Nguyễn Thanh Giang - Lạc hướng

Luật sư Trần Lâm khấp khởi mang đến chia vui với tôi bức <a
href="http://danluan.org/node/7159">"Tâm thư gửi Quốc hội"</a>
cụ vừa viết. Tôi phải dùng chữ khấp khởi vì muốn mô tả
đúng cái dáng điệu lật đật khi cụ bước vào nhà tôi trông
giống như anh thanh niên Trần Lâm ngày nào trong Ban Tuyên truyền
tỉnh bộ Việt Minh Lạng Sơn năm 1945. (Không biết mươi năm
nữa tôi còn có được cái sự lật đật sôi nổi như cụ
không? Quý lắm chứ!)

Cụ khuyến cáo tôi đọc lại ngay một bài viết từ tháng 9
năm 2007 để xác nhận một tiên đóan của cụ: <em>"Quốc
hội sẽ bước những bước "vì dân" "</em>.

Trong tâm thư lần này cụ viết: <em>"Gần đây Quốc hội
thẩm tra với thái độ thận trọng và triệt để các việc
lớn của đất nước: Vinashin; Bauxite; Kỷ niệm 1000 năm Thăng
Long – Hà Nội… dư luận tán đồng, Quốc hội từ thụ
động đến năng động, có hiệu lực và có kết quả rõ
ràng"</em>.

Thì ra, qua mấy màn văn nghệ, người ta cũng đã mua vui được
… không ít người!

Chẳng có thế mà ông chủ tịch Quốc hội dám tuyên bố:
<em>"Một kỳ họp thành công tốt đẹp, để lại ấn tượng
sâu sắc với đồng bào và cử tri cả nước"</em>.

Riêng với chúng tôi, kỳ họp Quốc hội thứ 8 này lại cho
những ấn tượng thật bất an về những nguy cơ đối với tổ
quốc chúng ta.

Hãy duyệt xét lại những nhiệm vụ cơ bản của Quốc hôi qua
Điều 83, Chương VI của Hiếp pháp nước CHXHCNVN:

<div class="special_quote">
1 - Quốc hội là cơ quan đại biểu cao nhất của nhân dân, cơ
quan quyền lực Nhà nước cao nhất của nước Cộng hoà xã
hội chủ nghĩa Việt Nam.

2 - Quốc hội là cơ quan duy nhất có quyền lập hiến và lập
pháp.

3 - Quốc hội quyết định những chính sách cơ bản về đối
nội và đối ngoại, nhiệm vụ kinh tế - xã hội, quốc phòng,
an ninh của đất nước, những nguyên tắc chủ yếu về tổ
chức và hoạt động của bộ máy Nhà nước, về quan hệ xã
hội và hoạt động của công dân.

4 - Quốc hội thực hiện quyền giám sát tối cao đối với
toàn bộ hoạt động của Nhà nước.</div>


Như vậy, đặt trên nhiệm vụ xếp hàng thứ tư: <em>"Thực
hiện quyền giám sát tối cao …", "quyết định những chính
sách cơ bản về đối nội và đối ngoại"</em> được xem là
nhiệm vụ quan trọng hơn của Quốc hội.

Đại hội ĐCSVN lần thứ XI sắp khai mạc rồi, từ nay đến
đó không còn kỳ họp nào của Quốc hội nữa. Đảng đã kêu
gọi toàn Đảng toàn dân hãy đóng góp ý kiến cho Cương lĩnh
và các Văn kiện Đại hội. Đây là dịp hiếm có để Quốc
hội có thời cơ thực hiện trọng trách, tham gia <em>"quyết
định những chính sách cơ bản về đối nội và đối
ngoại"</em> của mình.

Tại sao không đưa vào chương trình nghị sự của Quốc hội?

Tại sao không cho Quốc hội bàn ngay cả khi ở đây đang nẩy
sinh vấn đề bất ổn rất lớn. Bản dự thảo Cương lĩnh và
các văn kiện dự kiến trình bầy tại Đại hội ĐCSVN lần
thứ XI không chỉ bị "các thế lực thù địch" mà ngay cả
Hội thảo gồm toàn những giáo sư và những người đã tững
giữ những chức vụ cao trong Đảng ( nhà báo Bùi Tín gọi đây
là "Túi khôn dân tộc" ) như giáo sư Trần Phương, nguyên
Phó Thủ tướng; ông Vũ Khoan, nguyên Phó Thủ tướng; PGS Trần
Đình Thiên, Viện trưởng Viện kinh tế; GS Võ Đại Lược,
nguyên Viện trưởng Viện kinh tế thế giới; GS Đào Xuân Sâm,
nguyên Trưởng bộ môn Quản lí kinh tế trường Nguyễn Ái
Quốc; bà Dương Thu Hương, nguyên Phó Thống đốc Ngân hàng
…..đánh giá rất xấu và yêu cầu phải viết lại.

Sự xâm lăng của Trung Quốc đã là hiện thực, thể hiện qua
tấm bản đồ hình lưỡi bò và tuyên bố Biển Đông nằm trong
lợi ích cối lõi của họ. Sự kiện đó dẫn đến tình hình
đột biến như luật sư Trần Lâm nhận định: <em>"gần đây
rất nhiều việc lớn về chính trị, về ngoại giao, có những
việc vang động thế giới, xoay chuyển tình hình khu vực, đảo
nghịch quan hệ giữa các nước ở Đông Nam Á …"</em>, do
vậy cụ đã viết tâm thư:<em> "Tháng 12 tới Trung Quốc sẽ
cử người tham gia tu chỉnh công ước ứng xử ở Biển Đông,
hoạt động ngoại giao này vô cùng quan trọng, thiết nghĩ cần
được Quốc hội xem xét kíp thời, có những ý kiến đề
xuất, những đòi hỏi, với thái độ rõ ràng, thể hiện việc
Quốc hội tham gia vào một việc lớn của đất nước. Như
thế vai trò của Quốc hội mới toàn diện, nhằm đúng vào
những điểm then chốt của đất nước"</em>.

Dù nhẹ nhàng, dè dặt, mấy dòng trên phải được xem là lời
phê phán và nhắc nhở đích đáng.

Tại sao không đưa vào chương trình nghị sự để Quốc hội
bàn?

Tại sao không cho Quốc hội biết ngay cả khi chủ nhiệm Ủy ban
An ninh và Quốc phòng Lê Quang Bình chính thức yêu cầu báo cáo
tình hình Biển Đông trước Quốc hội?

Cách đây mấy năm, sau khi đọc bản báo cáo của Bộ Quốc
phòng trước Quân ủy Trung ương, trong tâm trạng rất bất
bình, tôi đã viết bài <em>"Bộ Quốc phòng rời bỏ nhiệm
vụ chính của mình – Cảnh báo nguy cơ mất nước"</em>.
Trước tình hình này, bài tôi đang viết, đúng ra phải mang
tiêu đề: <em>"Quốc hội rời bỏ nhiệm vụ chính của mình
– Cảnh báo nguy cơ mất nước"</em>.

Thật vậy hãy đối chiếu với những hoạt động của Quốc
hội ta khi còn trứng nước: <em>"Chính phủ hiện thời mới
thành lập được hơn một năm, hãy còn thanh niên. Quốc hội
bầu ra được hơn 8 tháng lại còn thanh niên hơn nữa. Vậy mà
Quốc hội đã đặt những câu hỏi thật già dặn, sắc mắc
khó trả lời, đề cập tới tất cả những vấn đề có quan
hệ đến vận mệnh nước nhà"</em>. Đấy là lời phát biểu
của Hồ chủ tịch trong buổi bế mạc hội nghị Quốc hội
đầu tiên.

Ngày nay Quốc hội đã lớn mạnh hơn nhiều, với số đại
biểu đông gấp bội, đa số có trình độ đại học cùng khá
nhiều giáo sư, tiến sỹ. Tại sao Quốc hội né tránh
<em>"những vấn đề có quan hệ đến vận mệnh nước
nhà"</em> mà chỉ hùa nhau quẩn quanh với những vấn đề vụn
vặt?

Tất nhiên, bauxite, Vinashin … đều là những vấn đề lớn và
rất nghiêm trọng. Tuy nhiên, so với hai chủ đề nêu trên,
những vấn đề này chỉ đáng xem là vụn vặt.

Tệ hơn, chỉ bàn cái vụn vặt mà cũng không thấu tình, đạt
lý.

Xem xét thành tích, khuyết điểm, yêu cầu cải tổ tổ chức,
xử lý cán bộ của Vinashin là công việc của bộ chủ quản,
của Chính phủ, không phải việc của Quốc hội. Nhiệm vụ
của Quốc hội là xem xét chủ trương hình thành cùng chế độ
vận hành Vinashin và các "Vinashin" sai đúng ở chỗ nào. Có
như vậy mới giải quyết được vấn đề có tính quốc gia
của Vinashin. Nói cách khác, xử lý vấn đề của riêng Vinashin
là công việc của bộ chủ quản, Quốc hội phải bàn bạc
vấn đề thuộc hệ- thống- Vinashin.

Bàn đến vấn đề bauxite bây giờ mà chỉ nhắm đến chỗ bỏ
phiếu đình chỉ khai thác hay không cũng không thật trúng.

Liên quan đến bauxite Tây Nguyên có hai vấn đề: chính trị và
công nghệ-kinh tế.

Vấn đề chính trị quan trọng hơn. Đó là: tại sao đưa đông
đảo người Trung Quốc vào Tây Nguyên? Ai chủ trương chuyện
này? Tại sao Tổng Bí thư ra nước ngoài đề đàm phán, quyết
sách vấn đề khai thác bauxite là vấn đề cụ thể của chính
quyền?

Liên quan đến vấn đề công nghệ-kinh tế thì tất cả những
ý kiến bảo vệ và phản bác đã nêu đều chưa đủ sức
thuyết phục. Cần có một vài hội thảo khoa học nghiêm túc,
tại đó có trình bầy các bản báo cáo của những người chủ
trương, người lập dự án, người thiết kế thi công và các
báo cáo phản biện. Muốn có báo cáo phản biện nghiêm túc
phải có các nhà khoa học được nghiên cứu tài liệu cụ thể
và đi khảo sát thực địa. Các đoàn khảo sát phản biện này
có thể do Nhà nước tổ chức, có thể từ các tổ chức tư
nhân. Vừa qua Nhà nước đã cho Liên hiệp các Hội Khoa học –
Kỹ thuật Việt Nam tổ chức đoàn khảo sát. Yếu tố khách
quan của đoàn này chắc có phần hạn chế. Cần có thêm vài
đoàn độc lập có sự tham gia của các chuyên gia giỏi từ
nước ngoài (Hungary, Australia …). Người viết bài này sắn
sàng đăng ký tổ chức một đoàn khảo sát khoa học độc lập
và nghiêm túc như thế mà không đòi hỏi kinh phí từ nhà
nước.

Đặt vấn đề hủy bỏ hoàn toàn dự án khai thác bauxite là
vạn bất đắc dĩ. Sau khi xem xét nghiêm túc, thấu đáo, nếu
cần chỉ dừng lại ở việc khai thác hai khu mỏ thí điểm Tân
Rai, Nhân Cơ với sự tư vấn của các chuyên gia Hungary, Australia
…. trong việc xây dựng tường bao bùn đỏ và các vấn đề
công nghệ, kinh tế cơ bản khác.

Hủy bỏ hẳn dự án bauxite không những gây lãng phí mà còn
làm xấu đi quan hệ Việt Nam – Trung Quốc.

Tôi càng ngạc nhiên và phẫn nộ khi kỳ họp Quốc hội vừa
qua kết thúc với hai bản nghị quyết mà trong đó Nghị quyết
hàng đầu lại là về Dung Quất.

Chủ trương đặt nhà máy lọc dầu đầu tiên của Việt Nam ở
Dung Quất là một chủ trương sai lầm rất tai hại. Chủ
trương đưa ra từ 1996 để đề ra một dự án triển khai từ
1997 với kế hoạch nhà máy sẽ cho sản phẩm đầu tiên vào
năm 2001. Không chỉ nhiều nhà khoa học trong và ngoài nước
(trong đó có người viết bài này) mà Ngân hàng Thế giới,
Quỹ Tiền tệ Quốc tế và Liên Hợp Quốc … đều đã chỉ ra
những bất hợp lý rõ rệt và đều khuyến cáo không nên chọn
địa điểm này. Do vậy, các tập đoàn tư bản có kỹ thuật
hiện đại và vốn lớn đều lảng tránh. Mời kèo mãi mới
được một tập đoàn của Nga nhưng rồi họ cũng đành bỏ
cuộc nửa chừng. Qua hết nhiệm kỳ của thủ tướng Phan Văn
Khải vẫn không triển khai được. Sau 9 năm chậm trễ vì dự
án phải thực hiện trong tình trạng chắp vá, <em>"cố đấm
ăn xôi</em>", khi chính thức bàn giao, nhà máy vẫn còn 7 tồn
tại và 34 lỗi.


Nếu nhà máy lọc dầu đầu tiên đặt ở Bà Rịa, Vũng Tàu
(Dung Quất có thể là địa điểm đặt nhà máy lọc dầu số
2, số 3) thì ta đã có xăng dầu cách đây mười năm. Không kể
việc bội chi hơn nửa tỷ USD của dự án, nếu kể cả khoản
chênh giữa bán dầu thô rẻ, mua các sản phẩm dầu mỏ đắt
trong suốt mười năm qua thi khoản lãng phí gây ra do dự án Dung
Quất lớn hơn rất nhiều lần Vinashin. Chưa kể điều trớ
trêu này: nhà máy lọc dầu đầu tiên được thiết kế để
xử lý dầu ngọt (ít sunphua), mười năm qua dầu ngọt khai thác
được đã bán hết. Bây giờ muốn nuôi sống Dung Quất người
ta phải nhập dầu từ nước ngoài!

Vậy mà ông Nguyễn Phú Trong vẫn dám nêu nghị quyết:
<em>"Đến thời điểm này, có cơ sở để khẳng định nghị
quyết của Quốc hội về chủ trương đầu tư dự án Nhà máy
Lọc dầu Dung Quất là đúng đắn, đem lại hiệu quả thiết
thực về kinh tế, chính trị, xã hội và an ninh quốc
phòng"</em>.

Tội này là tội của độc tài, độc đoán, không chịu tiếp
thu điều hay lẽ phải, tội của chủ trương đường lối chứ
đâu phải tội của những người thực hiện.

Điều đáng đặt câu hỏi nữa là tại sao Quốc hội không
đưa vào chương trình nghị sự những việc chính yếu mà lại
cố ý ngoắc thêm Dung Quất vào những Vinashin, bauxite …vốn
đã ngổn ngang.

Phải chăng người ta muốn chứng minh Chính phủ này đang hết
sức bê bối, bất lực? (Và thế là, để triệt hạ uy tín
của nhau, người ta đã triệt hạ nốt lòng tin của dân vào
Đảng vốn đã xuống rất thấp).

Phải chăng người ta muốn dọn đường cho ai đó thênh thang
đoạt lấy cái ghế Tổng Bí thư?

Đây là thủ đoạn gì? Chủ trương của ai? Phải chăng có sự
chỉ đạo từ nước ngoài?

Có người cho rằng không chỉ có " Vũ Ngọc Nhạ " trong
đầu não Đảng, Quốc hội mà nhan nhản đó đây những tình
báo nước ngoài nằm tại các phường, xã của ta.(Chẳng thế
mà hacker Tần Thủy Hoàng đâu từ Trung Quốc cũng tích cực tham
gia đánh phá các trang web dân chủ tiếng Việt).

Xin hãy tỉnh táo. Việc hệ trọng hàng đầu hiện nay là ngăn
chặn nguy cơ chui vào rọ ngoại bang đã, để rồi mới còn có
thể tiếp tục bàn luận với nhau về những con đường tối
ưu tiến tới dân chủ hóa đất nước.


Hà Nội 1 tháng 12 năm 2010

Nguyễn Thanh Giang

Số nhà 6 – Tập thể Địa Vật lý Máy bay

Trung Văn – Từ Liêm – Hà Nội

Điện thoại: (04) 35 534 370

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/7197), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét