máy, xem thì thấy đầu số là 0386…. Đích thị là số ở
quê. Đang bán tín bán nghi không biết là số của ai, hay là
phụ huynh ở quê có việc gì, chưa kịp gọi lại thì thấy
chuông reo, vẫn số máy kia hiện lên. Đầu dây bên kia một
giọng xứ Nghệ khẽ khàng vang lên, e là H đây mà…. Anh xem có
việc gì làm kiếm cho em một việc với…
Ngỡ ngàng một lúc rồi cũng nhận ra giọng anh chàng này. Đó
là người mà Chủ tịch đã gặp cách đây mấy năm. Hồi đó,
anh ta đang là cử nhân ngành xã hội học, Đại học quốc gia,
tốt nghiệp ra trường đã nhiều năm nhưng không kiếm được
việc, đành tham gia viết lách cho mấy tờ báo địa phương,
kiếm mấy đồng nhuận bút, tuy còi nhưng oách phết. Thi
thoảng, nói chuyện thế sự, lý luận Mác lê, các học thuyết
về giá trị thặng dư, bóc lột, thông thái như cán bộ tuyên
giáo.
Rồi nghe tin chàng lấy vợ, sinh con, vẫn lông bông chưa có
việc làm, rồi xin đi làm bảo vệ, rồi bỏ giữa chừng, rồi
lại viết báo rồi thất nghiệp… cứ cái vòng ấy, chàng vẫn
chưa tìm được nơi nào để bán sức lao động đang ở tuổi
thanh xuân của mình.
Trường hợp như của chàng cử nhân ngành xã hội học nọ
không phải là cá biệt. Có sức khoẻ, được đào tạo, thậm
chí là đào tạo bài bản hẳn hoi, nhưng chỉ vì sự lạc lỏng
của học vấn so với nhu cầu thị trường lao động nên vẫn
cam chịu thất nghiệp. Cứ như lý luận của Mạc Văn Kạc, thì
chàng không có cơ hội được giới chủ để mắt đến bóc
lột, đành phải để năng lực của mình hoang phí mòn mỏi ở
chốn thôn quê, đến mức phải khẩn thiết gào lên rằng: Có
việc gì cho tôi làm với.
Với 86 triệu dân, mỗi năm ở VN cần tạo ra khoảng 1,5 triệu
việc làm mới. Phần lớn việc làm do các ông chủ nhỏ khu
vực tư nhân tạo ra. Do thành phần kinh tế này từ chỗ bị
kỳ thị, không được thừa nhận mới tháo khoán cho phát
triển vài chục năm nay nên hiện chưa đủ lớn nên tình trạng
thất nghiệp vẫn là một vấn đề xã hội nhức nhối.
Ở các nước có nền kinh tế thị trường, ngay từ khi còn
ngồi trên ghế nhà trường, học sinh đã được giảng dạy
về con đường lập nghiệp, về những tấm gương lao động
cật lực, vượt khó để tạo dựng nên những sản nghiệp vĩ
đại được người đời kính trọng, thì hệ thống trường
học ở ta chưa làm được điều đó.
Cũng chính vì trang bị cách nghĩ tạo dựng sự nghiệp nên ở
Mỹ đã tạo ra được những tỷ phú trẻ tuổi, không chỉ làm
giàu cho chính mình, đóng góp cho ngân sách nhà nước mà còn
tạo công ăn việc làm cho hàng triệu lao động như Bill Gates,
Sergey Brin; Lary Page; Michael Dell… Để có được sự nghiệp
đó, trước hết họ cũng khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng và
lao động cật lực để kiếm những đồng tiền ban đầu.
Khi đã có một sự nghiệp lẫy lừng, không ít người dùng
phần lớn thu nhập của mình để xây trường học, làm từ
thiện, để giải quyết các vấn đề đau đầu của nhân loại
như bệnh sốt rét, bệnh HIV, xóa đói giảm nghèo. Ở các
nước văn minh, họ là những người được xã hội tôn vinh.
Ở Việt Nam, ngay từ khi mới giành được chính quyền với
ngân khố trống rỗng, Chính phủ của ông Cụ cũng đã được
Trịnh Văn Bô, nhà doanh nghiệp tư nhân và các nhà công thương
khác, không đóng góp hàng ngàn cây vàng cho Chính phủ. Dường
như nhận thức được vai trò của các thương nhân, 13/10/1945,
Cụ Hồ đã có thư gửi giới công thương, trong đó ông nêu rõ
vai trò của giới này với sự nghiệp kiến quốc.
Vậy mà, mãi tới Nghị quyết Đại hội lần thứ X, năm 2006,
Tiệc ta mới cho phép Tiệc viên được làm kinh tế tư nhân,
không hạn chế qui mô. Phải chăng vì sự sùng tín vào lý luận
Mạc Văn Kạc kéo dài quá lâu, mà hiện tại VN vẫn là nước
nghèo nàn lạc hậu. Hơn thế là vẫn còn vô số những thanh
niên có sức khoẻ, có tri thức vẫn không có cơ hội được
bóc lột.
Cái giá phải trả cho sự sùng tín là quá đắt!
Phan Thế Hải
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/7301), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét