Lê Nguyên Hồng - Bài toán Dân chủ cho Việt Nam: Con đường hay giải pháp?

Trước hết xin chúc mừng cho "Phong trào Con đường Việt nam"
(PTCĐVN) vì ít nhất nó cũng đã thành công ở mức độ thu hút
dư luận. Nhưng qua phản ứng nhiều chiều từ những góc dộ
khác nhau, những người quan tâm đến hiện tình chính trị xã
hội của Việt Nam cũng hiểu ra được nhiều vấn đề...

<center><img
src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgRpOtkz9zE9xyAAZA9OGeBTysmFqr39uRk8h342BRnOMo-F7rriSEeZmHsJs93mBG-wPA7MG35J6R9A8rDbPiTe-PfxpaBqLnVFEv1w8ZojNU283wZ9VbDxJUoum22yovdAxsn19mwUS4/s400/images.jpg"
/></center>
<center><em>Ảnh minh họa</em></center>

Thứ nhất, xét về mặt tích cực thì sự ra đời của PTCĐVN
là một hiện tượng mang tính sáng tạo. Nó mang tính sáng tạo
ở chỗ, dường như nó đã cố gắng tránh né đòn đàn áp
của chế độ bằng cách công khai danh tính người khởi xướng
và cũng công khai danh tính một số đối tượng được mời
tham gia, là những đảng viên Đảng Cộng Sản Việt Nam kỳ
cựu như các ông Nguyễn Văn An, Tống Văn Công, bà Nguyễn Thị
Bình vv...

Thứ hai, PTCĐVN chủ trương kêu gọi mọi người dân Việt Nam
không cần phải theo bất kỳ một chủ thuyết, bất kỳ một
chủ nghĩa nào. Họ cần hành động cho chính những lợi ích
của bản thân họ, mà mục đích tối thượng để từ đó
mỗi người có thể đạt được mọi quyền lợi chính đáng
khác, đó là trước hết phải giành lấy "quyền con người".
Đây là cách đơn giản hóa vấn đề lợi ích, nhằm đánh vào
tâm lý người dân "thế nào cũng được, miễn là có lợi cho
mình".

Nhưng có vẻ như ông Lê Thăng Long đã tính toán sai. Cái sai
thứ nhất chính là việc chọn tựa đề để phát động lời
kêu gọi PTCĐVN, vì trước đó đã có hẳn một cuốn sách gần
như trùng tên, đó là cuốn "Con đường Việt Nam" của ông
Nguyễn Sĩ Bình được phổ biến. Mà ông Bình lại có mối quan
hệ mật thiết với nhóm của ông Lê Thăng Long trước lúc nhóm
này bị cầm tù. Điều này đã gây nên một sự hiểu (lầm hay
không) rằng PTCĐVN chính là do ông Nguyễn Sĩ Bình đạo diến...

Sai lầm thứ hai cũng vẫn nằm trong chữ PTCĐVN. Đã là "phong
trào" thì người ta phải có ít nhất một nhóm người xác
định, ví dụ "phong trào trồng cây gây rừng" thì phải có
người trồng cây (nhân lực) trước đã. Hay phong trào phụ nữ
sinh đẻ có kế hoạch chẳng hạn thì cần phải có "phụ nữ"
trước, nếu không thì ắt hẳn nó cũng chẳng thể thành một
phong trào. Điều nghịch lý là ở chỗ, ông Lê Thăng Long tuyên
bố "phát động phong trào" nhưng chưa có nhân lực, ngoài chính
bản thân ông Long.

Sai lầm thứ ba, đó chính là thay vì dùng một người khác (có
thể tạm thời ẩn danh) đứng đầu tổ chức dân sự này, ông
Lê Thăng Long chỉ nên giữ vai trò người phát ngôn chẳng
hạn, nhưng ông Long đã không làm như vậy. Bởi điểm yếu
của ông Long chính là việc trong nhóm bị kết tội vô cớ,
tội "hoạt động nhằm lật đổ chính quyền" ngày 20/01/2010
gồm các ông Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Trần Huỳnh Duy
Thức và ông Lê Thăng Long, thì vai trò của ông Long không nổi
bật...

Đồng thời ông Lê Thăng Long có những điểm yếu khác, đó là
việc ông được giảm án trong phiên tòa phúc thẩm từ 5 năm
xuống còn 3 năm rưỡi, với lý do "thành khẩn nhận tội"
(BBC). Ông Long lại được tha tù trước hạn là một điều dễ
nảy sinh nghi ngờ, vì thông thường chỉ những thành phần
"cải tạo tốt" hoặc lập "công" chuộc "tội" thì mới được
chế độ cho hưởng ân xá. Những điểm yếu đó đồng nghĩa
với việc ông Lê Thăng Long khó có thể trở thành một thủ
lĩnh đấu tranh. Và vì vậy lời kêu gọi phát động PTCĐVN sẽ
ít có ai hưởng ứng là điều dễ hiểu.

Tuy nhiên, khi ông Lê Thăng Long phổ biến lời kêu gọi hưởng
ứng PTCĐVN và những văn bản có liên quan, một số ý kiến
đã đánh giá hành động của ông Long là "ấu trĩ", "ngây thơ"
hay thậm chí là "nguy hiểm" lại là điều đáng bàn. Có thể
ông Lê Thăng Long ngây thơ, hay ấu trĩ, nhưng "nguy hiểm" thì
tất nhiên là không. Bởi vì chính việc ông Long công khai cuộc
phát động này và mời gọi đích danh một số người trong
ĐCSVN tham gia, đã là một yếu tố an toàn, nó chính là rào
chắn trước đối với những hệ lụy pháp lý có thể xảy ra
về sau.

Có người đã so sánh PTCĐVN với Khối 8406 về độ nguy hiểm
thì quả là không tương xứng. Khối 8406 tuyên bố "thay thế
triệt để thể chế chính trị hiện tại", nhưng PTCĐVN không
hề đả động gì đến việc tấn công chế độ. Ông Lê
Thăng long chỉ nhắm đến một mục tiêu duy nhất, đó là thực
hiện quyền con người mà thôi. Như vậy việc Khối 8406 bị
đàn áp thẳng tay là vì lý do hoàn toàn khác.

Nói chung cho đến hôm nay, có thể khẳng định: Những người
trong nước đối lập với chế độ Cộng Sản ở Việt Nam
vẫn đang dọ dẫm tìm con đường đi cho mình. Nhưng có lẽ họ
hãy nghĩ đến những giải pháp trước. Giải pháp thường mang
tính ngắn hạn (tình thế) và nó có thể dễ dàng thay đổi
tùy biến theo tình hình. Nhưng nếu đã là "con đường" thì
người ta bắt buộc phải đi theo lộ trình đã vạch sẵn.
Người ta chỉ có thể có con đường thực, một khi có đủ
điều kiện về nhân vật lực mà thôi. Biến không thành có là
điều ai cũng muốn làm. Nhưng xác xuất thành công thì chắc
chắn là vô cùng thấp.

Thiết nghĩ, muốn một lời kêu gọi quần chúng có thể có
nhiều người hưởng ứng, trước hết người chủ xướng
phải là một người có tầm vóc. Trong đấu tranh, tầm vóc đó
chính là sự thông minh, lòng dũng cảm, đức hy sinh, và một
điều vô cùng quan trọng khác đó là vị thế (tạm hiểu là
có nhiều người hâm mộ) đối với cộng đồng.

Gỉa sử như cuộc phát động PTCĐVN do tiến sĩ Nguyễn Quang A
hay giáo sư Ngô Bảo Châu chủ xướng, chắc chắn nó sẽ
được số đông tham gia. Vì "phong trào" có một đặc điểm
chung là... phong trào. Nghĩa là có thể rất nhiều người tham
gia vì thích, vì có cảm tình, hay một cái gì đại loại như
vậy. Chính vì vậy người ta mới có câu "tính chất phong
trào". Trên thế giới này và nhất là trong quá khứ lịch sử
Việt Nam, nhiều người đã tham gia nhiệt tình vào các phong
trào bằng cảm tính, mà đôi khi họ chẳng hiểu cặn kẽ gì
mấy về phong trào đó.

Đối với PTCĐVN, có lẽ thành công của họ sẽ chỉ dừng ở
chỗ nhất thời khuấy động được làn sóng dư luận mà thôi.
Nhưng dẫu sao nó cũng sẽ đọng lại chút suy nghĩ cho những
người còn có tâm với hiện tình đất nước. Nếu không thử
thì không có bài học thực tế. Ông Lê Thăng Long đã dám làm,
ta nên khích lệ thay vì dè bỉu, đàm tiếu. Con đường, nhất
là đại lộ thì ai cũng muốn đi. Nhưng để có một con
đường, người ta cần có những giải pháp để hình thành con
đường đó trước đã…

Lê Nguyên Hồng


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/12997), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét