quá kinh khủng, chính vì thế mà dù đã thấy sự độc hại
của chủ nghĩa Mác-Lênin và sự tuyệt vọng của chế độ
toàn trị ban lãnh đạo cộng sản vẫn ngoan cố từ chối dân
chủ…"</div>
Tháng Hai này Đảng Cộng Sản Việt Nam kỷ niệm lần thứ 82
ngày thành lập. Đây là thời điểm tốt để nhìn lại một
cách tổng quát thành tích của nó.
Trước hết là sự du nhập chủ nghĩa Mác-Lênin vào Việt Nam do
ông Hồ Chí Minh chủ động. Đó là một thảm kịch mà mọi
người có chút lương thiện tối thiểu đều phải nhìn nhận.
Trên khắp thế giới, và ngay trong khu vực của chúng ta, các
nước không mắc vào chế độ cộng sản đều đã hơn hẳn
các nước cộng sản trong những điều kiện lịch sử và địa
lý tương tự. Sự so sánh đã quá rõ ràng trong trường hợp
các quốc gia thử nghiệm cùng một lúc hai chế độ dân chủ
và cộng sản như Nam Cao Ly và Bắc Cao Ly, Đông Đức và Tây
Đức, Đài Loan và Trung Quốc, ngay cả Bắc và Nam Việt Nam
trước năm 1975. Chủ nghĩa Mác-Lênin cũng đã làm thiệt mạng
trên 100 triệu người vô tội. Nó đã bị Châu Âu, cái nôi
của nó, lên án như một tội ác đối với loài người.
Cụ thể hơn đối với nước ta, ĐCSVN đã gây ra hai cuộc
chiến đẫm máu tàn phá đất nước, làm chết gần năm triệu
người và để lại những đổ vỡ tình cảm và đạo đức mà
phải nhiều thế hệ nữa mới có thể hàn gắn. Một sự hiểu
biết tối thiểu cũng đủ để cho thấy chủ nghĩa thực dân
đã chết sau Thế Chiến II; đấu tranh với người Pháp để
giành độc lập toàn vẹn - trong thời gian ngắn nhất và trong
những điều kiện tốt đẹp nhất - là việc phải làm và khó
khăn nhưng chắc chắn không cần một cuộc chiến khốc liệt
đến như thế. Cuộc chiến tranh gọi là "chống Mỹ" lại càng
vô lý vì Hoa Kỳ hoàn toàn không phải là một cường quốc
thực dân, nó không có thuộc địa và cũng không muốn có
thuộc địa. Hoa Kỳ đã trả độc lập cho Phi-lip-pin, từ chối
sáp nhập Porto Rico, rút lui khỏi Nhật và Hàn Quốc. Cuộc
chiến tranh chống Mỹ chỉ thuần túy do mù quáng say mê quyền
lực và bạo lực. Vả lại sau khi đã khiến đất nước tổn
hại cả núi xương sông máu để đánh Mỹ người ta đã cố
tìm mọi cách để kéo Mỹ trở lại. Cũng chính sự mù quáng
đó đã dẫn tới những tội ác to lớn khác đối với dân
tộc: tàn sát những người yêu nước không theo chủ nghĩa
cộng sản để giành độc quyền kháng chiến sau Cách Mạng
Tháng 8; tàn sát hàng trăm nghìn người bị coi là địa chủ
trong Cải Cách Ruộng Đất năm 1955; hạ nhục tập thể và bỏ
tù cả nước đối với miền Nam sau chiến thắng 1975; dồn
hàng triệu người, sau khi bắt nộp tiền chuộc mạng, lên các
con tàu ọp ẹp làm mồi cho hải tặc và sóng gió trong chính
sách vượt biên bán chính thức. Phân biệt đối xử, cướp
của, cướp nhà và đày hàng trăm nghìn người đi các vùng kinh
tế mới. Và vô số hành động thô bạo khác. Tất cả đều
là những tội ác đối với loài người theo đúng định nghĩa
của công pháp quốc tế. Tất cả để giành và giữ độc
quyền thống trị cho đảng cộng sản.
Với kết quả nào? Chúng ta đang là một trong những nước
nhiều bất công nhất thế giới trong đó sự xa hoa thách đố
của một thiểu số được phơi bày ngay bên cạnh sự cùng
khổ của tuyệt đại đa số; sự cướp bóc nhà đất diễn ra
hàng ngày đã tạo ra hàng triệu dân oan và còn đang tiếp tục
tạo ra. Chúng ta cũng là một trong những nước nghèo và tụt
hậu nhất thế giới với lợi tức bình quân trên mỗi đầu
người chỉ bằng 1/10 trung bình thế giới. Một người dân quê
Việt Nam cũng đã biết là nếu không có đảng cộng sản thì
đất nước ngày nay đã khá hơn nhiều. Chúng ta mất đất,
mất đảo, mất biển, mất không khí sạch để thở và nước
sạch để uống. Chúng ta mất cả một vũ khí sống còn của
mọi dân tộc trong kỷ nguyên tri thức này: đó là quyền suy
nghĩ và phát biểu độc lập. Đau đớn hơn và nguy hiểm hơn,
chúng ta mất cả tinh thần dân tộc. Trong số gần 100 triệu
người Việt Nam trong cũng như ngoài nước còn có bao nhiêu
người quan tâm đến tương lai đất nước? Sự thù ghét bất
lực đối với một chính quyền tồi tệ kéo dài quá lâu đã
dần dần biến thành sự chán nản đối với chính đất
nước. Đảng cộng sản đã khiến trí tuệ Việt Nam thui chột
và trái tim Việt Nam khô cằn.
Thành tích của đảng cộng sản đã quá kinh khủng, chính vì
thế mà dù đã thấy sự độc hại của chủ nghĩa Mác-Lênin
và sự tuyệt vọng của chế độ toàn trị ban lãnh đạo cộng
sản vẫn ngoan cố từ chối dân chủ. Họ sợ thay đổi vì sợ
phải đối diện với thành tích thực sự của chính mình. Họ
cố quên rằng một thay đổi bắt buộc phải đến nhưng bị
trì hoãn quá lâu sẽ rất mãnh liệt khi cuối cùng vẫn đến.
Và dân tộc Việt Nam sẽ nhớ tới đảng cộng sản như một
cơn ác mộng!
Thông Luận
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/11518), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét