Đất nước Việt Nam đang ở thời kỳ phát triển. Bộ mặt
thủ đô Hà Nội thay đổi rõ. Đường phố mở rộng, nhà cao
tầng mọc lên san sát, khách sạn và nhà hàng cao sang đua nhau
khai trương, Các siêu thị đầy hàng hóa đủ loại, phô trương
đủ thứ nhãn hiệu và kiểu cách. Đã qua thời kỳ xa xưa, mua
hàng phải có tem phiếu, một thứ gạo hẩm, một thứ xà phòng
chảy nước, một thứ vải đen, một thứ thịt bạc nhạc của
cửa hàng mậu dịch không muốn cũng phải mua. Quả thật đất
nước phát triển, và phát triển khá nhanh. Theo thống kê nhà
nước, thu nhập tính theo đầu người 20 năm nay từ 200
đôla/năm đã lên 1200 đôla/năm, nghĩa là gấp 6 lần.
Nhưng xin chớ ai nghĩ rằng cuộc sống của hơn 86 triệu dân
Việt Nam đã được nâng lên gấp 6 lần 20 năm trước. Nếu
được như vậy thì tốt quá, còn gì vui hơn.
Nhưng thực tế không phải vậy. Trong thời gian chiến tranh, ở
miền Bắc, sự chênh lệch giàu nghèo không lớn, tiền lương
cao nhất so với lương tối thiểu của viên chức là 7/1.
Còn hiện nay? Không có con số thống kê nào chính thức. Nhà
nước quy định các viên chức từ cấp cao nhất phải kê khai
tài sản cá nhân và gia đình, nhưng không có ai chấp hành cả.
Thảng hoặc có người thực hiện thì toàn là con số ma. Trong
một chế độ mà sự minh bạch giống như giữa đêm ba mươi
Tết, thu nhập bằng bổng lộc, bằng quyền lực nhiều gấp
hàng chục, hàng trăm hay hàng ngàn lần tiền lương thì không ai
biết thu nhập thật sự của người khác.
Thế nhưng người ta vẫn có thể biết bằng cách nhìn vào cung
cách ăn chơi, tiêu pha của các «con cháu các Cụ» trong thời
«mở cửa» và «đổi mới», nhình vào nhà cửa, đất đai, xe
cộ của các công thần hiện tại, của các «mệnh phụ mới»,
của các «cậu Ấm cô Chiêu» cộng sản tân thời.
Chỉ cần một cuộc ghé thăm nhà hàng Long Đình, tại số nhà
64 phố Quán Sứ, quận Hoàn Kiếm, thủ đô Hà Nội. Những ai ra
vào tấp nập nơi đây? Họ dùng những món ăn gì? giá cả ra
sao? Xin vào Google để đọc quảng cáo. Trên báo Hà Nội mới,
VN Express, báo Pháp Luật … đều có bài phóng sự khá sinh
động về nhà hàng Long Đình với những bữa «Tiệc Vàng» ở
đây.
Tại đây có những «bát phở bạc triệu», có bát súp khai vị
bằng tổ yến 46 đôla, có món súp vây cá - cua gạch 70 đôla (1
triệũ 500 ngàn đồng), món bào ngư Nam Phi sốt dầu hào 96
đôla (2 triệu 100 ngàn đồng). Lại có bát phở bò Kobé Nhật
Bản giá bằng 2 tấn thóc của nông dân.
Trong nhà hàng Long Đình, có riêng một «Phòng Vàng» lớn mang
tên tiếng Anh là Golden Room, luôn có khách đặt chỗ trước.
Tại đây, dụng cụ ăn trên bàn tiệc là đĩa sứ cổ Giang Tây
( Trung Quốc), thìa và nĩa mạ vàng 24 carat, 1 chai rượu vang
ngoại 20 triệu (1.000 đôla).
Thường 6 thực khách ăn một buổi tiệc ở đây chi ra 1500
đôla (30 triệu đồng, chưa kể tiền rượu và tiền « boa »).
Ai thường ra vào nơi đây? Hầu hết là các quan chức cấp cao
và gia đình họ, là các vị có vai vế trong các công ty quốc
doanh lớn cùng các đối tác quốc tế - các nhà kinh doanh Đông
Nam Á, như Malaysia, Singapore, Thái Lan, và đông nhất là các ông
chủ bự của Nam Triều Tiên, Đài Loan, Hồng Kông, khi bắt
đầu và khi kết thúc các thương vụ lớn.
Trong khi đó đầu tháng 6 này, Bộ Lao động, Thương binh và Xã
hội thông báo hiện trong cả nước có hơn 3 triệu hộ nghèo
và 1,6 triệu hộ cận nghèo. Mỗi hộ có trung bình 4 hoặc 5
người. Như vậy là có đến hơn 20 triệu dân nghèo trong nước
ta, nghĩa là xấp xỉ 1 phần tư dân số.
Theo Thông tấn xã Việt Nam, ở Thanh Hóa hiện nay đã có đến
20 vạn người của 5 vạn hộ bị đứt bữa, cần khẩn cấp 4
ngàn tấn gạo để cứu đói cho cả tỉnh. Thanh Hóa vốn là
tỉnh nông nghiệp rộng lớn, nông sản, lâm sản, khoáng sản,
hải sản đều có tiềm năng, dự trữ dồi dào, sao lại có
thể lâm vào tình thế bi đát đến vậy? Kết quả của 20 năm
đổi mới, phát triển theo tỷ lệ cao, thu nhập đầu người
gấp 6 lần là như thế sao?
Các nhà xã hội học, thống kê, nghiên cứu về mức sống xã
hội có những ý kiến khác nhau về công cuộc xóa đói giảm
nghèo ở Việt Nam. Rõ ràng là trong quá trình phát triển, sự
chênh lệch giàu nghèo đang mở rộng ra toang hoác, một cách quá
đáng, thách thức lương tri của toàn xã hội.
Trách nhiệm của lãnh đạo ở bất cứ quốc gia phát triển
nào là điều hành đất nước một cách tối ưu để thành
quả phát triển được phân phối tương đối đồng đều cho
mọi thành viên trong xã hội. Theo lẽ công bằng, những người
lao động chân tay và trí óc tài giỏi, có năng xuất, cống
hiến cao phải được hưởng phần xứng đáng nhất của thành
quả phát triển, nhưng thật đáng tiếc ở nước ta thực tế
không được như vậy.
Hai chục năm nay, một nghịch lý lớn nhất đã xảy ra, đó là
sự phân phối cực kỳ bất công thành quả của phát triển.
Đây là sự bất công khổng lồ, phi lý và phi pháp, đi ngược
lại mọi lời hứa hẹn của những người lãnh đạo.
Các quan chức cộng sản quyền cao chức trọng và tay chân, gia
quyến họ đã trở thành những đại tư bản, những tỷ phú
đỏ, những chủ nhân bất động sản lớn, nắm trong tay những
số lượng chứng khoán khổng lồ. So với họ, những nhà mại
bản thời Pháp thuộc, những nhà đại điền chủ Nam Bộ xưa
ruộng đồng thẳng cánh cò bay chỉ là kẻ «ba cọc ba đồng».
Họ là những kẻ lợi dụng quyền lực để biển thủ, tước
đoạt của cải của xã hội, của nhân dân làm của riêng,
rồi đua đòi hưởng thụ một cách lạnh lùng, độc ác trên
sự nghèo đói của nông dân, lao động và trí thức lương
thiện.
Suy cho cùng, chính tầng lớp quan chức cộng sản chóp bu đương
quyền là nguyên nhân trực tiếp của 20 vạn nhân dân Thanh Hóa
đang lâm vào cảnh đứt bữa, có người phải vào rừng đào
củ mài để sống. Chính họ chứ không phải là ai khác là
nguyên nhân của 20 triệu dân nghèo hiện nay, một hiện tượng
cực kỳ phi lý khi tính theo đầu người thu nhập hàng năm đã
đạt 1.200 đôla, gấp 6 lần 20 năm trước.
Giới cầm quyền cực kỳ bất công và tham nhũng đã thất hứa
với toàn dân về chủ trương xóa đói giảm nghèo, về công
bằng xã hội, về làm cho toàn xã hội được hưởng thành
quả của phát triển. Họ làm giàu với tốc độ tên lửa
bằng mọi giá, bất chấp cả pháp luật và đạo lý. Cũng
chính họ đã tự đánh rơi tính chính đáng của kẻ cầm
quyền.
Trong kỳ đại hội đảng đầu năm nay, nhà hàng Long Đình
phất to. Nhân viên nhà hàng cho biết họ chuyên cung cấp cho các
vị trong Bộ Chính trị những món ăn đặc sản quý và bổ
nhất.. Cửa hàng có quan hệ chắt chẽ với các cao lâu thượng
hạng ở Quảng Tây và Quảng Đông (Trung Quốc). Đầu bếp nổi
tiếng nhất của Long Đình là bếp trưởng Chang Kam Lun, nói
tiếng Việt chưa sõi.
Giới chóp bu cộng sản và con cháu họ là khách hàng hầu như
duy nhất của những nhà hàng cấp cao như Long Đình. Có ai khi
ăn một bát phở bạc triệu, một bát súp 2 tấn thóc còn nghĩ
đến 20 vạn đồng bào mình đang đứt bữa ở Thanh Hóa?
Hiện tình đất nước là như thế, khi kẻ thù bành trướng
đang hoành hành ngang ngược ngay trong lãnh hải của ta.
Bùi Tín
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/9129), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét