Tam Thái - Quần soóc kẹp đầu rùa đá, cụ bà nhường ghế hoa khôi

(Trái hay phải) – Mấy hôm nay, thế hệ hậu sinh đã một lần
nữa khiến các bậc lão làng phải ngã bổ chửng khi chứng minh
rằng thân phận con rùa đáng thương không chỉ bởi lên đình
đội hạc xuống chùa đội bia…

<center><img
src="http://phunutoday.vn/dataimages/201208/original/images739596_Nu_sinh_cuoi_rua_da_Lam_Kinh_Phunutoday.vn.jpg"
/>
Không chỉ đội hạc và bia!</center>

Trong khi hình ảnh nam sinh đứng trên đầu cụ rùa Văn Miếu
đúng lúc dịp thi đại học vẫn chưa phai mờ, thì sau ba nữ
sinh tạo dáng cưỡi cổ cụ rùa đội bia Vĩnh Lăng viết về
Lê Lợi, hôm nay, thêm hai học sinh thanh lịch thể hiện đẳng
cấp cao hơn với màn mặc quần soóc kẹp chặt đầu rùa.

VnExpress vội hốt hoảng cảnh báo hình như đây đã trở thành
một trào lưu thuộc hàng hot nhất với giới trẻ.

Nhìn lại những lời ca cẩm của các bậc cao niên rằng sao
Việt Nam ta chẳng sáng tạo được gì mới mẻ, ta thấy các nam
thanh nữ tú cưỡi rùa này đang muốn chứng tỏ chúng tôi
chẳng thua kém gì thế giới.

Thanh niên toàn cầu từng có trào lưu chụp ảnh cắm đầu
xuống, mà đỉnh cao là cắm đầu vào… bồn cầu, nhưng so
với ảnh kẹp đầu cụ rùa giữa hai đùi thì cũng chả biết
mèo nào kém mỉu nào.

Chưa thể khẳng định đám hậu sinh có vinh dự được cụ rùa
cho ngồi trên lưng là "khả úy" hay "khả ố", nhưng ta
hãy thử nghĩ xem tại sao chúng lại làm như vậy.

Đầu tiên, người ta nghĩ chúng kém hiểu biết, thiếu tôn
trọng các giá trị văn hóa của dân tộc, gì thì gì, chúng ta
cũng có tới 4.000 năm văn hiến, mà con rùa đội bia tiến sĩ
lại được coi là một biểu tượng đỉnh cao của nền văn
hiến ấy.

Nghe chừng cũng có một chút ít thuyết phục nào đó, nhưng
hình như chưa đủ. Trong trường hợp mới nhất, hai cô bé
tuổi hoa ngây thơ diện áo đôi in hình Đôrêmon, quần soóc,
đeo túi thời trang, tạo dáng xì tin trên lưng rùa đã hùng hồn
tuyên bố "ảnh chụp theo hứng cá nhân", "nếu các bạn muốn
ném gạch thì đây cũng rất vui lòng đón nhận và còn tặng
lại các bạn gấp đôi". Hai nàng không quên để lại lời
nhắn cho thiên hạ: Mình đang rất cần gạch để xây nhà.

Dĩ nhiên, lượng gạch đá mà hai nàng nhận được mấy ngày
qua có lẽ đã đủ để xây hẳn một khu đô thị mới, nhưng
nhìn sự hào hứng của các nàng, ta có thể tạm suy ra rằng
sự chú ý của thiên hạ là mục đích của việc tạo dáng kỳ
khôi nói trên.

Nói một cách giản dị: Nếu thế giới không có máy ảnh và
không có Facebook, tức là không thể gào lên cho thiên hạ biết
rằng tôi đang làm những thứ kỳ quái, thì sẽ chẳng có ai đi
kẹp cổ các cụ hay hành hạ voọc quý hiếm. Chơi trội mà
như áo gấm đi đêm thì chơi trội làm quái gì nhỉ?

Nhìn tư một góc khác, sự nổi tiếng bằng cách ngồi đầu
cụ rùa thật ra cũng chẳng khác gì một số kha khá những cách
khác, có vẻ như sang trọng hơn. Nếu quí vị cứ nhất quyết
không tin, xin mời đến với chương trình Miss Ngôi sao.

<center><img
src="http://phunutoday.vn/dataimages/201208/original/images739598_Miss_ngoi_sao_va_cac_cu_ba.Phunutoday.vn.jpeg"
/>
Ghi chú: Bình luận và chú thích của cư dân mạng.</center>

Dù cái từ mít kia được dịch là hoa hậu hay hoa khôi, thì kẻ
sở hữu danh hiệu này cũng phải quốc sắc thiên hương, nào
người đẹp, nào tâm hồn đẹp, trí tuệ cũng phải sáng láng,
tóm lại là một biểu tượng đủ khiến thiên hạ ngưỡng
mộ.

Chỉ hiềm một nỗi, vì các nàng Miss Ngôi sao này là Miss, nên
tầm văn hóa và nhận thức của họ - hoặc của những người
chọn họ - cũng khác hẳn người thường.

Mấy hôm nay, nổi tiếng chẳng kém gì các bức ảnh hành hạ
cụ rùa là tấm ảnh chụp cảnh một buổi đi làm từ thiện
tại Long An của những người đẹp từ cuộc thi này.

Khá khen cho tay nhiếp ảnh nào của Ban Tổ chức đã vô cùng
xuất sắc trong việc lột tả thần thái các nhân vật: Trong
khi các người đẹp tươi như hoa được sắp xếp ngồi trang
trọng ở hàng ghế có bàn tử tế với nước lọc sẵn sàng,
thì các cụ bà tóc bạc còng lưng ngồi lom khom trên dãy ghế
nhựa. Đương nhiên, ở thời nhà văn Nam Cao, trẻ con không
được ăn thịt chó, thì trong ngày từ thiện của các chân
dài, người già không được uống nước.

Chẳng biết cụ rùa đáng tôn trọng hơn hay các cụ già đáng
tôn trọng hơn, nhưng có lẽ sẽ thật khó nghe khi bảo rằng
các người đẹp đi làm từ thiện này biết ứng xử hơn mấy
đứa em đang hăng say đè đầu cưỡi cổ rùa.

Thế mới biết, chúng ta phải nhiệt liệt hoan nghênh vị nào
đã đề xuất bỏ quách cái gọi là phần thi ứng xử trong
cuộc đua giành ngôi Hoa hậu Việt Nam.

Nghĩ thêm chút nữa, ta sẽ thấy không nên quá nặng lời với
lũ trẻ vô tâm, thậm chí là vô học. Thật ra thì bấy lâu nay,
đầu các cụ rùa Văn Miếu của chúng ta đều đã nhẵn thín
như thể quy y cửa Phật, do các sĩ tử vô cùng hiếu học tranh
nhau sờ để mong được phù hộ độ trì.

Quí vị thử nghĩ mà xem, sờ đầu các cụ và kẹp cổ các cụ
có khác nhau nhiều lắm hay không? Một đằng vì ước mơ cao
đẹp rằng sung sẽ rụng trúng đầu trong phòng thi, đằng còn
lại muốn khẳng định giá trị bản thân với trò chơi trội.

Cả hai đều giống nhau ở chỗ chẳng cần biết di sản là
thứ gì, phải ứng xử ra sao, và điều này thì chẳng riêng gì
lớp trẻ: Người lớn chúng ta vẫn thường hay nhét tiền lẻ
vào bất kỳ chỗ nào có thể nhét ở mọi ngôi chùa, với một
khát khao thành kính và thầm kín là mong Đức Phật từ bi hỉ
xả hãy cho con được phát tài phát lộc, hoặc trúng quả buôn
lậu, hoặc hạ cánh an toàn, đại loại thế!

Mấy tháng qua, ngành Giáo dục từng khiến xã hội xôn xao bàn
tàn với những đề văn về thói dối trá, về thói cơ hội,
rồi về mê muội thần tượng là thảm họa. Nghe đâu khi làm
đề văn về thảm họa thần tượng, có học sinh đã quyết
định nghe theo đáp án đề dối trá rằng phải trung thực trong
học tập và thi cử, nên viết huỵch toẹt không chút đắn đo:
Nào em không muốn làm tiếp bài này vì em yêu SuJu…, nào
hẹn gặp lại ở mùa thi năm sau, vì em yêu các anh, một
lần và mãi mãi...

Chúng ta cứ trách bọn trẻ con toàn đi thần tượng ở đẩu
ở đâu, từ ca sĩ Hàn Quốc tới cầu thủ Italia và diễn viên
điện ảnh Hollywood, đồng thời ra sức kêu gọi chúng phải
biết tôn trọng những giá trị truyền thống ngàn năm của dân
tộc.

Lịch sử và văn hóa dân tộc ta rõ là không đến nỗi nhạt
nhẽo, nhưng làm sao mà chúng nó lại cứ thờ ơ thế nhỉ,
thậm chí còn ngày càng bạo dạn trong việc ngồi lên đầu
truyền thống?

Ai biết được, nhưng quý vị thử nghĩ coi, nếu thần tượng
các cụ mà chẳng hiểu cái thứ cụ cõng trên lưng có nghĩa ra
sao, thì cũng mù quáng kém gì tình yêu của các nàng tuổi teen
với các anh chàng SuJu tận bên Hàn Quốc. Quan trọng hơn, giả
sử hiểu đi chăng nữa, thì có mấy ai còn lọ mọ làm theo
những lời huấn thị sáng chói tự ngàn xưa đó cơ chứ.

Những dòng rực rỡ trên bia tiến sĩ đầu tiên khoa Nhâm Tuất
(1442) vẫn còn vang vọng như một vệt sáng chói của nền văn
hiến Việt Nam: Hiền tài là nguyên khí của quốc gia, nguyên
khí thịnh thì thế nước mạnh mà hưng thịnh, nguyên khí suy
thì thế nước yếu mà thấp hèn.

Mấy hôm trước, báo chí Việt Nam đặt một câu hỏi mà ai
cũng thấy hình như không phải dành cho mình: Hơn 9.000 giáo sư,
sao Việt Nam không có bằng sáng chế?
<div class="rightalign">
Tam Thái</div>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/13643), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét