ghi là Đảng CSVN là lực lượng duy nhất lãnh đạo đất
nước. Bản dự thảo Hiến Pháp còn ghi thêm rằng quân đội
phải trung thành với Đảng CSVN.
Một nhóm nhân sĩ trí thức đưa ra một bản dự thảo khác,
mang tính phản biện. Bản dự thảo của nhóm nhân sĩ được
hàng ngàn người đủ thành phần xã hội ký tên ủng hộ. Sự
ủng hộ của người dân làm cho những người cầm quyền thấy
lo ngại. Những lãnh đạo cao cấp nhất lên tivi tố cáo những
người góp ý là "cơ hội", là "thế lực thù địch".
Thật ra, đó là những phát biểu được sao chép từ sách của
Trung Quốc mà Việt Nam đã chuyển ngữ. Đó là những luận
điệu Trung Quốc đã dùng 20 năm trước đây. Có thể nói rằng
các lãnh đạo ta chẳng có sáng kiến gì mà chỉ lập lại
những gì Trung Quốc sáng chế ra. Có thể xem đó là một sự
rập khuôn tư tưởng.
Nhà nước lo ngại còn vì lý do khác. Bởi vì khi so sánh hai
bản dự thảo, bất cứ ai có chút lương tri cũng có thể nhận
ra sự kém cỏi của nhóm soạn thảo ăn lương Nhà nước. Thật
ra, phải nói là quá kém cỏi. Kém cỏi từ cách sử dụng từ
đến tính hợp lý. Thế là Nhà nước huy động một lực
lượng giáo sư, tiến sĩ, tướng tá ra quân phản biện lại
những phản biện.
Thế là chúng ta chứng kiến một cảnh <i>phản phản biện</i>.
Khởi đầu là một nhà văn, trung tá, phó giáo sư, tiến sĩ tên
là Nguyễn Thanh Tú đăng đàn phát biểu. Ông lý giải rằng
"<i>việc đòi bỏ điều 4 Hiến pháp vừa phi lý, vừa chẳng
hợp tình. Phi lý ở chỗ với vai trò lịch sử của mình không
một ai có thể làm thay Đảng ta công cuộc đưa đất nước
phát triển, lớn mạnh</i>" và ông hồn nhiên kết luận rằng
bỏ điều 4 Hiến Pháp là đồng nghĩa với "<i>đe dọa sự
tồn vong của cả dân tộc</i><b>"</b>!
Chỉ tiếc một điều là ông nhà văn – trung tá – phó giáo
sư – tiến sĩ Nguyễn Thanh Tú không thuộc sử. Dân tộc Việt
đã tồn tại trên 2000 năm nay mà có cần đến Đảng CSVN đâu.
Dân tộc Nga và các dân tộc Đông Âu có bị diệt vong khi
đảng cộng sản ở những nước đó bị truất phế?
Phải nói ngay rằng chính sự thống trị của Đảng CSVN đã
dẫn đất nước này và dân tộc này đến bờ nguy cơ mất căn
cước tính. Đảng CSVN đã du nhập một chủ nghĩa ngoại lai và
dựng nên một chế độ công an trị để phá nát nền văn hoá
dân tộc. Chính Đảng CSVN đã ký công hàm dâng đảo cho Trung
Cộng. Chính Đảng CSVN đã để mất đất trên vùng biên giới
phía Bắc. Chính Đảng CSVN đã cho bọn Tàu cộng vào quậy phá
đất nước này. Đến đây thì chúng ta đã thấy ông nhà văn
– trung tá – phó giáo sư – tiến sĩ Nguyễn Thanh Tú dốt như
thế nào.
Tiếp theo lập luận của Nguyễn Thanh Tú là "GSTS" Hoàng Chí
Bảo, Ủy viên Hội đồng Lý luận Trung ương. Tôi phải để
GSTS trong ngoặc kép vì tôi nghĩ trình độ lý luận của ông
này chưa qua khỏi tú tài. Ông Hoàng Chí Bảo nói: "<i>Tuy
nhiên, Đảng với nhân dân là thống nhất, với nhà nước là
thống nhất. Phủ nhận vai trò của Đảng tức là phủ nhận
vai trò của nhân dân, phủ nhận ý chí, nguyện vọng của nhân
dân, phương hại đến nền độc lập tự do của Tổ quốc.
Phương hại đến quyền sống, quyền tự do hạnh phúc của
nhân dân. Vì bảo vệ dân mà phải bảo vệ Đảng. Vì bảo vệ
dân mà phải hiến định nó</i>". Tôi phải thốt lên: wow! Ông
lập luận theo kiểu tam đoạn luận:
<ul>
<li>A với B là một,</li>
<li>A với C là một,</li>
<li>Bỏ A tức là bỏ B và C,</li>
<li>Bảo vệ B và C thì phải bảo vệ A.</li>
</ul>
Vấn đề ở đây là ông đã sai be bét ngay từ định đề
đầu tiên. Đảng CSVN với người dân Việt Nam không phải là
một, không thống nhất được. Đảng CSVN chỉ có 3 triệu
người, nhưng Việt Nam có đến 91 triệu dân. Đảng CSVN cướp
chính quyền, chứ người dân đâu có bầu cho Đảng. Nếu ông
thành thật tin rằng Đảng CSVN thật sự được sự ủng hộ
của người dân, thì tại sao không cho người dân tự do lập
đảng và tranh cử nghiêm minh?
Đến lượt ông Phó Giáo sư, tiến sĩ Nguyễn Tấn Phát, nguyên
Ủy viên Trung ương Đảng, nguyên Thứ trưởng Bộ Giáo dục và
Đào tạo phát biểu thì chúng ta mới thấy sự thảm hại của
tư duy. Ông vẫn khẳng định điều 4 trong Hiến pháp là "yêu
cầu tất yếu của lịch sử đương đại Việt Nam", nhưng
đề nghị viết lại cho … hay hơn. Hay như thế nào? Ông muốn
sửa thành: "<i>Đảng Cộng sản Việt Nam, đội tiên phong
đồng thời là đại biểu trung thành của giai cấp công nhân,
của nhân dân lao động và của dân tộc, lấy chủ nghĩa
Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm kim chỉ nam hành động,
lãnh đạo đất nước dựa trên nền tảng liên minh công nhân,
nông dân và đội ngũ trí thức</i>". Nếu các bạn hiểu
được ý của ông này tôi nghĩ các bạn không thành thật. Đây
là kiểu nói của một con vẹt. Con vẹt nói chỉ nói chứ nó
không hiểu nó nói gì.
Thật ra, đây là một sự đạo văn. Câu "<i>Đảng lấy chủ
nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm kim chỉ nam hành
động" </i>là lấy từ trong tài liệu của Đại hội Đảng
lần thứ 7.
Nhưng đó là một kiểu nói nhập nhằng. Đã đại diện mà còn
đội tiên phong? Lãnh đạo dựa trên "nền tảng liên minh công
nhân, nông dân, và đội ngũ trí thức" là cái gì? Cái chủ
nghĩa Mác-Lênin đó đã bị cả thế giới ghê tởm và phỉ
nhổ. Chính đất nước khai sinh ra cái chủ nghĩa đó cũng đã
vứt nó vào thùng rác. Thật ra, cái chủ nghĩa gọi là Mác-Lê
đó không có thật, nó chỉ là sản phẩm tưởng tượng của
tên đồ tể Stalin để triệt hạ những ai chống đối hay tranh
giành quyền lực với hắn. Nay các đồ đệ của Stalin ở
Việt Nam lại làm sống cái chủ nghĩa đó để trấn áp người
dân Việt. Thật là trớ trêu!
Ông Hồ Chí Minh không hề có tư tưởng gì cả. Chính ông nói
như thế. Xin trích một đoạn trong hồi ký của ông Nguyễn Văn
Trấn như sau:
<i>"Trong t</i><i>ư</i><i> cách T</i><i>ổ</i><i>
tr</i><i>ưở</i><i>ng Đ</i><i>ạ</i><i>i bi</i><i>ể</i><i>u
Đ</i><i>ả</i><i>ng CSVN năm 1951, lúc </i><i>ấ</i><i>y
v</i><i>ừ</i><i>a tái công khai d</i><i>ướ</i><i>i cái tên
Đ</i><i>ả</i><i>ng Lao đ</i><i>ộ</i><i>ng VN, ông đã
g</i><i>ặ</i><i>p ông HCM.</i> <i>Tôi báo cáo tình hình, anh em trong
t</i><i>ổ</i><i> nói b</i><i>ộ</i><i> h</i><i>ế</i><i>t duyên
r</i><i>ồ</i><i>i sao mà l</i><i>ấ</i><i>y t</i><i>ư</i><i>
t</i><i>ưở</i><i>ng Mao Trc</i><i>ạ</i><i>h Đông</i><i> làm kim
ch</i><i>ỉ</i><i> đ</i><i>ạ</i><i>o cho Đ</i><i>ả</i><i>ng ta.
Nh</i><i>ư</i><i>ng anh em giao là nói trong t</i><i>ổ</i><i> cho nhau
nghe thôi ch</i><i>ớ</i><i> không phát bi</i><i>ể</i><i>u
</i><i>ở</i><i> h</i><i>ộ</i><i>i tr</i><i>ườ</i><i>ng. Và đã
l</i><i>ỡ</i><i> mi</i><i>ệ</i><i>ng nói </i><i>ở</i><i> đây
m</i><i>ộ</i><i>t đi</i><i>ề</i><i>u nh</i><i>ư</i><i>
v</i><i>ậ</i><i>y, trong quan h</i><i>ệ</i><i> qu</i><i>ố</i><i>c
t</i><i>ế</i><i> này thì ng</i><i>ậ</i><i>m mi</i><i>ệ</i><i>ng
đ</i><i>ừ</i><i>ng nói là h</i><i>ơ</i><i>n.</i>
<i>HCM nh</i><i>ắ</i><i>m hí m</i><i>ặ</i><i>t nh</i><i>ư</i><i> Stalin
khi g</i><i>ặ</i><i>p v</i><i>ấ</i><i>n </i><i>đề</i><i> khó
ngh</i><i>ĩ</i><i>, vì tìm ch</i><i>ữ</i><i>. Tôi th</i><i>ư</i><i>a
ti</i><i>ế</i><i>p</i>: <i>'Có đ</i><i>ồ</i><i>ng chí nói hay là
ta vi</i><i>ế</i><i>t 't</i><i>ư</i><i> t</i><i>ưở</i><i>ng Mao
Tr</i><i>ạ</i><i>ch Đông và t</i><i>ư</i><i> t</i><i>ưở</i><i>ng
H</i><i>ồ</i><i> Chí Minh' có ph</i><i>ả</i><i>i hay không!'</i>
<i>Câu nói c</i><i>ủ</i><i>a tôi làm cho m</i><i>ắ</i><i>t ông già
r</i><i>ạ</i><i>ng lên theo l</i><i>ờ</i><i>i </i><i>đ</i><i>áp
c</i><i>ấ</i><i>p k</i><i>ỳ</i><i>:</i> <i>'Không, tôi không có
t</i><i>ư</i><i> t</i><i>ưở</i><i>ng gì khác ngoài t</i><i>ư</i><i>
t</i><i>ưở</i><i>ng ch</i><i>ủ</i><i> nghĩa Mác-Lênin</i><i>. […]
Ch</i><i>ớ</i><i> còn t</i><i>ư</i><i> tu</i><i>ở</i><i>ng là quan
ni</i><i>ệ</i><i>m v</i><i>ề</i><i> vũ tr</i><i>ụ</i><i>,
v</i><i>ề</i><i> th</i><i>ế</i><i> gi</i><i>ớ</i><i>i xã
h</i><i>ộ</i><i>i con ng</i><i>ườ</i><i>i thì tôi là
h</i><i>ọ</i><i>c trò c</i><i>ủ</i><i>a Mác, Anghen, Lê-nin,
ch</i><i>ớ</i><i> làm gì tôi có t</i><i>ư</i><i>
t</i><i>ưở</i><i>ng ngoài tri</i><i>ế</i><i>t h</i><i>ọ</i><i>c
Mác</i><i>".</i>
Đấy, chính ông cụ Hồ nói ông không có tư tưởng gì cả.
Ông chỉ là học trò của mấy ông râu xồm kia mà thôi. Mà
chưa chắc là học trò giỏi vì tiếng Pháp của ông còn khá
hạn chế, như có lần được biểu hiện qua một bài phỏng
vấn (<a
href="http://www.youtube.com/watch?v=LsNJ28qM0vU">www.youtube.com/watch?v=LsNJ28qM0vU</a>).
Những bài viết và phát biểu của ông có thể nói là nhỏ
nhặt, linh tinh, có khi chẳng đâu vào đâu. Cách ông trả lời
cũng có khi khá buồn cười. Ví dụ như khi được hỏi thế
nào là dân chủ tập trung, ông nói một cách hồn nhiên:
"<i>Nh</i><i>ư</i><i> các cô, các chú có đ</i><i>ồ</i><i>
đ</i><i>ạ</i><i>c tài s</i><i>ả</i><i>n gì đó thì các cô chú là
ch</i><i>ủ</i><i>, đó là dân ch</i><i>ủ</i><i>. Các cô chú không
bi</i><i>ế</i><i>t gi</i><i>ữ</i><i>, tôi gi</i><i>ữ</i><i> dùm cho.
Tôi t</i><i>ậ</i><i>p trung b</i><i>ỏ</i><i> vào r</i><i>ươ</i><i>ng.
Tôi khóa l</i><i>ạ</i><i>i, b</i><i>ỏ</i><i> chìa khoá vào túi tôi
đây. Đó là dân ch</i><i>ủ</i><i> t</i><i>ậ</i><i>p trung"!
</i>Một tư tưởng gia mà lý luận ngô nghê như thế hay sao? Ấy
thế mà các đàn em của ông lại gán ghép và nâng tầm những
câu nói của ông thành "tư tưởng"! Tất cả chỉ là một
sự giả tạo.
Nếu xem những giáo huấn của ông là tư tưởng và đáng học
tập thì tại sao không làm theo câu sau
đây:<i>"N</i><i>ế</i><i>u chính ph</i><i>ủ</i><i> làm
h</i><i>ạ</i><i>i dân thì dân có quy</i><i>ề</i><i>n
đu</i><i>ổ</i><i>i chính ph</i><i>ủ</i><i>"</i>. Chính phủ hiện
nay đã làm cho người dân hết đau khổ này đến đau khổ
khác. Cải cách ruộng đất. Nhân văn giai phẩm. Mậu thân 68.
Cải tạo. Vượt biên. Buôn bán người qua biên giới. Cướp
nhà, cướp đất. Đó là vài "sản phẩm" tiêu biểu của
Đảng CSVN. Chính phủ do Đảng CSVN điều khiển đã làm cho
Việt Nam nghèo nàn và tụt hậu cả trăm năm so với Tân Gia Ba
và Đại Hàn, đi sau 50 năm so với Thái Lan và Mã Lai Á. Đó là
một nỗi nhục. Ấy thế mà Đảng lại không biết nhục mà
còn đòi quyền lãnh đạo!
Nếu làm theo lời dạy của cụ Hồ thì tại sao không nhớ câu
này của ông cụ: <b>"</b><i>Quân đội ta trung với Nước,
hiếu với dân</i>". Ấy thế mà có ông tiến sĩ nọ dám sửa
lời ông cụ rằng "Quân đội ta trung với Nước, hiếu với
dân"!<b> </b>Ngoài miệng họ nói làm theo lời ông cụ, nhưng
khi viết xuống thì họ chỉ lợi dụng ông cụ cho những toan
tính cá nhân. <b> </b>
Tôi nghĩ nếu họ là trí thức thật sự và có tự trọng, họ
không thể nào ăn nói trơ tráo như thế. Chỉ có thể kết
luận đây là một đám xu nịnh và sống vì cái "chủ nghĩa
sổ hưu" của Trần Đăng Thanh, chứ chẳng trí thức gì cả.
Đúng là ăn cơm chúa, múa tối ngày. Quả là một loại trí nô
ký sinh.
Nhưng tất cả những trò gọi là góp ý Hiến pháp chỉ là một
màn kịch. Đó là một màn kịch vụng về. Cái gọi là Hiến
pháp chỉ là một cách hiến định hoạt động của Đảng CSVN
mà thôi. Chính vì thế mà những trí nô ký sinh phải gân cổ
lên biện minh cho điều 4. Tôi thấy thiếu tướng tiến sĩ
Nguyễn Xuân Mười thành nhận nhất khi ông nói "<i>Hiến pháp
và pháp luật nước ta chính là sự thể chế hóa Cương lĩnh,
đường lối, chủ trương của Đảng; thực chất của việc
tuân thủ nghiêm minh Hiến pháp, pháp luật chính là sự thực
hiện Cương lĩnh, đường lối của Đảng trong mọi hoạt
động của Nhà nước, trong đời sống xã hội và như vậy
mới bảo đảm giữ vững vai trò lãnh đạo của Đảng</i>".
Thế là đã quá rõ: vì sự tồn vong của Đảng chứ đâu phải
tồn vong của dân tộc. Nhưng sự tồn vong của Đảng lại là
một đe doạ đến sự tồn vong của dân tộc. Đó mới chính
là bi kịch.
Tôi tự hỏi tại sao có những con người trí nô ký sinh như
thế? Tại sao có những người mang danh giáo sư, tiến sĩ mà
phát biểu chẳng có một chút hàm lượng tri thức nào cả. Tôi
nghĩ có thể tìm câu trả lời trong cái hệ thống giáo dục
hiện nay. Trong một nền giáo dục mà văn bằng tiến sĩ là
một thứ đồ trang sức (xem <a
href="http://vnn.vietnamnet.vn/giaoduc/vande/2006/08/606389">Vietnamnet</a>)
thì chúng ta biết hệ quả như thế nào. Yếu tố làm nên
những đồ trang sức đó là những luận án mà đọc lên chúng
ta chỉ biết lắc đầu ngao ngán. Luận án về tắm giặt cho
quân nhân. Lấy nghị quyết của Đảng làm luận án tiến sĩ.
Hay thử đọc vài tựa đề luận án tiến sĩ:
<ul>
<li><i>Quan điểm của C. Mác về phát triển con người và sự
vận dụng ở Việt Nam hiện nay.</i></li>
<li><i>Hoàn thiện chính sách tài chính đối với ngành công an
Việt Nam. </i></li>
<li><i>Hoàn thiện chính sách phát triển giáo dục đại học
Việt Nam hiện nay.</i></li>
<li><i>Giải pháp xóa đói giảm nghèo nhằm phát triển kinh tế
– xã hội ở các tỉnh Tây Bắc Việt Nam.</i></li>
<li><i>Hoàn thiện quản lý nhà nước đối với thị trường
chứng khoán Việt Nam. </i></li>
<li><i>Vai trò của Nhà nước đối với hội nhập kinh tế quốc
tế của Việt Nam.</i><i></i></li>
<li><i>Vân vân.</i></li>
</ul>
Với những "nghiên cứu" như thế thì hẳn nhiên chúng ta
không thể nào đòi hỏi tri thức từ những "tiến sĩ".
Nhưng những con người đó, những tiến sĩ đó sẽ trở thành
giáo sư, phó giáo sư. Họ sẽ đóng vai thầy để đào tạo
thêm một thế hệ "tiến sĩ" khác. Thế hệ "tiến sĩ"
mới sẽ trở thành "giáo sư", thành tướng, thành tá. Và
cứ thế, đất nước này sẽ có nhiều thế hệ tiến sĩ giấy
và giáo sư dỏm. Chính họ vừa là sản phẩm vừa là tác nhân
làm cho nền giáo dục nước nhà suy thoái. Một đất nước có
truyền thống giáo dục cả ngàn năm mà bây giờ phải bị ô
nhiễm bởi những kẻ dỏm như thế thì quả là một nỗi nhục
với tiền nhân.
Nếu những kẻ dỏm này ngồi yên một góc xó nào đó thì sẽ
không có gì để nói. Nhưng ở đây, họ lại cất tiếng nói
về những chuyện quốc gia đại sự và đó là điều đáng quan
ngại. Quan ngại vì với danh xưng hoa mỹ họ có thể thuyết
phục vài người nghe theo. Và đó là một điều nguy hiểm. Càng
nguy hiểm hơn khi những kẻ dỏm đó dùng quyền lực trong hệ
thống quân đội và công an để trấn áp những tiếng nói của
những nhà trí thức chân chính. Nhưng trên hết, sự có mặt
của họ là một nỗi nhục cho nền học thuật của nước ta.
Trong một xã hội hưng thịnh, giới trí thức là những tinh hoa
của xã hội. Xin hiểu ở đây "trí thức" không có nghĩa là
những người có bằng cấp cao mà là những người có khả
năng sáng tạo tri thức mới và dấn thân vì xã hội. Nói như
GS Cao Huy Thuần, trí thức là những người không để cho xã
hội ngủ. Hiểu như thế mới thấy những người chủ trương
trang bauxitevn là trí thức. Và nếu hiểu trí thức như vừa nói
thì có lẽ những người mang danh giáo sư, tiến sĩ của Chính
Phủ đang ra rả trên đài, trên báo không phải là trí thức mà
chỉ là những trí nô ký sinh.
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130315/bs-ngoc-tri-no-ky-sinh), một số
đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc
giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận
có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng
dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét