Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

<blockquote>Kính gửi quí cơ quan truyền thông báo chí,

Dù ít ai thấy thiện chí của lãnh đạo đảng CSVN muốn thực
sự thay đổi cơ chế hiện tại, nhưng nhiều tiếng nói phân
tích giá trị vẫn vang lên khi đảng mở màn "cho dân góp ý
sửa đổi hiến pháp". Trong đó, điều 4 -- quy định sự lãnh
đạo tuyệt đối của đảng CSVN -- được chú ý và thảo
luận nhiều nhất. Những cơ quan tuyên giáo của đảng cũng
phải chống đỡ về vấn đề này nhiều nhất.

Kính mời quí vị đọc bài viết Điều Bốn vừa Tốn vừa
Khốn cho đất nước của hai tác giả Phạm Nhật Bình - Lê
Vĩnh và kính mong được tiếp tay phổ biến.

Trân trọng
Mai Hương
Trưởng Ban Liên Lạc Truyền Thông Đảng Việt Tân</blockquote>

=========================================

<h2>Điều Bốn vừa Tốn vừa Khốn cho đất nước</h2>


Dù ít ai thấy thiện chí của lãnh đạo đảng CSVN muốn thực
sự thay đổi cơ chế hiện tại, nhưng nhiều tiếng nói phân
tích giá trị vẫn vang lên khi đảng mở màn "cho dân góp ý
sửa đổi hiến pháp". Trong đó, điều 4 -- quy định sự lãnh
đạo tuyệt đối của đảng CSVN -- được chú ý và thảo
luận nhiều nhất. Những cơ quan tuyên giáo của đảng cũng
phải chống đỡ về vấn đề này nhiều nhất.

Trước hết về nguồn gốc, chúng ta cần nêu ra đây điều
luật tương tự của hai chế độ độc tài khét tiếng Đức
Quốc Xã và Liên Bang Xô Viết để có thể thấy điều 4 hiến
pháp Việt Nam được rước từ đâu về.

Bộ luật ngày 14 tháng 7 năm 1933 quy định Đảng Công nhân
Đức Quốc gia Xã hội chủ nghĩa (gọi tắt là Đảng Quốc
Xã):

<blockquote><em>Đảng Công nhân Đức Quốc gia Xã hội chủ nghĩa
là đảng chính trị duy nhất ở Đức.</em>

<em>Bất kỳ người nào duy trì cơ cấu tổ chức của một
đảng chính trị khác hoặc thành lập một đảng chính trị
mới sẽ bị phạt với mức án đến ba năm khổ sai hoặc với
án tù giam từ sáu tháng đến ba năm, nếu hành động không
chịu hình phạt cao hơn chiếu theo quy định
khác.</em></blockquote>

Điều 6 hiến pháp năm 1977 của Liên Bang Xô Viết:

<blockquote><em>Đảng Cộng Sản Liên Xô là: Lực lượng lãnh
đạo và hướng dẫn xã hội Xô Viết, là trọng tâm của hệ
thống chính trị, mọi tổ chức nhà nước và tổ chức quần
chúng. Đảng CSLX hiện hữu vì dân và phục vụ nhân dân.
Đảng CSLX trang bị bởi chủ thuyết Mác - Lê, quyết định
tổng quát đường hướng phát triển xã hội cho các chính sách
đối nội và đối ngoại của Liên Bang Xô Viết, lãnh đạo
công tác xây dựng vĩ đại của nhân dân Xô Viết, đem lại
tính kế hoạch, hệ thống và nội dung lý thuyết cho công cuộc
tranh đấu đem lại chiến thắng cho chủ nghĩa cộng sản. Mọi
cơ cấu của đảng hoạt động trong phạm vi hiến pháp Liên
Bang Xô Viết.</em></blockquote>

Và điều 4 hiến pháp Việt Nam 1992 (bổ sung và sửa đổi
năm 2001):

<blockquote><em>Đảng Cộng Sản Việt Nam, đội tiên phong của
giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi
của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân
tộc, theo chủ nghĩa Mác - Lê Nin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là
lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội. Mọi tổ chức
của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp
luật.</em></blockquote>

Xem ra điều 4 hiến pháp Việt Nam chỉ là sản phẩm sao chép
lại của một chủ nghĩa đã không còn ngay tại đất nước
sản sinh ra nó. Hay nói rộng hơn, điều 4 hiến pháp Việt Nam
là tàn dư của một giai đoạn mà hầu hết nhân loại đã bỏ
lại phía sau khi bước lên tầm văn minh mới của thế kỷ 21.
Độc tài từ lâu đã đồng nghĩa với bất bình thường, u
tối và lạc hậu.

Chính vì thế mà nhiều trí thức Việt vừa buồn vừa bực khi
nghe lãnh đạo đảng CSVN vừa bày trò sửa hiến pháp, vừa
khẳng định điều 4 vẫn là vùng cấm kỵ - chỉ được phép
"bổ sung củng cố" chứ không được bàn chuyện bỏ đi. Khổ
nỗi, thực tế đã chứng minh, chính điều 4 này cho đến nay
vô hiệu hóa tất cả những điều còn lại và biến bản hiến
pháp Việt Nam thành một văn bản hoàn toàn vô giá trị.

Công luận lại càng bực khi lãnh đạo Đảng còn dự tính bổ
sung vào điều 4 hiện nay những chữ mà ai cũng biết là sáo
rỗng và mị dân, như: "Đảng gắn bó mật thiết với nhân
dân, phục vụ nhân dân, chịu sự giám sát của nhân dân, chịu
trách nhiệm trước nhân dân về những quyết định của
mình".

Trước những chỉ trích ngày càng gay gắt, tuyên giáo trung
ương bắt đầu tung ra các luận điệu biện hộ cho nỗ lực
"đổi mới cho giống cũ" của đảng. Một trong những cái loa
lớn của họ lần này là ông Phan Trung Lý, chủ nhiệm Ủy ban
Pháp luật của Quốc hội đương nhiệm, đồng thời là
Trưởng ban biên tập Dự thảo sửa đổi Hiến pháp. Trong
một cuộc phỏng vấn với đài BBC, ông chủ nhiệm Ủy ban Pháp
luật biện minh cho điều 4 hiến pháp bằng bốn luận điểm
chính:

<h2>Luận điểm 1: Vì công trạng</h2>

Ông Lý chứng minh đảng độc quyền là đương nhiên vì đã
được "lịch sử cách mạng Việt Nam chứng minh". Lịch
sử ông Lý nói ở đây hẳn nhiên là lịch sử cách mạng vô
sản do Đảng CSVN tạo dựng từ 1930 đến khi cướp được
chính quyền năm 1945 và công lớn nhất là "đánh Pháp đuổi
Mỹ, thống nhất đất nước".

Nhiều người đã chỉ ra, đặc biệt là qua ngòi bút của ông
Hà Sĩ Phu, đây là kiểu "ăn mày dĩ vãng" khi hiện tại quá
bệ rạc. Nhưng cứ tạm coi các điều trên là công trạng đi,
và thử theo mạch lý luận của lãnh đạo đảng qua miệng ông
Lý xem có thuyết phục không.

Trước hết, nếu theo công thức ai có công người đó ngồi
ghế cai trị, thì người cai trị cho đến giờ này, tính theo
sổ ghi công của đảng, phải là ông Võ Nguyên Giáp chứ không
ai khác. Hoặc nếu tính theo công trạng gần nhất, thì phải
để các tướng từng chỉ huy đánh xâm lược Tàu từ năm 1979
đến năm 1988 lên lãnh đạo cả nước mới đúng chứ. Còn
hàng lãnh đạo hiện giờ có ai "đánh Pháp đuổi Mỹ chống
Tàu" ngày nào đâu? Ngược lại, họ chỉ làm được mỗi
việc là xụp lạy 16 chữ vàng - 4 tốt và nhượng liên tục
chủ quyền quốc gia cho Trung Quốc. Công trạng mang tính "lịch
sử cách mạng" của họ ở đâu ra?

Còn nếu theo công thức thừa tự, nghĩa là lãnh đạo đảng
ngày nay đương nhiên hưởng nhờ công trạng của lãnh đạo
đảng ngày xưa vì cùng đảng cùng chí hướng, thì lại càng
có những người đáng hơn. Trong lịch sử Việt Nam, nhiều dòng
họ đã lập công trạng cứu nước và dựng nước hơn xa
đảng CSVN, và sự thừa tự của con cháu các dòng họ này vì
cùng huyết thống, cùng hoài bão của ông tổ dòng họ hợp lý
hơn và mạnh hơn lý do "đồng đảng" rất nhiều. Do đó, nếu
xét theo công thức thừa tự thì chiếc ghế cai trị ngày nay
phải thuộc về con cháu họ Lý, họ Lê, họ Trần hay con cháu
Nguyễn Huệ mới đúng.

Hơn thế nữa, tại sao cứ kể công của đảng - cứ tạm gọi
là công đi - mà không kể công của dân? Lịch sử cho thấy
cuộc chiến đấu đánh đuổi thực dân Pháp, đặc biệt trong
giai đoạn 1945 đến 1954, đã có mặt của toàn dân tộc không
phân biệt thành phần tôn giáo, đảng phái, chính kiến, chứ
không chỉ có Đảng Cộng sản. Con số đảng viên CSVN vào
thời đó rất nhỏ. Và tỉ số đảng viên cộng sản chết so
với sự hy sinh tính mạng của dân chúng trên ba miền đất
nước lại càng cực nhỏ. Thực tế cho thấy trong chiến đấu,
các đảng viên cộng sản thời đó đều đóng vai chính ủy
đứng sau hô hào binh sĩ và dân công tiến lên hàng đầu. Do
đó, nếu nhìn công trạng theo góc này, thì đáng lẽ phải để
các thương binh hay con cháu các liệt sĩ lên lãnh đạo đất
nước mới đúng.

Sau hết, lãnh đạo đảng CSVN đòi thưởng công mà sao không
nói tới phạt tội? Tội lớn nhất của Đảng là lôi đất
nước vào con đường XHCN đầy máu, nước mắt, và lụn bại
suốt nhiều chục năm. Đầu thập niên 1990, chủ nghĩa Cộng
Sản đã thất bại và sụp đổ ngay trên "cái nôi" của nó
ở Liên Xô, thành trì của cách mạng vô sản, kéo theo sự tan
vở của 13 nước xã hội chủ nghĩa anh em. Khi hầu hết thế
giới đã ném chủ nghĩa tai hại này vào sọt rác lịch sử,
đảng CSVN vẫn cố bám víu để bắt dân tộc tiếp tục đeo
cái gông cùm này trên cổ. Đó là chưa kể các tội ác do
đảng gây ra trong cuộc chiến tranh núi xương sông máu gọi là
"đánh Mỹ cứu nước" để làm ngọn cờ đầu bành trướng
thế giới cộng sản, và các chính sách làm tàn mạt đất
nước từ sau cuộc chiến đó đến tận ngày nay, biến Việt
Nam thành mồi ngon cho tham vọng xâm lăng của Trung Quốc hiện
nay.

<h2>Luận điểm 2: Vì Đảng khẳng định như thế</h2>

Ông chủ tịch Ủy ban Pháp luật Quốc Hội Phạm Trung Lý nói
Đảng của ông phải tiếp tục cai trị vì "Thực tế hiện
nay Đảng Cộng sản cũng khẳng định vai trò lãnh đạo".

Về mặt lý luận, đây là lối ngụy biện ngang ngược. Sự
khẳng định này chẳng khác gì kiểu nói ngang ngược của Trung
Quốc về chủ quyền trên biển Đông. Họ bảo biển Đông là
của họ vì Bắc Kinh đã "khẳng định" chủ quyền trên
vùng biển này bằng cái bản đồ "lưỡi bò".

Nói cách khác, đảng của ông Lý bảo rằng: Không cần biết
chủ trước là ai. Cứ cái gì Đảng khẳng định là của
Đảng thì Đảng lấy… và cấm đứa nào có khẳng định gì
khác.

Lại cũng cần nói thêm, Đảng khẳng định nhiều thứ lắm
nhưng xem ra Đảng chỉ áp dụng tuyệt đối các khẳng định
về cai trị độc quyền, còn các điều khẳng định khác thì
Đảng cứ lờ đi dù cả người Việt lẫn thế giới nhắc
nhở liên tục. Cụ thể là các khẳng định về các quyền
của người dân ghi ngay trong hiến pháp Việt Nam, khẳng định
"mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng", các khẳng
định về các quyền đương nhiên của con người trong Tuyên
Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền và Công ước Quốc tế về các
Quyền Dân Sự và Chính trị mà Đảng long trọng cam kết thi
hành.

Và trong nhiều lãnh vực, Đảng còn nhất định làm ngược
lại điều họ đã khẳng định hết năm này sang tháng khác.
Lúc nào Đảng cũng khẳng định "nhân dân là chủ nhân của
đất nước" nhưng mọi chính sách của Đảng đều nhằm mục
tiêu làm sao để những người chủ đích thực của đất
nước này không thể làm bất kỳ điều gì mà Đảng không cho
phép. Thậm chí, trong mấy năm gần đây, khi những người chủ
đất nước chỉ mới bày tỏ ước nguyện bảo vệ đất
nước của họ trước nạn ngoại xâm, họ đã bị Đảng đánh
đập tơi tả.

Như vậy, cái gọi là "vì Đảng đã khẳng định" với đầy
tính du đãng đó có chút giá trị gì không?

<h2>Luận điểm 3: Vì thực tế cuộc sống</h2>

Ông Lý cũng nói rằng lý do đảng ông nên tiếp tục cai trị
độc tài vì "Thực tế cuộc sống cũng yêu cầu liên tục
khẳng định và giữ điều 4".

Có lẽ đây là luận điểm mà ông Lý và Tuyên Giáo Trung Ương
tự bắn vào chân mình nặng nhất. Vì nhìn vào thực tế cuộc
sống hiện nay người ta thấy những gì?

Cái thực tế rành rành hiện nay ai cũng thấy là Đảng làm
đâu hỏng đấy, luôn tìm mọi cơ hội ăn cắp, tham nhũng khắp
nơi và vô độ, hèn với giặc ác với dân, làm mọi mặt kinh
tế, xã hội, giáo dục, văn hóa và đời sống suy vi cùng cực.
Đó là cái thực tế ảm đạm và là hệ quả trực tiếp của
chế độ độc tài.

Nhưng quan trọng hơn nữa, chính các lãnh tụ cao cấp của
Đảng như ông cựu chủ tịch quốc hội Nguyễn Văn An đã
thừa nhận: Đảng không có khả năng tự chữa vì tình trạng
bê bết toàn diện hiện nay là các "lỗi hệ thống". Nghĩa
là người chữa và người bị đè ra chữa đều có căn bệnh
như nhau.

Gần đây nhất, ông Nguyễn Bá Thanh bí thư thành ủy Đà Nẵng,
người được đưa lên giữ chức trưởng ban Nội chính trung
ương cũng đã từng thừa nhận "Như vậy là suốt 5 nhiệm kỳ
25 năm, chặng đường mà Hàn Quốc dư sức để chuyển từ
một nước nông nghiệp sang một nước công nghiệp, vấn đề
xây dựng đảng luôn được đề cập và hết sức quyết
liệt, hô hào rất mạnh, nhưng càng xây càng ra nhiều nghị
quyết thì tình hình ngày càng xấu thêm, yếu kém và phức tạp
hơn".

Vì vậy, tiếp tục duy trì độc tài cai trị của đảng CSVN
chỉ đồng nghĩa với tiếp tục làm tệ hại thực tế cuộc
sống hiện nay mà thôi.

Và hiển nhiên, không phải lãnh đạo đảng CSVN không biết con
đường thoát ra khỏi tình trạng thảm thương hiện nay. Tấm
gương Miến Điện quá gần, quá mới, và quá rõ. Lãnh đạo
của đất nước độc tài nghèo đói và lệ thuộc Trung Quốc
nặng nề hơn Việt Nam gấp nhiều lần đã nhận ra qui luật
trong thế kỷ 21: Dân chủ hay là chết - chết cả đảng, cả
dân, và cả nước một khi rơi hẳn vào tay ngoại bang.

Do đó, càng nhìn vào thực tế cuộc sống, người ta càng muốn
nguyền rủa những kẻ còn cố kéo dài điều 4.

<h2>Luận điểm 4: Vì muốn nhấn mạnh trách nhiệm</h2>

Ngoài 3 luận điểm trên, ông Lý còn thêm nét trang điểm sau
cùng. Ông bảo mục đích của điều 4 là để "Đặc biệt
nhấn mạnh trách nhiệm của Đảng".

Câu nói này làm nhiều người nghe, người đọc phải phì
cười vì toàn bộ sự kiện Hội Nghị 6 Trung Ương đảng CSVN
còn mới tinh ngay trước mắt. Một đất nước nghèo như Việt
Nam mà mất gần cả trăm tỉ mỹ kim vào các tập đoàn kinh tế
rồi chỉ nghe ông thủ tướng nói: "Tôi chỉ chịu trách
nhiệm chính trị… tôi không làm gì sai"; Ông chủ tịch
nước không dám ngay cả nhắc tới tên người trách nhiệm các
đổ bể mà chỉ dám nói nói bóng gió về "Đồng chí X"; Và
ông tổng bí thư đảng thiết tha giải thích: "Trọng tâm của
Nghị quyết 4 không phải là kỷ luật như nhiều người
mong đợi mà là cảnh tỉnh, cảnh báo, răn đe, ngăn
chặn", vì theo ông "kỷ luật sẽ tạo hận thù". (Dĩ
nhiên còn dân đen như Điếu Cày, như Lê Quốc Quân thì chỉ
cần nghi thiếu thuế là đã đủ để bỏ tù). Và thế là sau
Hội Nghị 6, mọi người, mọi ngành lại tiếp tục "làm ăn"
như chưa hề có cái hội nghị tốn kém và cực vô ích này.

Hiển nhiên tình trạng vô trách nhiệm này không chỉ giới hạn
ở thượng tầng chế độ. Với nguyên tắc bất thành văn:
luật pháp chỉ áp dụng cho dân chứ không áp dụng cho cán bộ
đang nắm quyền và càng không áp dụng cho công an, không ai có
trách nhiệm ngăn chận những hành vi cướp bóc công khai ở
mọi ngõ ngách xã hội Việt Nam. Các vụ cướp đất của dân
cứ tiếp tục lan tràn từ nơi này đến nơi khác, hết Cồn
Dầu, lại Tiên Lãng, rồi Văn Giang, … Tòa án tiếp tục làm
ngơ trước nỗi khổ của dân oan, thậm chí còn bao che và
đứng về phía các thế lực ăn cướp. Các vụ công an đánh
chết người trên đường phố hay trong đồn công an vì không
đòi được hối lộ tiếp tục lập lại càng lúc càng nhiều
hơn và trắng trợn hơn.

Nay, theo ông Lý, chỉ nhờ lập lại điều 4 hiến pháp - một
điều vốn vẫn có suốt bao nhiêu năm nay - mà đột nhiên cả
Đảng ý thức được trách nhiệm của họ???

<center>* * *</center>

Với bằng đó dẫn chứng thực tế, ông Phạm Trung Lý và Ban
Tuyên Giáo Trung Ương đảng CSVN không thể nào tiếp tục khỏa
lấp điểm dối trá, lừa bịp trắng trợn, đó là ngay trong
văn bản luật pháp cao nhất nước mang tên hiến pháp thì nhân
dân đã bị tước đoạt cái quyền quan trọng nhất -- quyền
lựa chọn lãnh đạo. Và từ đó, bản hiến pháp, thay vì qui
định nền tảng điều hành đất nước cho mục tiêu hạnh
phúc của toàn dân, lại trở thành nền tảng để tước đoạt
hết các quyền khác của toàn dân.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130116/dieu-bon-vua-ton-vua-khon-cho-dat-nuoc),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

0 phản hồi:

Đăng nhận xét

Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives