Người Buôn Gió - Nhật Ký Sài Gòn ngày 18-19-20

Đêm nay 20-10, đáp chuyến bay cuối cùng từ Hà Nội về Sài
Gòn, không chút hành lý nào sau 2 ngày vạ vật từ cổng trại
giam Xuân Lộc đến cổng các ngôi nhà Phạm Ngọc Thạch, Thanh
Đa...

Mệt, nằm ngủ mai viết. Mệt, buồn, đau đớn nữa.

-----------------------------------------------------------------

Tối đến Sg, gọi cho Q và anh Ba không ai nhắc máy, tìm một
nhà nghỉ giá rẻ 100 ngàn 1 đêm làm chỗ nghỉ. Lát sau nghe tin
anh Ba đang bị khám nhà và bị bắt. Lúc đó nghĩ chắc công an
chỉ giữ anh Ba để ngăn chặn không cho ngày vui đoàn tụ của
anh Điếu Cày được trọn vẹn. Lát sau mới biết họ và
đọc lệnh khởi tố điều 88 của BLHS, mọi người khác đều
bị canh gác trước cửa. Không thể gặp ai lúc này, Sài Gòn
như đang trong giờ giới nghiêm vậy.

Sáng đi mua mua hoa, chị bán hoa hỏi sao tặng sớm thế, mai mới
đến ngày mà. Chắc chị ấy tưởng mình đặt hoa tặng bạn
gái nào. Hoa mua xong xin chị số điện, bảo lúc nào em gọi mang
đến luôn cho em chỗ đó, em sẽ đón, tiền xe ôm bao nhiêu cũng
được. Nhân tiện nhờ chị cầm hộ điện thoại, ví tiền,
chỉ giữ lại 100 ngàn để đi xem ôm ra Phạm Ngọc Thạch
đứng chờ. Ở chỗ nhà chị Tân vợ anh Điếu Cày công an các
loại tụ tập từ ngoài cửa đến bên trong. Mình ngồi hàng
nước ngay đầu cổng chung cư mãi không thấy gì, lại quay về
hàng hoa lấy lại điện thoại gọi chị Tân. Chị Tân báo chị
bị canh cửa không cho ra ngoài, em vào chơi cứ việc vào. Mình
nghĩ để dành cơ hội để tặng anh Điếu Cày bó hoa, nếu vào
bây giờ chúng nó lại kiếm cớ gây sự như lần trước, rồi
nó lại mang về đồn bảo giải quyết, hòa giải mẹ gì đó
đến cả tuần chưa xong thì mình chẳng gặp anh Điếu Cày.
Nghĩ thế nên cứ loanh quanh ở ngoài bào chị Tân thấy anh về
điện em, để em xông thẳng vô tặng anh bó hoa rồi đến đâu
thì đến tính sau. Lúc này thì sắm cái điện thoại cũ 120
nghìn, phòng bị thu như lần trước cũng đỡ tiếc.

Loanh quanh đến chiều cũng chả thấy tăm hơi gì, đi bộ cứ
từ đầu đường Phạm Ngọc Thạch đến giữa đường lại
lộn lại. Chị bán hoa nhắn tin hỏi đã lấy hoa chưa, không
héo lại trách chị bán hoa không ra gì.

Tối không thấy tăm tích gì anh Điếu Cày, cố nán đợi đến
11 giờ đêm ngày 19-10-2010 vẫn không có tin gì. Gọi cháu Dũng
con anh Điếu Cày thì cháu bảo đang ở trên Xuân Lộc, Đồng
Nai đợi bố trước cửa trại giam.

Lại đêm nữa không ngủ, sáng 20-10 dậy mắt cay xè đi ra nhà
chị Tân, gọi điện chị không trả lời. Hàng xóm bảo sáng
sớm công an đến bắt chị đi đâu rồi. Quay về nhà nghỉ
lấy đồ bắt xe đò đi lên vừa đến Long Khánh thì anh Quang
gọi điện bảo xuống đó đứng ở ngã ba đường xem có anh
Điếu Cày đi qua đó không. Ngồi ở ngã ba đầu đường vào
Long Khánh gần 2 tiếng thì anh Quang và cháu Dũng đến, nét mặt
thất vọng. Họ cho biết vào trại giam thì trại nói thả anh
Điếu rồi, có một chiếc xe đi đằng sau, hai chú cháu chỉ
biết nhìn mà không sao đuổi được vì đường đi vòng. Anh
Quang đoán họ thả anh Điếu giữa đường như họ từng làm
trước đây với mấy người. Mình cho rằng với anh Điếu Cày
họ sẽ không làm thế, vì anh thiếu gì cách về tới SG dù
không có đồng nào, chắc họ chở anh về SG đưa về công an
phường 6 quận 3 nơi anh cứ trú để làm thủ tục thôi. Cháu
Dũng sốt ruột đòi đi xe máy về trước, còn mình với anh
Quang đi xe đò về sau. Trên đường nghe tin chị Tân buổi trưa
được về nhà, vừa về một lúc thì công an ập đến bảo
mở cửa làm việc. Chị Tân mệt vì bị triệu đi từ sáng
mới về đã thế, lọ mọ chưa kịp mở thì họ đập vỡ cửa
xông vào khám nhà và tuyên bố anh Điếu Cày bị bắt tiếp vì
điều 88. Cháu Dũng cũng về đến nơi, người vợ và đứa con
sau bao ngày chờ đợi chồng và cha mãn hạn tù ra về nay lại
được nhà chức trách báo tiếp tin như thế. Một sự tính
toán nhân đạo nhất trên thế giới này của công an thành phố
mang tên bác, đây rõ ràng là sự tính toán được cân nhắc
từ rất lâu nhằm hủy diệt tinh thần thân nhân những người
của anh Ba, anh Điếu. Như anh Ba nếu là tội tham gia Câu lạc
bộ nhà báo Tự Do thì họ phải bắt từ lâu rồi, nhưng vì
tính nhân đạo của chủ nghĩa họ đang tôn thờ, cho nên họ
đợi thời gian dài cho đến lúc vợ anh Ba sắp sinh mới ra tay
bắt bất thình lình. Để người phụ nữ đang mang thai gần
đến ngày sinh khỏi phải đột ngột tâm lý, dẫn đến hoảng
loạn mà ảnh hưởng đến tính mạng mẹ và con. Cũng như họ
đợi ngày anh Điếu Cày về đoàn tụ với gia đình, họ mới
tuyên bố bắt tiếp cho vợ con anh thêm yêu mến sâu sắc chế
độ bởi cách xử lý đậm tình con người. Ơn Đảng, ơn chính
phủ đã có chính sách khoan hồng, nhân đạo đối với gia
đình anh Ba và anh Điếu Cày.

Anh Điếu Cày sẵn sàng đón nhận những hậu quả bất công
liên quan đến quyền tự do báo chí, quyền tự do ngôn luận
của con người từ vài năm trước. Nhưng công an lập tội anh
trốn thuế để xử tù trước, rồi 30 tháng sau họ chuẩn bị
kỹ càng để dành cho anh một lần nữa được đi tù tiếp.
Lần tù này không phải là thất bại với các anh, cho dù gia
đình vợ con các anh rất đau đớn, nhưng dẫu sao hãy để cho
họ kết tội chúng ta vì điều 88, một điều luật mà thế
giới sẽ quan tâm hơn đến những người bày tỏ chính kiến
một cách ôn hòa.

Anh Điếu Cày là cựu chiến binh, cuộc sống của anh trước kia
không khó khăn gì về kinh tế, anh Ba SG là con của một gia
đình cách mạng truyền thống, anh cũng có công ty riêng làm ăn.
Các anh là những người sinh ra trong gia đình và bản thân đều
cống hiến cho Đảng Việt Cộng và Nhà Nước Việt Nam hiện
nay, các anh kiếm sống bên ngoài, không làm cán bộ, công chức
nhà nước nên không có bất mãn vì đấu đá nội bộ gì.
Những gì các anh nói đều trong sáng bởi xuất phát từ những
người dân yêu nước thực thụ. Không vì tiền bạc, danh lợi,
địa vị. Các anh đã dũng cảm để thốt lên thay cho hàng
triệu người dân Việt tiếng nói đòi hỏi về chủ quyền
đất nước, về quyền căn bản của con người.

Trước lúc rời SG về HN, ngồi chia tay với mấy người
bạn,các anh nói giờ đến lúc chúng ta không sợ tù nữa, đi
tù lúc này với các anh em , bạn bè của mình mới thực sự là
chia sẻ với họ. Phải đi tù vì điều 88 như họ lúc này mới
là giúp đỡ quý nhất với anh Điếu Cày, Anh Basg..

Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do sẽ còn mãi mãi trong tâm chí những
người yêu mến tự do, ngôn luận bởi những tấm lòng ngời
sáng và sự dấn thân cao cả mà những thành viên của CLB đã
nêu gương. Sự đàn áp đối với anh Điếu Cày, Anh Ba sg sẽ
không làm tắt lụi tinh thần của tự do báo chí, mà trái lại
nó sẽ cho nhiều người đang phân vân, đắn đo nghĩ xem Việt
Nam có tự do ngôn luận, tự do báo chí không một câu trả lời
rõ ràng hơn bao giờ hết.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6770), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét