Phạm Viết Đào - Vẫn còn mập mờ, nước đôi, mâu thuẫn trong giải trình của Bộ trưởng Bộ Tài Chính

Xem phiên trả lời chất vấn sáng nay đối với Bộ trưởng
Bộ Tài chính Vũ Văn Ninh, tôi rất chú ý đến giải trình của
ông về các vấn đề liên quan tới vai trò quản lý vốn của
Bộ Tài chính đối với vụ án Vinashin.

1/ Thứ nhất, về vai trò quản lý vốn: Bộ trưởng Bộ Tài
chính luôn khẳng định số tiền Vinashin không đánh mất hết?
Thế nhưng con số bao nhiêu thì ông lại không ngửa bài ra
được? Trong khi đó Thanh tra Bộ tài chính đã vào, đã phát
hiện sai phạm, đã báo cáo Bộ tài chính và Bộ đã báo cáo
Thủ tướng và theo như BT đã kết luận là lãnh đạo Vinashin
đã cố ý làm trái?

Khi đã xác định ra việc cố ý làm trái, để hạn chế tình
cảnh "đắm đò giặt mẹt", "đánh bùn sang ao" thì
người đóng vai trò quản lý vốn phải xông vào để kiểm tra
giám sát để cho số tiền thất thoát, số hàng hóa bị ứ
đọng do không bán được phải kịp thời khoanh lại? Như vậy
vè điểm này Bộ Tài chính đã không hoàn thành nhiệm vụ cơ
quan nắm tay hòm chìa khóa cho chính phủ.

2/ BT Bộ Tài chính luôn khẳng định rằng: Doanh nghiệp đi vay
tự chịu trách nhiệm? Vinashin là doanh nghiệp nhà nước, Tổng
Công ty quản lý vốn nhà nước trực thuộc Bộ Tài chính, một
thời do ông Trần Văn Tá nguyên trưởng làm Tổng Giám đốc
hướng lương tới 86 triệu/tháng? Cơ quan này làm gì, đã tham
mưu gì cho Bộ Tài chính hay lập ra để nhận lương cao?

Bộ Tài chính không thể không chịu trách nhiệm về sự
còn mất vốn liếng của Vinashin? Hơn nữa một phần quan trọng
lại là nguồn vốn từ trái phiếu chính phủ huy động từ bên
ngoài; Tức Chính phủ đứng ra bảo lãnh vay, nếu Vinashin không
trả được thì Chính phủ phải trả? BT Bộ Tài chính đã xác
nhận có chủ trì tham gia thẩm định các phương án vay nguồn
vốn này của Vinashin? Bây giờ không hiệu quả, nếu chỉ đổ
cho một nguyên nhân khách quan chung chung: Do khủng hoảng kinh tế
thế giới thì đó là cách giải trình theo kiểu đánh bùn sang
ao.

BT Bộ Tài chính có nêu trường hợp năm 2008 hợp đồng đóng
tàu trị giá 8 tỷ USD bị vỡ. Vậy Bộ Tài chính phải giải
trình được bao nhiêu vật tư, tiền vốn bỏ ra rồi hiện đang
bị nợ đọng lại do hợp đồng bị phá ? Điều này chắc
chắn các doanh nghiệp trực tiếp ký họ phải biết và họ đã
có kê khai? Nhưng con số nợ đọng vốn do đầu tư vào vật
tư, trang thiết bị là bao nhiêu sao không công bố ra và nếu
cộng lại sẽ không lên tới 86 ngàn tỷ?

Hay Vinashin đóng tàu theo kiểu tạm ứng tiền của các nhà
xuất bản, đem về tiêu đại đi rồi viết sách trả nợ sau
như trường hợp văn hào Nga Đôxtoiexky? Rõ ràng đây là một
việc làm mập mờ của các cơ quan quản lý vốn, tài sản nhà
nước mà Bộ Tài chính là cơ quan chủ trì, đầu têu. Cách
giải trình của ông Võ Văn Ninh là giải trình theo kiểu đưa
trâu qua rào.

Ông Vũ Văn Ninh đọc vanh vách các số liệu nhưng đằng sau các
số liệu là cái gì thì ông tịt? Ông trả lời sau tái cơ cấu
28 doanh nghiệp làm ăn có hiệu quả? Vậy sao ông không công bố
hiệu quả như thế nào, mỗi năm, mỗi tháng đóng được bao
nhiêu con tàu, trừ chi phí rồi còn "bỏ ống" được bao
nhiêu để rồi còn đem đi trả nợ? Nếu có khả năng trả
nợ, tại sao còn nhiều doanh nghiệp đang nợ lương thế?

Bây giờ trước Quốc hội ông thanh minh: ngành đóng tu hiệu
quả không cao; thế tại sao Bộ Tài chính là cơ quan chủ trì,
thẩm định trình Chính phủ đề xuất việc cho Vinashin vay hàng
tỷ USD và ông nói rằng cho vay như thế lúc đó là phù hợp?
Để rồi chưa đầy năm sau ông lại báo cáo với Thủ tướng
rằng: Vinashin can tội cố ý làm trái? Ông giải trình như thế
không trách dân gian có câu: miệng quan trôn trẻ?!

Qua các bài viết trên các tờ báo thân chính phủ và qua cách
trả lời chất vấn của các ông Vũ Huy Hoàng, Phạm Khôi
Nguyên, Hồ Nghĩa Dũng trong phiên chât vấn hôm qua, cử tri lại
thấy bóng dáng của cái ông Nguyễn Hữu Đợi, Bí thư huyện
ủy Quỳnh Lưu năm nào lạ hiện hồn về. Nào là Vinashin không
phá sản mà đang đầu tư để ăn nên làm ra; nào lập dự án
tàu cao tốc là cần thiết; nào là làm dự án bauxite Tây Nguyên
làm ngay để mang lại hiệu quả; nào là hồ bùn đỏ tuyệt
đối an toàn có thể tạo thành thảm thực vật mới, sẽ tạo
nên những cánh rừng sinh thái bùn đỏ v.v...

Những việc làm quyết liệt này sao mà nó giống với việc xua
dân cả huyện lên đồi trọc năm nào để lấy đất làm canh
tác, để thay đổi tập quán quần cư của người nông dân
của ông Nguyễn Hữu Đợi ở Quỳnh Lưu năm nào?

Nghe các vị trả lời như đinh đóng cột, rất nhiều cử tri
chỉ biết thở dài: Tiền của nhân dân nằm trong một cái bị
và cái bị đó nằm trong tay các vị rồi, các vị muốn làm gì
thì làm, ai mạnh mồm can ngăn, phản biện không khéo lại vạ
lây?

Trong thời đại ngày nay, người ta có thể chế tạo ra những
con tàu lên tới sao Kim, sao Hỏa thì việc gì người ta không
thể giải quyết được đứng về phương diện khoa học kỹ
thuật?!

Về phương diện khoa học kỹ thuật, TKV có thể vay vốn nước
ngoài để xây lên những chiếc hồ chịu đựng được sức
công phá của bom nguyên tử; điều này Ngô Đình Diệm, Nicolae
Ceausescu, Mao Trạch Đông, Stalin, Sadam Hussein… xưa đã tính
đến cách làm này nhưng rồi họ cũng đã xuống mồ…

Bây giờ các ông đòi làm bằng được bauxite Tây Nguyên, tàu
cao tốc liệu có giống với các phương án kinh doanh vay vốn
của Vinashin năm 2005 không? Rất phù hợp để rồi sau đó lại
đổ cho khủng hoảng kinh tế, tại Tây, tại Tàu, tại trời
không mưa nên làm ăn hiệu quả thấp, lỗ vốn…

Đối với người dân đang cần từng hạt gạo, củ khoai manh
áo lành, khao khát có những cuốn vở mới cho con đến trường;
đối với các doanh nghiệp tư nhân họ đang khao khát từng
đồng bạc lẻ làm vồn… thì khoản tiền 86.000 tỷ đồng
(tương đương với bốn tỷ rưỡi USD) đầu tư cho Vinashin,
hàng tỷ USD sẽ hút vào dự án bauxite Tây Nguyên là lớn, là
chưa từng có. Thế nhưng nhưng qua cách giải trình của các vị
thì thấy khoản tiền đầu tư này cho Vinashin có đáng là bao,
yên chí lớn, nhẹ như lông hồng… sẽ thu về được, sẽ sinh
lãi… Thói đời, tiêu tiền bao giờ cùng dễ hơn làm ra tiền
gấp vạn lần. Chỉ trong vài ba năm người ta có thể tiêu hết
khoản tiền trên? Còn bào dăm bảy năm tới thu lại ngay khoản
tiền đó thì khó ai tin!

Tất cả những cái sự giải trình này với các số liệu,
hiệu quả kinh tế và sự an toàn về môi trường của dự án
bauxite Tây Nguyên, về Đoàn tàu Vinashin, của đường sắt cao
tốc trong tương lai đều là những số liệu người ta muốn
bảo nó là đỏ thì nó là đỏ, bảo nó là đen thì nó là đen,
bào nó là trắng nó sẽ là trắng…
Khi ai đó giống như đang lên đồng, đang bị ý chí quyết
liệt chi phối, thôi thúc phải làm bằng được một điều gì
đó để khẳng định mình, để chứng minh một điều gì đó
thuần túy "duy ý chí", khẳng định sự tồn tại của mình
là có lý thì mọi sự can ngăn, phản biện khác gì nước đổ
lá khoai?

Than ôi, bài học về những di họa mà ông Nguyễn Hữu Đợi
để lại cho dân Quỳnh Lưu Nghệ An vẫn còn tươi mới. Ngày
xưa Nguyễn Hữu Đợi quyết liệt đưa dân lên đồi chỉ với
ý chí trong sáng: "<em>Người cộng sản với mo cơm, quả cà
vẫn có thể thay trời, chuyển đất, sắp xếp lại giang
san…</em>"

Còn bây giờ…

P.V.Đ

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/7120), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét