Phạm Thị Hoài – Bóng đá cao cấp

Một lần vượt qua vòng loại Giải Vô địch Thế giới. Một
lần cũng đủ mãn nguyện. Đủ thổi bùng sinh khí dân tộc cho
cả một thập kỉ. Đủ đặt bệ phóng cho lòng tự hào của
cả một thế hệ và cung cấp huyền thoại cho muôn đời. Đủ
dựng một tượng đài thành tích chói lòa cho chúng ta đến soi
thể diện. Chúng ta đang nói về bóng đá.

Bóng đá, ở một đất nước còn nhiều khó khăn. Chúng ta chưa
có điều kiện cải thiện <a
href="http://en.rsf.org/press-freedom-index-2011-2012,1043.html">vị trí
172/179 trong bảng xếp hạng Tự do Báo chí của RSF</a> lên một
chút, ngang hàng 117 với đất nước Khmer anh em chẳng hạn,
nhưng vị trí thứ 40 trong bảng xếp hạng của FIFA thì đến
năm 2020 dứt khoát phải đạt được. Nhà nước Việt Nam sẵn
sàng thông qua khoản ngân sách mỗi năm 2000 tỉ, kèm theo một
căn hộ cao cấp giữa thủ đô, một biệt thự sang trọng trên
một hòn đảo – chừng nào đảo này còn thuộc Việt Nam –
và một trụ sở hiện đại cho dự án Chiến lược Bóng đá
Cao cấp. Để mời đích thân Pep Guardiola và Lionel Messi, mỗi khi
Barça cho họ nghỉ phép, tất nhiên họ nên có quốc tịch phụ
là quốc tịch Việt Nam. Cũng như mời các siêu cầu thủ thế
giới thỉnh thoảng sang đá hữu nghị, Sepp Blatter và Pelé sang
đọc diễn văn và Pierluigi Collina sang mở khóa đào tạo thổi
còi.

Chúng ta còn nghèo, nhưng chúng ta biết chi tiền đích đáng.
Bởi bóng đá không chỉ là bóng đá. Nó đặt nền móng. Nó
dẫn dắt toàn bộ nền thể thao Việt Nam vào quỹ đạo quốc
tế. Nó nâng cấp văn hóa thể thao. Nó chắp cánh cho niềm tin
vào tương lai của bạn trẻ, dù môn thể thao trong trường phổ
thông của chúng ta vẫn là tập đội hình đi đều bước. Dù
số đông dân chúng trong đất nước có gần 3000 sông ngòi và
gần 3500 Km bờ biển này vẫn không biết bơi và đóng góp
chính của Việt Nam trong các kì Thế vận hội vẫn là tà áo
dài trong lễ khai mạc. Dù đội tuyển quốc gia của nền bóng
đá sơ cấp vẫn chăm chỉ nhích lên tụt xuống bốn năm một
lần từ vòng sơ loại 1 sang vòng sơ loại 2 và quyết không bén
mảng đến vòng loại cho World Cup. VFF vẫn lụi hụi đuổi
huấn luyện viên ngoại quốc hạng ba này, mời huấn luyện
viên ngoại quốc hạng tư khác cho một mức lương có thể nuôi
sống cả tá huấn luyện viên bản xứ mà thành tích cao nhất
là hạng thứ 99, giữ được vỏn vẹn một tháng và nay đã
mất. Vẫn khổ sở với cầu thủ vừa thấp vừa yếu lại
thiếu niềm tin, với những tiếng còi méo của trọng tài, với
bóng đá đi đêm và bạo lực sân cỏ. Với tất cả sự
nghiệp dư hoành tráng khoác áo chuyên nghiệp.

Ôi bóng đá cao cấp! Trước sứ mệnh bất khả thi của ngươi,
cả Hollywood lẫn Scientology đều đầu hàng.

Tôi yêu bóng đá, vì nó là một trong rất ít thứ trên thế
gian này thản nhiên bày ra đúng thực chất của nó, bất chấp
mọi ảnh hưởng, mọi thế lực, mọi ràng buộc ngoài nó.
Thượng đế đã một lần thò tay vào cuộc, nhưng cũng chỉ
để báo hiệu cú sút thần kì của Maradona sau đó, từ khoảng
cách 60 mét, vào khung thành của Peter Shilton ở México. Bóng đá
Argentina năm ấy xứng đáng có đấng tối cao làm cổ động
viên. Đội tuyển ngựa bay Bắc Hàn thảm bại trên sân Nam Phi
năm kia, dù tai bên này nghe chỉ đạo trực tiếp qua điện
thoại của cố lãnh tụ kính yêu rằng phải đá như thế nào
để mở mắt thế giới, tai bên kia nghe lời hứa cũng của cố
lãnh tụ kính yêu, rằng mỗi quả thua là một năm tập trung
cải tạo.

Trái banh dát vàng không bay vào lưới nhanh hơn. Trái banh đã
học nghị quyết và đã hô quyết tâm không biết đường vào
khung thành ngắn hơn. Tỉ số ăn may một trận không làm nên
một mùa bóng. Một huấn luyện viên xuất sắc chỉ phát điên
giữa sự bất tài ngồi ghế công chức thể thao mơ phép mầu
đến bằng tầu cao tốc. Một cầu thủ làm bàn thiên tài chỉ
là tai họa cho chính mình trên một sân cỏ tầm thường, giữa
một đội nhà tầm thường và trước một đội bạn tầm
thường. Bóng đá là tim là óc và trí tuệ của tập thể, là
mặt mũi và thái độ sống của cộng đồng, là đầu và lưng
và năng lực tổ chức của xã hội, là ngực và mông và lòng
dấn thân của cá nhân. Cuối cùng mới là chân. Chỉ không là
hoang tưởng.

Bóng đá không biết khai man lí lịch, trưng bằng cấp giả, báo
cáo thành tích ảo và trấn an bằng viễn cảnh vay nóng. Bóng
đá Việt Nam là lời khai thành thật nhất về thực tại Việt
Nam.

© 2012 pro&contra

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/11411), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét