Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

Tham nhũng trong lĩnh vực tổ chức- nhân sự là loại "tham nhũng
gốc". Những người dùng tiền để "mua việc", "mua chức" trong
các cơ quan Nhà nước sẽ tìm cách "thu hồi vốn" bằng nhiều
hình thức tham nhũng khác.

<strong>Dân bức xúc, cơ quan chức năng...ngạc nhiên!</strong>

Tham nhũng, tiêu cực trong tuyển dụng, bổ nhiệm làm vô hiệu
hóa nguyên tắc công bằng, khách quan, triệt tiêu động lực
phấn đấu, nhiệt huyết cống hiến của cán bộ, công chức.
Và phá hoại môi trường làm việc cũng như hình ảnh của cơ
quan Nhà nước.

Muốn chống tham nhũng và nâng cao hiệu quả quản lý- phát
triển nguồn nhân lực trong các cơ quan này, trước hết phải
đánh mạnh vào loại tham nhũng gốc.

Trong thời gian gần đây, sau khi một cán bộ Ủy ban Kiểm tra
Thành ủy Hà Nội đề cập hiện tượng tiêu cực trong thi
tuyển công chức đã làm xuất hiện hai luồng ý kiến: Các cơ
quan Nhà nước nói chung cho rằng không có hiện tượng "chạy
việc", thể hiện ở chỗ liên tiếp có các chỉ đạo phải
tổ chức thanh tra, kiểm tra để làm rõ sự việc.

Nhận định của nhiều người là "biếu xén, quà cáp thì có,
chứ chạy lên đến 100 triệu chắc là không". Và phải có
bằng chứng rõ ràng, cụ thể chứ không thể kết luận "hồ
đồ" được.

Ngược lại người dân lại cho rằng hiện tượng trên là hoàn
toàn đúng và ai cũng biết.

Hàng trăm bạn đọc đã ý kiến chia sẻ của trên các trang báo
mạng, đưa ra nhiều sự việc, con người có tên tuổi, địa
chỉ cụ thể. Nhiều ý kiến thậm chí còn cho rằng mức 100
triệu chưa chính xác, vì nhiều người phải đưa các mức cao
hơn rất nhiều để chạy việc.

Người dân cũng tỏ thái độ bức xúc trước việc các cơ quan
chức năng lại tỏ ra ngạc nhiên, không biết đến hiện
tượng "chạy việc" bằng tiền mà theo họ là rất phổ biến
và ai cũng biết.

Chắc chắn các cơ quan chức năng ở các cấp đang vào cuộc,
sẽ xảy ra các kết luận sau:

Nhiều khả năng một số sai phạm trong quy trình, thủ tục
tuyển dụng sẽ bị phát hiện nhưng không đủ bằng chứng
để kết luận có việc đưa và nhận hối lộ, nên chỉ một
vài người phải chịu hình thức kỷ luật nhẹ.

Trường hợp ít khả năng hơn là tìm thấy đủ bằng chứng
đưa và nhận hối lộ, cơ quan chức năng có thể quyết định
hủy quyết định tuyển dụng, kỷ luật nặng, thậm chí
chuyển cơ quan điều tra truy tố một số người liên quan.

Tuy nhiên cũng sẽ chỉ phát hiện và xử lý được một vài
trường hợp tiêu cực và do vậy kết luận của một đợt
thanh tra sẽ là có tiêu cực nhưng chỉ là số ít, cá biệt và
đã được phát hiện, xử lý.

Cách nhìn nhận về sự việc và cách giải quyết như trên sẽ
đưa đến hậu quả gì. Vì tiêu cực không được thừa nhận
là phổ biến, nên sẽ tạo cho người ta nhận thức là sau khi
thanh tra tiêu cực đã được phát hiện và loại bỏ hết.

Trong khi đó trên thực tế chỉ một phần nhỏ tiêu cực
được phát hiện. Phần lớn tiêu cực chỉ tạm thời nằm
yên, sau một thời gian khi sự việc lắng xuống sẽ hoạt
động trở lại. Nguy hiểm hơn rút kinh nghiệm sau các đợt
thanh tra, các tiêu cực này sẽ trở nên tinh vi hơn, khó phát
hiện hơn.

<center><img
src="http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/assets/Uploads/9_1357207566.jpg" />
Ảnh minh họa
</center>
<strong>Chuyện cũ của một trường đại học</strong>

Cách nhìn nhận sự việc và giải pháp trên đây hoàn toàn khác
cách thức mà một trường đại học lớn đã áp dụng để
loại bỏ thành công hiện tượng sinh viên đưa phong bì bồi
dưỡng cán bộ coi thi xảy ra cách đây gần 20 năm.

Hồi đó mỗi buổi thi, sinh viên góp tiền và đặt sẵn phong
bì trên bàn giám thị và ngầm hiểu, để đổi lại là sự
nhân nhượng ít nhiều để họ trao đổi bài và quay cóp. Số
tiền mỗi lần không lớn, chỉ 20.000 - 50.000 đồng nhưng cũng
là một khoản đáng kể, nhất là khi so với mức thù lao ít
ỏi mà giám thị nhận được cho mỗi lần coi thi.

Không ai biết chính xác việc này bắt đầu từ bao giờ và như
thế nào. Ban đầu có thể chỉ là "sáng kiến" của một vài
anh sinh viên tại chức láu cá đến ngày thi chưa kịp học bài.
Nhưng dần dần hiện tượng này lan ra các hệ khác như cao
học, bằng đại học thứ 2, chính quy và các hình thức thi
tuyển sinh đầu vào, thi hết môn, thi tốt nghiệp...

Sau nhiều năm nó đã trở thành một hiện tượng phổ biến,
thậm chí gần như thông lệ trong trường đại học này. Không
phải ai cũng đồng ý nhưng những người từ chối hoặc trả
lại phong bì hồi đó phải chịu một sức ép lớn vì đi
ngược lại "thông lệ nhóm".

Nhưng rồi đến một thời điểm thông lệ này bị "đặt vấn
đề". Đó là khi một sinh viên lên mạng internet công khai đề
cập và phản đối hiện tượng tiêu cực này.

Ngay lập tức thông tin về vụ việc được truyền đi với
tốc độ chóng mặt trong cán bộ, giảng viên và sinh viên toàn
trường và lan ra cả bên ngoài. Ban lãnh đạo trường đã
triệu tập một cuộc họp khẩn cấp với đội ngũ cán bộ
chủ chốt.

Sau đó các thành viên ban lãnh đạo trường đã phân công nhau
trực tiếp xuống gặp toàn thể cán bộ, giảng viên của từng
đơn vị trong trường để trao đổi về vụ việc. Đồng thời
sinh viên tất cả các hệ đào tạo cũng được thông báo
nghiêm cấm tất cả các hành vi thu, gom tiền và đưa phong bì
cho giám thị, nếu vi phạm sẽ bị xử lý nghiêm.

Trong quá trình xử lý vụ việc tính xác thực của hiện
tượng trên, mức độ thế nào hoàn toàn không được đặt ra,
và do vậy cũng không ai yêu cầu đi tìm "bằng chứng" về sự
tồn tại và mức độ của hiện tượng trên.

<div class="boxright200">Sẽ không bao giờ có quyết tâm lớn, nỗ
lực cao để giải quyết một vấn đề mà bản thân chủ thể
chưa thừa nhận. Điều này có vẻ đơn giản nhưng cũng có
thể vô cùng khó khăn, đòi hỏi sự dũng cảm của người lãnh
đạo.

... Những người đã, đang và có thể vi phạm cần phải nhận
được thông điệp rõ ràng từ lãnh đạo Hà Nội, đó là:
Hành vi tiêu cực đó là sai trái, có hậu quả nghiêm trọng và
phải chấm dứt ngay.</div>

Không có cuộc thảo luận nào về nguyên nhân tại sao lại xảy
ra hiện tượng đó. Không có việc tìm hiểu ai đã từng nhận
phong bì, bao nhiêu lần, bao nhiêu tiền, khi nhận phong bì có
thực hiện đúng chức trách của giám thị hay không...

Nhà trường cũng không truy cứu sinh viên đã tung lên vấn đề
trên hay tìm hiểu động cơ của người này là gì. Lý do đơn
giản, là dù bất cứ lý do gì, diễn ra trong hoàn cảnh nào, ai
vi phạm thì việc nhận tiền là sai phạm rõ ràng, không có gì
cần phải nói thêm, bàn luận hay thanh minh gì nữa.

Một lý do nữa là rất khó có thể tìm bằng chứng vi phạm và
nếu theo hướng tập trung vào thanh tra, kiểm tra cũng không thể
đưa ra kết luận chính xác về mức độ vi phạm.

Không có đoàn thanh tra nào được thành lập, không có tiêu
cực nào được phát hiện và cũng không có ai bị kỷ luật,
nhưng hiện tượng phong bì cho giám thị trên sau đó gần như
ngay lập tức biến mất. Mặc dù trước đó nhiều người tin
rằng rất khó loại bỏ tiêu cực này vì nó gắn với lợi
ích, xuất hiện phổ biến và đã tồn tại trong một thời gian
dài.

<strong>Thẳng thắn thừa nhận có tiêu cực</strong>

Tại sao cách làm của trường đại học nọ lại có kết quả
tốt như vậy?

Trước hết ban lãnh đạo nhà trường đã thẳng thắn thừa
nhận sự tồn tại của tiêu cực. Chính nhờ việc thừa nhận
sự tồn tại của tiêu cực mà lãnh đạo trường có thể tập
trung vào việc làm thế nào để loại bỏ tiêu cực. Cách giải
quyết này nhẹ nhàng nhưng hiệu quả hơn rất nhiều so với
việc tập trung vào thanh tra và xử lý kỷ luật với những
người vi phạm.

Tiếp theo, để loại bỏ tiêu cực lãnh đạo trường tập trung
giúp toàn thể cán bộ, giảng viên nhận thức được sự sai
trái và tính chất nghiêm trọng của vấn đề và trong trường
hợp này là khá dễ dàng. Có cán bộ, giảng viên nào lại
không thấy được sự sai trái và hậu quả khi họ nhận phong
bì của thí sinh khi coi thi?

Tuy nhiên vẫn cần có người lãnh đạo đứng lên và công khai
nói cho họ biết làm như vậy là sai, dẫn đến hậu quả
nghiêm trọng về đạo đức, và do vậy phải chấm dứt hành vi
sai trái đó nếu không muốn phải chịu chế tài nghiêm khắc.

Trong các cuộc gặp lãnh đạo trường gửi đến với tất cả
cán bộ, giảng viên một thông điệp rõ ràng: Đó là một
việc làm sai rất nghiêm trọng và do vậy ngay lập tức phải
chấm dứt hoàn toàn.

Liệu Hà Nội có thể tham khảo và rút kinh nghiệm cách làm
của trường đại học trên để loại bỏ hiện tượng "chạy
việc" hiện nay.

Giải quyết một vấn đề khó như loại bỏ tiêu cực trong
tuyển dụng cần có quyết tâm cao và nỗ lực lớn. Cũng
giống như như trường đại học nọ, trước hết thành phố
cần thừa nhận sự tồn tại của "chạy việc".

Đây là điều kiện tiên quyết để thay đổi vì sẽ không bao
giờ có quyết tâm lớn, nỗ lực cao để giải quyết một vấn
đề mà bản thân chủ thể chưa thừa nhận. Điều này có vẻ
đơn giản nhưng cũng có thể vô cùng khó khăn, đòi hỏi sự
dũng cảm của người lãnh đạo.

Tiếp theo, những người liên quan cần được quán triệt một
cách rõ ràng về hành vi sai trái và hậu quả của hành vi này.
Với tiêu cực trong tuyển dụng, những người có thể vi phạm
đều là cán bộ lãnh đạo, quản lý hoặc cán bộ tổ chức-
nhân sự nên họ là những người hiểu rõ nhất sự tai hại
khi tuyển dụng không dựa trên phẩm chất, năng lực của ứng
viên.

Điều tưởng chừng hiển nhiên này lại rất quan trọng vì
những sai trái khi xảy ra trong một thời gian dài, hoặc bởi
số đông mà không bị "tuýt còi" có xu hướng được coi là
điều bình thường. Những người đã, đang và có thể vi phạm
cần phải nhận được thông điệp rõ ràng là: Hành vi tiêu
cực đó là sai trái, có hậu quả nghiêm trọng và phải chấm
dứt ngay.

Về các ứng viên dự tuyển vào cơ quan Nhà nước, cũng như
các thí sinh khi đi thi, vi phạm với họ chỉ là bắt buộc. Khi
tiêu cực là phổ biến, ai cũng chạy thì họ cũng phải theo
nếu không muốn bị thiệt thòi. Khi "cửa" không còn, họ cũng
sẽ thôi chạy. Mà cửa "đóng" hay "mở" hoàn toàn do "cán bộ"
quyết định.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130104/do-xuan-truong-co-nen-truy-tim-bang-chung-chay-viec),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

0 phản hồi:

Đăng nhận xét

Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives