<center><img
src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEizkAeHuUY1X9KUIa0G4CN2VQeHEd640Ua_SVhUvwLnZ2QwCrZGGR-3lgxyBsy_ixvJ4UCpXgZdUqu7xZjHAt2vqEJHBQDqiNbrombYYsj4_3MsHIeqemxOi8lc6ELqTfQzPrCTz43pAko/s640/LeCongDinh58.jpg"
/></center>
<em><strong>(Cảm nhận từ hành động của một số chí sĩ yêu
nước trong thời đại mới)</strong></em>
Trong một thế giới với sự phát triển vượt bậc của khoa
học kỹ thuật, phương tiện truyền thông ngày một đáp ứng
được nhu cầu thông tin của mọi người dân từ thành thị
đến nông thôn, từ đồng bằng đến nơi miền sơn cước hẻo
lánh hay len lỏi đến tận nơi hải đảo xa xôi. Sự nối kết
giữa người với người không còn bị hạn chế bởi yếu tố
địa lí, yếu tố quốc gia, dân tộc, cũng không bị ngăn cách
bởi những hệ quả của lịch sử trong quá khứ. Con người
ngày càng xích lại gần nhau hơn và cũng chính vì thế sự
tiếp thu tri thức, tiếp thu những giá trị tinh thần hay những
cách thức trong quản lí xã hội ngày một nhiều thêm. Có
người được tiếp thu các tri thức nhân loại, được thấy
và hiểu biết về các quốc gia khác thông qua những phương
tiện truyền thông hiện đại, một số may mắn hơn được
trực tiếp giao lưu học hỏi và được sống, hay trải nghiệm
thực tế.
Điều này cũng nảy sinh sự so sánh giữa xã hội này với xã
hội khác, giữa cách thức quản lí xã hội của thể chế
chính trị này so với cách thức quản lí của thể chế chính
trị khác. Từ đó tìm ra sự vượt trội, tính ưu việt của
một xã hội nhất định nhằm có thể phục vụ cho sự tiến
bộ của đời sống con người, đáp ứng được nhu cầu ngày
càng lớn của mỗi người nói riêng và của cộng đồng nhân
loại nói chung. Tuy nhiên, mong muốn thay đổi chỉ được thực
hiện bởi những cá nhân có khả năng nhận thức về xã hội,
có tri thức cao và đứng trung lập trong xã hội. Những cá nhân
này không bị ràng buộc bởi các quyền lợi tư riêng, cũng như
họ có lối suy nghĩ xây dựng và mong muốn cải tiến xã hội.
Ngược lại, những cá nhân bị ràng buộc vì các quyền lợi
riêng tư và đang trong tình trạng được hưởng đặc quyền,
đặc lợi từ một thể chế nhất định thì lại không muốn
thay đổi, dù cho cái thể chế chính trị kia không còn đáp
ứng được vai trò quản lí xã hội mà người dân mong muốn.
Hai hạng người với hai lối đi khác nhau trong cùng một đất
nước nhất định, chắc hẳn sẽ xảy ra sự đụng độ và
tranh chấp. Khi có sự đấu tranh thì kẻ nắm giữ quyền lực,
kẻ tạm thời điều khiển đa số mọi lĩnh vực trong xã hội
sẽ chiếm lợi thế và bằng những cách thức khác nhau tìm
cách tiêu diệt đối phương.
Ở đâu đó trên đất nước Việt Nam chúng ta, chúng ta thường
nghe thông tin về việc người này phản động, người kia bán
nước, người nọ tuyên truyền chống phá cách mạng,… nhưng
chúng ta đã thử tìm hiểu thật kĩ về thân thế cũng như
đặt ra các giả thiết về các việc mà họ đã làm chưa, hay
ít nữa là chúng ta có chịu nghe những thông tin bị Cộng Sản
xem là "không chính thống", để có một cái nhìn đúng
đắn, tổng hợp và khách quan cho số phận của những người
đó chưa.
Để có một cái nhìn đúng đắn về hành động của những
nhà trí thức đang bị chính quyền Cộng Sản Việt Nam liệt
vào tội chống phá nhà nước, phản động hay bán nước…
Chúng ta hãy cùng nhau phân tích một vài điểm về bối cảnh
xã hội Việt Nam hiện tại, về cách thức quản lí thông tin
(báo chí), và thân thế cũng như việc làm của những nhà trí
thức ấy.
Xã hội Việt Nam chúng ta đang sống bị đánh giá là tụt hậu
cả về kinh tế cũng như trong cách thức quản lí xã hội:
Trong khi Việt Nam được xem là một đất nước có tiềm năng
phát triển kinh tế vì nguồn tài nguyên phong phú dồi dào, con
người thông minh, cần cù, sáng tạo… thì kinh tế Việt Nam
trong thực tế hiện nay lại đang trên đà thụt lùi so với các
quốc gia láng giềng trong khu vực, tụt hậu so với các nước
Phương Tây. Đói nghèo, cái đói đang hoành hành trên người
dân Việt Nam. Các chế độ phúc lợi xã hội dưới mức trung
bình. Thất nghiệp, lạm phát leo thang và đa số người dân
sống trong tình trạng bấp bênh… Cơ sở hạ tầng quy hoạch
một cách bừa bãi, thiếu khoa học, gây nên sự trì trệ trong
phát triển du lịch và phục vụ cuộc sống,….
Về chính trị, chúng ta đang duy trì cách thức quản lí đã bị
loại bỏ hầu hết trên thế giới, bị xem là không phù hợp,
kiềm chế sự phát triển xã hội và làm băng hoại xã hội.
Nó không đáp ứng được xu thế phát triển của thế giới
tự do. Với cách thức quản lí xã hội lạc hậu và phản dân
chủ, chế độ chính trị của Việt Nam hiện tại đang dùng,
gây nên sự biến chất của đạo đức con người và khiến con
người thụ động, sợ hãi hay thiếu ý thức tự giác… Nạn
tham nhũng, quan liêu là những căn bệnh trầm kha. Sự kém cỏi
trong quản lí của các cấp chính quyền từ xã (phường),
huyện (quận), tỉnh (thành) đến cả giai cấp lãnh đạo trung
ương, do cơ chế "cha truyền con nối" gây ra đang tạo nên
những bất cập và lộ rõ nhiều yếu kém. Tầng lớp tri thức
trẻ không được trọng dụng tạo nên lối suy nghĩ phó mặc,
tạo nên sự thụ động không còn mong muốn phấn đấu, nên con
người Việt Nam đang trở nên thụ động không còn tìm tòi,
học hỏi một cách có ý thức nữa. Tất cả người trẻ,
tầng lớp sinh viên của các trường Đại học, Cao đẳng chỉ
học lấy lệ, học vì bằng cấp và không trông mong gì vào
tấm bằng mình sẽ nhận được sau khóa học… Thiếu nhân tài
là do chính chế độ loại bỏ nhân tài, thiếu người làm
việc hiệu quả là do thiếu chế độ biệt đãi nhân tài.
Nói về ngành truyền thông Việt Nam: Khi báo giới là công cụ,
là phương tiện của nhà quản lí xã hội, phục vụ vì lợi
ích của Đảng thuộc quyền quản lí trực tiếp của Đảng và
chịu sự kiểm duyệt của cơ quan kiểm duyệt báo chí thuộc
Đảng quản lí… được qui định trong Hiến Pháp và Pháp
luật. Khi việc đào tạo báo chí chỉ nhằm nhấn mạnh đến
"công tác tư tưởng cho nhân dân" và "định hướng dư
luận", thì những sự thật khách quan trong nước và quốc tế
đều bị bẻ cong theo chủ ý của nhà cầm quyền Cộng Sản
Việt Nam. Tôi còn nhớ khi đang là sinh viên báo chí, khi học
môn Truyền thông đại chúng, một giảng viên đã khẳng định
"Trước đây chúng ta có thể dùng cụm từ "bưng bít thông
tin", nhưng trong thời đại mà phương tiện truyền thông đại
chúng phát triển như hiện nay, người dân có thể được xem,
được nghe thông tin từ nhiều luồng khác nhau thì chúng ta
tuyệt đối không được sử dụng cụm từ đó nữa, mà phải
định hướng dư luận theo hướng của chúng ta". Như vậy,
trong bất cứ thời kì nào giới truyền thông Việt Nam cũng
không làm nhiệm vụ thông tin cho nhân dân, không có sự thật
nào được nói lên đúng với vốn có của nó. Tất cả thông
tin sự kiện đều bị "lái" đi một hướng khác có lợi cho
nhà cầm quyền và làm lạc hướng dư luận. Bên cạnh đó,
với biện pháp cứng rắn và phản dân chủ, nhà cầm quyền
Việt Nam lại cấm tuyệt đối không cho ra báo tư nhân và độc
quyền trong lĩnh vực báo giới.
Một vài nhận định sơ lược về truyền thông thông tin ở
Việt Nam trên, ta có thể hiểu ngay việc nhà cầm quyền muốn
kết tội ai, muốn biến một trí thức yêu nước nào thành kẻ
"phản động", thành đối tượng chống phá nhà nước đều
là điều dễ dàng thực hiện được. Đánh lừa nhân dân để
gây phẫn nộ trong nhân dân là chiêu bài mà nhà cầm quyền
thường áp dụng để tiêu diệt hết những người yêu nước,
nhằm giữ cái ghế lãnh đạo mang lại nguồn lợi to lớn kia.
Khi đã hiểu được điều đó, chắc chắn chúng ta sẽ đặt ra
nhiều mối nghi về những gì mà nhà cầm quyền đang kết tội
một số trí thức trên các phương tiện truyền thông đại
chúng. Từ đó, chúng ta sẽ có sự xem xét kĩ lưỡng hơn, khách
quan hơn bằng cách tìm hiểu thông tin và đặt ra những nghi
vấn từ thân thế và việc làm của những người trí thức
đang bị giam cầm và bị liệt vào số những kẻ phản động,
chống phá kia. Chắc chắn, là những người tiếp cận được
với tri thức tiến bộ cùng với lòng tôn trọng sự thật,
chúng ta sẽ cất công tìm hiểu về họ, nhằm trả lại danh
dự và nhân phẩm đang bị Cộng Sản Việt Nam chà đạp cho
họ.
Ở đây, tôi muốn đưa ra một điển hình là Luật sư Lê Công
Định. Đó là một nhà trí thức, tạm thời chúng ta chưa bàn
đến lòng yêu nước của ông mà chỉ nói đến thân thế sự
nghiệp và cái "tội" mà ông đang phải mang. Tốt nghiệp cử
nhân Luật Đại học Tổng hợp TPHCM năm 1989. Có nguồn tin ghi
ông Định là cử nhân Luật cả hai trường: Đại học Quốc
gia Hà Nội, Đại học Tổng hợp TPHCM, nhưng không ghi năm tốt
nghiệp. Sau đó, làm việc ở Phòng Công chứng số 1, thời gian
sau nghỉ việc để học lớp luật do Luật sư Tiến sỹ Triệu
Quốc Mạnh mở ở Đại học Tổng hợp TP. HCM. Học thêm tiếng
Pháp và Luật với Tiến sĩ Võ Phúc Tùng đến 8 năm.
Năm 1997 giành được suất học bổng ngành luật của Trường
đại học Tổng hợp Pantheon - Assas (Paris 2).
Năm 1998, ông giành được học bổng Fulbright đi Mỹ.
Học một khóa triết của Đại học Sorbonne. Đến tháng 5 năm
1999 rời Paris, (không thi những môn cuối cùng của bậc thạc
sĩ (vào cuối tháng 6 năm 1999) để sang Mỹ học cao học luật
ở Đại học Tulane - Columbia đến năm 2000.
Trong nước, Lê Công Định là một trong những luật sự có tên
tuổi và uy tín. Tham gia vào luật sư đoàn TP. Hồ Chí Minh và
giữ chức Phó chủ nhiệm Đoàn luật sư TP Hồ Chí Minh nhiệm
kỳ 2005 - 2008. Ông rời luật sư đoàn và mở văn phòng luật
sư riêng.
Câu hỏi đặt ra là tại sao ông lại bỏ con đường đang rất
rộng lớn về tiền đồ tương lai như vậy?
Gia đình giàu có, bằng cấp cũng không thua ai; ông cũng có kết
hôn với cựu hoa hậu Nguyễn Thị Ngọc Khánh. Như vậy, tiền
đồ, sự nghiệp hay cả giai nhân ông cũng đều không thiếu;
có thể nói một tương lai tươi sáng luôn rộng mởm trước
mắt ông. Vậy tại sao ông lại bị bắt vì "chống phá nhà
nước", tại sao bị kết tội phản động?
Tại sao ông lại tham gia liên lạc với Đảng Nhân Dân Hành
Động (tại Mỹ) và Đảng Dân Chủ Việt Nam Thế Kỷ 21, và
lên chương trình hành động cho việc thành lấp Đảng mới –
Đảng Lao Động, ông không biết sự nguy hiểm của việc làm
này sao?
Lê Công Định thiếu tiền mà phải tham gia vào việc làm nguy
hiểm đến tiền đồ và sự nghiệp của mình sao?
Đây là điều mà nhà cầm quyền Việt Nam không muốn người
dân đặt ra nghi vấn. Bởi vì Lê Công Định không thiếu thứ
gì cho sự phát triển tiền đồ và danh vọng bản thân nếu
cứ ngoan ngoãn, nhắm mắt làm ngơ trước sự quản lí kém cỏi
của nhà cầm quyền Cộng SảnVN. Để trả lời cho những câu
hỏi trên chỉ còn một cụm từ "yêu nước", chỉ còn một
lối nghĩ "vì người khác và muốn nâng người khác lên cuộc
sống tốt đẹp mà họ đáng được hưởng". Ông không thể
làm ngơ trước sự sống chết của những người dân Việt Nam
đang bị nhà cầm quyền lừa gạt, ông không thể chỉ vì bản
thân mình mà làm ngơ trước sự thật về một nước Việt Nam
đang ngày càng xuống cấp cả đạo đức lẫn mức sống. Là
một người có ăn học, lại được tiếp thu với cuộc sống
tự do thật sự ở bên ngoài, ông hiểu và bắt buộc mình
phải làm một điều gì đó có ý nghĩa cho đất nước, cho dân
tộc. Hành động của ông khi muốn tận gốc thay đổi cuộc
sống của người Việt Nam là điều chính nghĩa, là việc làm
đáng hoan nghênh nhưng nó lại đụng chạm đến quyền lợi
của những người Cộng Sản đang nắm giữ quyền lực. Đảng
Cộng Sản muốn duy trì một chế độ mà họ có thể độc
quyền trong mọi lĩnh vực đời sống xã hội, họ duy trì một
chế độ: không có đối thủ cạnh tranh với quyền lãnh đạo
của họ. Họ không vì nhân dân, không vì sự tồn vong của dân
tộc mà vì tư lợi bản thân.
Lê Công Định và những nhà chí sĩ yêu nước khác như Luật
sư Lê Thị Công Nhân, Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ, Lm. Nguyễn
Văn Lý,… thì không như thế: Họ hi sinh mình để giới thiệu
cho người dân Việt Nam về một xã hội đúng nghĩa, về một
xã hội tự do dân chủ và về một xã hội mà ở đó con
người được sống trong tiện nghi và sống đúng với nhân
quyền của mình… Họ muốn đa nguyên vì họ hiểu giá trị
của nó. Tôi xin nhắc lại câu nói nổi tiếng của Lê Công
Định: "<em>Đa nguyên không đáng ngại, mà trái lại rất cần
thiết nếu biết điều tiết thích hợp. Đa nguyên là động
lực của sự phát triển, điều đó miễn bàn cãi</em>".
Họ đã không để ý đến hậu quả xấu cho bản thân mà can
đảm nói lên chân lí, họ muốn ai ai trong đất nước Việt Nam
này cũng đều có được một cuộc sống như họ, nên họ đã
hi sinh chính cuộc sống riêng tốt đẹp kia để đổi lấy
nhận thức cho người dân Việt.
Yêu nước và hành động. Đấu tranh và loại bỏ cái yếu kém,
loại bỏ sự gian trá và lừa gạt. Nói lên sự thật và để
mọi người dân được tiếp cận với thế giới tự do, trả
lại quyền làm người và những quyền lợi mà đáng ra tất
cả mọi người Việt Nam được hưởng chứ không riêng gì
những người cầm quyền. Đó có thể là phản động, là bán
nước, là chống phá hay không?
Cần có thái độ đúng đắn và cần có một cái nhìn sâu sắc
hơn về những nhà chí sĩ yêu nước kia. Đảng Cộng Sản hãy
trả lại cho họ thanh danh và sự tự do đúng nghĩa. Chúng ta
hãy trả lại cho họ sự tôn trọng vì họ đang hành động vì
chúng ta.
Hoan hô tinh thần của những nhà chí sĩ yêu nước trong thời
đại mới. Hoan hô Luật sư Lê Công Định, Lê Thị Công Nhân,
Cù Huy Hà Vũ, linh mục Nguyễn Văn Lý, linh mục Phan Văn
Lợi,…!
<em><strong>Người Tôi Tớ </strong></em>
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/tin-tuc/20120924/nguoi-toi-to-tai-sao-ho-lai-lam-the),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét