Phạm Xuân Cần - "Đại ca" viết sách dạy ai?

Mấy tuần trước đọc tin tức về vụ Tiên Lãng, thấy cái tin
Đại tá Đỗ Hữu Ca, Giám đốc Công an Thành phố Hải Phòng
không hài lòng về vụ cưỡng chế, tôi nghĩ cũng là chuyện
bình thường. Làm sao mà hài lòng cho được với cuộc vây ráp
phi nhân, phi pháp ấy. Thế nhưng, hôm nay đọc lại toàn văn
bài trả lời phỏng vấn của ông đại tá Ca (từ đây tôi
gọi tắt là "Đại Ca" cho tiện) thì tôi thật sự kinh
hoàng.

Đại Ca đã kể lại cuộc vây ráp của lực lượng vũ trang
với một thái độ hoan hỉ khác thường. Hãy trích một đoạn:
"<em>Vụ việc hôm ấy tuy không bắt được đối tượng,
nhưng trấn áp được đối tượng. Phải nói rằng việc hợp
đồng tác chiến cực kỳ hay. Tôi bảo không có cuộc diễn
tập nào thành công như cuộc diễn tập lần này. Một là anh em
cơ động dùng thuyền để tiếp cận là chưa bao giờ có trong
giáo án, đã phải dùng thuyền nan để chèo vào, bí mật áp
sát mục tiêu đấy. Đánh mũi trực diện nghi binh ra làm sao.
Rồi là tác chiến vòng ngoài, vòng trong thế nào. Tôi nghĩ là
rất hay, có thể viết thành sách</em>" (vov.vn).

Rất nhiều người đã phê phán thái độ vô cảm,
thậm chí tàn nhẫn của ông đối với dân khi mô tả cuộc
cưỡng chế như là một trường đoạn trong phim hành động Mỹ
như vậy. Tôi không bàn về chuyện đó nữa, chỉ xin hỏi một
điều: Đại Ca định viết sách về cái gì vậy? để dạy ai
vậy?

Ông định viết về những sáng tạo chiến thuật
"rất hay", "chưa có trong giáo án", về sự "hợp đồng
tác chiến cực kỳ hay" trong cuộc vây ráp này ư? Cứ cho là
đội quân hùng hậu của ông đã tác chiến với một lực
lượng đối địch thực sự, thì cuộc tập kích đó cũng đã
thất bại. Trước hết các ông đã đánh nhầm mục tiêu, ngôi
nhà bị tập kích và phá không nằm trong khu vực giải tỏa.
Người Nghệ chúng tôi gọi cái "nhầm" này là "cứt ga
(gà) một nơi, bỏ mun (tro) một nơi". Thứ hai, các ông không
bắt được đối tượng. Thứ ba, các ông để sáu cán bộ,
chiến sĩ bị thương một cách không đáng có. Với ba cái dở
như vậy thì mọi thứ chiến thuật ông nói là hay, cực kỳ
hay, chưa có trong giáo án trở nên vô nghĩa, thậm chí vớ vẩn!

Thế nhưng, điều tệ hại nhất nằm ở chủ
trương cưỡng chế và sự sử dụng lực lượng vũ trang một
cách tùy tiện. Nhiều chuyên gia bậc cao đã phân tích rõ ràng
các sai phạm của chính quyền trong vụ giao đất, thu hồi,
cưỡng chế này. Tôi không bình luận thêm nữa, chỉ muốn nói
thêm một điều về hành động của Công an trong vụ này. Trong
thể chế chính trị hiện nay Công an có nhiệm vụ bảo vệ
Đảng, bảo vệ chính quyền. Chừng nào thể chế chưa thay
đổi thì đó vẫn là sứ mệnh của Công an. Ông giám đốc
Công an thành phố Hải Phòng có trách nhiệm lãnh đạo đơn vị
thực thi nhiệm vụ đó. Thế nhưng, tất cả mọi sách vở, lý
luận xưa này đều nói rằng Công an không phải là thứ công
cụ vô tri, vô giác. Công an bảo vệ Đảng và Nhà nước không
phải theo lối Thiên lôi, chỉ đâu đánh đấy. Ngay từ thời
cố Bộ trưởng Trần Quốc Hoàn, Công an đã được xác định
có chức năng tham mưu và chức năng trực tiếp chiến đấu.
Để bảo vệ Đảng, bảo vệ chính quyền trước hết Công an
phải tham mưu cho Cấp ủy, chính quyền có chủ trương, chính
sách, giải pháp hợp lòng dân, vì lợi ích chính đáng của
dân. Đặc biệt trong thực thi pháp luật thì Công an luôn luôn
được coi là một trong những tham mưu đắc lực cho Đảng và
chính quyền. Chắc ông cũng biết rằng việc sử dụng lực
lượng Công an trong thực thi các biện pháp quản lý hành chính
của nhà nước được quy định chặt chẽ như thế nào. Không
có sách vở nào, lí luận nào cho phép đưa lực lượng Công an
ra đối đầu, trấn áp nhân dân!

Nếu Đại Ca thật sự có ý định viết sách về vụ
cưỡng chế này, tôi chân thành khuyên Đại Ca hãy từ vụ
việc đau xót này để đúc rút kinh nghiệm, để không lặp
lại sai lầm nghiêm trọng này một lần nữa. Hãy từ vụ việc
này để suy nghĩ sâu xa hơn về trách nhiệm và phương thức
bảo vệ dân, bảo vệ Đảng, bảo vệ chính quyền của Công
an. Ngay cả khi chưa tổng kết được điều gì sâu sắc, to
lớn, thì cũng xin ông đừng bao giờ đưa những "thành tích"
hành dân ra làm điều đắc ý. Đừng coi những cuộc vây ráp
như vừa qua là "rất hay", "rất đẹp", "cực kỳ hay".
Ông đã bao giờ đọc câu thơ rất hay, rất sâu sắc của nhà
thơ Việt Phương viết về Cụ Hồ chưa? Đó là câu này: "Bác
không bằng lòng gọi trận đánh chết nhiều người là "đánh
đẹp" / Con xóa chữ "đẹp" đi như xóa sự cạn hẹp trong
lòng con". Mà, đó là đánh giặc ngoại xâm thật đấy ông
ạ, không phải đánh… dân đâu! Ông có định xóa mấy chữ
"hay", chữ "đẹp" ấy đi không?

Nếu không nghiêm túc rút kinh nghiệm, mà vẫn với lối nói
cực kỳ "vô tư" như ông thì tôi e rằng những "sáng tạo
chiến thuật" kiểu Tiên Lãng sẽ tiếp tục được "nhân
rộng". Khi đó thì nhân dân chắc lại phải "rút kinh
nghiệm" hộ cho các ông thôi!

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/11514), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét