Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

Bọn họ vội vàng chở tôi và Hoàng Vi tới đồn CA P. Nguyễn
Cư Trinh. Trên đường đi, tài xế xém gây va quẹt và phải
thắng gấp mấy lần. Tôi nói với tài xế: "Bác tài chạy từ
tư thôi, kẻo lại gây tai nạn đụng chết người ta thì phiền
lắm!". Đến đồn CA P. Nguyễn Cư Trinh, họ đẩy Hoàng Vi
xuống. Tôi xuống theo Vi ngay sau đó thì bị túm lấy, tách ra,
quăng ngược trở lại xe cùng một số đòn đánh túi bụi vào
mặt và người tôi.

Họ đưa tôi đến đồn CA P. Cô Giang (Q.1). Lúc xuống xe, tôi
yêu cầu họ lần lượt lượm lại mũ vải, đồng hồ rớt
trên xe đưa lại cho tôi. Một người đưa cho tôi cái móc chìa
khóa, tôi nhận ra đây là cái chìa khóa xe hồi sáng Hoàng Vi có
cầm nên giữ giùm để đưa lại cho Vi sau. Mấy người CAKV ở
đồn CA P. Cô Giang bỗng thấy lạ khi thấy một xe hơi bản số
xanh cùng hai nhân viên thường phục (được nghe nói chính là an
ninh) hộ tống một thằng tôi tóc dài, đội mũ vải của dân
tộc Thái, quần bị rách thủng đáy, môi dập mắt bầm tiến
vào. Họ ngơ ngác hỏi: "Lại chuyện gì nữa đây? Sao mà bầm
mắt thế kia cơ chứ?". Tôi cười: "Hỏi mấy người này thì
biết!".

Họ dẫn tôi lên tầng 2, trong phòng Hội trường, ở đây có
khoảng 2-3 nhân viên CAKV mặc sắc phục đang làm việc. Tôi bị
tịch thu hai cái điện thoại để không thể thông báo địa
điểm cho ai biết hết. Tự do thông tin về tình trạng, địa
điểm cá nhân hiện thời cho bạn bè, người than luôn bị
tước đoạt mỗi khi bước vào đồn CA kiểu này. Tay an ninh tò
mò bấm bấm vọc vọc hai cái điện thoại của tôi. Tôi liền
nói: "Nè anh, anh không được phép coi điện thoại của tôi
như vậy chứ! Cái này là cá nhân riêng tư mà. Sao anh dám xâm
phạm? Anh để điện thoại tôi xuống đây!". Hắn thôi dò
xét điện thoại của tôi, nhưng vẫn giữ khư khư trên tay.

Tôi hỏi: "Anh là ai mà có quyền muốn làm gì thì làm như
vậy? Anh không xuất trình giấy tờ thẻ ngành thì tôi sẽ
không làm việc với anh!". Hắn nói: "Tao là dân thường
thôi! Tao thích làm vậy đó! Thì sao?". Hắn hung hổ xấn đến
tát tai tôi một phát. Tôi quay qua phân trần với mấy anh CAKV
mặc sắc phục: "Tôi không biết mấy người này là ai, tự
nhiên bắt tôi vào đây làm gì, còn hành hung đánh chúng tôi
nữa chứ? Mấy anh thấy đó, trong đồn CA mà họ còn đánh tôi
như vậy thì huống gì ở ngoài đường?". Họ tỏ ra bênh
vực tay an ninh kia: "Phải làm gì thì mới bị đem vào đây
chứ!". Tôi làu bàu: "Tôi chả làm gì sai cả! Chỉ đi uống
café với bạn mà bị hốt vào đây. Tôi cũng đang muốn biết
lý do đây nè…".

Họ điều một tay CA thường phục trẻ măng vào làm việc với
tôi, nói là CA ở phường này. Tôi đòi tay này phải xuất
trình thẻ ngành, hắn móc ra đưa tôi, tôi lấy một tờ giấy
và bút ghi lại: Trần Vũ Long, hạ sĩ quan, CAKV P. Cô Giang. Long
sinh năm 1990, mới ra trường được ba năm, nói chung là dáng
vẻ đàng hoàng, hiền lành. Long đòi giấy CMND của tôi, tôi
móc ví đưa cho hắn. Xong, quay qua hai tay an ninh và mấy viên
CAKV, tôi nói: "Giấy tờ tôi hợp lệ, giờ tôi đi được
chưa?". Mấy người kia chặn ngay: "Cứ ở yên đó, giờ
viết tường trình đi!". Tôi đáp: "Tôi không có tường
trình gì hết, tôi viết thẳng đơn tố cáo mấy người luôn.
Đánh đập, bắt giam tùy tiện người khác. Tôi tố cáo cái
đồn CA này bao che cho những kẻ côn đồ kia luôn!".

Tôi viết thẳng một mạch đơn tố cáo kệ lại sự việc bị
bắt bớ và hành hung vô lý ra sao. Tôi biết họ bắt mình viết
tường trình cũng là để câu thời gian trong lúc chờ người
bên CA Thành phố xuống làm việc thôi. Và lá đơn tố cáo kia
cũng chả biết phải gởi đi đâu và cho ai vì họ cũng sẽ
không bao giờ giải quyết cho mình. Vì thế, tôi không cần
phải theo cái công thức mẫu của đơn từ là phải Cộng hòa
xã hội chủ nghĩa Việt Nam/ Độc lập – tự do – hạnh
phúc… Khi hai tay an ninh PA 67 quen thuộc xuống làm việc với
tôi, tôi thấy hắn cầm đơn tố cáo của tôi nhìn qua rồi
mỉm cười, tôi biết họ đang nghĩ gì và tôi cũng cười
thầm…

Trong hai tay PA 67 quen mặt, anh Nguyễn Quang Trung tuổi khoảng
tầm 40-45 là một người rất khôn khéo. Lần nào trước khi
vào cuộc làm công việc "quay dế" tôi, anh ta cũng hỏi tôi
muốn uống gì, hút thuốc gì để mua. Tôi yêu cầu café sữa
đá, thuốc gì loại nào cũng được. Anh Trung móc ra gói thuốc
Kent, kéo tôi ra ngoài ban công làm một điếu cho tỉnh. Anh ta
vẻ như trách cứ tôi tại sao lại có mặt ở gần tòa án để
bị lôi vào đây, để gặp lại trong hoàn cảnh không vui này.
Anh ta thay mặt mấy tên côn đồ kia xin lỗi tôi vì "có thể
hơi quá tay trong lúc làm nhiệm vụ". Tôi nói không phải lỗi
của anh, nhưng anh cũng nên có ý kiến lại cấp trên chứ cứ
để lính lác hoành hành như vậy thì chỉ làm xấu thêm bộ
mặt ngành CA vốn đã không được sự thiện cảm của dân
rồi.

Tay an ninh PA 67 trẻ hơn tên là Hưng, năm ngoái phục kích tôi
từ nhà Paulo Thành và đi theo tôi cho đến cầu Bình Triệu chỉ
vì tôi mặc áo NO-U do báo SGTT in. Hắn lấy lý do là nghi ngờ
chiếc xe Honda 67 của tôi là xe gian nên nhờ 2 CSGT túm tôi vào
đồn CA P.26, Q. Bình Thạnh (gần bến xe miền Đông) và sau đó
thì làm việc về áo NO-U và việc đi biểu tình chống Trung
Quốc. Sau lần đó, hắn còn làm việc với tôi 1 lần nữa ở
P. Linh Xuân, Q. Thủ Đức nơi tôi thường trú và nhiều lần
khác theo đuôi khi tôi đi gặp gỡ bạn bè, café, ăn nhậu…
Lúc đầu Hưng nghĩ tôi trẻ tuổi hơn hắn nên ra giọng dạy
dỗ, khuyên bảo này nọ. Sau tôi hỏi hắn sinh năm bao nhiêu,
học đại học năm mấy, hắn nói sinh năm 1983, học đại học
năm 2002. Vậy là tôi phì cười nói: "Vậy Hưng chỉ là em
nhỏ thôi! Tôi học đại học năm 2001, trước em nhỏ 1 năm".
Hưng có điện thoại smartphone xịn, hay vào facebook của tôi
để theo dõi, cập nhật tình hình. Hưng vào facebook đọc
được status của tôi sáng 28/12 là tẩy chay phiên tòa xử 3
blogger và chửi tổ cha mấy thằng nào muốn bắt tôi vào đồn
CA thì cười cười và cầm đi khoe hết người này người kia
trong đồn xem.

Một lát vào làm việc, anh Trung hỏi và Long ghi biên bản. Hỏi
về việc có biết phiên tòa sáng nay không, ra khu vực đó làm
gì, đi với ai, có hẹn hò gì không… Trong lúc đó thì có
khoảng 3-4 tay an ninh thường phục khác ra vào thông báo này
nọ. Có một tay thấy tôi đội mũ thì nhào vào giật mũ, đòi
tát tôi, quát tôi rằng trong đồn mà dám đội mũ à? Tôi giật
mũ lại, nói: "ủa ông là ai vậy? giấy tờ thẻ ngành gì
đâu? trong đây có luật nào cấm không được đội mũ
không?". Anh Trung thấy vậy liền nói: "Thôi cứ để nó
đội đi, lãng tử mà!". Tên kia lừ lừ mắt nhìn tôi rồi
bỏ ra ngoài.

Có hai tay khá trẻ nghe anh Trung nói là tên là Toàn và Hoàng từ
Cục quản lý XNC xuống để điều tra tôi, hỏi về những lần
tôi xuất ngoại. Có vẻ hai tay này khá tức tối với tôi khi
địa phương tôi mời 3 lần mà chưa sắp xếp được thời gian
để lên phường làm việc (?). Tay Toàn nói tôi phải có nghĩa
vụ lên làm việc, vậy mà cố tình không thu xếp lên hợp tác.
Tôi trả lời rằng tôi bận nhiều việc nên CHƯA thu xếp
được chứ không phải là KHÔNG thu xếp, khi nào có thời gian
thì tôi sẽ sắp xếp. Nhưng tại sao không ghi thẳng trong giấy
mời là sẽ gặp Cục Quản lý XNC (thay vì lên gặp CAKV) đi thì
tôi đã biết là việc quan trọng để mà sắp xếp rồi… Có
vẻ hôm nay tôi bị giữ lại trong đồn là để tiện cho họ
một công đôi chuyện luôn, vừa giữ chân được tôi vừa để
hỏi tôi một số vấn đề mà họ còn tò mò, thắc mắc…

Họ hỏi tôi về mối quan hệ với Mẹ Nấm, Bùi Chát, Tiểu
Anh, Hoàng Vi… Họ hỏi về chuyến du lịch qua Cambodia, Thái Lan
và gần đây là Philippines. Họ hỏi qua đó làm gì? Đi trong bao
lâu? Có gặp người Việt Nam nào bên đó không? Họ muốn biết
về khóa học truyền thông nào đó ở Thái Lan mà Mẹ Nấm đã
tham gia, hỏi tôi có tham gia không này nọ. Tôi nói rằng không
biết gì cả về khóa học ấy, cũng chỉ thấy Mẹ Nấm post
hình ảnh và thông tin lên facebook vậy thôi. Nếu họ muốn
biết rõ thì nên đi hỏi Mẹ Nấm. Họ hỏi khá kỹ về khóa
thực tập làm việc của tôi cho báo điện tử Rappler ở bên
Manila. Họ không thể nào ngờ chỉ với khả năng tiếng Anh
của mình thôi mà tôi là người Việt Nam đầu tiên được
nhận vào thực tập ở một tờ báo điện tử hàng đầu của
Phi Luật Tân. Có vẻ họ hơi ngán giới truyền thông (nhất là
truyền thông xã hội) thì phải…

Họ hỏi han về gia đình tôi bên Mỹ, hỏi tôi có muốn qua đó
không, muốn đi du lịch thăm gia đình không… Rồi kêu tôi
phải biết điều hợp tác thì sau này mới có điều kiện này
nọ để xuất ngoại. Họ nói lấp lửng ra vẻ tùy vào thái
độ hợp tác của tôi mà họ sẽ cân nhắc xem sau này tôi có
được phép dùng Hộ chiếu của mình mà xuất ngoại nữa hay
không. Tôi chỉ biết gì thì nói đó thôi, còn những vấn đề
riêng tư cá nhân thì tôi không muốn tiết lộ. Họ nói họ
biết rõ tôi qua nước ngoài làm gì, tôi trả lời rằng các anh
biết rồi thì hỏi tôi làm chi, mà nhiều khi tôi trả lời mấy
anh cũng có tin đâu, nếu có làm gì sai trái pháp luật thì cứ
bắt thôi… Trong lúc đó, họ kiểm tra hai điện thoại của
tôi, đọc tin nhắn, ghi lại tất cả nhật ký cuộc gọi và
chép hết danh bạ có trong 4 thẻ sim của tôi… Khi đó, quyền
bảo mật thông tin cá nhân riêng tư của tôi và bạn bè bị
xâm phạm. Tuy tôi có "tự do" đi toilet, đi ra ngoài hút
thuốc nhưng dường như tự do đi lại sau này và việc qua khỏi
cửa khẩu Việt Nam sẽ bị đe dọa rồi đây… Tay Hoàng bên
Cục bắt tôi viết cam kết gì đó, tôi nói thẳng là không
viết và chỉ làm việc đến 16h thôi không hơn nữa vì 18h tôi
phải đi đám cưới.

Rồi họ kiểm soát tất cả đồ đạc của tôi, phát hiện ra
chiếc móc khóa của Vi là một máy quay camera (trong khi tôi
tưởng là remote chống trộm gì đó). Họ thấy camera này bị
mất thẻ nhớ. Họ nghĩ tôi đã giấu thẻ nhớ rồi nên bắt
tôi giao ra, tôi nói không biết gì cả, không tin thì cứ xét
người. Thế là họ lục soát xét ví, xét người tôi. Dù tôi
lấy uy tín của mình ra hứa là không biết gì về cái thẻ
nhớ ấy nhưng anh Trung không tin, nói là phải theo lệnh cấp
trên. Dường như họ cứ phải làm theo mệnh lệnh như một cái
máy mà không hề biết đến và tôn trọng cái gọi là tư cách,
uy tín, lời hứa… Thế là tôi buộc phải cởi giầy, tháo mũ,
cởi quần áo. Anh Trung khám cả quần lót tôi nhưng vẫn tôn
trọng không xâm hại, đụng chạm gì đến "tự do" đang ủ
rũ vì chán nản và mệt mỏi với tình người và cuộc đời
ở gầm trời này...

Không tìm được gì trong người tôi, bên phía Hoàng Vi cũng
thế. Tôi nghĩ có lẽ có lẽ thẻ nhớ đã bị rơi mất đâu
đó khi giằng co đến nỗi camera bay nắp luôn. Họ lập biên
bản tịch thu, niêm phong cái camera ấy trước sự chứng kiến
của tôi. Sau đó tôi ngồi chơi xơi nước, hút thuốc chờ cấp
trên xuống lệnh thì tôi mới được cho về. Tôi thấy thật
vô lý khi tự nhiên mình lại bị tước mất một số quyền
tự do cơ bản của con người. Khi họ cho phép thì mới được
gọi điện cho bạn đến đón về, nếu như họ ưng ý thì mới
được rời khỏi đồn (dù chả bao giờ tôi muốn tốn thời
gian cách vô ích như thế!).

Diên An đến đón tôi về nhà, 19h thì Bách Việt và Hoàng Vi
nghe nói cũng được thả ra. Nghe những chuyện xảy ra với Vi,
tôi thấy không ngờ người ta lại tàn bạo, hèn hạ và đê
tiện như vậy. Hộp cơm trưa cùng với mấy ly cafe sữa trong
bụng tôi bỗng dưng cồn cào, tôi nôn hết tất cả trong bụng
ra ngoài. Tôi tắm rửa sạch sẽ xong, mệt mỏi quá nên đi
nghỉ sớm chứ không còn sức đi đám cưới được nữa. Một
số bạn bè gọi điện thăm hỏi, tôi trả lời vắn tắt, cám
ơn rồi tắt máy... Tôi biết sáng mai sẽ không thể dậy sớm
đi viếng đám tang mẹ anh Lê Thăng Long được nên nhắm mắt
cầu nguyện mong bà sớm siêu thoát...

Điều lạ là, tuy cả ngày mặc quần rách trong đồn, cái tôi
nghĩ đến nhiều nhất không phải là "tự do" của tôi như
thế nào trong cái quần rách ấy mà là cái TỰ DO mọi người
dân Việt Nam đang có, đang sống. Nó là như vầy ư? Vậy thì
nguy hiểm quá! Nó có thể bị tước đoạt, xâm hại, lăng
nhục... bất cứ lúc nào. Và vẫn đang có nhiều người chỉ
quan tâm đến cái "tự do" của riêng mình chứ không hề
đếm xỉa và tôn trọng đến "tự do" hay TỰ DO của người
khác.

Các bạn bè đồng nghiệp báo giới của tôi trên thế giới
đã nghe nói nhiều về TỰ DO ở Việt Nam. Họ đã hỏi tôi
rất nhiều về tình trạng TỰ DO ở Việt Nam. Họ không ngờ
rằng có một ngày, không chỉ TỰ DO mà ngay cả "tự do"
của tôi cũng gặp nguy hiểm như thế!

Tôi sẽ giữ lại chiếc quần thủng đáy ở ngay chổ "tự
do" để làm kỷ niệm, để nhớ và để nghĩ...

<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-g-a.akamaihd.net/hphotos-ak-snc6/s720x720/735060_10151220548279033_564334731_n.jpg"
width="550" /></center>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20130102/hanh-nhan-nguy-hiem-cho-tu-do-tap-3),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

0 phản hồi:

Đăng nhận xét

Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives