chế độ Apartheid</em>". Tôi không điên và cũng chưa lẩm
cẩm. Tôi thường hay đọc các sách về chính trị, về con
đường đi tìm tự do của các dân tôc khác và từ đó liên
hệ với đất nước mình. Với tất cả lòng nhiệt thành của
mình tôi cố gắng giãi bầy trên một vài trang giấy hòng đóng
góp một phần rất nhỏ bé của mình vào công cuộc đi tìm tự
do của dân tộc ta. Một thí dụ hùng hồn nhất, một mẫu mực
nhất của sự hòa giải dân tộc trên trái đất này chính là
trường hợp Nam Phi. Nam phi cũng là một thí dụ hay nhất của
lòng quả cảm, của cuộc đấu tranh bền bỉ nhất vì tự do
và dân chủ. Tôi đọc rất nhiều sách báo của người Việt
trong ngoài nước, nhưng có rất ít bài nói về Nam Phi. Thật là
một thiếu sót, trong khi chúng ta đang cần có một bài học
tương tự.
Tôi không định làm một luận án về Apartheid ở đây, nhưng
để hiểu rõ về Chủ nghĩa Apartheid, tôi cần phải nói qua về
thành phần dân số của Nam phi khi Chủ nghĩa Apartheid được áp
dụng ở Nam phi từ năm 1948.
1. Người da trắng gốc châu Âu nhập cư từ 1652 chiếm khoảng
21% dân số.
2. Người Ấn khoản 3 %
3. Nguời lai da mầu khoảng 9 %
4. Người da đen khoảng 67 %.
Chủ nghĩa Apartheid xoay quanh việc phân biệt đối xử trên tất
cả các phương diện chính trị, kinh tế, địa lý theo thứ tự
ưu tiên phân chia dân số nêu trên. Thực ra khi chủ nghĩa
Apartheid được áp dụng triệt để thì các thành phần dân số
2, 3, 4 đều có chung một số phận. Từ Apartheid là một từ
mới thể hiện một ý nghĩa cũ có từ gần 3 thế kỷ ở Nam
phi. Nói tóm tắt là sự phân biệt đối sử, phân biệt chủng
tộc. Từ đó có nghĩa đen là "riêng ra" (A part, separation:
tiếng Pháp). Cơ sở tư tưởng của chủ nghĩa Apartheid là
người da trắng thuộc giống người cao cấp hơn người Ấn,
người da mầu, người da đen. Chính Nhà thờ Tin lành Cải cách
Hà Lan đã ủng hộ và cung cấp nền tảng tôn giáo cho Chủ
nghĩa Apartheid dựa trên thuyết Tiền định của Calvin, theo đó
con người đã được Chúa cho trước một định mệnh, một
số kẻ xuất chúng sẽ được lãnh đạo thế giới, những kẻ
còn lại phải phục tùng. Do vậy đa số người da trắng (vô
tình hay hữu ý) đã tin rằng Chúa đã giao cho họ định mệnh
lãnh đạo đất nước Nam phi. Thực chất Chủ nghĩa Apartheid
không có dính líu gì đến chủ nghĩa Phát- xít hay Nazi. Nhưng
nó chính là cái nôi của chủ nghĩa Phát xít sau chiến tranh
thế giới thứ hai. Có nhiều câu hỏi mà sau khi đọc và nghiên
cứu nhiều tài liệu tôi mới rút ra được câu trả lời.
Chẳng hạn như câu hỏi: Tại sao Chủ nghĩa Apartheid kinh tởm
như vậy? Cả loài người phỉ nhổ mà nó lại có thể tồn
tại lâu như thế? Nó chỉ chết hẳn vào năm 1994 (Xin xem hồi
sau sẽ rõ).
Trở lại với Nam phi sau Đại chiến thế giới thư II. Để
tránh nhầm lẫn, khi tôi nói đến bầu cử ở đọan này là
nói đến bầu cử mà chỉ có người da trắng đuợc tham gia.
Năm 1948, trong cuộc bầu cử ở Nam phi, có 2 đảng chính đối
lập nhau tranh cử:
<ol><li>Đảng Liên hiệp (United Party, đảng đang nắm quyền) do
tướng Smuts đứng đầu. Đảng này đã đứng về phe đồng
minh chống phát xít trong đại chiến thế giới thứ II;</li>
<li>Đảng quốc gia (National party), một thứ đảng phản động
đã công khai đứng về phía Phát xít Đức. Đứng đầu đảng
là Daniel Malan, một cựu cha cố của Nhà thờ tin lành cải cách
Hà Lan. Chúng ta có thể tham khảo một số khẩu hiệu của
đảng này khi tranh cử: "Swart Gevaar" (Hiểm họa đen), "Die
kaffer op sy plek" (Bọn đen về chỗ của chúng), "Die Koelies vit
die land" (Tống cổ bọn Ấn đi).</li></ol>
Trớ trêu thay đảng Quốc gia lại thắng cử và từ đó trở
đi, trong thế giới hiện đại, Nam phi trở thành nổi tiếng
với chủ nghĩa Apartheid, chìm đắm trong bạo loạn, hận thù,
khủng bố, đàn áp. Một cơn ác mộng của loài người. Sự
phân biệt đối xử, phân biệt chủng tộc theo mầu da đã có
từ gần 3 thế kỷ, nay được nhân lên gấp bội với những
đạo luật, chính sách nhiều khi ra khỏi sức tưởng tượng
của con người. Chủ nghĩa Apartheid là một thứ chủ nghĩa vô
cùng tệ hại, bất công, phi lý. Người da trắng (thiểu số)
có tất cả: quyền lực và tài sản … trong khi đó người da
mầu không có gì hết, bị đàn áp, bị miệt thị ngay trên
chính đất nước của họ. Có lẽ tôi không cần phải nói
đến mức độ tàn bạo hay tội ác của chủ nghĩa Apartheid đã
từng được liệt vào tội ác chống nhân loại. Các bạn cũng
có thể biết nhiều rồi. Tôi chỉ muốn nêu trong bài viết này
một số "ưu việt" của Chế độ Apartheid mà có thể các
bạn chưa biết. Đây chỉ là một số chi tiết mà tôi lượm
lặt được trong cuốn <em><strong>Long road to freedom</strong></em>
(Con đường dài dẫn đến tự do)" của Nelson Mandela. Các bạn
có thể kiểm chứng. Tôi hoàn toàn không bịa đặt. Hơn nữa
đây là cuốn sách mà ông viết để lên án chế độ Apartheid.
Nói là "ưu việt" là để so sánh với cái chế độ ưu
việt mà chúng ta đang được "hưởng", đỉnh cao của trí
tuệ nhân loại.
Từ khi chủ nghĩa Apartheid được áp dụng triệt để ở Nam phi
(1948), tổ chức chống chủ nghĩa Apartheid mạnh mẽ nhất, lâu
đời nhất và có hiệu quả nhất là ANC (African National Congres)
được thành lập từ năm 1912. Năm 1950 đảng Cộng sản bị
cấm, rất nhiều đảng viên cộng sản đã ra nhập ANC hoặc
hoạt động trong ANC nhưng vẫn giữ tư cách là đảng viên
cộng sản. Có rất nhiều người đã giữ những chức vụ cao
cấp trong ANC. Năm 1960 đến lượt ANC và nhiều tổ chức chống
chủ nghĩa Apartheid cũng bị cấm triệt để và bị đàn áp
mạnh mẽ. Ấy vậy mà ANC vẫn phát triển và phát động
được nhiều phong trào quần chúng, tổ chức được nhiều
cuộc meeting, biểu tình với sự tham gia của hàng ngàn người.
Các thành viên của ANC trong đó có Nelson Mandela nhiều lần bị
bắt, nhưng lần nào cũng có tòa án để xét xử với tất cả
các thủ tục tố tụng. Có những vụ án mà quá trình xét xử
kéo dài hàng năm… Trong tác phẩm của mình, Nelson Mandela đã
mô tả sự đồng cảm, cảm thông của một số thẩm phán khi
bắt đầu xét xử ông khi ông bị bắt vào năm 1962. Các thẩm
phán đó nhìn nhận ông như là một luật sư bị bắt vì chính
kiến của mình, chứ không phải như một tên tội phạm. Ở
trang 395 ông còn nói rõ là kiểm sát trưởng nói với ông:
"<em>Hôm nay, tôi không muốn đến tòa án nữa. Lần đầu tiên
trong đời tôi khinh bỉ những gì tôi phải làm. Tôi thật khó
xử khi phải yêu cầu tòa án bỏ tù ông</em>". Trong các phiên
xử, hàng ngàn người cảm tình viên ANC vẫn được đến dự,
thậm chí còn dương cao các biểu ngữ "<em>Chúng tôi ủng hộ
các vị lãnh đạo của chúng tôi</em>". Các phạm nhân khi
được đưa vào phòng xử án còn giơ tay và nói lời chào quần
chúng theo kiểu riêng của tổ chức ANC. Với tội trạng theo
cách nhìn của chế độ Apartheid, thì Nelson Mandela và các đồng
chí của ông đáng bị tử hình, nhưng cuối cùng họ chỉ bị
xử tù chung thân. Đó cũng là một thành công của các luật sư
bào chữa. Cũng xin lưu ý các bạn là Nelson Mandela là một trong
những người thành lập và lãnh đạo tổ chức MK (Umkhonto we
Sizwe), một tổ chức ngoại vi của ANC, chuyên dùng bạo lực
để đấu tranh bằng các hình thức như phá hoại, gửi người
ra nước ngoài tập huấn quân sự rồi trở về nước đấu
tranh. Nelson Mandela bị bắt sau khi đi tập huấn quân sự đi xin
viện trợ của nước ngoài về.
Chỉ vài tháng sau khi Nelson Mandela và các đồng chí của ông
vào tù Robben Island (một dạng Côn đảo ở Việt Nam), nhà chức
trách chế độ Apartheid đã cho phép các tù nhân được học
hành (học qua thư tín) và bản thân Nelson Mandela còn học tiếp
đại học. Ở ta có thế không? Có, có đấy. Các bạn đừng
có nói xấu chế độ ưu việt của chúng ta. Ở ta tù nhân chả
được học là gì. Học gì biết không? Học…… học… Học
tập. Học về chủ nghĩa Mác Lê Nin mà trong đa số các trường
hợp thì các giảng viên đều có hiểu biết rất kém về chủ
nghĩa Mác và về triết học. Mấy ông nông dân ít học lại
giảng về triết học thì thật là triết lý. Tôi đã từng
được học tập rồi. Hay lắm. Một thế giới đảo lộn.
Trở lại với Nam phi. Các tù nhân cũng được đặt mua sách
để học. Trong chính phủ Nam phi lúc bấy giờ cũng có đối
lập (xin nhắc lại là đối lập trong chính phủ của người da
trắng). Đối lập có quyền đi xuống các nhà tù để thăm tù
nhân và giúp đỡ các tù nhân, lấy kiến nghị của họ … Khi
tù nhân bị đánh đập họ có quyền kiện và yêu cầu các
thẩm phán đến để điều tra. Họ được gặp Hội Hồng
Thập tự quốc tế… Đây là tôi nói giai đoạn ông Nelson
Mandela chưa nổi tiếng thế giới.
Sau nhiều năm đấu tranh, cuối cùng các tù nhân cũng được
bãi miễn lao động chân tay. Năm 1979, Nelson Mandela bị đau chân,
chính quyền phải đưa ông vào đất liền để mổ. Tất nhiên
là ông bị 5 người súng ống đầy người áp tải. Mỗi lần
gia đình ông có tin dữ, ông yêu cầu được gặp luật sư và
bạn thân của ông để có thêm thông tin về gia đình. Ở ta,
mày đau giò, tao đập cho mày què nốt giò kia. Mày muốn gặp
luật sư? Tao đập cho mày tẹt mỏ, hết nói.
Báo chí cũng đóng góp một vai trò đáng kể. Tất nhiên là
chính quyền cũng có nhiều biện pháp để bịt miệng báo chí,
nhưng báo chí vẫn luồn lách được để ủng hộ ANC. Nhiều
khi họ còn nói quá lên để gây chấn động dư luận. Thí dụ
như khi Nelson Mandela phàn nàn là bị đau chân do giầy của nhà
tù bé quá thì báo chí lại nói là ông bị cắt cụt ngón
chân... (Ở ta thì báo chí chỉ nói để được ăn theo, thậm
chí còn toàn nói sai sự thật làm hại đến tù nhân chính
trị). Năm 1985 Nelson Mandela còn trao cho vợ ông, lúc vào thăm
ông, một bài diễn văn mà con gái ông đã long trọng đọc trong
một cuộc meeting tại một sân vận động khổng lồ ngày
10/02/1985.
<div class="boxleft300"><img src="http://danluan.org/files/u1/apartheid1.jpg"
width="300" height="303" alt="apartheid1.jpg" /><div class="textholder">Ông
De Klerk và ông Nelson Mandela</div></div>
Năm 1987, tuy bị công kích rất mạnh mẽ trên trường quốc
tế, nhưng chế độ Apartheid vẫn còn rất mạnh, họ vẫn có
cả một bộ máy đàn áp, quân đội, cảnh sát, tòa án, nhưng
họ bắt đầu đàm phán với ANC, đàm phán một cách bí mật
với một người tù nhân. Một điều không thể tưởng tượng
nổi là một người tù chung thân, từng bị coi là một tù nhân
nguy hiểm, một kẻ khủng bố lại được đi gặp tướng cai
ngục, rồi bộ trưởng tư pháp, rồi đến tổng thống để
đàm đạo và đàm phán. Tổng thống De Klerk còn làm một cuộc
trưng cầu dân ý (chỉ có người da trắng tham gia) để hỏi ý
dân da trắng xem có nên đàm phán với ANC không. Kết quả thật
bất ngờ: 69 % người da trắng đồng ý đàm phán với ANC. Tôi
nêu ra chuyện này ở đây để nói đến sự phát triển tư
tưởng của người da trắng. Nó có những đột biến ngoạn
mục. Cuộc đàm phán này kéo dài nhiều năm với rất nhiều
thăng trầm mà tôi không muốn đi vào chi tiết ở đây, chỉ
biết rằng những kẻ cầm quyền chế độ Apartheid và những
người da trắng chấp nhận hy sinh toàn bộ đặc quyền của
họ kéo dài gần 3 thế kỷ để đưa Nam Phi đến Dân chủ qua
con đường tổng tuyển cử với nguyên tắc 1 người = 1 phiếu,
bất kể mầu da, một cuộc bầu cử dân chủ mà họ biết
thừa là họ sẽ thua vì họ chỉ chiếm có 21% dân số. Ngày
02/02/1990, Tổng thống De Klerk đã đọc một bài diễn văn để
tháo gỡ Chủ nghĩa Apartheid và bỏ điều luật cấm ANC. Chính
De Klerk đã phóng thích Nelson Mandela, để Nelson Mandela trở thành
đối thủ "nguy hiểm" nhất của mình trong cuộc tổng tuyển
cử sắp tới. Thật không thể tưởng tượng nổi là ngày
27/04/1994, trong chiến dịch tranh cử, Nelson Mandela vừa ra tù sau
gần 30 năm lại lên vô tuyến truyền hình để tranh luận với
tổng thống đương nhiệm De Klerk. Tôi xin lược dịch một
đọan trong tác phẩm của Nelson Mandela:
- Những trao đổi mà chúng ta nói với nhau hôm nay thể hiện
một việc trọng đại. Chúng ta là một thí dụ điển hình cho
thế giới về việc 2 nhóm chủng tộc khác nhau nhưng đều có
cùng một lòng trung thành và cùng một tình yêu với đất
nước của họ. Mặc dù tôi đã đưa ra nhiều lời chỉ trích
tổng thống De Klerk, cuối cùng tôi cũng nói với ông ta: "Thưa
Ngài, Ngài là một trong những người mà tôi tin cậy. Chúng ta
sẽ cùng nhau gánh vác non song. Tôi rất tự hào được nắm tay
ngài để chúng ta cùng nhau tiến lên". Sau đó Nelson Mandela đã
đi thực hiện quyền công dân của mình lần đầu tiên trong
đời khi đã hơn 70 tuổi và lại bầu cho chính mình. <span
class="underlined-text">Hàng triệu người đã xếp hàng đi bỏ
phiếu với tâm trạng lần đầu tiên được làm người</span>
(Bao giờ tôi mới được làm người đây?).
Kết quả bầu cử không có gì ngạc nhiên. ANC được 62,6%
phiếu bầu. Nelson Mandela lên làm Tổng thống, Phó Tổng thống
thứ I là Thabo Mbeki, phó tổng thống thứ II là De Klerk.
Chủ nghĩa Apartheid đã bị đánh đổ một phần cũng nhờ có
những người cộng sản và chủ nghĩa Apartheid kéo dài một
cách lê thê và thê thảm cũng tại chủ nghĩa cộng sản. Chúng
ta không thể phủ nhận vai trò của những người cộng sản Nam
Phi và của các nước cộng sản trong cuộc đấu tranh chống
Chủ nghĩa Apartheid. ANC đã được các nước cộng sản giúp
đỡ về tinh thần cũng như vật chất. Trong ANC có rất nhiều
đảng viên cộng sản và nhiều người nắm những chức vụ
quan trọng trong ANC. Ngay Nelson Mandela cũng không bao giờ che giấu
sự thân thiện sát cánh của ANC với cộng sản. Khi Chủ nghĩa
cộng sản mới xuất hiện, nó có biểu hiện của sự tiến
bộ (trên lý thuyết), nhưng thực tế của các nước cộng sản
lại cho thấy chủ nghĩa cộng sản là mối đe dọa cho tự do
và dân chủ. Vì vậy nhân dân của các nước lúc đó đang nằm
dưới ách cộng sản (chính xác là xã hội chủ nghĩa) thì tìm
cách đấu tranh để thoát ra, còn các nước khác thì tìm cách
để ngăn chặn sự lan tràn của chủ nghĩa cộng sản. ANC trong
một thời gian dài bị coi như một tổ chức cộng sản mà
người da trắng Nam phi rất sợ cộng sản. Ban đầu, họ không
muốn đàm phán với ANC cũng vì lý do đó. Và khi bắt đầu
đàm phán, một trong những điều kiện tiên quyết của họ là
ANC phải ly khai với cộng sản. Nelson Mandela không bao giờ chấp
nhận điều kiện này. Ông chấp nhận bỏ đàm phán, quay trở
lại nhà tù chứ không bỏ những đồng chí của mình. Ông là
một con người nhân nghĩa. Ông cũng thích và bị ảnh hưởng
nhiều bởi chủ nghĩa Cộng sản. Ông đã học và giảng bài
về chủ nghĩa Cộng sản cho các bạn tù. Nhưng cũng rất may là
ông không bao giờ là người cộng sản vì nếu vậy thì cuộc
đời và sự nghiệp của ông như thế là đi đứt. Khi chế
độ Apartheid hiểu rõ hơn về ANC, khi chủ nghĩa Cộng sản sụp
đổ và không còn là mối đe dọa cho thế giới nữa thì "tự
nhiên" quá trình đàm phán và hậu thuẫn quốc tế tăng tốc
dữ dội, chủ nghĩa Apartheid cáo chung.
Ngày 10/05/1994, Nelson Mandela tổ chức lễ nhậm chức, có hầu
hết tất cả các hàng lãnh đạo cao cấp của thế giới đến
tham dự. Trong buổi lễ trang trong này các hàng tướng tá quân
đội, công an đến chào tổng thống Nelson Mandela và thề trung
thành với tổng thống. Trong tác phẩm của mình, Nelson Mandela
có nói là lúc đó ông chưa quên là chính những hàng lãnh đạo
này đã hành hạ bỏ tù ông gần hết cả cuộc đời. Nhưng
không vì vậy mà ông trả thù họ, ông đã thành lập một
chính phủ hòa giải. Ở ta có thế không? Đời nào: "Ông thì
ông đào mả tổ chúng mày lên và cho chúng mày đi cải tạo
ráo". Đấy đất nước con người ta thế đấy. Người ta
đánh nhau hành hạ nhau gần 3 thế kỷ mà chỉ thoáng chốc
người ta đã hòa giải được với nhau trong mầu quốc kỳ
chung phối hợp các mầu của ANC (đen, xanh, vàng) và mầu cờ
của nền cộng hòa cũ (đỏ, vàng, trắng, xanh da trời) Trong
bài quốc ca mới phối hợp bài Nkosi Sikelel iafrika của ANC và
bài Die Stem Van Suid Afrika của ngừoi da trắng.
Viết đến đây tôi lại rởn tóc gáy. Sao cái dân chủ Apartheid
này nó giống cái dân chủ cộng sản thế nhỉ, giống quá cơ.
Đó là một thứ dân chủ của một thiểu số với nhau. Họ
bầu bán nội bộ với nhau (mà chắc chắn là giữa họ với
nhau cũng chẳng có bầu bán gì đâu, quyết định trước hết
cả rồi), dân chỉ được đứng xem vở tuồng cũ mấy chục
năm và lại còn buộc phải vỗ tay. Ít ra dân đen Nam phi không
bị buộc phải vỗ tay. Xem ra cái dân chủ cộng sản còn tồi
tệ hơn nhiều. Người da trắng ở Nam phi còn chiếm 21 % dân
số. Cộng sản ở Việt nam chiếm bao nhiêu phần trăm dân số?
Để chống lại cái này Cộng sản hay có cái trò bịp bợm là
đảng là từ nhân dân mà ra. Xin thưa mấy người ăn cướp,
giết người cũng là từ nhân dân mà ra. Nếu bạn đọc kỹ
những gì tôi viết rồi rọi vào thực tế ở Việt Nam hiện
nay thì thấy cộng sản còn gian ác và tồi tệ hơn chế độ
Apartheid nhiều. Không phải ngẫu nhiên tôi nói hoan hô chủ
nghĩa Apartheid. Cộng sản còn nói rằng giai cấp công nhân với
đảng tiền phong (cộng sản) là lực lượng lãnh đạo cách
mạng cho đến thắng lợi cuối cùng. Tức là cho đến khi có
chủ nghĩa cộng sản trên toàn thế giới. Bao giờ mới có chủ
nghĩa cộng sản đây để cho hết vai trò lãnh đạo của cộng
sản? Nói một cách nghiêm túc cái này chẳng khác gì cái
thuyết Tiền định của Calvin, cơ sở tư tưởng của chủ
nghĩa Apartheid.
Người Việt Nam nói chung hay có tư tưởng miệt thị, khinh bạc
người da đen, coi họ là mọi. Viết đến đây tự nhiên tôi
muốn hét lên: <span class="underlined-text">Ai là mọi đây?</span>
Chính chúng ta là một lũ mọi, thậm chí không bằng mọi. Thôi
từ nay đừng nói "con rồng cháu tiên nữa", nghe ngượng
chết đi được.
Cuộc đấu tranh vì tự do, dân chủ cho Việt nam hiện nay không
nên hiểu là cuộc chiến Quốc -Cộng. Tất cả người Việt nam
phải hiểu rằng đây là một cuộc chiến chống lại một hệ
thống điều hành xã hội mà trong đó tất cả mọi người,
kể cả đảng viên cộng sản cũng có thể trở thành nạn
nhân. Tôi xin nêu một thí dụ rất có tính thời sự. Hiện nay
ở trong nước tình trạng chính quyền hoặc tư nhân cộng tác
với chính quyền đi cướp đất của dân diễn ra triền miên.
Có rất nhiều hình thức ăn cướp mà đơn giản nhất là
đuổi dân đi với giá đền bù mạt hạng. Tôi biết một gia
đình nông dân kia có con cháu làm cán bộ đảng viên, tương
đối cao cấp ở huyện và cả tỉnh nữa, nhưng cũng không thể
nào cứu được gia đình mình khi tự nhiên mảnh đất của nhà
mình trở nên có giá rất cao và rơi vào con mắt của bọn lưu
manh, có quyền thế cao hơn. Khi mà chính quyền từ trên xuống
đã thông đồng với nhau thì người dân biết trông vào ai?
Thậm chí chúng còn cho bọn lưu manh xã hội đen quấy phá….
Giống hệt như chuyện cụ Hoàng Minh Chính bi lưu manh đánh và
quấy phá, vứt cả cứt vào nhà. Nhân chuyện này tôi lại
muốn nói một chuyện rất đơn giản là phải biết là mình
không có tự do, nước mình không có dân chủ thì mới đi đấu
tranh cho dân chủ tự do. Gia đình nông dân kia, trước khi bị
mất đất không ý thức được điều dó. Đảng viên trên
huyện, tỉnh, gia đình cách mạng… là cái đinh. Xã hội bây
giờ theo kiểu này chỉ có tiền. Khi những kẻ cướp ngày
(quan) đã muốn thì trong cơ chế này không có gì có thể kìm
hãm được nó.
Tôi thấy là trong vài chục năm cuối này của nhân loại,
những người áp dụng các chủ nghĩa tồi tệ trên thế giới
này đều có ít nhiều có những biến chuyển tiến bộ, nhiều
khi rất ngọan mục. Chỉ có những người cộng sản của một
vài nước trong đó có Việt nam là không có biến chuyển. Chả
nhẽ cứ để cái tình trạng như vậy cho muôn đời con cháu mai
sau?
So sánh những biến chuyển của chế độ A Pác Thai (theo cách
đọc của người Việt Nam) và của chủ nghĩa Cộng Sản trong
vài thập kỷ vừa qua, ta có thể kết luận:
Hoan hô chế độ A Pác Thai,
Đả đảo cộng sản quái thai.
Hoàng Việt
© Thông Luận 2011
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/7732), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét