chỉ là chàng Ba Không nhưng em tự tin nói: Em có một tình yêu
quê hương đất nước. Điều ấy thật quá đỗi bình thường
như thứ bản năng em sinh ra đã biết yêu cha mẹ mình, chứ nào
phải đâu là cái gì quá đỗi ghê gớm để xung quanh nhìn em
như người từ hành tinh khác đến!
Em cũng lại là người yêu lắm Đảng ta. Không yêu sao được
khi vừa lọt lòng mẹ em đã thấy Đảng của em đêm đêm, ngày
ngày lĩnh xướng rằng Đảng vì dân tộc và bấy nhiêu là giàn
đồng ca báo chí hát đế câu Đảng vừa cất lên không một
giọng lạc bè.
Em đã yêu bằng hết thảy trái tim ngây thơ của mình.
Yêu lắm chứ không à, khi cả một thời trai trẻ em cũng chỉ
nghĩ về một tương lai do Đảng vẽ ra ở phía trời xa để
tự biến mình thành một kẻ cũng khá cực đoan khi nghĩ về
bạn bè Tây phương đang hấp hối.
Yêu lắm chứ không à, khi mà chỉ biết cắm cúi làm để nhận
về bát cơm mồ hôi của chính mình nhưng lại ngỡ cơm này ơn
Đảng.
Yêu lắm chứ khi rời ghế phổ thông cho đến nay cũng đã 24
năm cũng là 24 năm từng mấy lần tạm giam giữ, mấy lần treo
bút, bao ngày lê chân trên con đường Đại Cồ Việt và Mai
Xuân Thưởng trong mưa, trong nắng đến kiệt hơi mà lòng vẫn
nghĩ: Đảng chẳng bao giờ sai, đó chỉ là những cá nhân đang
làm sai mà thôi!!!
Yêu đến thế đấy để một lúc giật mình hiểu ra rằng
nếu dùng phép trừ số học loại ra hết những cá nhân kia đi
thì cái tên Thánh ấy liệu có còn không nhỉ???
Chỉ với 1 lần duy nhất thôi đứng ngoài chứng kiến cũng
đủ để cháu tôi chợt thấy như một cơn ác mộng giữa ban
ngày đang bị lòe bằng những ánh sáng xanh đỏ đâu đây thì
hỏi 6 tháng qua có là vết mực để tâm hồn em không bao giờ
gột được cho trong về Đảng như năm nào?
Một lần sau chót, bát cơm em ăn cũng bị nhẫn tâm đổ bỏ...
8 bộ hồ sơ xin việc gửi đi để em nhận lại ở ngay chính
người Việt chúng ta những ánh mắt nhìn em xa lạ: Có phải anh
đã từng đi biểu tình? Rất tiếc chúng tôi không cần anh...
Đời trai Đảng bảo, muốn có cơm mà ăn hãy biết quỳ dưới
chân Đảng mà tung hô...
<center> ***</center>
Michio nói: Ông nội tôi đã đến tham chiến ở Việt Nam. Nhưng
ông tôi đã mất rồi, còn cha con chúng tôi đến đây là để
cùng các bạn làm kinh tế.
Câu nói ấy tôi nghe cách đây 1 tháng khi bước chân vào làm
nhân viên 1 công ty không phải của Đảng ta.
Hôm nay, tôi gặp lại Michio trong buổi họp công ty. Michio chỉ
họp chung với chúng tôi buổi sáng còn chiều sẽ gặp riêng
tôi nhưng chưa báo trước giờ cụ thể. Cơm trưa xong, tôi
muốn lên mạng và ghé FB có chút việc riêng nên xin Sếp
người Việt phụ trách mình cho phép ra ngoài. Sếp nhìn tôi như
kẻ lập dị bởi tất cả mọi người đều đang tụ tập nghe
sếp kể những câu chuyện răn dạy. Cũng chẳng ngờ lúc ấy
Michio đi ngang qua đó và nói: Ngoài công việc ra chúng ta chỉ
là những người bạn thôi mà!
Tôi ngồi một mình trong quán Honey2 bên dòng sông Lừ đã chết
nhấp từng ngụm nhỏ cafe đắng và viết mấy dòng trên wall FB
của mình. Ấy là những cảm xúc của một tháng đi làm sau
những ngày mất việc của mình. Nó êm đềm mà cũng thật
đắng đót làm sao về cảm nhận nhân tình thế thái của tôi
với những gì đã đến với tôi và quê hương tôi những ngày
qua
15 giờ. Michio báo tôi vào làm việc.
Michio hỏi tôi: Anh biết gì về tôi?
Tôi đáp: Tôi biết về anh cách đây 2 năm trong một lần tôi
đi thị trường cùng nhân viên của mình. Tôi không biết tiếng
Nhật nên không hiểu được những gì anh nói với khách hàng
nhưng hình ảnh đọng lại trong tôi đó là 1 anh Giám đốc bán
hàng người Nhật đến gặp từng khách hàng xin lỗi để thu
hồi sản phẩm và đổi cho khách sản phẩm khác thay thế. Anh
nhẫn nại đi cho đến tận tối mịt trên những con đường
đất đỏ chưa trải nhựa của vùng đất bán sơn địa với
một dáng vẻ đủ để tôi nghĩ về sự cầu thị thân thiện
và trách nhiệm với khách hàng của anh. Đó là điều mà tôi
chưa gặp ở bất cứ Giám đốc người Việt nào cho dù tầm
cỡ công ty to hay nhỏ.
Michio nói: Còn tôi, tôi nhận ra anh khi cầm tập hồ sơ, đây
chính là một trong nhiều người tôi thấy trong đoàn biểu tình
bên Hồ Gươm. Tôi cũng không biết tiếng Việt nhưng nhìn thái
độ của các anh tôi tin, các anh có 1 tình yêu quê hương đất
nước và tôi thật không thể hiểu nổi những gì mà cảnh sát
nơi đây đang làm. Tôi tin các anh và quyết định nhận hồ sơ
của anh là thế và tôi nghĩ, tôi không lầm. Tôi nhất định
sẽ kí hợp đồng lao động cùng anh.
Tôi đáp: Một tháng qua, tôi chưa làm được gì nhiều cho Công
ty so với những chỉ tiêu công ty đặt ra!
Michio nói: Nhưng tôi tin, anh đã làm hết sức có thể cho chúng
tôi. Thị trường ấy, nó chỉ có đến thế ...
Câu chuyện của chúng tôi dừng đôi chút vì có một anh người
Việt đồng cấp với Sếp quản lý của tôi đi vào. Anh lễ
phép chào Michio và không quên nháy mắt nhìn tôi nói: Xin chào
nhà Chống Tàu hăng hái nhưng đang dùng chiếc máy tính Lenovo
Thinkpad 100% của Tàu.
Tôi im lặng mỉm cười thay cho câu trả lời trong hoàn cảnh
tế nhị này. Nhưng thật bất ngờ, chính lúc đó Michio đã
nói: Xin các bạn đừng quên, chính ông nội tôi đã từng đến
đây để tham chiến, những cũng chính chúng tôi mang đến đây
những sản phẩm mà các bạn chẳng thể quên...
Chiều đông lạnh, tôi hòa vào dòng người tấp nập đi trên
phố. Những sóng gió việc làm với tôi có thể đã qua đi
nhưng lòng tôi vẫn da diết một nỗi buồn.Có lẽ những
người Việt chúng ta còn rất lâu chăng mới có thể giống như
những người Nhật để đi lên từ đống tro tàn sau thế
chiến thứ 2 thành một cường quốc?
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/10781), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét