Đỗ Trường - Cùng nhau làm giàu

Phải nói thẳng thế này, với cơ chế chính sách luẩn quẩn,
cai trị người dân bằng những thông tư đè lên nghị quyết
đầy ngẫu hứng của đảng ta như hiện nay, càng đẩy nhanh
người lao động đến ngõ cụt, bần cùng, nô lệ. Và có lẽ
đến tết Công Gô, chúng ta mới dẹp được nạn tham nhũng.
Những tiếng kêu như của nông dân Cồn Dầu, Tiên Lãng, Văn
Giang, Vụ Bản, ngày ngày đua nhau nở rộ khắp mọi miền.

Để giải quyết triệt để những vấn nạn này, chỉ có một
cách duy nhất, vô cùng đơn giản, hiệu quả, như những kiến
nghị, giải pháp suốt hơn bốn chục năm qua, của ông thợ
cắt tóc Đào Hoằng* đã miệt mài gửi lên các cấp chính
quyền và đảng: "<em>Đảng ta nên cho mỗi hộ có một người
làm cán bộ lãnh đạo vài ba năm, khi nào thấy đủ giầu,
nhường vị trí đó cho người khác. Lần lượt như vậy, gia
đình nào cũng giầu sang, phú quí, phè phỡn, bình đẳng như
nhau</em>".

Cũng theo ông thợ cắt tóc này, cán bộ càng lớn thì trách
nhiệm, tự trọng càng nhỏ. Do vậy, khi thay đổi, sắp xếp
nhân sự, không nhất thiết phải để những người tài năng,
đạo đức, có học nắm giữ những chức vụ cao nhất. Một
dẫn chứng đã được đưa ra, từ sai lầm của cải cách
ruộng đất ở Miền Bắc, nối tiếp ti tỉ những sai lầm
khác, không khi nào cán bộ cao nhất, hay cấp trưởng dám gánh
vác. Con tốt thí chỉ là cấp phó, hoặc những tép riu vòng
ngoài.

Tất nhiên có ý kiến phản bác, cả nước thay nhau trộm cắp,
tham ô, hối lộ, dẫn đến tình trạng, kho bạc nhà nước sẽ
trống rỗng, ngân sách xã hội quệt quệ, mất nước như chơi.
Nhưng ông thợ cắt tóc Đào Hoằng giải thích rõ ràng, chúng ta
lấp đầy những khoảng trống đó bằng cách, vay ngân hàng
thế giới, hoặc ép chính phủ Nhật "lùn" (thủ phạm gây ra
nạn đói, chết cả triệu người dân Việt, năm 1945) cho vay
tiền với lãi suất ưu đãi. Gánh nặng, nợ nần dài hạn này,
chỉ có thể gông vào cổ những đời sau mà thôi, chứ trước
mắt chúng ta vô cùng xả láng, bình an. Nếu thấy cần thiết,
chúng ta tạm thời cắt biển, khoanh rừng bán, hoặc cầm cố
có tiền tiêu xài, nhảy múa và trả nợ. Thế hệ con cháu sau
này có trách nhiệm chuộc lại. Mặt khác vẫn làm đơn trình
bày, chúng ta còn nằm trong nhóm các nước nghèo, xin viện trợ
không hòan lại của những thằng tư bản đang giẫy chết. Về
khoản này, chúng ta có thừa kinh nghiệm, ảo thuật biến
người lành, khỏe mạnh thành kẻ cùi, đui, mẻ điếc, nằm lê
nơi cửa chợ, chờ bố thí. Mấy thằng mắt xanh mũi lõ, tuy
thông minh, cần cù, bản thân chắt bóp, tiết kiệm, nhưng rất
dễ mủi lòng, và trút mở hầu bao trước đồng loại nghèo
khó.

Nếu có thằng nào ngứa mồm, thối miệng vặn hỏi, chúng ta
tự hào đỉnh cao trí tuệ, hãnh diện, cái chó gì cũng nhất
thế giới, nhưng tại sao luôn luôn phải úp mặt ngửa nón như
vậy? Điều đó không là cái đinh gỉ gì, dù mo cau không còn
đủ độ dầy để che mặt, chúng ta đã có nhiều Alu, Bauxite
đang được khai quật ở Tây Nguyên thay thế….

Đã lâu lắm rồi, ở Đức mới có tiết trời của ngày đàn
ông (Männertag) đẹp đến như vậy. Cái nắng sớm của trung
tuần tháng 5 đã kéo nhiệt độ ngoài trời lên đến trên 20
độ. Ngồi dưới những tán lá trong vườn sau nhà, nhìn nước
suối chảy, phi vào những tảng đá mấp mô, xòe xòe, bùm bụp,
nghe như tiếng giã gạo. Mấy thằng tôi chẳng hiểu sao đều
có duyên nợ với căn bệnh huyết áp. Ngày thường, cũng như
lễ, tết được (bị) các bà chăn dắt kỹ lắm. Cả năm chỉ
có một ngày đàn ông, nên các bà bảo, hôm nay cho thả rông.
Thế là chúng tôi cứ tì tì nhấc lên, hạ xuống, chuyện nổ
như ngô rang.

Tôi quen với thằng giáo viên trường đảng bị tuột xích, có
lẽ cũng đến gần hai chục năm, bia rượu với nhau cũng
nhiều. Nhưng chưa bao giờ nó tán thành, đồng cảm những suy
nghĩ, hoặc vấn đề tôi đưa ra. Hôm nay có lẽ bị gở
người, khi nghe tôi kể lại câu chuyện trên, nó vỗ đùi đen
đét, rồi gật gù:

- Đúng là Khổng Minh tái thế. Mưu của lão thợ cắt tóc thật
cao và thâm sâu. Có lẽ ngày xưa cụ Mác quên phéng vấn đề
này vào chủ thuyết của mình chăng? "Muốn giầu có, ăn chơi
phè phỡn, thì dứt khoát phải làm cán bộ lãnh đạo. Hoặc,
chỉ có con đường duy nhất, tòan đảng, toàn dân thay nhau làm
cán bộ lãnh đạo mới có tiền ăn chơi, nhảy múa và giầu
sang phú quí".

Khật khà, khật khừ một hồi, rồi nó đề nghị đảng và
quốc hội đưa kiến nghị của ông thợ cắt tóc bổ sung vào
bộ luật, khẩn trương đưa vào thực tế đời sống. Bình
đẳng như vậy, người dân phấn khởi, những vụ khiếu kiện
bất công của nhân dân không còn nữa. Các ủy ban phòng chống
tham nhũng sẽ tự động giải tán. Đảng ta vững như bàn
thạch, bọn diễn biến, phản động nước ngoài hết đường
chọc ngoáy. Hơn thế nữa các đồng chí đã bị "nghĩa lộ"
như Dũng Tổng, Dũng con (PMU18) được giải cứu ngay, để trở
về với vũ trường, gái gú, sòng bạc. Đồng chí Dũng Vinalines
cũng đỡ phải mai danh ẩn tích, hệ lụy đến nhiều đồng
chí ngồi trên. Bác bí, họ Bùi tỉnh Hải Dương cũng không
phải dối trá, trối quanh khối tài sản bất minh kia... Và còn
bao đồng chí Dũng, Bùi lớn bé… khác chưa bị "nghĩa lộ"
cũng đỡ phải lo sợ.

Thằng tư bản thối nát, luật pháp quả thật rắn. Dân Đức
hoặc những người sống lâu ở đây, bảo đảm không bác nào
dám công khai mang chục, vài chục ngàn Euro tiền không có nguồn
gốc (tiền bẩn) trong người. Hoặc có lẽ chẳng bác nào dám
đánh đùng một phát, mua đất xây nhà, với những đồng tiền
không rõ ràng (dù giá đất ở các thành phố lớn của Đức
trung bình chỉ 100 đến 150 Euro một mét vuông). Chắc chắn,
hải quan, sở tài chính sẽ hỏi thăm ngay, dù bác là tổng
thống hay dân thường. Tịch thu vào tù là cái chắc nếu là
tiền, tài sản bẩn. Truy thu, phạt đến tận cùng nếu trốn,
gian lận thuế, chứ không thể trả lời kiểu đểu như cha con
bác bí họ Bùi tỉnh Hải Dương...

Trước khi khật khưỡng ra về, thằng giáo viên trường đảng
tuột xích còn dọa, chờ khi nào đảng ta cho người dân thay
nhau làm cán bộ lãnh, nó sẽ cho thằng con trai tên Đồng Kim
Dũng đổi lại quốc tịch. Bố con nó dắt nhau về Việt Nam.
Theo nó cứ cha nào tên Dũng, y rằng được bế vào chỗ ngồi
thơm, múc được nhiều nhất. Có lẽ ba Dũng ở bộ giao thông
là mục tiêu đến của nó chăng?

Đức Quốc - ngày đàn ông 2012 – Đỗ Trường
______________________

[*]Ông thợ cắt tóc Đào Hoằng, cư ngụ tại xã Nghĩa Lâm,
Nghĩa Hưng, Nam Định. Những năm Mỹ đánh phá Miền Bắc, tôi
có thời gian là hàng xóm, chứng kiến những kiến nghị, đơn
từ của ông đưa trực tiếp cho chủ tịch huyện Trần Xuân
Quảng và gửi lên các cấp cao.


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/12576), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét