nếu ghét cộng, chống cộng thì cứ dùng tình cảm tài năng
của mình sáng tác, nói lên tiếng nói của mình, của người,
không cần phải tham gia đảng phái làm gì… Tôi nói vậy vì e
ngại rằng tâm hồn đa cảm nghệ sĩ của bạn tôi khi dính vào
đảng phái sẽ bị chi phối với những vấn đề chính trị,
nhuốm màu chính trị, và khi đứng trước một sự kiện, không
còn những rung cảm nguyên sơ của người với người, với
những biến động chung quanh.
Nhưng suy nghĩ và hiểu biết của con người không đứng yên
một chỗ.
Sau khi đọc bài viết "<em>Thái độ phi chính trị</em>" trong
tập Di Cảo của giáo sư Nguyễn Văn Bông, Viện trưởng Học
viện Quốc gia Hành chánh thời Đệ nhị Cộng hoà miền Nam, suy
nghĩ tôi đã thay đổi, nhận ra rằng người nghệ sĩ chân
chính không thể đứng ngoài vòng chính trị. Giáo sư Bông nhận
định:
<div class="special_quote">Trường hợp của những người cầm bút,
của văn sĩ, nghề nghiệp họ đưa đến một lập trường
chính trị, hoặc có hậu quả chính trị mà họ không ý thức.
Những người cầm bút trong những quyển tiểu thuyết hay những
quỷên tùy bút, tiểu luận... khi họ tố cáo những tệ đoan
trong xã hội, khi họ miêu tả chánh giới với những đặc
điểm như loạn luân, lãng mạn, những con buôn chánh trị, khi
họ tố cáo những thối nát của chính quyền, thì dù muốn dù
không , hành vi của họ có tánh cách chánh trị, có hậu quả
chánh trị, và đôi khi, nhận định của họ có ảnh hưởng
sâu rộng trong cuộc sinh hoạt chánh trị. (Di Cảo, p. 70-71)</div>
Đối chiếu với thực tế, tôi thấy rõ điều này. Chẳng hạn
qua những tác phẩm hiện thực của nhà văn trẻ Lê Mỹ Hân,
dù cô không hề một lần tuyên bố làm chính trị hay viết
những nhận định chính trị trong các tác phẩm này, chỉ vô
tư tự kể về cuộc đời mình (Quê hương ngày trở lại, Một
Người Một Đời), hay trong phóng sự Thiên Thần trong Địa
Ngục, thi sĩ Ngô Tịnh Yên chỉ thuần túy kể lại những thảm
cảnh tai nghe mắt thấy về nạn buôn người tại Kampuchia, thì
ngòi bút của họ đã có một tác động chính trị không nhỏ.
Điều này cũng đúng cho các nhạc sĩ. Không ai có thể phủ
nhận vai trò chính trị của các nhạc sĩ tên tuổi như Phạm
Duy, Trịnh Công Sơn, Trần Thiện Thanh... dù họ lúc sáng tác
ắt hẳn cuốn hút theo hứng thú, tình cảm và đam mê hơn là
theo những ý đồ chính trị.
<h2>Thái độ phi chính trị</h2>
Tôi nhận thấy hầu hết nữ giới Việt Nam luôn tự đặt mình
ngoài chính trị. Họ cho rằng trách nhiệm của đàn bà là lo
việc nhà, chồng con là đủ. Trong trường hợp không bị ràng
buộc bởi gia đình, có thì giờ cho các công việc theo ý riêng,
họ cũng thường tránh xa các vấn đề chính trị, chỉ làm thơ
viết văn hoặc tham gia vào một công việc từ thiện nào đó,
với ý nghĩ: <em>Chính trị là lãnh vực của các ông</em>. Tác
giả Anh Thư từ Úc mà tôi gặp trong Đại hội Văn chương Phụ
nữ, tâm sự với tôi là chị "không muốn dây dưa vào chính
trị vì phe nào cũng nhận phần phải về mình và bôi bẩn phe
địch, thật khó phân trắng đen, phải trái." Tôi không tin
một người có trình độ và lại "cầm bút" mà chỉ có
thể dựa vào "lời nói của hai phe," thay vì nhận định từ
những sự kiện xảy ra trong cuộc sống. Lý do chị Anh Thư nêu
ra chỉ có thể giải thích là từ sự thờ ơ về chính trị.
Nam giới Việt Nam thì sao? Nhận định nghiêm túc, đàn ông
Việt Nam cũng ít người thực sự tham gia vào chính trị (không
phải bàn luận về chính trị). <em><strong>Những từ ngữ như
"chính khách xôi thịt," "chính khách salon", "con buôn
chính trị" thường được dùng để dè bỉu nhiều người có
hoạt động chính trị.</strong></em> Còn trong hiện thực người
ta thường thấy những bè phái, xảo trá, thủ đoạn trong chính
trị, và những luận điệu được công khai chấp nhận là làm
chính trị thì phải độc ác, "cứu cánh biện minh cho phương
tiện" cũng là thủ thuật nghiễm nhiên của những nhà chính
trị, đặc biệt là các nhà chính trị cộng sản. Nói chung,
những khái niệm này làm cho rất nhiều người có cái nhìn
chán ngán về chính trị, tuyên bố không làm chính trị, và
khoanh tay đứng ngoài vòng chính trị. Tôi sở dĩ có nhận
định này cũng là từ những lần nghe chuyện của các người
đàn ông trong gia tộc.
Nhưng đến ngày hôm nay chúng ta có thể thấy ra rằng khuynh
hướng thờ ơ và thái độ phi chính trị của người công dân
trong xã hội Việt Nam đã vô hình chung đưa đất nước đến
thảm trạng như hiện tại: Đảng CSVN hoàn toàn khuynh loát,
giành độc quyền chính trị trên cả nước.
Lão Tử nói, "<em>Làm thầy thuốc mà sai lầm thì chỉ giết
một người; làm chính trị mà sai lầm thì tàn hại cả đất
nước; làm văn hóa mà sai lầm thì gây tai họa cho muôn
đời.</em>" Tuy nhiên, trước các hiện trạng của Việt Nam, ai
có thể chối cãi được rằng chính vì nền chính trị sai
lầm, cả nước dưới sự cai trị của người Cộng Sản mà
nền văn hóa tốt đẹp của dân tộc cũng đã và đang bị hủy
diệt, cái họa muôn đời.
Có những quan niệm lý giải ra đủ loại "người Việt xấu
xí" (ích kỷ, hèn, dân trí thấp, chia rẽ, etc...) là nguyên do
cho sự mất nước, là nguyên do cho họa Cộng Sản, và cũng là
hậu quả cho sự việc cả nước vẫn tiếp tục chịu để
chúng đè đầu cỡi cổ. Người viết không tin vào những
nguyên nhân này, mà tin rằng nguyên nhân chính, <strong>chính là
quan niệm sống "phi chính trị" của đại đa số người dân
Việt chúng ta.</strong>
Xin trở lại với một bài viết khác của giáo sư Nguyễn Văn
Bông từ thập niên 70 về vai trò của đảng phái, ông viết:
<div class="special_quote">.... Có ý kiến cho rằng ai cũng có thể
làm chính trị được và trong xứ dân chủ, bất cứ ai cũng có
thể làm bất cứ cái gì. Có ý kiến khác cho rằng chánh quyền
là một việc phức tạp, tế nhị lắm và chỉ có những
người biết chuyện, quen thuộc, học lực cao mới có thể sử
dụng chính quyền được. Đó là hai ý kiến hoàn toàn quá
khích. Ý kiến thực tế và hợp lý là chánh quyền có thể
được hành xử bởi bất cứ quá nhân nào có một trình độ
hiểu biết tối thiểu về các vấn đề chính trị. Trình độ
hiểu biết tối thiểu ấy, chính những chính đảng là nhà
trường, nơi công dân tìm thấy. Tại sao?
Vì một chánh đảng luôn luôn có vấn đề tổ chức, vấn
đề thông tin, vấn đề giải thích, vấn đề thuyết phục,
vấn đề lấy những quyết định chính trị ... tất cả những
vấn đề tương tự như một chính trị gia phải gặp và giải
quyết. Lẽ dĩ nhiên, là đảng viên, họ có thể có những cái
nhìn khác biệt, những quan niệm chính trị hay những giải pháp
lệch lạc, quá khích. Nhưng đứng trên phương diện kiến thức
hiểu biết thì chắc chắn rằng một công dân có tham gia hoạt
động của chánh đảng thông thạo các vấn đề chính trị hơn
một công dân không phải là đảng viên. Chánh đảng là nơi mà
các vấn đề chính quyền được đặt đúng với trình độ
hiểu biết của công dân. (Di Cảo, p. 78-79)</div>
Tóm lại, người viết rút ra một kết luận từ những bài
giảng của giáo sư Bông: Mỗi người công dân có ý thức chính
trị là tài sản quý của đất nước, và đảng phái là môi
trường tốt nhất để đào tạo những tài sản quý này.
Từ nhận thức trên, người viết rất tâm đắc khi nghe trong
một cuộc phỏng vấn gần đây nhất của ông Dương Phục của
đài Saigon Phát thanh, Texas với Lê thị Công Nhân, khi đề cập
về đảng phái, cô đã phát biểu đại để như sau:
<div class="special_quote">Tôi sẽ tham gia vào chính trị chuyên
nghiệp. Đảng Thăng Tiến Việt Nam không chỉ là một ý tưởng
mà là tham gia đảng phái tạo nên yếu tố chuyên nghiệp. Chúng
tôi bắt buộc phải học tập từ các tổ chức đảng phái
trên thế giới để trở thành chuyên nghiệp.
Viên gạch của Dân chủ chính là sự đa đảng.
Khả năng của con người tiềm ẩn. Mọi người đều có
khả năng làm một số việc, nhưng chưa dám làm. Họ nghĩ là
họ không làm được, nhưng họ thật sự có thể làm được.
Không ai thay thế ai, mỗi người đều có câu chuyện của
mình, sức mạnh của mình.
Tôi tin rằng trong bất kỳ một sự biến chính trị nào thì
lực lượng quần chúng mới là sức mạnh thật sự, chứ không
phải là những cá nhân xuất chúng nổi bật. Những người này
chỉ có thể làm những ngọn đuốc, những người dẫn
đường. Nhưng nếu không có ai theo sau thì chúng ta dẫn đường
ai bây giờ? Và chính những bước chân rầm rập theo sau đó
mới tạo thành sức mạnh thật sự mà chính quyền họ sợ,
nhất là cái chính quyền độc tài CSVN này thì phải nói là
"kinh hãi"...</div>
<h2>Đảng phái và điều 4 Hiến pháp của CS</h2>
Trên đường phố, trong quán nhậu, học đường, những cá nhân
có thể nói chuyện vung vít, vạch ra mọi điều thượng vàng
hạ cám những xấu xa, bạo ngược của quan chức cầm quyền
hiện tại. Họ không còn quan tâm lắm nữa, hay nói một cách
chính xác, họ không thể tiếp tục kiểm soát như xưa khi con
số những cá nhân bất mãn đã quá đông, lên đến mức không
còn kiểm soát nổi. Nhưng, họ không bao giờ bỏ qua những
người biết liên kết lại với nhau, và có khả năng tập
hợp. Nhà báo Nguyễn Vũ Bình năm xưa chỉ mới làm đơn xin
lập đảng đã bị xử tù 4 năm. Những người gia nhập đảng
phái, đe dọa sự độc tôn của ĐCSVN, đi ngược lại điều 4
HP như Việt Tân, Dân Chủ, Thăng Tiến, Nhân dân Hành động, Vì
Dân, Dân Chủ Nhân Dân … bị những bản án nặng không kể,
những người chỉ lập những hội nhỏ như Đoàn văn Diên và
Đoàn Huy Chương thành lập Hiệp hội Công Nông, và mới đây
có thêm Đỗ thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, hay Điếu
Cày của hội Nhà Báo Tự Do, chỉ mở blog kêu gọi học sinh
biểu tình chống Trung Cộng… cũng không thoát vòng tù tội lên
tới năm, mười năm với nhà cầm quyền CS.
Rõ ràng CSVN sợ đảng phái, sợ hội đoàn, sợ những liên
kết. Điều này được chính Chủ tịch nước CHXHCNVN Nguyễn
Minh Triết xác nhận, "Bỏ điều 4 Hiến pháp là tự sát."
Đây là câu tuyên bố rất thành thật (có lẽ là duy nhất)
của một người lãnh đạo Cộng sản. Những nối kết là sức
mạnh đáng gờm đối với họ. Chấp nhận cho các đảng phái
khác hợp pháp cạnh tranh với ĐCS đồng nghĩa với khai tử
ĐCS. Điều này ai cũng hiểu, nhưng hiểu rồi làm gì với hiểu
biết này mới chính là công năng của người chống cộng.
Câu nói của Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu đã được
người ta thêm vào một vế nữa, theo tôi đúng là một danh
ngôn hoàn chỉnh nhất trong các danh ngôn về Cộng sản:
<em>Đừng nghe những gì Cộng sản nói mà hãy nhìn kỹ những
gì Cộng sản làm</em>. Đừng sợ những gì Cộng sản làm mà
hãy làm những gì Cộng sản sợ.
Người viết cũng vô tình đọc được một góp ý của bạn
đọc Trần Công trên diễn đàn của DCVOnline, đơn giản nhưng
chí lý biết mấy:
<em>Chỉ có mỗi một cách đó là tự nhủ với nhau một câu
"hãy đừng sợ" và sát cánh bên nhau mà thôi. Đó chính là
điều tiên quyết của đấu tranh bất bạo động.</em>
Người mẹ đau khổ của Đỗ Minh Hạnh kể con gái bà, sau khi
tòa tuyên án 7 năm tù, ra ngoài cô đã hát cho Chương và Hùng
nghe rằng "Chúng ta sống chết có nhau" liền bị công an dúi
đầu cô xuống đập vào thùng xe. Rõ ràng bất chấp sự có
mặt của công an, cô có nhu cầu phải nhắn nhủ với chính
mình với hai người bạn đồng chí hướng là họ không cô
đơn, họ luôn bên nhau.
Phải, người dân bình thường như chúng ta không có vũ khí,
không có quyền lực. Nhưng chúng ta có tiếng nói và số đông.
Tiếng nói ngoài việc bàn thảo, tranh luận, sẽ không giúp ích
nhiều mà còn cần phải vận động số đông, phải làm. Có
thể chăng, tìm một người bạn đồng tình; cao hơn nữa, một
nhóm cùng chia xẻ những quan tâm, cùng đồng ý góp sức làm
một việc. Và thậm chí khi có điều kiện hoặc cơ hội, tham
gia vào một đảng phái để tạo sức mạnh chung ... Một mình
riêng rẽ, khó ai tránh khỏi sợ hãi. Chỉ có sát cánh bên nhau
mới giúp chúng ta không sợ, lại đồng thời khi sát cánh bên
nhau, chính là chúng ta "làm những gì Cộng Sản sợ."
Tôi ước mong tất cả mọi người Việt Nam nhỏ bé như tôi,
như bạn đều có thể chia xẻ chung một viễn ảnh đang dần
thành sự thật: tấm màn tối xám đang dần phủ trùm lên mảnh
đất xinh đẹp nhỏ bé bên biển Thái Bình, Việt Nam của chúng
ta, và thảm họa diệt vong đang đe dọa nuốt chửng một dân
tộc qua ngàn đời bất khuất. Chống lại hiểm họa đó đòi
hỏi tất cả mọi bàn tay giơ lên chống đỡ; nó đòi hỏi
mọi người Việt phải làm thêm hơn các việc thường ngày
một việc.
© DCVOnline
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/7278), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét