Hồng Lạc - Tính chính danh của Đảng CSVN và con đường dân chủ không có mùi hương hoa sen

Có lẽ cái gốc của vấn đề xuyên suốt trong vụ án Cù Huy
Hà Vũ chính là tính chính danh về chính trị của Đảng cộng
sản Việt Nam (ĐCSVN) vì như chúng ta đã phân tích trong một
số bài trước về bản cáo trạng của VKSNDHN, TSCHHV đã không
phạm tội chống lại Nhà nước CHXHCNVN. Thế nhưng từ trước
đến nay, các vụ án liên quan đến chính trị mà chính quyền
không thừa nhận là vụ án chính trị đều gắn quan hệ giữa
Đảng – Nhà nước (nếu có ý đụng chạm đến quyền lợi
độc tôn của Đảng (*) thì coi như đụng đến Nhà nước) vì
đa số các bài viết, bài phỏng vấn, các ý kiến mà các bị
cáo nêu ra đều bị coi là chống Nhà nước thông qua các việc
sau:

<ul><li>Viết bài, tài liệu, trả lời phỏng vấn đài và báo
nước ngoài có nêu lên các vấn đề có liên quan đến vai trò
lãnh đạo của ĐCSVN hay do các đảng viên ĐCSVN gây ra như nạn
tham nhũng, nạn phe nhóm liên kết rút ruột tài sản công; Nạn
chạy chức, chạy quyền, mua bán bằng giả; Nạn phe nhóm lũng
đoạn hệ thống chính trị, nạn ngồi lỳ trên ghế; Nạn ô
dù, con ông cháu cha; Nạn dâm ô trẻ vị thành niên, bao che cho
nhau và đổ lỗi cho nạn nhân; Nạn cửa quyền, hách dịch, ức
hiếp, dọa nạt và ăn chặn tiền của nhân dân; Nạn chây lì
không chịu tiếp thu ý kiến phản biện và phê bình, thẳng tay
xóa sổ các tổ chức nghiên cứu và phản biện xã hội; Nạn
để cho một phần biên giới, hải đảo và lãnh hải rơi vào
tay của nước ngoài mà không có những biện pháp phù hợp để
đòi lại; Nạn bắt bớ, giam cầm những người nêu ra ý kiến
trái ngược hay biểu tình ôn hòa trước đại sứ quán; Nạn
cưỡng bức các tôn giáo không tuân theo sự xếp đặt của
chính quyền v.v…

</li>

<li>Hành động viết và lưu hành các bài báo, tài liệu có nội
dung liên quan đến dân chủ, nhân quyền, đa nguyên, đa đảng.
Viết và lưu hành các bài báo và tài liệu liên quan đến phong
trào dân chủ ở trong nước và nước ngoài. Viết và lưu hành
các bài báo, tài liệu liên quan đến các đảng phái, các tổ
chức chính trị, đặc biệt là các tài liệu mang hơi hướng
của những manh nha cho việc ra đời các tổ chức chính trị,
các đảng phái khác ngoài ĐCSVN.

Những việc này theo chính quyền là sự phôi thai các mầm móng
của các tổ chức và đảng phái, đe dọa sự tồn vong của
ĐCSVN, đảng phái duy nhất được điều 4 Hiến pháp mặc
định sự lãnh đạo của nhà nước và xã hội vì khi các tổ
chức và đảng phái khác ra đời sẽ tập hợp lực lượng
đối lập và sẽ gây áp lực đối với một chính thể đã
bọc lộ sự thối nát, sự yếu kém trong công tác điều hành
và quản lý nhà nước.

</li>

<li>Hành động viết và lưu hành các bài báo, tài liệu kiến
nghị con đường hòa hợp dân tộc, xóa bỏ sự thù hận, tha
bổng các viên chức và sĩ quan VNCH.

Các vấn đề này đều không phù hợp với chủ trương của
ĐCSVN luôn coi những viên chức và sĩ quan VNCH là ngụy quân và
ngụy quyền, những phần tử được coi là xấu và từ trước
năm 1975 đến tới hôm nay thì ĐCSVN cũng vẫn coi họ như những
kẻ thù "không đội trời chung" và vẫn tuyên truyền không
ngừng nghỉ, vẫn ca ngợi những thắng lợi vẻ vang của cuộc
kháng chiến "đánh cho Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào".</li>

<li>Hành động treo băng rôn, khẩu hiệu liên quan đến dân
chủ, nhân quyền, đòi chủ quyền biển đảo.v.v…

Những hành động này bị coi là tuyên truyền, xúi dục chống
phá nhà nước, gây bạo loạn nhằm lật đổ chính quyền.</li>

<li>Lập các trang mạng hay blog cá nhân có nội dung tự do, cởi
mở, thông tin đa chiều, thông tin trung thực nhưng không có lợi
cho sự độc tôn ĐCSVN.</li></ul>

Thường thì khi viết các chủ đề trên, người viết sẽ nêu
lên những suy nghĩ của riêng mình và đưa ra những cách thức
giải quyết vấn đề mà tựu trung lại thì vẫn không thể
khác là phải đổi mới hệ thống chính trị, phải bỏ điều
4 – Hiến pháp 1992 và phải trả lại quyền lợi chính trị cho
người dân, phải đa nguyên để kinh tế, xã hội phát triển,
phải đa đảng để tránh độc đoán, chuyên quyền v.v… và khi
nói đến những khái niệm đó thì không thể không nói đến
vai trò của ĐCSVN và vì vậy, mặc dù không tìm được từ
ngữ "chống phá nhà nước" thì với quan hệ được chốt
chặn bởi điều 4 Hiến pháp thì chính quyền thường có những
bản án định sẵn và tùy theo mối quan hệ với chính quyền,
tùy theo tình hình dư luận, tùy theo cách ép buộc khai nhận
tội trạng để trao cho những nhà hoạt động dân chủ, những
người bất đồng chính kiến, hay những người có hành động
mà ĐCSVN coi là phạm pháp những bản án khác nhau về tội danh
"lật đổ" hay "chống phá nhà nước" mà những Viện
công tố hay Thẩm phán đoàn không cần nhiều thời gian để
tranh tụng, không cần nhiều thời gian để nghị án.

Như vậy, chúng ta sẽ thấy, ĐCSVN luôn coi tất cả những gì
có thể gây ra áp lực với họ là chống phá nhà nước. Ở
đây, tôi muốn các bạn xem xét ở hai phương án so sánh sau:

(1) Nếu ĐCSVN có vai trò lãnh đạo nhà nước và xã hội một
cách chính danh (thể hiện bằng những luận cứ đa chiều) thì
việc coi mối quan hệ ràng buộc về tội danh:

Những hành động gây áp lực cho sự tồn vong của ĐCSVN =
chống Đảng = chống phá Nhà nước CHXHCNVN: có thể coi là
đúng.

(2) Nếu ĐCSVN có vai trò lãnh đạo nhà nước một cách không
chính danh (thể hiện bằng những luận cứ đa chiều) thì việc
coi mối quan hệ ràng buộc về tội danh:

Những hành động gây áp lực cho sự tồn vong của ĐCSVN =
chống Đảng = chống phá Nhà nước CHXHCNVN: là sai.

Những luận cứ đa chiều gồm:

<ul><li>Những phân tích của TSCHHV trong bài "<a
href="http://danluan.org/node/5463">TS Cù Huy Hà Vũ từ khởi kiện
thủ tướng đến yêu cầu xóa bỏ điều 4 Hiến pháp</a>" thì
ông đã nói đến sự không chính danh của ĐCSVN dưới con mắt
của một người dân, một cử tri.</li>

<li>Trong bài của LS Lê Công Định "<a
href="http://danluan.org/node/1574">bàn về chính danh trong thể chế
pháp trị</a>" cũng nói về sự không chính danh của thế chế
hiện hành.</li>

<li>Trong phân tích của tôi ở bài "<a
href="http://danluan.org/node/7699">thử bới lông tìm vết bản cáo
trạng vụ án Cù Huy Hà Vũ</a>" cũng đã nói về sự không
chính danh của ĐCSVN.</li>

<li>Vậy nếu những bài viết trên bị cho là có thiên hướng
"bất lợi" cho ĐCSVN thì chúng ta hãy xem xét một ý kiến mà
khi nêu nó ra, khó ai bên phía chính quyền "dám" phản đối
vì đó là lời của ông tổ ĐCSVN, người mà hiện nay, ĐCSVN
đang kêu gọi tất cả mọi người dân, tất cả các đảng
viên ĐCSVN học tập và làm theo tấm gương của ông, đó là
chủ tịch Hồ Chí Minh (CTHCM) hay còn gọi là Cụ Hồ để xem,
ĐCSVN hôm nay có được như những gì mà Cụ Hồ ước mong hay
không và nếu theo lời Cụ thì ĐCSVN có còn đủ chính danh để
tiếp tục lãnh đạo đất nước hay phải thay đổi mà một
trong những việc là sửa đổi Hiến pháp năm 1992, đặc biệt
là điều 4, vốn là tâm điểm của cả hai phía, về phía chính
quyền thì sợ phải "tự sát" như lời của ông Nguyễn Minh
Triết còn về phía những người đòi hỏi sự chính đáng và
công bằng thì phản đối vì đây là một cái chốt canh giống
như cái chốt cấm xe lớn lưu thông bằng cọc bê tông đóng
xuống đường mà cỗ xe dân chủ muốn đi qua thì phải đào nó
lên.</li></ul>

Theo GS. Nguyễn Khắc Mai- Giám đốc Trung tâm Minh triết Việt,
trong một hội thảo Hôm 14/5/2010, Trung tâm nghiên cứu Minh
triết Việt, Nxb Trí thức và Quỹ văn hoá Phan Chu Trinh đã tổ
chức Toạ đàm khoa học về Minh triết Hồ Chí Minh kỷ niệm
120 năm ngày ông ra đời. ông khẳng định, Cụ Hồ luôn canh
cánh: <em><strong>muốn "bảo thân" đảng phải "chính danh". Tránh
được "hình danh", "chế danh" chưa đủ, đảng còn phải phấn
đấu có được "thiện danh". Cụ Hồ từng nói: "Chớ tưởng
cứ dán hai chữ cộng sản lên trán mà làm cho người ta sợ"
vì người hiểu sâu sắc, "thiện danh" của đảng chính là
"đảng yêu nước, đảng của dân tộc".</strong></em>

Vậy, theo cách hiểu của Cụ Hồ thì ĐCSVN muốn tồn tại,
muốn hiện diện chính đáng trong đời sống đất nước, tức
là "bảo thân" thì phải được "chính danh". Theo Cụ Hồ
thì như vậy thậm chí còn chưa đủ mà còn phải "thiện
danh" nữa và như Cụ nói, "đảng yêu nước, đảng của dân
tộc". Theo cách so sánh trên thì Cụ nói phải tránh "hình
danh", "chế danh" tức là tránh hình thức, tránh ngụy tạo,
áp đặt, tự phong. Nếu tránh hình thức thì tính chính danh
phải là thực chất, có nghĩa là Đảng phải được đại đa
số người dân công nhận thông qua những cách thức thực chất
và cách thức duy nhất để có được thực chất chỉ có thể
là sự bầu chọn theo phương thức bầu cử phổ thông dân
chủ, trực tiếp hay gián tiếp. Để tránh sự mạo nhận, ngụy
tạo thì điều bắt buộc là phải đưa điều 4 ra khỏi Hiến
pháp vì kết quả bầu cử là theo định kỳ (4 hoặc 5 năm một
lần) và nó sẽ thay đổi theo số phiếu bầu thu được. Vì
nếu không bỏ điều 4 – Hiến pháp thì coi như chưa bỏ đi
điều giúp cho ĐCSVN luôn có thể "chế danh" như lời Cụ
Hồ và thậm chí nếu theo ý Cụ Hồ thì những người thảo
bản Hiến pháp 1992 phải chịu trách nhiệm về việc để cho
sự "chế danh" tác oai, tác quái.

Theo như Cụ Hồ nói thì đối với ĐCSVN, tính "chính danh"
cũng còn chưa đủ mà phải "thiện danh" nữa, điều này có
nghĩa là ĐCSVN phải từ tâm, khiêm tốn, thanh liêm và chính
trực như lời Cụ "<em>cần-kiệm-liêm-chính-chí công-vô
tư</em>". Nếu những mong muốn của Cụ Hồ trở thành hiện
thực thì ĐCSVN sẽ phải trở thành một đảng hiền hòa và
sống chung hòa bình với các đảng phái khác. Như vậy thì
việc bỏ điều 4 cũng không đồng nghĩa với "tự sát"
(nếu Đảng có đầy đủ những phẩm chất như Cụ Hồ nói)
mà chỉ là một điều bắt buộc trong việc thể hiện đầy
đủ tính "chính danh'' của ĐCSVN.

Như những phân tích về các ý kiến từ nhiều phía nói trên
thì rõ ràng là ĐCSVN không có tính chính danh chính trị về
quản lý Nhà nước và xã hội. Người ta thường nói, "tư
tưởng lớn gặp nhau", ở đây tôi không cho rằng, những con
người trên đều có tư tưởng lớn mà nó chỉ thể hiện một
cái nhìn thực tế, một cái nhìn khách quan, đúng đắn và cầu
thị thì bao giờ cũng hội tụ về một điểm, đó là điểm
đến của <em><strong>chân lý tối thượng</strong></em>.

Cụ Hồ nói: "<em>Nước ta là một nước dân chủ, chế độ ta
là một chế độ dân chủ, đã dân chủ thì ai ai cũng có
quyền tự do thảo luận để tìm tòi chân lý. Khi chân lý đã
tìm thấy rồi, thì quyền tự do tư tưởng hoá ra quyền tự do
phục tùng chân lý</em>".

Ở thời điểm mà Cụ Hồ nói ra câu đó thì ông đã nhận
thức được về mối quan hệ rất chặt chẽ giữa dân chủ và
tự do tư tưởng. Cụ Hồ nhận thức về một chế độ dân
chủ trong một "nhất thể hóa" tuy vậy, ý kiến của ông là
để ngỏ cho những ý kiến khác nhau trong một sự cởi mở về
tự do tư tưởng "ai ai cũng có quyền tự do thảo luận để
tìm tòi chân lý" và "Khi chân lý đã tìm thấy rồi, thì
quyền tự do tư tưởng hoá ra quyền tự do phục tùng chân
lý". Như vậy, có thể thấy rằng, Cụ Hồ không có ý muốn
bó buộc các luồng tư tưởng khác nhau vào một hệ tư tưởng
mà sau này ĐCSVN bắt buộc mọi người dân phải đi theo, đó
là CN Mác – Lê Nin. Đây chính là một sai lầm của ĐCSVN trong
giai đoạn sau này, một sự nhào nặn, bất tuân phục quan
điểm của CTHCM trong khi đó lại hô hào tất cả mọi người
dân là học tập và làm theo tấm gương đạo đức HCM. Trong
trường hợp các tình tiết liên quan đến vụ án CHHV thì ai
mới là người đã học tập và làm theo HCM và ai mới là kẻ
chống lại những lời giáo huấn của ông? hẳn các bạn đã
có câu trả lời.

Từ những sự phân tích của tất cả các ý kiến đa chiều
trên cho ta thấy những điều sau:

<ul><li>ĐCSVN không có tính chính danh về chính trị do họ không
phải là lựa chọn của đa số người dân thông qua bầu cử
dân chủ.</li>

<li>ĐCSVN sử dụng Hiến pháp 1992 - điều 4 để "chế danh",
tự cho mình quyền cai trị đối với đất nước, điều này
là sai trái và đi ngược lại những lời giáo huấn của Chủ
tịch Hồ Chí Minh.</li>

<li>ĐCSVN đã không thực hiện lời giáo huấn của CTHCM là
phải "thiện danh", có nghĩa là phải biết tôn trọng quyền
tự do tư tưởng và chính kiến khác nhau, cùng tồn tại và
cạnh tranh bình đẳng với các đảng phái chính trị khác.
Đảng đồng hoá dân tôc bằng một chủ thuyết xa lạ và duy
nhất, đó là CN Mác – Lê Nin, làm cho cả dân tộc chìm trong
nguy muội, không ngóc đầu lên được.</li>

<li>ĐCSVN đã không biết lắng nghe các ý kiến thảo luận để
"tìm ra chân lý" như lời CTHCM vì vậy, Đảng tự cho mình
mọi quyền hành mà không được sự đồng thuận của đại đa
số người dân.và không chịu trách nhiệm về những sai sót,
đổ vỡ của đất nước, Đảng chưa bao giờ đưa ra một lời
xin lỗi khi dẫn đất nước đến khủng hoảng.</li></ul>

Chúng ta hãy đọc tiếp câu sau sẽ thấy quan điểm của CTHCM
cũng trùng với quan điểm của các nhà hoạt động dân chủ:
trong công tác dân vận là "<em>không được bỏ sót một người
nào, không phí phạm một tài năng nào dù là nhỏ nhất</em>" cho
thấy, CTHCM thấy được tầm quan trọng của "chất xám"
trong lãnh đạo và quản lý, trong xây dựng đất nước điều
này cũng đồng nghĩa với việc để cho tất cả các cá nhân
có tài năng, có tư tưởng, chính kiến khác nhau tham gia quản
lý xã hội và điều kiện tiên quyết phải là xóa bỏ sự thù
hận dân tộc, cùng nhau hàn gắn vết thương, đó chính là
những điều mà TSCHHV đã từng kêu gọi ĐCSVN qua "<a
href="http://danluan.org/node/6279">Kiến nghị trả tự do cho tất
cả tù nhân cựu quân nhân và viên chức chính quyền Việt Nam
cộng hòa, lấy "Việt Nam" làm quốc hiệu để hòa giải dân
tộc</a>".

ĐCSVN ngày nay đã không có được những gì mà Cụ Hồ mong
muốn vì sự độc đoán chuyên quyền của nó. Dẫu những hy
vọng của Cụ Hồ có là thực tâm đi chăng nữa thì ý muốn
cho một đứa con độc nhất được nuông chiều mà không có
sự săn sóc, chế tài sẽ trở nên hư hỏng là điều khó tránh
khỏi. Trong một bài viết trước đây của tôi với bút danh
Viên Mẫn "<a href="http://danluan.org/node/3878">Chia sẻ nỗi lòng
sau khi đọc bài của GS-TS. Mạch Quang Thắng</a>", tôi đã so
sánh ĐCSVN với những người đi xe gắn máy, cho dù biết rằng,
chiếc mũ bảo hiểm là cần thiết và để bảo vệ tính mạng
cho họ thì nếu không có chế tài với mức phạt 40.000 đồng/
lần thì có lẽ không mấy ai đội (thực tế chỉ lác đác vài
phần trăm). ĐCSVN cũng vậy, họ không chịu bất kỳ một sự
chế tài nào, thậm chí là họ không sợ nguy hiểm vì chấn
thương sọ não như người đi xe gắn máy, họ lãnh đạo nhưng
không phải chịu trách nhiệm, họ quyết định các chính sách
quốc gia trong khi không có bất kỳ một điều luật nào để
chế tài trách nhiệm của họ nên cho dù có góp ý hay sửa
chữa bao nhiêu thì ĐCSVN cũng sẽ đi tới sự băng hoại, thối
nát và đó là điều mà Cụ Hồ không thể tiên liệu được
và việc ĐCSVN <em><strong>"dán hai chữ cộng sản lên trán"
để dọa nạt "làm cho người ta sợ"</strong></em> là điều
khó tránh khỏi, đúng như những gì mà Cụ Hồ đã từng lo
lắng.

Những lý giải trên chính là câu trả lời cho GS Nguyễn Khắc
Mai (GSNKM) khi ông phân trần "<em>Cụ Hồ nói hay sao khó đi vào
cuộc sống đến thế!</em>". Xin nói thêm cùng GS NKM là Cụ
Hồ nói hay nhưng Cụ thật sự chưa hiểu hết những mối quan
hệ có tính ràng buộc về tính chính danh trong sự ganh đua
chính trị, trong việc chế tài lẫn nhau giữa các đảng phái
nên nó "khó đi vào cuộc sống" là điều hiển nhiên. Nếu
ngược lại, nó dễ đi vào cuộc sống thì đó là điều bất
hợp lý, phản khoa học. Ý muốn của Cụ Hồ hay của bất kỳ
ai nếu chỉ là cảm tính, thiếu những luận cứ khoa học,
thiếu tính kinh viện, tham chiếu từ những nền dân chủ khác
thì đó cũng chỉ là mong muốn mà không bao giờ có thể được
thành tựu. Cụ Hồ biết tầm quan trọng của tự do tư tưởng
nhưng Cụ lại không biết được là tự do tư tưởng sẽ bị
cái "độc quyền", "độc đoán" làm triệt tiêu nên theo
ý Cụ thì tự do tư tưởng hay dân chủ đều có thể "sống
chung" trong một tư tưởng của một đảng phái thống soái xã
hội. Thứ dân chủ mà Cụ Hồ mong muốn có thể là tốt đẹp,
trong sáng nhưng không thể nói là minh triết vì đó là thứ dân
chủ mà không bao giờ có dân chủ, nó như đồng lúa khi chưa
khoán hộ đầy cỏ dại và sâu bệnh, nó là thứ mà ngày xưa
ta thường nói là "<em>CCCP- các chú cứ phá, có Liên Xô
chịu</em>", nó là thứ "cha chung" nên "không ai khóc" cả
và đó cũng chính là điều đã khiến cho biết bao nhiêu GS-TS
khoa học xã hội mòn bút viết và viết mà không thể tìm ra
lời giải khi họ không "dám" nói đến yếu tố cần thiết
nhất, quan trọng nhất cho bất cứ thứ dân chủ nào, đó chính
là sự đa nguyên chính trị và công cụ chế tài chính trị quan
trọng, đó là sự ganh đua và chế tài lẫn nhau giữa các
đảng phái chính trị. Tính chính danh chỉ có thể có khi có
sự ganh đua chính trị và sự ganh đua chính trị sẽ chọn ra
những đảng phái chính danh để điều hành đất nước. Hiểu
được tầm quan trọng của mối quan hệ mật thiết trên, chính
là chìa khoá để mở ra cánh cửa dân chủ.

ĐCSVN không có được tính "chính danh" về chính trị nhưng
liệu có cách nào đó để nó trở nên chính danh? Câu trả lời
không quá khó nếu ĐCSVN biết lột bỏ chiếc áo cũ kỹ, cáu
bẩn của mình, vứt bỏ những quan niệm lạc hậu vào sọt rác
một cách không thương tiếc, hãy biết lắng nghe những ý kiến
chân tình, khoa học, biết chấp nhận sự "thiện danh" để
cho các chủ thuyết, các luồng tư tưởng cọ xát lẫn nhau để
hình thành nên một xã hội đa nguyên, đa đảng, biết đặt
quyền lợi và cuộc sống của người dân làm trọng, biết
biến những khẩu hiệu "đoàn kết - đại đoàn kết" thành
hành động cụ thể chứ không chỉ là lời nói suông. Đó
chính là cách duy nhất để Đảng lấy được tính chính danh
và đồng thời nó sẽ song hành cùng con đường dân chủ hoá
thực sự cho đất nước. Hãy hành động khi chưa quá muộn!

ĐCSVN sẽ lấy được tính chính danh hay không khi nó đã sai
lầm và lún sâu vào tham nhũng, bè phái? Câu trả lời chỉ có
thể là từ tất cả các đảng viên của Đảng. Nếu ĐCSVN
vẫn tồn tại một cách "mạo danh" và áp đặt một xã hội
cưỡng bức - công an trị lên tất cả mọi mặt của đời
sống xã hội thì tiến trình dân chủ sẽ phải đi theo một
chiều hướng khác có thể lâu dài hơn và thậm chí là đổ
máu khi những "bông hoa sen" (**) bắt đầu toả hương từ
vũng bùn tăm tối.

Vụ án CHHV có thể là điểm khởi đầu để ĐCSVN thể hiện
những bước đi đầu tiên tiến tới một sự đổi mới toàn
diện bằng việc xoá bỏ bản cáo trạng, trả tự do cho công
dân Cù Huy Hà Vũ và nếu phiên toà có diễn ra thì nó phải theo
đúng trình tự, "đúng người, đúng tội" giống như một
phiên toà như ở bất kỳ một nước dân chủ nào khác.

Ngày công dân CHHV sớm ra khỏi chốn lao tù sẽ đánh dấu một
thắng lợi không chỉ cho bản thân ông, của phong trào dân chủ
mà còn là thắng lợi của những người "làm luật" vì
luật pháp đã bắt đầu được coi trọng. Thắng lợi này sẽ
có thể iúp cho ĐCSVN bắt đầu một công cuộc đổi mới toàn
diện trên con đường dân chủ hoá đất nước theo một trình
tự khoa học để dẫn tới một cuộc tổng tuyển cử thật
sự dân chủ.

Chúng ta hy vọng một sự thay đổi cần thiết và sẽ không
muốn nền dân chủ của Việt Nam đến từ "hương hoa sen"
phảng phất mùi tanh của bùn và máu của người dân nhưng nếu
điều đó bắt buộc phải diễn ra thì chúng ta cũng sẽ không
quản ngại hy sinh gian khổ để đem lại cuộc sống tốt đẹp
cho đất nước khi thời cơ đã thực sự chín muồi.

Sài Gòn 9/2/2011
Hồng Lạc

____________________________

<h2>Chú thích:</h2>

(*) Từ Đảng viết hoa để chỉ ĐCSVN

(**) Hoa sen được nhiều người coi là quốc hoa và là biểu
trưng của một cuộc cách mạng (nếu có) ở Việt Nam trong
tương lai.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/7756), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét