Nguyễn Quang Lập - Nhớ lời Bác dạy năm xưa

<div class="boxleft300"><img
src="http://quechoablog.files.wordpress.com/2010/09/chu20tich1.jpg" /><div
class="textholder">Hồ Chí Minh</div></div>
Ngày nay cách đây 41 năm Bác Hồ vĩnh biệt chúng ta, mới đó
đã gần nửa thế kỉ, thời gian đúng là như bóng câu qua
cửa. Còn nhớ mùa thu Hà Nội năm 1969 dưới trời mưa phùn,
"đời tuôn nước mắt, trời tuôn mưa", cả mấy vạn
người đã vung tay thề: vĩnh biệt Người chúng ta thề… Lời
thề giành độc lập tư do, non sông thu về một mối đã trọn
vẹn nhưng còn biết bao nhiêu lờì thề còn dang dở. Thiết
nghĩ hằng năm đúng ngày này chúng ta nên ngồi lại với nhau
nhắc lại những gì Bác dạy để ghi tâm khắc cốt, để tiếp
tục thực thi những lời thề chưa trọn, hơn là năm thì ba
hoạ ra quân ầm ào, khua chiêng gióng mõ nhưng kết quả chẳng
thu được bao nhiêu.

Hơn 60 năm trước trong "Sửa đổi lối làm việc", "Thuốc
đắng giã tật", v.v… (với bút danh X.Y.Z.), Bác đã nói rất
nhiều về những căn bệnh mà ngày nay ta đang mắc phải ngày
một trầm trọng, đó là nạn tham nhũng, tệ quan liêu và tác
phong phê và tự phê. Người nói: "Tham ô là hành động xấu
xa nhất, tội lỗi đê tiện nhất trong xã hội… Lãng phí làm
tổn hại nghiêm trọng cho Nhà nước và nhân dân… Ở đâu có
bệnh quan liêu thì ở đó có nạn tham ô, lãng phí". Tham ô
lãng phí tựu trung là tham nhũng, Bác đã chỉ ra cái gốc của
tham nhũng đấy là tệ quan liêu. Vì sao hơn chục năm qua chúng
ta cứ giương cao ngọn cờ chống tham nhũng, càng tích cực
chống tham nhũng thì tuồng như tham nhũng càng phình to ra, công
cuộc chống tham nhũng tuồng như càng rơi vào bế tắc? Đó là
vì chúng ta không thấy quan liêu là cái gốc của tham nhũng, là
mảnh đất nuôi dưỡng, cái mộc che chắn tham nhũng.

Cơ chế quan liêu bao cấp đã bị đánh đổ nhưng căn bệnh quan
liêu vẫn còn nguyên đấy, nó sống được nhờ vào thói xu
phụ, tâng bốc, nịnh bợ, triệt tiêu phê và tự phê. Đây là
là căn bệnh mà Bác lo lắng nhất, sinh thời Bác đã nói rất
nhiều phê và tự phê.

Bác nói: "Muốn sửa chữa cho tốt, phải sẵn sàng nghe quần
chúng phê bình và thật thà tự phê bình. Không chịu nghe phê
bình và không thật thà tự phê bình thì nhất định lạc hậu,
thoái bộ. Lạc hậu và thoái bộ thì sẽ bị quần chúng bỏ
rơi". Bác nói: "Tự phê bình là gì? Là thật thà nhận, công
khai nhận trước mặt mọi người những khuyết điểm của
mình để tìm cách sửa chữa". Khi nói ra điều này Bác cũng
nói đó là một việc khó, rất khó: "Điều đó nói thì dễ,
nhưng làm thì khó, khó là vì người ta hay có lòng tự ái.
Thừa nhận cái sai, cái dốt, cái kém của mình, thì sợ mất
thể diện, mất uy tín, mất địa vị".

Khó nhưng không thể không làm, bởi vì nếu không dám nhận
khuyết điểm, không dám công khai hoá, minh bạch hoá những gì
mình làm thì tức là ta đang chui vào tròng quan liêu từ khi nào
không biết. Để nhấn mạnh tầm quan trọng của tính công khai
và minh bạch, Bác đã khẳng định như đinh đóng cột: "Một
đảng mà giấu giếm khuyết điểm của mình là một đảng
hỏng. Một đảng có gan thừa nhận khuyết điểm của mình,
vạch rõ những cái đó, vì đâu mà có khuyết điểm đó, xét
rõ hoàn cảnh sinh ra khuyết điểm đó, rồi tìm kiếm mọi cách
để sửa chữa khuyết điểm đó. Như thế mới là một đảng
tiến bộ, mạnh dạn, chắc chắn, chân chính".

Bác nhìn thấy rất rõ thói đời lắm sự bao che, vì nể nang,
vì lợi ích cá nhân và phe nhóm, vì thói xu phụ thâm căn cố
đế... đã ngăn cản sự phê và tự phê bằng những lý lẽ
thoạt nghe rất có lý rằng mất uy tín, mất lòng tin, địch
lợi dụng v.v... kì thực là những nguỵ biện rất nguy hiểm.
Bác nói: "Sợ mất uy tín và thể diện mình, không dám tự
phê bình. Lại nói: nếu phê bình khuyết điểm của mình, của
đồng chí mình, của Đảng và Chính phủ, thì địch sẽ lợi
dụng mà công kích ta. Nói như vậy là lầm to." Bác còn nhấn
mạnh một lần nữa: " Nể nang mình, không dám tự phê bình,
để cho khuyết điểm của mình chất chứa lại. Thế thì khác
nào tự mình bỏ thuốc độc cho mình!" Thâm chí Bác không hề
e ngại đã nói thẳng: "Chớ tưởng cứ dán hai chữ cộng
sản lên trán mà làm cho người ta sợ". Và cũng nói thẳng
luôn không chút rào đón: "Nếu chính phủ làm hại dân thì
dân có quyền đuổi chính phủ".

Tất cả những gì Bác nói cho thấy cái tâm Vì dân của Bác
toả sáng đến thế nào. Vì dân là lẽ sống của Bác, chính
điều đó Bác trở thành một lãnh tụ vĩ đại.

...

Những trích dẫn lời Bác Hồ rút từ sách Hồ Chí Minh toàn
tập, nxb Sự thật ( 1980-1989)

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6303), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét