Hoàng Dũng CDVN - Tôi mặc áo đen đi dự phiên tòa 24/9

Bây giờ đây, chiều ngày 25/9 tôi mới có thời gian ngồi lại
để viết, kể lại những gì xảy ra trong hơn 1 ngày qua, kể
từ khi tôi mặc áo màu đen rời khỏi nhà với dự định tới
131 Nam Kỳ Khởi Nghĩa (Công Lý cũ :p) để được tham dự phiên
tòa xét xử 3 thành viên CLB Nhà báo Tự do.

Khi gần tới tòa, tôi phát hiện có 2 bạn thanh niên đi Dream
bám theo, nhờ bác xe ôm cắt đuôi mấy lần không được :D,
tôi liền vẫy vẫy 2 cậu ấy nhanh lên kẻo đứt đuôi. Tới
gần tòa, đặc công an, đồng thời biết đã có một số
người bị bắt mang về đồn. Tôi nhìn quanh, chẳng bóng áo
đen nào cả, ngoại trừ tôi lạc lõng :D. Bảo bác tài vòng
lại 1 vòng nữa, trả tiền bác trước rồi dặn, tới đó em
nhảy xuống, bác cứ thế đi, cảm ơn bác nhiều.

Tiến vào cổng, một anh thường phục tiến ra hỏi:

- Anh đi đâu?

- Tôi tới dự phiên tòa công khai.

- Anh có giấy mời không?

- Tôi không có.

- Vậy thì không được, phải có giấy mời mới được vào,
mời anh qua bên kia đường.

Một cảnh sát du lịch tận tình đưa tôi qua đường, nơi đang
có rất nhiều anh công an sắc phục, thường phục đang trìu
mến ánh mắt để chào đón. Tôi biết sang đó là sẽ đi nơi
khác, chứ đường nào về? Bình thường, có gì đâu, tôi biết
trước chuyện đó mà.

Sang đường, được 2 anh thường phục dịu dàng dìu vào góc
tòa nhà đang xây, đứng đó chờ xe :D. Trong lúc chờ, tôi rất
ấn tượng và cảm thấy thích thú khi có 1 anh an ninh nhận ra
tôi và "chửi": Mày đến đây làm con Cờ gì Dũng? Tôi không
thấy vấn đề gì ở câu nói bậy của anh, mà chỉ thấy đó
là sự gần gũi thông qua sự bực dọc của một ông anh mắng
thằng em. Hay tại tôi ngốc mà thấy họ văng tục, lại thấy
thân thiện? :)). Nhưng quả tình là vậy. Có những câu nói,
hành động giống nhau, nhưng ta lại cảm nhận được ý nghĩa
khác nhau.

Tôi sẽ chứng minh cho các bạn khi lên xe. Một cậu công an sắc
phục tên Quốc và một cậu an ninh đưa tôi lên xe về CAP Bến
Thành. Xe vừa rời bánh thì cậu Quốc đã đè tôi ra để lấy
điện thoại. Tôi nói: <em>Anh để yên, tôi sẽ tự móc đưa cho
anh, mặc dù việc anh lấy điện thoại của tôi là đã xâm
phạm cá nhân rồi đấy.</em> Anh ta vẫn hùng hổ móc bằng
được và đưa cho anh an ninh xem, đọc tin nhắn. Tôi bỗng cảm
thấy tức giận vô cùng. Vì hai lẽ: <em>Mình đang là thành viên
của phong trảo bảo vệ quyền con người mà còn bị ngang nhiên
xâm phạm, lẽ thứ hai: Tại sao họ không thể để tôi tự móc
ra đưa, tôi đâu có từ chối? </em>

Đấy là 2 hành vi có thể giống nhau, nhưng tôi lại cảm nhận
cái tình khác nhau là vì vậy.

Thật thú vị là tôi lại được đưa về Công An Phường (CAP)
Bến Thành, lại được ngồi ở nơi mà mấy năm trước tôi
đã vô tình ngồi, hehe. Hai CAP làm việc với tôi, ghi lại biên
bản làm việc. Tới gần trưa vẫn không thuyết phục được
tôi ký biên bản, họ đành chịu. Cũng tới lúc đó thì có lẽ
họ đã quyết định chuyển tôi sang bộ phận đặc trách:
<em>Bộ phận được phân công nhiệm vụ làm việc với Phong
trào Con đường Việt Nam.</em>

Từ lúc này, lý do cái áo đen ở đâu ra có, tới đó làm gì...
không còn được nhắc tới nhiều nữa. Mà xoay quanh những gì
của Phong trào CDVN mà tôi là một thành viên sáng lập.

Áo đen, không được nhắc nhiều, nhưng chủ yếu xoay quanh
chuyện anh lấy ở đâu, tại sao lại mặc vào hôm nay, ý nghĩa
của dòng chữ trên áo là gì...? Tôi thừa nhận rằng tôi đã
lấy được chiếc áo ở quán cafe gì Đa đối diện tòa, ngày
7/8. Tôi thấy họ để lại trên ghế của quán và tự hiểu
rằng họ đang muốn phân phát, mà cũng không biết là ai, tôi
lấy mặc và đi vào tòa. Khi đi vào thì gặp một số người
mặc áo đen khác đang chụp ảnh và được chụp ảnh chung. Tôi
cũng nhận ra một số blogger nổi tiếng như Mẹ Nấm, An Đổ
Nguyễn, Bùi Hằng...

Tôi có nói rằng: Dòng chữ trên áo thể hiện thông điệp đòi
trả tự do cho Điếu Cày, Tạ Phong Tần và Anh Ba Sài Gòn. Còn
tôi, tới dự phiên tòa vì đó là phiên tòa công khai. Việc
mặc áo là hết sức bình thường, không nên xoáy sâu.

Từ trưa tới đêm, có khoảng 6, 7 người bên an ninh chia nhau ra
làm việc với tôi. Ban đầu còn có quay phim và chụp ảnh. Khi
ở tòa, họ cũng vài lần định chụp, nhưng tôi quay đi. Tới
CAP, tôi cho chụp và quay thoải mái, có lần tôi còn giơ 2 ngón
tay ra làm điệu bộ teen teen, hehe. Già đầu rồi mà hâm hết
biết :p.

Có lúc, tạm ngừng làm việc, một cậu vẫn quay, tôi liền
bảo:

- Sao cậu quay lắm thế, còn làm việc nữa đâu?

- Có quay đâu?

- Cậu quay cái màn hình ra đây tôi coi?

- Sao tôi phải quay?

- Cậu quay phim thì cậu thừa nhận, đâu có gì đâu mà phải
nói dối. Chúng ta cứ thẳng thắn và thành thật làm việc, có
hơn không?

Cậu ta im lặng và không quay nữa.

Trưa, sau khi được anh Lĩnh CAP mua giùm 1 hộp cơm, tôi ăn ngon
lành và rất vui vì anh đã cố từ chối tiền tôi trả. Tôi
sẽ sớm quay lại cảm ơn anh.

Nằm đại trên ghế, ngủ một tí, thi thoảng lại giật mình
tỉnh dậy vì tiếng quát phát ra từ trên lầu: <em>Các anh mới
là người đang vi phạm pháp luật. Đó là phiên tòa công khai.
Tôi đã làm việc xong rồi, các anh cho tôi về!!!</em> Giọng
của một anh khoảng trên 40t. Và hình như sau 2h anh ấy được
về, tôi ngủ mà không được thấy anh.

Chiều, tiếp tục làm việc với 4, 5 anh an ninh xung quanh các
hoạt động của PT CDVN với tinh thần hết sức thoải mái và
vui vẻ, bởi sự hài hước vốn có của các anh an ninh và một
ít của tôi. Thỉnh thoảng đôi bên lại chọc nhau và phá lên
cười. Đây cũng là cách để các anh ấy khai thác thông tin.
Nhưng rất tiếc là những việc tôi và PT làm đều minh bạch
và công khai, chẳng có gì phải lo lắng. Tôi được biết rằng
không có cách nào dễ dàng hơn là nên nói thật. Anh nói dối
điều gì đó, thì anh phải tâm niệm về nó mãi mãi. Còn nói
thật, thì không phải nhớ :D

Tối, tôi vẫn không chịu ký biên bản, dù họ có thuyết phục
cỡ nào. Tôi chẳng có lý do gì để ký biên bản. Tôi về đây
cùng các anh và luôn sẵn sàng đàm thoại, đó chính là sự
hợp tác của tôi. Họ đành chịu và mời 3 người dân vào ký
làm chứng. Tôi cảm thấy khó chịu vì sự xuất hiện của 3
ông bà già này, liền chọc: <em>Cô chú rảnh quá ha! Cô chú cho
cháu biết tên và địa chỉ trước khi ký làm chứng.</em> 2 anh
an ninh liền mắng tôi để lấy lại le cho 3 nạn nhân này. Tôi
thấy cũng không nên làm quá, liền thôi. Thấy thương cho họ,
già rồi mà còn phải ngồi chờ tới hơn 9h để chứng kiến
quá trình bóc máy điện thoại, ký biên bản...

Họ đề nghị tôi mở điện thoại 2 có cài mật khẩu để
xem. Tôi nói: <em>Trong điện thoại không có gì hết và tôi
không mở. Các anh có thể thấy điều đó khi các anh cố tình
xâm nhập. Tôi sẽ xem xét kiện các anh về việc xâm phạm
đời tư. </em>

Họ gọi một cậu tới phá mật khẩu, lần mò tay không một
chút, thì cậu ta mở được (tài!), bằng cách đưa máy về
tình trạng khi xuất xưởng. Tôi ức, vì mất hết những cái
games như Chim Điên, Mouse, Nogra Nuts... mà tôi đã dày công thao
luyện :D bấy lâu.

Chẳng có gì trong máy, kể cả hình của mấy em đẹp đẹp
thiếu vải, ngoại trừ những hình dạng thumbnail mà có thể nó
tự động lưu lại khi tôi vào web. Họ in ra và tôi ký nhận
rằng hình đó in ra từ máy của tôi. Họ có làm biên bản kèm
theo: Vì nghi ngờ phương hại tới an ninh quốc gia (ặc ặc, em
xĩu :P) mà cơ quan an ninh quyết định mở máy đt của anh Hoàng
Dũng dưới sự chứng kiến của những người làm chứng. Họ
ký, tôi không ký.

Gần 22h, tôi được các anh đề nghị dẫn về nhà để xem
trong nhà có gì vui không?! Tôi liền bảo: Sẵn sàng dẫn các anh
về nhà, nhưng phải có giấy khám nhà. Còn nếu các anh thấy
đêm hôm không tiện, tôi sẵn sàng ngủ lại ở đây, để sáng
mai làm.

Thuyết phục mãi không được, đành mời tôi về, sau khi đổi
áo sau trận giao hữu, lưu kho 2 điện thoại. Tôi được đổi
chiếc áo đen thành áo lót trắng của công an. Chắc từ mai
mặc cái áo lót này ra đường cho thiên hạ nể mới được.
Áo lót cổ tym, nhìn rất yểu điệu, rất hợp với dáng em,
kekeke.

Các anh hẹn sáng mai 8h30 làm việc tiếp, tôi yêu cầu giấy
mời, nhưng sau khi nói này nọ, thì tôi cũng bỏ qua, không cần,
vì mình đôi khi cũng cần "thỏa hiệp", hì. Ba cái gì nhẹ
nhàng, thì bỏ qua đi, vì cởi trần ra, chúng ta đều là
những-con-người...

À, dài dòng thêm đôi chút. Buổi chiều CAP quẳng vào phòng tôi
2 em chanh cốm 11, 12t. Hai em giả bán kẹo cao su ở chợ Bến
Thành để móc túi khách du lịch. Hai đứa học hết lớp 5 thì
nghỉ học, đi kiếm tiền thế này. Tôi băn khoăn không biết
rồi những cuộc đời này trôi nổi về đâu. Hơn 1h sau, mẹ
các em lên bảo lãnh về. Bắt cóc bỏ đĩa. Hai em hỏi: Chú sao
bị bắt? Nghĩ mãi không ra lý do nào cho 2 đứa dễ hiểu: Anh
đi biểu tình. Biểu tình là gì? Bó tay, cười trừ :D

Lúc rời CAP, bịn rịn chia tay 2 anh CAP, lúc này đã tỏ ra thân
thiện rồi. Bắt tay tạm biệt và cảm thông: Em không nghĩ
rằng anh phải làm việc từ sáng tới tận giữa đêm thế này.

Lúc chia tay, nói với các anh an ninh: Em cũng biết là chúng ta
sẽ gặp nhau, nhưng không nghĩ lại sớm thế này :D. Chắc sẽ
còn gặp nhau nhiều mà. Nên những gì em nói, các anh có thể
từ từ kiểm chứng xem có sai không, từ đó sẽ khỏi phải
hỏi lại em nhiều lần :D.


...

Sáng nay, do không có điện thoại để chuông, gần giờ hẹn
mới dậy được, đi bus tới điểm hẹn hò, đâm trễ. Vào làm
việc ở CAQ1 với 6 anh quây quần. Một anh ngồi từ xa. Tinh
thần làm việc cởi mở hơn hôm 24/9 vì càng gần nhau nhiều
hơn, mà không có khục khặc gì, thì người ta càng dễ ngồi
lại gần nhau hơn trong giao tiếp. Lại vẫn chỉ là những thắc
mắc - giải đáp, chọc nhau xung quanh công việc của Phong Trào
CDVN mà tôi có lẽ sẽ viết cụ thể hơn ở lúc khác.

Trưa, 12h, ôm nhau ngập ngừng chia tay, lúc ấy mới biết đầy
đủ tên các anh: Tuấn, Minh, Quân, Duy... Hẹn gặp lại :D

Các anh vào đọc, thấy có gì Dũng ghi sai hoặc cần bổ sung
gì, thì để lại comments nhé, hè hè.

Có một điều hơi ức chế một chút của ngày 24/9 là mãi hơn
19h mới được nhận điện thoại của mami gọi. Mình không
muốn để ba mẹ phải lo lắng, vì các cụ đã lớn tuổi. Các
anh cũng có hỏi địa chỉ của ba mẹ, nhưng mình không cung
cấp, dù thừa biết các anh muốn là sẽ có. Sau khi đánh giây
thép được với ba mẹ, thì lúc đó mình yên tâm sẵn sàng
nhập kho, nếu có :p. Có gì phải sợ?

Hai hôm nay không có được lên net để cập nhật thông tin về
anh Điếu Cày, Chị Tạ Phong Tần và Anhbasaigon và những bạn
đi tham dự phiên tòa... Giờ thì từ từ ngồi lướt :D

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/tin-tuc/20120925/hoang-dung-cdvn-toi-mac-ao-den-di-du-phien-toa-249),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét